Đã Kết Hôn, Đừng Làm Phiền

Chương 68


Đêm đông lạnh lẽo, vậy mà lòng bàn tay Trần Gia Nhất lại thấm một lớp mồ hôi mỏng.


Đây là lần đầu tiên cô chạm vào súng thật, khoảnh khắc ngắm bắn ấy thậm chí hoàn toàn là theo bản năng.


Hiện trường cuộc đua hỗn loạn vô cùng, ánh đèn của xe cảnh sát và xe cứu thương nhấp nháy đan xen.


Thẩm Yến Tây băng qua đám đông, sải bước dài về phía khán đài. Đôi mắt Trần Gia Nhất ngân ngấn lệ, vừa thấy anh, cô đã nhào thẳng vào lòng anh.


Đầu ngón tay cô vẫn còn run rẩy nhẹ, được Thẩm Yến Tây nắm lấy.


Thẩm Yến Tây ôm ghì lấy cô, từng chút một vỗ về tấm lưng cô.


“Trần Nhất Nhất, em giỏi lắm.”


“Giờ em lại có thêm một thân phận mới rồi, em chính là ân nhân cứu mạng của anh.”


Trần Gia Nhất lắc đầu, nước mắt không ngừng rơi lã chã. Hình như đến tận lúc này cô mới hoàn hồn lại để mà biết sợ, lòng vẫn còn run rẩy kinh hoàng.


Thẩm Yến Tây cúi đầu hôn l*n đ*nh đầu cô, khẽ tựa vào gò má lạnh ngắt của cô: “Không sao rồi, đừng sợ. Chúng ta hiện tại rất an toàn.”


Bên cạnh đường đua, Trịnh Khôn đang được nhân viên y tế nhấc lên cáng. Quần áo trên người gã rách bươm, lấm lem bụi đất, máu tươi men theo cánh tay nhỏ tong tỏng xuống đất. Vì có đội mũ bảo hiểm nên gã vẫn còn khá tỉnh táo, chỉ có điều cả người đã không thể cử động được nữa.


Thẩm Yến Tây giao Trần Gia Nhất cho Mạnh Tĩnh, còn mình thì bước lên phía trước. Trịnh Khôn vừa nhìn thấy anh, đôi mắt như muốn nứt ra vì căm hận.


“Thẩm… Thẩm Yến Tây.”


Thẩm Yến Tây hơi cúi người xuống.


“Tàng trữ vũ khí trái phép, cố ý mưu sát, gây rối trật tự, đe dọa tống tiền,” giọng anh trầm xuống, khóe môi nhếch lên một đường cong lạnh lẽo, “Mày thử đoán xem, mày sẽ phải bóc lịch trong đó bao lâu?”


Trịnh Khôn muốn giơ tay túm lấy anh, nhưng cánh tay chẳng thể nhúc nhích nổi, chỉ có đầu ngón tay khẽ chạm vào đôi găng tay của Thẩm Yến Tây.


“Tao… tao là người nước ngoài, tao muốn xin… xin bảo… bảo hộ.”


Thẩm Yến Tây tháo găng tay ra, dùng lớp da đen mềm mỏng vỗ nhẹ lên mặt Trịnh Khôn: “Bất kể mày là người ở đâu, hễ đã làm việc càn quấy trên mảnh đất này thì phải chịu sự trừng phạt của pháp luật nơi đây.”


Xung quanh ồn ã, ánh đèn sáng trưng.


Vụ hỗn loạn này rõ ràng đã đánh động đến quá nhiều người, ngay cả ông cụ nhà họ Mạnh vốn đã lâu không xuất hiện cũng cử cảnh vệ tới.


Mạnh Tĩnh đứng một bên cằn nhằn Thẩm Minh Xuyên: “Nếu cứ theo cách của em, xử lý hắn ta ngay ở nước ngoài cho rảnh nợ thì đâu có bày ra lắm chuyện thế này.”


“Xử lý hắn ta thì đơn giản, nhưng muốn xử lý cả nhà họ Triệu cùng lúc thì hơi đau đầu một chút.” Ngừng lại một nhịp, Thẩm Minh Xuyên hơi nhướn mày: “Có điều, giờ thì mọi chuyện đơn giản rồi.”


Ông lại nhìn về phía Thẩm Yến Tây: “Ân oán giữa Yến Tây và Trịnh Khôn, em cứ để tự con giải quyết. Phải trải qua chuyện này, nó mới có thể thực sự dứt điểm được tâm bệnh trong lòng.”


Mạnh Tĩnh khẽ xì một tiếng, nhưng trong thâm tâm bà cũng đồng tình với Thẩm Minh Xuyên.


“Nhà họ Triệu anh định tính sao?”


Thẩm Minh Xuyên khẽ mỉm cười, đáy mắt đen thẳm ẩn chứa vẻ ôn hòa: “Cứ như lời em nói lần trước thôi, A Tĩnh, không cần phải nương tay làm gì.”


