Đã Kết Hôn, Đừng Làm Phiền

Chương 42


Trần Gia Nhất cảm thấy chắc chắn là mắt mình hoa rồi.


Ba trăm cái, chẳng lẽ Thẩm Yến Tây định đặt dùng cho cả năm sao?


Hơn nữa, 22cm là cái khái niệm gì? Cô hoàn toàn chẳng hình dung nổi, lúc nãy nhìn không kỹ, chỉ cảm thấy kích thước ấy thật đáng sợ.


Lặng lẽ đưa trả điện thoại cho Thẩm Yến Tây, đôi gò má Trần Gia Nhất nóng bừng. Thấy anh vẫn đang thản nhiên nhắn tin với đối phương, cô khẽ nuốt nước bọt: “Có phải… anh gõ nhầm rồi không?”


Giọng cô nhỏ như tiếng muỗi kêu, đôi má trắng ngần ửng hồng như sắp bị nấu chín đến nơi. Thẩm Yến Tây ngước mắt nhìn xoáy vào cô hồi lâu, đáy mắt đong đầy ý cười: “Nhầm chỗ nào? Em lén đo rồi à?”


“…?”


Hiểu ra ý tứ trong lời nói của anh, Trần Gia Nhất vội vàng phủ nhận: “Không phải, ý em là số lượng.”


Cô lén liếc nhìn màn hình điện thoại của anh một lần nữa: “Có phải là… anh gõ thừa một số không không?”


“Ba mươi cái?”


Trần Gia Nhất rụt rè gật đầu.


Thẩm Yến Tây bật cười một tiếng đầy giễu cợt: “Ba mươi cái thì dùng mấy ngày là hết?”


Trần Gia Nhất: “?!”


Mấy ngày?


“Ba trăm cái dùng bình thường thì được nửa năm, nếu nhanh thì chắc ba tháng.”


“?”


Ba tháng?


Một tháng dùng một trăm cái sao?!


“Thẩm Yến Tây.” Trần Gia Nhất cảm thấy mình cần phải nhắc nhở anh một chút: “Tới thứ sáu hàng tuần em mới về đây ở.”


Một tuần có ít nhất bốn ngày cô không có nhà.


Thẩm Yến Tây như chẳng hề bận tâm, chỉ khẽ “ồ” một tiếng: “Vậy thì dùng thời gian cuối tuần để bù lại cho cả ngày thường.”


“???”


Trần Gia Nhất ngây người nhìn anh, đôi mắt đen láy tràn đầy vẻ không thể tin nổi.


Thẩm Yến Tây cuối cùng cũng không nhịn được nữa, bả vai khẽ run vì cười, anh kéo cô vào lòng: “Trần Nhất Nhất, trong đầu em đang nghĩ cái gì thế.”


Giọng anh vương vấn ý cười: “Chuyện này có phải bài tập nghiên cứu của em đâu mà phải hoàn thành theo kế hoạch.”


Trần Gia Nhất vừa ngơ ngác vừa thẹn thùng, tay nắm chặt lấy vạt áo khoác của anh, để mặc cho đỉnh đầu bị anh cọ tới cọ lui.


“Nếu em thích, chúng ta làm nhiều lần hơn một chút. Còn nếu anh thích…”


“Anh đừng nói nữa.” Trần Gia Nhất không thể nghe tiếp được nữa rồi, rõ ràng bộ đồ đua xe này rất thoáng khí, vậy mà cô lại cảm thấy ngột ngạt đến mức vã mồ hôi hột. Cái gì mà em thích với anh thích… Thẩm Yến Tây có biết mình đang nói gì không vậy?


Thẩm Yến Tây biết cô vẫn còn rất ngại ngùng trong chuyện này: “Có khát không, muốn uống nước không?”


Trần Gia Nhất gật đầu.


“Để anh bảo A Việt mang tới.” Thẩm Yến Tây mở điện thoại ra, chợt thấy tấm ảnh A Việt vừa gửi đến.


Trong buổi hoàng hôn dịu dàng, có hai bóng hình một trước một sau, Trần Gia Nhất đang ngoảnh đầu nhìn anh, đuôi mắt rạng rỡ ý cười.


Thẩm Yến Tây: [Mang hai chai nước qua đây, lấy nước ấm ấy.]


Thẩm Yến Tây: [Chuyển khoản 20.000.]


A Việt: [?]


Thẩm Yến Tây: [Chụp đẹp đấy, sau này cứ thế mà phát huy.]


