Đã Kết Hôn, Đừng Làm Phiền

Chương 49


Trần Gia Nhất tự thấy mình có chút quá đáng.


Chuyện này vốn không liên quan gì tới A Việt, kéo cậu ta vào chỉ khiến cậu ta thêm khó xử với Thẩm Yến Tây.


Đã biết Thẩm Yến Tây đang ở Kinh Bắc thì việc tìm kiếm cũng không còn quá khó khăn. Đội đua chắc chắn sẽ sắp xếp cho anh vào bệnh viện tốt nhất, mà những nơi như thế cũng chỉ có vài ba chỗ. Cô có thể nhờ người hỏi thăm, bằng không thì cứ tìm từng nhà một cũng được.


“Xin lỗi nhé A Việt, tôi không nên làm khó anh. Cảm ơn anh đã chăm sóc cho Thẩm Yến Tây.” Trần Gia Nhất định kết thúc cuộc trò chuyện tại đây.


“Viện Quân y.”


Giọng A Việt hơi nghẹn lại: “Cô Trần, anh ấy ở khoa Ngoại thần kinh, Viện Quân y.”


Cậu ta lặp lại một lần nữa.


Dẫu cho anh Yến đã dặn phải giấu cô Trần bằng được, nhưng A Việt nghĩ, nếu lúc này có cô ở bên cạnh, chắc hẳn anh ấy sẽ thấy khá hơn đôi chút.


Bệnh viện buổi xế chiều vẫn đông đúc người qua lại. Trần Gia Nhất lần theo bảng chỉ dẫn tìm tới nơi, từ xa đã thấy A Việt đang đứng đợi ở cửa tòa nhà.


Khu nội trú phụ này có lối đi riêng, phải quét vân tay mới có thể ra vào. Trần Gia Nhất nhẹ nhàng nói lời cảm ơn với A Việt, giọng điệu ôn hòa, ánh mắt cũng bình thản, chẳng mảy may lộ ra chút lo lắng hay ưu phiền nào.


Trong lòng A Việt thầm lo sốt vó: “Cô Trần, cô đừng trách anh Yến, anh ấy chỉ là sợ cô lo lắng thôi.”


“Tôi biết mà.”


Trên quãng đường từ trường tới bệnh viện, Trần Gia Nhất đã bình ổn lại cảm xúc của mình. Cô đến đây để xác nhận sự an toàn của Thẩm Yến Tây, chứ không phải để cãi nhau với anh.


Khu nhà này thường ngày không tiếp nhận bệnh nhân vãng lai nên hành lang rất đỗi thanh tịnh. Trần Gia Nhất đi thang máy lên tầng ba, vừa đến góc rẽ thì nghe thấy tiếng trò chuyện vang lên.


“Kết quả xấu nhất sẽ là gì?”


“Tê liệt cục bộ, khả năng linh hoạt của dây thần kinh bị giảm sút, ví dụ như động tác cầm nắm. Về lâu dài có thể kèm theo chứng teo cơ nhẹ.”


Trần Gia Nhất đứng khựng lại tại chỗ.


Cô chưa từng nghĩ mọi chuyện lại tồi tệ đến nhường này.


“Cô Trần…”


Tiếng nói đột ngột ngưng bặt, kế đó là tiếng bước chân. Người nọ sải vài bước qua góc rẽ, Trần Gia Nhất ngẩn ngơ đứng đó, người mà cô mong nhớ bao ngày qua cứ thế xuất hiện trong tầm mắt.


Nước mắt không kìm được mà dâng đầy, đôi đồng tử đen nháy đong đầy làn nước, nhưng cô vẫn bướng bỉnh không để chúng rơi xuống.


A Việt vừa nhìn thấy Thẩm Yến Tây là biết mình xong đời rồi.


“Anh Yến, em…”


“Không sao.” Thẩm Yến Tây dừng lại cách cô vài bước, những ngón tay dài buông thõng bên hông hơi co lại, vết thương trên mu bàn tay căng lên đau nhức.


A Việt thừa hiểu mình ở lại đây là thừa thãi: “Tôi… tôi đi tìm bác sĩ Tào lấy ít đồ.”


