Đã Kết Hôn, Đừng Làm Phiền

Chương 38


Cơn mưa rào vừa dứt, đường bờ biển của đảo Phillip vẫn còn chìm trong màn sương xám ẩm ướt, nơi chân trời ẩn hiện những tia nắng vàng đỏ xuyên thấu qua tầng mây.


Trần Gia Nhất ngồi trong xe, đang lau mái tóc sũng nước. Thẩm Yến Tây mở khăn tắm ra choàng lên người cô. Bản thân anh dẫu có dầm chút mưa này cũng chẳng sao, nhưng cô bé này thì lại mỏng manh lắm. Anh vặn nhiệt độ sưởi trong xe cao hơn một chút, rồi giúp cô quấn chặt lấy chiếc khăn.


“Anh làm thế này em không lau tóc được.”


“Để anh lau cho.”


Thẩm Yến Tây đón lấy chiếc khăn từ tay Trần Gia Nhất, khẽ nâng gáy cô lên. Chiếc khăn khô ráo, mềm mại phủ xuống, anh bắt đầu lau từ những sợi tóc mai trước trán, rồi xuôi theo mái tóc đen dài mềm mượt, chậm rãi lau khô từng chút một.


A Việt ngồi ở ghế lái, kinh ngạc ngoái nhìn ra sau. Anh Yến từ bao giờ mà lại có tính kiên nhẫn đến nhường này?


“Sao tự nhiên em lại chạy đến tận Sydney thế?” Thẩm Yến Tây vốn chẳng tin Trần Gia Nhất chỉ đơn thuần muốn tạo cho anh một bất ngờ.


Trần Gia Nhất đột nhiên nắm lấy tay anh, đôi mắt ướt át như vừa được gột rửa qua màn mưa, định nói gì đó lại thôi.


A Việt rất biết ý, lập tức nhìn thẳng về phía trước, hai tay nắm chặt vô lăng: “Cô Trần, cô cứ coi như tôi không tồn tại là được.”


Trần Gia Nhất: “…”


Thẩm Yến Tây cũng cạn lời, anh chỉ khẽ bóp nhẹ đầu ngón tay cô: “Không vội, về rồi nói.”


Tính cô vốn hay ngại, có nhiều chuyện không thể nói với anh trước mặt người ngoài được.


“Thật ra cũng chẳng có gì phải ngại cả.” Trần Gia Nhất rũ mắt, như thể bị Thẩm Yến Tây ảnh hưởng, cô cũng nghịch những đốt ngón tay thon gầy của anh.


Cô không biết phải diễn tả thế nào, cái dũng khí đơn độc khi quyết đoán bước lên máy bay kia, lúc nhìn thấy anh lại dần dần lịm tắt. Từ lúc gặp lại đến giờ, cả hai đều ăn ý không ai nhắc đến chuyện chia tay.


Một lúc lâu sau, Trần Gia Nhất mới nhỏ giọng lên tiếng: “Thẩm Yến Tây, có phải anh đã đọc nhật ký của em rồi không?”


Câu nói nhỏ như tiếng muỗi kêu, nhưng dường như lại che giấu nỗi tủi thân và buồn bã thấu trời.


Trong mắt Thẩm Yến Tây dâng lên vẻ xót xa và dịu dàng, nhưng khóe môi lại khẽ cong lên thành nụ cười. Anh mặc cho Trần Gia Nhất mân mê ngón tay mình, tay kia vẫn tiếp tục nâng lên lau tóc cho cô.


“Chỉ vì chuyện này thôi sao?”


Trần Gia Nhất ngước mắt lên, ánh nhìn như phủ một lớp sương mờ.


Rõ ràng, đối với cô, đây là một chuyện vô cùng hệ trọng. Hệ trọng đến mức khiến cô lặn lội ngàn dặm tìm đến đây, thậm chí chẳng thể đợi nổi đến lúc anh thi đấu xong để về nước.


“Anh không cố ý.” Thẩm Yến Tây cũng hạ thấp giọng, chiếc khăn bông cọ nhẹ sau gáy cô, “Anh mới chỉ đọc được một trang thôi.”


Nhưng ngón tay anh đã bị Trần Gia Nhất siết chặt.


