Đã Kết Hôn, Đừng Làm Phiền
Chương 65
Vân Cảng tuyết rơi trắng trời, chính quyền thành phố đưa ra cảnh báo nhắc nhở người dân nếu không thực sự cần thiết thì không nên ra ngoài.
Toàn bộ dịch vụ giao hàng đều tạm dừng hoạt động. Trần Gia Nhất và Thẩm Yến Tây – hai kẻ vốn mù tịt chuyện bếp núc – chỉ còn biết nhìn nhau trân trân.
“Trong nhà còn gì ăn không anh?” Trần Gia Nhất hỏi.
“Cũng gần một năm rồi anh không ghé qua đây.”
Mà cho dù có còn đi chăng nữa, chắc là cũng chẳng dùng được nữa rồi.
Trần Gia Nhất lặn lội từ Kinh Bắc tới đây, dọc đường đi chưa được bữa nào ra hồn, lúc này vừa khóc xong một trận nên cái bụng bắt đầu thấy đói cồn cào.
Thẩm Yến Tây mỉm cười, bắt đầu mặc áo lông vũ vào.
“Anh định đi đâu thế? Vừa mới có thông báo rồi mà, không có việc gì cần thiết thì đừng ra ngoài.”
Thẩm Yến Tây đưa tay xoa nhẹ l*n đ*nh đầu cô: “Thì đúng là việc cần thiết mà.”
“Anh không thể để em chịu đói được.”
Trần Gia Nhất chớp chớp mắt, cô lách qua người Thẩm Yến Tây, lấy chiếc áo khoác đang treo trên giá xuống: “Thế em đi cùng anh.”
“Bên ngoài lạnh lắm.”
“Không sao, em không sợ.” Cô mặc áo lông vào, trùm chiếc mũ phía sau lên. Đó là một chiếc mũ màu trắng kem, viền quanh là lớp lông nhung mềm mại, ôm lấy khuôn mặt nhỏ nhắn chỉ bằng bàn tay của cô.
Kiểu mũ này khá to, thực ra chẳng giữ ấm được là bao.
Thẩm Yến Tây ngắm nhìn một hồi rồi bảo: “Chờ anh chút.”
Anh đi vào phòng ngủ, lục tìm trong tủ quần áo ra một chiếc mũ màu cà phê. Đó là chiếc mũ Trần Gia Nhất mua từ hồi còn đi học. Một chiếc mũ len dệt xù xì, trên đỉnh có đôi tai mèo dựng đứng, bên dưới còn có hai sợi dây dài để thắt nơ dưới cằm.
Vì hồi ấy chưa dùng đến nên chiếc mũ bị xếp tận sâu trong góc tủ. Lúc người của Tống Nhạn Linh đến dọn đồ cho Trần Gia Nhất đã bỏ sót lại món này.
Trần Gia Nhất nhìn đôi tai mèo vừa nhọn vừa mềm kia, dứt khoát lắc đầu: “Trông trẻ con lắm.”
Thế nhưng Thẩm Yến Tây đã cậy vào lợi thế chiều cao, chụp ngay chiếc mũ lên đầu cô. Kích cỡ vừa khít, hai cái tai mèo nhỏ xinh dựng lên, quả thực rất hợp với đôi mắt đen láy trong veo của cô.
“Không trẻ con đâu, đáng yêu lắm.”
“Thật không anh?” Trần Gia Nhất tỏ vẻ nghi hoặc.
Thẩm Yến Tây đưa tay chạm vào đôi tai trên mũ: “Thật mà, không tin em tự soi gương xem.”
Trần Gia Nhất đi đến trước gương soi, chiếc mũ ép phần tóc mái dính chặt vào trán, cô kéo nhẹ ra sau một chút rồi mỉm cười: “Để thế này trông xinh hơn rồi.”
Thẩm Yến Tây khẽ nhếch môi: “Cũng điệu đà gớm nhỉ.”
Anh bước tới, trùm thêm chiếc mũ của áo lông vũ bên ngoài cho cô để đảm bảo cô không bị lạnh, sau đó mới dắt tay cô ra khỏi cửa.
Vừa xuống đến tầng dưới, điện thoại của Thẩm Yến Tây bỗng đổ chuông, màn hình hiện lên một cái tên tiếng Anh. Anh liếc nhìn Trần Gia Nhất đang đứng cạnh rồi ngắt cuộc gọi.
Một lát sau, đối phương gửi đến một tin nhắn.
[Thưa anh Thẩm, chiếc nhẫn ông đặt riêng chúng tôi đã sắp xếp người chuyên phụ trách gửi đi rồi, rất mong nhận được phản hồi từ anh. Chúc anh Giáng sinh vui vẻ.]
