Cứu Rỗi Thiếu Gia Vạn Người Ghét
Chương 48: Giang Yển tức giận
Trình Phong đang cảm thấy bản thân vô cùng tốt đẹp mà không hề nhận ra sự ghét bỏ nho nhỏ trong lòng Chúc Lê, lập tức chốt hạ: “Thế này đi, trong khoảng thời gian tới cậu dọn đến chỗ tôi ở để tiện theo học. Ngày thường rảnh rỗi tôi sẽ dẫn cậu đến phòng khám làm quen một chút. Đợi tay cậu khỏi hẳn, học hành cũng hòm hòm rồi, tôi sẽ dẫn cậu bắt đầu tiếp xúc với bệnh nhân.”
Y thấy Chúc Lê hoàn toàn mù tịt về Tây y, nên định tranh thủ thời gian này bổ túc cho cậu một số kiến thức cơ bản. Dù sao thì Đông Tây y kết hợp đang là xu thế tất yếu. Trung y tuy lợi hại thật, nhưng đôi khi cũng phải tin tưởng vào khoa học kỹ thuật chứ, không thể cứ mãi bảo thủ được.
Sau đó y sẽ kiểm tra thêm bản lĩnh Trung y của đứa nhỏ này. Cậu bé còn trẻ, đây là lúc cần học hỏi và tiếp thu nhiều kiến thức nhất. Chuyện khám bệnh bắt mạch không cần vội vàng, chỉ khi kiến thức cơ bản vững chắc thì con đường sau này mới suôn sẻ được.
Ý tưởng của Trình Phong thì hay đấy, nhưng thực tế lại bị dội cho hai gáo nước lạnh không chút khách khí.
Giang Yển & Chúc Lê: “Không được!”
Trình Phong: “…”
Chúc Lê nắm chặt cánh tay Giang Yển, mím môi nhỏ giọng nhưng đầy kiên định: “Tôi muốn ở cùng một chỗ với ca ca.”
Cậu vất vả lắm mới tìm được Giang Yển, cậu không muốn tách khỏi anh đâu. Cho dù Giang Yển ca ca có nói người này là đại phu rất lợi hại, còn tình nguyện nhận cậu làm đồ đệ, thì cũng không được.
Giang Yển nắm lấy tay Chúc Lê để trấn an, giọng nói không cho phép cự tuyệt: “A Lê sẽ ở nhà tôi. Khi nào chú rảnh, tôi sẽ đưa em ấy qua chỗ chú học tập. Cứ quyết định vậy đi.”
Chưa nói đến việc A Lê vừa mới tới thế giới này, cái gì cũng chưa hiểu, cần thời gian để thích ứng từ từ. Mà cho dù cậu đã qua giai đoạn thích ứng, Giang Yển cũng không thể yên tâm để cậu chạy đến nơi hắn không nhìn thấy được.
“…” Trình Phong quả thực không nhìn nổi hai kẻ dính nhau như sam này nữa, tức giận trừng mắt nhìn Giang Yển: “Cậu bây giờ rảnh đến mức làm tài xế đưa đón người ta rồi hả? Thật sự không định quay lại Hải Thành sao?”
Tập đoàn Giang thị hiện đang lao đao vì dự án đầu tư ở nước ngoài của Giang Minh Huy thất bại thảm hại dẫn đến cạn kiệt dòng tiền, giá cổ phiếu lao dốc không phanh, nội bộ rối như canh hẹ. Lại thêm mấy đứa con rơi con vãi không an phận của gã ta đang nhảy nhót lung tung. Nếu Giang Yển lúc này quay về chen một chân vào, chưa chắc đã không ngoạm được một miếng thịt béo bở.
Kết quả thì sao? Cái tên này lại rảnh rỗi về quê chuẩn bị đưa đón người đi làm đi học. Chuyện này mà để người nhà họ Giang biết được chắc tức đến hộc máu mất.
“Tạm thời không về, Tô Thành cũng khá tốt.” Giang Yển lười biếng đáp.
Hắn đã nói từ lâu là không có hứng thú với Giang thị, tiếc là chẳng ai tin. Hắn sẽ trở lại, nhưng không phải bây giờ. Đợi đến ngày Giang thị hoàn toàn sụp đổ, hắn sẽ đến Hải Thành để thưởng thức sự thất bại của Giang Minh Huy.
Trước mắt, việc ở bên cạnh A Lê quan trọng hơn.
“…” Trình Phong cãi không lại hắn, lại thấy Chúc Lê cũng một bộ dạng muốn dính lấy Giang Yển, đành hít sâu một hơi tự an ủi bản thân rằng thế giới của người trẻ tuổi y không hiểu nổi. Sau đó y nghiêm mặt nói với hai người:
Lúc này trông y cũng ra dáng một bậc thầy y học thật. Chúc Lê thoáng ngồi thẳng người, trịnh trọng gật đầu: “Tôi nhất định sẽ học tập chăm chỉ, cảm ơn Trình… Trình tiên sinh.”
Tuy Trình Phong nói muốn nhận cậu làm đồ đệ, Giang Yển ca ca cũng không phản đối, nhưng đây vẫn chưa phải là bái sư chính thức mà!
Hơn nữa… hơn nữa cậu cũng là đại phu rất lợi hại đấy nhé! Ca ca bao năm không gặp, chắc chắn không biết cậu giỏi thế nào đâu! Muốn cậu bái sư thì cậu cũng phải kiểm tra thực lực của sư phụ đã chứ!