Thẩm Yến Tây rũ mắt, có vài lời muốn hỏi, nhưng vì có mặt A Việt ở đây, chính anh lại trở thành người không thể mở lời.


“Không sao, anh không để tâm đâu.”


“Anh có để tâm.” Đôi mắt Trần Gia Nhất ngấn lệ, “Nếu anh thực sự không để tâm, anh đã không để nó lại chỗ cũ dưới đất, anh không muốn cho em biết là anh đã xem qua.”


Thẩm Yến Tây: “…”


Bảo sao mà cô lại thi đỗ thủ khoa cho được. Một cô gái nhìn qua thì có vẻ chậm chạp, dịu dàng, nhưng ở những chi tiết tinh tế lại thấu đáo hơn bất cứ ai.


“Ừ, là anh nói dối, thật ra anh vô cùng để tâm.”


Trần Gia Nhất chợt trở nên căng thẳng.


“Nhưng Trần Nhất Nhất này,” Thẩm Yến Tây bóp nhẹ phần đuôi tóc còn hơi ẩm của cô, hàng mi đen thẫm rũ xuống, “Điều anh để tâm là việc em biết anh đã xem, để tâm là việc em lo lắng anh sẽ vì thế mà tức giận rồi sinh ra bất an, và điều anh để tâm nhất chính là…”


Anh ngước mắt, ánh nhìn bình thản mà sâu thẳm, giọng nói cũng trở nên trầm ấm: “Em không nhìn rõ trái tim mình, cứ tự hạ thấp bản thân, rồi lại trốn chạy vào thế giới nhỏ bé của riêng mình.”


Trần Gia Nhất ngẩn người.


Chuyện này hoàn toàn khác với những gì cô hằng nghĩ.


“Anh không giận sao? Bởi vì em… em…”


Vào lúc anh đối xử với cô tốt đến thế, cô lại không trao đi sự thật lòng tương xứng.


“Lúc đó có lẽ là có. Còn bây giờ…” Thẩm Yến Tây cười cười, “Nếu anh vẫn chỉ hiểu em qua mặt chữ, thì có lẽ bây giờ anh cũng giống như những kẻ đang theo đuổi em ngoài kia, chẳng biết đã bị em từ chối bao nhiêu lần rồi.”



Anh cũng đâu có uổng công lớn hơn cô hai tuổi, cũng chẳng uổng công yêu cô gái trước mặt này một thời gian dài như thế.


Nước mắt trong mắt Trần Gia Nhất bỗng dưng trào dâng mạnh mẽ hơn, đôi mắt hạnh ướt đẫm, nước mắt dường như sắp không kìm lại được nữa.


“Nhưng ngày đó ở trong lớp, lúc anh định đi, rõ ràng là…” Cô sụt sịt mũi, giọng nói khàn đặc, “Rõ ràng là anh không vui.”


Hóa ra cô đều biết cả.


“Em thà tìm cái gã đàn ông ăn cơm không trả tiền kia giúp đỡ, cũng không chịu mở lời với anh, thử hỏi anh có vui nổi không?”


“…?”


A Việt ngồi thẳng đơ ở ghế lái, tự động bật chế độ điếc có chọn lọc.


Chuyện liên quan đến Tống Nhạn Linh không tiện nói nhiều, Thẩm Yến Tây đưa tay bấu nhẹ vào má Trần Gia Nhất: “Email của giáo sư Visp anh đã gửi cho em rồi, em có thể liên lạc với ông ấy bất cứ lúc nào.”


“Anh…”


“Anh giỏi lắm đúng không?” Thẩm Yến Tây hơi nhướng mày, “Trần Nhất Nhất, em thực sự phải tự kiểm điểm lại mình đi. Anh đã nói với em thế nào rồi, bất kể lúc nào, bất kể chuyện gì, chỉ cần cần thiết thì phải nói với anh.”


“Những lúc thế này còn không nghĩ đến chuyện hỏi anh, em chưa từng nghĩ rằng, có lẽ là do bình thường em quá hời hợt với anh rồi sao?”


“Không có mà.”


“Hửm?”


Trần Gia Nhất đột nhiên xích lại gần một chút, chẳng màng đến việc trong xe còn có người thứ ba, khẽ chạm môi mình vào làn môi mỏng đỏ hồng của Thẩm Yến Tây.


“Sẽ không từ chối anh đâu.”


