Đã Kết Hôn, Đừng Làm Phiền

Chương 64


Gió biển mang theo vị mặn chát, quyện cùng hơi lạnh thanh khiết của tuyết, hít một hơi mà buốt tận tâm can. Trần Gia Nhất vốn sợ lạnh, cô vùi mặt vào lồng ngực Thẩm Yến Tây, rồi lại được anh vòng tay ôm chặt lấy.


Thẩm Yến Tây ôm cô trong lòng, khẽ hỏi: “Chẳng phải nói sáu giờ rưỡi mới đến sao?”


“Em bắt được chuyến sớm hơn.” Trần Gia Nhất ngước đầu lên, hàng mi dài thanh mảnh đã lấm tấm bụi tuyết.


“Sao không nói với anh một tiếng để anh đi đón em.”


Trần Gia Nhất im lặng. Cô muốn vòng tay ôm lấy eo Thẩm Yến Tây, nhưng chiếc áo phao trên người quá dày, khiến cô trông lóng ngóng như một chú chim cánh cụt nhỏ ngắn tay.


Thẩm Yến Tây kéo khóa áo lông vũ của mình ra, nắm lấy tay cô, đặt vòng qua eo anh.


“Lạnh đấy anh.”


“Có Trần Nhất Nhất ở đây, anh không thấy lạnh.”


Chiếc áo lông vũ bọc lấy hai người như một cái kén ấm áp. Thẩm Yến Tây ôm trọn cô vào lòng, những hạt tuyết lả tả rơi trên đỉnh đầu, trên vai họ, rồi tan ra thành hơi nước ẩm ướt trên làn mi.


Trần Gia Nhất kiễng chân, khẽ chạm vào môi Thẩm Yến Tây. Anh cũng phối hợp cúi đầu để cô được toại nguyện.


Cánh môi anh mềm mại nhưng lành lạnh, cô dịu dàng ngậm lấy, dùng làn môi mình từng chút một sưởi ấm cho anh.


Tuyết rơi mỗi lúc một dày, trời, biển và bờ cát như hòa vào nhau trong một sắc trắng xóa vô biên. Chỉ có tiếng sóng vỗ rì rào lúc trầm lúc bổng, hòa nhịp cùng tiếng trái tim thổn thức nóng hổi của đối phương.


Thẩm Yến Tây giúp cô đội lại mũ, đưa tay chạm vào đôi má nhỏ của cô: “Sắp đông thành người tuyết nhỏ đến nơi rồi đây này.”


“Em không ngờ Vân Cảng lại có tuyết, mà còn lạnh thế này.” Đầu mũi Trần Gia Nhất cũng đã đỏ ửng vì lạnh, nhưng đôi mắt lại sáng long lanh, ướt át.


Thẩm Yến Tây dắt tay cô, xỏ vào túi áo lông vũ rộng thênh thang của mình: “Đi thôi, anh đưa em về nhà.”


“Nhà ạ?”


“Ừ.” Ánh mắt đong đầy ý cười, Thẩm Yến Tây khẽ nắn đầu ngón tay cô: “Chắc căn nhà này cũng không ngờ mình lại đón nữ chủ nhân về sớm đến thế.”


Trần Gia Nhất đã đến nơi mà Thẩm Yến Tây gọi là “nhà”.


Đó chính là căn căn hộ mà họ từng có những ngày tháng bên nhau, giờ đây đã được Thẩm Yến Tây mua lại.


Căn nhà không lớn, chỉ rộng hơn chín mươi mét vuông. Mọi ngóc ngách trong phòng vẫn y hệt như lúc cô rời đi, chẳng ai đụng chạm vào.


Phóng tầm mắt ra xa, vẫn có thể nhìn thấy căn biệt thự nơi cô từng sống trước kia.


“Hai năm qua anh vẫn luôn thuê chỗ này, trước đó cũng muốn mua nhưng chủ nhà không chịu bán. Cách đây ít lâu ông ấy cần tiền gấp nên mới treo biển bán.” Thẩm Yến Tây mở tủ giày, lấy ra một đôi dép bông đi trong nhà dành cho nữ, màu trắng xốp mềm.


