Đã Kết Hôn, Đừng Làm Phiền
Chương 48
Trần Gia Nhất không liên lạc được với Thẩm Yến Tây, những cuộc gọi cô gọi đi đều không có người bắt máy.
Cô chuyển sang nhắn tin: [Thẩm Yến Tây, có phải anh thấy không khỏe ở đâu không?]
Khi Thẩm Yến Tây nhận được tin nhắn này thì anh cũng vừa làm xong thủ tục kiểm tra an ninh. Trong nhà ga sân bay đèn điện sáng trưng, người qua lại đông như mắc cửi, anh tìm một góc vắng người rồi mới trả lời: [Anh không sao.]
Trần 11: [Nhưng em đã xem video thi đấu của anh rồi, trạng thái của anh rõ ràng là không ổn.]
Trần 11: [Em không tin là do anh gặp áp lực tâm lý quá lớn đâu.]
Ánh mắt Thẩm Yến Tây khẽ gợn lên ý cười, Trần Nhất Nhất thực sự rất hiểu anh.
[Có lẽ là chuyện ở cửa hàng tiện lợi đêm hôm nọ làm ảnh hưởng đến phong độ thôi.]
Gửi tin xong, Thẩm Yến Tây gọi A Việt lại dặn dò: “Chuyện tôi bị thương, tạm thời cứ giấu Trần Nhất Nhất và bà nội đã.”
“Dạ?”
“Có vấn đề gì sao?”
A Việt gãi đầu: “Giấu lão phu nhân thì không vấn đề gì, nhưng mà cô Trần thông minh lắm, chiêu trò cũng nhiều, em sợ mình… không giấu nổi.”
Thẩm Yến Tây: “…”
“Nếu cô ấy có hỏi, cậu cứ bảo tôi đang tập luyện, ngoài ra đừng nhắc thêm gì khác.”
“Tập luyện ở đâu ạ?”
“…” Thẩm Yến Tây trước nay vẫn thấy A Việt khá nhanh nhẹn, sao giờ trông lại có vẻ ngơ ngẩn thế này.
“Doha.”
“Vâng vâng.” A Việt vội vàng gật đầu, lại sấn đến bên cạnh Thẩm Yến Tây: “Anh Yến, anh không biết cô Trần thông minh đến mức nào đâu. Em…”
“Anh biết.”
“Dạ?”
“Cô ấy rất thông minh, thông minh hơn gấp trăm lần so với những gì người khác vẫn tưởng.”
“…”
Màn hình điện thoại sáng lên, Trần Gia Nhất hỏi anh lần này chuẩn bị cho giải đấu tại Qatar ở đâu.
Thẩm Yến Tây: [Doha.]
Trần 11: [Khi nào anh xuất phát?]
Thẩm Yến Tây: [Đêm nay.]
Trần 11: [Gấp gáp vậy sao?]
Thẩm Yến Tây: [Ừm, kết quả thi đấu ở chặng Nhật Bản không được lý tưởng nên đội đua tạm thời sắp xếp một đợt tập huấn kín.]
Thẩm Yến Tây: [Chắc khoảng hai tuần.]
Thẩm Yến Tây: [Đến lúc đó nếu không liên lạc được với anh thì em cứ tìm A Việt nhé.]
Trần Gia Nhất nhìn những dòng tin nhắn hiện lên trên màn hình, trong lòng cứ thấy có điều gì đó lạ lùng.
Trước đây Thẩm Yến Tây cũng hay báo cáo lịch trình với cô, lời lẽ cũng tương tự như vậy, nếu không liên lạc được với anh thì cứ tìm A Việt. Thế nhưng… Trần Gia Nhất đọc đi đọc lại tin nhắn thêm hai lần nữa, cuối cùng cũng bắt được điểm bất thường kia.
Là sự cố ý.
Thẩm Yến Tây đang cố ý truyền đạt một thông tin cho cô: Anh không thể thường xuyên liên lạc với cô, và nửa tháng tới cô cũng không thể gặp được anh.
