Đã Kết Hôn, Đừng Làm Phiền
Chương 39
Cảm giác tê dại, ngứa ngáy lan tỏa nơi đầu gối, Trần Gia Nhất co rụt cổ chân định né tránh, nhưng đúng lúc này, bụng cô lại phát ra một tiếng “ọc ọc” chẳng hề đúng lúc chút nào.
Thẩm Yến Tây ngước mắt nhìn cô.
Vốn dĩ anh cũng định tắm nước nóng xong là sẽ ăn tối, chỉ tại anh không tự chủ được bản thân.
Anh cầm lấy chiếc khăn tắm trải sẵn bên cạnh, cúi người ôm lấy một nửa thân m*nh tr*n Gia Nhất vào lòng, giúp cô khoác khăn lên. Trần Gia Nhất có chút ngượng ngùng nhìn hàng lông mi rủ xuống của anh, rồi tầm mắt dời xuống thấp hơn, thấy sợi dây rút nơi cạp quần anh đang khẽ đung đưa ngay trước mắt.
Lớp vải ướt đẫm dán chặt vào cơ thể.
Trần Gia Nhất khẽ nuốt nước bọt, quay đi chỗ khác, vành tai trắng ngần đã đỏ ửng.
Cứ thế này không thấy khó chịu sao?
Nghe nói cứ nhịn mãi cũng không tốt cho sức khỏe.
Trần Gia Nhất im lặng một hồi lâu mới ngẩng đầu lên, gương mặt trắng trẻo bị hơi nước hun đúc thành một màu diễm lệ, ngón tay cô siết chặt lấy mép khăn tắm.
“Không… tiếp tục nữa sao?”
Câu nói đến cuối gần như không còn nghe thấy tiếng.
Thẩm Yến Tây hơi nheo mắt, tầm mắt anh gần như ngang bằng với cô, thu trọn sự căng thẳng sâu trong đáy mắt ấy.
Lá gan bé như thỏ đế, vậy mà lại luôn dám trêu chọc vào điểm mấu chốt của anh.
“Em còn sức để tiếp tục sao?”
“Lát nữa bị làm đến ngất xỉu thì tính thế nào?”
Trần Gia Nhất: “…!”
Chỉ vì một câu nói chẳng chút kiêng dè này mà làn da trắng ngần đang để lộ ra ngoài của Trần Gia Nhất dường như đều dần chuyển sang sắc hồng.
Đáy mắt Thẩm Yến Tây ẩn hiện ý cười.
Thật nhát chết mà.
Anh khẽ tiến về phía trước một chút, một tay chống vào lưng ghế, một tay luồn xuống dưới lớp khăn tắm.
Trần Gia Nhất bất giác nín thở, đôi mắt hạnh ươn ướt mềm mại, ngay cả khóe mắt cũng trở nên tròn trịa.
Lớp vải mềm bị móc lấy, khẽ kéo một cái.
“Chẳng phải anh bảo không…”
“Ừm.” Thẩm Yến Tây đặt một nụ hôn lên trán cô, “Ăn cơm trước, rồi mới ăn em.”
“?!”
“Phần còn lại tự tắm nhé?”
Trần Gia Nhất đỏ mặt, ngập ngừng gật đầu.
“Nhưng anh cứ thế này mãi…” Tầm mắt cô lại vô thức liếc qua phía trước người Thẩm Yến Tây, “Thật sự không có vấn đề gì chứ?”
Thẩm Yến Tây khẽ cười, đưa tay véo nhẹ vào gò má trắng hồng của cô.
“Trần Nhất Nhất, có vấn đề gì hay không…”
“Lát nữa em tự mình thử là biết ngay.”
Trần Gia Nhất: “…”
Trần Gia Nhất tắm rất nhanh, lúc khoác áo choàng tắm bước ra ngoài, hoàng hôn trên đảo Phillip đã buông xuống, đường bờ biển trải dài đắm mình trong quầng sáng màu cam tím ấm áp.
Thẩm Yến Tây cũng đã tắm xong, thay một bộ áo thun trắng quần đen.
“Lại đây, anh sấy tóc cho.”
