Cứu Rỗi Thiếu Gia Vạn Người Ghét

Chương 38: A Lê tới rồi!


Chúc Lê chọn tới chọn lui, cuối cùng cũng lựa được cho Tân Tiểu Thụ một chiếc trâm bạc có tay nghề chạm khắc cực kỳ tinh xảo, sau đó cùng mẫu thân vội vã trở về thôn Giang Hạ ngay trong ngày.


Do Chúc Lê tháng nào cũng về quê một lần, nên nhà cửa không đến mức quá bừa bộn, chỉ cần dọn dẹp sơ qua một chút là có thể ở được.


Sáng sớm hôm sau, Lý Nguyệt Lan dẫn Chúc Lê cùng sang nhà họ Tân giúp đỡ.


Nhà họ Tân là một dòng họ lớn trong thôn, lúc này không khí vô cùng náo nhiệt. Lý Nguyệt Lan có tài nấu nướng không tồi, mấy năm nay tuy sống trên thành nhưng tay nghề vẫn chưa hề mai một, liền chủ động xuống bếp phụ giúp một tay.


Chúc Lê không thân thiết lắm với những người khác trong thôn, nên đi thẳng vào phòng của Tân Tiểu Thụ, trao tận tay món quà đã chuẩn bị.


“Trâm bạc đẹp quá đi mất!”


Trong phòng lúc đó còn có mấy vị đường ca nhi, biểu muội của Tân Tiểu Thụ. Nhìn thấy cây trâm Chúc Lê tặng, ai nấy đều có chút đỏ mắt ghen tị, giọng chua loét nói: “Ngươi đúng là có phúc thật đấy.”


Tuy nói mấy năm nay đời sống của người dân thôn Giang Hạ ngày càng khấm khá, nhưng một chiếc trâm bạc tinh xảo thế này vẫn là thứ ít ai dám bỏ tiền ra mua.


Tân Tiểu Thụ sớm biết Chúc Lê sẽ đến, nhưng không ngờ bạn mình lại tặng một cây trâm bạc đẹp đến thế. Cậu ta lập tức tìm vị trí đẹp nhất, cắm ngay cây trâm lên đầu rồi bắt đầu đi qua đi lại khoe khoang: “Đẹp không?”


Chúc Lê gật đầu: “Đẹp.” Ngày vui trọng đại, cậu sẽ không nói mấy lời chê bai làm mất hứng.


Tân Tiểu Thụ vui như mở cờ trong bụng, kéo tay Chúc Lê dặn dò: “Lát nữa ngươi phải đi cùng ta đến nhà Thành Nghiệp ca ăn cơm chiều đấy nhé!”


Mình biết ngay mà, Chúc Lê vẫn luôn coi mình là bạn tốt!


Người mà Tân Tiểu Thụ gả cho là Đan Thành Nghiệp, Đan gia trong thôn. Phu phu nhà họ Đan vốn làm nghề buôn bán, gia cảnh cũng thuộc hàng khá giả trong vùng. Sau này cha Đan cũng là người có đầu óc, tranh thủ lúc khoai tây và khoai lang đỏ chưa được phổ biến rộng rãi, đã tìm Lý Nguyệt Lan mua giống về trồng lứa đầu tiên rồi nhanh chóng vận chuyển đi nơi khác tiêu thụ. Nhờ chớp được thời cơ đó mà kiếm được một khoản lớn, sau khi trở về liền tậu thêm ruộng đất để dưỡng già, từ một gia đình khá giả biến thành phú hộ có tiếng tăm trong thôn.


Đan Thành Nghiệp cũng không phải hạng lười biếng chỉ biết dựa hơi cha mẹ. Hắn có ăn học, biết chữ nghĩa, tuy không thi đậu Tú tài nhưng cũng dựa vào bản lĩnh tìm được một công việc làm phòng thu chi, tính sổ sách ổn định trên thành.


Hôn sự của hai nhà đã được định từ rất sớm, cả hai bên đều vô cùng hài lòng.


Theo phong tục của thôn, người trong thôn thành thân thì chỉ cần ăn tiệc một bên là được. Nhưng Chúc Lê là bạn thân, đương nhiên phải ăn tiệc cả hai bên, nếu không lúc sang Đan gia sẽ thiếu mất một người chống lưng cho Tân Tiểu Thụ.



