Đã Kết Hôn, Đừng Làm Phiền
Chương 41
Thứ sáu hôm ấy, cuối cùng Trần Gia Nhất cũng nhận được thư phản hồi từ giáo sư Visp. Ông cho biết sắp tới mình có lịch trình đến Kinh Bắc, nếu bệnh nhân và gia đình đồng ý thì có thể sắp xếp một buổi thăm khám trực tiếp.
Trần Gia Nhất mở WeChat, nóng lòng muốn chia sẻ ngay tin vui này với Thẩm Yến Tây.
Tin nhắn vừa gửi đi được ba giây, màn hình điện thoại đã sáng lên hiển thị cái tên “Thẩm Yến Tây”. Cô nhấn nút nghe, từ đầu dây bên kia vọng lại tiếng giảng bài của giảng viên, cô bèn hạ thấp giọng: “Anh đang trong giờ học à?”
“Ừ, anh ra ngoài rồi.” Giọng Thẩm Yến Tây mang theo ý cười nhu hòa, “Chúc mừng em, đây coi như là một khởi đầu tốt đẹp.”
Trần Gia Nhất khẽ vâng một tiếng, cố nén sự xúc động trong lòng: “Thực ra lúc đầu em cũng hơi lo, sợ giáo sư Visp không đọc được mail, hoặc xem xong rồi lại từ chối thì biết làm sao. Dù sao mỗi năm có đến hàng ngàn người muốn tham gia phương pháp điều trị cải tiến bệnh lý kết hợp của ông ấy, số ca bệnh để ông chọn lựa quá nhiều.”
“Nhưng anh tin chắc chắn em sẽ giành được cơ hội này.”
“Tại sao ạ?”
Thẩm Yến Tây đi đến một góc vắng vẻ tĩnh lặng, giọng nói trầm ấm mà kiên định: “Em đã lật giở bao nhiêu tài liệu y học, đọc bao nhiêu bản báo cáo khó hiểu như vậy. Giáo sư là chuyên gia uy quyền tuyệt đối trong lĩnh vực này, ông ấy nhất định sẽ thấy được sự nghiêm túc và chân thành của em qua từng con chữ.”
Trần Gia Nhất mím môi, đuôi mắt hơi cong lên.
“Cuối tuần này em muốn nói chuyện với bố về việc này.”
“Em đã nghĩ xem nên nói thế nào chưa?”
Đây vốn không phải là một chủ đề vui vẻ gì, nhưng lại chẳng thể né tránh.
Trần Gia Nhất im lặng một hồi lâu.
“Thực ra em biết, những năm nay bố luôn thấy rất hổ thẹn với mẹ. Bố vẫn luôn muốn bù đắp cho bà, nên nếu chưa đến mức bất đắc dĩ, bố sẽ không muốn dùng đến những liệu pháp quá mạo hiểm đâu.”
Chuyện gia đình của Trần Gia Nhất, Thẩm Yến Tây không tiện bình luận, chỉ yên lặng lắng nghe.
“Em định chuyển toàn bộ tư liệu mình đã tra cứu cùng với mail của giáo sư Visp cho bố. Nếu bố đồng ý, em sẽ trao đổi với giáo sư về thời gian thăm khám. Còn nếu bố từ chối…” Cô khẽ khựng lại, “Trường hợp xấu hơn sớm muộn gì cũng xảy ra, chỉ là sớm hay muộn một chút mà thôi.”
Suốt mấy năm qua, cả cô và Trần Diên Thanh đều đã sớm chuẩn bị tâm lý cho điều này.
“Trần Nhất Nhất.” Giọng Thẩm Yến Tây đột nhiên vang lên, kéo cô ra khỏi dòng cảm xúc trầm lắng, “Đừng bi quan thế chứ.”
“Quên rồi sao? Em chính là đứa trẻ được ông trời ưu ái nhất đấy.”
Trong giọng nói của anh vương chút ý cười, cô biết anh đang dỗ dành cho cô vui.
“Em không phải đâu.”
“Có muốn đánh cược với anh không?”