Mạnh Tĩnh: “…”


A Tĩnh cái gì mà A Tĩnh, có bị làm sao không đấy? Không thấy con dâu còn đang đứng lù lù ở đây à.


Mạnh Tĩnh kéo Trần Gia Nhất đứng cách xa Thẩm Minh Xuyên một chút, rồi hỏi cô có lạnh không, có chỗ nào không khỏe không.


Trần Gia Nhất lắc đầu, cô không bị thương, chỉ là khi đã bình tĩnh lại, lòng vẫn còn vương chút sợ hãi.


“Mẹ thật không ngờ là con lại biết dùng súng đấy.” Mạnh Tĩnh khen ngợi, “Khối gã đàn ông còn chẳng cầm vững được cái thứ ấy đâu.”


Trần Gia Nhất cũng chưa từng nghĩ tới việc mình lại thực sự dùng súng để bắn bị thương một người.


Năm ấy, cô gõ cửa phòng anh giữa đêm khuya vì muốn tìm cảm hứng vẽ tranh, cuối cùng lại được Thẩm Yến Tây đưa đến trường bắn. Nếu không phải dạo ấy cô từng theo anh tập bắn một thời gian, thì tối nay cô đã phải trơ mắt nhìn Triệu Khiêm chĩa họng súng về phía Thẩm Yến Tây rồi.


Có nhiều chuyện, có lẽ trong cõi u minh đã sớm được định sẵn.


Sau khi hiện trường được xử lý xong, Trần Gia Nhất và Thẩm Yến Tây vẫn được đưa đến bệnh viện. Mạnh Tĩnh yêu cầu hai người phải kiểm tra sức khỏe toàn diện để đảm bảo an toàn.


Trần Gia Nhất mệt mỏi cả đêm, kiểm tra xong không lâu đã thiếp đi. Thẩm Yến Tây bước ra khỏi phòng bệnh, Phương Minh cùng bọn A Việt đang đợi anh.


Tạ Gia Nhượng cũng có mặt.


Thời gian qua Tạ Gia Nhượng về Anh làm thủ tục trao đổi sinh viên, sáng nay mới vừa hạ cánh xuống Kinh Bắc, giờ này vẫn chưa hết lờ đờ vì lệch múi giờ, cả người trông vừa hăng hái vừa uể oải.


“Anh.”


Thẩm Yến Tây vỗ vai cậu, bảo cậu đừng vì chuyện cũ mà áy náy nữa, rồi quay sang hỏi A Việt: “Rốt cuộc là thế nào?”


“Đã rõ ràng cả rồi.” A Việt nuốt nước bọt, rõ ràng cũng bị chuyện tối nay làm cho khiếp vía.


“Ba tên côn đồ xuất hiện ở trường là do chính Thịnh Tuân tìm đến, chắc là hắn muốn…” Nhác thấy sắc mặt âm trầm của Thẩm Yến Tây, A Việt không dám nói tiếp nữa.


Tạ Gia Nhượng tò mò: “Muốn cái gì? Hắn tìm người đánh chính mình à, não có vấn đề sao?”


Đáy mắt Thẩm Yến Tây lạnh thấu xương: “Hắn đang ở đâu?”


“Cũng… cũng ở bệnh viện này. Nghe nói là bị thương ngoài da thôi, bác sĩ bảo có thể về nhà tĩnh dưỡng, nhưng hắn cứ nhất quyết đòi nằm viện, bảo là thấy trong người không khỏe.”


“Thằng ngu.”


Vì dính líu đến quá nhiều bên, nên vụ hỗn loạn ở ngoại ô Kinh Bắc này bị bít kín mít, không một kẽ hở thông tin nào lọt ra ngoài. Cư dân quanh đó kể lại rằng đêm ấy hình như nghe thấy tiếng súng, kẻ khác lại bảo đó là tiếng nổ lốp xe của đám đua xe lậu.



Ngược lại, tụ điểm đua xe lậu hoạt động nhiều năm ở vùng này đã bị triệt phá tận gốc ngay trong đêm, khiến người dân quanh vùng được phen hả lòng hả dạ.


Tin tức về Trịnh Khôn là do Phương Minh mang đến vào ngày hôm sau.


“Trịnh Khôn coi như phế rồi, nửa đời còn lại chắc phải nằm trên giường thôi.” Phương Minh đã hỏi bác sĩ chủ trị của gã, trên người gã bị gãy xương nhiều chỗ, nghiêm trọng nhất là ở cột sống, gần như không có khả năng hồi phục.


“Đám tay đua lậu này hiếm khi mặc đồ bảo hộ chuyên nghiệp, che chắn không tới nơi tới chốn, một khi xảy ra chuyện thì không chết cũng tàn phế.”


