Cứu Rỗi Thiếu Gia Vạn Người Ghét
Chương 37: Trưởng thành
Bốn mùa luân chuyển, những cây dương vàng trên núi lại hằn thêm mười vòng tuổi, cành lá vẫn xanh um tươi tốt như xưa. Những căn nhà lùn dưới chân núi năm nào, nay đã lột xác thành dãy nhà ngói đen bốn gian bề thế, khí phái.
Tại phố Nam của trấn Tô huyện, lại mọc thêm một y quán vô cùng náo nhiệt. Người ra kẻ vào tấp nập, trong đó có rất nhiều là nữ tử và ca nhi.
Hóa ra, hai vị đại phu ngồi trấn ở y quán này là một nữ tử cùng một tiểu ca nhi rất có danh tiếng. Nghe đồn rằng bọn họ còn từng được đương kim Thánh thượng ban thưởng!
Vốn dĩ trước đây ở Tô huyện không có đại phu là nữ tử hay ca nhi. Mọi người, đặc biệt là nữ quyến và ca nhi, mỗi khi đau ốm đều rất ngại ngùng khi phải tìm hán tử để khám bệnh, nên thường chọn cách có thể nhịn thì nhịn, khi nào không chịu nổi nữa mới miễn cưỡng đến y quán. Hiện giờ thì tốt rồi, đã có một y quán như thế này, lại thêm y thuật của đại phu bên trong quả thực rất cao tay. Thế nên không chỉ nữ tử và ca nhi, mà ngay cả rất nhiều hán tử cũng chuyên môn tìm đến đây để khám chữa bệnh.
Thậm chí có người dù không bệnh tật gì, nhưng nghe danh đại phu trong y quán từng chịu ân điển của Hoàng thượng, cũng lâu lâu lại ghé qua, bốc chút trà thanh nhiệt hay gì đó, coi như để hưởng ké chút phúc khí của gia đình này.
Trong lúc nhất thời, việc buôn bán của hai nhà y quán khác tại Tô huyện ế ẩm hơn hẳn so với trước kia. Cố tình là bọn họ lại chẳng dám giở trò xấu, bởi lẽ đây chính là người được Hoàng thượng ban phong, ai dám âm thầm phá rối, chẳng phải là chán sống rồi sao?
“Khí huyết mệt hư, hướng nhậm không cố*.”
Lúc này, vị tiểu đại phu trong y quán đang nghiêm mặt bắt mạch cho một nữ tử. Sau đó, cậu viết một đơn thuốc rồi dặn dò nàng đi bốc thuốc: “Thuốc trong đơn này mỗi ngày sắc lấy một chén uống khi còn ấm, dùng liên tục trong 5 ngày là khỏi. Hằng ngày ngươi nên chịu khó đi lại vận động nhiều hơn, chớ có ưu tư quá độ.”
“Được, đa tạ Chúc tiểu đại phu.” Nữ tử nghe tiểu đại phu dặn dò liền an tâm, hài lòng nhận lấy đơn thuốc rồi rời đi.
Đây là bệnh nhân cuối cùng trong ngày. Chúc Lê thấy phía sau không còn ai, liền chuẩn bị dọn dẹp một chút để đóng cửa. Đúng lúc này, từ phía sau truyền đến một giọng nói quen thuộc: “Lê ca nhi!”
Chúc Lê quay đầu lại, thấy Tân Tiểu Thụ đang cõng một cái sọt đi vào, liền nghi hoặc hỏi: “Sao ngươi lại tới đây? Bị bệnh à?”
“Ngươi mới bị bệnh ấy!” Cái tên này, nói chuyện vẫn chọc tức người ta như vậy! Tân Tiểu Thụ trợn trắng mắt, đặt cái sọt xuống rồi thuần thục tìm cái ghế ngồi nghỉ, tức giận nói: “Ta tới là để báo cho ngươi một tiếng, ngày kia là ta thành thân rồi. Ngươi và dì Lý nhớ phải tới đấy nhé, đừng có mà quên!”