…Bây giờ anh có lẽ cũng giống như những kẻ đang theo đuổi em ngoài kia, chẳng biết đã bị em từ chối bao nhiêu lần rồi.


“Anh và những người khác, không giống nhau.”


Giọng của Trần Gia Nhất đè xuống thật thấp, nhưng Thẩm Yến Tây lại nghe rất rõ ràng. Ánh sáng trong mắt anh từng chút một ngưng tụ lại, như thể được rút ra từ tận xương tủy rồi hội tụ về đây.


“Trần Nhất Nhất.” Anh gọi tên cô, âm thanh trầm khàn vấn vương nơi đầu môi.


“Em đừng có quyến rũ anh.”


A Việt: “…”



Từ sân bay New Haven đến khu nghỉ dưỡng trên đảo Phillip chỉ mất hơn mười phút lái xe. Chiếc xe chạy thẳng đến căn biệt thự biệt lập nơi Thẩm Yến Tây đang tạm trú.


“Em chỉ mang theo ngần này đồ thôi sao?” Thẩm Yến Tây nhấc thử chiếc túi nhỏ mà Trần Gia Nhất mang xuống từ trực thăng.


Trần Gia Nhất gật đầu: “Em đi gấp quá, không kịp thu dọn gì cả.”


“Anh có chạy mất đâu mà em phải gấp thế.”


“…”


Thẩm Yến Tây đưa chiếc điện thoại vẫn chưa có tín hiệu của Trần Gia Nhất cho A Việt: “Đi mua một cái mới trước đi. Còn nữa…”


Trong đội đua không có con gái, muốn chuẩn bị đồ cho cô cũng không tiện, “Thôi bỏ đi, để anh gọi quản gia khách sạn.”


Nắm lấy tay Trần Gia Nhất, Thẩm Yến Tây dắt cô đi vào trong: “Đi tắm trước đi đã, thay bộ quần áo ướt này ra. Anh bảo khách sạn nấu ít canh gừng, lát nữa ngâm mình trong nước nóng một chút cho thoát nhiệt.”


“Nhưng mà, em không thích uống canh gừng.”


Thẩm Yến Tây nghiêng đầu, chạm vào ánh mắt mềm mại nhưng đầy lý lẽ của cô: “Được, anh bảo họ cho thêm nhiều đường, đảm bảo không cay, nhưng không được phép không uống.”


Theo bản năng Trần Gia Nhất vẫn muốn từ chối, nhưng Thẩm Yến Tây đã siết chặt lấy ngón tay cô: “Không ngoan là anh sẽ đích thân bón cho em đấy, từng ngụm từng ngụm một.”


“Bón bằng miệng.”


Trần Gia Nhất: “?”


Trong đầu đột nhiên hiện lên khung cảnh đó, Trần Gia Nhất vội quay đầu nhìn về phía những rặng hoa phượng tím rực rỡ ngoài sân, nhưng vành tai trắng ngần đã bắt đầu ửng đỏ.


Căn biệt thự là một kiến trúc kiểu Úc có lối đi riêng và sân vườn độc lập, những ô cửa kính sát đất xuyên suốt mang cả một mảng xanh biếc của biển trời vào trong nhà mà không hề che chắn.



Ngồi máy bay mười mấy tiếng đồng hồ, Trần Gia Nhất quả thực cũng đã mệt lử. Bước vào phòng, cô định tháo dây chuyền ra rồi đi tắm, nhưng sợi dây thanh mảnh lại vướng vào tóc. Loay hoay trước gương một hồi lâu, cô mới quay đầu lại: “Thẩm Yến Tây, anh giúp em một chút.”


Thẩm Yến Tây vừa liên lạc với quản gia khách sạn xong, anh bước tới, giữ lấy tay cô: “Đừng cử động.”


Anh đã thay quần áo, chỉ là một chiếc áo thun trắng và quần đen đơn giản. Đứng sau lưng Trần Gia Nhất, anh cầm lấy sợi dây chuyền mảnh màu bạc, gỡ từng sợi tóc bị quấn vào ra. Trong tầm mắt anh là làn da trắng ngần, mịn màng nơi sau gáy cô gái nhỏ, bóng bẩy như ngọc.


