Đã Kết Hôn, Đừng Làm Phiền

Chương 40


Ngày hôm sau, Trần Gia Nhất phá lệ ngủ nướng một bữa, lúc tỉnh dậy đã gần trưa.


Tại phòng khách khách sạn, Thẩm Yến Tây đang đeo tai nghe tựa người vào sô pha. Anh mặc một chiếc áo phông trắng cùng quần đen, trông vô cùng sảng khoái, sạch sẽ.


Trên màn hình chia sẻ trước mặt, Phương Minh đang cùng mọi người rà soát lại dữ liệu trận đấu ngày hôm qua.


“Dựa trên bộ dữ liệu này, kết hợp với tình trạng mặt sân trơn trượt và tốc độ gió khi đó, giá trị cực hạn vẫn có thể nâng cao thêm 0.37% nữa.”


Một người khác trong ban huấn luyện không đồng tình: “Đây chỉ là dữ liệu trên lý thuyết thôi. Chưa nói đến việc có thực hiện được hay không, nhưng hiện tại trong đội đua, ngoài Yến Thần ra thì không ai chạy được con số này.”


“Đừng nói là trong đội, cả giới đua xe này cũng chẳng có mấy người.” Có người cười tiếp lời.


Thẩm Yến Tây đang định lên tiếng thì trong tầm mắt bỗng xuất hiện một dáng người nhỏ nhắn, mềm mại.


Trần Gia Nhất vừa dụi mắt vừa bước ra, trên người chỉ khoác duy nhất chiếc áo phông trắng của anh: “Thẩm Yến Tây, mấy giờ rồi anh?”


Giọng nói lúc mới ngủ dậy có chút khàn khàn, lại pha chút nũng nịu, nghe như đang làm nũng vậy.


Phía đầu dây bên kia đột nhiên im bặt trong giây lát.


“Đệch!”


“Vãi chưởng thật đấy…”


“Giọng phụ nữ à?”


Thẩm Yến Tây giơ tay nhấn nút tắt tiếng, nhưng phía bên phải màn hình, những dòng tin nhắn mới cứ liên tục nhảy ra.


[Trời đất ơi, có phải tai tôi bị lùng bùng rồi không?]


[Chắc chắn là giọng con gái, lại còn cực kỳ êm tai nữa chứ.]


[Tôi đoán chắc chắn là cô nàng “bùa hộ mệnh” rồi!]


[Cái này còn phải đoán à?]


[Có phải cô gái đợt ở Thượng Hải không? Người có cái bóng lưng đẹp như tiên nữ ấy.]


[Yến ca thế này thì chịu sao được?]


[Hèn chi tối qua tiệc mừng công cũng chẳng thấy mặt mũi đâu.]


[Yến Thần, tối qua mấy hiệp đấy?]


[Ít nhất cũng phải ba hiệp khởi động.]



Càng về sau, toàn là những lời bông đùa suồng sã.


Thẩm Yến Tây dứt khoát tắt luôn phòng họp trực tuyến.


Trần Gia Nhất chẳng hay biết gì, cô chậm chạp bước tới, đầu óc vẫn còn chưa tỉnh táo hẳn.


Chiếc váy ngủ tối qua đã hoàn toàn không thể mặc được nữa, nó ướt sũng, nhăn nhúm thành một nhúm bị vứt lăn lóc dưới sàn. Lúc ngủ dậy không có đồ để thay, cô đành lấy đại một chiếc áo phông của Thẩm Yến Tây khoác vào.


Chiếc áo phông trắng rộng thùng thình mặc lên người cô dài như một chiếc váy. Đôi khi mùa hè ở nhà cô cũng hay mặc thế này, bên trong diện thêm một chiếc quần đùi ngắn.


Trần Gia Nhất không thấy có gì bất ổn, nhưng ánh mắt Thẩm Yến Tây lại dán chặt vào người cô, không sao dời đi được.


Gấu áo phông vừa khéo che đi phần đùi trên, đôi chân trắng ngần, thon dài cứ thế đung đưa trước mắt khiến người ta nhìn mà nóng cả mặt.


Theo từng nhịp bước chân, thấp thoáng còn có thể nhìn thấy những vết hồng ân ái ở phía trong đùi.


