Cứu Rỗi Thiếu Gia Vạn Người Ghét
Chương 50: Ca ca vất vả rồi
Sau một ngày làm việc mệt mỏi, Trình Phong đắp chiếc mặt nạ mà đứa cháu trai giới thiệu, thoải mái nằm ườn trên sô pha mở vòng bạn bè ra, chuẩn bị like dạo một lượt rồi tìm vài bộ phim ngắn để xem.
Thế nhưng ngay giây tiếp theo, y bật dậy như lò xo khỏi ghế sô pha!
Trong cái vòng bạn bè lộn xộn đủ thứ tin tức ấy, kẹp giữa là hai tấm ảnh chụp chung của Giang Yển và Chúc Lê, lại còn đăng trước sau chỉ cách nhau vài giây. Nhưng đó không phải là trọng điểm!
Trọng điểm là Giang Yển thế mà lại gióng trống khua chiêng đăng bài lên vòng bạn bè? Đầu óc tên này bị cửa kẹp hay sao, nó tưởng vòng bạn bè của nó cũng sạch sẽ, ít người như của Chúc Lê chắc?
Nghĩ đến đây, Trình Phong giật phăng cái mặt nạ trên mặt xuống, tìm WeChat của Giang Yển, ngón tay gõ chữ tanh tách gửi đi: “Cậu come out thật đấy à?”
Giang Yển – người chỉ đơn thuần muốn lén lút khoe khoang mình là người đầu tiên xuất hiện trên vòng bạn bè của Chúc Lê: “…”
“Được đấy Giang Yển, trước kia tôi cứ tưởng cậu sống như ông cụ non, không có hứng thú với mạng xã hội của giới trẻ. Hóa ra là chưa gặp được người mình thích thôi, đúng là đồ muộn tao (bên ngoài lạnh lùng, bên trong cuồng nhiệt).”
“… Tư tưởng của chú có thể bớt đen tối đi được không?” Giang Yển đen mặt, bực bội nhắn lại: “Chỉ là muốn đăng một cái trạng thái mà thôi.”
“Ha hả.” Trai thẳng nào lại tự dưng đăng ảnh chụp chung hai người với một chàng trai khác hả? Lại còn canh giờ đăng cùng lúc, thế mà còn cãi chày cãi cối.
Trình Phong đảo trắng mắt, nhưng vẫn tốt bụng nhắc nhở: “Cẩn thận chó cùng rứt giậu.”
Tuy rằng ban đầu là nể mặt Giang Yển, nhưng sau thời gian tiếp xúc, y thực sự cảm thấy Chúc Lê là một đứa trẻ rất tốt, không muốn ccậu bé phải chịu tổn thương.
Chuyện Giang Yển và Giang Minh Huy trở mặt đã không còn là bí mật trong giới thượng lưu Hải Thành. Hơn nữa trước khi đi, Giang Yển còn rút củi dưới đáy nồi, chơi Giang Minh Huy một vố đau.
Giang Minh Huy đến giờ chưa làm gì chẳng qua là vì chưa rảnh tay. Hiện tại Giang Yển lại tiếp tục đổ thêm dầu vào lửa, khó bảo toàn gã ta sẽ không quay sang làm hại hai người. Có lẽ gã ta chẳng quan tâm con trai mình thích nam hay nữ, nhưng mặt mũi của bản thân thì gã coi trọng hơn bất cứ thứ gì.
Giang Yển không coi gã ra gì, lại còn sống sung túc ở Tô Thành như vậy, nếu để gã thấy được, chắc chắn sẽ không để yên.
“Tôi không còn là tôi của ngày xưa nữa.” Giang Yển nhàn nhạt đáp.
Hắn không cần phải lén lút giấu đi những thứ quý giá của mình nữa. Dù là người hay vật, hắn đều sẽ bảo vệ thật tốt.
Sự thật chứng minh suy nghĩ của Trình Phong không sai. Tuy Giang Minh Huy đã sớm bị Giang Yển chặn liên lạc, nhưng trong vòng bạn bè của Giang Yển rốt cuộc vẫn còn vài người ở Hải Thành. Chưa đến ngày hôm sau, tin tức đã đến tai Giang Minh Huy.