“Biết rồi.” Chúc Lê bất đắc dĩ đáp. Cậu cũng đang định đóng cửa để cùng mẫu thân về thôn một chuyến, lát nữa còn phải đi dạo phố xem có món quà nào thích hợp không.
Người trong thôn bọn họ không chú trọng nghi lễ cầu kỳ như trên thành, cũng không bắt buộc phải thêm trang sức cho người xuất giá. Tuy nhiên, với tư cách là bạn tốt, vẫn nên tặng một món quà để giúp y có thêm mặt mũi.
Khụ, bọn họ mới không phải là bạn bè gì đâu, miễn cưỡng lắm mới tính là người quen thôi.
Tân Tiểu Thụ cũng không biết trong lòng Chúc Lê đang nghĩ gì, thấy cậu không quên là tốt rồi. Nhìn Chúc Lê thu dọn đồ đạc, y không nhịn được tò mò hỏi: “Ta nghe đại ca ta nói, trong thành có rất nhiều người tới nhà ngươi cầu hôn, ngươi định khi nào thì chốt đây?”
Chúc Lê đã mười chín tuổi rồi. Ở cái tuổi này mà chưa định hôn sự, trong thôn e rằng chỉ còn sót lại mỗi mình Chúc Lê. Ngay cả ở trong thành, cũng chẳng có mấy nữ tử hay ca nhi lớn tuổi thế này mà chưa đính hôn.
Có điều, Chúc Lê mang thân phận “Huyện quân” do Hoàng thượng thân phong, nên cũng chẳng lo chuyện không gả được.
Những gia đình bình thường không dám trèo cao tới cửa, hiện giờ người tới cầu hôn đều là những thanh niên tài tuấn có công danh ở Tô huyện, nghe nói còn có cả thiếu gia nhà cử nhân lão gia nữa.
Đáng tiếc là Chúc Lê đều từ chối tất cả. Hiện giờ trong thành đã có lời đồn đãi nói cậu lòng dạ cao ngạo, người trong huyện thành đều chướng mắt, vọng tưởng muốn gả lên phủ thành. Chúc Lê tuy là Huyện quân, nhưng xuất thân cũng chỉ là người nhà quê, lại sớm mất cha, làm sao có thể so sánh với những Huyện chúa thật sự ở kinh thành. Ngay cả thiếu gia nhà cử nhân mà cậu cũng từ chối, hiện tại trong thành có khối người đang chờ xem kịch vui, bọn họ muốn chống mắt lên xem cậu có thể tìm được hoàng thân quốc thích nào.
Động tác trên tay Chúc Lê khựng lại, cậu làm như không có việc gì đáp: “Ta không gả chồng, để sau này ở vậy phụng dưỡng nương.”
Không gả chồng thì cũng có thể kén rể mà. Nhà Chúc Lê giàu có như vậy, nếu có tâm muốn tuyển một chàng rể ở rể đàng hoàng thì cũng chẳng phải việc gì khó khăn.
Tuy nhiên Tân Tiểu Thụ không nói ra lời này, chỉ bĩu môi thì thầm nhỏ to: “Ta thấy không phải ngươi không muốn gả chồng, mà là trong lòng đã có người, đang đợi cái vị đại ca ca kia của ngươi chứ gì.”
Người khác không biết nhưng y thì biết rõ. Rõ ràng Chúc Lê và nương cậu ta đã dọn lên huyện thành sinh sống, nhưng Chúc Lê vẫn mỗi tháng đều đặn về thôn vài ngày. Ruộng đất nhà bọn họ đều đã cho thuê, quan hệ với trưởng thôn lại chẳng thân thiết gì, mỗi lần về có thể làm gì chứ, còn không phải là để đợi người sao.
Chúc Lê xếp gọn sách vở, xoay người chống nạnh trừng mắt nhìn Tân Tiểu Thụ: “Đã nói với ngươi bao nhiêu lần rồi, Giang Yển ca ca là người nhà của ta. Ta sợ huynh ấy trở về không tìm thấy ta nên mới thường xuyên về ngó một cái. Còn nữa, ta không có người trong lòng.”
