Đã Kết Hôn, Đừng Làm Phiền

Chương 62


Sau cơn kinh ngạc ngắn ngủi, đôi mắt đen láy của Trần Gia Nhất dần hiện lên ý cười.


Nét cười lan đến tận đuôi mắt, khiến cả người cô càng thêm rạng rỡ, đẹp tựa đóa sen rực rỡ dưới nắng hè.


Tuyết rơi lả tả, bóng người sau tấm lụa mỏng dần trở nên rõ nét, phía dưới khán đài cũng bắt đầu rục rịch xôn xao.


“Có nam chính kìa.”


“Tỷ lệ cơ thể này, chắc là người mẫu nam rồi.”


“Nhưng hình như anh ấy mặc đồ hiện đại?”


“Cậu không nghe khúc nhạc vừa rồi à, vị tướng quân đã hy sinh nơi sa trường rồi. Có lẽ anh ấy đầu thai thành người hiện đại, vì vẫn còn vấn vương thê tử nên mới xuất hiện thế này.”


“Trời ạ, thế này còn cảm động dễ khóc hơn nữa.”



Tấm lụa mỏng màu vàng nhạt được đóng khung từ từ kéo lên, bóng dáng cao lớn, hiên ngang cuối cùng cũng lộ diện hoàn toàn dưới ánh đèn sân khấu.


Sau một khoảnh khắc tĩnh lặng, khắp sân vận động rộng lớn bùng nổ những tiếng hét chói tai.


“Thẩm Yến Tây!”


“Hóa ra là Thẩm Yến Tây!”


“Trời đất ơi, lại còn là phiên bản giới hạn nữa chứ!”


Thẩm Yến Tây mặc một chiếc áo khoác măng tô đen, cổ quấn hờ chiếc khăn len cashmere màu hạt dẻ. Anh cầm micro, giọng nói trầm ấm đầy nam tính, ánh mắt nhìn Trần Gia Nhất không rời lấy một giây.


Anh chưa từng thấy một Trần Gia Nhất như thế này, đẹp tựa tiên nữ bước ra từ trong tranh.


Tà áo thướt tha, lông mày thanh tú như vẽ.


“Tự ngày hồng trang tiễn biệt nơi cổng thành, thấm thoắt đã hơn ba tháng qua đi.”


Thẩm Yến Tây đọc lời thoại của vị tướng quân trong bức thư gửi vợ, chậm rãi bước về phía Trần Gia Nhất. Anh giống như kẻ đi xa lâu ngày nay mới trở về quê cũ, lòng đầy bồn chồn lo sợ, rồi dừng lại khi chỉ còn cách cô đúng một bước chân.


Lời thoại hơi khựng lại, trong mắt anh là vẻ dịu dàng quyến luyến khôn nguôi.


Dưới khán đài, đèn flash từ điện thoại liên tục nháy sáng, không ai có thể tin vào mắt mình.


Một Thẩm Yến Tây lừng lẫy khắp Đại học Kinh thành suốt bốn năm qua, một Thẩm Yến Tây ngay cả bài phát biểu đại diện tân sinh viên cũng từ chối, một Thẩm Yến Tây chưa từng xuất hiện trên bất kỳ sân khấu nào của trường:


Vào chính giây phút này, lại đang đứng ở đây.


“Nếu không phải biết Thẩm Yến Tây đã có bạn gái, tôi nhất định sẽ ‘đẩy thuyền’ anh ấy với Trần Gia Nhất ngay lập tức.”


“Quá đẹp đôi, thực sự quá đẹp đôi! Hai người này đứng cạnh nhau đúng là cực phẩm nhãn phúc.”


“Á á á á, tôi muốn nhập hồn vào Trần Gia Nhất quá đi mất!”


“Thế tôi muốn nhập vào Thẩm Yến Tây, tôi thích đàn chị xinh đẹp cơ.”



Lâm Thiền đứng ở cánh gà, sững sờ nhìn cảnh tượng trước mắt.


Cô ta nhớ lại chính mình cũng từng mời Thẩm Yến Tây tham gia đêm nhạc hội chào tân sinh viên năm nay, nhưng lại bị anh thẳng thừng từ chối trước mặt bao nhiêu người, không hề nể mặt chút nào.