Thẩm Yến Tây khẽ nuốt nước bọt, anh tháo tai nghe, đưa tay về phía Trần Gia Nhất rồi kéo cô vào lòng ôm chặt.


“Mười giờ rưỡi rồi.”


“Em không ngờ mình lại ngủ đến tận mười giờ rưỡi.” Trần Gia Nhất áp mặt vào hõm cổ Thẩm Yến Tây, có chút tự trách bản thân.


“Chắc là do mệt quá thôi.”


“…?”


Nghĩ đến những chuyện xảy ra tối qua, mặt Trần Gia Nhất khẽ đỏ lên: “Không phải tại chuyện đó đâu.”


Thẩm Yến Tây cụp mắt, đáy mắt thoáng ý cười, anh vân vê những ngón tay thon trắng của cô.


“Trần Nhất Nhất, anh phát hiện ra trong đầu em thực ra cũng chứa nhiều ‘đen tối’ lắm nhé.”


“Ý anh là em lặn lội từ Bắc Kinh sang tận Úc cả một quãng đường dài nên mệt.”


“?!”


Trần Gia Nhất theo bản năng định đứng dậy nhưng lại bị Thẩm Yến Tây siết chặt vòng tay, cằm anh cọ nhẹ l*n đ*nh đầu cô.


“Không phải chuyện đó thì là chuyện gì? Hửm?”


“Đang hồi tưởng lại à?”


“Thẩm Yến Tây!”


“Trên giường thì gọi chồng, xuống giường cái là gọi thẳng tên Thẩm Yến Tây luôn?”


“…”


“Trần Nhất Nhất, em cũng tiêu chuẩn kép gớm nhỉ.”


Trần Gia Nhất cứng họng không đáp lại được lời nào, tai cô nóng bừng lên vì những lời của anh. Cô chợt nhớ lại tối qua, để ép cô gọi được hai tiếng “ông xã”, Thẩm Yến Tây đã dùng đủ mọi chiêu trò xấu xa.



Cứ mỗi lần thấy cô nước mắt lưng tròng là anh lại dừng lại.


Đầu ngón tay khẽ vân vê.


Vẽ những vòng tròn m*n tr*n như có như không.


“Bảo bối, gọi chồng đi.”


“Gọi chồng rồi anh không bắt nạt em nữa.”


Kết quả là sau đó anh còn làm tới hơn. Điều khiến Trần Gia Nhất xấu hổ nhất là, lúc ấy cô lại thực sự đầu hàng trước d*c v*ng nhất thời mà cất tiếng gọi.


Mà còn gọi không chỉ một lần.


“Đang rà soát lại dữ liệu à?” Thẩm Yến Tây rõ ràng đang có tâm trạng rất tốt, anh nắn nắn đầu ngón tay cô, rồi lại bóp nhẹ vào các khớp xương, “Thế em phát hiện ra điều gì rồi?”


Trần Gia Nhất mím môi, hai má đỏ bừng, nhưng giọng nói lại cố tình tỏ ra nghiêm túc: “Phát hiện ra d*c v*ng nguyên thủy thực sự sẽ khiến con người ta đánh mất lý trí.”


Thẩm Yến Tây khẽ cười: “Lên giường rồi thì còn cần lý trí làm gì nữa.”


“Anh…”


Thẩm Yến Tây vừa cười vừa v**t v* sau gáy cô, như đang xoa dịu một chú mèo nhỏ sắp xù lông.


Anh hạ thấp tông giọng: “Em đánh mất lý trí không phải vì d*c v*ng nguyên thủy đâu, mà là vì Thẩm Yến Tây.”


“…” Trần Gia Nhất vô thức túm chặt lấy gấu áo phông của anh, nghe anh thong thả nói tiếp: “Thử đổi sang người thứ hai xem, đến cơ hội để tỏ tình em còn chẳng buồn cho người ta đâu.”


Trần Gia Nhất ngước mắt nhìn anh, đôi mắt đen láy vẫn còn chút mơ màng của cơn ngái ngủ.


“Anh đang tẩy não em đấy à?”


“…”


Sao lại có người đáng yêu đến thế này cơ chứ.