Chúc Lê đáp: “Biết rồi mà!” Ngày vui thế này, cậu biết làm sao được? Chỉ đành để mẹ nghỉ ngơi sớm một chút, còn mình ăn xong cơm chiều sẽ về ngay.


Đội ngũ rước dâu diễn ra vô cùng náo nhiệt. Đan Thành Nghiệp còn cẩn thận thuê ngựa từ trên thành về, nhìn cực kỳ có thể diện.


Người trong thôn cũng nhiệt tình đến góp vui, tiếng chiêng trống vang lừng rộn rã suốt dọc đường đón Tân Tiểu Thụ về Đan gia.


Nhà họ Đan chỉ có Đan Thành Nghiệp là con trai duy nhất, nên tiệc cưới được tổ chức vô cùng linh đình. Trong thôn, hễ ai không có mâu thuẫn lớn với Đan gia thì hầu như đều được mời đến dự.


Chưa nói đến chuyện khác, chỉ riêng việc được ăn một bữa tiệc thịnh soạn thế này cũng đã đáng giá rồi, nên ai nấy đều ăn uống rất vui vẻ, ngoại trừ một nhà nọ.


Phu phu họ Lý cũng tới, dắt theo cả con trai Lý Tuấn Hào.


Mấy năm nay, cuộc sống của nhà họ Lý chẳng mấy dễ chịu. Năm đó Lý Nguyệt Lan được ban phong, người trong thôn biết tin khoai tây và khoai lang đỏ cho năng suất cao nên sang năm thứ hai đều đổ xô tới mua giống về trồng. Đó cũng chính là lý do khiến đời sống thôn Giang Hạ khấm khá hơn hẳn so với các thôn lân cận.


Nhưng nhà họ Lý nuốt không trôi cục tức này. Sau khi Lý Nguyệt Lan được ban thưởng, họ cũng từng tìm đến gặp nàng. Bọn họ không tham lam, chỉ muốn Lý Nguyệt Lan nhường lại lá thư đề cử vào thư viện Bạch Sơn, đồng thời nhờ vả xin cho huynh trưởng một công việc chỗ Huyện lệnh. Chỉ một yêu cầu nhỏ nhoi như thế mà Lý Nguyệt Lan không thèm suy nghĩ đã thẳng thừng từ chối, khiến hai nhà lại một lần nữa tan rã trong không vui.


Thêm nữa, Lý Tuấn Hào là người có học, gã cho rằng chuyện một mẫu ruộng thu hoạch 900 cân hoàn toàn là chuyện hoang đường. Gã chắc mẩm đó chỉ là những lời lẽ khoa trương do đương kim Thánh thượng tung ra để trấn an dân tâm, nên căn bản không tin vào lời đồn đại đó. Cứ thế ôm cục tức trong lòng, khi cả thôn Giang Hạ bắt đầu trồng khoai lang đỏ và khoai tây, nhà họ vẫn cố chấp giữ thể diện tiếp tục trồng lúa nước.


Đã thế cả nhà lại còn ham ăn biếng làm, kết quả là trong khi người trong thôn nhờ khoai lang khoai tây mà kho lúa đầy ắp, thì nhà họ chẳng vớt vát được gì, càng sống càng lụn bại.


Hôm nay tới Đan gia ăn chực bữa rượu mừng cũng là vì cả nhà đã hai tháng nay không biết mùi thịt là gì, muốn đến bàn tiệc để kiếm chút lợi lộc.


Lý Tuấn Hào mặc bộ quần áo màu xám tro, mặt mày âm trầm uống từng ngụm rượu lớn, chẳng còn chút dáng vẻ nào của người đọc sách.


Cố tình những người bên cạnh cứ như không muốn cho gã được yên thân, còn cố ý lớn tiếng bàn tán: “Nhà Lý Nguyệt Lan bây giờ đúng là phú quý thật sự, không chỉ mở y quán trên thành, mà nghe nói còn có rất nhiều người trong thành muốn cưới Lê ca nhi đấy.”


“Biết trước thế này thì lúc mẹ con họ gặp nạn, ta đã giúp đỡ nhiệt tình hơn rồi. Thật ra năm đó khi nàng ta bị đuổi khỏi nhà chồng, ta cũng thấy đồng cảm lắm. Thấy Lê ca nhi môi hồng răng trắng, ta còn từng tính sang dạm ngõ cho con trai mình. Ai ngờ sau đó không biết tên sát ngàn đao nào lại đồn bậy bạ rằng họ khắc người thân…” Người đàn ông vừa nói vừa tỏ vẻ hối hận tột cùng, cứ như thể mình vừa bỏ lỡ một cơ hội đổi đời ngàn vàng.


