Đã Kết Hôn, Đừng Làm Phiền
Chương 50
4 giờ chiều, đội ngũ y tế đã đưa ra kết quả đánh giá, về cơ bản không khác là bao so với những gì Thẩm Yến Tây đã biết trước đó.
Chập tối, trang mạng xã hội chính thức của đội đua nơi Thẩm Yến Tây đầu quân đã đăng tải thông báo:
Thẩm Yến Tây vì chấn thương nên sẽ rút khỏi giải Qatar Grand Prix.
Tin tức vừa tung ra, cư dân mạng bàng hoàng. Chỉ trong vòng vài phút, thông báo này đã bị đẩy lên vị trí dẫn đầu danh sách tìm kiếm hot.
Một lát sau, trang chủ của đội đua lại tiếp tục đăng tải dòng trạng thái thứ hai, gửi thư luật sư đến các tài khoản lớn và các trang tin lá cải đã xúi giục, kích động cộng đồng mạng công kích trước đó, yêu cầu phía đối phương phải công khai xin lỗi trong thời gian quy định.
Hai thông báo liên tiếp tạo nên hiệu ứng cộng hưởng, những tiếng lăng mạ kêu gào trước đó bị đè xuống, thay vào đó là những bình luận tích cực và thân thiện được đẩy lên đầu.
[Bị thương sao? Thương thế thế nào rồi? [khóc lớn]]
[Là chỉ rút khỏi chặng Qatar thôi, hay là các chặng sau cũng không tham gia nữa [hic hic]]
[Đừng mà, tôi còn muốn xem Thẩm Yến Tây bảo vệ ngôi vô địch [tan nát cõi lòng]]
[Quả nhiên không đơn giản là do phong độ không tốt [khóc nấc]]
[Thẩm Yến Tây, anh cứ yên tâm dưỡng thương, em sẽ luôn ủng hộ anh!]
[Ủng hộ!]
[Ủng hộ +1]
……
Giữa vô vàn những lời quan tâm và ủng hộ, có một bình luận dài nhận được lượt thích áp đảo.
[Thẩm Yến Tây, bất kể sau này anh có quay lại đường đua hay không, tôi vẫn đặc biệt cảm ơn anh. Vào lúc tôi thấy hoang mang và bế tắc nhất trong cuộc đời, tôi đã xem trận đấu của anh, thấy được niềm đam mê cháy bỏng của anh dành cho đường đua. Đến tận bây giờ tôi vẫn nhớ rõ một câu anh nói khi trả lời phỏng vấn: Lòng đã mang niềm say mê, dẫu chân trần vẫn vững bước dặm trường. Chính câu nói này đã nâng đỡ tôi bước qua một quãng thời gian dài tăm tối. Hiện giờ tôi đã ổn rồi, cũng hy vọng anh có thể sớm bình phục. Cuộc đời không chỉ có mỗi đường đua, mà nơi nào cũng có thể là đường đua cả, chúc anh ở đường đua tiếp theo vẫn tỏa sáng rực rỡ như thế [cố lên][cố lên][cố lên]]
Đọc xong đoạn văn dài ấy, mắt Trần Gia Nhất đã nhòe lệ.
Thẩm Yến Tây bước vào phòng bệnh, đập vào mắt anh là đôi mắt to tròn sũng nước của cô. Anh cúi người, nâng cằm cô lên, khẽ “chậc” một tiếng: “Sao lại biến thành cái vòi phun nước thật thế này?”
“Không phải mà.” Trần Gia Nhất hít hít mũi, đưa điện thoại đến trước mặt Thẩm Yến Tây: “Anh xem này.”
Thẩm Yến Tây rủ mắt, đọc một cách rất nghiêm túc.
“Lòng đã mang niềm say mê, dẫu chân trần vẫn vững bước dặm trường.” Anh khẽ đọc lại những chữ ấy, “Hóa ra anh cũng có học thức đấy chứ.”
Trần Gia Nhất: “…”
“Chỉ vì cái này mà khóc nhè à?” Thẩm Yến Tây rút một tờ khăn giấy, thấm đi giọt lệ vương trên hàng mi của cô, “Cảm động sao?”
Trần Gia Nhất gật đầu.
Cô vô cùng thấu hiểu tâm trạng của bạn fan này. Đối với cô mà nói, Thẩm Yến Tây chẳng phải cũng là vệt sáng trong cuộc đời cô đó sao?
