Cứu Rỗi Thiếu Gia Vạn Người Ghét

Chương 45: Ngủ yên


“Vào đi.” Giang Yển bật đèn, dắt người kia vào phòng.


Chúc Lê có chút ngượng ngùng, lại pha lẫn tò mò, không nhịn được trộm đưa mắt quan sát phòng của Giang Yển.


Phòng của Giang Yển cũng lạnh lùng y như con người hắn vậy, bên trong trống huơ trống hoác. Ngoài một chiếc giường cùng hai cái tủ đầu giường ra thì chẳng còn gì cả.


“A?”


Thế nhưng, khi nhìn thấy đồ vật trên tủ đầu giường, Chúc Lê không khỏi thốt lên kinh ngạc. Cậu đi theo Giang Yển đến bên giường, tay kéo kéo góc áo hắn, chỉ vào bộ mô hình lắp ráp trên tủ, đôi mắt lấp lánh ánh sao, nhỏ giọng hỏi: “Giang Yển ca ca, đây là cái gì vậy?”


Vừa dứt lời, Chúc Lê lại không kìm được mà bồi thêm một câu: “Nó giống nhà của chúng ta ngày trước quá.”


Trên tủ bày một bộ mô hình lắp ráp bằng gỗ, phong cách hoàn toàn lạc quẻ với cả căn phòng. Đó là mô hình nông thôn cổ đại: lưng tựa vào núi, dưới chân núi có một túp lều tranh. Trước cửa lều còn có ba người tí hon: một phụ nhân trẻ tuổi, một thiếu niên và một đứa trẻ con. Nhìn vào tràn ngập sự ngây thơ thú vị, hệt như mẫu thân, Giang Yển và tiểu A Lê hồi còn bé.


Thấy vẻ mặt tò mò hiếm lạ của Chúc Lê, Giang Yển cầm bộ mô hình đã chọn lựa từ rất lâu đưa cho cậu. Nhớ tới chuyện cũ, giọng hắn nhàn nhạt: “Đây là mô hình lắp ráp bằng gỗ, vốn định tặng em nhân dịp sinh nhật, không ngờ cuối cùng vẫn không kịp.”



Chúc Lê nghe vậy thì sững sờ, lúc này mới nhớ ra năm đó Giang Yển biến mất ngay trước sinh nhật cậu vài ngày. Năm đó chỉ có nương tổ chức sinh nhật cho cậu, nhưng vì ca ca mãi không về nên cậu cũng chẳng vui vẻ gì.


Hóa ra ca ca vẫn luôn nhớ sinh nhật cậu nha, còn chuẩn bị quà đẹp thế này nữa!


Dù là niềm vui đến muộn mười năm, nhưng Chúc Lê vẫn vui lắm. Cậu ôm khư khư bộ mô hình, đôi mắt tròn xoe cười cong như vầng trăng khuyết, hớn hở nói: “Cảm ơn Giang Yển ca ca!”


Cậu phải cất giữ thật kỹ, chờ sau này về nhà sẽ mang cả cái “gà mộc*” này về cho mẹ xem!


(*mô hình lắp ráp bằng gỗ gọi là “tích mộc”, ẻm nghe xong nói lộn)


“Không muốn ngủ sao?” Thấy cậu cứ s* s**ng món đồ chơi mãi không buông, hoàn toàn không có ý định dừng lại, Giang Yển bất đắc dĩ hỏi.


“Dạ dạ, ngủ ngay đây ạ!” Chúc Lê sờ thêm cái nữa rồi mới lưu luyến đặt bộ mô hình về chỗ cũ.


Đợi đến khi chui tọt vào trong chăn, cảm nhận được hơi ấm từ người bên cạnh truyền sang, sự ngại ngùng ban nãy của Chúc Lê lại bắt đầu nhen nhóm.


Tuy Giang Yển là ca ca, nhưng… nhưng cậu là một tiểu ca nhi mà. Nửa đêm nửa hôm chạy lên giường hán tử nằm, hình như không tốt lắm…



Thế là, Giang Yển thấy Chúc Lê cứ cựa quậy tới lui trong chăn, không an phận cứ như thể bên trong có sâu cắn. Anh đành vỗ vỗ lên chăn hỏi: “Không quen à?”


“Dạ không …” Mặt Chúc Lê đỏ bừng lúc nào không hay, cậu cứng người lại, vội vàng nói lảng sang chuyện khác để che giấu sự lúng túng: “Đúng rồi, tại sao lại gọi là Kê mộc (Gỗ gà) vậy ạ? Mấy khúc gỗ này thì liên quan gì đến con gà đâu?”


“…Không phải ‘Kê’ trong con gà, mà là ‘Tích’ trong tích tụ, chồng chất. Loại đồ chơi này vốn là những khối gỗ nhỏ, cần phải kiên nhẫn ghép lại, chồng lên nhau theo bản vẽ thì mới ra được hình dáng thôn nhỏ như bây giờ.” Giang Yển vừa vỗ nhẹ lên chăn, vừa giải thích cho cậu.


Nếu không có gì bất ngờ thì A Lê có lẽ sẽ sống ở đây một thời gian rất dài, hắn sẽ từ từ dạy cho cậu từng chút một thường thức cuộc sống.


Nhưng tâm tư Chúc Lê lại chẳng đặt vào đó, cậu nhạy bén bắt được một trọng điểm khác, vội vàng nắm lấy cánh tay hắn qua lớp chăn, truy hỏi: “Cho nên bộ mô hình này là Giang Yển ca ca tự tay làm cho em sao?”