Gã ta vốn cũng giống những người khác, cho rằng Giang Yển mấy ngày nay cố tình làm bộ không quan tâm, bỏ về Tô Thành là để khiến gã lơ là cảnh giác, chờ đợi thời cơ quay lại tranh giành quyền kiểm soát công ty. Vì vậy, gã vẫn luôn đề phòng đứa con trai này.
Ai ngờ cái thằng khốn nạn này chẳng những thực sự không hứng thú với Giang thị, mà còn ung dung bao nuôi tiểu nam sinh trong lúc gã đang sứt đầu mẻ trán lo liệu công việc. Hiện tại nó thật sự không coi mình ra gì nữa rồi!
“Được lắm Giang Yển, đúng là đủ lông đủ cánh rồi, cố tình làm tao ghê tởm đây mà?!”
Giang Minh Huy giận quá hóa cười. Gã không nghĩ Giang Yển đang come out, mà cho rằng đây là hành động khiêu khích. Tuy bị chặn số, nhưng nó làm rầm rộ như vậy chẳng phải là muốn để mình biết tin hay sao?
Vốn định mặc kệ thằng con này một thời gian, nhưng lúc này gã lại chủ động cầm điện thoại gọi đi. Sau ba lần liên tiếp nhận được thông báo máy bận, Giang Minh Huy cuối cùng cũng nhận ra, không chỉ WeChat, ngay cả số điện thoại gã cũng đã bị chặn.
À, có bản lĩnh, thực sự có bản lĩnh. Cảm thấy trưởng thành rồi là có thể thoát khỏi sự sắp đặt của gã đúng không?
Giang Minh Huy tức đến đau tim, vội vàng ngồi xuống uống thuốc để hoãn lại, sau đó mở điện thoại nhìn kỹ bức ảnh người khác gửi qua WeChat.
Tiểu nam sinh trong ảnh là ai gã không biết, nhưng Giang Yển thì gã lại quá hiểu. Gã kiểm soát cuộc sống của Giang Yển, phá hủy sở thích của nó, từng chút từng chút biến nó thành con rối để mặc gã thao túng.
Con rối thì sẽ không có cảm xúc thừa thãi. Thế nhưng, gã phát hiện Giang Yển trong bức ảnh, trong ánh mắt thế mà lại mang theo ý cười.
“Ha…” Thằng ranh con này thật sự không còn chút lưu luyến nào với tài sản của gã.
Nhận ra điều này, Giang Minh Huy chỉ cảm thấy tim lại bắt đầu đau nhói. Tuy mấy năm nay vì chuyện của người phụ nữ kia mà gã giận cá chém thớt lên Giang Yển, đối xử với nó chẳng ra gì, nhưng thực ra gã cũng chẳng lo lắng gì cả.
Chỉ cần Giang Yển còn muốn Giang thị, muốn thừa kế tài sản của gã, thì cả đời này nó đều phải nghe lời gã, chịu sự khống chế của gã.
Gã chưa bao giờ nghĩ tới việc Giang Yển sẽ hoàn toàn không màng đến gia sản trong tay mình. Sao lại có cái thứ không có tiền đồ đến thế?!
Đúng lúc này, người anh em không mấy hòa thuận của Giang Minh Huy còn cố tình gọi điện tới, vừa bắt máy đã cười nói: “Anh à, nghe nói thằng cháu tôi yêu đương rồi hả? Thế mới đúng chứ, hơn hai mươi tuổi đầu mà cả ngày sống như thầy tu khổ hạnh, trước kia em còn suýt tưởng nó bị lãnh cảm đấy. Có điều giới tính của đối tượng này hơi nằm ngoài dự đoán nha!”
Giang Minh Huy: “… Cậu gọi điện tới chỉ để nói mấy chuyện bát quái vô căn cứ này thôi à?”
“Sao có thể là vô căn cứ được, Yển Nhi nó công khai rồi còn gì.” Đầu dây bên kia lập tức phản bác, còn cười hì hì nói: “Người trẻ tuổi mà, tự do yêu đương, anh cũng đừng so đo quá. Chỉ là chuyện nối dõi tông đường hơi phiền phức chút thôi. Nhưng anh cũng đừng nôn nóng, thật sự không được thì có thể nhận con thừa tự mà! Em tuy không có tiền đồ gì lớn, nhưng được cái đông con nhiều cháu, cháu đích tôn hay cháu gái đều có cả. Nếu anh muốn, em bàn bạc với mấy đứa nhỏ, cho anh một đứa làm con thừa tự, dù sao chúng ta cũng là người một nhà…”
Chỉ là dù gã có giận chó đánh mèo lên Giang Yển, gã cũng sẽ không để đám con riêng hay họ hàng kia dòm ngó gia sản của mình. Gã có chết cũng sẽ không để lũ này lấy được một xu!