Vào thung lũng tháng tư năm ấy, trong làn mưa bụi mờ ảo, anh đã mang theo ánh sáng mà đến bên cô.
Thẩm Yến Tây lại dùng mu bàn tay chạm vào đuôi mắt còn ẩm ướt của cô: “Vậy bây giờ trong mắt em, có phải anh đang tỏa sáng không?”
“…” Trần Gia Nhất vừa khóc vừa cười, “Anh mà không nói câu này thì có lẽ là có đấy.”
Thẩm Yến Tây khẽ cười, tắt màn hình điện thoại của cô đi.
“Lời chúc của bạn ấy anh nhận rồi. Bất kể đường đua tiếp theo là gì, Thẩm Yến Tây này đều sẽ thắng một cách đẹp mắt.”
“Vâng.” Trần Gia Nhất gật đầu, “Em tin anh.”
Thẩm Yến Tây lại nghiêng đầu, chăm chú quan sát cô gái bên cạnh, một lát sau hơi nhíu mày.
“Trần Nhất Nhất, có phải bây giờ cái bộ lọc em dành cho anh hơi dày quá không?”
“Biết sớm thế này là chỉ cần bị thương một chút đã khiến em quan tâm anh như vậy, sùng bái anh như vậy, thì anh đã chẳng cần tỏ tình với em làm gì…”
Trần Gia Nhất đột ngột bịt miệng Thẩm Yến Tây lại: “Em… em tỏ tình với anh bao giờ?”
“Chiều nay.” Thẩm Yến Tây nắm lấy đầu ngón tay cô, đặt một nụ hôn lên đó.
“Lúc em bảo để anh tự mình quyết định ấy.”
“…”
“Cái ánh mắt em nhìn anh lúc đó, cứ như muốn giao phó cả kiếp sau vào tay anh vậy.”
“…”
Trần Gia Nhất nuốt khan, bị anh nhìn chằm chằm đến mức nóng cả tai: “Em không có ý đó, anh đừng có suy diễn quá mức.”
“Không có ý đó?” Thẩm Yến Tây khẽ nhướng mày, “Thế thì là ý gì?”
“Trần Nhất Nhất. Chẳng lẽ kiếp sau em còn có tâm tư khác à?”
Trần Gia Nhất định bụng nói là kiếp sau cả hai còn chẳng biết đang ở đâu. Nhưng lời đến cửa miệng, cô lại cố tình mím môi: “Thì cứ ăn mãi một món cũng phải chán chứ? Kiếp sau, có lẽ em lại muốn đổi khẩu vị thì sao.”
Thẩm Yến Tây khẽ nheo mắt, rướn người tới, Trần Gia Nhất bị anh ép đến mức phải tựa sát vào lưng ghế sofa, lại đưa tay ra chống lấy thân hình đang muốn ép xuống của anh.
Đáy mắt cô hiện lên ý cười: “Thẩm Yến Tây, em lừa anh đấy, không có…”
“Ngoài anh ra, em không được phép muốn ai khác.” Thẩm Yến Tây nắm lấy tay cô, ấn lên lồng ngực mình, nơi đáy mắt trong trẻo bỗng phủ một tầng màu mực thâm trầm.
Rõ ràng là lời đùa giỡn, mà anh lại nói một cách nghiêm túc đến lạ.
Trần Gia Nhất hơi rụt đầu ngón tay lại, nhưng lại bị nắm chặt hơn. Ánh mắt giao nhau, phòng bệnh chìm trong tĩnh lặng, tiếng tim đập và nhịp thở của cả hai dần bị phóng đại.
“Nhưng nếu em muốn đổi khẩu vị thì cũng không phải là không thể.” Thẩm Yến Tây đột nhiên lên tiếng, một tay chống lên sofa, gần như bao trùm lấy Trần Gia Nhất dưới thân mình, “Muốn khẩu vị thế nào?”
Trần Gia Nhất: “…”
“Kiểu cấm kỵ một chút nhé?”
“?”
Màn hình điện thoại chợt sáng lên, là tin nhắn từ hãng hàng không gửi đến. Thông báo Trần Gia Nhất chưa lên máy bay, có thể làm thủ tục hoàn vé theo diện lỡ chuyến. Lúc này Trần Gia Nhất mới nhớ ra mình còn đặt vé máy bay từ Bắc Kinh đi Doha vào chiều tối nay.
