Đã Kết Hôn, Đừng Làm Phiền

Chương 63


Lễ hội chào đón tân sinh viên kết thúc, một năm cũng chính thức bước vào những ngày cuối cùng.


Gần đây, tay trái của Thẩm Yến Tây hồi phục khá tốt, ngay cả bác sĩ cũng phải cảm thán rằng tố chất cơ thể anh quá đắc địa, nên giai đoạn tập luyện phục hồi diễn ra nhanh hơn hẳn so với phần lớn bệnh nhân khác. Ngày 23 tới anh có trận đấu tại San Marino, thời gian này tuy chưa thể trực tiếp lên đường đua nhưng anh vẫn duy trì tập luyện trong buồng mô phỏng.


Trần Gia Nhất và Đường Tống sắp xếp thời gian đi thăm Thịnh Tuân. Đợt này anh chàng ốm khá nặng, từ cảm lạnh chuyển sang viêm phổi, đã phải nằm viện cả tuần nay. Bệnh viện vào ngày cuối tuần đông nghịt người, hai người vừa đi tới cửa phòng bệnh thì bên trong bỗng truyền ra giọng nữ có phần lạnh lùng.


“Nếu không còn chỗ nào khó chịu thì hai ngày tới làm thủ tục xuất viện đi. Cảm mạo cũng chẳng phải bệnh gì to tát, một tuần là tự khỏi thôi. Phía viện nghiên cứu đang rất gấp rút, không thể vì một mình con mà làm chậm tiến độ của tất cả mọi người được.”


Trần Gia Nhất và Đường Tống khựng lại bên ngoài phòng bệnh.


“Khụ khụ khụ…” Thịnh Tuân lên tiếng, giọng nói vẫn còn rất yếu ớt: “Vâng.”


“Mấy ngày tới mẹ và bố con phải ra nước ngoài dự hội thảo khoa học, sẽ khá bận, có việc gì con cứ gọi dì giúp việc hoặc tài xế.” Dừng một chút, người phụ nữ lại hỏi: “Còn chuyện gì nữa không?”


“Không ạ.”


“Được rồi, thế mẹ đi trước đây.”


Người phụ nữ bước ra khỏi phòng, khoác chiếc áo dạ sẫm màu, đi giày cao gót, trên sống mũi là cặp kính cận, trang điểm tinh tế nhưng gương mặt không chút biểu cảm.


Đường Tống khẽ nói: “Mẹ của Thịnh Tuân đấy, giáo sư Viện nghiên cứu Toán học trường mình.”


Đứng cách đó vài bước chân, Trần Gia Nhất gật đầu, nhìn theo bóng lưng đã đi xa của bà.


“Cảm giác bà ấy nghiêm khắc thật đấy.”


Đường Tống cười khổ: “Bà ấy vốn vậy mà, bố Thịnh Tuân cũng thế, chẳng mấy khi quan tâm đến cậu ấy đâu. Thịnh Tuân không bị hỏng người hoàn toàn là nhờ tâm lý vững vàng đấy.”


Hai người tiến đến gõ cửa, Thịnh Tuân đáp một tiếng “Vào đi” rồi lại không kìm được mà ho sặc sụa.


Cánh cửa đẩy ra, thấy là họ, Thịnh Tuân định ngồi dậy, Đường Tống vội vàng đặt giỏ hoa quả xuống, bước nhanh tới ấn anh nằm lại: “Cứ nằm yên đấy, tôi với Gia Nhất qua thăm cậu đây.”


Ánh mắt Thịnh Tuân dừng trên người Trần Gia Nhất, tựa như bị dính chặt lấy.


“Chuyện buổi biểu diễn, tôi rất… khụ khụ… rất xin lỗi.”


Thực ra anh đã xin lỗi qua WeChat rồi. Anh xin lỗi riêng cô, và cũng đã bày tỏ sự hối lỗi trong nhóm chung.


“Không sao đâu, anh cũng đâu có cố ý, anh nên chăm sóc bản thân nhiều hơn, dưỡng sức cho khỏe là quan trọng nhất.” Trần Gia Nhất đặt bó hoa trong tay lên bàn: “Cảm giác anh vẫn còn ho nặng lắm.”