Nghĩ đến đây, Giang Minh Huy nén giận cầm điện thoại lên, ngập ngừng một lát rồi sai bảo mẫu ra ngoài mua một cái sim rác về, gửi cho Giang Yển một tin nhắn.
“Mày về Hải Thành đi, tao sẽ chuyển nhượng 20% cổ phần Giang thị cho mày. Còn nữa, cái thằng con trai trong ảnh kia, tao không muốn nhìn thấy nó nữa.”
Đây đã là sự nhượng bộ lớn nhất của gã rồi. Vốn dĩ gã tính toán trước khi chết sẽ không để Giang Yển nắm được cổ phần.
**
“Giang Yển ca ca, chúng ta chụp thêm tấm nữa đi.”
Giang Yển liếc nhìn tin nhắn nhảy ra trên màn hình, trực tiếp xóa bỏ rồi chặn số. Nghe thấy tiếng Chúc Lê, hắn ừ một tiếng, cùng cậu chụp thêm mấy tấm với đủ loại tạo hình rồi lưu vào album.
Chúc Lê hớn hở ngắm nghía ảnh chụp chung của mình và Giang Yển, vui vẻ nói: “Cái điện thoại này lợi hại quá đi, em muốn mang theo nó mỗi ngày!”
Như vậy sau này nếu nhớ Giang Yển ca ca, chỉ cần mở điện thoại ra là có thể nhìn thấy rồi!
Giang Yển cong mắt cười, sau đó không chút lưu tình đẩy thiếu niên nghiện mạng mới ra lò này đi đánh răng rửa mặt: “Ngày mai còn phải đi làm, không được chơi muộn quá.”
“Dạ…” Chúc Lê lưu luyến cất điện thoại đi. Dù vẫn muốn chơi thêm lát nữa nhưng lời Giang Yển nói cậu vẫn rất nghe theo.
Có lẽ vì hôm nay chạy theo Trình Phong cả ngày bên ngoài nên mệt, Chúc Lê vốn định nằm trên giường nghịch thêm chút nữa, nhưng vừa dính gối không bao lâu đã ngủ say.
“…” Giang Yển rút điện thoại trong tay cậu ra, ngắm nhìn Chúc Lê đang ngủ ngon lành, không nhịn được giơ tay xoa đầu cậu.
Trong ký ức, xúc cảm khi chạm vào tóc cậu thời niên thiếu rất mềm mại. Giờ A Lê lớn rồi, tóc cứng hơn một chút, nhưng cảm giác sờ vào vẫn thích như xưa.
Không biết vì sao, hắn lại nhớ tới tin nhắn của Trình Phong và Giang Minh Huy. Bọn họ dùng những suy nghĩ dung tục để lý giải mối quan hệ giữa hắn và A Lê. Nhưng mà, liệu hắn có thực sự trong sạch và thẳng thắn với A Lê như vậy không?
Cuộc gặp gỡ thời niên thiếu là điều tốt đẹp ẩn sâu trong ký ức. Khi đó hắn chỉ đơn thuần cảm thấy cuộc sống ở thôn Giang Hạ rất vui vẻ, hắn rất thích Chúc Lê và dì Lý. Thích A Lê ríu rít bên tai kể những chuyện vặt vãnh mà có lẽ người ngoài nghe sẽ thấy rất nhàm chán, thích sự đơn giản và vui vẻ đó.
Hiện tại bọn họ đã trưởng thành. Người mà hắn vốn tưởng rằng sẽ không bao giờ gặp lại nữa đột nhiên xông vào cuộc sống của hắn, vẫn giữ nguyên sự tin tưởng không chút giữ kẽ như ngày trước, đối xử tốt với hắn, giống như một vầng thái dương rực rỡ.