“…Là anh lắp ráp, nhưng bản vẽ không phải do anh thiết kế.”


Hắn không phải kiến trúc sư, không thể phục dựng nguyên vẹn cảnh tượng thôn Giang Hạ. Đây là bộ mô hình nông thôn cổ đại tương tự mà hắn đã tìm kiếm rất lâu trên mạng. Còn về ba người tí hon bên trong là do hắn mua riêng bỏ vào, nhìn cũng không đến nỗi quá lạc lõng, ngược lại cực kỳ giống ba người bọn họ năm đó ở dưới chân núi.


Chúc Lê cũng chẳng quan tâm là ai thiết kế, chỉ cần nghe Giang Yển thừa nhận tự tay lắp ráp là cậu đã vui lắm rồi. Nếu không phải tay phải còn chưa cử động được, cậu đã nhào tới ôm ca ca ngay lập tức.


Dù không thể ôm, nhưng cậu lại cựa quậy càng hăng hơn, đủ thấy tâm tình hiện tại đang kích động thế nào.



“Ca ca, anh tốt thật đấy.” Chúc Lê ló đầu ra khỏi chăn, đôi mắt lấp lánh nhìn Giang Yển.


Giang Yển xoa xoa cái đầu xù bông của Chúc Lê. Có lẽ vì đã thả lỏng, cơn buồn ngủ hiếm hoi mấy ngày nay mới ập đến, hắn lười biếng đáp một tiếng: “Ừ.”


Là bởi vì A Lê rất tốt mà.


“Ca ca, em có thể mang bộ xếp hình này về phòng em không?” Mỗi ngày đều chạy sang tìm ca ca ngủ chung thì chắc chắn cậu sẽ ngại lắm, nhưng nếu có bộ mô hình ca ca tự tay làm cho mình, thì dù ở trong căn phòng rộng lớn xa lạ cậu cũng sẽ không sợ nữa!


“Được.” Vốn dĩ là tặng cho A Lê mà.


“Ca ca, bao giờ thì đến sinh nhật anh? A Lê cũng muốn chuẩn bị quà cho anh!” Chúc Lê hưng phấn nói, cậu cũng muốn chuẩn bị một món quà thật đặc biệt, thật dụng tâm cho Giang Yển ca ca!


“Ừm…” Sinh nhật à, hắn chưa từng tổ chức, cũng không nhớ rõ lắm.


“Ca ca?”


Chúc Lê đang hí hửng, ngẩng đầu lên thì thấy Giang Yển đã nhắm mắt, hơi thở đều đều. Cánh tay hắn vẫn đặt trên chăn của Chúc Lê trong tư thế bảo vệ.



“…” Sao đã ngủ rồi? Chúc Lê ngoan ngoãn im bặt, lén lút quan sát gương mặt Giang Yển.


Giang Yển ca ca khi lớn lên đã thay đổi nhiều so với hồi nhỏ, nhưng vẫn đẹp trai y như ngày xưa! Đường nét khuôn mặt lập thể hơn, đỉnh mày có chút sắc bén, sống mũi cao, đôi môi mỏng nhạt màu, chỉ là… quầng thâm mắt hơi đậm.


Chúc Lê lúc này mới để ý thấy quầng thâm dưới đáy mắt Giang Yển đã rất sâu. Nhìn qua là biết đã lâu lắm rồi anh ấy không nghỉ ngơi tử tế. Hơn nữa ban nãy cậu cứ ríu rít mãi mà ca ca vẫn có thể ngủ thiếp đi, chắc chắn là anh đã mệt lắm rồi.


Chúc Lê có chút đau lòng, không nhịn được vươn tay trái muốn sờ sờ vệt thâm quầng đó, nhưng lại vô tình chạm phải lông mi đối phương. Cậu hoảng hốt rụt tay về, ảo não nhắm tịt mắt giả chết.


Cái tay này sao mà vụng về thế, ca ca đã mệt như vậy rồi mà mình còn sờ cái gì không biết!


Cũng may Giang Yển có lẽ đã quá lâu, quá lâu không được ngủ một giấc an yên, nên không bị hành động nhỏ xíu của Chúc Lê đánh thức. Hắn chỉ theo bản năng xích lại gần Chúc Lê hơn rồi chìm vào giấc ngủ sâu hơn.


“…” Chúc Lê bị nguồn nhiệt bên cạnh bao bọc kín mít, lần này thì muốn nhúc nhích cũng không dám, chỉ đành giữ nguyên tư thế nhìn chằm chằm cằm Giang Yển.


Cằm Giang Yển lún phún chút râu mới mọc, nếu cọ vào mặt chắc sẽ ngứa lắm đây. Bất quá Chúc Lê rút kinh nghiệm bài học vừa rồi, chỉ dám nhìn chứ không dám sờ nữa.


Nhìn mãi, hai mí mắt rốt cuộc cũng bắt đầu đánh nhau. Tiểu ca nhi lăn lộn cả buổi tối cuối cùng cũng khép mắt lại, ngoan ngoãn cuộn tròn trong lòng ngực Giang Yển.


Cứu Rỗi Thiếu Gia Vạn Người Ghét
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Cứu Rỗi Thiếu Gia Vạn Người Ghét Truyện Cứu Rỗi Thiếu Gia Vạn Người Ghét Story Chương 45: Ngủ yên
10.0/10 từ 30 lượt.
loading...