Trần Gia Nhất bước tới, ngoan ngoãn ngồi xuống. Tiếng máy sấy tóc ù ù vang lên bên tai, trong gương, người đàn ông tuấn tú đứng sau lưng cô, mắt nhìn xuống, những ngón tay dài luồn qua làn tóc đen mượt.
Cổ áo choàng hơi rộng, trên làn da trắng ngần nơi cổ và xương quai xanh lấm tấm những dấu đỏ. Lúc nãy Thẩm Yến Tây không để ý, giờ mới nhận ra hình như mình xuống tay hơi nặng thật.
Đầu ngón tay anh khẽ chạm vào vết đỏ nhất trên cổ Trần Gia Nhất: “Có đau không?”
“Hả?” Trần Gia Nhất không nghe rõ anh nói gì, cảm giác ngứa ngáy bên cổ khiến cô rụt vai lại.
Thẩm Yến Tây tắt máy sấy, bế Trần Gia Nhất ngồi lên bàn trang điểm: “Để anh xem nào.”
Nói đoạn, anh định tháo sợi dây thắt ngang eo áo choàng tắm của cô.
Trần Gia Nhất vội giữ chặt cổ áo: “Em không sao, không đau đâu, chỉ là…”
“Hửm?” Thẩm Yến Tây ngước mắt lên.
Trần Gia Nhất chậm chạp vòng tay ôm lấy cổ anh, kéo người lại gần một chút, gương mặt hơi ửng hồng: “Lần sau, anh vẫn nên nhẹ tay một chút.”
Ngừng lại một chút, giọng cô càng thấp hơn: “Lúc xả nước vào, hơi có chút đau.”
Vẫn cứ dễ đỏ mặt như thế, rõ ràng là đều đã hôn rồi, chạm rồi.
“Đau chỗ nào, nói cho rõ xem nào.”
“…?”
Đáy mắt Thẩm Yến Tây hiện rõ ý cười: “Em không nói rõ, lần sau sao anh biết đường mà chú ý?”
“..”
Nhìn hàng lông mi run rẩy và gương mặt ngày càng đỏ của cô gái nhỏ, Thẩm Yến Tây đưa tay bế bổng cô lên theo kiểu công chúa.
“Được, anh biết rồi.” Anh lười biếng đáp lời, đáy mắt chất chứa ý cười phóng khoáng, rõ ràng là tâm trạng đang rất tốt.
Nhận ra mình bị trêu chọc, Trần Gia Nhất đỏ mặt, không nể nang gì mà cắn một miếng lên vai Thẩm Yến Tây cho bõ ghét.
“Suỵt…” Thẩm Yến Tây nhướng mày: “Em cầm tinh con chó đấy à?”
Anh mới là đồ cầm tinh con chó ấy!
Và lại, cô cắn rất nhẹ, không đau chút nào.
Thẩm Yến Tây giống như nghe thấy tiếng lòng của cô, gật đầu vẻ trịnh trọng: “Anh đúng là cầm tinh con chó thật.”
“?”
Trần Gia Nhất khẽ nhíu mày: “Chẳng phải anh tuổi Ngựa sao?”
“Giờ đổi sang tuổi Chó rồi, là chó sói.” Thẩm Yến Tây liếc nhìn cô: “Chuyên ăn thịt mấy con thỏ nhỏ vừa trắng vừa mềm như em.”
Trần Gia Nhất: “?!”
Nhắc đến chuyện ăn, Trần Gia Nhất thật sự đã đói rồi.
Suất ăn trên máy bay không hợp khẩu vị, suốt quãng đường từ Sydney đến đảo Phillip cô luôn theo dõi trận đấu trên sân, cũng không có tâm trí đâu mà ăn uống.
Đôi chân trần trắng ngần thẳng tắp khẽ đung đưa, Trần Gia Nhất nép mình trong lòng Thẩm Yến Tây.
“Thẩm Yến Tây, bây giờ em đói đến mức có thể ăn hết một con bò đấy.”
“Chỉ một con bò thôi sao?”
“Thêm cả một con lợn nữa.”
