Cứu Rỗi Thiếu Gia Vạn Người Ghét

Chương 40: A Lê đừng sợ


“Cậu đang làm cái trò gì vậy?” Vị giáo sư hướng dẫn nhìn chằm chằm cậu sinh viên với vẻ bất mãn. Đêm hôm khuya khoắt không ngủ được thì thôi đi, còn gây ra lắm động tĩnh thế này.


Cậu sinh viên lúc này chẳng còn tâm trí đâu mà quan tâm đến lời trách mắng. Nhìn thấy thầy mình như vớ được cọng rơm cứu mạng, cậu ba chân bốn cẳng chạy tới, lắp bắp nói: “Có… có ma…”


Mọi người: “…”


Đám người bị cậu sinh viên làm phiền đến mức hết cách, đành phải kéo nhau đi xem rốt cuộc là có chuyện gì. Khi đến nơi, họ sững sờ khi thấy bên cạnh cái cây hồ dương vàng sắp chết khô kia quả thật có một con ma… Không đúng, là một người!


Mọi người lập tức đoán già đoán non xem có phải tên trộm nào lẻn vào không. Nhưng khi lại gần mới phát hiện người này mình đầy thương tích, quần áo rách tả tơi và đã ngất xỉu từ lúc nào.


Giữa thời buổi thái bình này, cho dù không phải ma quỷ thì nhìn thấy cảnh tượng thê thảm như vậy cũng đủ dọa người ta chết khiếp.


Cậu sinh viên run rẩy túm chặt lấy áo thầy mình, thì thầm như sợ bị ai nghe thấy: “Người… người này còn sống hay đã chết thế ạ?”


Một vị chuyên gia to gan hơn tiến lên kiểm tra hơi thở, rồi vội vàng nói: “Vẫn còn thở! Mau, mau đưa người đến bệnh viện đi!”


Và thế là dẫn đến tình cảnh hiện tại.



Ban đầu bọn họ không định làm kinh động đến Giang Yển, nhưng giờ Giang Yển đã tỉnh, họ đương nhiên phải trình bày rõ tình hình, nếu không lại bị hiểu lầm là giết người giấu xác thì phiền phức to.


Giang Yển nghe xong liền ngẩn người. Hắn theo bản năng nhìn về phía người đang hôn mê kia. Dù quần áo trên người người nọ đã rách nát tả tơi, nhưng chỉ cần liếc qua cũng nhận ra đó là kiểu áo dài của người xưa.


Giang Yển nén sự nôn nóng trong lòng, sải bước nhanh chóng đi tới.


Chúc Lê giờ đã lớn hơn nhiều, khác hẳn với dáng vẻ khi còn bé, chỉ có đường nét nơi khóe mắt và lông mày là vẫn còn vương vấn bóng dáng thiếu niên năm nào. Tuy nhiên, từ trong cổ áo bị xé rách của cậu, một miếng ngọc bội xanh biếc, trơn bóng rơi ra ngoài. Đó chính là miếng ngọc bình an mà Giang Yển đã tặng cho Chúc Lê khi hai người mới quen biết.


Ngay sau đó, mọi người chứng kiến cảnh tượng vị thiếu gia họ Giang vốn dĩ thờ ơ với mọi sự trên đời, nay lại trực tiếp bế bổng người lạ mặt lai lịch không rõ kia lên. Không đợi họ kịp phản ứng, hắn đã hét lớn gọi tài xế lái xe đưa ngay đến bệnh viện.


“Nhanh lên chút nữa!” Giang Yển ôm chặt Chúc Lê, cảm nhận nhiệt độ nóng hầm hập trên trán cậu, không nhịn được lại thúc giục thêm một tiếng.


“… Đã là nhanh nhất rồi ạ.” Nhanh nữa là ăn biên bản phạt ngay đấy. Tài xế thầm oán thán trong lòng, nhưng vẫn ỷ vào kỹ thuật lái xe điêu luyện của mình mà lén lút liếc nhìn qua kính chiếu hậu vài lần.