Vậy mà bây giờ… sao anh lại xuất hiện trên sân khấu?


Lại còn là một tiết mục mang âm hưởng cổ phong.


Lại còn trở thành bạn diễn của Trần Gia Nhất.


Trên sân khấu, đoạn độc thoại kết thúc, Thẩm Yến Tây tiến đến trước mặt Trần Gia Nhất. Ánh mắt hai người giao nhau, anh tháo chiếc khăn quàng trên cổ mình xuống, vắt lên sau gáy cô, rồi quấn nhẹ một vòng.


“Ta đã về rồi.”


“Đi qua quãng đường của hai kiếp người, cuối cùng ta vẫn tìm thấy nàng ở đây.”


Giọng nam trầm ấm như mang Trần Gia Nhất trở về nghìn năm trước. Cô nhìn sâu vào đôi mắt thâm trầm của Thẩm Yến Tây, thấy khóe môi anh khẽ nở nụ cười.


Bàn tay cô được anh nắm lấy, anh nói: “Ngần ấn thời gian trôi qua, kiếp này, ta vẫn muốn được bảo vệ nàng.”


Trần Gia Nhất có một giây phút thẫn thờ.


Đầu ngón tay bị khẽ bóp một cái, cô giật mình bừng tỉnh, nghe thấy tiếng nhạc dạo phần biểu diễn của mình vang lên.


Bản nhạc này đã được Thẩm Yến Tây chỉnh sửa, không ai hiểu rõ từng nhịp điệu thăng trầm hơn anh. Anh hơi nghiêng đầu nhìn Trần Gia Nhất, lắng nghe giọng hát trong trẻo, dịu dàng của cô cất lên.


“Sương vương mái tóc, trang điểm trước gương, từng hứa khi xuân nồng sẽ cùng bẻ liễu, nay mai lạnh căm chỉ còn chiếc trâm đối bóng.”


“Gió cuốn đèn tàn, tiếng tù và thổi tan sương sớm. Tuyết phủ ngàn núi, cầm kim khâu chữ bình an.”


“Nhớ người chẳng thấy người đâu, tương tư còn dày hơn tuyết trắng.”


Tuyết nhân tạo rơi trên vai Thẩm Yến Tây, anh dắt tay Trần Gia Nhất đi ra chính giữa sân khấu.


“Vạn dặm cát vàng chôn xương trắng, lửa trại liên miên rực một phương.”


Vừa cất giọng, phía dưới khán đài lại một phen kinh ngạc.


Đặc biệt là phía câu lạc bộ Cổ Vận, mọi người đã sớm nhốn nháo hết cả lên.


“Mẹ nó, đây đúng là tiết mục ‘có một không hai’ trong đời tôi rồi.”


“Khác biệt quá, cứ tưởng Thẩm Yến Tây sẽ cầm guitar hát rock, ai ngờ vừa mở miệng đã là tình ca cổ phong.”


“Sao anh ấy thuộc lời thế nhỉ? Nhưng tôi nhớ câu đầu không phải là ‘Vợ ta, Nhất Nhất’ mà? Là gì ấy nhỉ?”



Hoàng Tranh Tử nhỏ giọng lẩm bẩm: “Là ‘Khanh khanh’.”



Đây rõ ràng là mượn công làm tư, âm thầm khoe tình cảm chứ đâu!


Đường Tống đứng bên cạnh Hoàng Tranh Tử, hớn hở nhìn cảnh tượng trên đài: “Thẩm Yến Tây đúng là chí cốt, lúc dầu sôi lửa bỏng thế này mà cũng ra tay tương trợ anh em được, phen này tôi nhất định phải bái tạ cậu ta một cái mới xong.”


“…” Hoàng Tranh Tử thầm nghĩ, thôi anh dẹp đi, anh ấy đến là để cứu nguy cho vợ mình, liên quan gì đến anh.


Nhạc dứt, tuyết vẫn bay đầy trời.


Cô gái trong bộ váy áo màu cam nhạt phối xanh thanh khiết đứng cạnh người đàn ông với đường nét gương mặt tuấn tú, anh tuấn.


