Cứu Rỗi Thiếu Gia Vạn Người Ghét

Chương 49: Ca ca là quan trọng nhất


Nguyên nhân sự việc là như thế này.


Sau khi đón Chúc Lê, Trình Phong trước tiên dẫn cậu đi tham quan một vòng cho quen chỗ. Là người hiện đại, việc tiếp theo đương nhiên là trao đổi phương thức liên lạc.


Tối qua Chúc Lê mới lần đầu tiên tiếp xúc với điện thoại di động, chỉ học được những chức năng cơ bản nhất. Cậu loay hoay dựa theo cách Giang Yển dạy, khó khăn lắm mới kết bạn WeChat được với Trình Phong. Vừa xong xuôi, cậu liền nghe đối phương ngạc nhiên thốt lên: “Sao vòng bạn bè của trò trống trơn thế này? Đừng bảo là trò chặn tôi rồi nhé?”


“Hả?” Chúc Lê ngước lên với vẻ mặt ngây thơ mờ mịt: “Vòng bạn bè… là cái gì ạ?”


“…” Trình Phong đen mặt, nghi ngờ thằng nhóc này cố tình trêu mình. Nhưng khi liếc mắt thấy danh sách bạn bè trên WeChat của Chúc Lê vỏn vẹn chỉ có hai người – một trong số đó là y vừa mới kết bạn – y liền biết mình hiểu lầm. Y cạn lời hỏi: “Trò mới bắt đầu dùng WeChat đấy à?”


Chúc Lê không biết điều này ở hiện đại, đặc biệt là với giới trẻ, là chuyện không tưởng đến mức nào. Cậu chỉ ngượng ngùng gật đầu, trong sự e thẹn còn pha chút khoe khoang: “Giang Yển ca ca hôm qua mới mua điện thoại cho con. Anh ấy còn dạy con gọi điện và cả gọi video nữa.”


“…” Thời đại nào rồi mà vẫn còn thanh niên chưa từng chạm vào điện thoại di động và WeChat, thậm chí còn lén lút khoe khoang vì có điện thoại mới? Đứa nhỏ này trước kia sống khổ sở đến mức nào vậy? Chẳng lẽ từ nhỏ đã bị gia đình vô lương tâm nhốt dưới tầng hầm, hay bị mẹ mìn bắt cóc đến nơi thâm sơn cùng cốc nào đó?


Nhưng kỳ lạ thay, một thanh niên thiếu hụt thường thức cuộc sống trầm trọng như vậy lại vô cùng am hiểu Trung y, giống như được dốc lòng bồi dưỡng từ nhỏ. Rốt cuộc Giang Yển tìm đâu ra cậu nhóc này vậy?


Chúc Lê không biết Trình Phong lại đang tự biên tự diễn kịch bản gì trong đầu, chỉ thấy thái độ của y đối với mình bỗng tốt hơn hẳn. Y nhiệt tình dạy cậu cách dùng điện thoại chụp ảnh, cách đăng bài lên vòng bạn bè, khiến Chúc Lê ngẩn ra vì kinh ngạc.


“Cái chụp ảnh này lợi hại thật!” Chúc Lê nhìn hình ảnh chính mình trên màn hình sống động y như thật mà giật mình.


Ở Tô huyện cũng có những thư sinh chuyên vẽ tranh chân dung kiếm sống, nhưng họ vẽ có đẹp đến đâu cũng không giống cái ‘ảnh chụp’ này. Nó giống hệt, đến cả màu da cũng y như thật!


“Chưa hết đâu.” Trình Phong cười tủm tỉm. Là một “cao nhân” trung niên sành điệu, chơi mạng xã hội như cơm bữa, y thuận tay tải ngay cho Chúc Lê một phần mềm chỉnh sửa ảnh. Sau đó, y kéo Chúc Lê đang ngơ ngác lại chụp chung một tấm, rồi ném vào app chỉnh sửa, chọn chế độ làm đẹp tự động. Kết quả xuất ra là một bức ảnh hai soái ca tuyệt phẩm.


Chúc Lê thì vẫn ổn, vốn dĩ mắt cậu đã to, qua app chỉ trông gầy và trắng hơn chút. Nhưng Trình Phong thì hơi lố, nếp nhăn đuôi mắt và khóe miệng biến mất tăm, cả người như trẻ ra cả chục tuổi.