Cậu ta rảo bước đi lướt qua Thẩm Yến Tây, không quên kéo luôn vị bác sĩ đang tò mò hóng hớt đi cùng.


Không gian xung quanh rơi vào tĩnh lặng, không khí nồng đượm mùi thuốc sát trùng.


Trong cuộc đối đầu im lặng ấy, vẫn là Thẩm Yến Tây chủ động bước tới. Trong đôi mắt thâm trầm của anh thoáng ý cười, vẫn là dáng vẻ phóng khoáng thường ngày, nhưng giọng nói lại trầm ấm dịu dàng: “Anh biết ngay là A Việt chẳng đáng tin chút nào mà.”


“Không liên quan gì tới A Việt cả.” Trần Gia Nhất nhìn vào đôi mắt đang nén cười của anh, hít hít mũi, giọng nghèn nghẹn cất lời: “Chuyện này cũng không có gì buồn cười cả.”


Thẩm Yến Tây nâng tay phải lên, dùng mu ngón tay khẽ m*n tr*n khóe mắt hơi ướt của cô: “Chẳng phải đã bảo là không được khóc nhè sao.”


Thế nhưng sống mũi cứ cay cay, cô không tài nào nhịn nổi.


Cái chạm tay ấm áp của Thẩm Yến Tây giống như mở tung van nước, những giọt lệ kìm nén bấy lâu vỡ òa, thi nhau rơi xuống lã chã.


Mu bàn tay bị thấm ướt, anh lại dùng đầu ngón tay lau đi. Tay trái không còn sức lực, anh đành dùng mu bàn tay phải lau nốt giọt nước mắt bên má còn lại cho cô, nhưng càng lau, nước mắt cô lại càng tuôn rơi dữ dội.


“Trần Nhất Nhất, em là cái vòi nước đấy à?”


Trần Gia Nhất với đôi mắt nhoè lệ, đôi ngươi đen láy như ngâm trong nước, chỉ cần chớp mắt một cái là nước mắt lại lăn dài.


Thẩm Yến Tây khẽ cười: “Sao có người khóc mà cũng xinh đẹp đến thế này nhỉ.”


Anh nhấc tay phải, ôm cô gái thanh mảnh vào lòng, đầu ngón tay vỗ nhẹ sau gáy cô trấn an, rồi lại v**t v* dọc theo sống lưng.


Chỉ có thể ôm cô bằng một tay, thật tệ quá đi mất.



Trần Gia Nhất bỗng bật khóc thành tiếng, tiếng nấc nghẹn ngào như đứa trẻ chịu bao uất ức cuối cùng cũng tìm được chỗ dựa. Cô vùi chặt mặt vào lồng ngực anh, túm lấy vạt áo khoác, mặc kệ tất cả mà quệt hết nước mắt lên áo anh.


Thẩm Yến Tây cũng chiều theo ý cô, không một lời khuyên nhủ, chỉ nhẹ nhàng v**t v* hết lần này đến lần khác, dịu dàng khôn xiết.


Là anh không tốt, đã làm cô phải đau lòng rồi.


Cuối cùng, tiếng nấc cụt thưa dần, Trần Gia Nhất hít mũi một cái rồi ngẩng đầu lên, đôi mắt đỏ hoe như chú thỏ con.


Thẩm Yến Tây cúi xuống nhìn cô, đáy mắt sâu thẳm lấp lánh ý cười nhẹ bẫng.


“Trần…”


Trần Gia Nhất bỗng buông áo anh ra, trái tim Thẩm Yến Tây hẫng một nhịp, định đưa tay nắm lấy tay cô nhưng lại bị cô né tránh.


Trên hàng mi cô vẫn còn vương những giọt lệ, cô không nói một lời, xoay người đi về phía thang máy.


“Trần Nhất Nhất.”


Chóp mũi đỏ ửng, gương mặt xinh xắn của Trần Gia Nhất đanh lại: “Chẳng phải anh không muốn em tới sao, giờ em đi đây.”


Gương mặt cô không chút cảm xúc, giọng nói cũng lạnh lùng băng giá.


Thẩm Yến Tây vươn tay kéo cô vào lòng. Mặc cho Trần Gia Nhất vùng vẫy đẩy ra, cánh tay anh ôm lấy vòng eo mềm mại vẫn siết chặt hơn.