Đáy mắt Thẩm Yến Tây hiện lên ý cười phóng khoáng, anh ôm chặt cô vào lòng: “Ừ, đang tẩy não em đấy.”


Để em phải đối mặt với tiếng lòng của chính mình.


Rằng, em yêu anh.


Trần Gia Nhất cũng nghịch ngợm nắm lấy tay Thẩm Yến Tây. Dạo gần đây cô như bị lây thói quen của anh, cũng rất thích nghịch ngón tay anh. Nhìn thấy chiếc máy tính trên bàn, cô hỏi: “Anh đang làm việc à?”


“Không, đang chơi game.”


Cô gái nhỏ này vốn da mặt mỏng, nếu để cô biết nãy giờ giọng mình đã bị mọi người nghe thấy hết thì có lẽ cả đời này cô sẽ không bao giờ dám bén mảng đến đội đua nữa mất.


“Anh mà cũng chơi game cơ á?”


“Ánh mắt đó của em là ý gì?” Thẩm Yến Tây cúi xuống nhìn cô gái trong lòng, “Trần Nhất Nhất, anh vẫn còn là nam sinh đại học đấy nhé, có phải ông già bảy tám mươi tuổi đâu.”


“Lần sau anh dẫn em chơi cùng.”


“Em chơi dở lắm, mới chỉ chơi mỗi trò xếp hình thôi.”


Thẩm Yến Tây hơi khựng lại: “Cũng được, thế em dẫn anh chơi xếp hình.”


“Xếp hình thì có gì mà phải dẫn.” Đầu ngón tay chạm phải một sợi dây mềm, Trần Gia Nhất cúi đầu, thấy trên cổ tay Thẩm Yến Tây đang đeo một chiếc vòng tay cùng với một chiếc dây buộc tóc.


“Sao anh vẫn còn đeo cái dây buộc tóc này?”


“Không đẹp à?” Thẩm Yến Tây giơ cổ tay lên, chiếc dây buộc tóc màu đen và chiếc vòng kim loại đeo lồng vào nhau. Trên đường đua không được đeo vòng tay, nhưng anh lại muốn cô luôn đồng hành bên cạnh.


“Họ bảo đeo kiểu này gọi là phối lớp.”


“…” Trần Gia Nhất bật cười, lại khều khều sợi dây chun mềm mại: “Nhưng cái dây này nhìn cái là biết của con gái rồi, anh không thấy…”


“Không thấy sao cả, anh chính là muốn cho người ta biết đây là đồ của con gái đấy.”


“?”


“Hay là, em mua cho anh chiếc nhẫn nhé?”


“…”


Trần Gia Nhất cong mắt cười: “Hay là em làm cho anh một cái bảng tên nhỏ rồi treo lên nhé?”


Thẩm Yến Tây bỗng nhiên im lặng, ánh mắt thâm trầm khóa chặt lấy cô. Tim Trần Gia Nhất hẫng một nhịp, có phải cô đùa quá trớn rồi không?


“Em xin lỗi, em…”


Nhưng rồi vành tai cô lại bị anh hôn nhẹ một cái. Thẩm Yến Tây áp sát bên tai cô, nói khẽ: “Em muốn chơi trò đóng vai với anh à?”


“…?”


“Trần Nhất Nhất, em đúng là biết nhiều thật đấy.”


“Làm một cái bảng tên cũng không phải là không được.” Thẩm Yến Tây tựa cằm lên vai cô: “Trên đó cứ viết là ‘Đồ riêng của Trần Nhất Nhất’ nhé.”


“……” Mọi chuyện càng lúc càng đi quá xa.


Trần Gia Nhất khẽ mỉm cười, đôi chân trắng nõn lay động nhè nhẹ, nhưng đột nhiên bị Thẩm Yến Tây ấn lại.


“Đừng động.”


“?”


Lòng bàn tay áp vào đùi, lớp da thịt non mềm bị những vết chai mỏng cọ qua khiến Trần Gia Nhất cảm thấy hơi ngứa. Cô theo bản năng định khép chặt chân lại, nào ngờ lại kẹp chặt lấy cả đầu ngón tay của Thẩm Yến Tây.


