Đã Kết Hôn, Đừng Làm Phiền
Chương 37
Vì Thẩm Yến Tây phải tham gia đợt huấn luyện tập trung nên mấy ngày nay Trần Gia Nhất rất ít khi liên lạc với anh.
Thứ bảy, cô về nhà lấy mấy bộ đồ mùa đông.
Khoảng thời gian này Tống Nhạn Linh không hề liên lạc với cô, ngược lại Trần Diên Thanh có gọi điện cho cô hai lần, bảo rằng tiết trời Bắc Kinh sắp chuyển lạnh, dặn cô mặc thêm áo kẻo cảm lạnh.
Khi hỏi về tình hình của Tống Nhạn Linh, Trần Diên Thanh chỉ nói vẫn ổn, có điều bà không chịu ăn uống gì, suốt ngày tự nhốt mình trong phòng, chẳng chịu gặp ai.
Lúc Trần Gia Nhất về đến nhà, Tống Nhạn Linh đang ngồi bóc quýt trên ghế sofa ngoài phòng khách. Có lẽ nghe thấy tiếng động, bà ngước mắt nhìn sang.
Tống Nhạn Linh có một đôi mắt rất đẹp, tựa như hổ phách lưu ly, nhưng giờ đây trông lại như một mặt hồ tĩnh lặng đã chết.
Thấy cô, bà lại thản nhiên thu hồi tầm mắt, cúi đầu tiếp tục bóc vỏ quýt.
Ngón tay đang buông thõng bên sườn của Trần Gia Nhất khẽ siết lại, rồi lại buông ra.
Lẽ ra cô nên quen với điều này từ lâu mới phải.
Không sao cả.
Rồi cũng sẽ quen thôi.
Cô lặng lẽ đi lên lầu, về phòng mình, xếp mấy chiếc áo khoác dày vào vali. Kỳ nghỉ đông năm ngoái vì phải về đây ở nên cô mới để số quần áo này lại, còn năm nay… chắc là không cần nữa đâu.
Kéo vali ra khỏi phòng, Trần Gia Nhất vẫn không nhịn được mà liếc nhìn xuống phòng khách một cái. Đúng như cô dự đoán, Tống Nhạn Linh đã không còn ở đó nữa.
Bà không muốn nhìn thấy cô.
Sống mũi cay cay, cô hít một hơi thật sâu, không để nước mắt rơi xuống. Cô cúi đầu xuống lầu, đi ra hiên nhà thay giày.
Tài xế của gia đình vẫn đang đợi ngoài cửa, thấy cô ra liền vội vàng lại gần giúp xách hành lý.
“Cháu cảm ơn chú Chu ạ.” Trần Gia Nhất nén lại nỗi xót xa, gượng cười một chút.
Qua lớp kính cửa sổ, ở trên tầng hai có một dáng người thanh mảnh đang đứng lặng.
Người phụ nữ nắm chặt rèm cửa, dẫu không kìm được ý định muốn nhìn xuống dưới nhà nhưng lại sợ bị phát hiện, trong đôi đồng tử xinh đẹp ngập tràn vẻ bi thương.
Trần Gia Nhất về tới căn hộ, treo từng chiếc áo mang về vào phòng để đồ. Một cách tự nhiên, cô lại nhớ đến cảnh tượng Thẩm Yến Tây ở đây hôm đó.
Anh ôm cô, tìm quần áo cho cô, hỏi cô sao không mặc thêm áo, nhỡ cảm lạnh thì đợi ai tới chăm sóc.
Có anh ở bên, xung quanh dường như lúc nào cũng rộn ràng náo nhiệt, anh sẽ kéo cô ra khỏi những cảm xúc tồi tệ.
Chẳng giống như bây giờ, căn hộ rộng lớn vắng lặng đìu hiu, cô không sao kiểm soát nổi mình, cứ luôn nghĩ về Tống Nhạn Linh.
Có lẽ do thiên tính máu mủ, tình cảm của cô dành cho Tống Nhạn Linh rất phức tạp. Có sợ hãi, có oán trách, có đau lòng, và cũng không ngăn được sự xót xa.
Thấy vẻ mặt vô hồn của bà, cô lại vô thức nhớ về vị họa sĩ thiên tài đầy thần thái năm xưa.
Biết bà không muốn gặp mình, cô lại nhớ về thuở nhỏ, cái cách bà đã đối tốt với cô ra sao. Cô cố gắng níu giữ hình bóng người mẹ dịu dàng trong ký ức, dù nó đã xa xôi đến mức mờ nhạt.
Con người ta hình như luôn như vậy, càng thiếu thốn thứ gì thì lại càng muốn níu giữ thứ đó.
Sắp xếp xong quần áo, Trần Gia Nhất lấy từ trong ba lô ra xấp tài liệu mượn từ thư viện, đó là báo cáo nghiên cứu lâm sàng về điều trị bệnh lý thần kinh đồng mắc của giáo sư Visp.