A Việt: [Rõ thưa anh Yến!]


A Việt: [Cảm ơn anh Yến nhiều ạ!]



“Anh đang xem gì thế?” Trần Gia Nhất tò mò.


“Ảnh chụp.” Thẩm Yến Tây xoay màn hình điện thoại về phía cô.


“Trần Nhất Nhất, em xem em cười tươi chưa kìa.”


Trần Gia Nhất cũng chăm chú ngắm nhìn mình trong ảnh, đôi mắt cong cong: “Lúc đó chắc là vì em cảm thấy cảm giác tự mình lái xe thật kỳ diệu.”


“Chỉ vì chiếc xe thôi sao?”


Trần Gia Nhất ngước mắt lên, chạm phải ánh nhìn sâu thẳm của Thẩm Yến Tây.


“Có lẽ còn có…”


“Anh Yến, nước của anh đây.” A Việt hớt hải chạy tới, tay xách hai chai nước.


Thẩm Yến Tây: “…”


Cũng không cần phải gấp gáp đến thế.


Thẩm Yến Tây vặn nắp một chai đưa cho Trần Gia Nhất. Cô nhìn thân chai thon dài, trong đầu không tự chủ được mà hiện lên những con số vừa nhìn thấy lúc nãy.


22cm… dài thế này sao? Cái chai này hình như là 25cm thì phải.


Có sự so sánh trực quan rồi, Trần Gia Nhất cảm thấy cả người không ổn chút nào. Thẩm Yến Tây đưa nước tới mà cô cứ chần chừ mãi không đón lấy.


“Hửm?”


Nén lại tâm tình khó nói, Trần Gia Nhất cố gắng bình thản nhận lấy chai nước khoáng, thân chai âm ấm.


Nhưng cô lại cảm thấy nó nóng bỏng tay.


“Trần Nhất Nhất.” Thẩm Yến Tây định thần nhìn cô: “Em sao thế?”


“Không… chỉ là thấy nước hơi nóng.” Trần Gia Nhất nhấp hai ngụm nước, đầu ngón tay siết chặt thân chai rồi lại nới lỏng ra, cầm hờ hững.


Cảm giác hình như không to bằng cái chai này?


Đêm đó cô hoàn toàn ở thế bị động, chỉ liếc thấy một cái lúc ban đầu.


Không biết đường kính của cái chai này có được 58mm không nữa.


Trần Gia Nhất mải mê suy nghĩ mà chẳng hề nhận ra ánh mắt sâu xa của Thẩm Yến Tây đã dừng trên người mình từ lâu. Anh nhìn cô lúc thì ngắm ngón tay, lúc lại nhìn cái chai, lúc siết chặt, lúc lại buông lỏng.


“Trần Nhất Nhất.”


Trần Gia Nhất sực tỉnh, trái tim đập thót một cái.


“Không có gì, em chỉ đang cảm nhận vu vơ chút thôi.”


“Cảm nhận cái gì?”


“?”


Đột nhiên, Thẩm Yến Tây khẽ cười, ánh mắt nhìn thẳng vào đôi mắt đang hoảng loạn né tránh của cô gái nhỏ.


“Trần Nhất Nhất, em có biết mặt em sắp đỏ như trái táo rồi không?”


“?!”


“Em đang bổ não cái gì đấy?” Giọng Thẩm Yến Tây lười nhác, khẽ khựng lại một chút: “Hay nói cách khác, em đang cảm nhận cái gì?”


Tim Trần Gia Nhất bỗng chốc đập loạn nhịp, thình thịch như đánh trống trận.


“Em… em chỉ cảm thấy… cảm nhận nước ấm thôi.”


“Cỡ 56 thực ra vẫn cố đeo được, nhưng mà chật quá thì dễ rách lắm.”


“?!!!”


Cứu mạng!


Trần Gia Nhất chưa bao giờ thấy xấu hổ đến thế này, cô chỉ muốn tìm cái lỗ nào để chui xuống ngay lập tức.


Đáy mắt Thẩm Yến Tây thoáng ý cười, quả nhiên là cô đang nghĩ chuyện đó.



Anh đưa tay xoa xoa đỉnh đầu cô: “Có muốn chạy thêm hai vòng nữa không?”


“Hả?”


“Không chạy nữa à?” Thẩm Yến Tây khẽ nhướn mày: “Thế cũng được, chúng ta về nhà.”


