Cứu Rỗi Thiếu Gia Vạn Người Ghét
Chương 39: Giật mình hoảng sợ
“Lý tỷ, sao rồi, đã tìm thấy Lê ca nhi chưa?”
Tân Kiên Cường một quyền đấm cho Lý Tuấn Hào ngất xỉu, cũng chẳng biết tên này ngất thật hay giả vờ. Sợ gã tỉnh lại rồi bỏ trốn, Tân Kiên Cường đành phải túm cổ áo xách gã theo, thành thử ra chậm hơn Lý Nguyệt Lan vài bước mới đuổi kịp tới nơi.
“Không… không thấy đâu cả.” Lý Nguyệt Lan tâm hoảng ý loạn. Nàng thậm chí bắt đầu hoài nghi không biết những gì mình vừa nhìn thấy có phải là ảo giác hay không. Người đang sờ sờ ra đó, làm sao có thể biến mất vào hư không được chứ?
Thế nhưng, dưới gốc cây nơi Lê ca nhi vừa nằm vẫn còn vương lại chút vết máu. Nàng xác thực đã tận mắt nhìn thấy con mình biến mất ngay dưới tàng cây ấy.
Không biết tại sao, trong khoảnh khắc đó, nàng bỗng nhớ tới Giang Yển – thiếu niên từng giúp đỡ gia đình nàng trước kia. Mỗi lần Giang Yển tới nhà, đều là từ trên núi đi xuống, rồi sau đó lại quay ngược trở về núi.
Khi đó nàng chỉ cảm thấy hành tung của cậu thiếu niên này thật bí ẩn, còn từng nghi ngờ Giang gia sống ở bên kia ngọn núi. Nhưng về sau, khi Giang Yển biến mất, nàng đã từng bỏ tiền nhờ người dò la tin tức, mới biết thôn Hoa Minh ở bên kia núi là một thôn nghèo rớt mồng tơi, hoàn toàn không có ai tên Giang Yển, cũng chẳng có chút tung tích nào về cậu ấy.
Hơn nữa, vách núi ở phía bên kia vô cùng dốc đứng và hiểm trở, người thường không thể nào trèo qua vách núi để sang bên này chỉ trong một thời gian ngắn được. Nếu Giang Yển thật sự đến từ thôn Hoa Minh, cậu ta không thể nào ngày nào cũng đi đi về về như thế.
Nàng đã hỏi thăm rất lâu nhưng vẫn bặt vô âm tín, người này cứ như thể đột nhiên xuất hiện từ hư không vậy…
Thấy Lý Nguyệt Lan có vẻ mất bình tĩnh, Tân Kiên Cường lên tiếng an ủi: “Lý tỷ, ngươi đừng hoảng loạn vội. Ta thấy tên cặn bã này chắc là chưa thực hiện được ý đồ đâu. Lê ca nhi từ trước đến nay vốn thông minh, lại quen thuộc đường đi lối lại trên núi, chắc lúc nãy sợ quá nên trốn đi đâu đó thôi.
Bây giờ trời đã tối đen, chúng ta cứ mò mẫm tìm thế này khéo chưa tìm được người thì chính mình đã lạc đường trước.
Chi bằng xuống núi gọi người trong thôn đốt đuốc lên cùng đi tìm, đông người tìm sẽ nhanh hơn. Còn cả tên cặn bã này nữa…”
Tân Kiên Cường lắc lắc cái “đống thịt” đang xách trên tay, lạnh mặt nói: “Không thể để cho tên khốn nạn này chạy thoát được, lát nữa về phải trói gô nó lại, chờ người trong thôn xử lý.”
Cái thứ súc sinh này! Thôn Giang Hạ mấy năm nay nhờ trồng khoai tây và khoai lang đỏ mà được mùa, được triều đình khen ngợi, vậy mà tên này lại dám đánh chủ ý lên ân nhân của cả thôn. Hơn nữa Chúc Lê còn là Huyện quân do Bệ h* th*n phong, tên này uống rượu vào rồi hóa điên rồi sao?
Không, có lẽ không phải điên, mà là giả điên. Nó tỉnh táo lắm, từ nhỏ đã suốt ngày tơ tưởng đến chuyện dùng những thủ đoạn bẩn thỉu để một bước lên trời, lớn lên rồi cũng chứng nào tật nấy, chết cũng không hối cải!