Hai năm trước, từng có bác sĩ đề xuất phương pháp này, nhưng vì quá mạo hiểm nên bố cô đã từ chối. Cách đây không lâu, cô thấy trên mạng một bệnh nhân kể về trải nghiệm của chính mình, rằng vị giáo sư này đã dùng liệu pháp sáng tạo để “chữa khỏi” cho ông ấy như thế nào.
Gần đây Bắc Kinh hạ nhiệt, bầu trời xám xịt, Trần Gia Nhất bật chiếc đèn đọc sách bên cạnh sofa, bắt đầu lật xem báo cáo nghiên cứu.
Luận văn y khoa hoàn toàn bằng tiếng Anh với những thuật ngữ chuyên môn khó hiểu, cô buộc phải dùng công cụ dịch trực tuyến để tra cứu từng từ một.
Sắc trời ngoài cửa sổ chuyển dần từ vàng cam sang tím sẫm, dạ dày bắt đầu lên tiếng biểu tình, Trần Gia Nhất kẹp lại thẻ đánh dấu trang, tắt đèn đứng dậy vào bếp tìm đồ ăn.
Rõ ràng là hệ thống sưởi vẫn hoạt động, nhưng căn hộ rộng lớn sao mà thanh vắng quá. Trước đây khi ở một mình cô chẳng hề nhận ra, giờ đây đột nhiên thấy đâu đâu cũng trống trải.
Xung quanh tĩnh mịch, dải đèn trong phòng khách tỏa ra ánh sáng yên ắng.
Khi đi ngang qua phòng vẽ, bước chân của Trần Gia Nhất bỗng khựng lại.
Trong ký ức mơ hồ, hôm ấy cô hoảng loạn chạy ra khỏi phòng vẽ mà không hề đóng cửa.
Tại sao bây giờ nó lại đóng?
Chậm rãi tiến lại gần, Trần Gia Nhất ấn tay nắm cửa. Ánh đèn từ hành lang hắt vào, cô nhìn thấy cuốn sổ tay nằm trên mặt đất.
Một hình ảnh lướt qua tâm trí, lúc cô vội vàng chạy ra mở cửa, cuốn sổ trong lòng đã rơi xuống sàn.
May quá.
Vẫn còn ở vị trí cũ.
Trần Gia Nhất bước tới, cúi người nhặt cuốn sổ lên. Nhìn thấy ngày tháng đang mở ra trên trang giấy.
Ngày 27 tháng 9.
Không phải ngày này.
Trần Gia Nhất vô cùng chắc chắn, đêm đó cô không hề lật tới trang này.
Toàn bộ máu trong người dường như đổ dồn về tứ chi trong tích tắc, rồi lại rút sạch về tim ngay giây sau đó.
Trong phút chốc, cả người cô lạnh toát.
Trần Gia Nhất hốt hoảng quay người, đáy mắt đen láy phủ một tầng kinh hãi, đầu gối không cẩn thận va vào chân bàn, đau đến mức nước mắt chực trào.
Lồng ngực như bị khoét một lỗ hổng lớn, gió thốc vào hun hút.
Gần như theo bản năng, Trần Gia Nhất mở điện thoại gọi cho Thẩm Yến Tây, nhưng liên tiếp ba cuộc đều không có người bắt máy.
Cô lại cố gắng liên lạc với A Việt, nhưng số của đối phương luôn báo không nằm trong vùng phủ sóng.
Dường như chỉ trong chớp mắt, cô và anh đã mất đi liên lạc.
Cô bàng hoàng nhớ lại buổi chiều hôm ấy ở lớp học, khi Thẩm Yến Tây rời đi, sâu trong đáy mắt anh là sự hụt hẫng.
Đúng vậy, là hụt hẫng. Lúc đó cô nhìn không ra, nhưng vào thời khắc này lại bắt trọn một cách rõ nét.
Trần Gia Nhất chưa bao giờ thấy cảm xúc ấy trong mắt Thẩm Yến Tây. Ánh mắt anh lúc nào cũng đen thẳm trong veo, pha chút ngông cuồng, và thường phảng phất một nụ cười lơ đãng, thứ ánh sáng rạng rỡ ấy khiến người ta không thể rời mắt.
Nhưng ngày hôm đó, vệt sáng nơi đáy mắt dường như bị ai đó dập tắt đột ngột, chỉ còn lại sự ảm đạm.
Có phải là vì cô không?
Có phải là vì cuốn nhật ký này không?
Trần Gia Nhất không biết, nhưng bản năng khiến cô không muốn đánh cược vào cái “không phải” dù chỉ là một phần vạn ấy.
Không liên lạc được với anh, cô có thể đi tìm anh.
Trần Gia Nhất rảo bước về phòng, lục tìm hộ chiếu trong ngăn kéo, rồi mở điện thoại xem chuyến bay gần nhất tới Úc. Mười một giờ đêm máy bay cất cánh, điểm đến là Sydney, cách đảo Phillip khoảng bảy tám tiếng đi xe, nhưng chuyến bay thẳng tới Melbourne thì phải đợi đến tận ban ngày ngày mai.