Chúc Lê ghé sát vào nhìn bức ảnh, rồi lại nhìn Trình Phong, không nhịn được nhận xét: “Tiên sinh, cái này chụp không giống.” Sai quá sai rồi.



“Trò cứ nói xem có đẹp không nào?” Trình Phong không thèm chấp nhặt với tên nhóc quê mùa, tay thoăn thoắt gửi ảnh sang máy mình, rồi bắt đầu dạy Chúc Lê đăng bài: “Nhìn kỹ này, ấn vào đây, rồi ấn vào biểu tượng cái máy ảnh. Như vậy là có thể đăng nội dung trò muốn chia sẻ lên rồi. Chỉ cần là bạn bè trên WeChat của trò thì đều xem được, cho nên gọi là vòng bạn bè. Nếu muốn viết chữ thì cứ gõ vào ô này là được.”


Vừa nói, Trình Phong vừa thao tác đăng ảnh kèm chú thích: Hôm nay lụm được một tiểu đồ đệ ngoan ngoãn, bắn tim!


“Như vậy là đăng thành công rồi đấy. Trò xem vòng bạn bè của trò đã hiện chưa? Cái này ngoài việc chia sẻ cho bạn bè xem thì cũng có thể dùng để tự ghi lại những khoảnh khắc của mình, giống như viết nhật ký vậy.”


Chúc Lê làm theo lời Trình Phong, ấn vào xem thử. Quả nhiên, bài đăng có ảnh chụp chung của hai người hiện ngay đầu tiên, kèm theo dòng chữ của Trình Phong.


Cách này tiện hơn dùng bút viết nhiều lắm! Mấy năm qua đã xảy ra biết bao nhiêu chuyện, cứ mỗi lần vui vẻ cậu lại viết ra giấy, định bụng sau này gặp Giang Yển ca ca sẽ lấy ra kể. Qua bao năm, giấy đã chất thành một xấp dày cộp.


Tiếc là giờ người đã đến đây, nhưng đống giấy đó lại không mang theo được. Nếu có cái vòng bạn bè này, cậu có thể ghi lại những suy nghĩ của mình mọi lúc mọi nơi rồi! Chẳng qua…


“Tiên sinh, tại sao trong vòng bạn bè của con chỉ thấy mỗi bài đăng của ngài, không thấy của Giang Yển ca ca vậy ạ?” Chúc Lê lướt lên lướt xuống mãi, chỉ thấy toàn bài của Trình Phong, tuyệt nhiên không thấy bóng dáng Giang Yển đâu.


Tuy Trình Phong rất tốt, chịu nhận cậu làm đệ tử, còn dạy cậu chụp ảnh, đăng bài, nhưng thú thật cậu chẳng mấy hứng thú xem ảnh ọt của thầy. Cậu muốn xem ca ca cơ.


Trình Phong: “…” Với cái bộ dạng thanh tâm quả dục, hận không thể xuất gia ngay lập tức của Giang Yển thì làm sao có chuyện ngày ngày lên mạng nhảy nhót được. 


Y thậm chí còn nghi ngờ tên kia cũng giống Chúc Lê, chẳng biết dùng vòng bạn bè là gì ấy chứ.


“Khụ, cái đó à… Chắc cậu ta không hay chơi cái này đâu, kệ cậu ta đi.”


“Dạ.” Nghe nói Giang Yển không chơi, hứng thú của Chúc Lê với tính năng này tụt giảm hơn nửa. Cậu lướt thêm vài cái rồi tắt ngóm.


Bên trong toàn là bài đăng của Trình Phong, lại còn toàn ảnh tự sướng tự luyến nữa chứ. Người thật sờ sờ ngay bên cạnh đây rồi, cần gì phải vào điện thoại xem, hơn nữa ảnh trên mạng với người thật, ừm, khác nhau một trời một vực.