Đầu ngón tay hơi thô ráp lướt qua mạn cổ trắng ngần, Thẩm Yến Tây vén tóc cô sang một bên. Trần Gia Nhất không kìm được mà khẽ rùng mình, nhìn người đàn ông đang yên lặng rũ mắt trong gương, ngay cả nhịp thở cô cũng vô thức chậm lại.


Chợt, một cảm giác mềm mại, mát lạnh chạm vào sau gáy: “Thẩm…”


Ngón tay dài của Thẩm Yến Tây móc lấy sợi dây chuyền, đặt lên bệ rửa mặt bằng đá cẩm thạch. Hai cánh tay anh vòng quanh người Trần Gia Nhất, ôm trọn cô vào lòng. Bờ môi mỏng áp lên vùng gáy mịn màng, chậm rãi và nghiêm túc nhấm nháp từng chút một.


Cảm giác ngứa ngáy lan tỏa, trong phút chốc dày đặc như kim châm, lan từ điểm bị hôn đến tận sau tai, khiến cả bờ vai cô cũng không ngừng run rẩy. Trần Gia Nhất nghe thấy tiếng tim mình đập thình thịch, cả người vô thức căng cứng.


“Thẩm Yến Tây, em… em muốn đi tắm.”


“Cùng tắm đi.”


Ba chữ thản nhiên.


Một câu khẳng định.


Dứt lời, Trần Gia Nhất liền bị Thẩm Yến Tây bế bổng lên.


Cánh cửa phòng tắm được đẩy ra, đập vào mắt là trần nhà cao thoáng đãng cùng những ô cửa kính sát đất hình vòng cung cỡ lớn, thu trọn cả bờ biển và ánh sáng trời mây vào bên trong. Trong không khí phảng phất hương vị thanh khiết của muối biển và mùi gỗ bạch đàn hơi đắng.


“Thẩm Yến Tây.” Trần Gia Nhất được anh bế trước ngực, không tự chủ được mà siết chặt lấy vạt áo trước ngực anh.


“Kính một chiều.”


Người bên trong có thể nhìn thấy phong cảnh bên ngoài, nhưng người bên ngoài lại không thể nhìn thấy bên trong.


Thế cũng không được.


Trần Gia Nhất không thể nào tắm ở một nơi chẳng khác gì lộ thiên thế này, đặc biệt là khi ngoài cửa sổ thực sự sẽ có thợ làm vườn đi qua đi lại chăm sóc hoa cỏ.


Đúng là đồ nhát gan.


Thẩm Yến Tây khẽ cười trêu cô, anh đưa tay nhấn công tắc trên tường. Những tấm rèm voan trắng muốt mỏng tựa cánh ve sầu từ từ khép lại, che đi đường bờ biển lúc hoàng hôn đang dần buông và những tán hoa phượng tím xanh mướt mát.


Không gian rộng lớn bỗng chốc tối sầm lại, chỉ còn sót lại chút ánh sáng tự nhiên hắt xuống.


Ở chính giữa phòng tắm, một chiếc bồn tắm màu trắng sữa được đặt chìm trong làn nước xanh biếc, dáng hình bầu dục tối giản trông tựa như một vỏ sò bị sóng đánh dạt lên bờ.


Ánh mắt Thẩm Yến Tây dừng lại trên bồn tắm một thoáng, rồi lại bế Trần Gia Nhất đi tiếp về phía trước.


Khu vực vòi hoa sen nằm ở phía trong cùng, được ngăn cách bởi một bức tường thấp màu trắng uốn lượn hình sóng vỗ. Vòi sen âm trần được bật lên, dòng nước ấm áp tuôn rơi như trận mưa rào dày đặc của một buổi trưa nhiệt đới, ngay lập tức thấm ướt đẫm bộ váy mỏng manh.


Lớp vải xanh nhạt bị vệt nước loang lổ chuyển sang màu xanh thiên thanh, in hằn rõ rệt đường nét nội y ẩn hiện bên trong.


Thẩm Yến Tây tiến lên nửa bước, dồn cô vào một không gian chật hẹp. Lưng Trần Gia Nhất tựa vào mặt gạch men, nhưng cái lạnh lẽo mà cô tưởng tượng đã bị lòng bàn tay ấm nóng của anh ngăn cách.


“Thẩm Yến Tây, chúng ta hay là…”


Thẩm Yến Tây lại khẽ hôn phớt lên đôi môi đỏ mềm mại của cô.