Ánh mắt Thịnh Tuân di chuyển theo từng cử động của cô: “Cũng tạm, vốn dĩ phải nửa tháng mới khỏi hẳn được.”


“Thế thì cậu cứ ở lại viện thêm mấy ngày đi, đừng…” Đường Tống định khuyên lơn, nhưng chợt nhận ra mình lỡ lời, bèn gãi đầu: “Ngại quá, tôi không cố ý nhắc lại chuyện kia đâu.”


Thịnh Tuân lắc đầu, gượng gạo nở một nụ cười: “Không sao. Để hai người thấy cảnh nực cười này rồi.”


Sắc mặt anh trắng bệch, gần như không có lấy một giọt máu, đôi môi cũng nứt nẻ cả ra.


“Tôi có xem video quay tại hiện trường rồi, em hát hay lắm.” Nói được nửa chừng, Thịnh Tuân lại không ngừng ho khan.


Đường Tống đưa khăn giấy cho anh, nhíu mày: “Thôi được rồi, cậu nói ít đi một chút.”


Thấy vẻ mệt mỏi trong mắt Thịnh Tuân đã hiện rõ, Trần Gia Nhất và Đường Tống không nán lại lâu. Khi cánh cửa phòng bệnh khép lại, Thịnh Tuân tựa vào đầu giường, đeo tai nghe, mở điện thoại chọn vào danh sách nhạc yêu thích nhất, bắt đầu nghe lặp lại một bài duy nhất.


Trên màn hình hiện ra dòng chữ nhỏ:


[Độ Hạc Quy] Trình bày: Trần +1 / Nhạc: shen



Trên đường từ bệnh viện về căn hộ, Trần Gia Nhất cứ nghĩ mãi về những lời mẹ Thịnh Tuân nói, và cả thần sắc của anh khi nhắc đến chuyện đó.


Điện thoại rung lên, là cuộc gọi từ Thẩm Yến Tây. Dạo này gần như cả ngày anh đều ở căn cứ huấn luyện, ở đó có chuyên gia dinh dưỡng và bác sĩ vật lý trị liệu riêng, nhưng buổi tối anh vẫn về căn hộ để dùng bữa cùng cô.


“Em đang làm gì đấy?”


“Em và đàn anh Đường Tống vừa đi bệnh viện thăm Thịnh Tuân về…”


“Em có thể không cần khai thật với anh mà.”


“…” Trần Gia Nhất mỉm cười: “Anh lại ăn giấm lung tung rồi.”


Cảnh đường phố ngoài cửa sổ lùi dần về phía sau, do dự một lát, cô mới mở lời: “Yến Tây. Tối nay, em muốn về nhà thăm một chút.”


“Sao đột nhiên lại muốn về?”


“Thật ra em đã có ý định này từ sớm rồi, chỉ là chưa nói với anh thôi.”


“Lần trước anh nói, chúng ta có thể cùng nhau tìm kiếm phương thức chung sống mới với mẹ em. Em nghĩ, ít nhất em cũng nên chủ động bước tới tiếp xúc với bà, thì mới biết cách nào là phù hợp nhất.”


“Khi nào em đi? Có cần anh đi cùng không?”


“Anh cứ tập trung tập luyện đi, để em hỏi bố em trước đã,” Trần Gia Nhất khẽ mỉm cười, “Giờ em biết mình không hề cô độc, nên em không sợ nữa.”


Thẩm Yến Tây khẽ ừ một tiếng: “Đừng vội vàng, cứ thong thả thôi.”



“Vâng.” Ngập ngừng một chút, Trần Gia Nhất hạ thấp giọng: “Nhỡ đâu em làm hỏng chuyện, hay thấy buồn lòng, thì lúc em về, anh phải cho em ôm rồi khóc một lúc đấy nhé.”


“Cho em ôm hai lúc cũng được.”


Trần Gia Nhất bật cười thành tiếng.


Sau khi kết thúc cuộc gọi với Thẩm Yến Tây, cô mở điện thoại nhắn tin cho Trần Diên Thanh.