Trần Gia Nhất nhìn quanh phòng khách sạch sẽ, sáng sủa.


Nơi này lưu dấu quá nhiều kỷ niệm của hai người, bất cứ một góc nhỏ nào cũng có thể gợi lại ký ức, tựa như mọi chuyện ngày xưa đang hiện lên ngay trước mắt.



Lần đầu tiên qua đêm ở đây, thậm chí cô và Thẩm Yến Tây còn chưa xác định quan hệ nam nữ. Khi đó Tống Nhạn Linh đang ở nước ngoài, cô không vẽ được tác phẩm nào ưng ý, đêm khuya lang thang ngoài bờ biển thì được Thẩm Yến Tây đi ngang qua “nhặt” về.


“Em cứ ngỡ mình sẽ không bao giờ quay lại đây nữa.” Trần Gia Nhất chạm tay vào chiếc ghế hình chú ngựa con trong phòng khách, một chú ngựa trắng muốt mềm mại, trên tai vẫn còn dính một vệt màu xanh.


Khi đó Thẩm Yến Tây vừa đi thi đấu về, đang ngủ bù trên sofa, cô lén lút lại gần định hôn anh, tay vẫn còn cầm cây cọ vẽ. Kết quả là bị anh tóm gọn rồi đè xuống dưới thân, cây cọ rơi trúng đầu chú ngựa trắng nhỏ.


Chuyện cũ tựa như kiếp trước.


Thẩm Yến Tây nhìn bóng lưng Trần Gia Nhất, anh chưa từng nghĩ sẽ có ngày lại được thấy cô trong căn phòng này.


Anh nhớ lại hai năm trước khi đến đây tìm Trần Gia Nhất, đồ đạc của cô đã bị dọn đi sạch sành sanh.


Lúc đó, anh thực sự đã từng hận cô.


Trần Gia Nhất nhìn chỗ này một chút, chạm chỗ kia một tẹo, rồi dần nhận ra điều bất thường.


Thời gian qua Thẩm Yến Tây vẫn luôn sống ở Kinh Bắc, nhưng trên bàn trà lại đặt mấy gói đồ ăn vặt: khoai tây chiên, thịt bò khô và kẹo ô mai.


Rõ ràng đây không phải những món Thẩm Yến Tây thích, mà là những thứ cô cực kỳ mê hồi còn đi học. Tống Nhạn Linh không cho phép nên cô toàn lén mua rồi để ở bên này.


Như chợt nảy ra một suy đoán không tưởng, Trần Gia Nhất bước vào phòng vệ sinh. Đập vào mắt cô là chiếc bàn chải màu hồng trên giá, loại kem đánh răng vị cam cô thường dùng nhất, cùng đủ loại mỹ phẩm chăm sóc da quen thuộc, và cả những chiếc chun buộc tóc của cô nữa.


Một cái hình quả anh đào, một cái hình nơ bướm.


Trần Gia Nhất ngẩn người trong chốc lát, nhìn những thứ vốn không nên xuất hiện ở nơi này.


“Họ bảo là đã dọn sạch hết rồi mà.”


Một câu lẩm bẩm khẽ khàng nhưng Thẩm Yến Tây vẫn nghe thấy. Anh vòng tay ôm cô từ phía sau, cọ cọ vào hõm cổ cô: “Anh biết ngay mà, em không nhẫn tâm đến thế đâu.”


Sẽ không thực sự tùy tiện vứt bỏ anh như vậy.


Cô nói là “họ”.


Trần Gia Nhất sực tỉnh, ánh mắt vẫn còn vương nét ngỡ ngàng.


Nhìn kỹ lại những món đồ thuộc về mình, cô phát hiện những vật dụng hằng ngày này dường như đều là đồ mới, không hề có dấu vết đã qua sử dụng.


Như muốn xác nhận điều gì đó, Trần Gia Nhất cầm tuýp sữa rửa mặt màu trắng lên vặn ra, quả nhiên lớp giấy bạc niêm phong vẫn còn nguyên.


“Anh…”


“Ừ, đều là đồ anh mua sau này đấy.”


“Anh muốn mua những thứ giống hệt như trước đây nhất có thể.”


Như vậy, cảm giác giống như em chưa từng rời đi.