“Về nhà…” Anh nắm lấy tay Trần Gia Nhất, vân vê những ngón tay thon dài của cô: “Để thỏa mãn trí tò mò của em.”


“Không cần đâu, thật ra em chẳng tò mò chút nào hết.” Trần Gia Nhất nghiêm túc bày tỏ thái độ, cô l**m đôi môi hơi khô vì nóng, khẽ kéo tay áo Thẩm Yến Tây: “Thẩm Yến Tây, chúng ta tiếp tục đi, em vẫn muốn lái thêm hai vòng nữa.”


“Anh chở em.”


Thẩm Yến Tây nhìn cô bằng ánh mắt hết mực dung túng: “Được thôi, công chúa điện hạ.”


“…”


Anh cúi đầu điều chỉnh thông số trên đồng hồ, Trần Gia Nhất mím môi: “Vất vả cho thầy Thẩm rồi.”


Nghe thấy ba chữ “thầy Thẩm”, động tác nơi đầu ngón tay Thẩm Yến Tây bỗng khựng lại.


Anh ngẩng đầu lên.


Trần Gia Nhất khẽ chớp mắt, lộ ra vẻ mặt vô cùng ngây thơ.


Chẳng phải chỉ là gọi bừa thôi sao, cô cũng biết làm vậy mà.


Hóa ra nhìn đối phương không làm gì được mình lại thú vị đến thế, chẳng trách Thẩm Yến Tây cứ thích đặt cho cô mấy cái tên linh tinh.


“Có vấn đề gì sao?” Trần Gia Nhất thản nhiên đeo găng tay vào: “Chẳng phải anh là huấn luyện viên của em sao?”


Thẩm Yến Tây gật đầu, đưa tay nhéo nhẹ cái má mềm mại của cô: “Trần Nhất Nhất, em nhớ kỹ câu nói này đấy.”


Tối nay Trần Gia Nhất chơi hơi hăng, bảo là hai vòng, cuối cùng lại nài nỉ Thẩm Yến Tây chở cô chạy tới bảy vòng. Nhưng bảy vòng xem ra vẫn chưa bõ bèn gì, nếu không phải Thẩm Yến Tây nói chạy nữa ngày mai sẽ đau chân thì cô nhất định không chịu xuống xe.


Về đến nhà, Trần Gia Nhất vẫn ôm điện thoại xem lại quá trình, cô làm việc gì mình thích cũng đều rất nghiêm túc, cô theo dõi vài tài khoản lớn chuyên về kiến thức kỹ thuật, rồi lại bắt đầu xem video của các tay đua nữ chuyên nghiệp.


Thẩm Yến Tây tắm xong bước ra, thấy Trần Gia Nhất vẫn đang ngồi trên sofa, trên đầu gối đặt một cuốn sổ nhỏ, cô đã vẽ ra được sơ đồ cấu tạo cơ bản của một chiếc mô tô.


“Vẫn chưa ngủ à?” Thẩm Yến Tây vừa lau mái tóc ướt vừa đi tới ngồi xuống cạnh cô, nhìn cô vừa nghe giải thích chuyên môn vừa vẽ thêm các chi tiết vào sơ đồ.


Anh đưa tay xoa đỉnh đầu cô, những ngón tay dài luồn qua kẽ tóc. Tắm xong cũng chẳng chịu sấy tóc cho tử tế, giờ này chân tóc vẫn còn hơi lành lạnh.


“Xem nốt cái này em sẽ đi ngủ.” Trần Gia Nhất nhìn chăm chú, chẳng buồn chia cho Thẩm Yến Tây lấy một ánh mắt.


Thẩm Yến Tây im lặng một hồi, cuối cùng mới lên tiếng: “Hắn ta giảng không hay.”


“?”


Trần Gia Nhất ngẩng đầu lên: “Blogger này có hơn hai triệu người theo dõi đấy.”


“Thế em có muốn xem anh có bao nhiêu người hâm mộ không?”


“…?”


Thẩm Yến Tây vòng tay ôm lấy eo Trần Gia Nhất, trực tiếp bế cô ngồi lên đùi mình, cằm tựa vào hõm cổ cô, nhìn vào sơ đồ cấu tạo cô vừa vẽ: “Em muốn nghe thì anh giảng cho, thú vị hơn hắn nhiều. Lại còn là dịch vụ một kèm một, giải đáp thắc mắc bất cứ lúc nào, còn có thể cung cấp thêm giá trị cảm xúc nữa.”