Anh chăm chú nhìn cô gái trước mặt, đưa tay kéo cổ áo thun rồi dứt khoát lột nó ra.


Ngọn tóc bị thấm ướt, những giọt nước bắn lên cổ anh rồi trượt dài theo xương quai xanh, để lại từng vệt nước trên những thớ cơ săn chắc rõ rệt, cuối cùng lặn mất tăm sau mép quần chun.


Trần Gia Nhất không dám nhìn xuống, cô vội vàng nhắm nghiền mắt, vành tai đỏ rực như thiêu như đốt.


“Cái dũng khí lúc rút dây quần của anh đâu mất rồi?” Thẩm Yến Tây khẽ cười, bao vây cô trong khoảng không chật hẹp giữa bức tường và lồng ngực mình, nhìn ngắm phần cổ trắng ngần của cô cũng bắt đầu nhuốm một tầng hồng nhạt.


“Trần Nhất Nhất, mở mắt ra nhìn anh này.”


Giọng nói trầm thấp đầy từ tính ấy như mang theo bùa mê thuốc lú, Trần Gia Nhất khẽ mở mắt, đập vào mắt là yết hầu gồ ghề của người đàn ông hiện rõ dưới lớp da mỏng trắng trẻo. Khối xương ấy khẽ chuyển động một cách chậm rãi và đầy kiềm chế.


Ánh nhìn của Trần Gia Nhất bị hút vào đó, cô theo bản năng đưa tay lên, đầu ngón tay chạm nhẹ vào chỗ lồi ra nhỏ bé ấy, nhưng ngay lập tức cổ tay cô đã bị anh nắm chặt.


Thẩm Yến Tây cúi đầu, bóp nhẹ chiếc cằm trắng như tuyết của cô nâng lên, rồi phủ môi mình lên đôi môi căng mọng đỏ thắm.


Khát vọng chiếm hữu chẳng hề che giấu khiến Trần Gia Nhất giật mình kinh hãi. Cô đưa tay định đẩy anh ra một chút, nhưng dưới lòng bàn tay lại là những khối cơ bắp tr*n tr**, hơi gồng lên, hòa cùng dòng nước ấm nóng khiến lòng bàn tay cô nóng hổi như bị thiêu đốt.



Cô luống cuống không biết trốn vào đâu, lại bị Thẩm Yến Tây tóm chặt cổ tay, ép chặt vào lồng ngực anh, không sao nhích ra nổi.


Dòng nước tỏa ra làn sương mù nhạt nhòa, giữa làn sương mờ ảo ấy, lực đạo đè lên môi cô càng lúc càng nặng. Trần Gia Nhất bị buộc phải ngửa đầu, đ** l*** **t *t len vào, quấn quýt và m*t mát ra tiếng ẩm ướt, hòa lẫn với tiếng nước chảy róc rách dưới vòi hoa sen.


Bức tường gạch sau lưng dần trở nên nóng hổi vì hơi nước, lòng bàn tay chắn sau lưng Trần Gia Nhất rút đi, Thẩm Yến Tây một tay chống lên tường, tay kia bóp nhẹ sau gáy cô rồi cúi người ép xuống.


Hơi thở mỗi lúc một dồn dập, toàn bộ không khí dường như đều bị cướp đoạt. Trần Gia Nhất muốn hớp một ngụm khí lớn, nhưng hành động đó lại càng tạo điều kiện cho Thẩm Yến Tây m*t mát và khuấy đảo quá quắt hơn, nơi nhạy cảm dưới lưỡi cô dường như không khống chế nổi mà tiết ra dịch ngọt.


“Thẩm…”


Cuối cùng cô cũng tìm được khe hở, phát ra một âm thanh yếu ớt.


“Anh đây, đang hôn em.”


Thẩm Yến Tây buông cánh môi cô ra, rồi lại l**m nhẹ lên môi cô. Oxy tranh nhau ùa vào buồng phổi, lồng ngực Trần Gia Nhất phập phồng, không ngừng thở gấp.


Nước chảy ròng ròng, lớp vải mỏng ướt át ôm trọn lấy những đường cong uyển chuyển.