“…” Thẩm Yến Tây bật cười thành tiếng: “Công chúa điện hạ, em định ăn kiểu người rừng đấy à?”
Anh lại xốc nhẹ cô gái trong lòng: “Ừm, có thể ăn nhiều một chút.”
Dịch vụ khách sạn đã chuẩn bị sẵn sàng, Thẩm Yến Tây nhấn chuông gọi, chẳng bao lâu sau, quản gia dẫn theo vài đầu bếp đẩy ba xe thức ăn gồm đủ cả hải sản lẫn thịt bước vào.
Cá ngừ vây xanh béo ngậy, sườn bò Wagyu nướng than hồng, tôm hùm Úc xẻ lưng rưới sốt bơ chanh ủ lạnh… Trần Gia Nhất không kìm lòng được mà nuốt nước bọt một cái rõ to.
Rượu vang trắng được ướp trong xô đá, rượu vang đỏ cũng đã được mở ra để thở, Trần Gia Nhất định đi lấy ly thì bị Thẩm Yến Tây giữ lại: “Tửu lượng của mình thế nào mà còn không tự biết à?”
Uống một lon bia thôi mà đã dám làm loạn rồi.
“Chỉ một chút thôi mà…”
“Thế cũng không được.” Thẩm Yến Tây mở nắp chiếc bát sứ trắng trên bàn: “Uống cái này trước cho ấm bụng.”
Mùi cay nồng sộc thẳng vào mũi, Trần Gia Nhất cau mày.
Là món canh gừng mà cô không thích chút nào.
“Uống hết đi, anh sẽ thưởng cho em một chút.”
“…”
Thẩm Yến Tây cầm thìa khẽ khuấy bát canh gừng, ánh mắt dừng trên người Trần Gia Nhất, một hồi lâu sau lại gật đầu: “Là anh không đúng.”
“?”
“Vậy nên, thực ra là em muốn anh bón cho đúng không?”
“??”
Trần Gia Nhất còn chưa kịp phản ứng đã bị Thẩm Yến Tây giữ eo, bế ngồi lên đùi anh.
“Muốn anh hôn thì cứ thành thật nói ra.”
“Em…”
Thấy Thẩm Yến Tây định uống canh gừng thật, Trần Gia Nhất vội vàng giữ tay anh lại: “Em không phải, em không có. Anh…”
Thẩm Yến Tây giữ chặt eo không để cô ngã, hai người đẩy qua kéo lại, trong lúc đùa giỡn bỗng khựng người, bắt gặp chút bối rối trong mắt đối phương.
“Em…” Trần Gia Nhất gạt bàn tay đang đặt bên eo mình của Thẩm Yến Tây ra, lập tức ngồi lại vị trí của mình.
Thẩm Yến Tây cúi đầu nhìn xuống th*n d***, khẽ day day ấn đường.
Trước đây anh đâu có đến nông nỗi này, sao bây giờ lại giống như một gã “cầm thú” vậy, chẳng còn thiết gì đến thời gian hay địa điểm nữa.
Dòng máu trong người vẫn không ngừng cuồn cuộn chảy về một phía.
Thẩm Yến Tây đứng dậy, hắng giọng nói: “Anh đi thư giãn một lát.”
Cứ tiếp tục thế này, khéo có khi xảy ra vấn đề thật.
Chẳng bao lâu sau, Thẩm Yến Tây quay trở lại, Trần Gia Nhất cũng đã ngoan ngoãn uống hết bát canh gừng. Thấy anh đã thay một chiếc quần dài khác, cô lặng lẽ dời tầm mắt đi chỗ khác.
Một bữa tối diễn ra trong không khí ấm cúng và thỏa mãn. Sau bữa ăn, A Việt mang chiếc cúp vô địch mà Thẩm Yến Tây vừa giành được ở chặng này đến.
Thẩm Yến Tây cầm chiếc cúp đặt trước mặt Trần Gia Nhất: “To Trần Nhất Nhất.”
Chiếc cúp phối hai màu vàng trắng trông hiên ngang như một cánh buồm, Trần Gia Nhất cong mắt cười, đầu ngón tay lướt nhẹ trên đế cúp.