“Hửm?”
“Anh cược là…” Thẩm Yến Tây hơi ngừng lại, “Hôm nay nhất định sẽ có chuyện may mắn xảy đến với em.”
“Anh cứ như dỗ trẻ con ấy, em không thèm cá cược kiểu này với anh đâu.” Nhưng Trần Gia Nhất biết, chỉ cần có Thẩm Yến Tây trò chuyện, cô sẽ không bị lún sâu vào những tâm trạng tồi tệ nữa.
“Đang ở thư viện à?”
“Dạ không, em đang ở chỗ Giáo sư Chung, đang ra ngoài mua trà sữa giúp mọi người.”
Thẩm Yến Tây khẽ hừ một tiếng: “Ông già ấy coi em là chân chạy vặt đấy à?”
“… Anh đừng có gọi bừa, giáo sư Chung là thầy của em đấy. Với lại mọi người thay phiên nhau đi mua thôi, hôm nay đúng lúc đến lượt em.”
“Không đặt giao hàng được sao?”
“Tiệm trà sữa đang có chương trình hợp tác thương hiệu, phải đến tận cửa hàng mua thì mới gom đủ đơn để nhận túi mù quà tặng kèm.”
Thẩm Yến Tây ngước mắt nhìn trời.
Thời tiết Kinh Bắc hôm nay không tốt, tối qua vừa mới hạ nhiệt, trời rất lạnh.
“Cứ ở trong tòa nhà của viện đi, lát nữa anh mang qua cho.”
“?”
“Mấy ly, vị gì, độ ngọt ra sao, nóng hay lạnh, có thêm topping gì không, gửi hết qua cho anh.”
“…” Trần Gia Nhất không nhịn được mà bật cười thành tiếng, “Thẩm Yến Tây, anh có kinh nghiệm quá nhỉ, có phải anh lén lút tự đi đặt trà sữa sau lưng em không đấy?”
Thẩm Yến Tây cười nhạt: “Anh đương nhiên là có kinh nghiệm rồi, cái này là tích lũy được từ hồi yêu đương chăm sóc bạn gái đấy. Em có muốn nghe không?”
“…”
Một lát sau, Thẩm Yến Tây nhận được tin nhắn từ Trần Gia Nhất.
Bảy ly, tám loại hương vị. Trong đó có một ly cần thêm gạo nếp cẩm, nếu không có thì đổi sang trân châu khoai môn nhỏ.
Trần 11: [Đơn hàng trên 39 tệ là được tặng một bộ quà rồi, lát nữa anh có thể đặt thêm một món nữa cho đủ bốn bộ.]
Trần 11: [Em trả phí cho anh.]
Thẩm Yến Tây: [Phí chạy vặt à?]
Thẩm Yến Tây: [Thích con lợn này sao?]
Thẩm Yến Tây nhìn thấy hình ảnh quảng cáo trên trang chủ của cửa hàng.
Trần 11: [Mấy chị khóa trên trong nhóm thích ạ.]
Thẩm Yến Tây rảo bước về phía bãi đỗ xe, chiếc siêu xe màu xanh rừng thẳm sáng đèn pha. Tiệm trà sữa ngoài cổng trường thường xuyên phải xếp hàng dài, nên anh lái xe thẳng đến chi nhánh ở khu trung tâm thương mại.
Bên này không đông lắm, Thẩm Yến Tây đưa thông tin ghi chú cho nhân viên: “Mỗi loại lấy hai ly, đóng gói riêng.”
Bảy người sao chia được bốn cái túi mù?
Trần Nhất Nhất chỉ nói là các chị khóa trên thích, chứ có nói là cô không thích đâu.
Thẩm Yến Tây nhìn những mẫu túi mù trưng bày trong hộp mica, là những chú lợn phong cách quốc phong bản Q vô cùng đáng yêu, 12 mẫu thường ứng với 12 con giáp truyền thống, còn mẫu đặc biệt là Thiên Bồng Nguyên Soái.
“Tỉ lệ ra mẫu ẩn là bao nhiêu?”