Thẩm Yến Tây lộ vẻ ngạc nhiên: “Em định đi Doha tìm anh thật à?”
“Thì anh không chịu gặp em, em chỉ còn cách đi tìm anh thôi. Lúc đó em đâu có biết anh đang ở Bắc Kinh…” Nhắc đến chuyện này, tính khí bướng bỉnh của Trần Gia Nhất lại trỗi dậy, “Anh đã lừa em tận hai lần đấy.”
Thẩm Yến Tây: “…”
“Đợi anh ra viện, phạt anh phải tự ngủ một mình trong hai tuần.”
“?”
Thẩm Yến Tây kéo cô vào lòng: “Hai ngày thì anh miễn cưỡng đồng ý, chứ hai tuần… em đừng có mơ.”
“Đây là hình phạt mà.”
Đã là hình phạt thì làm gì có chuyện mặc cả.
“Em phạt cái khác đi.”
“Cái gì?”
“Ví dụ như,” Ánh mắt Thẩm Yến Tây hiện lên ý cười, “phạt anh giúp em tắm chẳng hạn.”
“…?!”
Đôi mắt trong veo của Trần Gia Nhất thoáng hiện vẻ ngạc nhiên và bất lực, giống như đang bao dung cho một suy nghĩ không thực tế của anh. Thẩm Yến Tây chạm nhẹ lên môi cô: “Nhưng mà, anh thực sự có thể cần em giúp đấy.”
“Giúp anh cái gì?”
“Tắm.”
“?”
Phòng bệnh có sẵn phòng tắm riêng, đồ dùng sinh hoạt không thiếu thứ gì.
Trần Gia Nhất giống như một cái đuôi nhỏ đi theo sau Thẩm Yến Tây, càng đi càng chậm. Thẩm Yến Tây quay đầu liếc cô: “Nhanh lên chút, buổi tối bệnh viện còn tắt đèn nữa.”
“…”
Đứng trước bồn rửa mặt, Trần Gia Nhất thoáng thấy gương mặt hơi ửng hồng của mình trong gương.
“Em giúp anh c** q**n áo ở đây nhé, được không?”
“Không được.”
“…”
Thẩm Yến Tây rủ mắt, thong dong nhìn cô: “Có qua có lại, nghĩ xem trước đây anh giúp em tắm thế nào.”
“Từ trong ra ngoài, từ trên xuống dưới, đều phải rửa cho sạch.”
“…” Trần Gia Nhất nghe mà đỏ mặt tía tai, nhỏ giọng nhắc nhở: “Anh vẫn còn tay phải mà.”
Ánh mắt Thẩm Yến Tây ép xuống, như một lời tố cáo không thành lời. Lông mi khẽ run, Trần Gia Nhất nuốt một ngụm nước bọt, giơ tay kéo cổ áo Thẩm Yến Tây, giúp anh cởi áo khoác.
Tắm thì tắm vậy, dù sao cô cũng chẳng phải chưa từng chạm qua. Không có gì phải xấu hổ cả, chỉ là cần chuẩn bị tâm lý một chút để vượt qua sự ngại ngùng này thôi.
Sợ động vào vết thương của Thẩm Yến Tây nên Trần Gia Nhất vô cùng cẩn thận, nhẹ nhàng đỡ lấy cánh tay anh, từng chút một lột ống tay áo xuống.
Tiếp đến là áo sơ mi.
Chiếc áo sơ mi trắng bằng vải cotton, kiểu dáng rộng rãi. Cúc cổ áo không cài, Trần Gia Nhất đặt tay lên chiếc cúc thứ hai, mắt không nhìn lung tung, ngón cái và ngón trỏ nhẹ nhàng vê lấy chiếc cúc, lần lượt cởi ra từng cái một.
Lồng ngực săn chắc, tinh tế của người đàn ông đập vào mắt cô. Cơ bắp rõ rệt, đường nét gọn gàng, đó là sự săn chắc do tập luyện quanh năm để lại.
Tầm mắt của Trần Gia Nhất không tự chủ được mà dừng lại thêm ba giây, rồi vội vàng dời đi. Đỉnh đầu đột nhiên vang lên tiếng cười khẽ của Thẩm Yến Tây, tiếng cười mỏng tang mang theo sự rung động nơi lồng ngực, khiến tai cô đỏ bừng như thiêu như đốt.