Và cũng giống như, cuối cùng rồi cũng có một ngày em sẽ trở lại.



“Trần Nhất Nhất, em nói xem, đây có phải chính là lòng vẫn thiết tha, ắt có ngày hồi đáp không?”


Trần Gia Nhất tức thì nghẹn ngào.


Nước mắt lã chã rơi xuống: “Thẩm Yến Tây, anh có phải đồ đại ngốc không hả?”


Trong hoàn cảnh lúc bấy giờ, chính cô còn chẳng dám xa xỉ hy vọng mình có thể quay về. Nếu không phải Tống Nhạn Linh đột nhiên phát bệnh, có lẽ cô đã bị giữ lại Paris mãi mãi.


“Nhưng cuối cùng em vẫn về rồi đó thôi. Hôm anh đến trường làm thủ tục bảo lưu, anh đã nhìn thấy em.”


“Trần Nhất Nhất, có phải em cũng không nỡ xa anh không?”


Thẩm Yến Tây hỏi rất khẽ, như thể thiếu tự tin.


Đó là từ ngữ chưa bao giờ xuất hiện trong từ điển của anh, nhưng lại được anh nếm trải rõ rệt khi đối diện với Trần Gia Nhất.


Trần Gia Nhất quay người lại, đôi mắt nhạt nhòa lệ.


“Lúc đó em chẳng tốt đẹp gì cả, tại sao anh còn phải làm như vậy?”


“Em không tốt ở chỗ nào?” Thẩm Yến Tây hỏi, một câu hỏi đầy nghiêm túc.


Trần Gia Nhất nghĩ, Thẩm Yến Tây đã đọc nhật ký của cô, nhưng về những chuyện trong đó, anh chưa bao giờ gặng hỏi.


Ngay cả sau khi hai người ở bên nhau, anh cũng chưa từng hỏi tại sao lúc đó cô lại ra đi không lời từ biệt.


“Anh không giận sao? Trong nhật ký, em đã viết những lời như vậy.”


“Lời như thế nào cơ?”


Trần Gia Nhất nhìn sâu vào đôi mắt thâm trầm của Thẩm Yến Tây, về cuốn nhật ký đó, dường như anh thực sự không hề để tâm. Lần trước khi cô sang Úc tìm anh, anh cũng giữ thái độ như vậy.


Anh nói, anh sẽ không chỉ nhìn mặt chữ mà đánh giá cô.


Trần Gia Nhất sụt sịt mũi, giọng khàn đặc: “Còn cả lúc đó nữa, em chỉ gửi cho anh mỗi một tin nhắn chia tay rồi biến mất tăm, anh không hận em sao?”


Thấy Trần Gia Nhất chỉ rơm rớm nước mắt mà không nói tiếp, Thẩm Yến Tây đưa tay giữ sau gáy cô, ấn cô vào lòng mình, ánh mắt ngập tràn sự dịu dàng ấm áp.


“Trần Nhất Nhất, anh đã đọc tin nhắn chia tay của em, đã thấy căn nhà này bị dọn sạch mọi thứ liên quan đến em, cũng đã thấy cả cuốn nhật ký nữa.”


“Nhưng điều anh thấy không chỉ có bấy nhiêu đó.”


Trần Gia Nhất lắc đầu trong lòng anh, Thẩm Yến Tây khẽ xoa đỉnh đầu cô.


“Anh cũng thấy rằng, dù em đã đi Paris, nhưng cuối cùng em vẫn trở lại trường Kinh Đại.”


Trần Gia Nhất hơi kinh ngạc, thấy Thẩm Yến Tây gật đầu xác nhận.


“Phải, anh biết. Anh còn biết ngay từ tháng năm em đã nộp đơn vào các trường bản địa ở Paris, nhưng em vẫn tham gia kỳ thi đại học, thậm chí còn đỗ Thủ khoa.”



Trần Gia Nhất nhớ lại khoảng thời gian đó, cô vẽ tranh ban ngày, ôn tập ban đêm, đồng hồ sinh học đảo lộn, thức trắng đêm này qua đêm khác. Không một ai biết cô đã liều mạng đến thế, cũng chẳng ai hay cô dốc hết sức mình như vậy là vì điều gì.


