Cứu Rỗi Thiếu Gia Vạn Người Ghét

Chương 47: Sư phụ


“Nói đi, tìm tôi có việc gì?”


Trình Phong nghênh ngang ngồi xuống ghế sô pha, vắt chéo chân, bày ra tư thế trưởng bối đắc ý nói. Hai hôm trước còn nóng lòng đuổi người ta đi, thế mà hôm nay đã chủ động tìm đến cửa. Y biết ngay mà, tên nhóc này sớm muộn gì cũng có lúc phải nhờ vả đến y thôi.


Giang Yển chướng mắt cái bộ dạng già mà không đứng đắn kia của y, nhàn nhạt nói: “Nghe nói phòng khám mới mở của chú đang cần người, tôi giới thiệu cho chú một bác sĩ.”


“Cậu có quen bác sĩ?” Trình Phong buông chân xuống, ngạc nhiên nhìn Giang Yển: “Nói trước nhé, tôi mở phòng khám Trung y, người tôi cần là Trung y có bản lĩnh thật sự. Mấy tay mơ chỉ biết chút da lông hoặc chuyên về Tây y thì tôi không nhận đâu.”


“Yên tâm, người học y thuật chính thống.” Giang Yển vỗ nhẹ vai Chúc Lê, nói với Trình Phong không chút khách khí: “Y thuật của A Lê rất tốt, chỉ là không hiểu về Tây y, tay em ấy cũng đang bị thương. Vừa hay trong thời gian này chú có thể dạy em ấy sự khác biệt giữa hai bên và bổ sung kiến thức cần thiết. Đợi vết thương lành, em ấy có thể ngồi khám.”


Trình Phong: “…” Cậu đây là giới thiệu bác sĩ hay gửi học trò cho tôi đấy? Hơn nữa Trung y là ngành cần tích lũy kinh nghiệm, thằng bé này trẻ như vậy thì biết được bao nhiêu chứ?


Đừng nói Trình Phong, ngay cả Chúc Lê cũng vô cùng ngạc nhiên nhìn y. Không ngờ cái người trông kỳ kỳ quái quái này lại là chủ một y quán. Lúc này cậu không dám coi thường y nữa, lễ phép nói: “Chào ngài, tôi có kinh nghiệm về bắt mạch, vọng chẩn và cả văn chẩn (nghe và ngửi), ngài có thể kiểm tra tôi.”


Trình Phong cũng chẳng tin một tên nhóc quê mùa ngay cả bình truyền dịch cũng không biết là gì lại có thể làm nên trò trống gì ở y quán của mình. Nhưng dù sao đây cũng là lần đầu tiên Giang Yển mở miệng nhờ vả, y không tiện từ chối quá thẳng thừng, bèn tùy tiện đưa ra một câu hỏi đơn giản để kiểm tra: “Công dụng của ma hoàng là gì?”



“Ma hoàng có tính cay, tán, ôn, thông; có tác dụng làm ra mồ hôi để giải cảm rất mạnh, dùng để trị các chứng ngoại cảm phong hàn. Ngoài ra, ma hoàng còn có thể tuyên thông phế khí. Nếu người bệnh bị ho suyễn, khó thở, có thể dùng ma hoàng phối hợp với hạnh nhân và các vị thuốc khác sắc uống. Bên cạnh đó, các chứng tiểu tiện không thông, phù nề cũng có thể dùng ma hoàng làm thuốc dẫn.


Tuy nhiên cần lưu ý, ma hoàng không thể dùng chung với các loại thuốc có tính phát mồ hôi mạnh khác, đặc biệt là mộc lan, dễ khiến người bệnh ra mồ hôi quá nhiều, làm tổn thương nguyên khí.”


Trình Phong vốn không coi trọng thiếu niên này, không ngờ cậu nhóc rõ ràng không biết bình truyền dịch là gì, nhưng khi nói về kiến thức trung dược lại đâu ra đấy, rành mạch rõ ràng. Điều này khiến y bắt đầu thấy hứng thú, bèn hỏi thêm công dụng của một vị thuốc khác. Chúc Lê lại một lần nữa đối đáp trôi chảy, đồng thời còn đưa ra cách lý giải của riêng mình.


Ngành Trung y này dựa rất nhiều vào kinh nghiệm và thiên phú. Chúc Lê đưa ra một lưu ý nhỏ về sự tương kỵ giữa hai loại dược liệu mà rất nhiều người hành nghề lâu năm cũng chưa chắc đã biết. Xem ra cậu nhóc này thực sự đã tự mình đúc kết từ thực tiễn.


Thời đại bây giờ, người một lòng một dạ theo đuổi Trung y không còn nhiều. Trong trường học đa phần dạy Tây y là chính, hoặc là Đông Tây y kết hợp, cái này học một ít, cái kia học một ít, chẳng đâu vào đâu.


Khoa học kỹ thuật phát triển, khám bệnh bây giờ cứ chụp chiếu một đống phim ảnh rồi kê đơn là xong chuyện. Bác sĩ biết vọng, văn, vấn, thiết (nhìn, nghe/ngửi, hỏi, bắt mạch) đếm trên đầu ngón tay.


Trình Phong như bắt được vàng, nảy sinh tâm ý muốn thu nhận nhân tài, bèn đi thẳng đến trước mặt Chúc Lê ngồi xổm xuống, chìa tay ra đầy hứng thú: “Cậu bắt mạch cho tôi đi, xem thử mạch tượng của tôi thế nào.”


Chúc Lê: “…” Người này rốt cuộc có đáng tin không vậy?


Giang Yển đen mặt: “Tay A Lê còn đang bị thương, bắt mạch cho chú kiểu gì?”