“Nhìn thôi có đủ thỏa cơn thèm không? Có muốn đưa tay lên sờ thử chút không?”
“?!!!”
“Trần Nhất Nhất, bánh bao kim sa của anh.”
“…”
Trần Gia Nhất im phăng phắc, lúc này mà đáp lời thì chẳng có chút lợi lộc gì cho cô cả, chỉ tổ làm Thẩm Yến Tây lấn tới hơn thôi.
“Anh cúi thấp xuống một chút đi.” Cô nhỏ giọng nói, nghiêm túc giúp anh cởi áo.
Thẩm Yến Tây rất nghe lời, hơi khom lưng để Trần Gia Nhất lột chiếc áo sơ mi khỏi vai mình.
Lồng ngực tr*n tr**, vạm vỡ hiện ra không sót chút gì.
Trần Gia Nhất nhìn mũi, mũi nhìn tim, tầm mắt rơi vào chiếc thắt lưng da có khóa kim loại.
Cạp quần tây đen hơi thấp, chất vải đứng dáng ôm trọn lấy cơ bụng săn chắc, những đường gân xanh nhàn nhạt ẩn hiện nơi cạp quần.
Vành tai nóng ran, sự tập trung bị thay thế bởi vẻ thẹn thùng. Trần Gia Nhất bỗng dưng liên tưởng đến mấy tấm hình mạng “gợi cảm”, cùng với khu bình luận náo nhiệt như chốn không người. Không phải cô muốn nghĩ lệch lạc, mà là cơ thể của Thẩm Yến Tây thật sự quá đỗi quyến rũ.
Bất chợt, ngón tay cô bị bóp nhẹ, bị kéo theo ấn lên khóa kim loại.
“Cứ coi như là luyện tập trước đi.” Giọng Thẩm Yến Tây trầm khàn, những đường gân xanh mờ nơi bụng dưới căng lên.
Đầu ngón tay Trần Gia Nhất khẽ run, cô nín thở, từng chút một rút chiếc thắt lưng ra, rồi lại hơi kéo căng. Ánh mắt dính chặt vào cái khóa kim loại hình vuông kia, nhưng dư quang lại không kìm được mà liếc qua vết lõm nông nông bên hông.
Điểm khởi đầu của đường nhân ngư, phập phồng theo từng nhịp thở, như một con mãnh thú đang ẩn mình.
Lặng lẽ mà mê hoặc tâm trí.
“Trần Nhất Nhất, em phải dùng chút lực chứ.” Giọng Thẩm Yến Tây nhiễm ý cười, anh phủ lên mu bàn tay Trần Gia Nhất, dẫn dắt cô kéo nhẹ một cái, chiếc khóa thắt lưng kim loại thiết kế đơn giản đã bị mở ra.
Cạp quần tụt xuống một nửa.
Cảm giác như vừa hoàn thành một đại sự, Trần Gia Nhất thầm thở phào nhẹ nhõm, lại lấy hết can đảm, đầu ngón tay mềm nhũn đang định chạm vào khóa kéo thì Thẩm Yến Tây bật cười thấp, giơ tay xoa xoa đỉnh đầu cô: “Lát nữa hãy giúp anh tiếp.”
“Dạ?”
“Muốn xem sao?” Ánh mắt Thẩm Yến Tây đầy ý cười trêu chọc, “Thế thì vào đây đi.”
Trần Gia Nhất quay người đi thẳng.
Yết hầu Thẩm Yến Tây khẽ chuyển động, đè nén sự khô nóng trong người xuống.
Động tác của cô quá chậm, lại quá cẩn thận, đầu ngón tay thỉnh thoảng sượt qua da thịt, mịn màng và ấm áp.
Thật là muốn mạng mà.
Cứ tiếp tục cởi nữa, có lẽ anh sẽ thật sự không kiềm chế được mất.
Nghe thấy tiếng cửa phòng vệ sinh đóng lại, nghĩ đến vết thương trên mu bàn tay Thẩm Yến Tây, Trần Gia Nhất lại quay lại: “Anh thật sự không cần em giúp sao?”
Tiếng nước chảy róc rách, hòa lẫn với giọng nói trầm khàn của Thẩm Yến Tây: “Trần Nhất Nhất, em có biết mình đang hỏi gì không?”
Trần Gia Nhất hơi nhíu mày, không được hỏi cái này sao?
“Em muốn giúp anh thế nào?”