Ngừng một chút, Phương Minh nói tiếp: “Hơn nữa kết quả kiểm tra cho thấy Trịnh Khôn đã sử dụng m* t** hơn một năm nay rồi. Đã dính vào thứ đó thì đời này coi như bỏ đi.”


Phương Minh cũng từng là huấn luyện viên của Trịnh Khôn, từng đặt rất nhiều kỳ vọng vào gã. Giờ đây chứng kiến cảnh này, Phương Minh không khỏi bùi ngùi: “Nếu cậu ta không đi vào con đường lầm lạc, thì thành tích bây giờ chắc chắn không tệ.”


Thẩm Yến Tây đứng bên cửa sổ, im lặng rất lâu.


Trong nhóm này, Thẩm Yến Tây và Trịnh Khôn là những người quen nhau sớm nhất, thậm chí còn trước cả Phương Minh và A Việt.


Không phải là chưa từng có những lúc tuổi trẻ bồng bột, tâm đầu ý hợp, chỉ là trước danh lợi, họ ngày càng cách xa nhau.


Nếu chỉ vì chuyện ở Yokohama năm ấy, Thẩm Yến Tây thực sự không muốn dồn Trịnh Khôn vào đường cùng. Khi đó Trịnh Khôn bỏ thuốc vào đồ ăn của anh, cuối cùng anh cũng chỉ gạch tên gã ra khỏi đội đua.


Thế nhưng Trịnh Khôn không nên động vào Trần Gia Nhất.


Phương Minh biết Thẩm Yến Tây cần thời gian để tiêu hóa chuyện này: “Trước Tết cậu cho tôi nghỉ vài ngày nhé, tôi cũng cần giải quyết vấn đề cá nhân chút. Đàn ông ba mươi mấy tuổi đầu rồi, đến con chó hoang ở trạm cứu hộ của Tăng Củng còn có đôi có cặp nữa là.”


“Ivy chẳng phải vẫn luôn theo đuổi anh đó sao?”


Phương Minh bị nói trúng tim đen, mặt già đỏ ửng: “Thì… tôi cũng phải có thời gian mà yêu đương chứ, ngày nào cũng huấn luyện mệt phờ.”


Thẩm Yến Tây mỉm cười: “Anh Minh, tôi không sao đâu, đừng lo.”


“Ai lo cho cậu chứ.” Phương Minh đút hai tay vào túi quần, vừa đi vừa lắc lư, “Tôi đi xem mắt đây, không rảnh đứng đây đùa với cậu.”


“Vậy chúc anh xem mắt thành công, sớm thoát kiếp độc thân.”


Sau khi Phương Minh đi, Thẩm Yến Tây lại ở một mình trong phòng nghỉ một lát rồi mới đi về phía tòa nhà nội trú trước mặt.


A Việt nói, Thịnh Tuân hiện đang nằm ở đằng kia.


Khi Thẩm Yến Tây đến nơi, cửa phòng bệnh đang khép hờ. Chắc là nghe thấy tiếng bước chân lại gần, người bên trong phòng bỗng ho khan không ngớt.


“Đừng diễn nữa, Trần Gia Nhất không rảnh để ý đến cậu đâu.”


Thịnh Tuân đang ngồi trên giường bệnh, nghe thấy tiếng thì ngước mắt lên, lớp sương mù trong đáy mắt vốn do cơn ho gây ra cũng dần tan biến.


Cậu ta nhếch môi: “Tôi không biết cậu đang nói gì.”


Thẩm Yến Tây cười lạnh, chẳng buồn đôi co với cậu ta về chuyện này.


“Tôi đến đây là để nhắc nhở cậu một câu, đừng có đeo bám Trần Gia Nhất nữa.”


“Chúng tôi chỉ là bạn bè.”


“Cậu đừng làm nhục hai chữ ấy.”


“Thẩm Yến Tây, cậu…” Thịnh Tuân đột ngột đứng phắt dậy, gương mặt trắng trẻo thoáng chốc đỏ bừng. Lần này cậu ta thực sự vì giận dữ mà ho lên sù sụ, ho không dứt ra được, khóe mắt cũng đỏ ửng theo.


Thẩm Yến Tây cứ thế lạnh lùng nhìn, cũng chẳng thèm khích bác thêm. Đợi đến khi Thịnh Tuân chật vật rút hết tờ giấy này đến tờ giấy khác, cuối cùng cũng dần bình tĩnh lại, anh mới ung dung lên tiếng: “Thịnh Tuân, cậu đã làm những gì, chính cậu là người rõ nhất. Tôi lười vạch trần cậu là vì không muốn để Trần Nhất Nhất phải buồn.”


“Nếu để tôi biết cậu còn dám lợi dụng lòng tốt của cô ấy để làm những chuyện đẩy cô ấy vào vòng nguy hiểm, tôi sẽ tính cả nợ mới lẫn nợ cũ với cậu một thể.”