Cô dứt khoát đặt vé, gọi xe.
Đêm xuống, tại đảo Phillip.
Cửa phòng của Thẩm Yến Tây bị gõ dồn dập “rầm rầm rầm”.
“Anh Yến, tìm thấy rồi! Tìm thấy hết rồi!” A Việt đứng ngoài cửa, đưa tới hai chiếc túi da đen lớn.
Hai tiếng trước, cả đội đua vừa tới khách sạn, chỉ trong vòng dăm ba phút xuống xe, lúc quay lại thì mấy kiện hành lý trên xe đã biến mất. Tên trộm rõ ràng là kẻ sành sỏi, chỉ chọn những chiếc túi đắt tiền mà lấy, giấy tờ và điện thoại của Thẩm Yến Tây đều nằm ở trong đó.
“Vẫn là cái tên của anh Yến nhà mình có giá, mấy ông cảnh sát lúc đầu còn định đùn đẩy, vừa nghe tên anh là lập tức bắt tay vào việc tìm đồ ngay.”
“Vất vả rồi, nghỉ ngơi sớm đi.” Thẩm Yến Tây nhận lấy hành lý, đồ đạc mất cũng chẳng sao, nhưng điện thoại thì không được.
Mở máy lên, có năm cuộc gọi nhỡ của Trần Gia Nhất. Thẩm Yến Tây gọi lại nhưng máy báo đã tắt nguồn.
Hiện tại ở Bắc Kinh đã là rạng sáng, cô ngủ rồi sao?
Sinh hoạt của Trần Gia Nhất vốn rất điều độ, ngủ sớm dậy sớm, Thẩm Yến Tây không nghĩ ngợi nhiều. Ngày mai anh còn có trận đấu, giờ đã là ba giờ sáng, cơ thể có chút mệt mỏi nhưng anh không ngủ được.
Bán cầu Nam đang là mùa xuân, bầu trời đêm ở đảo Phillip đầy sao lấp lánh, anh tựa vào lan can ngoài ban công châm một điếu thuốc.
Một lúc sau, anh lại bấm điện thoại, vào khung chat đã được ghim lên đầu, dán địa chỉ email của giáo sư Visp vào đó.
[Trần Nhất Nhất, lần sau đừng đi hỏi người khác nữa, Thẩm Yến Tây này hữu dụng hơn bọn họ nhiều.]
Đáy mắt hiện lên từng lớp dịu dàng, Thẩm Yến Tây nở một nụ cười.
Chấp nhặt gì với cái đồ bướng bỉnh ấy chứ, cô không tìm anh chắc chắn là có lý do của cô. Giờ thì tên cô đã nằm chễm chệ trên giấy đăng ký kết hôn với anh rồi, còn chạy đi đâu được nữa?
Mà có chạy cũng chẳng sao.
Anh tìm được, bắt về là xong.
Dập tắt điếu thuốc đầu ngón tay, Thẩm Yến Tây quay về phòng nghỉ ngơi.
Ngày hôm sau.
Chủ Nhật là ngày đua chính thức của MotoGP, buổi sáng chỉ có một khoảng thời gian ngắn để khởi động, các tay đua sẽ tiến hành điều chỉnh xe lần cuối trước khi thi đấu.
Hơn mười giờ, Thẩm Yến Tây cầm điện thoại gọi cho Trần Gia Nhất, vẫn là tắt máy.
Trần Gia Nhất không thích ngủ nướng, kể cả là cuối tuần thì tám giờ cũng đã dậy rồi.
Thẩm Yến Tây mở WeChat.
[Vẫn còn đang ngủ à?]
Tin nhắn đi vào hư không.
Đợi đến giờ ăn trưa, Thẩm Yến Tây lờ mờ nhận ra có gì đó không ổn. Trần Gia Nhất dù có bận đến mấy, khi thấy nhiều cuộc gọi nhỡ thế này nhất định sẽ bớt chút thời gian liên lạc với anh. Một linh cảm chẳng lành trỗi dậy, Thẩm Yến Tây không phải chưa từng trải qua chuyện này.
Một tin nhắn chia tay gửi đi, rồi cả thế giới không tìm thấy cô đâu nữa.
Trần Gia Nhất sẽ không vô cớ chơi trò mất tích, trừ khi cô không có cách nào liên lạc với anh. Gần như theo bản năng, Thẩm Yến Tây liên tưởng ngay đến Tống Nhạn Linh, ánh mắt anh trở nên âm u, anh vớ lấy chìa khóa trên bàn rồi định đi thẳng.
Mí mắt Phương Minh bên cạnh giật nảy lên, “Thẩm Yến Tây! Cậu định đi đâu đấy? Cậu mà dám đi, tôi bây giờ sẽ đi ra ngoài rẽ trái, đâm đầu chết luôn cho cậu xem!”