Nếu là trước đây, Trần Gia Nhất sẽ không suy nghĩ nhiều đến vậy, nhưng lúc này cô lại có một linh cảm mờ nhạt rằng Thẩm Yến Tây đang cố gắng tô hồng hiện tại để che giấu điều gì đó, anh đang cố ý tránh mặt cô.
Cảnh vật ngoài cửa xe chậm rãi lùi về phía sau, lá ngô đồng hai bên đường đã bắt đầu ngả vàng. Cô cũng hy vọng linh cảm này của mình là sai, rằng đúng như lời Thẩm Yến Tây nói, anh chỉ đơn thuần là gặp chút vấn đề về phong độ.
Doha… Trần Gia Nhất nhẩm đi nhẩm lại hai chữ này trong lòng, một lát sau cô quay sang xin phép Chung Cảnh Hồng.
“Thưa thầy, nhà em đột nhiên có chút việc, em muốn xin phép về Kinh Bắc sớm ạ.”
Chung Cảnh Hồng hơi ngạc nhiên, vốn dĩ ông định đưa cô đi gặp mấy vị chuyên gia đầu ngành trong giới học thuật.
“Việc gấp lắm sao?”
Trần Gia Nhất gật đầu.
“Được rồi, có việc gấp thì em cứ về trước đi, để thầy bảo mọi người đặt vé cho em.”
“Em cảm ơn thầy ạ.”
Trần Gia Nhất đáp xuống Kinh Bắc khi trời đã về khuya. Vừa về tới căn hộ, điện thoại cô đã nhận được email từ trợ lý của Giáo sư Visp, gửi về phác đồ điều trị tiếp theo của Tống Nhạn Linh.
Mặc dù lần chẩn trị trước bị gián đoạn giữa chừng, nhưng Trần Diên Thanh nói rằng Tống Nhạn Linh không hề phản đối việc tiếp tục chữa trị. Ông cũng đã trao đổi với bác sĩ điều trị chính trước đó của bà, xác nhận có thể thử tiếp tục lộ trình này.
Sau khi nhanh chóng trả lời email, Trần Gia Nhất mệt mỏi vùi mình vào ghế sofa. Cơ thể rã rời nhưng cô không hề thấy buồn ngủ, đầu óc vô cùng tỉnh táo. Một lát sau, cô mở điện thoại, tìm kiếm các sân tập đua xe tại Doha, rồi lại tra chuyến bay từ Kinh Bắc đi Doha.
Một ngày chỉ có hai chuyến, một chuyến vào mười một giờ đêm, một chuyến vào lúc chập tối.
Ngày hôm sau, thứ hai.
Trần Gia Nhất vẫn đi học như bình thường. Khoa Lịch sử sáng nay có một môn chuyên ngành, vị giáo sư đứng lớp vốn tính cổ hủ, tẻ nhạt, suốt chín mươi phút chỉ chăm chăm đọc giáo án, đến đầu cũng chẳng buồn ngẩng lên.
Sinh viên ngồi dưới cũng mỗi người một việc.
Trần Gia Nhất đến hơi muộn, Hoàng Tranh Tử và Hứa Hiểu Ninh đã giữ chỗ sẵn cho cô ở hàng ghế cuối cùng. Hoàng Tranh Tử đang lướt mạng xã hội, bỗng ngón tay khựng lại, ngạc nhiên quay sang nhìn Trần Gia Nhất: “Nhất Nhất, cậu đi Qatar từ bao giờ thế?”
“Tối qua.”
“Hả?”
Sáng nay trước khi ra khỏi nhà, Trần Gia Nhất đã tìm hai bức ảnh chụp Doha gần đây trên mạng rồi đăng lên vòng bạn bè.
Kèm theo dòng trạng thái: Qatar, tôi đến đây!
Cô đã chặn Thẩm Yến Tây không cho xem, nhưng A Việt thì vẫn thấy được.