“Nếu quý khách mua đủ bộ 13 món thì chắc chắn sẽ có mẫu đặc biệt ạ.”
Thẩm Yến Tây gật đầu: “Lấy cho tôi một bộ.”
“Vậy các vị khác thì sao ạ…”
“Còn lại tùy ý.”
Trong lúc chờ trà sữa, Thẩm Yến Tây gửi tin nhắn cho Tô Siêu: [Tan học về ký túc xá thì chia trà sữa cho mọi người nhé.]
Tô Siêu: [?]
Tô Siêu: [Cảm ơn Yến thần đã khao!]
Chẳng bao lâu sau trà sữa đã làm xong, Thẩm Yến Tây xác nhận lại mẫu đặc biệt với nhân viên rồi để vào túi có ly sữa yến mạch, sau đó xách toàn bộ trà sữa lên xe.
Mười phút sau, chiếc siêu xe màu xanh rừng thẳm dừng trước cửa tòa nhà Viện Nhân văn.
Trần Gia Nhất chạy nhỏ bước tới: “Nhanh vậy, em xem trên vòng bạn bè thấy tiệm đó bao nhiêu người đang xếp hàng mà.”
“Anh đổi tiệm khác.” Thẩm Yến Tây bước xuống xe, xách bảy ly trà sữa ra, “Cần anh mang lên giúp không?”
“Không cần đâu.” Trần Gia Nhất vội vàng lắc đầu, nhận lấy túi trà sữa rồi nhìn thấy đống túi mù bên trong, “Sao mà nhiều thế này?”
“Nhóm Tô Siêu cũng muốn uống nên anh mua tiện thể luôn.” Thẩm Yến Tây chỉ vào ly được để riêng, “Ly này là sữa yến mạch của em, đừng lấy nhầm nhé.”
Trần Gia Nhất gật đầu vâng một tiếng, định quay người lên lầu thì lại bị Thẩm Yến Tây gọi lại.
“Trần Nhất Nhất.”
“Dạ?”
“Dành thời gian buổi tối ra nhé, anh đưa em đi tập lái xe.”
Trần Gia Nhất mỉm cười: “Vâng ạ.”
Trong phòng họp nhỏ của tòa nhà viện, Chung Cảnh Hồng đang cùng mấy nghiên cứu sinh và nghiên cứu sinh tiến sĩ giải mã tư liệu lịch sử.
“Gia Nhất về rồi à, vất vả cho em quá.” Một đàn chị ngồi gần cửa vội đứng dậy giúp một tay, “Sao nhanh thế? Bạn chị cũng ra đó xếp hàng nửa tiếng rồi mà vẫn chưa mua được.”
Trần Gia Nhất bỗng thấy chột dạ: “À, em gọi người giao hàng, chắc anh ấy đi tiệm khác ạ.”
“Thế thì người giao hàng này có tâm thật đấy.”
“Oa, nhiều túi mù thế! Chẳng phải bảo chỉ có ba cái thôi sao?”
“Dạ… anh giao hàng bảo là đúng lúc gặp người khác cũng mua trà sữa này, họ không lấy quà nên cho tụi mình hết luôn.”
“Cái anh này tốt bụng ghê.”
Không ai nghi ngờ gì, mọi người mải mê cắm ống hút, xé túi mù, bầu không khí thảo luận học thuật trong phòng họp tức khắc tan biến.
Trần Gia Nhất mở điện thoại chuyển tiền cho Thẩm Yến Tây.
[Cảm ơn trà sữa của anh trai giao hàng nhé.]
syx: [?]
syx: [Mua cho ly trà sữa là gọi bằng anh luôn rồi à?]
Trần Gia Nhất: “…” [Đó là phí chạy vặt.]
syx: [Biết thế này là lừa được em gọi một tiếng “anh” thì anh đã mua từ sớm rồi.]
Trần Gia Nhất: [Là anh trai giao hàng!]
Trần Gia Nhất: [Anh trai nhỏ!]
syx: [Trần Nhất Nhất, anh đây không nhỏ chút nào đâu nhé.]
