Cứu Rỗi Thiếu Gia Vạn Người Ghét
Chương 46: A Lê muốn làm gì cũng được
Đây có lẽ là giấc ngủ ngon nhất của Giang Yển trong mấy năm gần đây. Thậm chí hắn không tự tỉnh, mà bị tiếng chuông điện thoại rung bần bật đầu giường đánh thức. Mở mắt ra thì trời đã sáng bạch, đồng hồ chỉ hơn 9 giờ sáng.
Tiếng ồn ào khiến tiểu ca nhi đang ngủ nướng theo bản năng rụt đầu vào trong chăn. Giang Yển thẳng tay tắt máy, thuận tiện kéo chăn lên đắp kín cho Chúc Lê rồi mới đứng dậy ra khỏi phòng.
Không ngoài dự đoán, điện thoại lại rất nhanh réo lên lần nữa. Giang Yển khép cửa phòng lại rồi mới bắt máy. Đầu dây bên kia ngay lập tức truyền đến giọng nói quen thuộc đến mức đáng ghét:
“Giang Yển, mày về Tô Thành rồi? Sao lại về lúc này, có phải cố ý trốn tránh bọn tao không? Mày đừng quên mày cũng là người nhà họ Tần. Năm đó ông nội qua đời, mày cầm mấy trăm triệu di sản rồi phủi mông bỏ đi, để lại cha tao và mọi người dọn dẹp đống hỗn độn. Bây giờ Tần gia sụp đổ, mày không thể bỏ mặc bọn tao được!”
Năm đó, sau khi Tần lão gia tử qua đời, tập đoàn Tần thị vốn nên được chuyển giao cho các giám đốc chuyên nghiệp quản lý theo di chúc, những người khác trong gia tộc chỉ việc ngồi mát ăn bát vàng, mỗi năm nhận tiền chia hoa hồng là xong. Chỉ tiếc hai người con trai không hiểu nỗi khổ tâm của lão gia tử, tìm mọi cách nhảy lên tranh quyền đoạt vị.
Cuối cùng, giám đốc chuyên nghiệp thật sự bị bọn họ ép đi, bọn họ như ý nguyện tiếp quản công ty. Nhưng cũng từ lúc đó, tập đoàn địa ốc Tần thị bắt đầu trượt dốc không phanh. Hai người họ vốn chẳng có tài cán gì, chỉ vài năm đã phá tan hoang cơ nghiệp.
Tần thị tuyên bố phá sản, hai cổ đông lớn nhất gánh trên lưng khoản nợ khổng lồ không đếm xuể, trở thành những kẻ thất tín. Ngược lại là Giang Yển – người đã sớm phân chia ranh giới rõ ràng với Tần thị – lại rút lui an toàn. Không chỉ thừa kế di sản của ông ngoại, hắn còn được sở hữu một căn hộ trị giá hàng trăm triệu tệ mà không phải gánh chịu chút rủi ro nào. Điều này làm sao khiến bọn họ cam tâm?!
Từ đó về sau, bọn họ không nghĩ cách kiếm tiền trả nợ, mà lại như những con đỉa đói bám riết lấy Giang Yển, chỉ hòng bắt hắn phải nhả ra toàn bộ những gì Tần lão gia tử đã để lại.
Bọn họ vốn định bám vào Giang Minh Huy, nhưng lại bị đám đòi nợ thuê do gã tìm đến dọa cho suýt nhảy lầu, sau đó không dám nữa, chỉ dám nhắm vào một mình Giang Yển để hành hạ.
Quả hồng mềm dễ bóp, có lẽ vì thấy Giang Yển còn dễ nói chuyện, thực sự đưa tiền cho bọn họ vài lần, nên người nhà họ Tần càng thêm không kiêng nể gì. Chỉ cần tiêu hết tiền là gọi điện tới, coi Giang Yển như cái máy rút tiền tự động.
Giang Yển lười đôi co với bọn họ, lạnh nhạt hỏi: “Lần này lại muốn bao nhiêu?”
