Cứu Rỗi Thiếu Gia Vạn Người Ghét

Chương 51: Phần ăn tình nhân


Giang Yển không hiểu nỗi lo lắng của Chúc Lê, nhưng cậu cũng chẳng buồn rầu lâu. Rất nhanh sau đó, đôi mắt cậu đã sáng bừng trở lại, phấn khích kéo tay Giang Yển nói: “Hay là chúng ta đi bày sạp bán hàng đi? Giống như hồi nhỏ ấy.”


Bày sạp kiếm được lắm nhé, nhất là sau khi Giang Yển giúp nhà cậu trồng được khoai lang và khoai tây. Mỗi ngày làm mấy món ăn vặt mang vào thành bán, nhà cậu kiếm được khối tiền!


Tuy sau này Hoàng thượng ban thưởng rất nhiều vàng bạc, hai mẹ con không còn vất vả như trước, nhưng cảm giác nghe tiếng tiền đồng leng keng trong túi vẫn khiến cậu nhớ mãi không quên.


“Đúng rồi Giang Yển ca ca, bày sạp ở đây chắc không cần cái gì mà… giấy phép bày sạp đâu nhỉ?” Chúc Lê chợt nhớ ra, lo lắng hỏi. Quy định ở chỗ này của ca ca thật sự quá nghiêm ngặt.


“…” Thật đúng là có đấy. Tuy bày sạp không phiền phức như hành nghề y, chỉ cần đóng phí chỗ ngồi là được, nhưng đó không phải trọng điểm.


Giang Yển đưa hai tay áp lên má Chúc Lê, xoay mặt cậu đối diện với mình, nghiêm túc nói: “Nhà chúng ta tạm thời không thiếu tiền. Ông ngoại mất có để lại cho anh một khoản, mấy năm nay anh đi đầu tư cũng tích cóp được chút đỉnh. Ừm, nuôi một mình em thì vẫn dư dả.” Còn những người khác thì miễn bàn.


“Nhưng chúng ta cũng không thể miệng ăn núi lở được.” Chúc Lê không biết ông ngoại để lại cho Giang Yển bao nhiêu, nhưng chắc cũng chẳng nhiều nhặn gì, nhất là khi vẫn còn người đang chằm chằm đòi tiền ca ca…



“A, đúng rồi! Hay là chúng ta trồng trọt trên mảnh đất sau núi đi? Trước kia chúng ta vẫn trồng trọt mà, có đất thì sợ gì đói! Hơn nữa cả ngọn núi toàn cỏ dại, để không thì phí quá.”


Cậu và nương đều từ nghèo khó đi lên, nhìn thấy đất đai bỏ hoang là xót xa lắm. Dù mấy năm nay đã chuyển vào thành sống, nhưng tháng nào cậu cũng về quê chăm sóc ruộng đồng. Thậm chí trong sân nhà ở huyện thành, cậu và mẹ còn quây một khoảnh đất nhỏ trồng khoai tây và khoai lang, cây nào cây nấy đều tươi tốt. Cậu cảm thấy ngoài y thuật ra thì trồng trọt là sở trường lớn nhất của mình.


“… Được.”


Từ sau khi bị Giang Minh Huy phóng hỏa đốt núi, Giang Yển liền bỏ đi Hải Thành, mãi đến vài năm trước mới có cơ hội quay lại. Tuy đã thuê người trồng lại cây hồ dương vàng, nhưng những chỗ khác vẫn giữ nguyên hiện trạng.


Trước kia hắn không để ý, giờ nghe A Lê nói mới thấy đúng là lãng phí thật. Một mảng lớn trơ trọi toàn cỏ dại trông cũng khó coi, mua ít hạt giống về trồng xem ra cũng là ý hay.


Thế là sau mười năm, Giang Yển lại chuẩn bị cùng Chúc Lê trải qua cuộc sống làm nông vui vẻ, hệt như ngày xưa.


“Chúng ta trồng cây ăn quả đi, trái cây vừa được giá lại vừa ngon! Còn khoai tây với khoai lang thì trồng ở trong sân, đợi chín là có cái ăn ngay.”


Nói là làm, Chúc Lê hào hứng thảo luận với Giang Yển về các loại cây trồng. Tuy cậu thích nhất vẫn là khoai lang và khoai tây đã gắn bó bao năm, nhưng ở thế giới của Giang Yển ca ca, sản lượng mấy thứ này quá nhiều nên chắc không được giá. Bọn họ có thể trồng một ít để nhà ăn, còn lại thì trồng thứ khác, thử nghiệm nhiều loại mới cũng tốt.



Nhân dịp Chúc Lê chưa được đi chơi đâu, Giang Yển liền đưa cậu xuống núi dạo phố, tiện thể ghé chợ nông sản mua hạt giống.


Mấy ngày nay, Chúc Lê đã được nhìn thấy một góc nhỏ của thế giới thần kỳ này qua điện thoại, nhưng nhìn qua màn hình và tận mắt chứng kiến là hai chuyện hoàn toàn khác nhau.


Cậu mặc chiếc áo thun dài tay cùng kiểu dáng với Giang Yển, đi sát rạt bên cạnh hắn, tay nắm chặt tay hắn không buông, vừa tò mò vừa cẩn trọng quan sát mọi thứ xung quanh.