Mọi người dường như vẫn còn đắm chìm trong giai điệu hào hùng mà da diết, kẹt trong những cung bậc cảm xúc ngổn ngang.


Bất chợt, trên sân vận động không biết ai đã hét lên một câu: “Encore!” (Diễn nữa đi).


Mọi người bắt đầu hưởng ứng, dần dần tiếng hô “Encore” vang lên từng đợt không dứt.


Cũng may người dẫn chương trình đã kịp thời lên sân khấu kiểm soát tình hình. Giữa tiếng hò reo náo nhiệt, Thẩm Yến Tây nắm tay Trần Gia Nhất chậm rãi bước xuống sân khấu.


Đi đến góc khuất, Thẩm Yến Tây cởi áo khoác ngoài choàng lên người cô.


“Ở đây đông người lắm.” Trần Gia Nhất vẫn còn hơi căng thẳng, sợ bị ai đó phát hiện ra điều gì.


“Tướng quân dù có đầu thai thì cũng không thể để tân nương của mình bị lạnh được.” Anh mỉm cười, tìm một cái cớ hợp tình hợp lý cho hành động của mình.


Trần Gia Nhất thực ra chẳng thấy lạnh chút nào, lúc này cô vừa kinh ngạc, vừa xúc động lại vừa hưng phấn.


“Sao anh lại tới đây?”


Chỉnh lại chiếc áo khoác cho ngay ngắn, Thẩm Yến Tây nheo mắt nhìn cô: “Anh không tới thì để em đứng ngốc nghếch một mình trên sân khấu à?”


“Em không có ngốc, em đã nghĩ xong cách đối phó rồi. Tuy hiệu ứng có thể không tốt như bây giờ, nhưng chắc cũng không đến nỗi quá tệ.”


Thẩm Yến Tây nhìn cô chằm chằm, nhìn thấy ý cười lấp lánh trong đôi mắt đen láy của cô. Trần Gia Nhất sực nhận ra mình vừa nói hớ, khẽ thè lưỡi: “Xin lỗi, em không có ý nói anh đến hay không cũng không quan trọng.”


“Anh đến rất kịp lúc, đã giúp em và câu lạc bộ rất nhiều. Em phải cảm ơn anh mới đúng.”


Thẩm Yến Tây khẽ cười, hơi tiến lại gần một chút: “Vậy em hôn anh một cái đi?”


“?”


Xung quanh người qua kẻ lại tấp nập, mắt Trần Gia Nhất thoáng hiện vẻ kinh ngạc, lòng bàn tay trong phút chốc đã lấm tấm mồ hôi.


Nhưng Thẩm Yến Tây đã lùi về khoảng cách an toàn, ý cười trong mắt vẫn không hề giảm bớt: “Có thể giúp chủ tịch Gia Nhất giải vây là vinh hạnh của anh.”


“…”


Đoàng,


Trần Gia Nhất nghe tiếng động liền ngẩng đầu lên, một quả pháo hoa kéo theo cái đuôi màu đỏ cam lao thẳng lên không trung, nổ tung rực rỡ trên đỉnh màn đêm đen thẫm.


Tiếp đó là từng chùm, từng chùm pháo hoa đủ màu sắc rực rỡ lan tỏa khắp bầu trời, mang theo những tia sáng li ti như ngàn vì sao.


Đây là món quà nhập học mà Đại học Kinh thành dành tặng cho tân sinh viên.


Mu bàn tay bị chạm nhẹ, Thẩm Yến Tây và Trần Gia Nhất đứng vai kề vai, cùng ngẩng đầu lên. Anh khẽ móc vào ngón tay út của cô: “Có giống màn pháo hoa chúng ta từng xem ở Vân Cảng không?”


Trần Gia Nhất gật đầu, khẽ cuộn ngón tay lại.


Xung quanh ồn ào náo nhiệt, không ai chú ý đến họ.


“Trần Nhất Nhất.” Thẩm Yến Tây nghiêng đầu nhìn cô: “Chẳng lẽ em chưa từng nghĩ rằng, màn pháo hoa năm ấy chỉ dành riêng cho một mình em sao?”


“Hả?”


Trần Gia Nhất ngẩn người.