“Dùng tay à?”
“?”
Ngay khoảnh khắc nhận ra ý đồ trong lời nói của anh, Trần Gia Nhất một lần nữa quay đầu bỏ đi, lần này là thật sự không muốn đoái hoài gì đến anh nữa.
Màn hình điện thoại trên bàn trà sáng lên, là tin nhắn từ Hoàng Tranh Tử gửi tới.
[Nhất Nhất, cậu xem tin tức chưa? Thẩm Yến Tây thế mà lại muốn rút khỏi giải MotoGP]
[Tớ xem trên mạng nói anh ấy bị thương không nhẹ, anh ấy sẽ không giải nghệ luôn chứ [khóc lớn]]
[Tớ vốn còn định tích góp ít tiền, tìm cơ hội đi xem anh ấy thi đấu trực tiếp nữa cơ mà]
Trần Gia Nhất không biết phải an ủi Hoàng Tranh Tử thế nào.
Sau khi kết quả đánh giá chiều nay có, Thẩm Yến Tây cuối cùng vẫn chọn phẫu thuật.
Bác sĩ nói thời gian hồi phục sau phẫu thuật cần khoảng một tháng, thực tế đã không kịp tham gia chặng cuối cùng tại Valencia rồi, chỉ là đội đua tạm thời chưa công bố tin này ra ngoài mà thôi.
Nói lùi một bước, cho dù có kịp tham gia, thì vì thiếu một chặng, ngay cả khi Thẩm Yến Tây giành chức vô địch chặng cuối, tổng điểm tích lũy có lẽ cũng sẽ bị Dennis vượt mặt.
Vô nghiệm.
Một lúc sau, cửa phòng vệ sinh mở ra, Thẩm Yến Tây tắm xong bước ra, thấy Trần Gia Nhất vẫn ngồi thẫn thờ trên sofa. Nghe tiếng bước chân cô ngẩng đầu lên, Thẩm Yến Tây đã thay một bộ đồ mặc nhà màu sẫm.
“Thực ra anh có thể tự mình mặc và c** q**n áo, đúng không?”
“Thất vọng sao?”
“?”
Thẩm Yến Tây tiến lên phía trước, dùng khăn lau mái tóc còn ướt nước: “Dù sao thì, nếu anh làm được mấy việc đó, em sẽ không còn cơ hội nào để danh chính ngôn thuận chiếm tiện nghi của anh nữa.”
“…”
Có lẽ do bị áp chế đã lâu, tính bướng bỉnh trong Trần Gia Nhất chợt trỗi dậy. Cô bất ngờ giật lấy chiếc khăn từ tay Thẩm Yến Tây, đứng hẳn lên ghế sofa. Đôi mắt cô lấp lánh ý cười, cô chụp chiếc khăn lên đầu Thẩm Yến Tây, vò cho mái tóc anh rối tung lên.
“Em mà cần phải lén lút à?”
“Em có thể đường đường chính chính mà chiếm tiện nghi nhé!”
Chiếc khăn được kéo xuống, tóc của Thẩm Yến Tây bị vò loạn xạ, nhưng trông anh vẫn đẹp trai đến mức không thốt nên lời.
Khoảnh khắc này, Trần Gia Nhất bỗng tin chắc rằng, có những người dù có khoác bao tải lên người thì vẫn cứ đẹp như thường.
“Ừ, cho em đường đường chính chính.”
Dứt lời, Thẩm Yến Tây dùng một tay nhấc bổng cô lên. Trần Gia Nhất giật mình, vội vàng vòng tay ôm lấy cổ anh: “Anh thả em…”
“Ôm chặt vào, không là anh không giữ nổi đâu.”
Chăn được tung ra, Thẩm Yến Tây đặt cô vào trong rồi chính mình cũng nằm xuống theo. Trần Gia Nhất tốc chăn ra để giải cứu bản thân: “Em còn chưa tắm.”
“Em thơm thế này rồi, không cần tắm đâu.”
“Nhưng em vẫn muốn…”
“Cho anh ôm một lát.”
Một câu nói trầm ấm vang lên. Trần Gia Nhất không thưa gửi gì nữa, ngoan ngoãn để Thẩm Yến Tây ôm, mặc cho anh dùng cánh tay từng chút một siết chặt lấy mình.
“Thích anh ôm em thế này không?”