Thẩm Yến Tây đáp: [Cảm ơn, Giáng sinh vui vẻ.]
Thành phố về đêm bị tuyết bao phủ, trên đường thưa thớt bóng người. Đèn đường hắt xuống những quầng sáng vàng dịu, những hạt tuyết bay vào trong quầng sáng ấy trông như những điểm ảnh li ti dày đặc.
Phía không xa vang lên tiếng ồn ào náo nhiệt, có người đang cầu hôn. Cô gái trẻ lấy tay che miệng, không thể tin nổi nhìn chàng trai đang quỳ một chân trước mặt mình. Bạn bè xung quanh cầm hoa tươi, mấy đứa trẻ con thì vẫy vẫy que pháo bông, cười đùa vui vẻ.
Cũng chẳng phải là không có ai ra đường.
Trần Gia Nhất cứ đứng nhìn trân trân một lúc lâu, mãi đến khi Thẩm Yến Tây bóp nhẹ đầu ngón tay, cô mới sực tỉnh.
Thẩm Yến Tây liếc nhìn cô đầy ẩn ý: “Ghen tị à? Em cũng muốn thế à?”
“?”
Khi hiểu ra anh đang nói gì, Trần Gia Nhất nheo mắt cười rồi lắc đầu: “Chúng mình kết hôn rồi mà.”
Cô vốn không phải người quá coi trọng những nghi thức hình thức, thậm chí trước khi ở bên Thẩm Yến Tây, cô hoàn toàn chẳng có chút mong đợi gì vào hôn nhân. Chính vì thế mà cô mới để mặc cho gia đình sắp đặt.
“Thế sao em cứ đứng nhìn người ta mãi thế?”
“Lâu lắm rồi em không chơi pháo bông.”
Một câu nói thốt ra tự nhiên, Trần Gia Nhất không nghĩ ngợi gì nhiều, nhưng Thẩm Yến Tây lại nhìn cô đăm đăm mất ba giây, khóe môi chợt thoáng hiện nét cười: “Chuyện này có gì khó đâu.”
Dứt lời, anh buông tay cô ra: “Chờ một lát, anh đi xin cho em.”
“Ơ, anh…” Trần Gia Nhất kéo anh lại, cô có còn là trẻ con đâu mà lại đi xin đồ của mấy đứa nhỏ.
“Em hai mươi tuổi rồi đấy.”
“Hai mươi tuổi thì vẫn có thể làm trẻ con được mà.” Thẩm Yến Tây đưa tay chạm vào gò má hơi lạnh của cô: “Đứng đây đợi anh.”
Trần Gia Nhất nhìn anh rảo bước tiến về phía trước, ngồi xổm xuống trước mặt cô bé mặc áo khoác lông xù. Chẳng biết anh đã nói gì mà cô bé kia lưỡng lự một hồi rồi thực sự chia cho anh b* q** pháo bông. Lúc anh đứng dậy, con bé còn nở nụ cười ngọt ngào với anh.
Người lớn đứng bên cạnh cũng nhìn sang, Trần Gia Nhất thấy Thẩm Yến Tây chỉ tay về phía mình, họ liền cười gật đầu rồi làm động tác cổ vũ anh.
Tuyết bay đầy trời, Thẩm Yến Tây khoác chiếc áo lông vũ đen dài quá gối, tay cầm que pháo bông bước về phía cô.
Trần Gia Nhất tiến lên vài bước, ánh mắt lấp lánh ý cười, vừa phấn khích vừa tò mò: “Anh đã nói gì với con bé thế?”
“Anh bảo là anh đang theo đuổi một chị gái để chị ấy làm bạn gái mình, chị ấy bảo nếu anh biến ra được pháo bông thì chị mới đồng ý.”
“… Sao anh lại nói dối trẻ con như thế.”
Thẩm Yến Tây rút bật lửa từ trong túi ra, nhìn cô cười: “Trẻ con mới dễ lừa chứ.”
“…?”
Nhìn sâu vào đôi mắt thâm trầm của Thẩm Yến Tây, Trần Gia Nhất mới nhận ra anh đang trêu mình.
“Em chẳng phải trẻ con đâu nhé.”
“Ừ, em chỉ là muốn chơi pháo bông thôi.”
“Em…”
Không để cô kịp phân bua, Thẩm Yến Tây đã đặt que pháo bông vào tay cô: “Muốn đốt từng que một hay đốt cả b* q** cùng lúc?”