“Đã đến rồi thì chắc chắn không thể để em đi được nữa.”


Trần Gia Nhất chẳng thèm nghe mấy lời đó, cô dốc hết sức bình sinh muốn đẩy anh ra, nhưng dù Thẩm Yến Tây chỉ dùng một tay, cô cũng chẳng thể thoát được.


Khóe mắt cô ửng hồng như thể vừa bị ai bắt nạt: “Thẩm Yến Tây, anh buông tay ra.”


“Không buông.”


“Buông ra.”


“Không buông.”


“Anh…”


“Phải, anh chính là kẻ vô lại đấy.” Chẳng đợi Trần Gia Nhất nói hết câu, Thẩm Yến Tây đã tự nhận vơ luôn về mình.


Anh siết chặt cô gái trong lòng vì sợ người ta chạy mất: “Nếu anh không vô lại thì hồi đó sao mà theo đuổi được em. Sau này cũng chỉ tại anh quá quý tộc, quá lịch thiệp nên mới trở thành người yêu cũ đấy thôi.”


“Anh…” Trần Gia Nhất không vùng vẫy nữa, vành tai đỏ bừng lên vì thẹn. Đây là bệnh viện, sao anh có thể nói ra những lời này một cách thản nhiên như chuyện ăn cơm uống nước vậy chứ?


“Phải, anh còn mặt dày nữa. Chứ nếu mà biết giữ thể diện thì bây giờ tên em chắc chắn đã không nằm trên giấy đăng ký kết hôn của anh đâu.”


“…”


Ngẩn người một hồi lâu, Trần Gia Nhất lại bắt đầu vùng vẫy. Thế này là sao? Định xuống nước dỗ dành cô à? Cứ nghĩ đến việc điều đầu tiên Thẩm Yến Tây làm sau khi bị thương là đẩy cô ra thật xa, lồng ngực cô lại thấy bí bách và nghẹn thắt.


Hết lần này đến lần khác anh nói cho cô biết rằng cô là người được anh ưu ái nhất.


Nhưng thật sự đến lúc gặp nguy nan, anh lại chẳng hề do dự mà gạt cô ra ngoài.


“Ở trên giấy đăng ký kết hôn thì đã sao? Trên đó rồi thì anh vẫn cứ lừa em đấy thôi, muốn giấu thì nhất định không để em biết.” 


Giọng Trần Gia Nhất khẽ nghẹn lại: “Trên giấy đăng ký kết hôn rồi mà anh vẫn không coi em là người nhà có thể cùng chung hoạn nạn, cũng chẳng cần em chăm sóc hay an ủi lúc anh đau đớn, tổn thương. Trên giấy đăng ký kết hôn thì đã sao, kết hôn rồi thì vẫn có thể ly…”


Một chữ cuối cùng vừa chực thốt ra đã bị Thẩm Yến Tây cúi đầu chặn đứng. Anh đưa tay giữ chặt gáy cô, áp lên môi cô, không cho cô bất cứ cơ hội nào để trốn tránh hay phản kháng. Nụ hôn vừa dữ dội vừa mãnh liệt, như muốn trừng phạt cô vì những lời nói thiếu suy nghĩ vừa rồi.


Trần Gia Nhất ưm ưm muốn thoát ra, Thẩm Yến Tây lại nhấc cánh tay trái lên siết chặt, khóa chặt cô trong lòng, ép cô vào tường, đầu gối len vào g*** h** ch*n cô.


Trần Gia Nhất không còn đường lui, chỉ có thể ngửa đầu cam chịu nụ hôn đang càn quét xuống. Cánh môi bị m*t đến ướt át, ửng đỏ và tê dại.


Hơi thở của hai người quấn quýt, tiếng th* d*c dần đan xen thành một tấm lưới ấm nóng và dày đặc bao trùm lấy cả hai. Giữa hành lang tĩnh mịch, thậm chí có thể nghe thấy cả tiếng m*t mát từ nụ hôn ấy.


“Đing…”


Thang máy cuối cùng cũng từ tầng hầm đi lên.


“Giám đốc Mạnh, phía bên này…” Người bước ra khỏi thang máy đầu tiên sững sờ.