Lý Tuấn Hào nghe những lời đó, theo bản năng liếc mắt nhìn sang bàn tiệc của các ca nhi. Gã thấy Chúc Lê đang mặc bộ y phục với chất liệu thượng hạng, có lẽ vì không muốn chiếm mất hào quang của Tân Tiểu Thụ nên chỉ cài một cây trâm đơn giản. Nhưng dường như khí hậu trong thành dưỡng người rất tốt, khuôn mặt môi hồng răng trắng của cậu ta càng thêm phần rạng rỡ, xinh đẹp.


Một ca nhi như vậy, lại còn có phong hào ngự ban, chuyện được trăm nhà cầu hôn cũng chẳng có gì lạ.


Nghĩ đến đây, trong lòng Lý Tuấn Hào càng thêm u uất, lại dốc mạnh một chén rượu vào họng.



Phàm là lúc trước nhà họ Lý đối xử với mẹ con Lý Nguyệt Lan tử tế hơn một chút, thì giờ này cả nhà họ đã gà chó lên trời rồi. Đáng tiếc, thật đáng tiếc.


“…” Bàn tay buông thõng bên người của Lý Tuấn Hào siết chặt thành nắm đấm, ánh mắt ác độc trừng trừng nhìn người vừa nói.


Người nọ bị gã nhìn đến rợn cả tóc gáy, tức giận quát: “Nhìn cái gì mà nhìn?! Ta nói cả nhà các ngươi đấy.”


“Thôi thôi, ngày vui đừng nói mấy chuyện này, uống rượu đi, uống rượu đi!” Người bên cạnh thấy tình hình có vẻ căng thẳng, vội vàng lên tiếng giảng hòa.


Lý Phong Thật cũng kéo tay con trai, bảo nó đừng gây chuyện: “Tuấn Hào, đừng nói nữa.”


Nhà bọn họ đã đủ mất mặt rồi, đắc tội Vương gia, đắc tội Lý Nguyệt Lan, sống trong thôn đã khó khăn lắm rồi. Giờ mà đắc tội thêm Đan gia nữa thì thật sự trở thành chuột chạy qua đường, ai gặp cũng muốn đánh.


Hơn nữa, trong lòng y thật ra cũng có chút oán trách con trai. Bất kể là chuyện gả Lý Nguyệt Lan cho Vương gia, hay chuyện không trồng khoai lang, khoai tây đều là ý kiến do nó đề xuất. Kết quả chẳng những không vớt được chút lợi lộc nào, ngược lại còn khiến cuộc sống ngày càng thê thảm. Biết thế này, thà lúc trước đừng cho nó đi học, cứ để nó ở nhà làm ruộng cho an phận, có khi cuộc sống còn tốt hơn bây giờ.


Lý Tuấn Hào vốn là kẻ tinh ranh, làm sao không nhìn ra cha mình đang nghĩ gì? Thực tế những lời oán thán kiểu này, Lý Phong Thật ở nhà cũng đã nói đi nói lại không biết bao nhiêu lần.


Lý Tuấn Hào không phải người giỏi nhẫn nhịn, lập tức đá mạnh vào bàn một cái rồi bỏ đi thẳng, khiến người ngồi cùng bàn nhíu mày khó chịu, để lại Lý Phong Thật xấu hổ rối rít xin lỗi.


Vụ lùm xùm nhỏ ở bàn tiệc cánh đàn ông, Chúc Lê hoàn toàn không hay biết. Cậu đi cùng Tân Tiểu Thụ đến Đan gia, ăn xong tiệc liền chuẩn bị ra về.


Hôm nay thôn Giang Hạ náo nhiệt hơn hẳn mọi ngày, phải đi xa đám đông một chút mới cảm nhận được vài phần thanh tịnh.


Chúc Lê đi trên con đường mòn yên tĩnh, vốn định đi thẳng về nhà, nhưng khi nhìn về phía sau núi, bước chân cậu bất giác đổi hướng.


Hiện tại trời vẫn chưa quá muộn, cậu định lên núi đi dạo một chút rồi sẽ về ngay.