Tại sao phải để em ấy tiếp xúc với người khác? Tại sao phải để em ấy thấy được sự ưu tú của người khác? Nếu cái tốt đẹp này chỉ dành riêng cho mỗi mình hắn thôi thì tốt biết bao, nếu người mà em ấy sùng bái chỉ có mình hắn thì tốt biết bao. Khi nhìn thấy A Lê chụp ảnh chung với người khác, khi nghe thấy A Lê khen ngợi người khác, Giang Yển gần như không kiềm chế được những ý niệm đen tối trong lòng mình.
Như vậy là đúng sao? Không, là không đúng. Hắn trân trọng A Lê, nhưng không nên nảy sinh lòng chiếm hữu như vậy.
A Lê là tự do, em ấy nên mãi mãi tự do và vui vẻ. Rõ ràng lý trí mách bảo như vậy, nhưng hắn vẫn chiều theo ý A Lê, đăng lên vòng bạn bè chỉ thuộc về hai người bọn họ.
A Lê không hiểu, nhưng hắn thực sự không hiểu sao? Hắn hiểu chứ, là hắn cố ý, hắn đang làm chuyện xấu.
“Ưm…”
Trong giấc ngủ mơ màng, Chúc Lê dường như nhận ra điều gì đó, hừ hừ hai tiếng rồi tự giác xích lại gần nguồn nhiệt bên cạnh, tìm một tư thế thoải mái ở hõm vai Giang Yển rồi rúc vào ngủ tiếp.
Giang Yển thở dài, đắp lại chăn cho Chúc Lê, rồi khẽ nhắm mắt lại.
Không sao cả, tương lai còn dài, hắn có thể mãi mãi bảo vệ một A Lê như thế này.
**
Những ngày tháng học tập trôi qua thật nhanh. Chúc Lê ban ngày theo Trình Phong học nghề, tối về nhà lại được ở bên ca ca, cuộc sống vừa dễ chịu lại vừa vui vẻ.
Chỉ là đôi khi cậu sẽ nhớ nương, nhưng lại không muốn để Giang Yển lo lắng nên chỉ trộm chạy ra gốc cây hồ dương vàng sau núi, thầm cầu nguyện đại thụ sớm ngày hồi phục để cậu có thể sớm về báo bình an với nương. Đương nhiên, nếu có thể mang cả Giang Yển ca ca về cùng thì là tốt nhất.
Ngày tháng cứ thế trôi qua bình đạm mà phong phú. Đương nhiên, đó là cái bình đạm mà cậu tưởng.
Thực tế, trong một tháng này, Giang Minh Huy đã mất kiên nhẫn hai lần, phái người tới bắt Giang Yển trở về nhưng đều bị hắn cự tuyệt. Giang Minh Huy biết chuyện thì tức đến hộc máu, còn định giở trò cũ tìm người ra tay với Chúc Lê.
Nhưng Chúc Lê cứ như từ trên trời rơi xuống, chẳng những không tra được bất kỳ thông tin gì, mà cả ngày nếu không ở phòng khám của Trình Phong thì cũng dính lấy Giang Yển như sam. Người gã phái đi căn bản không tiếp cận được cậu, chỉ đành vừa xử lý chuyện công ty vừa vô năng cuồng nộ.
Chúc Lê hoàn toàn không hay biết gì về những thủ đoạn đen tối sau lưng này, mỗi ngày đều sống rất vui vẻ. Hôm nay lại càng đặc biệt vui vẻ hơn, bởi vì cuối cùng cậu cũng được tháo tảng đá lớn trên tay xuống rồi!
Cậu là một bệnh nhân biết nghe lời, bảo uống thuốc là uống, bảo thay thuốc là thay, nên vết thương hồi phục rất tốt. Cậu được phép tháo bột sớm một tuần, tháo xong cử động thử cũng không thấy có gì khó chịu.
“Thời gian này vẫn nên lấy tĩnh dưỡng làm chính, đừng vận động mạnh.”
“Con biết rồi ạ, cảm ơn thầy.” Qua một tháng học và làm việc chung, cặp thầy trò này giờ đã hoàn toàn công nhận nhau. Một tuần trước, sau khi Chúc Lê trịnh trọng làm lễ bái sư, hai người liền thuận lý thành chương xưng hô thầy trò.
Chúc Lê lúc chưa tháo bột đã có thể bắt mạch, lại còn bắt rất chuẩn. Tiểu đồ đệ vừa lợi hại vừa trẻ tuổi thế này tìm đâu ra chứ? Không nhanh chóng xác định danh phận thì chờ người khác cướp mất à?