Đuôi lông mày Thẩm Yến Tây khẽ giật.



Chạm phải ánh mắt dần trở nên thâm trầm của anh, Trần Gia Nhất hốt hoảng buông gấu áo phông của anh ra: “Em… em đi rửa mặt đây.”


Dứt lời, cô gần như bật dậy khỏi người anh rồi chạy biến. Nhìn bóng lưng chạy trốn đầy vẻ hoảng loạn của cô, Thẩm Yến Tây nhếch môi cười, mở điện thoại lên.


Đầu tiên, anh nhắn vài câu dặn dò vào nhóm của đội đua, cấm mọi người không được nói năng lung tung trước mặt Trần Gia Nhất. Sau đó, anh tìm A Việt, bảo cậu ta đặt luôn vé máy bay cho cô.


Thẩm Yến Tây: [Tôi và cô ấy đi riêng.]


A Việt: [Dạ rõ anh Yến, em hiểu mà.]


A Việt: [Cứ yên tâm ạ.jpg]


Xử lý xong mấy việc vặt vèo, Thẩm Yến Tây mới gửi tin nhắn cho giáo sư Visp.


[Giáo sư, tôi có một thỉnh cầu hơi mạo muội.]


[Vợ tôi là Trần Gia Nhất, nếu gần đây cô ấy có liên lạc với ngài, mong ngài cứ trực tiếp trao đổi với cô ấy, và xin đừng nhắc gì về tôi cả.]


Từ Melbourne bay về đến Kinh Bắc đã là buổi tối ngày hôm sau. Ở trên máy bay, Trần Gia Nhất đã đọc hết toàn bộ các báo cáo nghiên cứu được công bố trong hai năm qua của giáo sư Visp, cô dự định sẽ trực tiếp liên lạc với ông.


Trong căn hộ, một bức thư điện tử đã sớm được soạn xong, sửa đi sửa lại nhưng mãi vẫn chưa gửi đi được. Trần Gia Nhất nhìn màn hình máy tính, trong lòng đầy rẫy những lo âu và cân nhắc. Lồng ngực cô như bị một tảng đá đè nặng, đầu óc cũng dần trở nên mụ mị.


Một lúc sau, cô đứng dậy bước ra khỏi thư phòng, định đi rót ly nước thì thấy Thẩm Yến Tây đang đứng ở một góc phòng khách, ngước nhìn lên trần nhà.


“Có chuyện gì thế anh?”


Thẩm Yến Tây không ngoảnh lại, tay trái đưa ra sau, nắm lấy tay cô một cách tự nhiên.


“Có nên đục một cái lỗ ở đây để thông hai tầng lầu lại không nhỉ?”


“?” Trần Gia Nhất quan sát kỹ cấu trúc xung quanh, “Cái này hơi rắc rối, phải mời kỹ sư kết cấu chuyên nghiệp đến đánh giá an toàn, rồi còn phải báo cáo lên ban quản lý để xét duyệt nữa.”


“Sao tự nhiên anh lại muốn thông tầng?”


Thẩm Yến Tây kéo Trần Gia Nhất lại, ôm cô vào lòng: “Nhà nhỏ quá, dùng làm nhà cưới không hợp.”


Hơn nữa, phòng ngủ của cô cũng nhỏ, giường cũng nhỏ nữa.


Trần Gia Nhất hơi nghiêng đầu, ngước mặt lên: “Nhà cưới?”


“Ừ, mấy năm tới em phải đi học, chắc chắn là ở quanh đại học Kinh Bắc rồi. Nhưng anh đã cho người đi xem, quanh đây không có dự án nào phù hợp cả. Mấy khu biệt thự gần nhất thì cũ quá, còn chung cư mới xây thì diện tích lại quá bé.”


“Hay là chúng mình đi xem chỗ khác đi, chọn một nơi em thích để làm nhà cưới. Chỗ này thì sửa sang lại một chút, bình thường chúng ta cứ ở đây cho em tiện đi lại cuối tuần. Đến kỳ nghỉ đông và nghỉ hè thì mình sang nhà mới ở.”


Phía sau đầu Trần Gia Nhất tựa vào ngực Thẩm Yến Tây: “Thế còn anh, anh thích kiểu như thế nào?”