Thẩm Yến Tây nén cơn bực dọc, “Đi gọi điện thoại.”
Anh đang ở tận nước Úc, xa xôi vạn dặm không thể với tới.
“Thế thì cậu đặt chìa khóa xe xuống.”
Thật sự là tiền án của anh quá nhiều, Phương Minh đã bị ám ảnh tâm lý luôn rồi.
Thẩm Yến Tây quẳng chìa khóa lên bàn, quay người đi tới bên cửa sổ sát đất, tìm thông tin liên lạc trong điện thoại.
A Việt đang tống cái đùi gà vào miệng bỗng nghẹn họng, nhìn Phương Minh đang sắp phát hỏa, “Anh Minh, chuyện… chuyện này là sao thế?”
“Không thấy sao? Cả buổi sáng nay cậu ta cứ như người mất hồn ấy, tám phần mười là có liên quan đến cô bé kia.” Phương Minh day day thái dương, “Từ lúc vừa đặt chân lên đảo là mắt trái tôi đã giật liên hồi rồi.”
A Việt lại liếc nhìn Thẩm Yến Tây đang đứng bên cửa sổ gọi điện thoại, là cô Trần sao?
“Anh Yến không phải hạng người thiếu suy nghĩ đâu, anh ấy biết việc gì nặng nhẹ mà.”
Phương Minh cười lạnh: “Cậu ta thì biết cái quái gì!”
Năm đó là ai suốt ngày say khướt, để rồi hỏng luôn cả một mùa giải? Đời cầu thủ hay tay đua đều có hạn, thời kỳ hoàng kim cũng chỉ có vài năm ngắn ngủi. Thẩm Yến Tây đã từng để tuột mất chức vô địch trong tầm tay một lần rồi, tuyệt đối không được có lần thứ hai.
A Việt lí nhí: “Nhưng anh giữ chìa khóa cũng chẳng ích gì, anh Yến mà muốn đi thật thì anh ấy bắt xe taxi cũng được vậy.”
“…?” Phương Minh đá một cái vào chân ghế của A Việt, “Cậu im miệng cho tôi!”
Ánh mắt anh ta lại hướng về phía bóng lưng của Thẩm Yến Tây.
Tổ tông ơi, cầu xin cậu.
Nghìn vạn lần đừng có dở chứng.
Thẩm Yến Tây đứng bên cửa sổ, màn hình điện thoại hiện lên ba chữ “Cô giáo Mạnh”. Đợi một lúc lâu, Mạnh Tĩnh mới nhấc máy.
“Mẹ.”
“Có việc thì gọi mẹ, không việc thì gọi cô giáo Mạnh. Người ta biết thì bảo tôi nuôi con trai, không biết lại tưởng tôi là cái ‘sạc dự phòng công cộng’ đấy. Lúc cần thì tìm khắp thế gian, xong việc cái là cắt đứt liên lạc luôn.”
Thẩm Yến Tây: “…”
Mạnh Tĩnh vốn có cái miệng sắc sảo chẳng nể nang ai bao giờ, đến nay vẫn chưa từng nếm mùi thất bại.
“Nói đi, có chuyện gì.”
“Mẹ tìm giúp con Nhất Nhất với.”
“Mất vợ rồi à?” Mạnh Tĩnh tỏ vẻ đắc ý trước nỗi khổ của con trai, “Có phải con nói năng gì làm con bé phật ý nên người ta không thèm nhìn mặt con nữa không?”
“Không ạ, từ tối qua con đã không liên lạc được, cứ ngỡ cô ấy ngủ sớm, nhưng giờ gọi thì máy toàn báo tắt máy.”
Nghe ra sự lo lắng trong lời nói của Thẩm Yến Tây, Mạnh Tĩnh không đùa nữa: “Đợi đã.”
Nói xong, bà không quên dặn dò: “Thẩm Yến Tây, đây là Bắc Kinh, con đừng có mà nghĩ quẩn.”
Cúp máy, Thẩm Yến Tây buông thõng tay đứng bên cửa sổ, bàn tay siết chặt chiếc điện thoại, đầu ngón tay cứ vân vê mãi cạnh màn hình.
Một lúc sau, điện thoại rung lên. Đốt ngón tay đang cầm máy của anh chợt siết lại thật mạnh, nhưng rồi lại thấy trên màn hình là tin nhắn của Tạ Gia Nhượng gửi tới.
[Anh ơi, cố lên!!!]
[Em ở Bắc Kinh đợi anh khải hoàn trở về!!!]
Đáy mắt Thẩm Yến Tây nén lại một màu u tối cuộn trào.
Nhờ Mạnh Tĩnh tìm người đã là cách nhanh nhất, nhưng cũng cần có thời gian, anh không thể cứ đứng đây đợi mãi được.
“A Việt.” Thẩm Yến Tây bước lại gần, “Đặt giúp anh vé máy bay về nước chiều nay, chuyến sớm nhất.”
A Việt: “?”