Trình Phong tự giác vớ được món hời, bèn bảo bác sĩ chỉnh hình kiểm tra kỹ lại tay Chúc Lê một lần nữa. Xác định không có vấn đề gì y mới yên tâm gật đầu, liếc mắt nhìn Giang Yển đang đứng bên cạnh, phất tay hào sảng nói:
“Được rồi, chúc mừng trò đã khỏi hẳn. Hôm nay về sớm chút đi, thầy cho con nghỉ hai ngày, bảo Giang Yển đưa con đi dạo phố chơi bời gì đó đi. Đừng có suốt ngày giống cậu ta, cứ ru rú trong nhà mãi.”
Lúc trước tay Chúc Lê chưa khỏi, đi đâu cũng bất tiện. Giờ thương thế đã lành, tháng vừa rồi cũng dạy cậu không ít thường thức, Trình Phong đoán cậu chắc cũng rất muốn ra ngoài chơi.
Nào ngờ Chúc Lê lại lắc đầu, khuôn mặt nghiêm túc nói: “Thầy ơi, con muốn sớm được ngồi khám.”
Tuy rằng rất muốn đi chơi với ca ca, nhưng cậu muốn sớm kiếm tiền nuôi gia đình nha! Ca ca bị đình chỉ công việc, tuy ngoài miệng không nói nhưng chắc chắn áp lực rất lớn, cậu phải chia sẻ gánh nặng với ca ca!
Cậu đã hỏi thăm rồi, bác sĩ ngồi khám cũng có ngày nghỉ, cậu chờ đến ngày nghỉ rồi đi chơi với ca ca là được mà.
“…” Trình Phong nhìn ánh mắt kiên định của đứa nhỏ này, thật sự không đành lòng nhưng lại không thể không đả kích cậu: “Quên chưa nói với con, bác sĩ ngồi khám ở chỗ chúng ta đều phải thi lấy chứng chỉ hành nghề, còn phải có ít nhất hai năm kinh nghiệm thực tập trở lên mới được. Ừm… nhanh nhất thì cũng phải đến năm sau con mới được ngồi khám.”
Tuy rằng có y tiến cử thì mọi việc sẽ dễ dàng hơn chút, nhưng vấn đề lớn nhất của Chúc Lê là không có bằng cấp.
Muốn thi chứng chỉ, cậu phải đi học ở trường trước đã. Còn về vấn đề thân phận, y và Giang Yển đã giải quyết xong xuôi rồi. Có trời mới biết y đã kinh ngạc thế nào khi biết đứa nhỏ này đến cái chứng minh thư cũng không có.
“Hả???” Chúc Lê ngẩn người.
Cậu không nghĩ tới làm nghề y ở đây lại còn phải thi chứng chỉ. Vậy… vậy đến bao giờ cậu mới kiếm được tiền đây?
Chúc Lê đang tràn đầy ý chí chiến đấu như bị dội một gáo nước lạnh, ủ rũ cụp đuôi cùng Giang Yển về nhà. Ngay cả tâm trạng đi chơi cũng bay biến sạch. Đi chơi cũng tốn tiền mà, bọn họ… bọn họ đã bắt đầu miệng ăn núi lở rồi nha.
Vốn tưởng rằng số bạc cậu đưa cho Giang Yển ca ca có thể cầm cự được một thời gian, nhưng hiện tại cậu đâu còn là tiểu đồ cổ ngây ngô nữa. Cậu biết ở thời đại này, bạc căn bản chẳng đáng giá bao nhiêu…
“Sao tay khỏi rồi mà mặt mũi lại bí xị thế kia?” Giang Yển hiếm khi thấy thiếu niên tràn đầy sức sống này ỉu xìu như vậy, vừa buồn cười vừa bất đắc dĩ hỏi.
Chúc Lê chán nản ngẩng đầu lên, vừa buồn bã vừa đau lòng nói: “Bởi vì ca ca vất vả quá, em không muốn anh vất vả như vậy. Kiếm tiền khó thật đấy…”
Giang Yển: “…” Hả?
Cứu Rỗi Thiếu Gia Vạn Người Ghét
Đánh giá:
Truyện Cứu Rỗi Thiếu Gia Vạn Người Ghét
Story
Chương 50: Ca ca vất vả rồi
10.0/10 từ 30 lượt.