“Anh á.” Thẩm Yến Tây cụp mắt nhìn cô, “Thích kiểu như em vậy.”


“?”


“Trần Nhất Nhất, bây giờ chiêu trò của em ngày càng sâu rồi?”


“??”


Đầu ngón tay Thẩm Yến Tây m*n tr*n bên hông cô: “Chỉ thích nghe mấy lời này thôi đúng không?”


“.”


Rõ ràng cô đang hỏi về nhà cưới mà. Bị anh làm cho hơi ngứa, Trần Gia Nhất xoay người lại đối mặt với anh.


“Thế thì cũng đâu cần đục thông tầng, em thấy ở thế này là đủ rồi.”


“Không đủ.” Thẩm Yến Tây lại ôm lấy cô, “Hay là chúng mình đổi một chiếc giường lớn hơn đi. Chiếc hiện tại của em bé quá.”


“…?”


Cuối cùng cũng hiểu ra ý đồ thực sự của anh, tai Trần Gia Nhất nóng bừng: “Giường của anh lớn lắm à?”


“Rất lớn.” Thẩm Yến Tây hạ thấp giọng sát bên tai cô, “Có muốn anh đưa em lên xem thử không?”


Trần Gia Nhất chỉ thấy ngứa ngáy, định né tránh.


“Không thèm.”


Cô đâu có ngốc.


“Thỏ con nay đã khôn ra rồi, không dễ lừa nữa nhỉ.” Thẩm Yến Tây siết vòng tay chặt hơn, chút sức lực của cô đối với anh chẳng khác nào đang đùa giỡn.


“Hay là tha thẳng về hang sói luôn nhé.”


“Anh… đừng mà…”


Nhưng Thẩm Yến Tây đã trực tiếp bế bổng cô lên bằng một tay.


“Thẩm Yến Tây, bỏ em xuống. Em…”


Thế nhưng hướng anh đi không phải là phòng ngủ mà là ban công.


“Trần Nhất Nhất, nhìn kìa.”


Ngoài cửa sổ kính sát đất, ánh đèn neon vừa thắp sáng. Những hạt tuyết li ti từ trên trời rơi xuống, tựa như ánh trăng bị nghiền nát rồi rắc nhẹ xuống trần gian.


Đôi mắt Trần Gia Nhất chợt bừng sáng.


Đây chính là trận tuyết đầu mùa của Kinh Bắc năm nay.


Thẩm Yến Tây đặt cô xuống, ôm từ phía sau: “Email đã gửi đi chưa?”


Cô đã tự nhốt mình trong thư phòng rất lâu rồi. Chuyện liên quan đến Tống Nhạn Linh, anh không thể nói quá nhiều, nhưng cũng không thể không nói. Vì không muốn cô buồn, anh chỉ có thể cẩn trọng cân nhắc từng chút một.


Cố gắng làm cô vui vẻ hơn một chút.



Vừa rồi nô đùa với Thẩm Yến Tây một lát, cảm giác ngột ngạt khi ở trong thư phòng của Trần Gia Nhất đã tan biến, đầu óc cô lại trở nên minh mẫn. Cô tựa vào lòng anh, nghiêm túc hỏi: “Anh nói xem, tình trạng của mẹ em như thế, giáo sư Visp có sẵn lòng tiếp nhận không?”


“Bản thân em nghĩ thế nào?”


Trần Gia Nhất im lặng một lát: “Bệnh tình của bà khá phức tạp, những phương pháp điều trị tiên tiến hiện nay vẫn chưa được áp dụng trên các ca bệnh tương tự. Em lo là giáo sư Visp sẽ không đồng ý.”


“Sự tiến bộ và đổi mới của khoa học vốn dĩ là đi từ không đến có, khai phá ra những lý thuyết và kỹ thuật mới từ những vùng đất trống trải và vô định. Trần Nhất Nhất, điều em lo lắng không phải là cái đó.”


Trần Gia Nhất cúi mặt xuống.


Dù cô từng nghĩ đến việc để Tống Nhạn Linh thử phương pháp điều trị mới, nhưng vẫn luôn không dám mở lời với Trần Diên Thanh.