Phương Minh bật dậy khỏi ghế như lò xo: “Thẩm Yến Tây, cậu dám!”
“Cậu có biết tự ý bỏ thi đấu sẽ phải đối mặt với hình phạt thế nào không?!”
Không chỉ là hình phạt, mà còn là chiếc cúp vô địch, và cả ngôi vị quán quân tổng sắp sau ba chặng nữa cũng sẽ trở thành dấu hỏi lớn.
Nhưng cúp thì vẫn còn đó, chức vô địch vẫn có thể giành lại.
Còn Trần Nhất Nhất thì chỉ có một trên đời.
Chức vô địch anh muốn, mà Trần Nhất Nhất anh cũng phải đi tìm ngay bây giờ.
Phương Minh đã không kìm nén được cơn thịnh nộ. Quen biết Thẩm Yến Tây bao nhiêu năm, đây là lần đầu tiên anh ta thực sự nổi giận lôi đình.
“Thẩm Yến Tây! Mẹ nó cậu tưởng rằng tất cả mọi người đều phải xoay quanh cậu, đều van nài cậu giành cái chức vô địch này chắc?! Thành tích năm nay cậu lấy được, cậu lấy gì đảm bảo sang năm vẫn còn giữ được phong độ hả!”
Thẩm Yến Tây im lặng hồi lâu, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười, nhưng đáy mắt lại lạnh lẽo cô tịch.
“Tôi chưa bao giờ yêu cầu tất cả mọi người phải xoay quanh mình.”
Trong bầu không khí đối đầu tĩnh lặng, Phương Minh hoàn toàn bùng nổ: “Cút! Cút hết đi! Ông đây là người đầu tiên cút đây, dẹp mẹ nó lý tưởng với ước mơ đi! Dẹp luôn cả cái chức đương kim vô địch đi!”
A Việt đứng trong góc run cầm cập, muốn khuyên ngăn nhưng chẳng biết nên khuyên bên nào.
Điện thoại vang lên, là một số lạ.
Thẩm Yến Tây tiện tay ngắt máy.
Tiếng rung lại vang lên, lần này là máy của A Việt. Đang ở tâm bão, A Việt vội vàng bắt máy: “Alo, xin chào.”
“A Việt, chào anh. Tôi là Trần Gia Nhất.”
“Hả?” Trong phút chốc kinh ngạc, A Việt vội vàng nhấn loa ngoài, “Trần… cô Trần!”
Cậu ta đưa điện thoại đến trước mặt Thẩm Yến Tây.
Khoảnh khắc đó, A Việt cảm thấy bầu trời đảo Phillip như bừng sáng.
Thẩm Yến Tây cụp mắt, nhìn chằm chằm vào màn hình như muốn nhìn xuyên qua đó để thấy người bên kia.
“Mẹ gọi điện cho em, bảo em liên lạc với anh. Em không sao cả, chỉ là điện thoại gặp chút trục trặc nên mất sóng suốt. Anh đừng lo cho em, cứ yên tâm thi đấu nhé.”
“Thẩm Yến Tây.” Giọng cô mềm mại mà nghiêm túc, “Em sẽ ở trước màn hình cổ vũ cho anh.”
Sự u ám nơi đáy mắt tan biến, thay vào đó là nụ cười dần lan tỏa. Thẩm Yến Tây nhìn màn hình, khẽ ừ một tiếng.
“Anh biết rồi.”
A Việt: “…”
Sau này mà không trị được anh Yến, cứ tìm cô Trần là xong!
Cuộc gọi kết thúc, Thẩm Yến Tây đi tới trước mặt Phương Minh. Phương Minh khoanh tay trước ngực, hừ một tiếng thật mạnh. Thẩm Yến Tây lại giơ tay bá cổ anh ta: “Anh không cút được đâu, anh ký hợp đồng tám năm với đội đua rồi, tiền bồi thường cao lắm.”
Phương Minh: “?!”
“Tự ý bỏ thi đấu sẽ bị phạt chạy thêm hai vòng chạy dài, tốc độ trong khu vực kỹ thuật giới hạn 60km/h, tôi có thể đuổi kịp nhanh nhất là 7 vị trí, lấy về 16 điểm. 9 điểm bị mất đó, chỉ cần ba chặng tiếp theo tôi không rớt khỏi top 4 thì chức vô địch tổng vẫn là của tôi.” Thẩm Yến Tây dừng lại một chút, nghiêm túc nói: “Tôi chưa bao giờ bảo là mình không cần chức vô địch này.”
“Phương Minh Vĩ.” Thẩm Yến Tây liếc nhìn anh ta, ánh mắt đầy vẻ kiêu ngạo, “Tôi đã bao giờ về thứ tư chưa?”
“Đừng có gọi tôi là Phương Minh Vĩ!” Phương Minh lập tức xù lông. Năm đó cũng vì hay bị gọi là “Vĩ ca”, nghe giống thuốc cường dương nên anh ta mới đổi tên.
“Nói như thể chặng này cậu chắc chắn lấy được quán quân không bằng!”