Nếu là trước đây, Trần Gia Nhất nhất định sẽ chọn cách đầu tiên, để tiêu xài dần dần, kéo dài niềm vui ra. Cô vốn là kiểu người đi ăn cơm sẽ ăn những thứ mình không thích trước, rồi mới từ từ thưởng thức món mình yêu thích sau cùng.
Nhưng bây giờ…
Ánh mắt Trần Gia Nhất rạng rỡ: “Đốt cả ba cùng lúc.”
“Có ý nghĩa gì không em?”
“Cho đẹp hơn ạ.”
Thẩm Yến Tây gật đầu, chiều theo ý cô.
Tiếng bật lửa “tạch” một cái, một chùm tia lửa ấm áp vụt sáng rồi nổ lách tách, tung bay thành những đốm sáng li ti, kết lại thành một quầng vàng rực rỡ.
Trần Gia Nhất híp mắt cười, cầm que pháo bông vẽ một vòng tròn hư ảo trong không trung, những tia sáng vàng lả tả cuốn thành một vòng cung mềm mại.
Cô nheo mắt vung vẩy về phía Thẩm Yến Tây, bao quanh anh trong vòng hào quang rực rỡ ấy.
Những hạt tuyết nhỏ va vào ánh lửa.
Xuyên qua vòng sáng, Thẩm Yến Tây thấy sắc vàng lấp lánh ấy nhuộm sáng cả đôi lông mày và làn mi của Trần Gia Nhất. Những bông tuyết vương trên hàng mi dày cong vút của cô cũng được nhuốm một màu vàng ấm, ý cười trong đôi mắt đen láy ngày càng đậm sâu.
Que pháo bông nhanh chóng cháy hết, nhanh đến mức Trần Gia Nhất còn chưa kịp vẽ đến vòng tròn thứ ba. Cô đứng ngẩn ra đó, nhìn b* q** pháo đang bốc khói trắng, rồi lại ngước nhìn Thẩm Yến Tây. Có chút ngạc nhiên, cũng có chút hụt hẫng.
Thẩm Yến Tây khẽ cười: “Chưa đã à?”
Trần Gia Nhất thực sự không ngờ pháo bông bây giờ lại cháy nhanh đến thế, chắc chỉ được tầm hai mươi, ba mươi giây.
“Hồi nhỏ em chơi thấy nó cháy lâu lắm mà.”
“Thế để anh ra xin thêm cho em mấy que nữa nhé?”
“Thôi ạ.” Lần này, Trần Gia Nhất giữ chặt Thẩm Yến Tây lại, cô đâu có mặt dày đến mức đi tranh đồ của trẻ con lần nữa.
“Em đói rồi, mình đi tìm cái gì ăn trước đi.”
Thẩm Yến Tây quả nhiên không đi về phía đó nữa, anh lại nắm lấy tay cô, đút vào trong túi áo mình.
Tay chân cô vào mùa đông rất dễ bị lạnh, chẳng bù cho anh, lúc nào người cũng ấm hầm hập.
“Về Kinh Bắc anh sẽ mua thật nhiều, cho em chơi cho chán thì thôi.”
“Em có phải trẻ con đâu, chỉ là muốn tìm lại cảm giác hồi nhỏ thôi mà.” Trần Gia Nhất nheo mắt cười: “Thế rốt cuộc anh đã nói gì với con bé mà nhóc cười với anh vui thế?”
“Muốn biết thật không?”
Trần Gia Nhất gật đầu.
“Thế em hôn anh một cái đi.”
“…”
Như biết cô đang lạnh, Thẩm Yến Tây siết chặt lấy tay cô: “Anh bảo với con bé là, nghe nói chỉ có nàng tiên nhỏ xinh đẹp, đáng yêu lại thông minh mới có thể giúp anh biến ra pháo bông, không biết anh có may mắn gặp được không.”
“…”
Bất chợt, Trần Gia Nhất bật cười thành tiếng: “Hồi trước anh cũng toàn dỗ dành con gái nhà người ta như thế à?”
Thẩm Yến Tây liếc nhìn cô: “Trần Nhất Nhất, em nói cho rõ ràng xem nào.”
“Bao nhiêu năm nay, anh cũng chỉ dỗ dành có mình em thôi đấy.”
Trần Gia Nhất khẽ bĩu môi, “ồ” nhẹ một tiếng.
Hai người đi thêm một đoạn ngắn, cuối cùng cũng tìm được một cửa hàng tiện lợi mở cửa 24 giờ. Trong tiệm chỉ còn lại phần Oden cuối cùng, Thẩm Yến Tây lấy thêm hai hộp mì ăn liền, rồi hỏi Trần Gia Nhất có muốn ăn xúc xích không.