Mạnh Tĩnh đi theo sau cũng sững lại.


Chỉ cách nhau một bước chân, Thẩm Yến Tây đang ôm chặt Trần Gia Nhất trong lòng, che chắn kín kẽ, không để người ngoài nhìn thấy dù chỉ một chút.


Mạnh Tĩnh: “…”



Nhìn thấy cô gái nhỏ đang túm chặt áo Thẩm Yến Tây, căng thẳng đến mức các đốt ngón tay trắng bệch, Mạnh Tĩnh khẽ tằng hắng một tiếng: “Yến Tây vừa nói với tôi là nó xuống tầng hai làm kiểm tra rồi.”


Người đi cùng bỗng chốc hiểu ra: “Phải rồi, xem cái trí nhớ của tôi này, sao vừa quay đi đã quên khuấy mất. Ở tầng hai, giám đốc Mạnh, để tôi dẫn bà xuống.”


Trần Gia Nhất: “…”


Đợi cho nhóm người nọ quay lại thang máy và đi xuống, Thẩm Yến Tây mới buông cô gái trong lòng ra. Hai má Trần Gia Nhất nóng bừng, đáy mắt vương làn nước, phần vì bị hôn, phần vì bị dọa.


Đó chính là Mạnh Tĩnh, mẹ của Thẩm Yến Tây.


“Được rồi, người đi hết rồi.”


“…” Đôi gò má Trần Gia Nhất ửng lên sắc hồng rực, vành tai đỏ ửng, nhưng ánh mắt lại càng thêm vẻ giận dữ.


“Con dâu xấu mới sợ gặp mẹ chồng, em xinh đẹp thế này thì lo cái gì?”


Trần Gia Nhất lập tức xù lông: “Thẩm…”


“A…” Thẩm Yến Tây bị cô đẩy lùi lại nửa bước, tay trái co lại, đôi lông mày nhíu chặt.


“Sao thế? Em chạm vào vết thương của anh à? Có đau không?” Trần Gia Nhất vội vàng muốn xem tay anh, Thẩm Yến Tây nheo mắt cười, lại dùng một tay kéo cô vào lòng.


Anh cọ má vào hõm cổ cô, như một loài động vật lớn thuộc họ chó.


“Ai bảo anh không cần em an ủi, không cần em chăm sóc chứ. Anh có nằm mơ cũng muốn có em ở bên cạnh.”


“Trần Nhất Nhất, cho anh ôm một cái nào.”


“Ôm một cái là anh hết đau ngay.”


Phòng điều dưỡng.


Trần Gia Nhất ngồi bên cạnh Thẩm Yến Tây. Khi y tá gỡ lớp băng gạc trên mu bàn tay anh ra, Thẩm Yến Tây đã đưa tay che mắt cô lại.


“Không đẹp đẽ gì đâu, đừng xem…”


Nhưng Trần Gia Nhất đã nắm lấy tay anh, gạt ra. Ánh mắt cô chạm phải vết thương đang lộ ra trước mặt. Dù đã qua ba ngày, vết rách trên mu bàn tay vẫn vô cùng đáng sợ, rìa vết thương ửng đỏ nhạt, chỗ sâu nhất thịt da còn lộn cả ra ngoài, vẫn đang rỉ máu.


Nước mắt lại một lần nữa dâng trào, cô chỉ nhìn thôi đã thấy đau thấu xương, vậy mà Thẩm Yến Tây lại còn mang theo vết thương như thế này để tham gia thi đấu.


“Sau này anh không gọi em là Trần Nhất Nhất nữa, chuyển sang gọi là Cái Vòi Nước vậy.”


“…”


Cô y tá đứng đối diện bị chọc cười: “Đừng trêu bạn gái anh nữa, kẻo lát nữa cô ấy lại khóc thật bây giờ.”


Thẩm Yến Tây khẽ ừ một tiếng: “Không phải bạn gái đâu ạ.”


Cô y tá hơi lớn tuổi hơn một chút ngẩn ra: “Dạ?”


“Là vợ của tôi.”


Trần Gia Nhất: “.”


Đúng lúc Thẩm Yến Tây thốt ra câu nói đó, Thẩm Minh Xuyên và Mạnh Tĩnh cũng vừa vặn đi tới cửa.