Đầu ngón tay đang m*n tr*n sau gáy cô tìm thấy chiếc khóa kéo nhỏ xíu, anh kẹp lấy rồi nhẹ nhàng kéo xuống.


Tấm màn voan trắng trước cửa sổ sát đất bỗng nhiên bị gió biển thổi căng phồng, ánh hoàng hôn màu cam hồng ngoài cửa sổ nhuộm thắm đường chân trời nơi biển trời giao thoa, tràn vào tầm mắt.


Trần Gia Nhất theo bản năng nhắm mắt lại.


Lớp men xanh thiên thanh từng chút một bị lột bỏ, hòa vào dòng nước.


Phía dưới lớp men ấy, là làn da trắng mịn như sứ, rạng rỡ như tuyết mới rơi.


Rồi lại ửng lên một tầng màu anh đào nhạt.


Thẩm Yến Tây một tay bế bổng cô lên, dòng nước từ vòi sen dội xuống, vỗ về trên làn da trắng ngần. Trần Gia Nhất theo bản năng vòng tay ôm lấy cổ anh.


Đôi bắp chân thon dài trắng trẻo đung đưa hai bên hông săn chắc của người đàn ông.


“Ngoan, ôm chặt một chút.”


Giọng Thẩm Yến Tây vương vấn ý cười, Trần Gia Nhất chỉ vì sợ ngã nên mới làm thế, vậy mà lại bị anh trêu cho đỏ mặt tía tai.


“Anh… không được nói nữa.”


“Ừ, anh làm thôi.”


Thẩm Yến Tây đưa tay lấy một vốc bọt sữa tắm vào lòng bàn tay, bắt đầu thoa đều từ sau gáy cô dần xuống phía dưới.


Bàn tay quanh năm lái xe của anh không chỉ có đầu ngón tay mà cả lòng bàn tay cũng có lớp chai mỏng. Trần Gia Nhất rùng mình một cái, cánh tay trắng muốt đang quàng cổ anh càng siết chặt hơn.


Lớp bọt mịn màng được xoa đều, dòng nước ấm áp tràn qua da thịt với nhiệt độ vừa phải, từng lỗ chân lông như đang giãn ra để thở. Trần Gia Nhất áp má vào hõm cổ Thẩm Yến Tây, khẽ thở dài đầy thoải mái.


Nhưng Thẩm Yến Tây đột nhiên bế cô cao hơn một chút, khẽ nghiêng đầu, những nụ hôn dày đặc rơi xuống bên cổ trắng ngần mịn màng của cô, mang theo hơi thở ấm áp và ẩm ướt.


Trần Gia Nhất không tự chủ được mà cong lưng lại, xương cánh bướm thanh mảnh khẽ run rẩy.


Trong cánh mũi phảng phất hương hoa thoang thoảng của sữa tắm.


Đầu ngón tay thô ráp vô tình lướt qua những đường nét bên rìa.


Một cảm giác run rẩy tê dại.


Một sự rung động thầm kín.


Lớp m*t mỏng manh bị đẩy ra, khoảnh khắc lòng bàn tay lấp đầy, cảm giác thật trĩu nặng.


Hơi nước hun đúc, hơi ấm từ môi dán chặt vào da thịt, chậm rãi nghiền ngẫm bên cổ mịn màng, cảm giác ấm nóng nương theo cổ lan tỏa khắp nơi.


Từng chút một đi xuống.


Tựa như dây leo quấn chặt lấy trái tim.


Cánh môi mang theo sự ẩm ướt của hơi nước, đầu lưỡi khẽ lướt qua, vai Trần Gia Nhất không ngừng co rúm, ngay cả đường vai cũng thu hẹp lại, đầu ngón tay đặt sau gáy Thẩm Yến Tây vô thức cuộn tròn.


Làn nước mờ mịt, đáy mắt cô cũng phủ một lớp ánh sáng ướt át.


Thẩm Yến Tây ngẩng đầu, khẽ m*t môi cô một cái: “Thích anh hôn em thế này không?”



Hai má Trần Gia Nhất đỏ ửng, cánh tay co lại định che chắn, nhưng đã bị Thẩm Yến Tây khóa chặt cổ tay. Anh một tay bế cô, đã lâu như vậy rồi mà dường như chẳng hề thấy mệt.


Đập vào mắt là một vùng trắng nõn nà.