Đường lên núi cậu là người rành rẽ nhất. Bao nhiêu năm qua, cậu đã đi không biết bao nhiêu lần, nhưng xa nhất cũng chỉ đến sườn núi, bởi lúc đó cậu còn nhỏ, nương cũng không cho phép đi quá sâu vào trong.


Ngày ấy, cậu từng nghĩ đợi khi nào lớn hơn một chút sẽ cùng Giang Yển ca ca vào sâu trong núi thám hiểm. Nghe nói sâu trong núi, nếu vận khí tốt còn có thể đào được nhân sâm nữa.


Chỉ tiếc, ca ca không đợi được đến lúc cậu lớn lên đã rời đi, cậu cũng chưa từng đào được củ nhân sâm nào.


“Sột soạt…”



Tiếng động phát ra từ bụi cỏ bên đường khiến Chúc Lê khựng lại. Không rõ là mong chờ hay sợ hãi, cậu vừa định quay sang nhìn thì bất ngờ bị một bóng người lao ra, đè nghiến xuống đất.


“Ưm!”


Đầu Chúc Lê đập mạnh vào hòn đá, đau đến choáng váng. Chưa kịp định thần lại, kẻ đang đè trên người cậu đã dùng chân kẹp chặt lấy hai chân cậu, điên cuồng xé rách y phục cậu.


Chúc Lê vừa kinh hãi vừa sợ sệt, lúc này mới nhìn rõ kẻ đang đè lên mình lại chính là Lý Tuấn Hào. Gương mặt gã ta vặn vẹo dữ tợn, đôi mắt vằn đỏ đầy tơ máu, ánh mắt nhìn Chúc Lê tràn ngập d*c v*ng và sự khoái trá b*nh h**n. Thấy Chúc Lê nhìn mình, gã còn ác ý ghé sát lại, phả ra hơi thở nồng nặc mùi rượu ghê tởm, cười nói:


“Biểu đệ, đã lâu không gặp, biểu ca nhớ ngươi lắm đấy. Ta ngày nào cũng nhớ thương ngươi, đến nằm mơ cũng thấy ngươi.”


Cuộc đời gã đã bị hai mẹ con nhà này hủy hoại, nhưng không sao, chỉ cần biến Chúc Lê thành người của gã, sau này gia sản của Lý Nguyệt Lan, cả cái danh ngạch vào thư viện Bạch Sơn kia nữa, tất cả sẽ thuộc về gã.


Ca nhi của gã là Huyện quân, đợi gã vào thư viện dùi mài kinh sử, chắc chắn sẽ nhận được sự ưu ái của phu tử. Từ đó về sau, gã có thể một bước lên mây, vào triều làm quan.


A phụ và ông nội gã đúng là hai kẻ hèn nhát! Thế mà còn bắt gã đi cầu hòa, đi xin lỗi! Dựa vào cái gì?! Gã đâu có làm gì sai!


Cũng tốt, nếu Chúc Lê không chịu gả cho Vương gia, vậy thì gả cho gã đi. Một ca nhi đã thất thân với gã, ngoài gả cho gã thì còn có thể gả cho ai? Còn có thể mọc cánh bay lên trời được chắc?!


“Lý Tuấn Hào, ngươi điên rồi! Buông ta ra!”


Chúc Lê liều mạng giãy giụa, đấm đá túi bụi. Nhưng cú va đập ở đầu khiến lúc này cậu chẳng còn bao nhiêu sức lực, chỉ có thể gào lên tuyệt vọng: “Đừng có chạm vào ta! Cứu mạng! Buông… Ta sẽ báo quan, cút ngay!”


“Ngươi báo đi, báo quan đi, để cả thiên hạ biết ngươi bị ta làm nhục, ha ha!” Lý Tuấn Hào cười sằng sặc, dường như chỉ cần nghĩ đến cảnh tượng đó là gã đã thấy sướng rơn, tay chân càng thêm gấp gáp, điên cuồng xé toạc quần áo trên người Chúc Lê.


“A!”


Trong lúc hoảng loạn, tay Chúc Lê vớ được một hòn đá, cậu lập tức đập mạnh vào mắt Lý Tuấn Hào. Lý Tuấn Hào đau đớn gào lên, buông tay ra.