Thẩm Yến Tây cười lơ đãng: “Tất nhiên là tôi lấy được rồi.”
Phương Minh: “?”
“Tôi đã hứa với Nhất Nhất rồi, sẽ mang cúp vô địch về cho em ấy.”
Phương Minh: “???”
Mẹ kiếp!
Cúp vô địch là đặc sản hay sao?! Muốn mang về là mang được chắc!!!
Trên chiếc trực thăng bay từ Sydney đến đảo Phillip, Trần Gia Nhất đang xem tường thuật trực tiếp chặng đua MotoGP tại Úc.
Một tiếng trước, khi vừa xuống máy bay, cô bị một tiếp viên hàng không giữ lại, nói có một người phụ nữ họ Mạnh đang tìm cô. Trần Gia Nhất không có người bạn nào họ Mạnh, người duy nhất cô có thể nghĩ tới chính là người nhà của Thẩm Yến Tây.
Tiếp viên giúp cô nối máy, đầu dây bên kia vang lên giọng nữ ôn hòa: “Chào Nhất Nhất, cô là Mạnh Tĩnh, mẹ của Thẩm Yến Tây.”
Trần Gia Nhất hơi ngẩn người, vội vàng thưa: “Con chào cô ạ.”
“Yến Tây không tìm thấy con nên chắc đang cuống cuồng lên rồi. Nếu tiện, cháu gọi lại cho thằng bé một cuộc nhé, chỉ khi nghe thấy tiếng của con thì thằng bé mới yên tâm được.” Dừng một nhịp, Mạnh Tĩnh đoán: “Con đến Sydney là để tìm cậu ấy phải không?”
Trần Gia Nhất khẽ vâng. Cô cũng không biết tại sao điện thoại lại đột ngột mất sóng, vốn dĩ định bụng xuống máy bay sẽ liên lạc với anh ngay.
“Lát nữa nó có trận đấu, con tạm thời đừng nói với thằng bé là con đang ở Sydney nhé. Cô đã sắp xếp người đợi sẵn ở sân bay rồi, lúc đó sẽ dùng trực thăng đưa thẳng con tới đảo Phillip.”
“Dạ?”
Trong điện thoại, Mạnh Tĩnh cười khẽ: “Có những kẻ, chậm một chút thôi là đã phát điên lên rồi.”
Mạnh Tĩnh không nói rõ tại sao bà lại tìm được cô thông qua hãng hàng không, Trần Gia Nhất đoán có lẽ vì Thẩm Yến Tây không liên lạc được với cô nên đã kiểm tra lịch sử xuất nhập cảnh của cô.
Trực thăng đã từ từ cất cánh, thu vào tầm mắt là vùng biển xanh thẳm.
Trên màn hình, ánh nắng gay gắt hắt xuống khiến những đường kẻ xanh trắng trên đường đua hiện lên như những đốm sáng li ti, trên khán đài là một biển người vàng rực đang chuyển động.
Đây không phải lần đầu Trần Gia Nhất xem Thẩm Yến Tây thi đấu, nhưng lần nào cô cũng thấy căng thẳng vô cùng, cứ như thể chính mình đang đứng trên sân đấu vậy.
Trong tai nghe, người dẫn chương trình đang lần lượt giới thiệu các tay đua tham gia ngày hôm nay. Khi nhắc đến tên Thẩm Yến Tây, tiếng hò hét và cổ vũ tại hiện trường kéo dài suốt cả một phút đồng hồ.
Càng gần đến nơi anh thi đấu, Trần Gia Nhất càng cảm nhận rõ rệt sự nồng nhiệt ấy, và cả việc…
Người yêu mến anh thực sự rất nhiều.
Một lát sau, tiếng động cơ gầm rú vang lên từng hồi. Khoảnh khắc đèn xanh bật sáng, hàng chục chiếc xe đua đồng loạt lao ra khỏi vạch xuất phát, bóng dáng đen kim ấy dẫn đầu tuyệt đối.
Lợi thế dẫn trước của Thẩm Yến Tây quá rõ ràng, chức vô địch gần như không có gì phải bàn cãi. Chỉ là đến vòng thứ 13, bầu trời vốn trong xanh bỗng dần trở nên âm u, mây đen kéo về nhanh chóng trên mặt biển; đến vòng 17, trong ống kính đã lác đác những hạt mưa rơi, đường đua trở nên trơn trượt.
Không ít tay đua bắt đầu giảm tốc, nhưng Thẩm Yến Tây lại đẩy nhanh nhịp độ.
Trần Gia Nhất xem mà tim đập chân run.
Bên lề sân đấu, A Việt cũng nắm chặt lấy cánh tay Phương Minh: “Anh Yến có cần phải liều thế không, em nhìn mà thấy sợ quá.”
Phương Minh lại thản nhiên khoanh tay, nhìn Thẩm Yến Tây vượt xe, nghiêng người qua khúc cua, rồi lại đột ngột tăng tốc ở góc cua tiếp theo.