Hiện tại cậu thường ở huyện thành, ít khi về thôn, nếu không phải lo lắng lỡ ngày nào đó Giang Yển ca ca trở lại không tìm thấy mình, thì cậu mới chẳng thèm nhờ vả cái tên miệng rộng này giúp mình để ý đâu.
“Được rồi, được rồi.” Tân Tiểu Thụ gật đầu cho có lệ, vẻ mặt kia rõ ràng là hoàn toàn không tin. Sau đó y đứng dậy xốc cái sọt lên vai, thuận tiện phất tay nói: “Tóm lại các ngươi đừng quên tới uống rượu mừng của ta đấy, ta đi đây.”
Chúc Lê: “…” cậu đã nói rồi mà, cậu với cái tên này chẳng phải bạn bè tốt đẹp gì đâu!
**
Nhà cũ ở Tần Uyển sau khi được tu sửa đã trở nên khí phái hơn một chút, chỉ có mảnh đất khô cằn sau núi vẫn giữ nguyên dáng vẻ ban đầu, dường như chủ nhân ngôi nhà cũng không có ý định tận dụng lại mảnh đất đó.
Giang Yển ngồi trong thư phòng, ngón tay gõ từng nhịp lên mặt bàn, chiếc di động trong tầm tay liên tục rung lên bần bật.
Giang Yển cũng không vội nghe máy, chờ nó rung vài hồi, hắn mới nhíu mày bắt máy. Từ đầu dây bên kia truyền đến một giọng nói ẩn chứa cơn thịnh nộ: “Mày đang ở đâu?”
Giang Yển: “Ở nhà.”
Cái “nhà” này, tự nhiên không phải để chỉ Giang gia. Giang Minh Huy ở đầu dây bên kia hít sâu một hơi, ngữ khí lạnh băng nói: “Chuyện của công ty là do mày làm?”
Giang Minh Huy vẫn luôn muốn phát triển thị trường hải ngoại, mấy năm nay lại càng dốc toàn bộ vốn liếng đầu tư ra nước ngoài. Khó khăn lắm mới đạt được thỏa thuận hợp tác với một công ty lớn của nước ngoài, thì chuỗi cung ứng lại xảy ra vấn đề. Lô hàng lần này toàn bộ đều không thể dùng, nếu không thể giao hàng đúng hạn, không chỉ việc hợp tác với nước ngoài thất bại, mà số vốn liếng hắn đầu tư lần này coi như đổ sông đổ biển.
“Chuyện công ty tôi không rõ lắm.” Ngữ khí của Giang Yển đầy vẻ vô tội. Giang Minh Huy chưa bao giờ cho hắn tiếp xúc với các nghiệp vụ cốt lõi, hắn có thể làm được gì chứ? Hắn chỉ là lợi dụng lòng tham của một số người một chút mà thôi.
Giang Minh Huy cảm giác như đấm một cú vào bông. Trước kia gã rất thích nhìn bộ dạng nửa sống nửa chết này của Giang Yển, nhưng hiện tại chỉ cảm thấy như mắc nghẹn ở cổ họng. Gã cưỡng chế lửa giận trong lòng, nói: “Giang Yển, mày nên biết, tao chỉ có mình mày là con trai. Cho dù tao đối xử với mày thế nào, thì sau này tất cả mọi thứ của tao đều là của mày. Đừng có làm mấy chuyện hại người mà chẳng ích ta.”
“Giang tổng nói đùa rồi.” Giang Yển cười khẽ một tiếng, rồi tùy tiện cúp điện thoại.
“Thật ra ông ta nói cũng không sai, Giang gia sớm muộn gì cũng là của cậu, cậu hà tất phải tốn tâm sức đi đối phó làm gì?” Trình Phong đã ngồi bên cạnh một lúc lâu, giọng điệu có chút bất đắc dĩ lên tiếng.
Giang lão gia tử ngoại trừ Giang Minh Huy thì cũng chỉ có mấy đứa con riêng. Những người đó, Giang Minh Huy đến một ngụm canh cũng sẽ không chia cho, mà đến đời của Giang Yển, Giang Minh Huy cũng chỉ có duy nhất một mình hắn là con trai.