[Bố ơi, tối nay bố có rảnh không ạ, con muốn về nhà thăm mọi người.]


Trần Diên Thanh trả lời rất nhanh.


[Tối nay sao?] 


[Được chứ, được chứ.] 


[Để bố xuống bếp, làm cho con mấy món con thích nhất nhé.]


Chập choạng tối, sau khi kết thúc tiết học cuối cùng, Trần Gia Nhất bắt xe về nhà.


Dưới ánh hoàng hôn, căn biệt thự đèn đuốc sáng trưng. Đã lâu lắm rồi cô không quay lại đây. Lần gần nhất là đi cùng Thẩm Yến Tây, khi ấy cô đã chuẩn bị sẵn tâm thế để từ biệt nơi này.


Nghe thấy tiếng xe đỗ lại, dì giúp việc trong nhà ra mở cửa, đon đả chào đón cô vào trong.


“Ngoài trời lạnh lắm, ông chủ đang hầm canh gà, để dì múc cho con một bát trước nhé.”


“Dạ vâng.”


Trần Gia Nhất cúi đầu thay giày ở cửa, lúc đi vào thì vừa vặn bắt gặp Tống Nhạn Linh từ trên lầu đi xuống.


Dáng người cô hơi khựng lại, đứng nguyên tại chỗ: “Mẹ.”


Tiếng gọi rất khẽ.


Tống Nhạn Linh cũng như bị đóng đinh trên cầu thang, hai ánh mắt chạm nhau. Một hồi lâu sau, bà khẽ kéo lại chiếc khăn choàng trên vai, khẽ ừ một tiếng.


Nhưng cũng chỉ có duy nhất một tiếng ấy mà thôi.


Trần Gia Nhất rủ mắt, lặng lẽ đi theo sau bà.


Trần Diên Thanh tay cầm xẻng nấu ăn từ trong bếp chạy ra: “Nhất Nhất, bố…”


Thấy Tống Nhạn Linh, ông cũng rất ngạc nhiên: “Nhạn Linh, sao hôm nay em xuống sớm thế?”


Bình thường Tống Nhạn Linh không xuống ăn cơm cùng mọi người, bà chỉ tự nhốt mình trong phòng. Đợi mọi người ăn xong, bà mới xuống lầu ăn riêng sau.


Tống Nhạn Linh không trả lời câu hỏi của Trần Diên Thanh, chỉ đi tới phía sofa rồi ngồi xuống.


Trần Diên Thanh có vẻ đã quen với việc này, ông lại mỉm cười với Trần Gia Nhất: “Hai mươi phút nữa thôi, hai mươi phút nữa là nhà mình khai cơm.”


“Vâng ạ.”


Chẳng bao lâu sau, mùi thức ăn thơm phức đã lan tỏa từ trong bếp. Trần Gia Nhất vào bếp phụ bưng bê, đã nhiều năm rồi cô không thấy bố mình xuống bếp nấu nướng thế này.


Trần Diên Thanh quay đầu nhìn cô: “Còn món tôm nõn xào trà Long Tỉnh nữa là xong. Yến Tây sao không về cùng con?”


“Dạo này anh ấy bận tập luyện ạ, tuần sau nữa là anh ấy có trận đấu rồi.”


“Tay cậu ấy đã đua xe lại được rồi sao?”


“Vẫn chưa được ạ, chắc phải nửa tháng nữa mới chạm vào xe thật được.”


Trần Diên Thanh gật đầu: “Sức khỏe vẫn là quan trọng nhất, thi đấu thì sau này vẫn còn nhiều cơ hội.”


Trần Gia Nhất khẽ vâng một tiếng, giúp ông bưng các món đã nấu xong ra ngoài.


Sườn hấp gạo nếp, cá sốt chua ngọt, thịt kho tàu, măng mùa đông xào rau cải, món xào đầm sen… Toàn bộ đều là những món cô thích ăn nhất.


Trần Gia Nhất bưng đĩa tôm xào trà Long Tĩnh vừa mới ra lò bước ra, đã thấy Tống Nhạn Linh ngồi vào bàn ăn tự bao giờ.