Thấy Chúc Lê có vẻ rất tự chủ, lần đầu chơi mạng xã hội mà chỉ lướt một lát rồi thôi, Trình Phong hoàn toàn không nghĩ là do bản thân mình nhạt nhẽo. Y hài lòng gật đầu:


“Hôm nay chủ yếu đưa trò đi làm quen với môi trường thôi. Chỗ nào không hiểu cứ hỏi tôi, cái gì chưa thấy bao giờ cũng cứ nói. Trò học Trung y thì chắc biết rồi đấy, làm nghề này kỵ nhất là không biết mà cứ giả vờ hiểu, nhất định phải học cho đến nơi đến chốn.”



Chúc Lê nghiêm túc gật đầu. Cậu nhận ra thế giới của cậu và Giang Yển ca ca thực sự khác biệt quá lớn. Rất nhiều thứ người ở đây coi là bình thường như cơm bữa thì cậu chưa từng thấy bao giờ. May mà cả Giang Yển ca ca và Trình Phong đều rất kiên nhẫn, không hề tỏ ra khó chịu vì những câu hỏi ngây ngô của cậu.


Nhưng trước đó, cậu còn một vấn đề rất quan trọng muốn thỉnh giáo tiên sinh.


“Tiên sinh, nếu ngồi khám ở đây thì tiền khám bệnh được bao nhiêu ạ?” Kiếm tiền nuôi gia đình là việc hệ trọng hàng đầu, cậu không thể quên được.


Y quán của tiên sinh tuy không to bằng cái bệnh viện cậu từng nằm, nhưng bên trong cũng rất khí phái, chắc tiền khám bệnh cao lắm nhỉ?


Trình Phong ở chung với “đồ cổ” này một lúc cũng đã quen với cách nói chuyện mang hơi hướng cổ trang của cậu, bèn trả lời thẳng: “Cái này còn tùy người. Người mới vào chưa có kinh nghiệm thì một tháng cầm tay tầm hơn một vạn tệ thôi. Còn nếu là chuyên gia có tiếng tăm hoặc có sở trường đặc biệt thì lương sẽ thỏa thuận riêng.”


Một tháng một vạn, vậy một năm không ăn không uống cũng chỉ được mười hai vạn… Mà cậu từng trộm nghe thấy Giang Yển ca ca phải đưa cho người ta tận 50 vạn lận.


“Một vạn, có tính là nhiều không ạ?” Chúc Lê cẩn thận hỏi dò vì thiếu kiến thức thực tế.


“Cũng tạm. Tuy không nhiều nhưng với người mới ra nghề thì mức lương đó là khá rồi. Trò mà vào mấy bệnh viện lớn, ban đầu lương còn chẳng được cao thế đâu.”


Đại y quán mà lương còn thấp hơn sao?! Vậy thì không phải do năng lực của cậu kém, chắc chắn là người thân của Giang Yển ca ca quá đáng, mở miệng ra là đòi một đống tiền như thế!


“Vậy Giang Yển ca ca một tháng được bao nhiêu… ừm, tiền lương ạ?” Chúc Lê nhẩm tính trong đầu, có chút chột dạ hỏi.


“Cậu ta ấy hả? Hiện tại đang bị đình chỉ công việc rồi, làm gì có lương. Nếu không trò nghĩ sao cậu ta rảnh rỗi ngày nào cũng đưa đón trò đi làm?” Trình Phong phẩy tay, giọng điệu có chút ghét bỏ.


Theo y thấy, Giang thị là miếng thịt béo bở, cứ nhảy vào gặm bừa cũng được khối thứ tốt. Cố tình cái tên này tính tình ương ngạnh, nhất quyết không chịu dính dáng chút nào đến hào quang của Giang gia. Thôi kệ, dù sao nó cũng chẳng thiếu tiền, tùy nó vậy.


“!!!”


Chúc Lê nghe xong, cả người như chết lặng. Hóa ra Giang Yển ca ca đã mất việc! Vậy mà ca ca vẫn bỏ tiền cho cậu nằm viện lớn, thuê dì Vương nấu bao nhiêu món ngon cho cậu…


Người thân của ca ca còn đuổi theo đòi nợ nhiều tiền như vậy, thảo nào quầng thâm mắt của ca ca lại đậm thế kia. Chắc chắn anh ấy đã rất lâu rồi không được ngủ ngon giấc.