Thật là gặp ma rồi! Theo ông chủ bao lâu nay, đây là lần đầu tiên y thấy hắn thất thố đến mức này. Người trẻ tuổi kia là ai vậy? Chẳng lẽ ông chủ thích đàn ông? Tin này mà đồn ra ngoài thì quá chấn động rồi!


Nếu chuyện này đến tai Giang gia, khéo nhà họ Giang lại được một phen long trời lở đất mất.


Giang Yển ngồi ở ghế sau không biết tài xế đang nghĩ gì, và lúc này hắn cũng chẳng còn tâm trí đâu để ý tới y. Toàn bộ tâm trí hắn giờ đây đều dồn hết vào người thanh niên trong lòng mình.



Trong ký ức của Giang Yển, ấn tượng sâu sắc nhất chính là đôi mắt lúc nào cũng sáng lấp lánh của Chúc Lê, mỗi khi nhìn người khác dường như đều biết nói.


Nhưng lúc này đây, đôi mắt ấy đang nhắm nghiền, mày chau lại thật chặt, dường như ngay cả trong cơn mê man cũng cảm thấy vô cùng khó chịu, miệng hé mở thì thào những lời mê sảng nhỏ xíu.


Giang Yển hơi ghé tai lại gần, liền nghe thấy bên tai truyền đến giọng nói quen thuộc.


“Ca ca…”


Cổ họng hắn bỗng chốc trở nên khô khốc, tảng đá đè nặng trong lòng như vừa được trút bỏ. Là A Lê.


A Lê của hắn vẫn còn nhớ hắn. A Lê của hắn đã đến tìm hắn rồi.


“Bệnh nhân bị gãy xương tay phải, trên tay có nhiều vết trầy xước, nhưng những cái đó đều không tính là nghiêm trọng. Chỉ có vết thương sau gáy là khá lớn, não bộ có chút máu bầm tụ lại, khả năng sẽ bị chấn động não nhẹ, cần nằm viện theo dõi thêm hai ngày.” Bác sĩ cầm kết quả chụp phim nói với Giang Yển.


“Bao giờ cậu ấy tỉnh?”


“Chắc lát nữa là tỉnh thôi.” Bác sĩ thấy không có vấn đề gì lớn, liếc nhìn Chúc Lê đang nằm trên giường bệnh rồi nói: “Vậy tôi đi trước, có chuyện gì cứ gọi tôi.”


“Được.” Giang Yển gật đầu. Chờ bác sĩ rời đi, hắn mới lại đưa tay sờ trán Chúc Lê.



Vừa truyền xong một chai nước biển, nhiệt độ cơ thể cậu đã hạ xuống, nhưng đôi mày Chúc Lê vẫn nhíu chặt, ngủ cực kỳ không yên ổn, như thể đang gặp phải cơn ác mộng đáng sợ nào đó.


Có lẽ cảm nhận được độ ấm lạ lẫm trên trán, cậu như nhớ lại chuyện gì đó cực kỳ kinh khủng, đột ngột mở bừng mắt, theo bản năng muốn hất bàn tay đang đặt trên trán mình ra.


“Đừng cử động.” Giang Yển thấy thế vội vàng giữ lấy tay Chúc Lê. Tay phải của cậu vừa được nắn lại xương và cố định, tự nhiên không được cử động lung tung. Tay trái còn đang cắm kim truyền dịch, nếu lộn xộn làm lệch kim thì phải chọc lại lần nữa, lúc đó càng đau hơn.


“Cút, cút ngay!”


Trong mắt Chúc Lê tràn ngập sự kinh hoàng. Tay không có sức lực, cậu liền liếc mắt nhìn quanh, chân đạp loạn xạ muốn bỏ trốn. Nhưng ngay giây tiếp theo, cậu nghe thấy một giọng nói xa lạ nhưng lại vô cùng dịu dàng: “A Lê, đừng sợ, đừng sợ.”