Trần Diên Thanh vừa cởi tạp dề vừa đi theo sau Trần Gia Nhất: “Cũng bao năm rồi bố không vào bếp, chẳng biết tay nghề có còn được như xưa không, nếu mà làm…”


Nhìn thấy Tống Nhạn Linh đang ngồi bên bàn, Trần Diên Thanh hơi khựng lại, rồi đôi mắt lập tức đong đầy ý cười: “Tốt, thế này là tốt rồi.”


Ông thì thầm.


Bất kể có phải vì Nhất Nhất đã về hay không, việc Tống Nhạn Linh chịu xuống lầu dùng bữa cùng họ đã là một khởi đầu tốt đẹp.


Trần Gia Nhất cúi đầu húp canh, Trần Diên Thanh gắp cho cô một miếng sườn: “Sườn hấp gạo nếp mà con thích nhất đây, thử xem có đúng hương vị ngày nhỏ không.”


Lớp gạo nếp mềm dẻo bọc lấy miếng sườn, đưa vào miệng thấy thơm mềm, vị mặn ngọt rất vừa vặn.


Đó chính là hương vị mà Trần Gia Nhất thường ăn thuở nhỏ, không hề thay đổi.


Thế nhưng, không phải là tay nghề của Trần Diên Thanh.


Trong ký ức, có cô bé buộc tóc đuôi sam nằm bò bên bệ bếp: “Mẹ ơi, Nhất Nhất muốn ăn sườn hấp, cái loại mà sườn được mặc lớp áo gạo nếp mềm xốp ấy ạ.”



Trần Gia Nhất rũ mắt, nơi khóe mắt chợt thấy cay cay.


Có lẽ, đây chính là cách chung sống tốt nhất giữa cô và Tống Nhạn Linh.


Sau bữa cơm, Trần Diên Thanh gọi điện cho tài xế bảo anh tới đón Trần Gia Nhất về căn hộ.


Ông cũng thay quần áo, vừa xỏ giày ở hiên nhà: “Đi nào, để bố tiễn con ra đầu đường, cũng là để đi dạo cho xuôi cơm.”


“Mẹ thì sao ạ…”


“Có dì giúp việc ở đây rồi, bố ra ngoài một lát không sao đâu.”


Đã lâu lắm rồi hai cha con mới lại đi tản bộ cùng nhau như thế này, Trần Diên Thanh bèn hỏi về chuyện của cô và Thẩm Yến Tây: “Hai đứa định bao giờ thì tổ chức hôn lễ?”


“Anh Yến Tây không vội ạ, chắc phải đợi đến khi con tốt nghiệp xong đã. Chờ kỳ nghỉ đông có nhiều thời gian, con sẽ bàn bạc lại với anh ấy sau.”


“Cũng đúng, các con vẫn còn trẻ mà. Đợi qua năm mới, hai bên gia đình mình hẹn nhau gặp mặt dùng bữa.” Ngừng một chút, Trần Diên Thanh lại nhìn Trần Gia Nhất: “Nhất Nhất này, bố muốn chuyển nhượng toàn bộ cổ phần công ty dưới tên bố sang cho con.”


“Dạ?”


“Thời gian qua bố đã suy nghĩ rất nhiều. Bố ở Trần thị bao năm nay mà cũng không giúp công ty tiến thêm được bước nào, có lẽ bản thân phương thức quản lý và kinh doanh của bố vốn đã có vấn đề.”


“Tình hình của mẹ con bây giờ như vậy, bố cũng muốn dành thời gian chăm sóc bà ấy nhiều hơn. Suy đi tính lại, chuyển cổ phần cho con là phương án vẹn cả đôi đường.”


“Nhưng mà,” Trần Gia Nhất ngập ngừng, “Con đâu có biết kinh doanh.”


Và cô cũng chẳng hề yêu thích việc đó.


Trần Diên Thanh lắc đầu: “Bố biết con có đam mê riêng, bố sẽ không ép con phải tiếp quản. Cách đây không lâu bố có gặp cha của Yến Tây, sau này Yến Tây cũng sẽ tiếp quản Thẩm gia.”