Trần Gia Nhất khẽ “ừ” một tiếng, vùi mặt vào lồng ngực Thẩm Yến Tây. Sợ chăn sẽ cọ vào vết thương trên mu bàn tay anh, cô đưa tay tìm cổ tay trái của anh, dùng đầu ngón tay nhẹ nhàng ấn lên đó.
“Bác sĩ nói, làm vậy có thể tăng cường độ nhạy cảm của dây thần kinh, giúp ích cho việc điều trị phục hồi sau này.”
“Anh đã nhạy cảm lắm rồi.”
“…?”
Thẩm Yến Tây ghì lấy cô, cách một lớp quần áo, cơ thể hai người dán chặt vào nhau không một kẽ hở.
Cảm giác cũng trở nên rõ rệt đến lạ kỳ.
“Sao anh lại… nữa rồi…”
“Em cứ sờ anh như thế, nếu anh mà không có phản ứng gì thì mới là có vấn đề đấy.”
“…”
Thẩm Yến Tây nhắm mắt thở dài: “Chẳng biết đến bao giờ mới dùng được đây.”
“Cái gì cơ?”
“Ba trăm cái của anh ấy.”
“…!”
“Trần Nhất Nhất, sao em lại hay đỏ mặt thế nhỉ?” Thẩm Yến Tây lại siết chặt vòng tay, hơi thở ấm nóng phả vào vành tai ửng hồng của cô, mang theo vài phần ý cười trêu chọc.
Anh cúi đầu, chóp mũi cọ nhẹ lên đôi gò má đang nóng bừng của cô: “Vừa nãy trong đầu đang tưởng tượng ra cái gì rồi?”
“Em không có.” Trần Gia Nhất bị anh nói cho đỏ cả mặt, càng vùi đầu sâu hơn vào lòng Thẩm Yến Tây.
Thẩm Yến Tây lại lùi ra một chút, ngón tay khẽ nâng cằm cô lên, ép cô phải ngẩng đầu. Ánh mắt anh rực cháy, khóa chặt lấy đôi mắt đang né tránh của cô.
Trần Gia Nhất hoảng loạn nhìn đi chỗ khác, không dám đối diện với anh, chỉ thấy máu toàn thân như đang dồn hết lên mặt. Tiếng điện thoại rung bần bật vang lên, giải cứu Trần Gia Nhất khỏi sự ngượng ngùng bối rối.
Là Mạnh Tĩnh gọi đến để dặn dò Thẩm Yến Tây những điều cần lưu ý cho ca phẫu thuật ngày mai.
“Con biết rồi.”
“Thẩm Yến Tây, sao mẹ nghe giọng con có vẻ mất kiên nhẫn thế nhỉ?” Khựng lại một chút, Mạnh Tĩnh như chợt hiểu ra: “Hiểu rồi, cuộc gọi này của mẹ không đúng lúc rồi. Lỗi của mẹ.”
Trần Gia Nhất: “…”
“Nhưng mẹ phải nhắc con một câu, Nhất Nhất vẫn còn đang đi học, con đừng có mà không biết nặng nhẹ. Đến lúc đó…”
Thẩm Yến Tây cúp máy của Mạnh Tĩnh.
Cô gái trong lòng anh sắp tự bốc cháy đến nơi rồi.
Mất một lúc lâu sau, Trần Gia Nhất mới lấy lại bình tĩnh: “Anh có muốn gọi lại không?”
“Không cần đâu.”
Cách anh và Mạnh Tĩnh đối xử với nhau vốn luôn như vậy, có việc thì nói, không khách sáo và cũng chẳng bao giờ sến súa.
“Em thấy tính cách của dì rất hay.” Trần Gia Nhất mỉm cười, đó là kiểu tính cách mà cô rất thích và ngưỡng mộ.
“Cũng được, ít nhất anh có thể hứa với em rằng, những chuyện mẹ chồng nàng dâu nhà người ta hay có thì nhà mình chắc chắn không. Em xinh đẹp thế này, tính tình lại tốt, mẹ anh chắc chắn sẽ cưng em như con gái ruột thôi.”
“Anh trông giống dì lắm.”
“Em đừng có khen bà ấy như thế, khen là bà ấy kiêu ngạo đấy.”
“…”
Trần Gia Nhất chưa từng tìm hiểu kỹ về bố mẹ của Thẩm Yến Tây, hôm nay gặp rồi mới thấy cách cư xử giữa bố mẹ anh rất thoải mái. Có lẽ chỉ trong một gia đình hòa thuận và thư thả như vậy mới có thể nuôi dạy nên một Thẩm Yến Tây có tính cách tuyệt vời đến thế.