Không phải cậu nhát gan đâu, mà là cái trung tâm thương mại này… to quá, lại còn cao chót vót! Vừa nãy đi theo Giang Yển ca ca vào cái thang máy hộp kín đi lên, cậu bị chóng mặt, giờ vẫn chưa hoàn hồn. Hơn nữa người ở đây đông nghịt! Chẳng kém gì phiên chợ lễ Khánh Nguyên ở huyện thành chỗ cậu cả.


“Vào quán này đi. Trình Phong bảo bánh ngọt ở đây ngon lắm, chắc em sẽ thích.” Giang Yển chọn một nhà hàng có khẩu vị phù hợp với đại chúng rồi dắt Chúc Lê vào.


Lần đầu đưa Chúc Lê đi ăn, phải chọn món nào cậu thích một chút. Hắn nhớ A Lê hảo ngọt, mà đồ ngọt hiện đại thì đa dạng hơn cổ đại nhiều, chắc chắn A Lê sẽ không cưỡng lại được.


Quả nhiên, vừa nghe thấy hai chữ “bánh ngọt”, tai Chúc Lê dựng đứng lên, nhỏ giọng hỏi: “Bánh ngọt là điểm tâm đúng không ạ? Có bánh hạt dẻ không anh?”


Cậu là một tiểu ca nhi rất chung thủy, bao năm qua dù tiệm điểm tâm có ra bao nhiêu món mới, cậu vẫn chỉ thích mỗi bánh hạt dẻ.



Ở đây chắc không bán loại bánh hạt dẻ truyền thống mà A Lê thích, nhưng mấy tiệm bánh kiểu Trung Hoa chắc sẽ có. Lát nữa về hắn sẽ dẫn A Lê đi xem thử.


Chúc Lê gật đầu, cũng không thất vọng lắm. Dù rất thích bánh hạt dẻ nhưng được thử món mới cậu cũng rất mong chờ.


Tuy nhiên vận may của họ cũng không tệ. Dù không có bánh hạt dẻ truyền thống, nhưng món tráng miệng đặc trưng của nhà hàng lại là bánh kem hạt dẻ. Quan trọng nhất là…


Hai người vừa ngồi xuống, nhân viên phục vụ đã tươi cười bước đến: “Chào mừng quý khách! Nhà hàng chúng tôi gần đây đang có chương trình ‘Phần ăn tình nhân’ giảm giá một nửa. Trong đó món chính là…, tráng miệng là bánh kem hạt dẻ và pudding bơ. Nếu hai vị có hứng thú…”


“Lấy cái phần ăn nửa giá này đi ạ!”


Tiểu đồ cổ Chúc Lê tuy chưa hiểu lắm mấy từ ngữ hiện đại, nhưng đã bắt sóng cực chuẩn cụm từ “nửa giá”, và nhanh chóng đưa ra quyết định. Hơn nữa phần ăn này có nhiều món, lại còn có bánh kem hạt dẻ, nghe là biết ngon rồi!


Giang Yển: “…”


“Vâng, xin quý khách chờ một lát.” Cô nhân viên liếc nhìn Chúc Lê, cười đầy ẩn ý rồi cầm thực đơn rời đi.



Lúc nãy thấy hai soái ca nắm tay nhau bước vào cô đã để ý rồi, nên mới giới thiệu phần ăn tình nhân, quả nhiên không đoán sai mà!


Đợi nhân viên đi khuất, Chúc Lê mới ghé tai thì thầm hỏi Giang Yển: “Giang Yển ca ca, cái ‘tình nhân’ đó nghĩa là gì vậy ạ? Tại sao phần ăn tình nhân lại được giảm nửa giá?”


“…” Giang Yển nhìn Chúc Lê hoàn toàn không biết mình vừa làm gì, bình thản đáp: “Là hoạt động dành cho những người yêu nhau. Bất kể là chưa kết hôn hay đã kết hôn, chỉ cần xác định quan hệ yêu đương là có thể hưởng ưu đãi này.”


“Khụ khụ!”


Chúc Lê sặc nước miếng, mặt mũi đỏ bừng không biết là do sặc hay do ngượng, luống cuống trừng mắt nhìn Giang Yển: “Sao anh không nói sớm cho em biết?”


Giang Yển liếc nhìn cậu, ánh mắt như muốn nói: Em chốt đơn nhanh như vậy, anh làm sao kịp mở miệng.


“…” Chúc Lê chột dạ rụt cổ lại.


Chủ yếu là cậu không ngờ người ở thế giới này lại… lại bôn phóng* như vậy! Thế mà còn có hoạt động dành riêng cho người yêu nhau, lại còn cả người đã kết hôn lẫn chưa kết hôn đều tham gia được. Ai mà tưởng tượng nổi chứ?


(* bôn phóng () dùng để miêu tả sự mạnh mẽ, phóng khoáng, không bị gò bó trong tư tưởng, tình cảm, hoặc văn chương, xuất phát từ chữ Hán (bēnfàng) có nghĩa là tràn trề, tuôn chảy, vọt lên, không bị kìm nén. Hóa ra từ này có trong tiếng Việt dưới dạng từ Hán Việt luôn mọi người ạ, trước giờ tôi tưởng là QT nên không dám dùng ý, mãi gần đây mới biết)


Cứu Rỗi Thiếu Gia Vạn Người Ghét
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Cứu Rỗi Thiếu Gia Vạn Người Ghét Truyện Cứu Rỗi Thiếu Gia Vạn Người Ghét Story Chương 51: Phần ăn tình nhân
10.0/10 từ 30 lượt.
loading...