“Ừ…” Lý Nguyệt Lan trả lời qua loa, thậm chí còn chẳng nghe rõ Tân Kiên Cường đang nói gì, nhưng trong lòng nàng đã bớt hoảng loạn hơn một chút so với ban nãy.
Nếu Giang Yển mỗi lần đều biến mất từ nơi này, vậy Giang Yển rốt cuộc là người thế nào? Là tinh quái trong núi sao? A Lê của nàng, có phải đã đi đến nơi ở của Giang Yển rồi không? Nếu Giang Yển cũng ở đó, thì dù cậu ta có là tinh quái đi nữa, chắc chắn cũng sẽ bảo vệ A Lê, bởi cậu ta thương A Lê như vậy mà.
Lý Nguyệt Lan lúc này chỉ có thể tự an ủi mình như thế, rồi vội vàng theo Tân Kiên Cường xuống núi gọi người.
Có lẽ vừa rồi nàng thực sự nhìn nhầm, có lẽ A Lê đã tìm được một ch* k*n đáo nào đó để trốn. Nàng phải về nhờ thôn trưởng huy động thêm người, lục soát toàn bộ ngọn núi này một lượt. Còn về phần tên cặn bã đã hại A Lê…
Nhìn Lý Tuấn Hào đang bị Tân Kiên Cường xách trên tay như con chó chết, lần đầu tiên trong đời Lý Nguyệt Lan nảy sinh ý nghĩ hận thù độc địa với một người đến vậy.
Trước kia Lý gia và Chúc gia có lỗi với nàng thế nào, nàng cũng chỉ nghĩ đơn giản là cả đời không qua lại với nhau nữa. Nhưng Lý Tuấn Hào, nó là biểu ca của A Lê, vậy mà lại dám nảy sinh tâm địa ác độc dơ bẩn như thế với em họ mình. Lần này nàng tuyệt đối sẽ không buông tha cho nó, nàng muốn nó phải đền mạng!
**
Tại nhà cũ.
Giang Yển nằm trên giường, giấc ngủ chập chờn không yên. Nhưng đối với hắn mà nói, chỉ cần chợp mắt được một chút cũng đã là trạng thái tốt lắm rồi.
Thế nhưng tối nay không biết có chuyện gì, trong sân vốn dĩ phải rất yên tĩnh bỗng nhiên truyền đến những tiếng ồn ào hỗn loạn.
Giang Yển mở mắt, ngồi dậy đi ra ngoài cửa, nhìn thấy mấy người làm công vốn đang ở trên núi lúc này lại hoảng hoảng loạn loạn chạy xuống, hình như còn đang khiêng theo một người.
“Có chuyện gì vậy?” Giang Yển nhíu mày hỏi.
Hiện giờ ở khu Tần Uyển, ngoài hắn, lão Lưu và bảo mẫu đang sống ở nhà cũ ra, thì chỉ còn ba chuyên gia nuôi trồng cây ở khu nhà phía sau núi.
Năm xưa sau trận hỏa hoạn do Giang Minh Huy gây ra, khu vực sau núi vẫn luôn bị bỏ hoang. Mãi đến mấy năm gần đây, khi Giang Yển thoát khỏi sự kiểm soát của ông ta và trở về nhà cũ sống, hắn mới phát hiện ra cây hồ dương vàng bị thiêu cháy đen năm đó vẫn chưa chết hẳn.
Thân cây tuy đã bị thiêu hủy hoàn toàn, nhưng bộ rễ dường như vẫn còn sức sống. Chỉ là trận hỏa hoạn năm xưa quá lớn, lại trải qua nhiều năm như vậy, cây vẫn chưa thể mọc lại cành mới. Nhưng chỉ cần gốc rễ còn sống, thì vẫn còn hy vọng.
Giang Yển đã từng thử tưới chút máu của mình vào gốc cây. Sau khi thử nghiệm thất bại và không thể quay lại thôn Giang Hạ, hắn đã cho xây vài gian ký túc xá ở đó, mời ba chuyên gia về nuôi trồng thực vật đến, muốn xem thử liệu có cách nào làm cho cái cây này hồi sinh hay không.