“Giá trị cảm xúc gì cơ?”


Thẩm Yến Tây rút cuốn sổ tay khỏi tay Trần Gia Nhất, xoay người cô lại để hai người đối mặt với nhau.


“Ví dụ như, chơi mấy trò tương tác nho nhỏ chẳng hạn.”


“Trò chơi nhỏ?”


“Ừ.” Ánh mắt Thẩm Yến Tây dừng lại trên bờ môi đỏ mọng đầy đặn, anh cúi đầu chạm khẽ, ngón tay dài vén vạt áo ngủ lên, bóp nhẹ vào eo Trần Gia Nhất.


Lớp chai mỏng nơi đầu ngón tay và lòng bàn tay anh mang theo cảm giác thô ráp nhẹ, cọ vào khiến Trần Gia Nhất thấy hơi ngứa. Cô định né tránh nhưng đã bị anh giữ chặt lấy sau gáy.


“Mười một giờ rồi, Trần Nhất Nhất.” Nụ hôn in lên khóe môi, hơi thở ấm nóng phả bên vành tai cô: “Em có phải cũng nên quan tâm đến chồng mình một chút không?”


“…” Trần Gia Nhất khẽ đẩy vào lồng ngực Thẩm Yến Tây, nghĩ đến con số đáng sợ kia: “Nhưng mà, chẳng phải anh vừa mới… đặt hàng sao.”


“Không ảnh hưởng.”


Không ảnh hưởng…?



Anh quá rành cách dùng nụ hôn để khơi gợi cảm xúc của cô.


“Hôm nay em có vui không?” Thẩm Yến Tây khẽ cắn môi cô, giống như đang thưởng thức miếng thạch ngọt mềm, anh m*t qua môi, rồi lại tỉ mẩn phác họa theo dáng môi đầy đặn.


Lòng bàn tay đang áp sát sống lưng cô vòng ra phía trước, bao trọn lấy.


Sự mềm mại bất chợt rơi vào một vùng ấm nóng, khiến Trần Gia Nhất run lên, khẽ cong lưng.


Ánh mắt vương chút hơi sương, Trần Gia Nhất bám lấy vai Thẩm Yến Tây: “Vui.”


Cô đáp rất khẽ, tâm trí hoàn toàn không đặt vào câu hỏi.


Đầu ngón tay hơi thô ráp m*n tr*n, cô muốn trốn tránh mà chẳng có đường lui.


Hồi lâu sau, Thẩm Yến Tây mới buông bờ môi đã bị hôn đến long lanh ra, anh nắm lấy cổ tay Trần Gia Nhất, đặt một nụ hôn lên nốt ruồi son nhỏ xíu trên đó, sắc tối trong đôi mắt thâm trầm đang dần đặc lại.


“Vậy anh làm cho Nhất Nhất vui hơn nữa nhé?”


Còn có chuyện gì vui hơn cả lái mô tô sao?


Gấu áo bị vén lên từng chút một, để lộ làn da trắng ngần như tuyết mới.


Thẩm Yến Tây giữ lấy mép áo: “Ngoan, em tự cắn lấy đi.”


Ánh sáng ấm áp từ chiếc đèn sàn lan tỏa khắp bộ sofa màu be, trong bóng hình đổ dài, Trần Gia Nhất bị bế cao lên một chút, Thẩm Yến Tây hờ hững nắm lấy một bên, cúi đầu xuống.


Chẳng biết ai đã chạm vào công tắc điều khiển, chiếc đèn sàn đột ngột tắt lịm, chỉ còn lại dải đèn vàng nhạt nơi sảnh vào hắt tới, soi bóng phòng khách như đang ngâm mình trong một ly nước mật ong ấm áp, ngay cả không khí cũng trở nên đặc quánh, lấp lánh hơi quang.


Thẩm Yến Tây khẽ lùi ra một chút, trong quầng sáng mờ ảo là một mảng ướt át lung linh, khẽ run rẩy, xinh đẹp đầy sức sống.


“Vui đến mức nào rồi?” Thẩm Yến Tây lại hỏi.


Anh thay phiên hôn lên đó.


Đầu ngón tay trắng nõn của Trần Gia Nhất siết chặt, hàng mi dày khép lại, không ngừng rung động.


Cô không biết, cũng chẳng thể nghĩ thông suốt được gì nữa, bộ não dường như đã mất đi khả năng tư duy.