Màn pháo hoa ở Vân Cảng năm đó… là vì cô mà bắn sao?


Cô chưa từng nghĩ tới.


Cô cứ ngỡ là vị đại gia nào đó có con thi cử đỗ đạt nên gia đình đốt pháo hoa ngoài bờ biển để ăn mừng thôi.


Thẩm Yến Tây bất lực cười khẽ: “Năm đó anh yêu đương kiểu gì không biết? Nếu không phải da mặt dày, chắc anh không theo đuổi được em mất.”


“Em…” Trần Gia Nhất mím môi, “Hồi đó chúng mình đã thân thiết gì đâu, sao em có thể nghĩ là anh đốt pháo hoa cho em được.”


“Hôm đó là sinh nhật em.”


Một câu nói nhẹ bẫng, như thể đó là điều hiển nhiên nhất trên đời.


Vì hôm đó là sinh nhật em, nên anh mới tặng em một màn pháo hoa rực rỡ.


Vẫn là phong cách thường thấy của Thẩm Yến Tây, dường như anh chẳng hề hay biết câu nói này sẽ mang lại tác động mạnh mẽ thế nào cho người nghe.


Anh đối xử tốt với bạn, anh sẽ thể hiện một cách rõ ràng minh bạch nhất, để bạn thấu tận tâm can.


Nếu có thể, anh hận không thể để cho cả thế giới này đều biết.


Pháo hoa bất chợt trở nên rực rỡ đến chói mắt, Trần Gia Nhất khẽ né tránh tầm nhìn, sụt sịt mũi.


“Vậy nên, đó là quà sinh nhật anh tặng em ạ?”


“Ừm.”


Trần Gia Nhất thầm nghĩ, món quà sinh nhật sau hai năm chờ đợi, cuối cùng cô cũng đã nhận được rồi.


“Trần Nhất Nhất này, sao em cứ luôn miệng bảo anh với em không thân?” Thẩm Yến Tây lầm bầm như đang tự nói với chính mình.


“Không thân mà hồi đó anh lại tặng cúp cho em à?”


Trần Gia Nhất rũ mắt.


“Thì… không phải kiểu thân thiết đó.”


“Kiểu nào?” Ánh mắt Thẩm Yến Tây thoáng hiện ý cười, “Kiểu thân mật như tối qua à?”


“…!”



“Tuy hôm nay không phải sinh nhật, nhưng có pháo hoa thế này, cũng có thể ước một điều.”


“Ước ạ?”


Thẩm Yến Tây khẽ nghiêng đầu, chiếc trâm bằng ngọc trên búi tóc của Trần Gia Nhất lay động nhẹ nhàng, ánh pháo hoa rực rỡ phản chiếu trong đôi mắt cô.


“Ừ, Nhất Nhất, nhắm mắt lại đi.”


“Ước một điều nào.”


Suy nghĩ trong ba giây, Trần Gia Nhất khẽ cong môi, hàng mi dài và dày khép lại định tâm.


Cô thầm nguyện cầu trong lòng:


Hy vọng Thẩm Yến Tây sẽ đạt được tâm nguyện, giành lấy chức vô địch.


Màn pháo hoa kết thúc, buổi tối vẫn còn một lượng lớn công việc cần thu dọn, Trần Gia Nhất cùng Thẩm Yến Tây đi tìm những người khác trong hội Cổ Vận.


“Khụ…”


Bên cạnh bỗng vang lên tiếng ho nhẹ, Trần Gia Nhất quay đầu, thấy Hoàng Tranh Tử đang ôm chiếc áo phao của mình đi tới.


Hoàng Tranh Tử lén liếc nhìn Thẩm Yến Tây một cái, rồi bước đến trước mặt Trần Gia Nhất: “Cái đó… áo này cậu có mặc nữa không?”


“Hay là mặc áo khoác kia cho ấm hơn nhỉ?”


Trần Gia Nhất: “…”


Thẩm Yến Tây khẽ nhướng mày.


“Có mặc chứ.” Trần Gia Nhất cởi chiếc áo khoác trả lại cho Thẩm Yến Tây: “Trời lạnh, anh đừng để bị cảm.”


“Sức khỏe anh tốt, không giống ai đó, người thì mảnh khảnh yếu ớt, cứ đến lúc quan trọng là hỏng việc.”