Cậu nhớ lại hồi nhỏ Giang Yển từng kể, người thân đối xử với anh còn tệ hơn người lạ, biểu ca còn suýt giết anh! Sao bọn họ lại xấu xa đến thế?! Ca ca đã lớn thế này rồi mà vẫn không chịu buông tha cho anh!


Chúc Lê tức giận vô cùng. Chỉ cần nghĩ đến việc trong những năm cậu vắng mặt, Giang Yển ca ca vẫn luôn bị đám người thân đáng ghét đó bắt nạt và làm khó dễ là cậu thấy đau lòng.


Rõ ràng ca ca đã giúp cậu đánh đuổi đường ca, khiến cả nhà bác cả không dám bắt nạt cậu nữa. Vậy mà bao năm qua, anh vẫn phải một mình đối mặt với những người thân đáng sợ đó, đến tận bây giờ vẫn chưa thoát khỏi…


“Sao thế?” Thấy Chúc Lê đột nhiên dừng bước, môi mím chặt, mày cau lại thành một ngọn núi nhỏ, dáng vẻ như đang giận dỗi ai đó, Trình Phong buột miệng hỏi: “Cãi nhau với Giang Yển à?”


Chúc Lê: “…”


Cũng không trách Trình Phong nghĩ vậy được, WeChat của Chúc Lê chỉ có hai người, trong khoảng thời gian ngắn ngủi này thì còn ai chọc giận cậu được nữa chứ.


“Con với ca ca không cãi nhau đâu.” Chúc Lê lắc đầu nguầy nguậy, không để Trình Phong có cơ hội hiểu lầm Giang Yển. Sau đó cậu lập tức xốc lại tinh thần, nóng lòng muốn thử: “Tiên sinh, chúng ta mau bắt đầu học đi! Con muốn đợi tay khỏi là bắt đầu kiếm tiền ngay!”


Tiên sinh bảo người không có kinh nghiệm mới được một vạn, nhưng cậu từng có rất nhiều kinh nghiệm khám bệnh ở Tô huyện, đâu thể tính là người mới. Cậu muốn tận dụng hai tháng này để học thật nhiều, thể hiện thực lực để tiên sinh trả lương cao hơn cho mình!


Không ai thương Giang Yển ca ca thì cậu sẽ thương! Cậu không muốn anh vất vả như vậy, đến giấc ngủ cũng không trọn vẹn.


Thế là cả buổi chiều hôm đó, Trình Phong thấy Chúc Lê như được tiêm máu gà, hỏi han liên tục, cực kỳ chăm chỉ. Cậu không chỉ hỏi mà còn sợ quên nên mỗi lần đều ghi chép lại mấy lần mới thôi.


Mới một buổi chiều mà Trình Phong đã có cảm giác không đỡ nổi. Y cảm thấy tiểu đồ đệ mới nhận này có chút cuốn (học hành/làm việc điên cuồng), không, là quá cuốn. Lại còn có cái tinh thần ganh đua ngầm nữa chứ, nếu không phải tay đang bị thương thì chắc cậu đã lăn xả vào thực hành luôn rồi.


Nghĩ đến cái tên Giang Yển ngày ngày nằm ườn ra đó lười nhớt, Trình Phong vỗ vai Chúc Lê, lời nói đầy thấm thía: “Thái độ làm việc của trò rất tốt. Rảnh rỗi nhớ dạy bảo Giang Yển một chút, bảo cậu ta học tập trò đi. Đừng để tuổi trẻ phơi phới mà cứ lười biếng ở nhà như ông già về hưu thế.”


Y sắp tứ tuần rồi mà vẫn còn đang phấn đấu, thế mà thằng nhóc kia đã bắt đầu dưỡng lão! Nghe có lọt tai không cơ chứ?


Nhưng Chúc Lê định sẵn là sẽ làm y thất vọng rồi. Cái tên cuồng anh trai này tuy tự khen mình ham học, nhưng với Giang Yển thì lại chẳng có chút yêu cầu nào, ngược lại còn bênh hắn chằm chặp: “Ca ca đã vất vả lắm rồi, nên được nghỉ ngơi nhiều một chút!”


Trình Phong: “…” Không ổn, hai đứa này hết thuốc chữa rồi.



Cứ như vậy, Chúc Lê trải qua một ngày phong phú ở phòng khám cùng Trình Phong. Khi trở về, cậu bắt gặp gương mặt đầy vẻ oán niệm của Giang Yển.