Nghe đến đây, Trần Gia Nhất đã hiểu ra tám chín phần.


“Thay vì giao vào tay người ngoài, chi bằng đưa công ty cho Yến Tây lo liệu. Năng lực và nhân phẩm của cậu ấy bố đều tin tưởng. Chuyển cổ phần sang tên con cũng là một sự bảo đảm cho tương lai của con sau này.”


Trần Gia Nhất không phản đối cũng chẳng đồng tình: “Thế thì bố nên trao đổi với  Thẩm Yến Tây một chút, con không thể quyết định thay anh ấy được.”


“Bố hiểu mà.” Trần Diên Thanh lại cười: “Con bé này, bộ xót cậu ấy không được hưởng tiền lời mà phải làm không công cho nhà họ Trần mình rôig đấy?”


“…”


Trong lúc trò chuyện, hai người đã ra tới ngã tư. Bên lề đường đang đỗ một chiếc SUV, chính là chiếc mà Thẩm Yến Tây thường lái.


Trần Diên Thanh cũng nhận ra chiếc xe đó.


“Con gọi Yến Tây tới đón à?”


“Dạ không.”


Trần Diên Thanh gật đầu, trong mắt hiện lên nụ cười đầy an ủi: “Ngày ấy giữa bao nhiêu người, con lại chọn trúng Thẩm Yến Tây. Giờ nhìn lại mới thấy, Nhất Nhất của bố tinh mắt thật đấy.”


Ông xoa đầu con gái: “Mau đi đi con.”


“Vâng, vậy đến Tết con lại về.”


“Được.”


“Bố ơi.” Trần Gia Nhất khẽ khựng lại, “Món sườn hấp gạo nếp hôm nay ngon lắm, nếu có dịp, bố giúp con… cảm ơn mẹ nhé.”


Giây phút ấy, Trần Diên Thanh lặng người không nói nên lời.


Trần Gia Nhất đã đi tới bên xe: “Sao anh lại tới đây?”


Cô mở cửa ngồi vào trong, nhìn người đàn ông với đường nét gương mặt thanh tú, thanh tao.


“Về nhà không thấy em, anh đoán em còn ở bên này nên qua xem sao.” Thẩm Yến Tây đưa tay kéo cô vào lòng: “Thế nào rồi?”


Trần Gia Nhất rúc vào lòng Thẩm Yến Tây, tìm một tư thế thoải mái hơn: “Cũng không quá tệ. Có lẽ đúng như anh nói, em và mẹ cần xây dựng một cách chung sống mới, phù hợp cho cả hai và không trở thành gánh nặng cho nhau.”


“Thế, em có vui không?”


“Cũng được ạ. Em đã được ăn món sườn hấp gạo nếp mà lâu lắm rồi chưa được ăn.”


“Bao lâu rồi?”


“Cũng nhiều năm rồi.”


Thẩm Yến Tây khẽ nhướn mày: “Sao anh nhớ là hồi trước đi ăn cùng hội Cổ Vận, em cứ gắp mãi món sườn hấp gạo nếp đó nhỉ? Có tổng cộng mười mấy miếng sườn nhỏ, một mình em ăn hết hơn nửa rồi còn đâu.”


“?”


“Đừng có định chối, lần nào anh cũng là người xoay bàn đấy, lẽ nào anh lại không biết?”


Trần Gia Nhất vô cùng ngạc nhiên.


Khi đó, họ đã hai năm không gặp lại. Cô cũng có ấn tượng lờ mờ về chuyện này, nhưng cứ ngỡ chỉ là tình cờ món ăn được xoay đến trước mặt mình.


“Sao anh lại… Em cứ tưởng là trùng hợp.”



Chẳng hạn như món sườn hấp tối nay.


Điện thoại trong túi áo khoác của Thẩm Yến Tây rung lên, là tin nhắn từ Trần Diên Thanh gửi tới.