“Thẩm Yến Tây.” Cô ngẩng đầu lên, đôi mắt đen lánh rạng rỡ ý cười, “Em đã để trống toàn bộ lịch trình cuối tháng này rồi.”
Thẩm Yến Tây hơi ngẩn ra, lặng yên nhìn cô gái đang mỉm cười rạng rỡ trước mặt.
“Anh nhớ phải mua vé máy bay cho em đấy.”
Cô đã bỏ lỡ quá nhiều lần rồi.
Giờ đây, cô rất muốn được một lần đến tận hiện trường xem anh thi đấu, cùng tất cả mọi người vẫy những dải băng cổ vũ màu vàng kim, giữa tiếng hò reo náo nhiệt mà chứng kiến khoảnh khắc tỏa sáng của anh.
“Trần Nhất Nhất.” Thẩm Yến Tây lên tiếng, giọng nói bỗng chốc có chút khàn đặc.
Anh bắt đầu chơi đua xe từ năm mười mấy tuổi, tham gia bốn mùa giải, giành được hàng chục chiếc cúp và hai chức vô địch tổng. Trong những buổi lễ ăn mừng chiến thắng của anh, có gia đình, có bạn bè, có rất nhiều người yêu mến đua xe.
Và lần này, cuối cùng cũng có một Trần Nhất Nhất của riêng anh.
Không phải anh chưa từng nghĩ đến việc đưa cô đi cùng.
Lúc hai người mới bên nhau, anh đã từng nghĩ tới. Chỉ là cuộc chia ly diễn ra quá vội vàng… Anh cứ ngỡ đó sẽ là điều nuối tiếc lớn nhất trong cuộc đời mình.
Thật chẳng ngờ, lại có ngày được vẹn tròn như thế này.
Đầu ngón tay Trần Gia Nhất đang chạm vào chiếc cúp bất giác co lại: “Thẩm Yến Tây, anh sao thế?”
Đáy mắt Thẩm Yến Tây đọng lại ý cười: “Trần Nhất Nhất, ai dạy em đấy?”
“Hả?”
“Sao em biết dỗ dành người khác vậy.”
Dứt lời, Thẩm Yến Tây cúi đầu, hôn nhẹ lên môi cô. Dường như cảm thấy thế vẫn chưa đủ, anh lại giữ chặt gáy cô, làm sâu thêm nụ hôn này. Hương vị rượu vang xen lẫn mùi chanh và chanh dây lan tỏa giữa kẽ răng môi của hai người.
Chiếc áo thun trắng rơi xuống sàn, quấn quýt lấy sợi dây áo choàng tắm mỏng manh.
Thẩm Yến Tây đỡ lấy sau gáy Trần Gia Nhất, hôn từ trán xuống chóp mũi, rồi lại đặt nụ hôn lên làn môi đỏ mềm mại. Đôi cánh tay trắng muốt của Trần Gia Nhất cũng từ từ vòng lên cổ anh, đây là lần đầu tiên cô vụng về đáp lại nụ hôn của anh.
“Ngoan lắm, Nhất Nhất.”
Thẩm Yến Tây không tiếc lời khen ngợi, hơi nóng từ môi anh m*n tr*n trên gò má cô, rồi lưu luyến dừng lại nơi thùy tai trắng nõn.
Đây chính là một trong những điểm nhạy cảm của Trần Gia Nhất, chỉ cần anh hôn một lát là cô sẽ nhũn người trong lòng anh, run rẩy không kiểm soát được.
Thẩm Yến Tây tái hiện lại trọn vẹn nụ hôn trong phòng tắm lúc nãy, chỉ có điều lần này anh đã nghe theo lời khuyên của cô gái nhỏ, làm nhẹ nhàng hơn một chút.
Hai cổ tay trắng trẻo bị ấn sang hai bên, nổi bật trên tấm ga giường màu xanh thẫm như tuyết mới rơi. Thẩm Yến Tây nghiêng đầu, hôn lên nốt ruồi đỏ nhỏ xíu nơi cổ tay cô, khẽ m*t mát rồi lại dịu dàng l**m láp.