“…Giang Yển ca ca, anh sao thế?” Tuy Giang Yển thể hiện không rõ ràng lắm, nhưng ai bảo Chúc Lê để ý đến hắn quá làm chi, chỉ liếc mắt một cái là biết hôm nay hắn không vui.


Chẳng lẽ đám người thân đáng ghét kia lại gọi điện bắt nạt Giang Yển ca ca? Nếu gặp bọn họ, cậu nhất định sẽ đánh cho một trận tơi bời. Quá đáng lắm rồi, tưởng tiền là lá mít rụng ngoài đường chắc!


“Không có gì. Hôm nay ở chỗ Trình Phong có vui không?” Giang Yển vừa giúp Chúc Lê cởi áo khoác, vừa hỏi với giọng bâng quơ.


“Vui lắm ạ.” Chúc Lê ngoan ngoãn gật đầu, cười nói: “Em theo Trình tiên sinh học được nhiều thứ lạ lắm. Giờ em mới biết hóa ra Trung y và Tây y tuy đều là y học nhưng lại khác nhau nhiều đến thế. Trình tiên sinh giỏi thật, cả Trung y lẫn Tây y đều biết rất nhiều.”


“…Vậy à?” Giang Yển mím môi. Không hiểu sao hắn chợt nhớ lại thuở thiếu thời, luôn có một nhóc con sùng bái nhìn hắn rồi khen hắn lợi hại, khi đó A Lê luôn nói hắn là nhất…


Bây giờ A Lê đến thế giới của hắn, chắc chắn sẽ phát hiện ra ở đây ai cũng lợi hại cả. Đó là khoảng cách do thời đại tạo ra, không liên quan đến hắn, hắn chỉ là một người bình thường nhất trong thời đại này mà thôi.


Chúc Lê không hề biết Giang Yển khi lớn lên còn hay dỗi hơn cả hồi bé, vẫn cười híp mắt kéo tay hắn, kể lể về kỹ năng mới học được: “Đúng rồi Giang Yển ca ca, em còn được tiên sinh dạy chụp ảnh và đăng vòng bạn bè nữa đấy!”


Giang Yển: “…Ừ.” Anh thấy rồi.


Vốn dĩ chỉ định vào xem A Lê có nhắn tin cho mình không, ai ngờ lại thấy hình A Lê chễm chệ trên vòng bạn bè của Trình Phong. Trong ảnh A Lê cười rất tươi, dù không có hắn bên cạnh thì em ấy vẫn có thể mang lại niềm vui cho người khác. Em lúc nào cũng tốt đẹp như vậy.


Giang Yển khựng lại, vừa định nén xuống sự bực bội trong lòng thì thấy Chúc Lê nắm lấy tay hắn, ngẩng đầu lên nhìn hắn với ánh mắt đầy mong chờ: “Ca ca, anh chụp ảnh chung với em được không? Tay em không tiện, anh chụp nhé.”


Nói đoạn, Chúc Lê lắc lắc tay hắn, vui vẻ bổ sung: “Em muốn đăng ảnh chụp chung với ca ca lên vòng bạn bè!”


Giang Yển ngẩn người, khóe miệng khẽ nhếch lên, giả vờ như không có chuyện gì hỏi: “Chẳng phải ở phòng khám em đã chụp rồi sao? Tại sao không đăng tấm đó?”


“Sao mà giống nhau được chứ?” Chúc Lê trừng mắt nhìn hắn, nói một cách đầy lý lẽ: “Bởi vì anh là quan trọng nhất! Cái vòng bạn bè đầu tiên chắc chắn là phải dành cho anh rồi!” Như vậy mới có ý nghĩa kỷ niệm chứ!


Giang Yển cong mắt cười, tự giác cầm lấy điện thoại, nhẹ nhàng đáp một tiếng: “Ừ.”


Cứu Rỗi Thiếu Gia Vạn Người Ghét
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Cứu Rỗi Thiếu Gia Vạn Người Ghét Truyện Cứu Rỗi Thiếu Gia Vạn Người Ghét Story Chương 49: Ca ca là quan trọng nhất
10.0/10 từ 30 lượt.
loading...