[Yến Tây, cảm ơn cháu đã nhắc nhở]


[Nhất Nhất rất vui]


Hai người cùng nhau về nhà. Thẩm Yến Tây còn phải thực hiện hai tiếng tập luyện trong buồng mô phỏng. Sau khi tắm xong, Trần Gia Nhất đọc sách một lát, rồi lật xem phương án tập luyện phục hồi mà bác sĩ gửi tới.


Cảm thấy khát nước, cô đứng dậy ra phòng khách, lúc đi qua cánh cửa phòng đang đóng chặt kia, bước chân cô hơi khựng lại.


Vì lý do từ phía Tống Nhạn Linh, cô vốn không thích căn phòng này. Kể từ khi phòng vẽ được sửa sang xong, số lần cô vào đây chỉ đếm trên đầu ngón tay.


Nhưng tối nay, đột nhiên cô lại muốn vào xem thử.


Có lẽ đúng như lời Thẩm Yến Tây, tha thứ không có nghĩa là quên đi những nỗi đau, mà là không dùng những cảm xúc tồi tệ đó để tự giày vò chính mình nữa.


Đẩy cửa phòng vẽ ra, Trần Gia Nhất nhìn thấy những bức tranh được treo trên tường.


Những bức chưa được đóng khung treo lên thì phần lớn đều được cất gọn trong tủ, ghi lại quãng thời gian trưởng thành của cô từ khi còn là cô bé vài tuổi cho đến lúc mười mấy tuổi.


Suốt một thời gian dài, Trần Gia Nhất luôn đinh ninh rằng mình không yêu vẽ, thậm chí là ghét vẽ.


Tối nay, cô bắt đầu nhìn nhận lại bản thân.


Có lẽ không hẳn là đam mê nồng cháy, nhưng một việc mà mình đã kiên trì suốt mười mấy năm trời, sao có thể thực sự ghét bỏ cho được.


Một lúc sau, Trần Gia Nhất dựng giá vẽ lên, tìm ra bộ màu đã lâu không chạm tới. Màu vẽ đều đã khô cả rồi, hôm nào cô phải đi mua thêm một ít mới được. Giờ thì cứ vẽ phác thảo trước đã.


Thế nhưng, nên vẽ gì bây giờ?


Trần Gia Nhất cầm bút chì, ánh mắt lướt qua từng bức tranh trên tường.


Đa phần đều có liên quan đến Thẩm Yến Tây.


Cô chợt nhớ lại lời Thẩm Yến Tây đã nói sau khi bị thương:


“Chắc là cũng có chút nuối tiếc, vì chưa thể để em đến tận hiện trường xem một trận đấu của anh.”


Lát sau, Trần Gia Nhất mở điện thoại, tìm kiếm hình ảnh Thẩm Yến Tây lần đầu tiên giành được cúp vô địch.


Tháng 3 năm 2020.


Hà Lan.


Chàng thiếu niên mười tám tuổi gương mặt còn nét non nớt nhưng đầy khí chất ngạo nghễ, trong bộ đồ đua đen vàng rực rỡ, đã nâng cao chiếc cúp đầu tiên trong đời trên đường đua Assen.


Trần Gia Nhất đặt bút.


Căn phòng vẽ tĩnh lặng, chỉ còn tiếng ngòi bút chì sột soạt trên mặt giấy.


Thời tiết Bắc Kinh ngày một lạnh hơn. Đến giữa tháng mười hai, đội đua bắt đầu chuẩn bị cho hành trình tới San Marino.


Sau một thời gian phục hồi, tay trái của Thẩm Yến Tây đã có thể thực hiện các động tác cầm nắm, nhưng đến tận bây giờ anh vẫn chưa chạm vào chiếc mô tô nào.


Đêm trước ngày khởi hành, Trần Gia Nhất ở lại cùng anh tại Yến Viên. Đêm tối tĩnh mịch, họ tựa sát bên nhau.


“Thẩm Yến Tây này, em vốn vụng miệng, chẳng biết dỗ dành người khác như anh đâu. Trận đấu lần này anh đừng áp lực quá nhé. Bây giờ anh vẫn chưa hồi phục về trạng thái tốt nhất, có thể vượt qua bài kiểm tra sức khỏe để được thi đấu đã là rất giỏi rồi.”