Trần Gia Nhất: “?”
syx: [Em biết mà]
Trần Gia Nhất: “…”
“Gia Nhất, túi mù của em là mẫu gì thế?” Một đàn chị lên tiếng hỏi.
“Em vẫn chưa mở ạ.” Trần Gia Nhất đỏ mặt tắt màn hình điện thoại, cô thật sự không dám nhìn vào những dòng chữ trên đó nữa. Cô lấy cái túi mù trong túi đồ của mình ra, xé lớp vỏ hộp, để lộ ra hình ảnh Thiên Bồng Nguyên Soái bản Q đang cưỡi trên mây tường thụy.
“Trời đất, là mẫu đặc biệt này!”
“Gia Nhất, tay em thơm thật đấy.”
Trần Gia Nhất cũng thấy hơi bất ngờ. Cô vốn thuộc kiểu người mà dù tỉ lệ trúng thưởng lên đến 30% thì vẫn sẽ bốc vào ô “Chúc bạn may mắn lần sau”.
Mọi người rôm rả bàn tán, Trần Gia Nhất chụp một tấm ảnh chú Thiên Bồng trên bàn, gửi cho Thẩm Yến Tây.
[Thẩm Yến Tây, em bốc trúng mẫu ẩn này [vui vẻ]]
syx: [Ừ, Trần Nhất Nhất may mắn.]
Trần Gia Nhất hơi ngẩn ra. Một lúc sau, đáy mắt cô dần lan tỏa ý cười.
Hôm nay là thứ sáu, Trần Gia Nhất chỉ có hai tiết vào buổi chiều. Sau bữa tối, Thẩm Yến Tây lái xe đưa cô đến căn cứ huấn luyện của đội đua.
Trong đội không có con gái, nên A Việt đã mời một nữ tay đua đến giúp đỡ, tên là Ivy.
Trong phòng thay đồ, Ivy giới thiệu cho Trần Gia Nhất cách mặc đồ bảo hộ đua xe. Ngay khoảnh khắc kéo khóa áo lên cho cô, Ivy không kìm được mà huýt sáo một tiếng.
Mái tóc dài của Trần Gia Nhất xõa xuống gần chạm thắt lưng, bộ đồ đua xe màu đen nhám ôm trọn lấy vóc dáng thanh mảnh. Đường vai sắc sảo, đôi chân dài thẳng tắp, những đường vân hình học màu vàng kim dọc theo sống lưng đổ xuống eo, thắt lại một vòng cung mảnh mai và dẻo dai. Vùng bụng phẳng lỳ không chút mỡ thừa, trong khi vòng một lại vô cùng đầy đặn.
Bộ đồ đua xe bó sát đến cực hạn này có thể phóng đại mọi khuyết điểm của vóc dáng, nhưng cũng có thể tôn lên những đường cong hoàn mỹ, khiến sự quyến rũ tăng lên gấp bội.
Ánh mắt Ivy không kìm được mà lướt qua ngực Trần Gia Nhất: “Em gái này, em ăn gì mà lớn lên xinh thế không biết, chỗ nào cần lớn là lớn hết cả.”
“…”
Trần Gia Nhất nhìn mình trong gương, cũng thấy có chút lạ lẫm. Cô chưa bao giờ mặc bộ đồ nào ôm sát đến vậy, nó phác họa chuẩn xác từng đường nét trên cơ thể cô.
Không xấu, chỉ là có chút không quen.
“Em mặc thế này, Thẩm Yến Tây còn tâm trí đâu mà dạy xe nữa?”
Tai Trần Gia Nhất hơi nóng lên: “Bên ngoài trời tối, anh ấy nhìn không rõ đâu ạ.”
Ivy cười lớn: “Em đáng yêu thật đấy, hèn gì Thẩm Yến Tây thích, mà chị cũng thích nữa.”
Trần Gia Nhất: “…” Cô chỉ đang nói thật lòng thôi mà.
Ivy bỗng nhiên ghé sát lại: “Có muốn đánh cược với chị một ván không?”
“Gì ạ?”