Mạnh Tĩnh nhìn Thẩm Minh Xuyên với vẻ mặt hết sức cạn lời: “Đây đúng là con trai ông đấy, mặt dày thật sự.”


Thẩm Minh Xuyên thản nhiên đẩy gọng kính: “Cũng là con trai bà còn gì.”


Mạnh Tĩnh: “?”


Nghe thấy tiếng trò chuyện, Trần Gia Nhất vội vàng đứng dậy, cùng lúc đó Thẩm Minh Xuyên và Mạnh Tĩnh cũng bước vào phòng. Đây là lần đầu tiên Trần Gia Nhất chính thức gặp mặt cha mẹ Thẩm Yến Tây kể từ khi hai người ở bên nhau. Lẽ ra buổi gặp mặt phải trang trọng hơn đôi chút, nhưng lúc này lại diễn ra trong cảnh vội vàng, cập rập.


Thẩm Minh Xuyên trông không khác mấy so với những hình ảnh trên tin báo chí, ông mặc vest chỉnh tề, gương mặt nghiêm nghị, dù đã ngoài bốn mươi nhưng không hề lộ chút dấu vết tuổi tác. Mạnh Tĩnh vốn hoạt động trong giới thời trang nên diện một bộ vest váy trắng thanh lịch, xinh đẹp, ngay cả khóe mắt cũng chẳng thấy nếp nhăn.


Trần Gia Nhất nén lại nhịp tim đang đập thình thịch, lễ phép cất lời: “Con chào chú, chào cô ạ.”


Thẩm Minh Xuyên khẽ gật đầu, còn Mạnh Tĩnh thì ánh lên nét cười nơi khóe mắt: “Ngoan, đều là người nhà cả, không cần phải khách sáo thế đâu.”


Mạnh Tĩnh đã từng gặp Trần Gia Nhất không dưới một lần. Nhưng đây là lần đầu bà nhìn ngắm cô ở khoảng cách gần như thế này, con bé đã trưởng thành rồi, lại càng thêm thanh tú, so với dáng vẻ nhìn từ xa lúc trước còn xinh đẹp hơn nhiều, quả thực không khác mấy so với tấm ảnh kia.


Mạnh Tĩnh vốn thích con gái, hồi mang thai Thẩm Yến Tây, bà đã luôn mong đó là một tiểu công chúa để bà có thể thỏa sức trổ tài, may đủ loại váy áo xinh xắn, làm điệu cho con mỗi ngày. Cũng chính vì thế mà sau khi Thẩm Yến Tây chào đời, suốt một thời gian dài anh chẳng mấy khi được mẹ đoái hoài.


Trái ngược với vẻ vô tâm vô tính của Mạnh Tĩnh, Thẩm Minh Xuyên nhìn vết thương trên mu bàn tay con trai, đôi mày nhíu chặt: “Đã có kết quả đánh giá y tế chưa?”


“Chưa ạ, chiều mới có.”



“Bản thân anh nghĩ sao?”


“Chủ tịch Thẩm, đây là con trai ông chứ không phải cấp dưới của ông đâu nhé.” Mạnh Tĩnh đẩy Thẩm Minh Xuyên ra, kéo Trần Gia Nhất lại gần: “Hai đứa đã bàn bạc với nhau chưa?”


Thẩm Yến Tây nhìn sang Trần Gia Nhất, cô lắc đầu.


Mạnh Tĩnh vỗ nhè nhẹ lên mu bàn tay Trần Gia Nhất như để trấn an, rồi lại nhìn về phía con trai.


“Thẩm Yến Tây, con đã hai mươi hai tuổi rồi, cần phải có trách nhiệm với mỗi hành động của mình. Trước đây con chỉ cần chịu trách nhiệm với bản thân là đủ, nhưng bây giờ con đã có gia đình riêng, mỗi quyết định của con đều phải lắng nghe ý kiến của Nhất Nhất, và phải có trách nhiệm với con bé.”


Thẩm Yến Tây gật đầu: “Con hiểu ạ.”