Tuy nhiên, cô cũng đã thực sự đặt vé máy bay đi Doha vào tối nay.
Trần Gia Nhất nghĩ rất thấu đáo, nếu Thẩm Yến Tây thực sự muốn giấu cô thì cô có tìm cũng không thấy anh đâu.
Vậy thì hãy để anh phải chủ động tìm cô.
“Tranh Tử này, mấy ngày tới nếu trong khoa có hoạt động gì thì cậu xin nghỉ giúp mình nhé.”
“Cậu có việc gì à?”
“Ừ, mình phải đi Doha một chuyến.”
“???”
Hoàng Tranh Tử hết nhìn màn hình điện thoại lại nhìn sang Trần Gia Nhất.
“Nhất Nhất, cậu…”
“Chuyện này nói một hai câu không hết được, đợi tớ bận xong đợt này rồi kể cho cậu nghe nhé.”
“Ừm.”
Tại bệnh viện Quân y.
Khi A Việt lướt thấy bài đăng của Trần Gia Nhất, cả người cậu ta cứ như bị đứng hình. Thẩm Yến Tây vừa đi kiểm tra xong trở ra, A Việt liền hớt hải chạy tới: “Anh Yến, anh xem này.”
Thẩm Yến Tây khẽ nhíu mày.
Đây không phải phong cách của Trần Gia Nhất.
Trong tình huống biết rõ anh phải tập huấn kín, cô sẽ không lẳng lặng bay đến Doha mà không nói tiếng nào, trừ khi cô gặp phải chuyện gì đó vô cùng khó giải quyết, giống như lần cô giấu anh đến Sydney vậy.
Nhưng nhìn ảnh và lời nhắn thì rõ ràng tâm trạng cô đang rất tốt, giống như đang cố ý tạo bất ngờ cho anh. Thế nên A Việt thấy được, còn anh thì không.
Thật mâu thuẫn, không biết cô đang định giở trò gì đây.
Một lát sau, trong mắt Thẩm Yến Tây hiện lên chút ý cười: “Người đi theo bảo vệ cô ấy nói sao?”
“Không có tin tức gì ạ.” A Việt hơi ngạc nhiên, theo lý mà nói nếu cô Trần thực sự đi Doha thì mấy người bảo vệ cô ấy chắc chắn sẽ thông báo trước.
“Vậy cô Trần…”
“Lừa anh đấy.”
“…”
Anh ta đã nói mà, chiêu trò của cô Trần nhiều lắm. Nhìn vào mu bàn tay của Thẩm Yến Tây, A Việt lại nhíu mày: “Bác sĩ nói thế nào ạ?”
“Vẫn vậy.”
Có đủ điều kiện cơ bản để phẫu thuật, nhưng vì dây thần kinh chỉ bị dính nhẹ và bị chèn ép tạm thời nên cũng có thể lựa chọn điều trị.
Cụ thể chọn phương án nào còn phải đợi kết quả đánh giá y tế vào chiều nay, cũng như ý nguyện cá nhân của Thẩm Yến Tây. Nhưng nếu sau hai tuần điều trị mà tình trạng hạn chế vận động ngón tay vẫn không thuyên giảm thì bắt buộc phải phẫu thuật.
Hai tuần nữa cũng chính là ngày diễn ra giải Grand Prix Qatar.
“Vậy…” A Việt định hỏi thêm gì đó, nhưng thấy Thẩm Yến Tây rũ mắt xuống nên cũng biết ý mà im lặng.
Thẩm Yến Tây ở trong phòng bệnh, yên lặng một mình một lát, cuối cùng vẫn không kìm được mà lấy điện thoại ra, nhấn vào khung chat đã ghim đầu tiên.
[Em đang làm gì thế?]
Trần 11: [Anh tập luyện xong rồi à?]
Thẩm Yến Tây khựng lại, trong lòng thoáng chút hoảng hốt. Một lúc sau, anh mới trả lời một chữ: [Ừ.]