Chỉ duy nhất lòng cô thấu rõ, cô muốn ở lại trong nước, muốn đến Kinh Bắc. Cô cần một quân bài nặng ký hơn để có thể tự đấu tranh cho chính mình. Trần Gia Nhất cũng luôn đinh ninh rằng, quãng thời gian đơn thương độc mã ấy, cả đời này sẽ chỉ có mình cô hay biết.


Vậy mà giờ đây, lại có thêm một Thẩm Yến Tây.


“Thẩm Yến Tây, anh… còn biết những gì nữa?”


Thẩm Yến Tây khẽ cười, đưa mắt nhìn cô định ninh.


“Nhiều lắm. Có lẽ còn nhiều hơn cả những gì em có thể tưởng tượng được.”


“Vậy chuyện của mẹ em…”


“Anh biết từ sớm rồi.” Thẩm Yến Tây giơ tay lau đi giọt lệ nơi khóe mắt cô, “Anh cũng biết em thường xuyên phải chạy đôn chạy đáo giữa bệnh viện và trường học. Mùa đông năm ngoái khi trận cúm nặng nhất bùng phát, em sốt cao gần 40 độ, chính là…”


“Người đó là anh sao?”


Hơi khựng lại một chút, Thẩm Yến Tây gật đầu.


Chuyện này Trần Gia Nhất nhớ rất rõ. Khi đó cô sốt đến mức đầu óc mụ mị, suýt chút nữa là ngất xỉu bên lề đường, may có người kịp thời đến đỡ lấy rồi đưa cô vào bệnh viện.


“Lúc ấy em cứ ngỡ mình hoa mắt, vì sốt đến lú lẫn nên mới nhìn người qua đường thành anh.”


Nào ngờ đâu, người đó thật sự là anh.


Đáy mắt Thẩm Yến Tây gợn lên ý cười: “Hóa ra, thực sự em cũng luôn nhớ đến anh?”


“Ngày nhớ đêm mong, nên mới thấy người thành quen.”


Bị nói trúng tâm tư, hàng mi Trần Gia Nhất khẽ run lên, nhưng cô vẫn không khỏi thắc mắc: “Lúc đó, sao anh lại xuất hiện ở phân hiệu?”


“Anh vẫn thường xuyên đến phân hiệu mà.”


Chỉ một câu nói ấy thôi đã khiến Trần Gia Nhất hoàn toàn sững sờ. Cô cứ ngỡ những điều vừa nghe đã là tất cả rồi.


Thẩm Yến Tây lại chẳng thấy việc này có gì đặc biệt, đầu ngón tay anh vân vê lọn tóc nơi đuôi tóc cô.


“Hồi đó anh không thường xuyên ở Kinh Bắc, nhưng mỗi lần về anh đều đến phân hiệu. Để tiện đi lại, anh mới mua căn nhà ở Xương Bình. Thế nên Trần Nhất Nhất à, chúng ta không phải là hai năm không gặp.”


Ở những nơi em không hề hay biết, một con đường nhỏ, góc khuất trong thư viện, hay thậm chí là nhà ăn, siêu thị, quán cà phê… anh đều đã nhìn thấy em.


Trần Gia Nhất không tài nào tưởng tượng nổi.


“Vậy tại sao… anh chưa từng đến tìm em?”


Thẩm Yến Tây im lặng.


“Em xin lỗi.” Trần Gia Nhất như cuối cùng cũng cảm nhận được tâm trạng của Thẩm Yến Tây lúc này, cô vòng tay ôm lấy eo anh, áp má vào lồng ngực anh thanh thản: “Lại để anh phải đau lòng rồi.”



Sau khi biết Tống Nhạn Linh mắc bệnh tâm thần, Thẩm Yến Tây đã rơi vào nỗi tự trách sâu sắc suốt một thời gian dài. Anh trách mình không phát hiện ra điều bất thường sớm hơn, anh không thể hình dung nổi Trần Gia Nhất đã phải sống ngột ngạt thế nào suốt bao năm qua bên người mẹ như vậy. Thậm chí anh chẳng dám nghĩ, để đưa ra quyết định chia tay tuyệt tình đến thế, cô đã phải trải qua những gì.