Từ trước đến nay anh đã luôn thích nốt ruồi nhỏ trên xương cổ tay cô, một điểm đỏ thắm như vệt son rơi trên nền tuyết trắng.
Bên cửa sổ, tấm rèm voan trắng muốt thổi phồng lên, gió biển mang theo vị mặn mòi cùng hương thơm thanh đắng của rừng bạch đàn lùa vào phòng.
Cổ chân bị giữ chặt, Thẩm Yến Tây nhìn nốt ruồi đỏ rực rỡ kia, cúi đầu hôn xuống.
“Thẩm Yến Tây.” Trái tim Trần Gia Nhất nảy lên một nhịp thật mạnh.
Đầu gối cô theo bản năng muốn khép chặt lại nhưng lại bị anh nhấn xuống.
“Nhất Nhất đẹp quá.”
Thẩm Yến Tây hôn lên nốt ruồi đó, rồi dùng răng cắn nhẹ, để lại một vệt đỏ nhạt.
Trần Gia Nhất khẽ r*n r*, những ngón tay thon dài luồn vào mái tóc đen ngắn của anh, mu bàn tay trắng ngần lộ rõ những mạch máu xanh nhạt đang căng lên.
Trong tiếng nức nở nhỏ bé của cô, Thẩm Yến Tây lại rướn người hôn lên môi cô.
Những ngón tay dài khum lại, tìm thấy hai cánh môi mềm mại ướt át, anh dùng đốt ngón tay khẽ m*n tr*n, từ từ tách ra, rồi lại dùng đầu ngón tay xoay nhẹ từng vòng.
Khóe mắt Trần Gia Nhất ngân ngấn nước, nhưng đôi môi lại bị chặn đứng, chỉ phát ra được những tiếng nghẹn ngào “ưm ưm”.
Thẩm Yến Tây đè chặt cổ tay cô, cắn lấy bờ môi đỏ mềm, m*t mát nghiền ngẫm hết lần này đến lần khác.
Mầm nhỏ được giấu kín bị tìm thấy, bị phần đệm ngón tay có vết chai mỏng khẽ khàng m*n tr*n.
Trần Gia Nhất cảm thấy mình giống như một chai nước ngọt có ga đang bị đóng kín, những bọt khí trong chai không ngừng lên men.
Nước mắt tuôn rơi, cảm giác tê dại c*ng tr**ng như muốn phá vỡ điều gì đó.
Bất chợt, mầm nhỏ bị bóp mạnh một cái.
Bộp…
Thẩm Yến Tây nếm được vị tanh ngọt thoang thoảng của máu nơi đầu môi, Trần Gia Nhất lệ nhòa đôi mắt, nước mắt từ khóe mắt không ngừng chảy ra.
“Nhạy cảm thế sao?” Thẩm Yến Tây thì thầm bên tai cô, từng chút từng chút một hôn đi những giọt lệ nơi khóe mắt.
“Thẩm Yến Tây.” Trần Gia Nhất không ngừng sụt sịt, giọng nói đầy vẻ ấm ức.
Hình như cô vừa làm một chuyện rất tồi tệ, suốt hai mươi năm cuộc đời cô chưa từng trải qua cảm giác này.
Thẩm Yến Tây hôn lên khóe mắt đỏ hoe của cô, giúp cô giải tỏa thắc mắc.
“Không phải đâu, đó là biểu hiện cho thấy Nhất Nhất của anh rất giỏi đấy.”
Trên những đốt ngón tay dài phủ một lớp nước óng ánh, rồi lại được anh chậm rãi xoa lên làn da trắng mịn như tuyết.
Ấm nóng.
Nhưng rồi lại mang theo hơi lạnh trong không khí.
Trần Gia Nhất hoàn hồn lại, giọng nói khàn khàn ướt át: “Em khát quá, muốn uống nước.”
“Để anh bón cho em.”
Thẩm Yến Tây đã chuẩn bị sẵn nước ấm ở đầu giường từ lâu, anh ngậm một ngụm rồi cúi đầu mớm vào môi cô.
Đầu ngón tay một lần nữa dò dẫm giữa hai cánh môi mềm mại, nơi ấy đã ướt đẫm.