Dứt lời, Thẩm Yến Tây quay người bỏ đi. Thịnh Tuân lại lớn tiếng gọi anh lại: “Thẩm Yến Tây, cậu và Gia…”


Dường như bị khí thế lạnh lùng của Thẩm Yến Tây lúc này dọa sợ, hai chữ “Gia Nhất” bị Thịnh Tuân nuốt ngược vào trong: “Hai người… rốt cuộc là quan hệ gì? Là có cảm tình với nhau, hay là đã xác định quan hệ rồi?”


Thẩm Yến Tây hơi nghiêng đầu: “Là mối quan hệ mà cậu không có tư cách để biết.”


Cũng là mối quan hệ mà cậu vĩnh viễn không bao giờ có thể xen vào được.


Trong phòng bệnh, Ivy đang đến thăm và trò chuyện cùng Trần Gia Nhất.


“Chị nghe họ nói, em vậy mà lại dùng súng bắn phế tên họ Triệu kia. Nhất Nhất, em cừ thật đấy!”


Vết thương do đạn của Triệu Khiêm nằm ở cổ tay, nghe nói gân tay đã đứt lìa, không còn khả năng nối lại.


Đối với kết quả này, Trần Gia Nhất có chút lo lắng.


“Chị nói xem, nhà họ Triệu liệu có nhân chuyện này mà gây rắc rối không?”


“Rắc rối gì chứ?” Ivy vừa bóc quýt vừa nói, “Cho tên họ Triệu kia thêm mười lá gan nữa bọn họ cũng chẳng dám đụng đến nhà họ Thẩm và nhà họ Mạnh đâu. Nếu Thẩm Yến Tây mà đến chút chuyện này cũng không dẹp yên được, thì chị em khuyên em, mau chóng chia tay anh ta cho rảnh.”


Cốc cốc—


Trần Gia Nhất quay đầu lại, thấy Thẩm Yến Tây đang khoanh tay tựa vào cửa.


Ivy: “…”


Thẩm Yến Tây bước tới, khóe môi hơi nhếch lên: “Phương Minh xin nghỉ rồi, bảo là đi xem mắt, muốn giải quyết vấn đề độc thân trước khi năm mới đến.”


Ivy: “?”


Trần Gia Nhất còn chưa kịp hiểu rõ mối quan hệ này là thế nào, Ivy đã xách túi và khoác áo lên, chào tạm biệt một câu rồi lao vút ra ngoài.


“Họ…”


“Chuyện của họ, cứ để họ tự giải quyết.” Ngừng một chút, Thẩm Yến Tây bổ sung thêm: “Còn chuyện nhà họ Triệu, cứ để anh lo.”



“Liệu có…”


“Không sao đâu.” Thẩm Yến Tây đưa tay ôm Trần Gia Nhất vào lòng, chăm chú quan sát cô.


“Ivy nói đúng đấy, nếu anh mà đến chút chuyện này cũng không dẹp yên được thì đúng là quá vô dụng rồi.”


Ánh mắt anh lướt qua người Trần Gia Nhất từ trên xuống dưới. Từ tối qua đến giờ, hễ cứ nghĩ đến những chuyện cô đã phải trải qua là tim anh lại thắt lại.


“Xin lỗi em, Trần Nhất Nhất, anh đã không bảo vệ tốt cho em.”


Ngày ấy xuất hiện trước mặt cô một lần nữa, anh đã tự hứa sẽ luôn luôn che chở cho cô trong mọi việc.


Trần Gia Nhất lại mỉm cười rạng rỡ: “Anh đã bảo vệ em mà. Anh không để mình bị thương, đứng vững vàng trước mặt em thế này, đó chính là sự bảo vệ tốt nhất dành cho em rồi.”


Thẩm Yến Tây bỗng nhiên xúc động: “Em quên rồi sao?”


“Em đã cầu bình an phù cho anh, muốn anh được bình an, nên tất nhiên anh sẽ không sao cả.”


Lá bùa bình an đó đến tận bây giờ vẫn luôn được anh mang theo bên mình, mỗi lần thi đấu đều sẽ đeo nó.


Trần Gia Nhất nheo mắt cười, áp mặt vào lồng ngực Thẩm Yến Tây: “Thẩm Yến Tây, không chỉ mình anh bảo vệ em đâu, em cũng sẽ bảo vệ anh nữa.”


“Ừm.” Thẩm Yến Tây cúi đầu hôn l*n đ*nh đầu cô, “Em làm tốt lắm.”


Cô chưa bao giờ là đóa hoa dây leo chỉ biết bám víu vào anh mà sống.


Cô xuất sắc, độc lập, lại thông minh hơn người, là cô gái có thể hiên ngang đứng sóng vai cùng anh.


Chỉ còn một ngày nữa là đến năm mới, lại đúng vào dịp nghỉ lễ, Trần Gia Nhất và Thẩm Yến Tây cùng nhau trở về căn hộ. Thẩm Yến Tây đã sắp xếp xong địa điểm đón giao thừa tại một khu nghỉ dưỡng suối nước nóng ở Tây Sơn.