Cô sợ rằng đây chỉ là một ý nghĩ bốc đồng của mình, cô lo âu về kết quả điều trị chưa biết trước, và cô sợ rằng… chính mình sẽ đẩy Tống Nhạn Linh xuống một vực thẳm đáng sợ hơn.


“Trần Nhất Nhất, nhìn anh này.”


Thẩm Yến Tây đặt nhẹ hai tay lên vai cô, xoay người cô lại.


“Bệnh của dì chưa bao giờ là trách nhiệm của em cả.”


Trần Gia Nhất bỗng sững sờ.


Chưa từng có ai nói với cô điều đó.


Tống Nhạn Linh phát bệnh lần đầu vào năm cô học lớp 11, nhưng từ nhiều năm trước đó đã thấp thoáng có những dấu hiệu. Kể từ lúc ấy, những lời cô nghe thấy nhiều nhất chính là “phải ngoan”, “phải phối hợp”.


Bác sĩ sẽ bảo, là người nhà, mọi ngừoi phải cố gắng hết sức chăm sóc cảm xúc của bệnh nhân, tránh để bệnh nhân bị kích động mà có những phản ứng quá khích.


Người trong nhà sẽ nói…


Mẹ con bị bệnh rồi, chúng ta đều phải nhường nhịn bà ấy một chút.


Con chấp nhặt với người bệnh làm gì?


Thậm chí có một giai đoạn, Trần Gia Nhất đã nghĩ là do mình làm chưa đủ tốt, không vẽ được những tác phẩm khiến Tống Nhạn Linh hài lòng nên mới khiến tâm trạng bà biến động.


Để mẹ không giận, có một thời gian năm lớp 12, cô gần như bỏ bê các môn văn hóa, mỗi ngày luyện tập hàng chục bản thảo vẽ tay.


Cô đã nghĩ, nếu mẹ kiên quyết như vậy, cô sẽ cùng mẹ đi Paris, đi học mỹ thuật.


Nhìn cô gái trước mặt đang rơi vào sự ngơ ngác, Thẩm Yến Tây bỗng thấy xót xa vô cùng.


“Trần Nhất Nhất.” Anh nhẹ nhàng kéo cô vào lòng, “Hãy làm tất cả những gì một người con gái có thể làm. Nhưng đừng gánh kết quả lên vai mình. Dù tốt hay xấu, đó đều không phải lỗi của em.”


“Họa phúc tại trời, có vượt qua được cửa ải này hay không phải dựa vào chính dì, không ai có thể thay thế bà được.”


Ngừng một nhịp, Thẩm Yến Tây khẽ hôn lên trán cô: “Em hãy suy nghĩ đi, rồi hẹn một lúc nào đó nói chuyện với bố em.”


“Em…” Đầu ngón tay Trần Gia Nhất khẽ cuộn lại, “Em hơi sợ.”


“Đừng sợ, anh đi cùng em.” Thẩm Yến Tây véo nhẹ vào má cô, “Anh sẽ làm chỗ dựa cho em.”


“Có Thẩm Yến Tây ở đây, không ai được phép bắt nạt Trần Nhất Nhất cả.”


Gương mặt Trần Gia Nhất tĩnh lặng, dường như cô đang suy nghĩ.


“Có muốn đi hóng gió chút không?”


“Bây giờ ạ?”


“Ngay bây giờ.”


Cũng chẳng cần biết Trần Gia Nhất có đồng ý hay không, Thẩm Yến Tây nắm chặt lấy tay cô, hệt như cái đêm của hai năm về trước.


Đêm khuya tĩnh mịch, anh đưa cô đến trường bắn nghịch súng, đi tìm cái gọi là cảm giác k*ch th*ch.


“Bây giờ ạ?”


“Ngay bây giờ.”


Vẫn là cuộc đối thoại y hệt năm nào.


Trần Gia Nhất hơi thẫn thờ nhìn góc nghiêng tuấn tú của Thẩm Yến Tây, sao trên đời lại có người như anh nhỉ. Giây trước vừa nói làm gì, giây sau đã lập tức đi thực hiện ngay.


Anh dường như chẳng bao giờ đắn đo, chẳng bao giờ do dự, lúc nào cũng kiên định với ý muốn của chính mình.


