Cứu Rỗi Thiếu Gia Vạn Người Ghét
Chương 52: Dỗ người
“Vậy… vậy chúng ta giả làm người yêu, nếu bị phát hiện có khi nào bị đuổi ra ngoài không anh?” Chúc Lê lí nhí hỏi, giọng nhỏ đến mức nếu không phải Giang Yển luôn dồn sự chú ý vào cậu và có thính lực tốt thì chắc chẳng nghe thấy gì.
“Chắc là không đâu.” Giang Yển khẽ cười.
Có lẽ vì thấy bộ dạng lo lắng này của A Lê quá thú vị nên hắn hiếm khi nổi tính xấu, không nói cho cậu biết thực ra “nửa giá” chỉ là chiêu trò marketing. Chỉ cần hai người đi cùng nhau không quá lệch lạc thì dù là giả, nhà hàng cũng sẽ mắt nhắm mắt mở cho qua, chẳng ai rảnh rỗi đi vạch trần làm gì.
“Vậy thì tốt rồi.” Chúc Lê khẽ thở phào nhẹ nhõm.
Nhưng ngay sau đó, cậu đột nhiên nhận ra một điều: Vậy… vậy chẳng phải trong mắt người khác, cậu và Giang Yển ca ca đang là một đôi tình nhân sao?
Chuyện này… hình như hơi sai sai thì phải?
Chúc Lê lén lút liếc trộm Giang Yển một cái, nhưng vì chưa học được tinh túy của việc nhìn trộm nên ngay giây sau đã bị bắt quả tang. Cậu giật mình ngồi thẳng lưng, hắng giọng giấu đầu lòi đuôi: “Em không cố ý!”
“Ừ.” Giang Yển vừa cắt miếng bít tết mới bưng lên đặt trước mặt Chúc Lê, vừa cười hùa theo: “Anh biết, em chỉ muốn tiết kiệm tiền cho anh thôi.”
“Dạ…”
Nghe Giang Yển nói vậy, Chúc Lê mới an tâm phần nào. Nhưng chẳng hiểu sao trong lòng cậu lại dấy lên một cảm giác mất mát khó tả.
Bọn họ đã mười năm không gặp, Giang Yển ca ca giờ cũng hơn hai mươi tuổi rồi. Ở thôn Giang Hạ, tầm tuổi này nam nhân đều đã có con bồng con bế. Liệu Giang Yển ca ca có người trong lòng chưa nhỉ?
Chắc là chưa đâu, cậu đến ở lâu như vậy mà có thấy ai đâu.
Nghĩ đến đây, tâm trạng Chúc Lê tự dưng vui vẻ trở lại. Vừa lúc món bánh kem hạt dẻ cậu mong chờ nhất được mang lên. Trông ngon quá đi mất! Chắc chắn là nhờ nó mà tâm trạng cậu tốt lên á.
“Cái bánh kem hạt dẻ này ngon thật đó!” Chúc Lê dùng thìa nhỏ xắn một miếng, lập tức bị kinh ngạc bởi hương vị độc đáo này.
Cậu chưa từng ăn loại bánh nào mềm mại đến thế, vừa đưa vào miệng đã tan ngay, thơm ngọt nhưng không hề ngấy chút nào. Cậu không kìm được lại cúi đầu xúc thêm một miếng to.
“Bên trong còn có hạt dẻ thật này!” Chúc Lê cắn trúng hạt dẻ thơm bùi, mắt sáng rực lên.
Bánh hạt dẻ ở tiệm điểm tâm tuy cũng mang tên “hạt dẻ”, nhưng tìm mỏi mắt chẳng thấy nửa hạt đâu, chỉ lờ mờ ngửi thấy chút hương vị. Còn cái bánh kem này thì đúng là hàng thật giá thật.
Cậu tuyên bố, từ nay về sau món điểm tâm yêu thích nhất của cậu không phải là bánh hạt dẻ nữa, mà là bánh kem hạt dẻ của nhà hàng tình nhân này! Khụ, không phải nhà hàng tình nhân, là nhà hàng… nhà hàng gì ấy nhỉ…
Giang Yển cũng vui lây khi thấy dáng vẻ vô tư lự của cậu, chuyên chú gắp đủ món ngon cho Chúc Lê.
Thế nhưng, khi người ta đang vui vẻ thì luôn có kẻ thích tìm đến gây chuyện làm hỏng không khí.
Điện thoại đặt bên tay Giang Yển reo lên hai lần. Hắn chỉ liếc qua rồi cúp máy. Chưa đầy năm giây sau, kẻ không biết điều kia lại gọi tiếp. Lần này Giang Yển dứt khoát tắt nguồn.
Lần đầu tiên đưa A Lê đi chơi, hắn không muốn bị mấy thứ rác rưởi làm hỏng tâm trạng.
Chúc Lê lén nhìn qua, thấy Giang Yển thậm chí còn không lưu số người gọi đến thì cho rằng đó là người không quan trọng. Ăn uống no say xong, cậu lại vui vẻ theo chân Giang Yển đến trạm tiếp theo.
Đi chơi cả buổi rồi mà vẫn chưa mua cây giống. Việc này phải chọn lựa kỹ càng mới được. Nương từng bảo, chỉ khi chọn được giống tốt thì cây sau này mới phát triển tốt, không thể qua loa đại khái.