Hắn cũng chẳng biết tại sao mình lại cố chấp với việc cứu chữa cái cây này đến vậy. Nhiều năm trôi qua, có lẽ Chúc Lê đã sớm quên hắn rồi.
Nhưng nếu không thử một lần, lòng hắn luôn cảm thấy không cam tâm.
Mấy vị chuyên gia được mời đến tuy không hiểu tại sao vị thiếu gia họ Giang này lại hứng thú với cái cây khô chết kia, nhưng thù lao hắn trả rất hậu hĩnh nên bọn họ cũng làm việc tận tâm. Họ thường xuyên tới quan sát trạng thái rễ cây, thử nghiệm các loại dung dịch dinh dưỡng khác nhau, thỉnh thoảng sẽ ngủ lại tại khu ký túc xá ngay bên cạnh.
Hôm nay vừa khéo cả ba người đều có mặt. Trong đó có một chuyên gia còn dẫn theo cậu học trò của mình đến phụ giúp. Cũng là do nghe tin vị thiếu gia này đã trở về nên muốn tranh thủ thể hiện một chút. Dù sao thời gian dài như vậy mà chưa có tiến triển gì, lỡ đại thiếu gia về kiểm tra mà không thấy người đâu, lại tưởng bọn họ chỉ biết nhận tiền mà không làm việc thì khổ.
Thực ra cũng không phải bọn họ lười biếng, mà thật sự là cây hồ dương vàng này đã hoại tử quá nghiêm trọng, hệ thống rễ bị tổn thương nặng nề, cảm giác như một người đang thoi thóp chỉ còn chút hơi tàn, trong thời gian ngắn rất khó để phục hồi.
Giờ này, đáng lẽ mọi người đều đã về ký túc xá nghỉ ngơi. Nhưng cậu sinh viên kia còn trẻ, tinh lực dồi dào nên giờ này vẫn chưa ngủ được. Khổ nỗi mạng internet ở cái chốn khỉ ho cò gáy này chập chờn quá, hại cậu chơi game cứ bị giật lag liên tục, đến mức bị báo cáo rồi cấm chơi luôn.
Cậu sinh viên tức đến bốc khói đầu, muốn chửi đổng vài câu cho bõ tức nhưng lại sợ làm ồn đến thầy hướng dẫn, đành hậm hực đi ra ngoài dạo mát cho hạ hỏa.
Đêm hôm khuya khoắt, đi dạo giữa vùng núi từng bị cháy rụi, khung cảnh âm u lạnh lẽo khiến cậu đi được một lúc đã thấy rợn tóc gáy. Vừa định quay đầu về phòng thì cậu bỗng nhìn thấy bên cạnh cái cây khô mà ban ngày họ vừa chăm sóc, hình như có một cái bóng đen thù lù.
“…”
Cậu nhớ rõ khu vực này ngoài cái cây khô đó ra thì mọi thứ đều đã bị thiêu rụi sạch trơn rồi mà. Cái cục đen sì kia là cái gì vậy nhỉ? Sao nhìn kiểu gì cũng giống như…
Chưa đợi cậu sinh viên kịp hình dung ra cái hình thù kia là gì, thì đã thấy cái cục đen sì đó nhúc nhích… Nhúc nhích?!
“Á á á á á!”
Tiếng hét thảm thiết này, xét về độ chói tai chắc cũng ngang ngửa với tiếng gào của gã cặn bã nào đó lúc bị đá vào chỗ hiểm…
Lần này thì hay rồi, đừng nói là thầy hướng dẫn của cậu, ngay cả hai vị chuyên gia còn lại cũng bị tiếng hét làm cho kinh động, đồng loạt chạy ra ngoài. Sau đó, họ nhìn thấy cậu sinh viên mặt cắt không còn giọt máu, lảo đảo chạy thục mạng trở về như vừa gặp ma.
Cứu Rỗi Thiếu Gia Vạn Người Ghét
Đánh giá:
Truyện Cứu Rỗi Thiếu Gia Vạn Người Ghét
Story
Chương 39: Giật mình hoảng sợ
10.0/10 từ 30 lượt.