Trần 11: [Em vừa tan học, lát nữa em đi gặp đội ngũ y tế của Giáo sư Visp để xác nhận phác đồ điều trị giai đoạn một cho mẹ em.]
Khóe môi Thẩm Yến Tây chậm rãi nở một nụ cười nhẹ.
[Không ở Doha sao?]
Trần Gia Nhất im lặng một hồi lâu không trả lời, Thẩm Yến Tây liền gọi điện thoại sang. Cuộc gọi được kết nối, từ trong ống nghe vang lên giọng nói hơi buồn bực của cô gái: “Không lừa được anh, chẳng còn gì để nói cả.”
Thẩm Yến Tây khẽ cười.
Trần Gia Nhất đang chuẩn bị đi ăn cơm ở nhà ăn. Khi Thẩm Yến Tây nhắn tin cho cô, cô đã biết phương án một của mình thất bại rồi.
“Sao anh biết là em lừa A Việt?”
“Anh không chắc chắn, nhưng giờ thì chắc chắn rồi.”
“?”
Thẩm Yến Tây không nói dối, vừa rồi có một khoảnh khắc anh đã thực sự dao động. Ngộ nhỡ Trần Gia Nhất một thân một mình chạy đến Doha thật thì sao?
Dù khả năng đó vô cùng thấp, nhưng cho dù xác suất chỉ là một phần vạn, anh cũng phải xác nhận trước mới yên tâm.
“Thẩm Yến Tây, anh…” Trần Gia Nhất hơi giận bản thân vì không giữ được bình tĩnh, “Anh lại dùng chiêu trò với em.”
Không phải dùng chiêu với cô, mà vì quan tâm quá hóa loạn nên mới dễ mất đi phán đoán chuẩn xác.
Ngừng lại một nhịp, Thẩm Yến Tây trầm giọng xuống.
“Trần Nhất Nhất, ngoan ngoãn ở lại Kinh Bắc đợi anh về, có được không?”
Trần Gia Nhất sụt sịt mũi, nghe ra được ý nhượng bộ trong giọng nói của anh.
“Không được.”
Hiếm khi cô lại bướng bỉnh như vậy, giống như đã quyết tâm một chuyện gì đó thì nhất quyết không chịu nghe theo ai.
Một lát sau, cô khẽ nuốt khan: “Vậy anh phải nói thật cho em biết.”
“Chỉ là vết thương ngoài da chút thôi.”
Quả nhiên là vậy.
“Vết thương ở đâu? Sao anh lại bị thương? Có phải hôm ở cửa hàng tiện lợi…” Cô hỏi dồn dập, câu chữ lộn xộn, rõ ràng là đang rất sốt ruột.
“Thật sự không sao mà, không nghiêm trọng đâu.” Giọng Thẩm Yến Tây vẫn mang theo ý cười, “Đêm đó chẳng phải em đã kiểm tra hết rồi sao? Nếu anh mà thiếu tay thiếu chân thật thì…”
“Thẩm Yến Tây.”
“Được rồi, anh không nói gở nữa. Chỉ là vết thương ngoài da thôi, phải khâu vài mũi, vì bị ở tay nên mới ảnh hưởng đến thi đấu.” Anh nói bằng giọng thản nhiên như không, cứ như người đêm đó đau đến mức mồ hôi lạnh chảy ròng ròng làm ướt đẫm cả vạt áo khoác không phải là mình vậy.
“Nếu đã là vết thương nhỏ, vậy tại sao anh phải giấu em?”
“Vì không muốn em phải khóc nhè.”
“Em không có hay khóc đâu.” Trần Gia Nhất buồn bực đáp lại, “Em muốn xem vết thương, anh chụp cho em xem.”