“…”


Sự ám chỉ này rõ ràng đến mức không thể rõ ràng hơn.


Trần Gia Nhất đón lấy chiếc áo phao từ tay Hoàng Tranh Tử rồi mặc vào: “Lát nữa chắc mọi người đi liên hoan, anh…”


“Anh chắc cũng được tính là một nửa người của hội Cổ Vận chứ nhỉ?” Thẩm Yến Tây quay sang hỏi Hoàng Tranh Tử.


Hoàng Tranh Tử toét miệng cười: “Tính chứ, tính là người nhà ạ.”


Trần Gia Nhất: “…”


Địa điểm liên hoan vẫn là quán rượu đó, với tư cách là nam nữ chính của đêm nay, Trần Gia Nhất và Thẩm Yến Tây hiển nhiên ngồi ở vị trí chủ tọa.


Hoàng Tranh Tử và Đường Tống lần lượt ngồi cạnh hai người.


Hoàng Tranh Tử lén gửi tin nhắn cho Trần Gia Nhất: [Cậu xem chúng tớ trông có giống như đang đi uống rượu mừng của cậu với Thẩm Yến Tây không này]


Trần Gia Nhất: “…”


[Đừng nói lung tung]


Hoàng Tranh Tử: [Trời đất ơi, lúc hai người ở trên sân khấu ấy, ánh mắt cứ gọi là tình tứ thôi rồi]


Hoàng Tranh Tử: [Còn lúc xem pháo hoa nữa, thực ra tớ đã đứng cạnh đấy một lúc lâu rồi nhé]


Trần Gia Nhất liếc nhìn Hoàng Tranh Tử.


Cô nàng cười hì hì nháy mắt với cô.


Hoàng Tranh Tử: [Phỏng vấn tí nhé, khoảnh khắc Thẩm Yến Tây xuất hiện, cảm giác của cậu thế nào]


Hoàng Tranh Tử: [Có phải là yêu chết đi được không]


Trần Gia Nhất: “…”


Trên bàn có người nhắc đến buổi biểu diễn tối nay: “Hiệu ứng tuyệt vời luôn, Weibo chính thức của trường cũng chia sẻ lại rồi. Còn diễn đàn trường nữa, đã có cả trăm bài đăng rồi ấy chứ.”


Khu vực bình luận người thì khen hiệu ứng, người khen ca từ, người lại đẩy thuyền CP… đủ mọi kiểu, độ thảo luận cực cao.


[Cục Dân chính tôi mang đến rồi đây, mời hai người kết hôn ngay tại chỗ cho tôi]


[Kiểu tình yêu này rốt cuộc là ai đang yêu thế này?]


[Anh chàng này là Thẩm Yến Tây đúng không]


[???]


[Vãi, đúng thật này, trời ơi (kinh ngạc)]


[Nếu chị dâu mà xinh thế này thì tôi đồng ý nhé (đáng yêu)]


[Chị gái này xinh quá, tạo hình cổ trang đúng là cực phẩm]



Sức nóng của Thẩm Yến Tây khiến buổi biểu diễn trực tiếp phá kén, chẳng bao lâu sau đã leo lên hot search. Ăn được nửa bữa, Thẩm Yến Tây nhận được tin nhắn từ Mạnh Tĩnh.


Cô Mạnh: [Vợ chồng trẻ hai đứa đúng là biết cách chơi đấy ^ ^]


Thẩm Yến Tây: “…”


Đường Tống ngồi bên cạnh huých vào người Thẩm Yến Tây: “Tôi nhớ mở đầu của bức thư nhà đó là ‘Vợ yêu Khanh Khanh’, sao cậu lại tự ý sửa của tôi thành tên khác thế?”


Giữa Trần Gia Nhất và Đường Tống chỉ cách nhau một Thẩm Yến Tây, cô rũ mắt, ngón tay trắng nõn cầm chiếc thìa, cố gắng trấn tĩnh nhịp tim đang loạn nhịp.


“Gọi Nhất Nhất thì dễ nhập tâm hơn.” Thẩm Yến Tây đáp lại thản nhiên, gương mặt không chút bối rối: “Đàn em Gia Nhất thấy sao?”