Dặn dò con trai xong những lời quan trọng nhất, Mạnh Tĩnh mới bày tỏ lập trường của mình: “Mẹ và bố con đã trao đổi với bác sĩ rồi, dù chọn điều trị hay phẫu thuật, bố mẹ đều tôn trọng quyết định của con, nhưng lời khuyên là hãy đặt sức khỏe lên hàng đầu. Lo dưỡng thương cho tốt đi, nếu sau này vẫn có thể tiếp tục đua xe thì cứ làm, còn nếu không thể thì về tập đoàn.”


Thẩm Yến Tây vốn có giao kèo với gia đình, trước năm hai mươi tám tuổi, anh có thể chơi xe, làm tất cả những gì mình thích, nhưng sau năm hai mươi tám tuổi thì bắt buộc phải quay về tiếp quản gia nghiệp của họ Thẩm.


Thẩm Yến Tây im lặng.


“Mẹ biết lựa chọn này rất tàn nhẫn, con hãy tự mình suy nghĩ cho kỹ, nếu cứ dây dưa không dứt khoát thì cuối cùng cả hai phía đều xôi hỏng bỏng không thôi.”


Mạnh Tĩnh tính tình xởi lởi, làm việc cũng dứt khoát, sau khi xác nhận con trai không còn vấn đề gì khác, bà liền kéo Thẩm Minh Xuyên rời đi. Thế nhưng Thẩm Minh Xuyên dường như không mấy đồng tình, cũng chẳng muốn đi ngay.


“Chủ tịch Thẩm, ông không cảm thấy bản thân mình đang làm kỳ đà cản mũi với công suất quá lớn sao?”


Thẩm Minh Xuyên: “…”


Hai người đi tới sảnh thang máy, Thẩm Minh Xuyên cau mày: “Bà làm thế, liệu Yến Tây có thấy chúng ta thiếu quan tâm nó quá không?”


“Sắp năm mươi đến nơi rồi, đừng có nhạy cảm thế chứ.”


“Bốn mươi sáu.”


“…” Mạnh Tĩnh liếc ông một cái: “Ông định quan tâm con thế nào? Ông có đau thay nó được không, hay đua xe thay nó được? Còn về chuyện an ủi, người ta có vợ rồi, rõ ràng là không cần đến ông đâu.”


Thẩm Minh Xuyên bị nói cho cứng họng, nhưng dường như ông cũng đã quá quen với việc này.


“Chuyện này khác, đây là việc đại sự của cả đời người, nó mới có hai mươi hai tuổi thôi.”


“Thẩm Yến Tây đâu phải công tử bột, mười hai tuổi nó đã có thể tự lập chăm sóc bản thân rồi, chuyện gì nên làm chuyện gì không, trong lòng nó tự biết rõ.” Nói đoạn, Mạnh Tĩnh lại nhìn chồng với vẻ hơi chê bai: “Cũng may con trai là do tôi nuôi lớn, chứ nếu giống cái tính cổ hủ, nhạy cảm lại còn nhạt nhẽo như ông thì Nhất Nhất làm sao mà chịu nổi.”


Thẩm Minh Xuyên: “…”


“Nhưng mà Thẩm Minh Xuyên này, ông cũng không hẳn là không có việc gì để làm đâu.”


Thẩm Minh Xuyên gật đầu: “Tôi biết rồi.”


Trong đôi mắt đang cười híp mí của Mạnh Tĩnh bỗng thoáng qua vẻ lạnh lẽo: “Đến lúc ông thể hiện tình phụ tử rồi đấy, khuyên ông là đừng có nương tay.”


Thẩm Minh Xuyên: “…”


Trong phòng điều dưỡng, vết thương của Thẩm Yến Tây đã được băng bó lại. Cô y tá dặn dò Trần Gia Nhất một số lưu ý trong sinh hoạt hằng ngày, cô nghe vô cùng chăm chú, ghi nhớ kỹ càng từng điều một.


Trở về phòng bệnh, Trần Gia Nhất đỡ Thẩm Yến Tây ngồi xuống, hỏi anh có muốn uống nước không, rồi lại hỏi có muốn ăn trái cây không. Thẩm Yến Tây kéo cô lại, ôm gọn vào lòng: “Anh chỉ bị thương ở tay thôi chứ có phải tàn phế.”