“Một trăm vạn!” Tần Văn Thành công phu sư tử ngoạm.
Rõ ràng bao năm qua, sau khi Tần lão gia tử mất, cha mẹ gã cũng chẳng uốn nắn tính nết con cái, ngược lại còn dung túng để gã càng ngày càng vô pháp vô thiên.
“Tôi không có tiền.” Lần này Giang Yển không sảng khoái như mấy lần trước, mặt không cảm xúc nói: “Cha tôi đã đình chỉ công việc của tôi, các người chắc cũng biết rồi.”
“Thì đã sao? Mày chẳng phải còn căn hộ ở Giang Cảnh Nhất Phẩm à? Căn nhà đó vốn dĩ phải là của tao! Tao mới là cháu trưởng đích tôn của Tần gia! Chỉ cần bán nó đi là mày có tiền đưa cho tao!” Tần Văn Thành trơ trẽn đưa ra giải pháp, không hề biết xấu hổ là gì.
Bọn họ thèm khát căn hộ kia đã lâu, chỉ cần Giang Yển bán nhà, gã sẽ được chia vài trăm triệu.
“Đó là ông ngoại để lại cho tôi, tôi sẽ không bán.” Giang Yển thẳng thừng dập tắt giấc mộng hão huyền của gã, bình tĩnh đưa ra giới hạn cuối cùng: “Nhị biểu ca mấy hôm trước đã đến tìm tôi. Hai nhà các người nhiều nhất 50 vạn, muốn hơn cũng không có, sau này cũng sẽ không có nữa.”
“Các người cũng có thể giống như hồi nhỏ, lỡ tay giết tôi?” Giang Yển cười khẽ, “Đương nhiên, nếu tôi chết, các người cũng đừng hòng lấy được một xu.”
“…” Tần Văn Thành bị nghẹn lời, khí thế cũng giảm đi vài phần, nhưng vẫn không quên đòi tiền: “Vậy mày chuyển tiền cho tao trước đi, phần còn lại tao sẽ chuyển cho em tao.”
Giang Yển ngừng lại một chút, giọng điệu tỏ vẻ khó xử: “Nhưng Nhị biểu ca bảo gần đây anh mê cờ bạc, thua rất nhiều tiền. Anh ấy bảo tôi chuyển tiền cho anh ấy trước, nói sẽ chuyển một nửa còn lại cho anh sau.”
“…Thằng khốn nạn này #%@%!” Tần Văn Thành tức đến mức chửi thề một tràng, rồi quay sang mắng xối xả Giang Yển: “Sao mày không nói sớm với tao?! Nó mà tiêu hết tiền thì làm thế nào?! Mày đúng là thằng ngu!”
“Biểu ca sẽ không làm thế đâu, chẳng phải hai người là anh em tốt sao?” Giang Yển dùng giọng điệu ngây thơ đáp, sau đó lại nhấn mạnh: “Trên người tôi hết tiền rồi, phụ thân trong thời gian ngắn cũng sẽ không cho tôi quay lại công ty, các người tiêu xài tiết kiệm chút đi.”
“…”
Tần Văn Thành tức đến mức không muốn nói thêm câu nào, trực tiếp cúp máy. Gã phải đi tìm thằng Văn Ngạn kia đòi tiền!
Tên khốn kiếp đó, rõ ràng đã cầm tiền mà không nói cho gã, chắc chắn là muốn nuốt trọn! Lại còn đi rêu rao với người khác là gã thua cờ bạc. Bảo sao gần đây vận khí gã đen đủi thế!! Rõ ràng trước đó đã thắng mấy chục triệu, chắc chắn là do tên khốn này đi nói bậy bạ làm gã xui xẻo!
Nếu tên kia đã bất nhân thì đừng trách gã bất nghĩa! Hai mươi mấy vạn tệ còn chẳng đủ vé vào cửa sòng bài cao cấp, 50 vạn này vốn dĩ phải là của gã! Gã sẽ không nhường một xu nào cho cái nhà khốn kiếp kia, cứ chờ đấy!