Thẩm Yến Tây nhắn vào nhóm bạn nối khố @Tạ Gia Nhượng: [Cho cậu một cơ hội để lấy công chuộc tội đây]


Tạ Gia Nhượng lập tức nhắn tin riêng cho anh: [Chuyện gì thế anh, em có thể giúp gì được cho anh?]


Thẩm Yến Tây: [Tối mai giúp tôi lo một việc]


Tạ Gia Nhượng: [Duyệt, anh cứ nói đi, lên núi đao xuống biển lửa em cũng không từ]


Thẩm Yến Tây gửi cho Tạ Gia Nhượng một danh sách các hạng mục cần chú ý: [Để mắt giúp tôi một chút, đến lúc đó đừng để họ xảy ra sai sót gì là được]


Tạ Gia Nhượng xem một hồi lâu rồi gọi điện thoại trực tiếp tới.


“Anh, anh định…”


Thẩm Yến Tây khẽ ừ một tiếng.


Tạ Gia Nhượng ở đầu dây bên kia cười hì hì: “Anh cứ yên tâm đi, em đảm bảo sẽ canh chừng cẩn thận cho anh. Từ nay về sau, em chính là bảo an tình yêu của anh và chị dâu Gia Nhất.”


Thẩm Yến Tây: “…”


Gác máy xong, Thẩm Yến Tây đi tìm Trần Gia Nhất. Dạo gần đây không biết cô bận rộn chuyện gì, ngày nào về đến căn hộ cũng tự nhốt mình trong phòng vẽ.


Thẩm Yến Tây biết phòng vẽ đối với Trần Gia Nhất là một nơi rất đặc biệt, nên anh hoàn toàn không dám vào làm phiền.


Đi đến ngoài cửa phòng vẽ, bên trong im ắng lạ thường.


Một lát sau, giọng nói dịu dàng của Trần Gia Nhất vang lên: “Cậu xem giúp mình với, thế này được chưa?”


“Được được, đẹp lắm!”


Là giọng của Hoàng Tranh Tử.


Thẩm Yến Tây: “…”


Anh thực sự bắt đầu thấy ghen tị với Hoàng Tranh Tử rồi đấy.


Trong phòng vẽ, Trần Gia Nhất đang lồng bức tranh vừa vẽ xong vào khung. Thời gian qua Thẩm Yến Tây bận huấn luyện ở căn cứ ban ngày, cô hễ không có tiết học là lại về nhà vẽ tranh.


Cứ vẽ xong một bức, chờ khô là cô lại đóng khung treo lên tường.


Cô đã học vẽ bao nhiêu năm như thế, từng có lúc tưởng rằng mình sẽ không bao giờ cầm lại cọ vẽ nữa, chẳng ngờ cũng có ngày cô lại dùng kỹ năng này để làm một việc như thế này.


“Nhất Nhất, cậu bảo ngày mai đi suối nước nóng chơi, tớ có nên chuẩn bị một bộ đồ bơi không nhỉ?”


“Nên chứ.”


“Còn cậu? Đồ bơi của cậu trông như thế nào? Cho tớ tham khảo với.”


“Kiểu dáng bình thường thôi, lát nữa tớ chụp gửi cho cậu.”


“Ừ.” Hoàng Tranh Tử vừa nhai khoai tây chiên rôm rốp vừa nói, “Vậy đợi Hiểu Ninh về rồi chúng mình cùng đi mua.”


“À này Nhất Nhất, cậu đã xem video Thẩm Yến Tây đua lại chưa?”


Trần Gia Nhất khẽ ừ.


“Mình thấy anh ấy thực sự quá đỉnh luôn ấy. Rõ ràng là đang bị thương mà vẫn có thể bỏ xa đám người kia một đoạn dài như thế. Tuy tốc độ chưa đạt mức tối đa nhưng kỹ thuật thì đúng là vô đối, những cú cắt góc thậm chí còn chính xác hơn cả trước đây.”


Trần Gia Nhất mỉm cười: “Cậu dạo này càng ngày càng chuyên nghiệp đấy.”


“Tất nhiên rồi, giờ tớ cũng được coi là bạn thân của người nhà giới đua xe rồi còn gì.”


“Tớ thấy trên mạng bảo Thẩm Yến Tây vừa phẫu thuật xong vài ngày đã bắt đầu tập luyện rồi, có thật không?”


“Ừm.”



“Chả trách anh ấy giỏi thế. Nếu là tớ thì kiểu gì cũng phải nằm khểnh trên giường ba tháng đã.”


Hai người cứ thế tán gẫu vu vơ, mãi cho đến khi Hứa Hiểu Ninh đi dạy thêm về, Hoàng Tranh Tử mới gác máy, nói là muốn cùng Hứa Hiểu Ninh đi mua đồ bơi.