Chúc Lê lại không phải người dễ dàng bỏ cuộc. Cậu quan sát đôi mắt Trình Phong, rồi nhỏ giọng nói: “Ngài có thể thè lưỡi ra một chút được không?”


Trình Phong lập tức hiểu cậu muốn xem lưỡi (thiệt chẩn), bèn phối hợp há miệng.


Chúc Lê chỉ khựng lại một chút rồi nói: “Mắt ngài có nhiều tia máu đỏ, chất lưỡi đỏ sẫm và khô, gần đây hẳn là tâm trạng hay lo âu, ngủ không ngon giấc. Ngoài ra, tĩnh mạch dưới lưỡi sưng to, cho nên…”


“Lợi hại! Trúng phóc!” Trình Phong cao hứng vỗ đùi đánh đét một cái. Mấy ngày nay y đúng là bị chuyện thằng nhóc Giang Yển come out làm cho ăn không ngon, ngủ không yên, trong người bốc hỏa.


Tuy đây đều là những chứng bệnh thường thấy trong Trung y, nhưng Chúc Lê nhìn ra được cả những chi tiết nhỏ như vậy thì quả thực có chút tài năng.


Lúc này, ánh mắt Trình Phong nhìn Chúc Lê đã trìu mến hệt như nhìn đồ đệ ruột, không nhịn được hỏi: “Không ngờ cậu còn trẻ mà đã nghiên cứu Trung y sâu đến vậy, cậu đang học trường nào thế?”


Mấy trường đại học nổi tiếng về chuyên ngành Trung y trong nước y đều biết cả, mầm non tốt thế này y nhất định phải sớm lôi kéo về đội của mình.


Chúc Lê nghe vậy thì ngẩn ra. Cậu đâu có đi học, chữ là do Giang Yển ca ca dạy, sau này anh đi rồi, gặp chữ nào không biết cậu lại gom lại đi hỏi Bành Tử Hiên. Còn về y thuật là do cậu học từ mẫu thân, cộng thêm việc đọc đi đọc lại mấy cuốn y thư Giang Yển để lại. Sau này mở y quán, khám cho nhiều bệnh nhân, cậu cũng dần tự đúc kết được kinh nghiệm cho riêng mình.


“Em ấy không đi học ở trường, y thuật là học từ mẹ em ấy. Chú cứ nói xem có thể nhận em ấy vào học việc không?” Giang Yển nhíu mày, lên tiếng che chở cho Chúc Lê.



“Đương nhiên là có thể.”


Nghe Giang Yển nói vậy, Trình Phong rốt cuộc cũng bình tĩnh lại đôi chút, chỉ số thông minh quay về. Y nhớ ra chuyện Chúc Lê gần như mù tịt về kiến thức phổ thông, cũng không biết trong đầu tự biên tự diễn cái gì mà nhìn cậu bằng ánh mắt tràn đầy thương cảm: “Thế này đi, cậu tên là Chúc Lê đúng không? Tôi từng này tuổi rồi mà vẫn chưa có đồ đệ, hay là cậu làm đệ tử của tôi đi, thấy thế nào?”


Nói đoạn, Trình Phong hơi hất cằm, bày ra tư thế cao nhân đắc đạo: “Trình gia chúng tôi đời đời làm nghề y, từng xuất hiện vài vị quốc thủ (bác sĩ giỏi tầm cỡ quốc gia). Y thuật không dám nhận đứng đầu, nhưng cũng có số má trong nước. Nếu cậu Trung y, sau này cậu chính là truyền nhân của tôi.”


Trình gia không giống mấy dòng họ y học thế gia khác cứ khư khư giữ nghề, bọn họ thích dung hợp sở trường của các nhà, cho nên cũng không quá coi trọng vấn đề môn phái. Cho dù Chúc Lê trước kia có sư thừa, thì vẫn có thể tiếp tục bái y làm thầy, y không ngại.


Đám con cháu đời sau của Trình gia chẳng có mấy đứa hứng thú với Trung y. Thằng cháu thứ hai của y một lòng muốn đi làm cái gì mà tuyển thủ thể thao điện tử, chơi esport, thôi y không thèm chấp. Thằng cháu cả thì có học y, nhưng lại là y học lâm sàng, hơn nữa còn là một phần tử anti fan của Trung y kiên định, luôn cho rằng Trung y chỉ là kinh nghiệm chữa trị, hoàn toàn không đáng tin cậy, cần phải bị đào thải khỏi lịch sử. Thằng nhóc đó chọc y tức muốn chết.


Mắt thấy y thuật của Trình gia sắp thất truyền, ông trời chắc cũng không nhìn nổi nữa nên mới gửi đến cho y một thiếu niên ngoan ngoãn, lại có nghiên cứu sâu về Trung y thế này. Đây chẳng phải là đồ đệ trời ban sao!


Lúc này, Trình Phong đã hoàn toàn quên mất cảm giác hận rèn sắt không thành thép với Giang Yển hôm trước. Y thậm chí còn dùng ánh mắt tán thưởng nhìn Giang Yển: “Cậu cũng khá đấy, tìm đâu ra cho tôi một tiểu đồ đệ lợi hại thế này.”


Giang Yển: “…”


Chúc Lê: “…” Ơ? Hình như mình còn chưa đồng ý bái sư mà?


Tuy rằng y quán ca ca tìm cho cậu chắc chắn không tệ, ông chủ y quán y thuật chắc cũng rất giỏi, nhưng mà… cái người này cứ quái quái thế nào ấy, trông chẳng đáng tin chút nào.



Cứu Rỗi Thiếu Gia Vạn Người Ghét
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Cứu Rỗi Thiếu Gia Vạn Người Ghét Truyện Cứu Rỗi Thiếu Gia Vạn Người Ghét Story Chương 47: Sư phụ
10.0/10 từ 30 lượt.
loading...