“Nếu tối nay Thẩm Yến Tây không hóa sói, quay về chị tặng em thêm một bộ đồ đua xe bản giới hạn nữa.”
“…”
Trần Gia Nhất mím môi, không nói gì. Thẩm Yến Tây chắc cũng muốn hóa sói lắm, chỉ tiếc là anh chưa có “công cụ” trong tay.
Ivy hất mái tóc ngắn: “Đi thôi, ra ngoài cho bọn họ lác mắt chơi.”
Bên ngoài phòng thay đồ, Thẩm Yến Tây đang đứng trò chuyện cùng đám Phương Minh ở cửa. Nghe thấy tiếng bước chân, anh quay đầu lại, và ngay khoảnh khắc ánh mắt rơi trên người Trần Gia Nhất, anh đã chẳng thể rời mắt đi đâu được nữa.
Cô gái với vóc dáng thanh thoát trong bộ đồ đua đen tuyền, một đoạn cổ tay trắng ngần như ngọc lộ ra ngoài, hòa cùng sắc đen kim rực rỡ dệt nên một tấm lưới vừa mỹ lệ vừa hiên ngang.
Thẩm Yến Tây chưa bao giờ thấy một Trần Gia Nhất như thế này. Giống như lớp vỏ dịu dàng bị đập tan, sự sắc sảo mạnh mẽ phá kén vươn ra, quanh thân cô tỏa ra vầng hào quang rực rỡ khiến người ta chói mắt.
Ai bảo Trần Nhất Nhất chỉ có dịu dàng và xinh đẹp? Chẳng qua là bọn họ không có phúc phần được chiêm ngưỡng dáng vẻ này của cô mà thôi.
Những người xung quanh cũng đều ngây dại cả người. Không gian như bị nhấn nút tạm dừng, cho đến khi điện thoại của ai đó vang lên liên hồi tiếng thông báo WeChat.
[Đây chẳng lẽ là cô nàng lần trước à?]
[Yến thần cũng biết chơi đấy chứ.]
[Lần trước nhìn rõ dịu dàng, lần này nhìn có vẻ hơi cá tính nha.]
[Tôi thấy là một người đấy.]
[Các ông nhìn ánh mắt của Yến thần kìa, chắc chắn là cùng một người không sai đi đâu được.] …
Chạm phải những ánh mắt nhìn chằm chằm, Trần Gia Nhất có chút bất an. Thẩm Yến Tây đã bước tới trước mặt cô, nắm lấy tay cô: “Không sao đâu, bọn họ chưa thấy con gái đẹp bao giờ ấy mà.”
Mọi người có mặt tại đó: “…?”
[Vừa nãy chính cậu ta chẳng nhìn đến ngây ra còn gì?!]
[Thật là không biết xấu hổ mà.]
[Tôi mà có cô vợ xinh thế này, tôi cũng chẳng cần mặt mũi nữa.]
[?] …
Trong nhóm chat rôm rả không ngớt, Thẩm Yến Tây hoàn toàn không thèm để ý, anh dẫn Trần Gia Nhất đi ra ngoài. Khi hoàng hôn buông xuống, cả sân tập chìm trong sắc xanh tím tĩnh lặng và dịu dàng. Trần Gia Nhất khẽ liếc nhìn người đàn ông bên cạnh, đi được vài bước lại nhìn thêm cái nữa.
“Sao thế?” Thẩm Yến Tây liếc nhìn cô.
Trần Gia Nhất gật đầu: “Chắc chắn là anh đã gặp qua rất nhiều cô gái xinh đẹp rồi.”
Cứ ngỡ Thẩm Yến Tây thấy dáng vẻ này của mình sẽ rất ngạc nhiên, kết quả là phản ứng của anh lại bình thường như không.
Thẩm Yến Tây gật đầu: “Ừ, gặp nhiều rồi.”
Anh hơi khựng lại, ánh mắt chậm rãi lưu luyến trên người Trần Gia Nhất: “Nhưng xinh đẹp đến mức này thì quả thật là chưa thấy bao giờ.”
“…?”