Trần Gia Nhất vẫn ở lại trong phòng vẽ, trên bàn bày la liệt những bức tranh cô vẽ gần đây. Nhìn lướt qua, chúng giống như một câu chuyện đang từ từ mở ra, mỗi thước phim đều khiến người ta trào dâng cảm xúc.


Về những trận đua trước đây, cả Trần Gia Nhất và Thẩm Yến Tây đều không ai chủ động nhắc tới. Cô biết Thẩm Yến Tây đang chịu áp lực, và cô cũng đang lặng lẽ chờ đợi anh khôi phục lại trạng thái tốt nhất của mình.


Cốc cốc…


“Anh đợi em một chút nhé.” Trần Gia Nhất đáp lại, cố định xong khung tranh rồi mới đi ra mở cửa, nhưng chỉ ló mỗi cái đầu ra ngoài: “Gì thế anh?”


Thẩm Yến Tây khoanh tay đứng ở cửa: “Ngày nào em cũng ở lỳ trong này làm gì mà mờ mờ ám ám thế?”


“Hì…” Trần Gia Nhất mỉm cười, “Bí mật.”


“Trần Nhất Nhất, mới kết hôn được hơn hai tháng mà em đã bắt đầu có bí mật với anh rồi cơ đấy.”


“…”


Trần Gia Nhất bước ra khỏi phòng vẽ, cẩn thận đóng cửa lại.


“Có chuyện gì không anh?”


“Đồ đạc ngày mai mang đi để anh sắp xếp cho nhé?”


Họ sẽ ở lại khu nghỉ dưỡng suối nước nóng một đêm, Trần Gia Nhất gật đầu: “Vâng.”


“Vậy anh sẽ chọn những thứ anh thích nhé?”


“?”


Chạm phải nụ cười không mấy đứng đắn trong mắt Thẩm Yến Tây, Trần Gia Nhất mím môi: “Ngày mai có nhiều người đến không anh?”


“Những người em biết và cả những người em chưa biết, đại khái khoảng hơn hai mươi người.”


Điều này cũng có nghĩa là mối quan hệ của họ, trong những vòng tròn xã hội nhỏ của nhau, sẽ không còn là bí mật nữa.


“Chuẩn bị tâm lý xong chưa? Giờ em hối hận vẫn còn kịp đấy.”


Trần Gia Nhất bật cười: “Vậy em hối hận rồi, anh bảo mọi người giải tán đi.”


“…” Thẩm Yến Tây không bỏ lỡ vẻ tinh quái trong mắt cô, biết cô cố tình trêu mình, anh ngước mắt nhìn về phía sau cô, như muốn xông thẳng vào trong.


Trần Gia Nhất vội vàng chắn cửa, chút ý đồ trêu chọc vừa rồi cũng theo đó mà tan biến.


Thẩm Yến Tây mỉm cười, đưa tay xoa đầu cô: “Được rồi, giữ cho kỹ cái bí mật nhỏ của em đi.”


Ngừng một chút, anh lại nhíu mày: “Trần Nhất Nhất, không phải em giấu người đàn ông nào ở trong đó đấy chứ?”


“…” Đáy mắt Trần Gia Nhất rạng ngời ý cười, “Đúng rồi đấy, một người đàn ông siêu cấp đẹp trai luôn.”


Thẩm Yến Tây: “…”


Ngày 31 tháng 12 năm ấy rơi đúng vào chủ nhật.


Bảy giờ sáng, chuông báo thức của Trần Gia Nhất vang lên đúng giờ. Cô vùi mình trong chăn, có chút không muốn dậy. Thẩm Yến Tây từ phía sau ôm lấy cô, cằm tựa vào hõm vai cô: “Vậy thì ngủ thêm lát nữa đi.”


“Không được, em còn có việc phải làm.” Trần Gia Nhất chống người ngồi dậy, ngáp một cái, đôi mắt vẫn còn vương chút hơi nước.


Thẩm Yến Tây dang tay kéo cô lại vào trong chăn, ấn cô vào lồng ngực mình. Anh cũng vừa mới tỉnh, giọng nói có chút khàn khàn: “Hôm nay là giao thừa, lại không phải đi học, sao không ngủ nướng một bữa chứ?”


Trần Gia Nhất bị anh ôm chặt đến mức không nhúc nhích nổi, cô nghiêng đầu, chóp mũi khẽ cọ vào cằm anh: “Em phải chuẩn bị quà.”


“Hửm?”


“Vốn dĩ em định đợi đến khi tiếng chuông giao thừa vang lên tối nay mới tặng anh, nhưng tối nay chúng ta phải ra ngoài rồi, nên em đành tặng sớm cho anh vậy.”


Thẩm Yến Tây hất chăn ra, cúi đầu nhìn xuống dưới: “Tặng bây giờ luôn sao?”


“?”