“Thẩm Yến Tây.” Trần Gia Nhất mím môi, anh cứ luôn ăn nói không kiêng nể gì như thế.


“Vẫn còn giận anh à?” Thẩm Yến Tây vân vê ngón tay cô, ánh nhìn thẳng thắn xoáy sâu vào đôi mắt Trần Gia Nhất.


Trần Gia Nhất gật gật đầu.


Chuyện nào ra chuyện nấy, lo lắng cho anh là thật, nhưng chưa nguôi giận cũng là thật.


“Chỉ vì anh không nói cho em biết, không thể cùng em đồng cam cộng khổ sao? Nhưng mà Trần Nhất Nhất này…” Thẩm Yến Tây đưa tay giữ lấy gáy cô, bóp nhè nhẹ: “Ngay từ đầu anh đã chưa từng nghĩ sẽ để em phải chịu khổ cùng anh.”


“Nếu ở bên anh mà khiến em phải vất vả, vậy thì thà rằng…”


“Nhưng chúng ta là người một nhà mà.” Trần Gia Nhất ngắt lời Thẩm Yến Tây, cô đáp lại một cách nghiêm túc, chẳng chút ngượng ngùng: “Dẫu cho trình tự của chúng ta có đôi chút khác biệt với những cặp vợ chồng khác, nhưng lúc đồng ý kết hôn với anh, em đã muốn vun đắp cuộc hôn nhân này một cách thật nghiêm túc.”


“Hai người sống cùng nhau, chắc chắn sẽ gặp phải đủ loại vấn đề, làm sao có thể chỉ toàn niềm vui mà không có nỗi đau? Anh đẩy em ra xa, chính là chưa từng coi em là người nhà.”


Người nhà – hai chữ ấy sao mà ấm lòng đến thế.


Có lẽ cũng chỉ m*nh tr*n Nhất Nhất mới có cái bản lĩnh này, lời nói ra thì đường hoàng nghiêm chỉnh như một cô giáo nhỏ lý trí và cổ hủ, nhưng lại cứ thế khiến lòng anh mềm nhũn, lại thấy sống mũi cay cay.


Thẩm Yến Tây nhếch môi cười: “Cặp vợ chồng bình thường thì phải theo trình tự nào? Sao anh lại không biết nhỉ?”


“…”



“Chúng ta khác ở chỗ nào, chẳng phải đã từng yêu nhau rồi sao?” Đầu ngón tay m*n tr*n vùng da cổ mịn màng của cô, ánh mắt anh sâu thẳm: “Yêu nhau rồi chia tay, nhưng cắt không đứt, quên không được, rồi lại trở về bên nhau, chẳng lẽ điều đó không sâu đậm hơn kiểu cứ yêu rồi cưới sao?”


“…?”


Trần Gia Nhất vừa nãy còn rất bình tĩnh và lý trí, vậy mà chỉ qua vài câu của Thẩm Yến Tây đã khiến mặt cô hơi nóng lên.


“Cái gì mà cắt không đứt, quên không được, em không có…”


“Anh có.” Thẩm Yến Tây nựng d** tai cô, sắc mắt thâm trầm như mực: “Nếu không em nghĩ xem tại sao hôm ấy anh lại đi xe buýt?”


“Vì anh thích dầm mưa chắc?”


Giọng Thẩm Yến Tây hạ thấp xuống khiến Trần Gia Nhất thoáng ngẩn ngơ. Cô nhớ lại hồi vừa mới khai giảng, sau buổi tụ tập của câu lạc bộ Cổ Vận, anh đã đuổi theo lên xe buýt rồi còn mượn thẻ của cô.


Trong thoáng chốc thẹn thùng, Trần Gia Nhất cúi mặt xuống: “Anh quẹt thẻ của em xong cũng chẳng thấy trả tiền.”


Thẩm Yến Tây vùi mặt vào bên cổ cô, hít hà hơi ấm rồi khẽ cười.


“Ừ, lát nữa anh chuyển khoản trả em.”


“…”


Trần Gia Nhất bị anh làm cho nhột, lại sợ sơ ý chạm vào vết thương của anh, đành để mặc cho anh cứ thế rúc vào hõm cổ mình.


“Thẩm Yến Tây, mình nói chuyện chính một chút được không?”