Trần Gia Nhất vừa lắc đầu vừa rơi nước mắt.


“Xin lỗi anh, Thẩm Yến Tây, những lời trong nhật ký không phải là suy nghĩ thật lòng của em đâu. Lúc đó mẹ cứ liên tục nói với em như vậy, bà khăng khăng bắt em ra nước ngoài, còn nhốt em trong phòng nữa…” Trần Gia Nhất khóc đến lạc cả giọng, nghĩ lại những chuyện năm xưa vừa khổ thân vừa đau xót, “Là tại em không đủ kiên định, bà nói nhiều quá làm em bắt đầu hoài nghi chính mình. Em thấy mình… thấy mình…”


“Coi anh là công cụ tìm cảm hứng sao?” Ánh mắt Thẩm Yến Tây đọng lại ý cười, trước sự ngỡ ngàng của Trần Gia Nhất, anh cúi xuống hôn lên những giọt nước mắt nơi khóe mi cô.


“Công cụ thì đã sao, có thể mang lại cảm hứng cho em, chứng tỏ vị trí của anh trong lòng em là vô cùng đặc biệt.”


Trần Gia Nhất vừa gật đầu lại vừa lắc đầu, nước mắt như vỡ đê, cứ lã chã rơi xuống không ngừng.


“Là em không tốt, tình cảm em dành cho anh chẳng hề thuần khiết chút nào.”


“Em cũng chẳng xứng với tình yêu của anh, một tình yêu chân thành và nồng nhiệt đến thế.”


Thẩm Yến Tây nhìn xoáy vào mắt cô, ý cười nơi đáy mắt lại càng thêm đậm nét.


“Ừ, một tình yêu chân thành và nồng nhiệt nhất.”


“Trần Nhất Nhất, em cảm nhận được rồi đấy.”


“Anh vui lắm.”


Chóp mũi Trần Gia Nhất đỏ ửng, cô vừa nức nở vừa sụt sịt, nước mắt làm mấy sợi tóc bết lại bên má. Thẩm Yến Tây nhẹ nhàng vén tóc cho cô: “Sao mà lại thành cái vòi nước thế này rồi.”


“Trần Nhất Nhất.” Anh khẽ gọi tên cô, “Những chuyện không vui đó, đều đã qua rồi.”


“Anh không cách nào buông tay em được, nên anh chỉ còn cách tìm đến em thôi.”


Kể từ giây phút anh xuất hiện trước mặt cô một lần nữa, anh đã buông bỏ hết thảy quá khứ. Không truy cứu chuyện cô ra đi không lời từ biệt, không tính toán những đêm dài trằn trọc vì canh cánh trong lòng, cũng chẳng chấp nhặt sự xa cách, rào cản có thể nảy sinh trong suốt hai năm đằng đẵng.


Anh chỉ muốn có một tương lai cùng cô.


“Còn em thì sao?” Thẩm Yến Tây rũ mắt nhìn cô, “Em sẽ không trách anh chứ? Vì anh đã đến quá muộn.”


Trần Gia Nhất lắc đầu, đôi mắt đỏ hoe như chú thỏ con.


“Lúc đó em thấy mình thật tồi tệ, hoàn toàn không xứng với tình cảm của anh. Chia tay em rồi, chắc chắn anh sẽ tìm được người tốt hơn, hợp với anh hơn…”


Thẩm Yến Tây bất chợt cúi đầu, chặn đứng bờ môi cô.


Đem tất cả những lời ấy vùi lấp trong nụ hôn.


Anh hôn lên môi cô, chóp mũi cọ nhẹ vào mũi cô, hơi thở đôi bên hòa quyện vào nhau.


Dịu dàng, quyến luyến, như thể đang nâng niu một báu vật trân quý nhất đời.


“Trần Nhất Nhất là tốt nhất.”


“Thẩm Yến Tây, chỉ cần Trần Nhất Nhất mà thôi.”


Đã Kết Hôn, Đừng Làm Phiền
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Đã Kết Hôn, Đừng Làm Phiền Truyện Đã Kết Hôn, Đừng Làm Phiền Story Chương 64
10.0/10 từ 10 lượt.
loading...