Đường đua này anh ta và Thẩm Yến Tây đều quá quen thuộc, nhắm mắt cũng biết nên thao tác thế nào ở những khu vực nào.
Làm gì có ai sinh ra đã là bậc quân vương, Thẩm Yến Tây đúng là có thiên phú hơn người, nhưng chính những ngày tháng tập luyện bền bỉ từ năm này qua năm khác mới là chìa khóa giúp anh giữ vững phong độ ở mọi chặng đua.
Vòng đua cuối cùng, tiếng hò hét tại hiện trường như xuyên thấu cả màn mưa. Con quái thú sắt thép màu đen kim dẫn đầu toàn đoàn, khi tiến vào khúc cua cuối cùng, Thẩm Yến Tây bỗng nhiên tăng tốc một lần nữa, vặn kịch kim tay ga.
Đến cả Phương Minh đang đứng bên lề sân đấu cũng phải sững người trong chốc lát.
Cái thằng này!
Khoảnh khắc cán đích, biển người vàng rực bên khán đài dậy sóng, Thẩm Yến Tây dựng thẳng người, tháo mũ bảo hiểm, đứng hiên ngang trên chiếc mô tô đi vòng quanh sân khấu nửa vòng. Tiếng reo hò mỗi lúc một vang dội, nước mưa làm ướt đẫm hàng mi, chảy dọc theo khuôn mặt góc cạnh rồi đọng lại nơi cằm dưới thanh tú.
Anh cúi đầu, thành kính đặt một nụ hôn lên cổ tay mình.
Vừa rời khỏi đường đua, vô số phóng viên báo chí đã ùa tới, Thẩm Yến Tây chẳng mảy may để tâm, sải bước đi thẳng qua lối đi an toàn.
A Việt đã đợi sẵn ở cửa vào: “Anh Yến!”
Cậu ta giơ ngón tay cái tán thưởng với Thẩm Yến Tây.
Thẩm Yến Tây ấn chiếc mũ bảo hiểm và đôi bao tay vào lòng A Việt.
“Tôi không tham gia lễ trao giải, đặt giúp tôi vé máy bay từ Melbourne về Bắc Kinh chuyến sớm nhất.”
“Dạ?” A Việt đuổi theo sau lưng anh, về Bắc Kinh làm gì chứ? Cô Trần sắp hạ cánh đến nơi rồi mà.
“Anh, không phải chứ… Anh không đợi cô Trần à?”
Bước chân Thẩm Yến Tây khựng lại, như thể vừa xuất hiện ảo giác.
“Cậu nói cái gì cơ?”
A Việt gãi đầu: “Vừa rồi cô Trần có gọi điện đến, bảo là còn hai mươi phút nữa sẽ hạ cánh xuống sân bay Newhaven, anh không đợi cô ấy sao?”
“Cậu bảo ai cơ?” Thẩm Yến Tây xác nhận lại lần nữa.
“Trần… cô Trần ạ.”
Thẩm Yến Tây vẫn có vẻ không tin, Phương Minh bước tới: “Là Trần Gia Nhất, cô bé đã lặn lội ngàn dặm đuổi theo tới tận đây rồi, cậu…”
Phương Minh đánh mắt nhìn anh từ trên xuống dưới: “Thôi bỏ đi, để tôi đặt vé máy bay từ Melbourne về Bắc Kinh cho cậu nhé.”
Thẩm Yến Tây vẫn đang chìm trong một trạng thái ngẩn ngơ.
Cảm giác chân thực chưa từng có.
Đột ngột, anh giật lấy mũ bảo hiểm và bao tay từ trong tay A Việt: “Anh Minh, vất vả nhờ anh lo liệu hậu sự.”
“Tôi…”
“16.500 vòng, 282 cây số, 2.2g, 45 độ.”
Thẩm Yến Tây nhanh chóng đưa ra một loạt thông số, Phương Minh chửi thề một tiếng nhỏ, biết rõ đây là các chỉ số kỹ thuật của vòng đua cuối cùng, có ý nghĩa vô cùng quan trọng đối với việc tập luyện sau này của bọn họ.
“Cậu mà còn mạo hiểm kiểu đấy một lần nữa là tôi từ chức đấy! Đền tiền tôi cũng từ!”
Thẩm Yến Tây nở nụ cười: “Giờ tôi là người đã có gia đình rồi, không mạo hiểm đâu.”
“…” Phương Minh không chịu nổi, thấy nổi hết cả da gà, “Cầm lấy đồ của cậu rồi biến lẹ đi.”
Thứ anh ta đưa cho Thẩm Yến Tây là thẻ thông hành vào sân bay Newhaven và chiếc vòng tay mà Trần Gia Nhất đã tặng anh.
“Anh Minh.”
Phương Minh lúng túng quay mặt đi chỗ khác, Thẩm Yến Tây đấm nhẹ vào ngực anh ta một cái rồi không dừng lại nữa, sải bước ra khỏi phòng nghỉ.