Thẩm Yến Tây đột ngột siết chặt eo Trần Gia Nhất, ôm cô sát vào lòng. Bộ đồ đua bó sát khiến sự đầy đặn trước ngực cô ép thẳng vào lồng ngực anh.
“Hay là tối nay không học nữa.”
“?”
“Về nhà ngủ thôi.” Thẩm Yến Tây hạ thấp giọng: “Ngủ… kiểu đó ấy.”
“…!”
Đôi má Trần Gia Nhất tức khắc nóng bừng, cô khẽ đẩy anh: “Anh… anh nghiêm túc chút đi.”
Nói xong, cô lại nghĩ Thẩm Yến Tây đang dọa mình thôi.
“Trần Nhất Nhất, em có biểu cảm gì thế này?” Thẩm Yến Tây nheo mắt lại, “Em không nghĩ là chỉ có thể dùng tay thôi đấy chứ?”
Trần Gia Nhất: “?”
“Không phải em hiểu biết nhiều lắm sao?” Thẩm Yến Tây nhướng mày, đáy mắt ẩn hiện ý cười không mấy đứng đắn, nhưng anh không tiếp tục trêu chọc cô về chuyện này nữa.
Bao cao su anh đặt làm riêng mới vừa lên đơn, lúc này mà khơi lửa lên thì cuối cùng người khó chịu nhất vẫn là chính anh.
Ánh mắt Trần Gia Nhất đã bị thu hút bởi một chiếc mô tô màu trắng đỗ bên cạnh sân tập. Thân xe thuôn gọn, lớp sơn trắng ngọc trai vẫn vô cùng nổi bật trong ánh hoàng hôn. Chiếc xe này nhỏ hơn chiếc của Thẩm Yến Tây một vòng, trên thân xe có in dòng chữ “c11”, giống hệt như trên chiếc mũ bảo hiểm cô đang cầm.
“Cũng là cho em ạ?”
Thẩm Yến Tây gật đầu, giúp cô giữ xe: “Thử xem?”
Đôi mắt Trần Gia Nhất sáng rỡ, cô nắm lấy tay lái và leo lên xe. Thẩm Yến Tây đứng bên cạnh, đưa tay ấn lên eo cô, ngón tay đặt đúng rãnh sống lưng.
“Ngồi thẳng lưng lên, đừng để lưng bị võng.”
Trần Gia Nhất bỗng thấy hơi căng thẳng, cảm giác tự mình lái xe hoàn toàn khác với khi ngồi sau. Đôi bàn tay nắm tay lái của cô khẽ siết chặt, lòng bàn tay bắt đầu rịn ra một lớp mồ hôi mỏng.
“Đừng căng thẳng, anh đẩy em đi một vòng trước để em tìm cảm giác nhé.”
“Vâng.” Trần Gia Nhất hít sâu một hơi, cố gắng thả lỏng bản thân.
Đám người bên sân tập lại một lần nữa há hốc mồm.
“Cái xe này… dạy kiểu đó à?”
“Đừng nói thế, tôi dạy con gái tôi đi xe đạp cũng dạy y như vậy đấy.”
“Anh Minh, anh là huấn luyện viên, anh ra nhận xét một câu xem nào.”
Phương Minh chẳng nhận xét nổi, quả thực không còn từ gì để nói. Loại ảnh này mà có lọt ra ngoài thì cũng chẳng ai tin người đàn ông trong ảnh là Thẩm Yến Tây.
Yến thần bách chiến bách thắng trên đường đua mà lại đi đẩy xe cho một cô gái sao? Nói ra ai mà tin cho được.
A Việt không quan tâm đến mấy chuyện đó, anh lấy điện thoại ra, căn chỉnh góc độ và ánh sáng, chụp cho hai người mấy tấm liền. Sau đó mở tài khoản của Thẩm Yến Tây, gửi tất cả qua bằng một lần nhấn.
Trần Gia Nhất được đẩy đi nửa vòng thì dần dần bắt đầu tìm được cảm giác, đuôi mắt cong lên.
“Hóa ra đi mô tô là cảm giác này.”