Anh quay đầu nhìn Trần Gia Nhất, cố tình nhấn mạnh mấy chữ “đàn em Gia Nhất”. Trần Gia Nhất sợ bị Đường Tống nhận ra điều bất thường, đành phải bấm bụng khẽ ừ một tiếng.


Đường Tống nhíu mày: “Vợ yêu Nhất Nhất… Vợ yêu Nhất Nhất…”


Cậu ta lẩm bẩm bốn chữ này để tìm cảm giác, định gắp miếng gà hấp lá sen yêu thích nhất trước mặt, nhưng đĩa thức ăn đã bị Thẩm Yến Tây xoay đi mất.



Thẩm Yến Tây xoay đĩa mướp đắng xào thanh đạm đến trước mặt Đường Tống: “Ăn cái này đi, cái này ngon.”


“…?”


Để chúc mừng buổi biểu diễn thành công, tối nay mọi người có gọi thêm chút rượu vang và bia. Ăn uống cũng hòm hòm, trò chơi truyền thống trong các buổi liên hoan của hội Cổ Vận lại được mang lên bàn. Lần này không dùng thăm ghi tên nữa mà xoay chai trực tiếp trên bàn, miệng chai hướng về phía ai thì người bị quay trúng ở lượt trước sẽ đặt câu hỏi.


Thẩm Yến Tây là người đầu tiên bị quay trúng.


Bầu không khí lập tức được đẩy lên cao trào, mọi người nhao nhao bàn tán, đều bảo không thể tha cho anh được, nhất định phải hỏi một câu thật “cháy”.


“Để tôi, để tôi.” Một nam sinh tình nguyện đứng ra, tằng hắng một tiếng: “Yến thần, mời anh trả lời thành thật, lần quan hệ t*nh d*c gần đây nhất là ngày nào?”


Cả bàn ăn lập tức bùng nổ, có người còn hú hét ầm ĩ.


“Đậu xanh!”


“Đỉnh vãi.”


“Đúng là dám hỏi thật, quân tử đấy!”



Mọi ánh mắt đều đổ dồn vào Thẩm Yến Tây. Là một người cũng nằm trong “tầm ngắm”, Trần Gia Nhất chỉ biết cúi đầu lẳng lặng bóc tôm.


Mặt cô đã hơi nóng lên, ngón tay bóc tôm dường như cũng không còn nghe theo lời điều khiển nữa.


Thẩm Yến Tây lười biếng tựa vào ghế, nở nụ cười phóng khoáng.


“Hôm qua.”


“Á á á á á…”


“Mẹ kiếp, hình như cậu ấy đang đắc ý kìa.”


“Yến thần, cậu đủ rồi đấy! Thế mà cậu còn cười được à!”



Trần Gia Nhất chỉ muốn tìm cái lỗ nào mà chui xuống cho xong.


Hoàng Tranh Tử lén liếc nhìn sang, liền thấy vành tai cô đã đỏ bừng lên hết cả.


[Cưng ơi, tai cậu đỏ hết rồi kìa ^ ^]


Trần Gia Nhất: “…”


Lượt tiếp theo, người bị quay trúng là Đường Tống, người đặt câu hỏi là Thẩm Yến Tây.


Thẩm Yến Tây: “Năm lớp 11 tại sao cậu bị giáo viên chủ nhiệm mời phụ huynh?”


“…” Mặt Đường Tống đen kịt lại.


Có người hùa theo: “Học trưởng à, phải nói thật đấy nhé.”


“Đúng đúng, nếu không tối nay anh bao cả hội đấy.”


Đường Tống nuốt nước bọt, thành thật đáp: “Bỏ phấn viết bảng vào bình nước của đứa con gái mình thích.”


“???”


“Mẹ kiếp!”


“Ông bị hâm à.”


Đường Tống bực dọc nhìn Thẩm Yến Tây, tay đưa lên xoay chai rượu. Vỏ chai bia màu xanh xoay tít một hồi rồi chậm lại, chẳng lệch đi đâu được, lại chỉ thẳng về phía Thẩm Yến Tây.