Con thú sắt đen kim vừa trải qua lễ tẩy rửa của thao trường, lớp vỏ sắt đen bóng loáng lên trong màn mưa. Thẩm Yến Tây đội mũ bảo hiểm, bước lên chiến mã, động cơ gầm vang.
Anh đi đón công chúa của mình đây.
Mặt đường nhựa của cung đường ven biển đã thấm đẫm nước mưa, những rặng bạch đàn liên tiếp đứng thẳng tắp, tỏa ra một làn sương mù màu xanh biếc. Chiếc xe băng qua cầu San Remo, dưới vách đá là những đợt sóng bạc cuồn cuộn.
Khi Thẩm Yến Tây chạy đến bãi đáp trực thăng, bầu trời xám xịt đang vang vọng tiếng gầm rú của cánh quạt. Anh tháo mũ bảo hiểm, ánh mắt khóa chặt lấy thân máy bay.
Càng đáp chạm đất, cửa khoang mở ra phía trên, một bóng dáng thanh mảnh xuất hiện trong tầm mắt. Tà váy màu xanh nhạt bị vấy ướt, loang ra sắc xanh thiên thanh như trong tranh thủy mặc.
Thẩm Yến Tây treo mũ bảo hiểm lên tay lái, sải bước đi tới.
Khoảnh khắc nhìn thấy anh, ánh mắt Trần Gia Nhất khẽ sững lại.
Mọi nỗi khiếp sợ, hoảng loạn, mệt mỏi và bất an suốt dọc đường đi… dường như trong giây phút này đều bị nước mưa gột rửa sạch sẽ. Chỉ còn lại người đàn ông trước mặt này, giữa màn mưa dày đặc đang kiên định tiến về phía cô.
Nơi đầu tim vừa xót xa vừa căng tràn cảm xúc.
Thời gian như ngừng trệ, ánh sáng và bóng tối trở nên hỗn độn.
Cho đến khi Thẩm Yến Tây đứng định hình trước mặt cô, đưa tay về phía cô, trong đáy mắt sâu thẳm không hề có sự hụt hẫng hay xa cách mà cô hằng lo sợ, mà chỉ ngập tràn ánh sáng rạng ngời.
“Trần Nhất Nhất, khá khen cho em đấy, dám chạy thẳng đến tận Úc thế này.” Ánh mắt Thẩm Yến Tây khóa chặt lấy cô, không rời nửa tấc.
Trần Gia Nhất chợt thấy tim mình đập loạn, đầu ngón tay vừa định chạm vào lòng bàn tay anh thì cổ tay đột nhiên bị siết chặt. Cả người cô mất thăng bằng, bị Thẩm Yến Tây nhẹ nhàng kéo một cái, ngã nhào vào vòng tay vững chãi của anh.
Va vào đôi mắt sâu thẳm như đêm đen của anh.
Mười ngón tay đan chặt, Thẩm Yến Tây đưa tay giữ lấy gáy cô, chẳng đợi Trần Gia Nhất kịp phản ứng, đôi môi hơi lạnh đã trực tiếp phủ xuống làn môi cô.
Bộ đồ đua xe trơn láng khiến Trần Gia Nhất có muốn nắm chặt cũng không được. Phi công vẫn còn ở trong khoang lái, cô cố đẩy Thẩm Yến Tây ra nhưng lại bị anh ghì chặt thắt lưng, ôm vào lòng mỗi lúc một chặt hơn, sâu hơn.
Lớp áo quần mùa xuân mỏng manh chẳng mấy chốc đã ướt sũng, nhưng lồng ngực anh lại nóng rực, thiêu đốt khiến đầu ngón tay cô tê dại.
Giọt mưa vương trên hàng mi khẽ run rẩy, trong sự ẩm ướt khi môi răng chạm nhau, có cái lạnh của mưa, cũng có hơi thở dồn dập của cả hai. Thẩm Yến Tây áp sát gáy cô, khẽ nghiêng đầu, đổi góc để nụ hôn thêm sâu.
Trời đất xám xịt, màn mưa mù mịt, ánh đèn định hướng bị nhòe đi thành những mảng màu đỏ cam, bọn họ hôn nhau vừa kín đáo lại vừa nồng cháy.
Đến khi hơi thở quện vào nhau đến mức sắp nghẹt thở, Thẩm Yến Tây mới hơi lùi lại một chút, trán tựa vào trán cô, đầu ngón tay đặt sau gáy cô không ngừng m*n tr*n như thể đã nghiện.
“Trần Nhất Nhất.” Lồng ngực anh khẽ phập phồng, giọng nói trầm khàn đầy từ tính hòa lẫn trong tiếng mưa.
“Lát nữa, đừng có khóc đấy.”
Đã Kết Hôn, Đừng Làm Phiền
Đánh giá:
Truyện Đã Kết Hôn, Đừng Làm Phiền
Story
Chương 37
10.0/10 từ 10 lượt.