Thẩm Yến Tây nén nụ cười nơi đáy mắt, vòng tay ôm lấy cô: “Vụng miệng chỗ nào chứ, chẳng phải nói nghe xuôi tai lắm sao?”


Trần Gia Nhất cắn môi, cô quả thật không giỏi an ủi người khác, nhưng cô cũng không muốn Thẩm Yến Tây cứ mãi canh cánh về chuyện thi đấu.


“Hoặc là, anh dạy em đi, làm thế nào để giúp anh phân tâm? Giống như mỗi lần anh kéo em ra khỏi những cảm xúc tồi tệ vậy.”


Thẩm Yến Tây rũ mắt, yết hầu khẽ chuyển động: “Thế thì có nhiều cách lắm.”


Anh ghé sát tai em thì thầm: “Mọi việc làm trên chiếc giường này đều có thể khiến anh phân tâm.”


“Hôn anh, chạm vào anh, và cùng anh…”


“Thẩm Yến Tây.” Gương mặt Trần Gia Nhất ửng hồng, “Em đang nói chuyện nghiêm túc với anh mà.”


Thẩm Yến Tây khẽ cười, ôm chặt lấy em, bàn tay trái áp lên lưng em, nhẹ nhàng cử động các đốt ngón tay.


“Trần Nhất Nhất, đừng lo lắng.”


“Những lúc tồi tệ hơn thế này anh đều đã vượt qua được rồi.”


Trần Gia Nhất nhớ về thời điểm này của hai năm trước, em ngẩng đầu lên, khẽ chạm môi mình vào môi Thẩm Yến Tây.


“Đợi anh về, chúng ta cùng nhau đón giao thừa nhé.”


“Được.”


Ngày 23 tháng 12, giải đua nước rút San Marino thi đấu lại.



Trên bảng tổng sắp, anh vẫn đứng ở vị trí thứ hai. Nếu muốn chạm tay vào chức vô địch, anh bắt buộc phải giành vị trí thứ nhất ở cả chặng đua nước rút và đua chính thức của trạm cuối cùng để lấy trọn vẹn 37 điểm.


Dưới góc nhìn của giới chuyên môn, với trạng thái hiện tại của Thẩm Yến Tây, điều này rất khó.


Gần như là không thể.


Hai ngày sau là Giáng sinh, nhưng Trần Gia Nhất chẳng có tâm trí đâu mà đón lễ. Khối lượng công việc mà giáo sư Chung giao phó vừa đồ sộ vừa phức tạp, cộng thêm việc Thẩm Yến Tây thi đấu không thuận lợi, cô không dám hỏi nhiều nhưng lại chẳng ngăn nổi nỗi lo âu.


Thẩm Yến Tây gửi lịch trình cho cô, họ sẽ bay tới Thượng Hải vào đúng ngày Giáng sinh, đêm đó chắc là cô có thể gặp được anh rồi.


Thấm thoắt đã đến ngày 25, sáng sớm Trần Gia Nhất đã nhận được điện thoại của A Việt.


“Chị dâu, em biết lúc này không nên làm phiền chị, nhưng em thực sự thấy lo cho anh Yến.”


Trần Gia Nhất vẫn còn đang nằm trên giường, lập tức tỉnh hẳn: “Thẩm Yến Tây làm sao?”


“Anh ấy đi Vân Cảng một mình rồi.”


“Không cho bất kỳ ai trong bọn em đi cùng cả.”


Gần như không kịp suy nghĩ, Trần Gia Nhất bật dậy vệ sinh cá nhân rồi tìm vội thẻ căn cước.


Em gọi một chuyến xe qua ứng dụng, vừa xuống lầu vừa đặt vé tàu.


Ngồi lên xe rồi em mới gọi điện cho Thẩm Yến Tây.


Có lẽ do tín hiệu kém, phải gọi đến lần thứ ba mới kết nối được.


Giây phút giọng nói trầm ấm quen thuộc vang lên đầu dây bên kia, Trần Gia Nhất mới thực sự thở phào nhẹ nhõm: “Thẩm Yến Tây, anh đang ở đâu?”