Anh sợ sẽ làm cô bị thương, làm cô đau.
“Không được uống nhiều quá.” Thẩm Yến Tây hôn lên khóe môi cô, đôi môi đỏ mọng đã bị anh hôn đến hơi sưng lên.
Cổ họng khô khốc, nhưng Trần Gia Nhất vẫn chưa thấy thỏa mãn, cô muốn lấy thêm nhiều nước hơn từ miệng anh.
Thẩm Yến Tây khẽ cười, giọng nói trầm khàn: “Lần sau sẽ bổ sung thêm cho em nhiều một chút.”
Anh lại hôn cô, đầy kiên nhẫn.
Đầu ngón tay chạm vào bờ môi ướt mềm, một đốt ngón tay chậm rãi tiến vào.
“Bảo bối.” Hai chữ trầm thấp nam tính vang lên bên tai, Trần Gia Nhất rùng mình một cái, hàng mi dài khép chặt khẽ run rẩy.
“Gọi một tiếng chồng ơi có được không?”
Đây là lần đầu tiên Thẩm Yến Tây đưa ra yêu cầu như vậy với cô.
Dường như anh rất muốn nghe hai chữ này nên mới thay đổi đủ cách để bắt nạt cô.
Trần Gia Nhất không chịu đựng nổi, khóe mắt lại trào ra nước mắt, cô khàn giọng khẽ thốt lên: “Chồng ơi…”
“Ngoan.” Đáy mắt Thẩm Yến Tây đọng lại một màu đen sâu thẳm, anh hôn lên tai cô: “Lại một lần nữa có được không?”
Một câu nói được hạ thấp giọng.
Vừa là câu hỏi, vừa là câu khẳng định.
Những ngón tay trắng trẻo của Trần Gia Nhất bấm vào cánh tay anh, móng tay mỏng manh để lại một vệt trắng trên da thịt.
Màn đêm bao phủ đường bờ biển đảo Phillip, khoảng không gian này bỗng chốc trở thành hòn đảo ấm áp duy nhất.
Trong tiếng thút thít khẽ khàng, lớp vải màu xanh thẫm bị thấm ướt một mảng lớn hơn.
Thẩm Yến Tây ngồi dậy.
Trong không khí vang lên tiếng xé vỏ bao nylon.
Trần Gia Nhất nhắm mắt, hàng mi dài không ngừng run rẩy.
Đêm đã khuya, nhưng mọi chuyện dường như chỉ mới bắt đầu.
Thế nhưng qua một lúc lâu vẫn không thấy bước tiếp theo đâu cả.
Chỉ nghe thấy Thẩm Yến Tây khẽ chửi thề một tiếng.
Trần Gia Nhất gắng gượng tiết ra chút nước bọt trong miệng, nuốt khan một cái: “Sao thế anh?”
Khoảnh khắc mở mắt ra, cô lại đột ngột nhắm nghiền lại.
Thật đáng sợ.
Không thể nào.
Tuyệt đối không được.
Đây là lần đầu tiên Thẩm Yến Tây lộ ra vẻ bực bội như vậy trước mặt cô.
Một lát sau, anh nghiêng người bế Trần Gia Nhất lên, đặt cô sang phía bên giường khô ráo, kéo chăn đắp rồi kéo cô vào lòng.
Trần Gia Nhất: “…?”
Nếu không phải đã bị “chào hỏi” mấy lần rồi, có lẽ Trần Gia Nhất sẽ nghĩ Thẩm Yến Tây có vấn đề mất.
Hơn nữa, sự nóng bỏng hừng hực bên cạnh căn bản là không thể ngó lơ được.
Trần Gia Nhất lại khẽ mở mắt, nhìn đôi lông mày tuấn tú của Thẩm Yến Tây đang nhíu chặt, dù anh đang nhắm mắt nhưng cô vẫn có thể tưởng tượng được vẻ nôn nóng bực dọc trong mắt anh lúc này.
“Thẩm Yến Tây.” Cô khẽ gọi tên anh, đưa một ngón tay ra chọc nhẹ vào lồng ngực.