“Sao lại nhìn anh thế, thấy chồng em đẹp trai quá à?”


“……”


Thẩm Yến Tây xoa đỉnh đầu cô: “Đừng ngẩn người nữa, đi thay quần áo đi, mặc dày vào một chút, anh xuống lầu lấy đồ.”


Thứ Thẩm Yến Tây đi lấy là một chiếc mũ bảo hiểm màu trắng, kiểu dáng dành cho nữ, bên cạnh có in dòng chữ “c11” màu vàng kim, y hệt như dòng chữ “syx” trên mũ của anh.


“Tặng em à?”


Thẩm Yến Tây khẽ mướn mày: “Không phải, tặng vợ anh.”


“…”


“Đội thử xem nào?”


Trần Gia Nhất ngoan ngoãn đưa đầu lại gần, Thẩm Yến Tây khẽ cười. Cô chợt thấy ngượng ngùng: “Thế để em tự…”


Nhưng đầu cô đã bị Thẩm Yến Tây giữ cố định: “Được phục vụ công chúa điện hạ là vinh hạnh của anh.”


“Anh đừng có gọi lung tung thế.”


Lúc thì công chúa, lúc thì thỏ con, lúc lại là vợ…


“Thế phải gọi thế nào?” Thẩm Yến Tây nâng cằm Trần Gia Nhất lên, giúp cô cài khóa mũ, đôi môi mỏng dán sát vào dòng chữ “c11” được phun sơn: “Hửm? Trần Nhất Nhất, em muốn anh gọi em là gì?”



Hàng mi dài của Trần Gia Nhất khẽ chớp: “Cứ gọi là Trần Nhất Nhất đi.”


Chỉ có anh mới gọi cô như thế.


Và cô cũng thích anh gọi như vậy.


“Thích anh gọi em là Trần Nhất Nhất?”


“…” Trần Gia Nhất khẽ vâng một tiếng.


“Thế sau này…” Thẩm Yến Tây hạ thấp giọng: “Lúc bắt nạt em, cũng gọi như thế nhé?”


“…?” Trần Gia Nhất bỗng nắm chặt lấy gấu áo khoác của anh, lắc đầu: “Không muốn.”


“Thích mà lại bảo không muốn.” Đáy mắt Thẩm Yến Tây thoáng ý cười, anh đeo đôi găng tay da chắn gió cho cô.


Ngón tay Trần Gia Nhất thon dài xinh đẹp, đeo loại găng tay này trông đặc biệt cuốn hút.


“Cho nên, sau này khi em nói ‘không muốn’, thực ra nghĩa là ‘thích’, là ‘muốn’.” Thẩm Yến Tây gật đầu: “Anh hiểu rồi.”


“?”


Trần Gia Nhất hoàn toàn không thể đối đáp lại được, luận về khả năng tranh luận thì mười cô cũng chẳng phải đối thủ của Thẩm Yến Tây.


May mà chiếc mũ bảo hiểm đủ cách âm, lại bao bọc tai cô rất kỹ.


Trần Gia Nhất giả vờ như không nghe thấy, gạt kính bảo hộ xuống: “Em… em muốn đi hóng gió.”


Thẩm Yến Tây khẽ cười, lại hôn nhẹ lên chiếc mũ bảo hiểm của cô.


“Được, mời công chúa lên xe.”


Thẩm Yến Tây bước lên ngồi trên chiếc mô tô, nghiêng người nắm lấy tay Trần Gia Nhất, đỡ cô ngồi lên phía sau.


“Sẵn sàng chưa?”


“Vâng.” Trần Gia Nhất hơi rướn người, vòng tay ôm lấy eo Thẩm Yến Tây, không còn vẻ e thẹn hay ngượng nghịu như lần đầu tiên nữa.


Nhìn đôi bàn tay vòng qua ôm mình một cách tự nhiên, ý cười nơi đuôi mắt Thẩm Yến Tây càng đậm.


“Trần Nhất Nhất, ôm chặt vào một chút.”