“Có ạ.” Trần Gia Nhất đáp gọn lỏn, rồi cầm một quả trứng gà tươi trên giá lên: “Em còn muốn thêm một quả trứng chần nữa, được không anh?”
“…” Thẩm Yến Tây khẽ nhếch môi cười, “Em hỏi thế, ai không biết lại tưởng anh đang ngược đãi em, đến quả trứng cũng chẳng cho em ăn không bằng.”
“Anh có làm thế không?”
“Trứng chần nhé?”
Trần Gia Nhất gật đầu.
“Anh không chắc đâu, cứ thử xem sao. Nếu không được thì mình làm món canh trứng.”
“… Thế cũng được ạ.” Trần Gia Nhất đã nghe thấy bụng mình réo lên biểu tình, bây giờ với cô ăn gì không quan trọng, miễn là lấp đầy được cái bụng đói là được.
Lo lắng ngày mai đường xá vẫn không thuận tiện, Thẩm Yến Tây lấy thêm hai hộp sữa và mấy gói đồ ăn vặt. Lúc ra quầy thu ngân thanh toán, ánh mắt anh lướt qua mấy món đồ kế hoạch hóa gia đình trên giá, rồi đành phải dời mắt đi chỗ khác.
Trần Gia Nhất không bỏ lỡ vẻ ảo não trong mắt anh: “Có chuyện gì thế anh?”
Thẩm Yến Tây không trả lời, anh thanh toán xong xuôi, một tay xách túi đồ, một tay dắt cô đi ra ngoài.
“Lần sau phải đặt nhiều hơn một chút, chỗ nào cũng phải chuẩn bị sẵn mới được.”
“Đặt cái gì cơ ạ?”
“Bao cao su.”
“?”
Trần Gia Nhất ngẩn người, khuôn mặt vốn đang trắng bệch vì lạnh dần dần ửng hồng.
Sao tự dưng đang yên đang lành, anh lại thảo luận về vấn đề này cơ chứ.
“Anh vẫn còn… hơn hai trăm cái nữa mà.” Trần Gia Nhất nhỏ giọng nhắc nhở, “Chắc là dùng được một thời gian dài đấy.”
Thẩm Yến Tây liếc nhìn cô, đáy mắt tràn ngập ý cười: “Nói thế là ý gì? Em đang ám chỉ là anh không được chăm chỉ cho lắm à?”
“…?!”
Trần Gia Nhất vội vàng lắc đầu: “Không có, em chỉ nói đúng nghĩa đen thôi mà.”
Thẩm Yến Tây bóp nhẹ đầu ngón tay cô: “Bây giờ anh đang muốn, ngay tối nay đã muốn rồi.”
Nhưng ngặt nỗi lại không có “công cụ”.
Hồi lâu sau, anh lại ngẩng đầu nhìn những bông tuyết đang bay giữa trời đêm: “Ngày tuyết rơi thế này, rất hợp để làm chuyện đó.”
Trần Gia Nhất: “…”
Hai người về đến nhà, Thẩm Yến Tây vào bếp pha mì, Trần Gia Nhất cầm một xiên Oden ra ăn, miếng đậu hũ túi tiền nhân trứng cá vẫn còn bốc khói nghi ngút. Cô cắn một miếng, những hạt trứng cá dai giòn sần sật quyện với nước dùng ngọt thanh bùng nổ nơi đầu lưỡi.
“Anh có ăn không?” Trần Gia Nhất hỏi.
“Em đút cho anh đi.”
Thẩm Yến Tây đang đun nước để chuẩn bị chần trứng, anh trả lời một cách tự nhiên, khiến Trần Gia Nhất sững lại một giây. Nhưng cũng chỉ đúng một giây thôi, cô dùng bàn tay còn lại hờ hững đỡ bên dưới, đưa miếng túi tiền đến bên miệng Thẩm Yến Tây, cố gắng giữ cho động tác của mình trông thật tự nhiên.
“Ngon lắm, anh nếm thử đi.”
Thẩm Yến Tây nghiêng đầu cắn một miếng, ánh mắt đặt vào sâu trong mắt cô, từ tốn nhai.
“Thế nào ạ, cũng được đúng không anh?”
Đôi mắt cô sáng lấp lánh, chờ đợi sự đánh giá của Thẩm Yến Tây.
“Bình thường.”
“?”
“Không ngon bằng em.”
“…”
Từ lúc xuất phát đi San Marino đến tận hôm nay, họ đã sáu ngày chưa gặp nhau.