Vừa cất lời, em mới nhận ra giọng mình đã khản đặc.


“Anh đang trên đường tới Vân Cảng.”


“Tại sao,” Trần Gia Nhất khựng lại, “lại đi Vân Cảng ạ?”


“Căn hộ trước đây chúng ta từng ở, chủ nhà muốn bán nên anh mua lại rồi. Anh sang đó để ký hợp đồng.”


“…?”


Trong điện thoại, Thẩm Yến Tây khẽ cười: “Em tưởng là vì lý do gì?”


“A Việt nói anh không cho ai đi cùng, em cứ tưởng anh…”


Thực ra khi bình tĩnh lại, Trần Gia Nhất cũng hiểu Thẩm Yến Tây không phải người yếu đuối đến thế.


“Hôm nay là Giáng sinh, mọi người đã theo anh vất vả cả năm rồi, nên để họ nghỉ ngơi một chút. Anh chỉ đi ký cái hợp đồng thôi, không cần người đi cùng.” Giọng anh mang theo ý cười, “Hay là em lo anh nhìn không hiểu các điều khoản hợp đồng rồi bị người ta lừa?”


Trần Gia Nhất: “…”


“Không sao đâu Trần Nhất Nhất, anh sẽ không làm chuyện gì khiến em phải lo lắng đâu.”


Nhưng sao em có thể không lo cho được.


“Thẩm Yến Tây.” Em khẽ gọi tên anh, “Em… có thể đến tìm anh không?”


Muốn nhìn thấy anh.


Muốn ôm lấy anh.


Muốn được ở bên cạnh anh, cùng anh trải qua mọi chuyện.


Em cũng có những điều nuối tiếc.


Những gì đã lỡ mất của hai năm trước, những lúc không thể ở bên cạnh anh, Trần Gia Nhất muốn bù đắp lại tất cả.


“Được.”


Chỉ một từ rất nhẹ, giọng Trần Gia Nhất khẽ nghẹn lại: “Vậy anh đợi em.”


Từ Kinh Bắc đến Vân Cảng là năm tiếng đồng hồ đi tàu cao tốc. Sau hai năm, Trần Gia Nhất lại trở về thành phố này.


Bầu trời âm u, dự báo thời tiết nói hôm nay Vân Cảng sẽ có tuyết rơi nặng hạt.


Đến khi tới được nơi em từng sinh sống, nơi giao thoa giữa biển và trời đã ngập tràn tuyết bay.


Những tầng mây màu xám chì sà xuống thấp, gió biển xé tan những bông tuyết thành từng sợi mảnh, dấu chân trên bãi cát đang dần bị khỏa lấp, chỉ còn lại những đường nét mờ nhạt dưới lớp tuyết dày.


Trần Gia Nhất nhìn thấy một bóng dáng đứng sừng sững ở phía không xa.


Những con sóng màu xanh sẫm từng nhịp vỗ vào bờ tuyết trắng, Thẩm Yến Tây đứng bên bờ biển trong chiếc áo phao dáng dài màu đen. Anh dường như đã đứng đó rất lâu, bờ vai phủ một lớp tuyết mỏng, tựa như một bức tượng lặng lẽ.


Gió biển rất lớn, tuyết rơi xuống mặt biển, nổi trên đầu ngọn sóng, nhấp nhô theo từng đợt triều dâng.


Trần Gia Nhất kéo chặt chiếc áo phao màu trắng sữa hơi rộng trên người, chạy nhào về phía Thẩm Yến Tây. Những cơn gió biển lạnh buốt tạt vào cổ họng khiến em nghẹn lại, nước mắt cứ thế trào ra.


Như có cảm ứng, Thẩm Yến Tây quay đầu lại.


Ngay khoảnh khắc anh giơ tay ra, một khối trắng muốt nhỏ bé quyện cùng bông tuyết bay đã đâm sầm vào lồng ngực anh.


Đã Kết Hôn, Đừng Làm Phiền
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Đã Kết Hôn, Đừng Làm Phiền Truyện Đã Kết Hôn, Đừng Làm Phiền Story Chương 63
10.0/10 từ 10 lượt.
loading...