Chúc Lê đột nhiên khựng lại, lúc này mới như bừng tỉnh khỏi cơn ác mộng. Đây không phải giọng của Lý Tuấn Hào. Giọng nói này gọi cậu là A Lê, người này là…


Chúc Lê hoảng hốt ngẩng đầu lên, nhìn chằm chằm vào người trước mặt: “Ngươi, ngươi là…”


So với Chúc Lê, ngoại hình của Giang Yển không thay đổi quá nhiều so với thời niên thiếu, chỉ là các đường nét trên khuôn mặt trở nên sắc bén và trưởng thành hơn một chút.


Tuy nhiên, hai người xa cách nhau vào những năm tháng ấy, khi đó Chúc Lê còn rất nhỏ, nên việc cậu không nhớ rõ dáng vẻ của hắn cũng là điều bình thường.


Giang Yển hơi hé miệng, còn chưa kịp nghĩ ra nên mở lời thế nào, thì thấy Chúc Lê vừa nãy còn cảnh giác co rúm người lại vì sợ hãi, bỗng nhiên nhào thẳng vào lòng hắn, òa lên khóc nức nở. Vừa khóc cậu vừa nấc lên từng tiếng gọi: “Giang Yển… híc… Giang Yển ca ca! Anh tới cứu em rồi, hu hu…”



Cậu biết mà, cậu biết ca ca nhất định sẽ đến bảo vệ cậu, ca ca sẽ đánh đuổi tất cả những kẻ bắt nạt cậu!


Giang Yển ôm lấy người đang khóc đến run rẩy trong lòng mình. Có lẽ vì đã quá lâu rồi không thân cận với ai, trong lúc nhất thời hắn lại lúng túng không biết phải dỗ dành bé mít ướt trong lòng thế nào.


Cũng may A Lê vẫn luôn là A Lê quen thuộc của hắn. Cậu cũng chẳng cần hắn phải làm gì to tát, chỉ cần hắn ở đó, Chúc Lê đã có thể tự trấn an bản thân một cách thỏa mãn, chỉ thút thít kể lể nỗi nhớ nhung và uất ức của mình.


“Híc, anh không tới tìm A Lê, A Lê tưởng anh không cần em nữa, hu hu…”


“Ngày nào A Lê cũng nhớ anh, A Lê sợ lắm, híc, sợ anh không tìm thấy em.”


“A Lê đã ngoan ngoãn kiếm tiền, đã chăm chỉ học y thuật, nhưng A Lê không thấy ca ca đâu cả, A Lê buồn lắm.”


“Xin lỗi.” Giang Yển siết chặt vòng tay ôm Chúc Lê, giọng khàn khàn nói.


Hắn từng nghĩ mình sẽ quay lại được, từng nghĩ sẽ được tổ chức sinh nhật cho A Lê, không ngờ lần đó lại trở thành sự ra đi không lời từ biệt.


Nghe được giọng nói của Giang Yển, tiếng nức nở của Chúc Lê nhỏ dần. Một lát sau, cậu mới sụt sịt rồi nín hẳn. Cậu tha thứ cho hắn một cách dễ dàng đến lạ thường, mang theo giọng mũi nồng đậm lí nhí nói: “A Lê không trách ca ca đâu, A Lê chỉ là nhớ anh thôi.”


A Lê gặp nguy hiểm thì Giang Yển ca ca liền tới bảo vệ A Lê. Ca ca không tới tìm A Lê chắc chắn là có lý do, ca ca vẫn là người thương A Lê nhất trên đời.


A Lê không trách anh ấy, A Lê chỉ là… cảm thấy có một chút tủi thân thôi.


Cứu Rỗi Thiếu Gia Vạn Người Ghét
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Cứu Rỗi Thiếu Gia Vạn Người Ghét Truyện Cứu Rỗi Thiếu Gia Vạn Người Ghét Story Chương 40: A Lê đừng sợ
10.0/10 từ 30 lượt.
loading...