Thấy nước sắp sôi, Thẩm Yến Tây gõ quả trứng vào cạnh nồi rồi tách vỏ. Lòng đỏ và lòng trắng cùng rơi vào làn nước đang sủi tăm, dần dần đông lại thành màu trắng tinh khôi. Anh quay đầu nhìn Trần Gia Nhất: “Trần Nhất Nhất, anh đã ‘ăn chay’ sáu ngày rồi đấy.”
“…” Hàng mi Trần Gia Nhất khẽ rung lên, “Thế… để em cho anh thêm một cái xúc xích nhé?”
Thẩm Yến Tây: “…”
Chạm vào nụ cười tinh quái trong mắt Trần Gia Nhất, khóe môi Thẩm Yến Tây cũng cong lên. Anh cúi đầu, xé gói gia vị rắc vào trong hộp mì: “Xúc xích không giải được cơn thèm đâu, phải ăn bánh bao kim sa mới được.”
Trần Gia Nhất: “…”
Chẳng mấy chốc, mì đã pha xong, quả trứng chần cũng vô cùng thành công, trắng trẻo tròn trịa nằm im lìm trong bát nước dùng, tỏa hương thơm mời gọi.
Đã lâu lắm rồi Trần Gia Nhất không ăn mì tôm, mùi hương nghi ngút lan tỏa, cô nhẹ nhàng thổi rồi húp một ngụm nước dùng trước. Vị đậm đà tan ra nơi đầu lưỡi khiến cô thích thú nheo cả mắt lại.
Thẩm Yến Tây nhìn dáng vẻ ấy của cô, ý cười trong mắt càng thêm nồng đậm.
“Giáng sinh mà phải ăn mì tôm, em không thấy thảm quá sao?”
“Em không, ngon lắm mà.” Trần Gia Nhất nheo mắt cười, dùng dĩa xiên quả trứng chần lên, khẽ cắn một miếng nhỏ rồi nhai thật kỹ, cứ như đang thưởng thức cao lương mỹ vị vậy. Thẩm Yến Tây trước đây cũng từng chần trứng cho cô, nhưng hồi đó anh làm toàn hỏng, lần nào cũng biến thành món canh trứng thật.
“Dễ nuôi thế cơ à?”
“Đúng thế đấy.”
Trần Gia Nhất giờ cũng đã dần đúc rút được kinh nghiệm khi trò chuyện với Thẩm Yến Tây: không được quá nghiêm túc.
Mắt Thẩm Yến Tây lấp lánh ý cười: “Nhắm mắt lại đi.”
Trần Gia Nhất lập tức cảnh giác, ôm khư khư hộp mì của mình: “Không phải anh định cướp viên cá viên của em đấy chứ?”
Thẩm Yến Tây: “…”
Nhìn thấy ý cười rõ rệt trong mắt cô, anh nói: “Trần Nhất Nhất, khá khen cho em đấy.”
Anh biết cô đang trêu mình. Trần Gia Nhất đặt chiếc dĩa trong tay xuống, mỉm cười ngoan ngoãn nhắm mắt lại.
Bên tai vang lên tiếng sột soạt, phần tóc sau gáy bị vén sang một bên. Chợt, một cảm giác mát lạnh chạm vào cổ. Trần Gia Nhất cảm nhận rõ sức nặng phía trước ngực mình.
“Được rồi.” Thẩm Yến Tây lùi lại một chút, chăm chú nhìn vào đôi mắt cô.
Trần Gia Nhất mở mắt ra, nhìn xuống dưới, cô thấy một sợi dây chuyền đang rủ trên chiếc áo len. Một viên đá quý màu tím nhạt được mài giũa thành hình đầu tuần lộc đáng yêu, giữa đôi gạc cong cong, những viên kim cương nhỏ xíu được khảm thành dòng chữ “c11”.
Trần Gia Nhất không ngờ mình lại nhận được quà Giáng sinh. Nếu không phải Thẩm Yến Tây vừa nhắc, cô thậm chí đã quên mất hôm nay là Giáng sinh rồi.
“Trần Nhất Nhất, Giáng sinh vui vẻ.”
Thẩm Yến Tây khẽ nói bên tai cô.
“Nhưng mà, em còn chưa chuẩn bị quà gì cho anh cả.” Trần Gia Nhất có chút tự trách bản thân, cô vốn dĩ luôn chẳng mấy bận tâm đến những ngày mang tính lễ nghi như thế này.
Thẩm Yến Tây xoa đỉnh đầu cô, ánh mắt tràn đầy tình tứ.
“Em đến Vân Cảng, chính là món quà tuyệt vời nhất dành cho anh rồi.”
Đã Kết Hôn, Đừng Làm Phiền
Đánh giá:
Truyện Đã Kết Hôn, Đừng Làm Phiền
Story
Chương 65
10.0/10 từ 10 lượt.