“Ừ.”


Trần Gia Nhất nhẹ nhàng xoa bóp cổ tay anh, y tá nói làm vậy có thể tăng cường độ nhạy cảm của dây thần kinh, rất có lợi cho việc điều trị phục hồi sau này.


“Anh vốn muốn chọn phương pháp điều trị, đúng không?”


Nếu không, khi còn ở Nhật Bản anh đã rút lui khỏi giải đua rồi.


Thẩm Yến Tây không đáp, chỉ có hơi thở ấm nóng phả lên làn da cô.


“Anh nói cho em biết trước đã, hai phương pháp này khác nhau ở điểm nào?”


“Phẫu thuật thì tỷ lệ bình phục hoàn toàn cao hơn, nhưng mùa giải này coi như chấm dứt tại đây. Còn nếu điều trị,” Thẩm Yến Tây khựng lại một chút: “Có thể sẽ để lại di chứng đau đớn lâu dài, chính là những điều em vừa nghe thấy đấy.”


“Vậy đối với anh, kết quả tồi tệ nhất là gì?”


Yên lặng hồi lâu, Thẩm Yến Tây mới trầm giọng lên tiếng.


“Giải nghệ.”


Hai chữ nhẹ tênh, như thể đang nói về chuyện của ai khác. Trái tim Trần Gia Nhất thắt lại, cô nhớ tới bóng hình đen vàng phóng khoáng ngạo nghễ trên đường đua, nhớ tới những tiếng la hét, những đợt sóng cuồng nhiệt và biển người vàng rực vì anh mà lay động.


Sự nghiệp thi đấu của anh, không nên kết thúc một cách chóng vánh và dở dang như thế.


“Còn em thì sao, Trần Nhất Nhất.” Thẩm Yến Tây ngẩng đầu, nhìn thẳng vào mắt cô: “Em muốn anh chọn thế nào?”


Ngay giây phút này, Trần Gia Nhất đã thực sự cảm nhận được sự tàn nhẫn mà Mạnh Tĩnh nói tới, lồng ngực cô nghẹn ứ, chua xót khôn nguôi. Cô nhớ tới những lời chửi bới và chế nhạo tràn lan trên mạng, chỉ vì một trận thua mà dường như vô số chức vô địch trước đây của anh đều bị người ta gạt phăng đi một cách tùy tiện. Nếu cô là Thẩm Yến Tây, cô cũng sẽ không cam lòng.


Huống chi, đó còn là đường đua mà anh hằng yêu tha thiết, nơi gửi gắm giấc mơ của thời thiếu niên.


Trần Gia Nhất đưa tay lên, đầu ngón tay mềm mại khẽ vuốt qua lông mày Thẩm Yến Tây.


“Em muốn chia cho anh một chút may mắn của mình.”


“Muốn ông trời cũng sẽ ưu ái Thẩm Yến Tây một chút.”


“Ông trời đã rất ưu ái anh rồi.”


Vì thế nên mới hào phóng đưa em trở lại bên cạnh anh thêm một lần nữa.


“Vẫn chưa đủ đâu.” Trần Gia Nhất nghĩ, trong chuyện này, cô, Mạnh Tĩnh hay bất kỳ ai khác đều không có tư cách thay Thẩm Yến Tây đưa ra quyết định, và cũng không nên dùng bản thân mình để chi phối lựa chọn của anh.


Trước khi mang trên mình vô vàn thân phận xã hội khác, Thẩm Yến Tây trước hết phải là chính anh đã.


“Thẩm Yến Tây.” Trần Gia Nhất khẽ nghiêng đầu, ánh mắt dịu dàng mà sâu thẳm.


“Anh hãy hỏi chính trái tim mình, rồi tự mình quyết định nhé.”


Lúc anh vinh quang rạng rỡ, em luôn ở đây. Lúc anh lặng lẽ rời sân, em cũng vẫn ở đây.


Em sẽ mãi mãi ở bên anh.


Đã Kết Hôn, Đừng Làm Phiền
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Đã Kết Hôn, Đừng Làm Phiền Truyện Đã Kết Hôn, Đừng Làm Phiền Story Chương 49
10.0/10 từ 10 lượt.
loading...