Thẩm Yến Tây nắm chặt lấy ngón tay cô, đôi môi mỏng mím lại thành một đường thẳng.
“Nhỏ quá.”
Trần Gia Nhất: “?”
Đến khi phản ứng lại được cái gì “nhỏ quá”, gò má Trần Gia Nhất nóng bừng lên, cô luống cuống chân tay, lại có chút… muốn cười.
“Trần Nhất Nhất.” Thẩm Yến Tây nghiến răng nghiến lợi, “Em thử cười thành tiếng xem nào.”
Trần Gia Nhất nỗ lực nén lại khóe môi đang muốn cong lên: “Làm gì có chuyện đó…”
Nhưng nghĩ lại cảnh tượng mình vừa chứng kiến, cô cũng cảm thấy không phải là không có khả năng.
“Chẳng phải trước đây anh cũng biết rồi sao…” Cô rủ mắt, nói khẽ, “Quá nhỏ.”
Trần Gia Nhất nhớ rất rõ, lần ở căn hộ Xương Bình, Thẩm Yến Tây đã nói với cô như vậy.
Kích cỡ thông thường bán trên thị trường đều bị nhỏ, thế nên anh không mua.
“Em đã dùng bao giờ đâu mà biết được.”
“?”
Sau khi hiểu ra, Trần Gia Nhất mới nhận ra mình đã bị lừa.
“Anh…” Trần Gia Nhất mím môi, “Thế giờ phải làm sao?”
*
“Trần Nhất Nhất, em cũng biết nhiều đấy nhỉ.” Thẩm Yến Tây kéo cô lại gần.
“Không được.”
Ba chữ thốt ra chẳng hề có lấy một tia thương lượng.
Dù chỉ có một phần vạn xác suất, anh cũng tuyệt đối không để Trần Gia Nhất phải gánh chịu rủi ro này.
Anh có thể sướng nhất thời, nhưng ngộ nhỡ “trúng thưởng”.
Muốn giữ đứa bé, cô còn đang đi học, còn phải chuẩn bị học lên cao học.
Không giữ, cơ thể cô sẽ bị tổn thương rất lớn.
Anh vẫn chưa đến mức không tự chủ được mình như thế, cùng lắm thì anh tự giải quyết.
Bất chợt, một bàn tay nhỏ nhắn ấm áp và mềm mại chạm vào.
Thẩm Yến Tây đột nhiên mở mắt, bắt gặp ánh mắt đầy vẻ bất an nhưng lại vô cùng táo bạo của Trần Gia Nhất.
Hai má Trần Gia Nhất đỏ bừng, mới chỉ khẽ chạm một cái cô đã hối hận rồi.
Nhưng bàn tay đã bị Thẩm Yến Tây chộp lấy.
Cô lúng túng nhìn anh, rồi đôi môi lại bị phủ kín.
“Hồi còn bên nhau lúc trước, anh đã từng nghĩ tới rồi.” Thẩm Yến Tây thì thầm bên tai cô, giọng nói trầm đục.
Anh xưa nay chưa bao giờ là bậc chính nhân quân tử liễu hạ huệ gì cả.
Những ý niệm anh nảy sinh đối với cô vốn dĩ đã không hề “trong sáng” chút nào.
“Anh…” Trần Gia Nhất thẹn thùng, ngón tay bị bàn tay to lớn của anh bao trọn.
Trong lòng bàn tay nóng hôi hổi, sự sung mãn ấy cứ phập phồng từng nhịp.
“Ừm.” Thẩm Yến Tây thừa nhận một cách đường hoàng, “Mỗi lần hôn em, anh đều nghĩ tới.”
“Lúc nằm mơ cũng nghĩ tới.” Anh khựng lại một chút, hơi thở nóng rực phả bên tai Trần Gia Nhất, hiếm khi thấy anh th* d*c nhẹ nhàng.
“Nghĩ còn quá đáng hơn thế này nhiều.”
“Anh… đừng nói nữa.” Gương mặt trắng ngần của Trần Gia Nhất giờ đã đỏ như gấc, “Thế mà anh còn…”
Còn giả vờ làm người đoan chính mà từ chối cô. Đã vậy lần nào cũng dùng chuyện dây rút quần để trêu chọc cô.