“Giống như…” Cô cất tiếng, lớp vải rơi xuống.


“Giống như trò đua xe ở khu vui chơi ấy.”


Có hai chỗ ngồi trước sau, người lớn ngồi sau điều khiển vô lăng, chân ga và phanh, đứa trẻ ngồi trước phụ trách chỉ huy, cười vui ha hả.


Thẩm Yến Tây khẽ cười, hơi thở ấm nóng phả lên làn da trắng mịn.


Làn da dính chút hơi ẩm, bất ngờ tiếp xúc với không khí dâng lên từng đợt lành lạnh.


“Cái trò hồi nhỏ hay chơi ấy hả?”


Thẩm Yến Tây ghé sát vào điểm xinh xắn kia mà nói, như cố ý để hơi thở nhuộm đẫm lên đó.


Bờ vai Trần Gia Nhất co rụt lại, đuôi mắt tràn ra những giọt lệ: “Em không biết, hồi nhỏ em chưa chơi trò đó bao giờ.”


Gò má trắng ngần của cô ửng hồng như đóa hoa hải đường say rượu, rõ ràng đã nén chịu đến cực hạn.


Thế nhưng Trần Gia Nhất không hề biết, một câu nói vô tình của cô lại khiến tim Thẩm Yến Tây nhói lên từng đợt đau đớn như kim châm.


“Ừ.” Thẩm Yến Tây hôn lên môi cô một lần nữa, động tác dịu dàng, không chút suồng sã: “Sau này Thẩm Yến Tây sẽ đưa em đi chơi.”


“Nhất Nhất muốn chơi gì, chúng ta chơi nấy.”


Vừa nói, Thẩm Yến Tây vừa kéo áo của Trần Gia Nhất xuống, bao bọc cô thật kín kẽ.


Trần Gia Nhất không hiểu, cô khẽ mở mắt, hàng mi run rẩy vương chút hơi nước ẩm ướt. Lớp vải trên vai Thẩm Yến Tây bị cô túm chặt trong tay, đã nhăn nhúm đến chẳng ra hình thù gì.


Cô rưng rưng nước mắt, cắn môi không nói, nhưng Thẩm Yến Tây hiểu: “Không thoải mái sao?”


Đáy mắt Trần Gia Nhất phủ một lớp sương mờ sâu hơn, đầu gối tì lên sofa, bồn chồn cọ nhẹ.


Cô không biết nữa.


Trong cơ thể tràn ngập cảm giác tê dại khó tả, nhưng lại chẳng tìm thấy lối thoát, cuối cùng chỉ có thể dâng trào nơi đáy mắt.


Nước mắt cứ thế rơi xuống không một lời báo trước.



“Khóc cái gì, có bảo là không cho em đâu.” Thẩm Yến Tây cười khẽ, dùng đầu ngón tay lau đi nước mắt cho cô.


Trần Gia Nhất đỏ hoe mắt, còn chưa kịp phản ứng thì trời đất đã đảo lộn, lưng cô đã dán vào tấm đệm sofa mềm mại.


Thẩm Yến Tây cúi người ngậm lấy vành tai trắng trẻo như hạt trân châu, cả người anh đè xuống, bao trùm lấy bóng hình nhỏ bé của cô trong bóng tối.


Không khí thoang thoảng hương dành dành từ lọ t*nh h**n để trong phòng khách, hương hoa thanh khiết lan tỏa trong hơi thở, dần trở nên ngọt ngào và đặc quánh.


Cổ chân mảnh khảnh bị giữ chặt, nương theo ánh sáng mờ ảo, Thẩm Yến Tây nhìn thấy nốt ruồi son nổi bật trên làn da trắng sứ.


Anh cúi đầu hôn lên đó.


Trần Gia Nhất thốt ra tiếng nức nở, vùng vẫy muốn đẩy ra nhưng lại bị anh giữ cố định.


Hai tay cô đều bị Thẩm Yến Tây ấn trên chân, những đốt ngón tay trắng trẻo bị bao trọn, buộc phải ôm lấy chân mình.


Thẩm Yến Tây chuyên tâm hôn lên nốt ruồi đỏ nhỏ xíu ấy, khóe mắt liếc thấy một nốt khác trên cổ tay trắng ngần của cô, cũng nghiêng đầu hôn một cái.


Anh chẳng bao giờ bên trọng bên khinh.


Cho đến khi nốt ruồi trên cổ tay cũng bị anh hôn đến ướt át, làn da trắng nõn điểm xuyết những vệt đỏ hồng.