Năm đó, cơn tai biến mạch máu não cấp tính của ông ngoại không phải ngẫu nhiên, mà là do cảm xúc kích động quá độ, cộng thêm việc cấp cứu chậm trễ mới dẫn đến mất đi cơ hội điều trị cuối cùng.
Giờ đây, hắn cũng chỉ đang khoanh tay đứng nhìn bọn họ tự bước vào con đường diệt vong mà thôi. Điều này rất công bằng.
Nếu ông ngoại còn sống, chắc ông sẽ trách hắn. Đối với ông ngoại, dù hai nhà kia có làm gì thì vẫn là con cháu của ông, nhưng hắn lại đang cố ý thúc đẩy bọn họ tàn sát lẫn nhau.
Xin lỗi ông, con chỉ là không muốn để những kẻ đó sống quá sung sướng thôi.
Đúng lúc này, cửa thư phòng lén lút mở ra một khe nhỏ. Giang Yển mở mắt, thấy một tiểu ca nhi nào đó đang thò đầu vào nhìn ngó nghiêng.
“Giang Yển ca ca.”
“Tỉnh rồi à?” Giang Yển thấy Chúc Lê chậm chạp đi tới, bèn vẫy tay gọi cậu lại gần, cười hỏi: “Đói bụng chưa? Anh bảo dì Vương chuẩn bị bữa sáng nhé.”
“Vẫn chưa đói lắm.” Chúc Lê chậm rãi trả lời, một lát sau mới nhỏ giọng hỏi: “Ca ca, y quán ở chỗ các anh lớn như vậy, có phải sẽ tuyển rất nhiều đại phu không?”
“Ừ, sao vậy?”
Cậu vẫn khá tự tin vào y thuật của mình, chỉ là không biết ở đây có chấp nhận ca nhi làm đại phu ngồi khám hay không. Nhưng cậu thấy y quán kia có cả nữ đại phu, chắc là họ sẽ không để ý đâu nhỉ?
Giang Yển trầm mặc, một lúc sau mới hỏi: “Sao tự nhiên em lại muốn đến y quán làm đại phu?”
“Ừm… Chỉ là em muốn tìm việc gì đó để làm. Ở Tô huyện em là đại phu rất có tiếng đó nha. Đi y quán ngồi khám vừa kiếm được tiền, lại vừa có thể học hỏi thêm từ các đại phu khác, một công đôi việc mà.” Chúc Lê cong mắt cười híp mí.
Thật ra lúc nãy vừa tỉnh dậy, cậu định ra ngoài tìm Giang Yển thì vô tình nghe thấy anh nói chuyện điện thoại với ai đó. Hình như là người quen nào đó đòi tiền anh, nhưng rõ ràng ca ca đã bảo hết tiền rồi mà bên kia vẫn không buông tha.
Hóa ra cuộc sống của ca ca ở đây thật sự không dễ dàng, anh vẫn luôn phải gồng mình chịu đựng.
Cậu cảm thấy y thuật của mình cũng không tồi, đợi tay khỏi là có thể cùng ca ca kiếm tiền, không thể để ca ca một mình gánh vác áp lực lớn như vậy được.
Nghĩ đến đây, Chúc Lê nắm lấy tay Giang Yển, vẻ mặt đầy mong đợi hỏi: “Ca ca, em có thể làm được không?”
“Có thể.”
A Lê đã hỏi như vậy, thì dù không thể cũng phải thành có thể.
A Lê muốn học y thuật, muốn làm đại phu, vậy thì cứ làm thôi. Có hắn ở đây, cậu có thể mãi mãi được làm những điều mình thích.
Cứu Rỗi Thiếu Gia Vạn Người Ghét
Đánh giá:
Truyện Cứu Rỗi Thiếu Gia Vạn Người Ghét
Story
Chương 46: A Lê muốn làm gì cũng được
10.0/10 từ 30 lượt.