“Em cảm giác tình cảm của chú và dì rất tốt.”
Thẩm Yến Tây khẽ “ừ”: “Cũng tạm, thế thôi, không tốt bằng hai đứa mình đâu.”
“…”
“Tính cách hai người họ thực ra khác nhau lắm, mẹ anh hoạt bát hơn, bố anh thì ít nói, người cũng nghiêm nghị. Hồi nhỏ nghe bà ngoại kể, lúc người ta giới thiệu bố cho mẹ, mẹ anh còn không ưng cơ.”
“Thế sau đó hai người làm sao mà đến được với nhau ạ?”
“Thì vì mẹ anh đẹp chứ sao.” Thẩm Yến Tây cúi đầu nhìn cô gái trong lòng, “Giống như em vậy.”
“Không, không đẹp bằng dì đâu.”
“… Em nói chuyện nghiêm túc đi mà.”
“Ừ, thì bố anh ngày nào cũng tạo ra những cuộc gặp gỡ tình cờ để gây chú ý. Sau đó có một lần mẹ anh tan học về nhà buổi tối thì bị mấy tên lưu manh chặn đường. Lúc đó trông bố anh thư sinh yếu đuối hơn bây giờ nhiều, nhưng vẫn đánh đuổi được bọn chúng, dĩ nhiên là bản thân cũng bị thương đầy mình. Mẹ anh mủi lòng, rồi sau đó qua lại vài lần thì đồng ý luôn.”
Trần Gia Nhất cong mắt cười: “Anh hùng cứu mỹ nhân.”
Thẩm Yến Tây cười nhạt: “Chưa chắc đâu, bố anh là một con cáo già chính hiệu. Đến tận bây giờ anh vẫn nghi ngờ đám lưu manh hồi đó thực chất là do chính ông ấy thuê đấy.”
“Hả?”
“Chứ sao nữa? Làm gì có chuyện trùng hợp đến thế.”
“Vậy thì càng chứng tỏ chú rất dụng tâm, tấm chân tình của chú đã làm dì cảm động.”
“Thế anh không dụng tâm à?”
Trần Gia Nhất bật cười, sao chuyện gì anh cũng có thể lái sang bản thân mình được nhỉ.
“Cũng bình thường thôi.”
“?”
“Thế thì từ ngày mai, anh sẽ theo đuổi em lại từ đầu.”
“…” Thấy Thẩm Yến Tây chống tay định ngồi dậy, Trần Gia Nhất vội vàng đứng lên đỡ: “Anh muốn làm gì?”
“Anh đi uống hớp nước.”
“Để em đi cho.”
Trần Gia Nhất bước xuống giường, rót một cốc nước ấm mang tới. Thẩm Yến Tây ngồi bên mép giường, uống cạn nửa cốc nước rồi lại kéo cô vào lòng: “Ngày mai anh phẫu thuật, em không cần qua đâu, đợi phẫu thuật xong anh sẽ gọi cho em.”
“Thẩm Yến Tây.” Trần Gia Nhất nhìn anh, “Đưa ra quyết định như vậy, trong lòng anh có thấy buồn lắm không? Thật ra anh không cần phải cân nhắc cho em đâu, em…”
“Trần Nhất Nhất.” Thẩm Yến Tây giữ lấy eo cô, ôm chặt vào lòng, “Em đã nói chúng ta là người nhà mà. Vậy thì sao anh có thể không cân nhắc cho em?”
“Trước đây là anh làm chưa tốt, cứ tự cho là đúng rồi giấu em, sau này sẽ không thế nữa.”
“Vậy anh có hối tiếc không?” Trần Gia Nhất đột nhiên hỏi như vậy.
Nếu cứ thế từ biệt đường đua một cách vội vã và chóng vánh, liệu anh có hối tiếc không? Đối với Thẩm Yến Tây, chủ đề này quá nặng nề, Trần Gia Nhất bấy lâu nay vẫn không dám hỏi, nhưng ngày mai anh đã phải phẫu thuật rồi.
“Chắc là không còn gì hối tiếc nữa đâu.” Khóe môi Thẩm Yến Tây khẽ nở nụ cười, nhưng ánh mắt lại đượm buồn, “Chức vô địch cũng đã lấy được rồi.”