Tay ga còn chưa vặn mà đã có cảm giác rồi. Nhưng nhìn thấy nụ cười rạng rỡ trong đôi mắt đen láy của cô, Thẩm Yến Tây vẫn gật đầu: “Thấy vui không?”
“Vâng.” Trần Gia Nhất gật đầu, “Vui lắm ạ.”
Thẩm Yến Tây lại tiến sát hơn một chút: “Tay trái là côn, tay phải là ga, dưới chân là phanh, nhớ kỹ thứ tự. Thử bóp côn trước xem nào.”
Trần Gia Nhất vốn đang đắm chìm trong món đồ chơi mới, giờ lại bị ba câu lệnh làm cho căng thẳng, cả người cứng đờ lại. Cô định bóp côn nhưng cổ tay không đủ lực, thân xe hơi lảo đảo: “Thẩm Yến Tây!”
“Có anh đây, đừng sợ.” Thẩm Yến Tây trực tiếp ngồi lên phía sau, bao trọn lấy Trần Gia Nhất, bàn tay lớn phủ lên mu bàn tay cô, giữ chặt lấy tay cô: “Đừng vội, chậm thôi, nhả đều tay ra.”
Anh dẫn dắt cô cảm nhận lực của tay côn, hơi ấm từ lòng bàn tay truyền qua lớp găng tay da một cách rõ rệt. Chẳng mấy chốc, động cơ mô tô gầm lên khe khẽ, chiếc xe bắt đầu từ từ lăn bánh trên đường đua.
“Thẩm Yến Tây, nó chạy rồi! Nó chạy rồi!” Trần Gia Nhất bỗng chốc cuống quýt, cũng may có Thẩm Yến Tây ở phía sau giữ vững tay lái cho cô.
Thẩm Yến Tây cười thấp, cánh tay siết lại ôm lấy eo cô, một tay giúp cô giữ hướng: “Đừng cúi đầu, nhìn về phía trước, để trọng tâm đi theo thân xe.”
Trời tối hẳn, đèn chiếu sáng trên sân tập lần lượt bật sáng, đổ xuống mặt đất những vệt sáng đan xen.
Trần Gia Nhất dần tìm được cảm giác lái mô tô, bờ vai vốn căng cứng cũng đã thả lỏng. Thẩm Yến Tây vẫn một tay giữ tay lái, ghé sát tai cô nhắc nhở: “Người nghiêng về phía trong một chút, đầu gối phải khép chặt vào bình xăng.”
Trần Gia Nhất nghe theo cúi người xuống, ánh mắt tập trung vào đường đua trước mặt, ngày càng chuyên tâm hơn.
Đi hết một vòng, Thẩm Yến Tây vặn tay ga tăng tốc nhẹ, Trần Gia Nhất giật mình kinh ngạc, cảnh vật trong tầm mắt lướt nhanh về phía sau, lồng ngực phập phồng, cảm giác như mình vừa mọc thêm đôi cánh.
Đôi mắt cô sáng rực lên đầy phấn khích, kinh ngạc trước sự nhẹ bẫng đến cực hạn trong khoảnh khắc này. Trong cơ thể cô như có một ngọn lửa nhỏ được gió bao bọc, bùng cháy dịu dàng giữa màn đêm đang buông xuống, ấm áp vô cùng.
Hết một vòng, chiếc xe từ từ dừng lại.
Trần Gia Nhất tháo găng tay, gỡ mũ bảo hiểm ra, trên trán đã lấm tấm mồ hôi, nhưng nơi đáy mắt vẫn còn đọng lại vẻ kinh hỉ và hào hứng chưa tan, sáng đến lạ thường.
“Thẩm Yến Tây, em lái thấy thế nào?”
Thẩm Yến Tây nhìn gương mặt ửng hồng cùng ánh sáng lấp lánh trong đôi mắt đen láy của cô, yết hầu anh khẽ chuyển động.
“Tuyệt lắm.”
“Thật không anh?”
Thẩm Yến Tây gật đầu.