Khí hậu Tô Thành ẩm ướt, mưa nhiều. Hai người đã nghiên cứu cả ngày hôm qua, cuối cùng quyết định một nửa đất trên núi sẽ trồng đào mật, nửa còn lại trồng thanh mai.
Đào mật vừa mọng nước lại vừa ngọt, cậu cực kỳ thích ăn. Thanh mai chua chua ngọt ngọt cũng rất ngon! Đương nhiên không phải cậu chỉ chăm chăm vào sở thích của mình đâu, mà là nghe Giang Yển ca ca bảo dưới chân núi cũng có vườn trồng đào mật và thanh mai.
Giang Yển: “…”
Chưa bàn chuyện khác, nếu biến khu biệt thự Tần Uyển thành mô hình nông trại kết hợp du lịch hái trái cây thì có khi việc kinh doanh sẽ rất khấm khá. Ừm, nếu xây thêm mấy căn nhà gỗ homestay nữa, biết đâu lại thành một khu nghỉ dưỡng mini?
Khi hai người chốt xong số lượng lớn cây giống và vận chuyển về nhà, nhìn vẻ mặt háo hức của Chúc Lê, Giang Yển thực sự có chút muốn thử sức với ý tưởng này.
Chưa nói đến lợi nhuận, chỉ cần A Lê thấy vui là được.
Về khoản hành động dứt khoát thì Giang Yển và Chúc Lê đúng là kẻ tám lạng người nửa cân. Vừa về đến nhà, hắn liền vào thư phòng bật chế độ làm việc, định tìm người có kinh nghiệm để tham khảo.
Người “có kinh nghiệm” này, đương nhiên là Trình Phong – kẻ có mối quan hệ rộng khắp.
“Cậu muốn xây khu nghỉ dưỡng ở nhà cũ bên đó á?” Trình Phong nhận được tin nhắn với vẻ mặt (=.=), cạn lời hỏi: “Cậu thiếu tiền à?”
Tần Uyển đúng là rất thanh tịnh, thích hợp nghỉ dưỡng, nhưng diện tích đất nhà họ Tần không lớn lắm. Muốn xây khu nghỉ dưỡng quy mô lớn là không thể, kiếm tiền thì chắc cũng kiếm được đấy, nhưng có lẽ chỉ đủ tiền tiêu vặt như mấy cái homestay ở quê thôi.
Giang Yển biết ông này nói nhiều, trực tiếp ném một câu chặn họng: “Dỗ người.”
“…” Cậu có biết mình rất có tiềm năng làm hôn quân phong hỏa hí chư hầu* không hả? Trình Phong đen mặt. Tuy rất ghét bỏ, nhưng y vẫn nhận mệnh đi tìm giúp Giang Yển một người bạn am hiểu lĩnh vực này.
(*tích Chu U Vương muốn dỗ người đẹp Bao Tự vui nên đốt lửa trêu chư hầu quan lại, câu chuyện ý bảo là vì dỗ người đẹp vui có thể làm tất cả dù có khó khăn ra sao hay tệ với người khác như thế nào. Muốn rõ hơn Google nha mọi người)
Chúc Lê vẫn chưa biết Giang Yển ca xa siêu năng suất đã lên kế hoạch chuyển đổi mô hình cho cậu từ nông dân sang làm ông chủ nhỏ. Cậu đang ngồi xổm trong sân, nghiêm túc kiểm đếm số cây giống vừa chuyển đến, đếm đủ số lượng rồi lại tỉ mỉ kiểm tra từng cây xem có bị hư hại gì không.
Cuối cùng phát hiện có bảy cây bị đứt rễ trong quá trình vận chuyển. Loại hao hụt này cũng nằm trong dự tính của chủ vườn, thấy Chúc Lê chỉ ra thì ông ta dứt khoát hoàn lại tiền chênh lệch rồi lái xe đi. Chỉ là trong lòng không khỏi thầm thì: Nhà này ở biệt thự to thế kia mà sao tính toán chi li thế nhỉ?
Chúc Lê “chi li” chẳng thèm quan tâm ông ta nghĩ gì. Nhìn số cây giống còn lại, cậu hài lòng gật đầu, đang định đi tìm Giang Yển thì thấy bên ngoài lại có một chiếc xe chạy tới.
“Ca ca còn mua thêm gì nữa sao?” Thấy không phải xe nhà mình, Chúc Lê tò mò đi ra xem thử.
Từ trên xe bước xuống hai người đàn ông lạ mặt, trạc tuổi Giang Yển. Một trong số đó trên mặt có vết thương, trông như vừa bị ai đánh.
Dì Vương lúc này đã ra đến cổng, không biết người bên ngoài nói gì, nhưng dì nhất quyết không mở cửa, chỉ bảo phải vào hỏi ý kiến ông chủ đã. Dì là người giúp việc lâu năm, đâu thể tùy tiện cho người lạ vào nhà.
Hai người ngoài cổng lập tức tỏ vẻ không vui. Khi Chúc Lê đi đến gần, cậu nghe thấy gã đàn ông đứng gần nhất trừng mắt với dì Vương, gắt gỏng:
“Bà gọi điện ngay cho nó, bảo tôi là biểu ca của nó đây!”
Cứu Rỗi Thiếu Gia Vạn Người Ghét
Đánh giá:
Truyện Cứu Rỗi Thiếu Gia Vạn Người Ghét
Story
Chương 52: Dỗ người
10.0/10 từ 30 lượt.