“Chỉ là,” Thẩm Yến Tây khựng lại một chút, “Anh vẫn chưa thể để em đến tận hiện trường xem một trận đấu nào của anh, không biết sau này…”
“Sẽ có cơ hội mà.” Trần Gia Nhất nâng lấy khuôn mặt Thẩm Yến Tây, khẳng định chắc nịch.
“Chúng ta vẫn còn mùa giải tới, mùa giải tới nữa. Còn có rất nhiều, rất nhiều chức vô địch đang đợi anh giành lấy.”
Trần Gia Nhất ngừng lại một chút, giọng nhỏ dần: “Thẩm Yến Tây, em đã nói rồi, em muốn chia cho anh một chút vận may của mình, anh đã nhận được chưa?”
Thẩm Yến Tây khẽ “ừ”.
Nhưng anh cũng không dám chắc.
Sau phẫu thuật, dù có bình phục hoàn toàn thì liệu một năm sau anh có còn giữ được phong độ như hiện tại hay không vẫn là một dấu hỏi lớn.
Anh đã chứng kiến quá nhiều tấm gương bị chấn thương hủy hoại sự nghiệp, chưa từng nghĩ có một ngày, chính mình cũng bị cầm tù bởi điều đó.
Chiếc điện thoại trên bàn rung bần bật, là Phương Minh gọi tới. Thẩm Yến Tây không hề né tránh Trần Gia Nhất mà nhấn loa ngoài ngay lập tức.
“Thẩm Yến Tây, tôi có chuyện này muốn nói với cậu.” Giọng Phương Minh mang theo niềm vui sướng không hề che giấu, đây là lần đầu tiên sau mấy ngày qua anh ấy phấn chấn đến vậy.
“Tôi vừa nhận được tin, đơn xin tái đấu mà cậu kiên trì gửi đi trước đó đã được chấp thuận rồi, FIM đã thành lập một nhóm điều tra chuyên trách, vài ngày nữa phía chính thức sẽ công bố kết quả.”
Thẩm Yến Tây im lặng lắng nghe. Trần Gia Nhất nghe có chút không hiểu, nhưng cũng không dám lên tiếng làm phiền.
“Cậu có biết điều này có nghĩa là gì không?” Giọng Phương Minh rất xúc động, “Nếu tái đấu, chặng Valencia chắc chắn sẽ bị dời lại. Cộng thêm kỳ nghỉ Giáng sinh ở Âu Mỹ, khả năng cực cao là trận đấu sẽ bị hoãn đến tận đầu tháng một.”
Đầu tháng một!
Đáy mắt Trần Gia Nhất hiện lên vẻ kinh ngạc.
Phương Minh đã không kìm nén được nữa: “Thẩm Yến Tây, cậu vẫn còn cơ hội. Chúng ta vẫn còn cơ hội!”
Sau khi tắt điện thoại, trong mắt Trần Gia Nhất lấp lánh ý cười. Bốn mắt nhìn nhau, cuối cùng cô cũng thấy lại được tia sáng đã mất đi từ lâu trong mắt Thẩm Yến Tây, giống như tàn lửa sắp tắt bỗng nhiên được thắp lại.
“Đầu tháng một… nếu sau phẫu thuật phục hồi tốt, thì vẫn còn kịp, phải không anh?”
Trần Gia Nhất không quá chắc chắn, khả năng hiểu biết của cô dường như đã hoàn toàn thoái hóa ngay lúc này.
Cô cần một câu trả lời xác đáng.
Thẩm Yến Tây nhìn cô, yết hầu khẽ động, im lặng vài giây rồi mới chậm rãi gật đầu: “Phải.”
Chỉ một chữ thôi nhưng mang sức nặng ngàn cân.
Niềm vui sướng ập đến bất ngờ như thủy triều dâng, khóe mắt Trần Gia Nhất cay cay, lại muốn rơi nước mắt.
Thẩm Yến Tây ôm lấy cô, chạm nhẹ lên môi cô một cái.
“Trần Nhất Nhất.”
Giọng anh khản đặc.
“Cảm ơn vận may của em.”
Anh nhận được rồi.
Đã Kết Hôn, Đừng Làm Phiền
Đánh giá:
Truyện Đã Kết Hôn, Đừng Làm Phiền
Story
Chương 50
10.0/10 từ 10 lượt.