Trần Gia Nhất còn chưa kịp nói hết câu, tâm trí đã bị kéo đi mất.
Chiếc đồng hồ treo tường chậm chạp trôi qua, kim phút đã quay được hơn nửa vòng tròn, cô mới được Thẩm Yến Tây bế lên đi vào phòng tắm.
Mặt đá cẩm thạch hơi lạnh, Thẩm Yến Tây lấy một chiếc khăn sạch lót bên dưới rồi bế Trần Gia Nhất ngồi lên.
Tay Trần Gia Nhất mỏi nhừ, người cũng mệt lả, cô tựa vào vai Thẩm Yến Tây không muốn động đậy.
Thẩm Yến Tây nắm lấy tay cô đặt dưới vòi nước, dòng nước ấm áp chảy qua, lòng bàn tay trắng trẻo hơi ửng hồng. Anh nhấn một chút bọt xà phòng, xoa vào lòng bàn tay cô, cẩn thận xoa đều.
“Thẩm Yến Tây, em muốn tắm.”
Trên người dính dấp, khó chịu lắm.
“Ừm, anh bế em đi.”
Sau khi tắm rửa qua loa, Thẩm Yến Tây lại bọc kín mít Trần Gia Nhất, bế cô sang phòng ngủ bên cạnh.
Căn phòng bên này đã bừa bãi tan tác, rõ ràng là không dùng được nữa rồi.
Trần Gia Nhất chẳng còn sức mà nhấc nổi mí mắt, mặc cho Thẩm Yến Tây xoay xở, vừa chạm vào gối là cô đã chìm sâu vào giấc ngủ.
Thẩm Yến Tây nhìn gương mặt khi ngủ điềm tĩnh của cô gái nhỏ, giúp cô đắp chăn cẩn thận, khoác thêm chiếc áo choàng tắm rồi bước ra ban công.
Đảo Phillip lúc rạng sáng chìm trong màu mực, bầu trời như tấm nhung pha chút sắc xanh chàm nhạt, điểm xuyết vài ngôi sao thưa thớt.
Thẩm Yến Tây tựa vào thành ban công, châm một điếu thuốc.
Điện thoại liên tục nhảy ra thông báo tin nhắn mới, là nhóm của Tạ Gia Nhượng. Biết anh vừa giành chức vô địch, bọn họ đang rục rịch lập hội ăn mừng trong nhóm.
Mấy chuyện này bình thường Thẩm Yến Tây chẳng buồn để tâm, cứ mươi ngày nửa tháng anh lại có một trận đấu, cúp vô địch sớm đã lấy đến mỏi tay. Đám người này rõ ràng là muốn tụ tập nên mới lôi anh ra làm cái cớ.
Trong nhóm có tám người mà đã tán phét hơn sáu trăm tin nhắn.
Thẩm Yến Tây: [Các cậu không có đời sống t*nh d*c à?]
[?]
[…]
[Đúng là đâm trúng tim đen mà]
[Anh ơi, em còn chưa có đối tượng đây này]
[Nói cứ như thể anh có rồi không bằng]
[Cười chết mất thôi]
Mấy gã đàn ông, mỗi người một câu.
Thẩm Yến Tây ấn tắt điện thoại, đốm đỏ nơi đầu ngón tay lập lòe trong màn đêm.
Hút xong một điếu thuốc, anh vẫn đứng lặng bên lan can.
Trần Nhất Nhất không thích mùi thuốc lá, phải đợi bay hết mùi mới vào được.
Anh mở cuộc trò chuyện nhóm, Tạ Gia Nhượng đã chọn xong một địa điểm và hỏi ý kiến mọi người, một loạt số “1” hiện ra đồng tình.
Thẩm Yến Tây quan sát một lát, cũng trả lời một dòng.
[11]
Đã Kết Hôn, Đừng Làm Phiền
Đánh giá:
Truyện Đã Kết Hôn, Đừng Làm Phiền
Story
Chương 39
10.0/10 từ 10 lượt.