Nhận ra Thẩm Yến Tây đang ám chỉ điều gì, Trần Gia Nhất đỏ mặt đẩy anh ra: “Không phải cái đó. Anh có thể…”


“Không thể, anh chỉ thích món quà này thôi.” Nói rồi, lòng bàn tay anh đã luồn vào dưới gấu áo ngủ, m*n tr*n vùng da mềm mại, mịn màng nơi thắt lưng Trần Gia Nhất.


“Thích cái này nhất.”


Trần Gia Nhất bị anh nhột đến mức phải bật cười, cả người cũng tỉnh táo hẳn.


“Anh đừng có quậy nữa, anh ngủ thêm lát đi, em làm xong nhanh thôi mà. Trước khi chiều nay mình đi là anh sẽ thấy quà năm mới ngay thôi.”


Thẩm Yến Tây buông tay, nhưng vẫn không nhịn được mà nựng một cái cho bõ ghét.


Trần Gia Nhất khẽ hừ một tiếng, nhân lúc Thẩm Yến Tây chưa kịp đổi ý, cô như một chú cá nhỏ trượt khỏi vòng tay anh, nhanh chóng xỏ dép chạy tót vào phòng vệ sinh.


Bị quậy một trận như thế, Thẩm Yến Tây cũng chẳng còn tâm trí đâu mà ngủ tiếp. Ngày trước khi còn một mình, anh chưa bao giờ ngủ muộn thế này.


Có hai người rồi, dường như lúc nào cũng chỉ muốn dính lấy nhau trong chăn mãi.


Mở điện thoại ra, các nhóm bạn nối khố, nhóm đội đua, nhóm bạn cùng phòng, nhóm câu lạc bộ nổ tin nhắn liên tục. Có người @ anh, hỏi sáng nay anh làm gì, có muốn ra ngoài chơi không.


Thẩm Yến Tây: [Huấn luyện]


Bên dưới là một hàng dài dấu chấm hỏi.



Suốt cả một buổi sáng, Trần Gia Nhất tự nhốt mình trong phòng vẽ, bên trong thỉnh thoảng lại phát ra những tiếng đục đẽo leng keng. Đến cả bữa trưa cô cũng chỉ ăn qua loa vài miếng rồi lại chui tọt vào trong.


Sau bữa ăn, Thẩm Yến Tây ngồi trên ghế sofa, thỉnh thoảng lại ngước mắt nhìn cửa phòng vẽ một cái, rồi lại trao đổi với bên công ty tổ chức sự kiện về quy trình tối nay.


Khi kim đồng hồ trên tường chỉ đến con số 3, cửa phòng vẽ cuối cùng cũng được đẩy ra từ bên trong. Trần Gia Nhất vươn vai một cái, xoa xoa cái cổ mỏi nhừ, lệt bệt đi tới trước mặt Thẩm Yến Tây, trông cả người ỉu xìu.


“Thẩm Yến Tây, quà em tặng anh đã chuẩn bị xong rồi, giờ anh có thể vào xem được rồi đấy.”


Thẩm Yến Tây rất mong đợi, nhưng vẫn đưa tay bế Trần Gia Nhất đặt lên đùi mình, giúp cô xoa bóp bờ vai và gáy đang nhức mỏi.


“Lần sau những món quà tốn nhiều tâm sức như thế này thì đừng chuẩn bị nữa.”


Trần Gia Nhất mệt rũ người tựa vào lồng ngực anh: “Vâng. Sẽ không có lần sau nữa đâu.”


Thẩm Yến Tây bật cười.


Trần Gia Nhất lại ngước đầu lên: “Anh không đi xem sao?”


“Đi, đi ngay đây.”


Thẩm Yến Tây bế cô đặt lại xuống ghế sofa, đứng dậy đi về phía phòng vẽ. Khoảnh khắc cánh cửa gỗ được đẩy ra, ánh nắng dịu nhẹ của buổi chiều đông len lỏi qua ô cửa kính chiếu vào trong.


Phòng vẽ rộng lớn trước đây chỉ lác đác mười mấy bức tranh, giờ đây bốn bức tường đã gần như được treo kín mít.


Anh nhớ lại lời Trần Gia Nhất nói tối qua: Đúng rồi đấy, em giấu một người đàn ông siêu cấp đẹp trai ở trong này.


Và lúc này đây, anh đứng giữa phòng vẽ, ngắm nhìn chính mình trong từng bức họa.


Mỗi một bức tranh đều có những dòng chữ nhỏ nhắn, thanh tú ghi chú bên dưới.


Bức thứ nhất—


Tháng 3 năm 2021, chặng Hà Lan


Thẩm Yến Tây lần đầu tiên tham gia giải MotoGP, giành được chiếc cúp vô địch đầu tiên tại trường đua Assen.


Giữa muôn vàn gương mặt người phương Tây, anh giơ cao chiếc cúp, cúi người chào đám đông trên khán đài. Khán giả trên khán đài hò reo nồng nhiệt, những mảnh giấy màu cam rơi xuống như tuyết, phủ kín cả đỉnh cao Assen.