Thẩm Yến Tây cúi đầu nhìn vết máu thấm ra trên lớp băng gạc mu bàn tay, trông không được đẹp mắt cho lắm, cô mà thấy chắc chắn sẽ lo lắng, thôi thì cứ đợi chiều nay thay thuốc xong rồi mới chụp cho cô vậy.
“Lát nữa anh còn phải tập luyện, để muộn một chút anh chụp cho em nhé?”
“Bị thương rồi mà vẫn phải tập luyện sao?”
“Ừm, chính vì bị thương nên mới cần tập huấn kín chuyên biệt. Ban huấn luyện và bác sĩ của đội đua sẽ đánh giá cường độ vận động, em đừng lo.”
Thẩm Yến Tây thực sự cũng không định để bản thân rảnh rỗi. Dù kết quả đánh giá y tế vẫn chưa có nhưng anh thiên về phương án điều trị bảo tồn hơn, bởi phẫu thuật sẽ có rủi ro bị bại lộ. Một khi đã đụng đến dao kéo, coi như mùa giải này sẽ đi tong.
Nếu việc phục hồi sau phẫu thuật không lý tưởng, có lẽ anh cũng chẳng còn mùa giải tiếp theo nào nữa.
“Thẩm Yến Tây.” Trần Gia Nhất bỗng gọi tên anh, “Anh không được lừa em đâu đấy.”
“Được, anh không lừa em. Nếu anh lừa em thì cứ để anh…”
“Em đi ăn cơm ở nhà ăn đây.” Trần Gia Nhất đột ngột ngắt lời anh, “Lát nữa em còn phải gặp đội ngũ y tế của Giáo sư Visp nữa. Khi nào anh rảnh thì chúng mình nói chuyện sau.”
“Được.”
Cúp điện thoại, Trần Gia Nhất gần như không chút do dự, cô vừa đi nhanh ra phía cổng trường vừa lật tìm số liên lạc của A Việt. Sau vài tiếng chuông, đầu dây bên kia bắt máy: “A Việt.”
“Cô… Cô Trần ạ?”
Tim Trần Gia Nhất đập thình thịch, ngón tay siết chặt lấy điện thoại, cô chưa bao giờ làm chuyện như thế này cả.
“Thẩm Yến Tây đã nói cho tôi biết chuyện tay anh ấy bị thương rồi. Anh ấy bảo tôi gửi ít đồ dùng sinh hoạt qua đó, tầm hai mươi phút nữa tôi tới nơi, lúc đó anh ra cổng đón tôi một chút nhé?”
Một tràng nói dối không chớp mắt, ngoại trừ câu đầu tiên thì chẳng có câu nào là thật cả. Trần Gia Nhất vốn không thạo việc nói dối, Thẩm Yến Tây từng bảo mỗi lần cô nói dối là lại ngập ngừng ấp úng. Trước khi gọi cuộc điện thoại này cho A Việt, cô đã không ngừng tự dặn lòng phải thật bình tĩnh, tuyệt đối không được để lộ sơ hở.
A Việt hiển nhiên là rất bất ngờ: “Ơ? Anh Yến nói với cô rồi ạ?”
“Anh ấy thật là… Rõ ràng dặn đi dặn lại chúng tôi là không được nói, thế mà cuối cùng chính anh ấy lại tự khai ra à?”
A Việt có chút cạn lời.
Bước chân của Trần Gia Nhất khựng lại.
Hoàn toàn trùng khớp với suy đoán của cô, Thẩm Yến Tây quả nhiên đang ở Kinh Bắc.
Và anh cũng đúng là đang cố tình tránh mặt cô.
Vậy thì chắc chắn không phải vết thương ngoài da đơn thuần rồi.
“A Việt.” Giọng Trần Gia Nhất bỗng chốc trầm xuống, “Các anh đang ở bệnh viện nào?”
A Việt: “…?”
Đã Kết Hôn, Đừng Làm Phiền
Đánh giá:
Truyện Đã Kết Hôn, Đừng Làm Phiền
Story
Chương 48
10.0/10 từ 10 lượt.