Đường Tống cười lạnh, ra vẻ quyết tâm phải rửa sạch nỗi nhục vừa rồi cho bằng được.


“Nói đi, lần làm chuyện ấy gần nhất là bao lâu?”


Trần Gia Nhất: “?!”


Sao ai cũng thích hỏi mấy câu kiểu này thế nhỉ? Không thể hỏi cái gì tích cực, lành mạnh hơn được à?


Thẩm Yến Tây lại chẳng chút đỏ mặt, “Nhất thiết phải hỏi câu này?”


Đường Tống khiêu khích, “Hay là ngại không dám trả lời?”


“Không phải, sợ cậu thấy tự ti thôi.”


“?”


“Hai tiếng.”


“???”


Cả bàn bỗng chốc rộ lên những tiếng la hét ầm ĩ.


Có người bảo không tin, nói Thẩm Yến Tây chắc chắn là đang bốc phét.


“Dù sao thì chị dâu cũng không có ở đây, ông muốn nói thế nào chẳng được. Lần sau nhất định tôi phải hỏi câu này trước mặt chị dâu mới được!”


Thẩm Yến Tây khẽ nhướng mày, nhìn cô gái đang cúi đầu bóc tôm qua khóe mắt, thấy cô đã ngượng đến mức đỏ lựng như một con tôm luộc rồi, anh thản nhiên đáp: “Tùy ý.”


Trần Gia Nhất vốn chẳng dám ngẩng đầu lên, cô cảm nhận được mặt mình lúc này chắc chắn là đang đỏ gay đỏ gắt.


Màn hình điện thoại chợt sáng lên.


Hoàng Tranh Tử: [Thật hay giả đấy?]


Trần Gia Nhất: “…”


Hoàng Tranh Tử: [Chẳng phải lần trước cậu bảo kỹ năng của anh ấy tệ lắm à?]


Trần Gia Nhất cắn môi.


[Không phải, là hơi bị lâu quá, tớ không biết phải nói với cậu thế nào nữa]



Hoàng Tranh Tử: [Bé cưng ơi, cậu đang khoe khéo đấy à?]


Trần Gia Nhất: “?”


[Cái này có gì mà khoe]


Hoàng Tranh Tử: [To không?]


Trần Gia Nhất: “…”


Nghĩ đến mấy chiếc bao cao su đặt làm riêng kia, Trần Gia Nhất cảm thấy cả người không ổn chút nào.


[Thì cũng bình thường thôi]


Bất chợt, tin nhắn của Thẩm Yến Tây nhảy ra.


syx: [Em đang nói chuyện gì với Hoàng Tranh Tử đấy?]


Trần Gia Nhất: “…?”


[Về một cuốn sách]


syx: [Cuốn “Kích cỡ của đàn ông” à?]


Trần Gia Nhất: “???”


syx: [Thế mà em bảo là bình thường?]


Cô đột ngột ngẩng đầu, bắt gặp ý cười rành rành trong đáy mắt Thẩm Yến Tây.


“Đàn em Gia Nhất, đến lượt em trả lời câu hỏi rồi đấy.” Thẩm Yến Tây nhắc nhở.


Trần Gia Nhất nhìn xuống chai bia trên bàn, miệng chai đang hướng thẳng về phía mình.


Người đặt câu hỏi là một đàn chị năm tư, “Lần trước đã hụt mất lượt hỏi em rồi, lần này chị nhất định phải hỏi một câu thật hiểm mới được.”


“Gia Nhất này,” Đàn chị cười như một con sói già, “Giả sử Thẩm Yến Tây còn độc thân, để cậu ấy làm bạn trai em thì em thấy có được không?”


Cả bàn lại bắt đầu hò reo, hỏi đàn chị có phải cũng đang âm thầm “đẩy thuyền” để tự tìm phúc lợi cho mình không.


“Chủ tịch ơi, cho một câu trả lời dứt khoát đi nào, tóm lại là có được không?”


“Đúng đấy, Thần Yến nhà chúng ta chưa từng bị cô gái nào từ chối đâu, mau lên, từ chối cậu ta một lần đi.”


Dưới sự chú ý của tất cả mọi người, Trần Gia Nhất khẽ lắc đầu, điềm đạm nói: “Không được ạ.”