Bức thứ hai…


Tháng 9 năm 2020, chặng Đức


Thẩm Yến Tây đứng đầu bảng xếp hạng tích điểm MotoGP.


Ánh nắng xuyên qua lớp sương mù mỏng manh, trải dài trước vạch đích của trường đua Sachsenring, hai bên đường là những hàng thông cao vút. Chàng trai mười tám tuổi năm ấy mặc bộ chiến giáp đen vàng, đang trả lời phỏng vấn của giới truyền thông. Tay anh xách chiếc mũ bảo hiểm, mồ hôi làm ướt đẫm những sợi tóc mai trước trán, nụ cười rạng rỡ đầy phóng khoáng.


Trên màn hình lớn của trường đua hiện lên bảng xếp hạng tích điểm, NO1: Yanxi Shen/16/CHN


Bức thứ ba…


Tháng 11 năm 2020, chặng Valencia


Thẩm Yến Tây giành được chức vô địch tổng sắp mùa giải đầu tiên.


Anh cúi đầu khẽ hôn lên chiếc cúp vô địch năm, trên “ngọn tháp quán quân” được tạo nên bởi vô số những tấm huy chương bạc ấy, lần đầu tiên có tên của anh.


Thẩm Yến Tây chợt nhớ lại năm đó, trên khán đài vang lên những tiếng hò reo như sấm dậy, anh đã có cho mình một biển vàng rực rỡ thuộc về riêng mình.


Tiếp theo đó là từng bức, từng bức một, năm 2021, 2022, 2023, vô số những khoảnh khắc huy hoàng trong các trận đua đều được ngòi bút họa lại tỉ mỉ. Anh dường như cũng theo những bức tranh này mà ôn lại một lượt những giây phút sục sôi và phóng khoáng ấy.


Từ bầu trời trong xanh của trường đua Sepang đến làn mưa phùn mịt mù của đảo Phillip, từ ánh đèn rực rỡ của trận đua đêm Qatar đến những khúc cua tốc độ cao của trường đua Silverstone, anh trên khung vải mỉm cười trong làn mưa bụi, cắt góc chính xác trên những khúc cua tử thần, giơ cao hai cánh tay sau khi cán đích…


Thẩm Yến Tây cũng nhìn thấy khoảnh khắc tại trường đua Red Bull Ring, anh lao qua vạch đích, đứng trên chiếc mô tô, cúi đầu hôn lên chiếc vòng buộc tóc nơi cổ tay.


Đó là chiếc vòng buộc tóc hình chú ngựa nhỏ của Trần Gia Nhất.


Đến năm 2024, trên tường chỉ treo một khung tranh trống, góc dưới bên phải viết: “Tháng 1 năm 2024, chặng Valencia.”


Đó sẽ là hình ảnh sẽ xuất hiện sau 14 ngày nữa.


Trần Gia Nhất đẩy cửa, ló đầu vào: “Xong chưa anh? Tạ Gia Nhượng sắp đến rồi, chúng mình phải xuất phát thôi.”


Thẩm Yến Tây quay người lại, Trần Gia Nhất nhìn thấy trong mắt anh lấp lánh hơi nước.


Cô ngẩn người.


Cô không hề muốn… làm anh khóc đâu.


Thế nhưng Thẩm Yến Tây đã bước tới hai bước, ôm chặt cô vào lòng.


“Trần Nhất Nhất, em muốn làm anh…”


“Em…” Trần Gia Nhất khựng lại một chút, đưa tay vỗ vỗ lưng Thẩm Yến Tây, động tác có phần hơi vụng về.


Cô cảm nhận được sự ẩm ướt nơi hõm cổ, Thẩm Yến Tây hình như… thực sự đã khóc rồi.


Phòng vẽ im lặng như tờ, chỉ còn tiếng thở của hai người và nhịp đập của hai trái tim đang áp sát vào nhau.


Một hồi lâu sau, Thẩm Yến Tây mới đứng thẳng người lại, định thần lại ánh nhìn, xoáy sâu vào đôi mắt cô.


Trần Gia Nhất từ từ mỉm cười: “Em chỉ chợt nhớ lại lời anh nói trước đây, anh bảo nếu có điều gì hối tiếc, thì đó là việc em chưa từng đến hiện trường xem anh thi đấu một lần nào.”


“Thẩm Yến Tây, em đã xem rồi đấy chứ.”


“Từ lần đầu tiên anh nâng cao chiếc cúp cho đến tận bây giờ, em đều đã thấy hết rồi.”


Đã Kết Hôn, Đừng Làm Phiền
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Đã Kết Hôn, Đừng Làm Phiền Truyện Đã Kết Hôn, Đừng Làm Phiền Story Chương 68
10.0/10 từ 10 lượt.
loading...