Cô ăn gì mà lớn vậy, sao chỗ nào cũng trắng thế này.


Thẩm Yến Tây bắt lấy cổ tay cô, đặt cánh tay cô trở lại trên vai mình.


“Ngoan, ôm chặt thêm chút nữa.”


Dứt lời, anh lại một lần nữa cúi đầu.


Hàng mi Trần Gia Nhất khẽ run, cánh tay siết chặt.


Nhưng lại càng tự đưa mình vào miệng anh.


Trên mái vòm kính cao vút bỗng nhiên đáp xuống một chú chim nhỏ, toàn thân trắng tuyết, dáng vẻ tròn trịa, mỏ hồng hồng.


Tầm mắt Trần Gia Nhất bỗng chốc chạm phải đôi mắt đen láy tròn xoe của chú chim.


Ngăn cách bởi lớp kính, chú chim đang nghiêng đầu, tò mò quan sát họ.


Nỗi thẹn thùng bùng lên như lửa gặp gió xuân, suýt chút nữa thiêu cháy cô.


Nhiệt độ nơi môi răng đã thấm sâu vào da thịt, răng khẽ lướt qua, để lại những vệt đỏ nhạt.


Cô r*n r* khẽ, đuôi mắt ứa ra tia nước, nỗi đau nhói nhẹ nhàng lại được bờ môi ấm nóng xoa dịu bằng những cái m*t mát.


Chậm rãi mà dịu dàng.


Hơi nước quanh thân dần trở nên nóng bỏng, dệt thành một tấm lưới nhiệt tình hầm hập, bao bọc chặt chẽ hai người.


Tiếng nước chóp chép từ nụ hôn vang lên mờ ảo mà quyến luyến, Trần Gia Nhất nhũn người trong lòng Thẩm Yến Tây.


Nơi nụ hoa đỏ thắm đứng thẳng, bị anh hôn đến mức ướt đẫm bóng loáng.


“Thẩm Yến Tây.” Cô lẩm bẩm lên tiếng, giọng nói mềm nhũn, “Em mệt quá.”


Thế này đã mệt rồi sao?


“Trần Nhất Nhất, anh đã làm gì đâu.”


Dù nói vậy, Thẩm Yến Tây vẫn dùng hai tay bế cô lên, để cô dựa vào lòng mình, bước vào phòng xông hơi bên cạnh.


Hơi sương trong phòng xông hơi ùa tới, tựa như lớp sữa đặc không tan, quấn quýt lấy cổ chân trắng ngần của cô. Tấm gương đối diện phủ một lớp màn mỏng, quang ảnh chỉ còn lại những đường nét mờ mờ ảo ảo.


Trần Gia Nhất thấy mình được đặt ngồi xuống chiếc ghế bành màu nâu sẫm, phía dưới vùng bụng phẳng lì, lớp vải bông trắng muốt ôm gọn lấy.


Cả người cô chìm đắm trong một vùng trắng sữa mềm mại.


Những giọt nước li ti lơ lửng trong không trung, thấm ướt ngọn tóc và chân mày của Thẩm Yến Tây. Lúc cúi xuống, anh lại nhìn thấy một vệt bầm tím nhỏ trên đầu gối trắng muốt của cô.


Đôi mày nhíu lại, Thẩm Yến Tây quỳ một gối trước mặt cô: “Làm sao mà bị thế này?”


Trần Gia Nhất uể oải rũ mắt.


“Hình như lúc đi vội quá, em bị va vào cạnh bàn.”


“Có đau không?”


Trần Gia Nhất lắc đầu.


Thẩm Yến Tây lại nắm lấy cổ chân cô, đỡ lấy bắp chân rồi khẽ nhấc lên.


Anh cúi đầu, dịu dàng hôn lên vệt bầm tím nhỏ bé ấy.


Hơi sương mù mịt.


Trong tầm mắt, nơi gót chân trắng trẻo mịn màng.


Có một nốt ruồi son đỏ thắm nổi bật.


Giống hệt nốt ruồi trên cổ tay cô.


Khiến người ta không thể rời mắt.


Đã Kết Hôn, Đừng Làm Phiền
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Đã Kết Hôn, Đừng Làm Phiền Truyện Đã Kết Hôn, Đừng Làm Phiền Story Chương 38
10.0/10 từ 10 lượt.
loading...