Cả hội cười òa lên thành một đoàn.


“Thẩm Yến Tây, cậu cũng có ngày này cơ đấy.”


“Nhìn xem, Gia Nhất nhà người ta đâu có bị cái mã ngoài của cậu làm cho mê muội.”


“Chủ tịch! Tôi kính cậu một ly!”


“Dạ?” Trần Gia Nhất hơi ngơ ngác.


Thấy mọi người đều đồng loạt nâng ly nói là muốn mời mình, cô cũng đành phải cầm ly lên.


Một ly bia uống xuống, hòa lẫn với vị rượu vang ngọt ngào còn vương nơi đầu lưỡi, khiến cô bắt đầu thấy hơi say say.


Bữa tiệc kết thúc cũng đã gần mười giờ rưỡi, quay về cơ sở chính của trường thì lích kích quá, nên mọi người thống nhất đặt khách sạn ở lại.


Cứ hai người một phòng, Trần Gia Nhất và Hoàng Tranh Tử được xếp chung với nhau.


Rada trong não Hoàng Tranh Tử lập tức báo động.


“À, tớ có đứa em họ xa đang học năm nhất ở khu này, nó rủ tớ mấy lần rồi, tối nay tớ qua đó ngủ với nó cho tiện.”


Trần Gia Nhất: “…?”


Sao cô chưa bao giờ nghe Hoàng Tranh Tử nhắc đến đứa em họ này nhỉ?


Đường Tống đặt cho Trần Gia Nhất một phòng riêng, cô vừa mới bước vào phòng, còn đang đứng ngẩn ngơ ở lối vào thì Thẩm Yến Tây đã tìm tới.


“Có muốn về nhà ngủ không?” Thẩm Yến Tây vòng tay ôm lấy cô.


Trần Gia Nhất lắc đầu, tựa vào lòng anh. Lúc này cô đang thấy hơi choáng váng, không muốn đi đâu xa nữa.


“Yến Tây, em hơi chóng mặt, không muốn đi bộ.”


“Uống lẫn lộn nhiều loại là bị thế đấy. Để anh đỡ em qua kia nằm nghỉ một lát nhé?”


Trần Gia Nhất vẫn lắc đầu, “Đường cứ chao đảo ấy.”


Thẩm Yến Tây: “…”


Cô chớp chớp đôi mắt ươn ướt, “Anh bế em qua đi.”


Thẩm Yến Tây một tay nhấc bổng cô lên đi về phía giường, còn chưa kịp đặt cô xuống thì đã bị cô kéo theo cùng ngã nhào lên nệm.


Trần Gia Nhất vòng tay qua cổ Thẩm Yến Tây, kéo anh thấp xuống, ánh mắt mềm mại nhìn anh không rời.


Mỗi khi uống quá chén cô đều như vậy, đặc biệt bám người và cũng rất bạo dạn.


Ánh mắt Thẩm Yến Tây chất chứa ý cười, “Vừa nãy còn bảo anh không được làm bạn trai, giờ lại kéo anh lên giường thế này sao?”


“Trần Nhất Nhất, em cũng bá đạo thật đấy.”


Dù biết trong hoàn cảnh đó cô buộc lòng phải phủ nhận, nhưng khi nghe cô nói “không được”, tim Thẩm Yến Tây vẫn thắt lại một cái.


Như thể thực sự để tâm, Thẩm Yến Tây khẽ cắn nhẹ lên môi cô, rồi hạ thấp giọng hỏi: “Anh thật sự không xứng làm bạn trai em à?”


Anh hỏi một cách nghiêm túc, như thể rất quan trọng câu trả lời.


Nhưng Trần Gia Nhất không nói gì, chỉ nhìn anh, đôi mắt đen mềm mại phủ một lớp sương nước.


Hồi lâu sau, cô mới cất giọng mềm mỏng: “Thẩm Yến Tây không được làm bạn trai.”


“Thẩm Yến Tây là ông xã.”


Đã Kết Hôn, Đừng Làm Phiền
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Đã Kết Hôn, Đừng Làm Phiền Truyện Đã Kết Hôn, Đừng Làm Phiền Story Chương 62
10.0/10 từ 10 lượt.
loading...