Sau đó cậu ngẩng đầu nhìn Giang Yển, tràn đầy tự tin nói: “Ca ca yên tâm, em nhất định sẽ học thật tốt!”
Ở chỗ các cậu, bái sư học nghề là phải tốn tiền đấy. Tuy không biết ở thế giới của Giang Yển ca ca thì thủ tục thế nào, nhưng chắc chắn cũng phải tốn kém chút đỉnh. Cậu còn chưa kiếm được đồng nào, nói không chừng đã tiêu của ca ca không ít tiền rồi.
Cậu nhất định phải học thật chăm chỉ, đợi tay khỏi là có thể kiếm thật nhiều thật nhiều tiền, bù lại những khoản chi phí này!
Giang Yển dịu dàng xoa đầu Chúc Lê, hắn thích nhìn dáng vẻ tràn đầy sức sống này của A Lê.
Trình Phong: “…” Thật đúng là ngứa mắt mà.
“Ca ca, ngày mai mang nhiêu đây là được rồi ạ, tối em còn về mà.”
“Ừ, tạm thời mang nhiêu đây đã.” Giang Yển kéo khóa ba lô lại, sau đó lấy ra một chiếc điện thoại mới tinh.
“Đây là cái gì vậy anh?” Chúc Lê sán lại gần Giang Yển, tò mò hỏi.
Cậu đã để ý đến cái này từ lâu rồi. Ca ca cũng có một cái giống hệt, tối ngủ thì để ở đầu giường. Còn nữa, dì Vương giúp việc trong nhà cũng có một cái, cậu từng thấy dì ấy lấy ra áp vào tai nghe.
“Đây là điện thoại di động, là công cụ giúp những người ở cách xa nhau rất xa cũng có thể nói chuyện được.” Giang Yển kiên nhẫn giải thích cho Chúc Lê công dụng của điện thoại và cách sử dụng các giao diện.
Chúc Lê lần đầu thấy món đồ thần kỳ như vậy, cũng may cậu còn trẻ, học cái mới rất nhanh. Chẳng mấy chốc cậu đã mày mò ra cách gọi điện đơn giản nhất, sau đó cứ lôi kéo Giang Yển đi sang các phòng khác nhau để gọi điện cho mình. Gọi liên tục mấy cuộc mới lưu luyến dừng lại, sau đó vui vẻ nói: “Cái này hay quá, vậy là sau này dù ca ca có lỡ đi sang thế giới khác, em cũng có thể nói chuyện với ca ca rồi!”
“…” Chắc khả năng xuyên qua thế giới khác không lớn đâu. Nhưng Giang Yển không nói lời nào làm mất hứng, nhân lúc Chúc Lê còn đang cao hứng, hắn tải WeChat về cho cậu, rồi kết bạn với chính mình.
Chúc Lê nhìn thấy trong vòng tròn bạn bè trên WeChat có thêm một người là “Giang Yển ca ca” thì vui vẻ vô cùng, còn học được cách gọi video call với anh.
Làm cậu bây giờ lại bắt đầu nghi ngờ có phải ca ca là thần tiên hay không, chẳng lẽ anh ấy thực sự đã đến nơi ở của thần tiên? Tuy bây giờ cậu không còn dễ lừa như hồi nhỏ nữa, nhưng mấy thứ này thật sự quá thần kỳ! Sao lại có cái điện thoại thần kỳ đến thế chứ?
Chúc Lê cả đêm đắm chìm trong sự phấn khích với chiếc điện thoại thần kỳ, và kết quả không ngoài dự đoán là ngày hôm sau mắt cậu xuất hiện hai quầng thâm đen sì.
Giang Yển thấy bộ dạng thiếu ngủ của cậu, định bảo cậu ngủ nướng thêm một chút, nhưng bị Chúc Lê kiên quyết từ chối.
“Hôm qua đã hẹn với Trình tiên sinh rồi, em phải giữ chữ tín, không thể đến muộn được.” Chúc Lê kiên định nói. Hơn nữa Trình tiên sinh giờ cũng được coi là nửa người thầy của cậu, sao có thể để thầy chờ trò được chứ.
“…” Được rồi, nghe theo A Lê vậy.
“Ca ca, em đi đây.” Thế là Chúc Lê vẫy tay chào Giang Yển, cứ thế đi theo Trình Phong bắt đầu con đường học tập hoàn toàn mới.
“…”
Cái cảm giác quen thuộc như đưa con đi học này là sao đây? Giang Yển bất lực day day trán. Những ngày ở cùng Chúc Lê luôn mang đến cho hắn những trải nghiệm không ngờ tới, nhưng cũng không tệ chút nào.
Tuy nhiên, cái cảm giác “không tệ” này chưa duy trì được đến trưa đã tan biến.
Trong danh sách bạn bè WeChat mấy trăm năm không thèm lướt của mình, hắn nhìn thấy một bức ảnh: Tấm ảnh chụp chung giữa Trình Phong và mặt trời nhỏ của hắn, cả hai cười tươi rói, vui vẻ vô cùng.
Giang Yển: “…”
Tức nha.
Cứu Rỗi Thiếu Gia Vạn Người Ghét
Đánh giá:
Truyện Cứu Rỗi Thiếu Gia Vạn Người Ghét
Story
Chương 48: Giang Yển tức giận
10.0/10 từ 30 lượt.