Vừa dứt lời, chiếc mô tô phân khối lớn hiệu suất cao đạt tốc độ tối đa trong chớp mắt. Trần Gia Nhất khẽ reo lên, con quái vật sắt khổng lồ lại giảm tốc khi ra đến lối thoát. Vòm trời màu xanh thẫm lọt vào tầm mắt, cô ngẩng đầu lên.


Tuyết rơi lác đác đang phủ xuống nhân gian.


“Trần Nhất Nhất, chúc mừng trận tuyết đầu mùa.”


Trần Gia Nhất mỉm cười: “Làm gì có ngày lễ nào như thế.”


“Ở bên cạnh Thẩm Yến Tây thì ngày nào cũng là ngày lễ cả.”


Trần Gia Nhất hơi ngẩn ra, trái tim chợt trở nên mềm mại.


Ánh đèn đường tỏa ra quầng sáng vàng cam ấm áp, lọc những hạt tuyết li ti thành những mảnh vụn dát vàng, rồi lại bị cơn gió từ xe lướt qua cuốn thành những vệt trắng xóa. Trần Gia Nhất đưa tay ra, không còn sợ hãi như lần đầu, cô nhìn những bông tuyết rơi trên đầu ngón tay rồi tan ra từng chút một.


Làn không khí hơi lạnh tràn vào lồng ngực, bộ não mụ mị dường như cũng trở nên tỉnh táo hơn, cả người cũng thấy nhẹ nhàng hơn hẳn.


Thẩm Yến Tây dường như cảm nhận được niềm vui của cô: “Có muốn học lái mô tô không?”


“Em có thể sao? Chẳng phải anh bảo rất nguy hiểm à.” Trần Gia Nhất vẫn còn nhớ lời Thẩm Yến Tây nói lúc trước, rằng cô không hợp với môn này.


“Lúc đó em muốn học là để tìm cảm giác k*ch th*ch, tất nhiên anh không thể dạy em được. Giờ còn muốn học không?”


Trong đôi mắt Trần Gia Nhất ánh lên vẻ háo hức muốn thử, đương nhiên là cô muốn rồi.


“Anh có thể dạy em không?”


“Ừ.”


“Không phải… ý em là, học cái này có cần tìm huấn luyện viên chuyên nghiệp, có chứng chỉ giảng dạy không?” Dứt lời, chính cô cũng thấy mình thật nực cười.


Làm gì có huấn luyện viên nào chuyên nghiệp hơn Thẩm Yến Tây cơ chứ.


“Vâng, vậy anh dạy em đi.” Trần Gia Nhất siết chặt vòng tay ôm lấy eo anh: “Trước đây anh đã từng dạy ai khác chưa?”


“Ghen à?”


“?”


Đuôi mắt cong lên, Trần Gia Nhất mặc kệ anh muốn hiểu thế nào thì hiểu: “Chỉ là muốn biết anh có kinh nghiệm dạy học không thôi, ngộ nhỡ anh chỉ biết lái chứ không biết dạy thì sao.”


“Thế thì hỏng rồi, anh chưa từng dạy ai cả, em là người đầu tiên đấy, đành phải để em chịu thiệt thòi mà chấp nhận vậy.”


“Ồ.” Giọng Trần Gia Nhất xị xuống nhưng đuôi mắt lại cong tớn: “Thẩm Yến Tây, vậy anh nên cảm ơn em đi, vì đã cho anh trải nghiệm lần đầu làm thầy giáo.”


“Trần Nhất Nhất.”


“Dạ?”


“Có ‘lần đầu’ nào của anh mà không dành cho em đâu?”


“?!”


Trong lúc Trần Gia Nhất còn đang ngẩn ngơ, giọng nói có chút phóng khoáng nhưng đầy chân thành của Thẩm Yến Tây đã hòa vào trong gió.


“Trần Nhất Nhất, cảm ơn em.”


Đã cho anh trải nghiệm được sự vẹn tròn, không còn điều gì hối tiếc.


Thực ra vẫn còn một điều.


Đó là muốn nghe chính miệng em nói: Yêu anh.


Đã Kết Hôn, Đừng Làm Phiền
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Đã Kết Hôn, Đừng Làm Phiền Truyện Đã Kết Hôn, Đừng Làm Phiền Story Chương 40
10.0/10 từ 10 lượt.
loading...