Anh không hề đại ngôn, lần đầu cầm lái mà đã có thể khiến xe chuyển động được như vậy là đã rất khá rồi.
“Thẩm…”
Thẩm Yến Tây bất chợt bóp nhẹ cằm cô, khiến khuôn mặt cô hơi xoay lại.
Không để Trần Gia Nhất có chút cơ hội khước từ hay né tránh nào, Thẩm Yến Tây cúi đầu phủ lên đôi môi đỏ mọng của cô. Môi răng quấn quýt, anh m*t nhẹ hơi mạnh tay, đầu ngón tay có lớp chai mỏng khẽ v**t v* vùng dưới cằm trắng ngần của cô. Anh siết chặt eo cô, dùng sức lực dịu dàng chặn đứng mọi đường lui của người con gái trong lòng.
Gió đêm mơn man, dư nhiệt từ động cơ mô tô vẫn chưa tan, thân xe khẽ rung động khiến làn da đang dán chặt vào nhau của hai người cũng run rẩy theo.
Tay phải của Trần Gia Nhất vẫn đặt trên tay lái, các đốt ngón tay vô thức siết chặt, lớp mồ hôi mỏng trong lòng bàn tay cọ xát vào tay cầm, để lại những vệt ẩm mờ nhạt.
Mãi lâu sau, Thẩm Yến Tây mới hơi lùi lại, dùng đầu ngón tay cái miết nhẹ lên làn môi bị hôn đến đỏ bừng của cô. Sự hoang dã nơi đáy mắt thâm trầm vẫn chưa tan, thay vào đó là d*c v*ng chiếm hữu đậm đặc hơn đang dâng trào, khiến Trần Gia Nhất không khỏi giật mình.
Phía rìa sân tập chợt vang lên những tiếng hú hét kinh ngạc.
Trần Gia Nhất sực tỉnh, vội vàng vùi mặt vào lồng ngực Thẩm Yến Tây.
Thẩm Yến Tây cười thấp, tiếng cười trầm khàn mang theo sự rung động nơi lồng ngực.
Tiếng điện thoại rung lên đúng lúc này, Thẩm Yến Tây một tay xoa nhẹ gáy của cô, tay kia bắt máy. Đầu dây bên kia là giọng một người đàn ông nói tiếng Anh.
Thẩm Yến Tây chăm chú lắng nghe, một lúc sau khẽ ừ một tiếng, bảo rằng mình sẽ xác nhận lại ngay.
Cúp điện thoại, Trần Gia Nhất mới ngẩng đầu lên: “Có chuyện gì ạ?”
“Ừ.” Thẩm Yến Tây nhấn vào đường link đối phương vừa gửi tới, “Đặt đồ.”
“Đặt cái gì cơ ạ?”
Trần Gia Nhất cảm thấy chắc chắn là mình đã nghe nhầm.
Thẩm Yến Tây ngước mắt nhìn cô, nhấn mạnh từng chữ: “Bao. Cao. Su.”
Trần Gia Nhất: “… ?!”
Anh có thể vô lý đến mức này sao?!
Khẽ ho một tiếng, cô nuốt nước bọt: “Em thấy loại kích cỡ chuẩn ngoài thị trường có cỡ 56 mà, đều… không vừa sao?”
Đáy mắt Thẩm Yến Tây nén ý cười.
“Anh cũng không biết nữa, hay là em đo giúp anh nhé?”
“?”
Nói rồi, Thẩm Yến Tây định nắm lấy tay cô.
Trần Gia Nhất muốn né tránh, suýt chút nữa làm rơi điện thoại của anh, cô vội vàng chụp lấy.
Trên màn hình hiện lên hai dòng tin nhắn rõ mồn một.
[Chiều rộng chuẩn 58mm, tương thích với chiều dài 22cm]
[300 chiếc]
Trần Gia Nhất: “???”
Trần Gia Nhất: “!!!”
Đã Kết Hôn, Đừng Làm Phiền
Đánh giá:
Truyện Đã Kết Hôn, Đừng Làm Phiền
Story
Chương 41
10.0/10 từ 10 lượt.