Chúc Lê sợ hãi đến run rẩy cả người, nhưng vẫn liều mạng dùng hòn đá đập liên tiếp vào đầu Lý Tuấn Hào, một cái, hai cái…


Nhưng sức vóc của ca nhi rốt cuộc vẫn yếu ớt. Lý Tuấn Hào chộp lấy cổ tay Chúc Lê bẻ ngược ra sau, đau đến mức Chúc Lê phải buông hòn đá trong tay rơi xuống đất.


“Tiện nhân!” Lý Tuấn Hào mặt đầy vẻ âm ngoan, trực tiếp bóp chặt cổ Chúc Lê.



“Á a a ——!” Tiếng kêu thảm thiết vang vọng khắp cả đỉnh núi.


Chúc Lê nhân cơ hội thoát thân, cậu không quan tâm gì nữa, chỉ biết cắm đầu chạy về phía trước. Cậu không muốn bị Lý Tuấn Hào bắt được, không muốn bị kẻ ghê tởm như vậy chạm vào người. Ghê tởm, quá ghê tởm…


“Lê ca nhi…”


Lý Nguyệt Lan vốn đang ở nhà đợi con, vừa hay Tân Kiên Cường qua nhà họ Tân trả cái bàn mượn lúc trước, thuận miệng báo tin tiệc rượu đã tàn. Nàng liền biết ngay con mình chắc chắn lại lên núi rồi.


Lúc này trời đã sẩm tối, Lý Nguyệt Lan không yên tâm nên định lên núi tìm con.


Tân Kiên Cường thấy vậy cũng đi theo. Ai ngờ vừa đến chân núi đã nghe thấy tiếng kêu thảm thiết của Lý Tuấn Hào. Hai người vội vàng dốc hết sức chạy lên, đập vào mắt là cảnh Lý Tuấn Hào đang nằm lăn lộn trên đất, mặt mũi be bét máu, tay ôm chặt hạ bộ đầy đau đớn, bên cạnh còn vương vãi những mảnh quần áo bị xé rách.


“Lê ca nhi…” Lý Nguyệt Lan liếc mắt liền nhận ra đó là y phục của con mình, sắc mặt nàng tức khắc trắng bệch, lao thẳng tới túm lấy cổ áo Lý Tuấn Hào quát lớn: “Lê ca nhi đâu rồi? Ngươi đã làm gì Lê ca nhi nhà ta?”


Tân Kiên Cường nhìn thấy cảnh tượng này cũng hoảng hốt, lao tới đấm thẳng vào mặt Lý Tuấn Hào một cú trời giáng: “Ngươi giấu Lê ca nhi ở đâu rồi? Còn không mau nói! Ngươi mà dám làm chuyện đồi bại gì, cả cái thôn này tuyệt đối không tha cho ngươi đâu!”


Ai ngờ Lý Tuấn Hào vốn đã bị thương đầy đầu, giờ lĩnh thêm cú đấm của Tân Kiên Cường liền lăn ra ngất xỉu tại chỗ.


Tân Kiên Cường: “…”


“Lê ca nhi…” Lý Nguyệt Lan nhìn thấy vết máu vương vãi trên đường mòn, lập tức vùng dậy chạy thục mạng lên núi.


Đầu Chúc Lê đau như búa bổ, trước mắt từng đợt tối sầm lại. Khi nhìn thấy gốc cây hồ dương vàng quen thuộc, cậu rốt cuộc không còn sức lực, ngã gục xuống.


Chúc Lê cố bò đến bên gốc cây hồ dương, bàn tay dính máu run run chạm vào những đường vân quen thuộc trên thân cây, trong lòng cảm thấy an tâm hơn một chút, nhưng mí mắt ngày càng nặng trĩu.


Giá như có ca ca ở đây thì tốt biết mấy, ca ca nhất định sẽ bảo vệ cậu.


Giang Yển ca ca, A Lê nhớ anh lắm, nhớ anh vô cùng.


A Lê lớn rồi, không biết anh có còn nhận ra em không nữa.


“A Lê!”


Lý Nguyệt Lan chạy tới nơi, nhìn thấy con mình đang nằm đó, theo bản năng định lao tới ôm lấy. Nhưng chỉ trong chớp mắt, con trai nàng… bỗng nhiên biến mất vào hư không?


Cứu Rỗi Thiếu Gia Vạn Người Ghét
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Cứu Rỗi Thiếu Gia Vạn Người Ghét Truyện Cứu Rỗi Thiếu Gia Vạn Người Ghét Story Chương 38: A Lê tới rồi!
10.0/10 từ 30 lượt.
loading...