Trong quầng sáng vàng nhạt, Thẩm Yến Tây thấy lớp vải trắng bị thấm đẫm một mảng nhỏ.


Dưới cái nhìn chăm chú tĩnh lặng của anh, vết thấm ấy dần dần lan rộng.


“Thẩm…”


Ánh mắt Thẩm Yến Tây tối sầm lại, anh cúi đầu, mở môi, trực tiếp hôn lên đó.


Những lời Trần Gia Nhất định nói bị kẹt lại nơi cổ họng, tay bị ấn chặt, đuôi mắt trào ra những giọt nước mắt mãnh liệt hơn, làm ướt đẫm những sợi tóc mai bên má.


Phòng khách rộng lớn im lìm, chỉ còn lại tiếng nấc khe khẽ đầy nghẹn ngào của cô.


Và cả tiếng nước chùn chụt phát ra từ nụ hôn của Thẩm Yến Tây.


Hồi lâu sau, Thẩm Yến Tây buông tay cô ra, nghiêng đầu hôn lên những đầu ngón tay lấp lánh.


Đầu ngón tay hồng hào không ngừng run rẩy, móng tay được cắt tỉa gọn gàng ánh lên sắc hồng khỏe khoắn.


Thẩm Yến Tây đỡ lấy lưng Trần Gia Nhất, ôm cô vào lòng, dịu dàng hôn lên làn môi đỏ mọng.


“Giờ đã thoải mái chưa?”


Giọng anh trầm khàn, đáy mắt phủ một màu mực đậm đặc.


Trần Gia Nhất nằm phục trong lòng anh, bờ vai vẫn còn run lên bần bật.


Thẩm Yến Tây bế thốc cô lên, đi đến cạnh bàn, rót một ly nước ấm.


Đôi môi hơi được làm ướt, Trần Gia Nhất tham luyến ngậm lấy môi Thẩm Yến Tây, chờ đợi được anh mớm nước. Dòng nước ngọt ngào ấm áp trôi qua cổ họng, làm dịu đi sự khô rát.


Giọng cô thấp và mềm: “Nữa ạ.”


“Ừ.” Thẩm Yến Tây lại đút cho cô thêm một ngụm.


“Bổ sung thêm đi, tí nữa tiêu hao nhiều đấy.”


“…?”


Đầu óc phản ứng chậm chạp, đôi mắt ngấn nước tràn đầy vẻ hoang mang, vẫn chưa kết thúc sao?


Chạm vào vẻ ngạc nhiên trong mắt Trần Gia Nhất, Thẩm Yến Tây bế cô quay trở lại, ánh mắt sâu thẳm dừng trên đôi mắt mơ màng sũng nước của cô.


“Trần Nhất Nhất, anh vẫn còn đang đói đây này.”


Thẩm Yến Tây không quay về phòng ngủ mà bế cô trở lại sofa. Trần Gia Nhất lún sâu vào lớp đệm mềm mại, nhìn Thẩm Yến Tây đứng sừng sững trước mặt, cởi bỏ chiếc áo phông trên người.


Cơ bắp trên người anh săn chắc, không quá vạm vỡ nhưng mỗi tấc da thịt đều toát ra sức bật dồi dào. Đó không phải là kiểu cơ bắp được tạc ra một cách cố ý trong phòng gym, mà là những đường nét mượt mà có được nhờ nhiều năm cầm lái, vào cua; đôi vai rộng, eo hẹp, phác họa nên một vẻ đẹp hoang dại, sạch sẽ và dứt khoát.


Trần Gia Nhất chợt có dự cảm chẳng lành, định thụt lùi lại phía sau, nhưng sau lưng đã là gối sofa rồi.


“Thẩm Yến Tây.” Cô nuốt nước bọt: “Chúng ta, chúng ta về phòng đi.”


“Ở đây em không mệt.”


Một câu nói trầm thấp vang lên, Trần Gia Nhất còn chưa kịp hiểu thì đã bị anh ấn vai, lật người lại. Thẩm Yến Tây nắm lấy tay cô đặt lên lưng tựa của sofa, cúi đầu hôn lên sau gáy cô.


Đã Kết Hôn, Đừng Làm Phiền
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Đã Kết Hôn, Đừng Làm Phiền Truyện Đã Kết Hôn, Đừng Làm Phiền Story Chương 42
10.0/10 từ 10 lượt.
loading...