Ai cũng biết Giang Minh Huy không thích đứa con trai này, dòng thứ của Giang gia cũng thường xuyên bóng gió để lấy lòng Giang Minh Huy, nhưng chưa bao giờ thấy gã ta nhận nuôi đứa trẻ nào, hay mang đứa con riêng nào từ bên ngoài về.
Người thừa kế trên danh nghĩa của Giang gia vẫn luôn là Giang Yển. Vậy mà những gì Giang Yển đang làm hiện tại, chẳng khác nào đang tự đánh vào sản nghiệp tương lai của chính mình. Bất luận kẻ nào nhìn vào cũng đều cảm thấy không thể hiểu nổi.
“Tôi cần một đống rác rưởi để làm gì?” Sắc mặt Giang Yển lạnh nhạt, cứ như thể hắn thật sự chẳng hề để Giang gia vào mắt. Hắn chỉ ngước mắt nhìn Trình Phong, nhàn nhạt nói: “Sao ông còn chưa đi?”
“Này này, tốt xấu gì tôi cũng được coi là nửa bậc trưởng bối của cậu đấy nhé?” Trình Phong đứng dậy đi đến bên cạnh Giang Yển, tức giận trừng mắt nhìn hắn. Cái thằng nhóc này, thật là càng lớn tính tình càng khó ưa.
“Đưa tay ra đây tôi xem nào.”
Giang Yển khựng lại một chút, rồi cũng đưa tay ra cho Trình Phong bắt mạch.
Trình Phong nhíu chặt mày, nhìn Giang Yển như nhìn một bệnh nhân không nghe lời, lạnh mặt phán: “Tâm tỳ lưỡng hư, triệu chứng còn nghiêm trọng hơn lần trước tôi gặp cậu. Đã bao lâu rồi cậu không ngủ được một giấc trọn vẹn hả?”
Giang Yển thu tay về, thần sắc lãnh đạm: “Cũng tàm tạm, không lâu lắm. Mấy ngày trước bận, hai hôm nay về đây nghỉ ngơi chút.”
“Cậu tốt nhất là có thể nghỉ ngơi thật sự.” Trình Phong thấy bộ dạng không để trong lòng của hắn liền phát bực, lắc đầu nói: “Thân thể này của cậu nếu không điều dưỡng cho tốt, chỉ sợ chưa đợi được đến lúc cậu chỉnh chết ông già nhà cậu, thì bản thân đã mệt đến suy sụp trước rồi.”
Nói xong, Trình Phong lại tự thấy mình hài hước mà kể một câu chuyện cười: “Chẳng lẽ đây cũng là một phương thức trả thù của cậu? Khiến ông ta phải người đầu bạc tiễn kẻ đầu xanh?”
Giang Yển: “…”
“Đùa chút thôi, không buồn cười sao?” Trình Phong hắng giọng, nghiêm túc nói lại.
Giang Yển mở miệng đuổi khách: “Khi nào thì đi?”
“… Hiện tại!” Đối với người không có khiếu hài hước, Trình Phong tỏ vẻ không có cách nào giao tiếp. Y giận dỗi xoay người, nhưng ngay sau đó lại dừng bước, quay đầu hỏi: “Suýt nữa thì quên, con đường nhập thảo dược hoang dã trước kia của cậu thật sự không thể nói cho tôi biết sao? Tôi chỉ muốn đi xem môi trường trồng trọt đó thôi, cậu cứ cho tôi phương thức liên lạc đi mà.”
Từ mười năm trước, sau khi Giang Yển bị đưa về Giang gia, vụ làm ăn nhỏ giữa bọn họ liền chấm dứt. Trình Phong còn vì thế mà ảo não rất lâu, sớm biết những loại thuốc trung dược đó hiệu quả tốt như vậy, lúc trước y đã nên mặt dày mày dạn hỏi cho ra đầu mối cung cấp nguồn hàng.
Không ngờ đường dây này cứ thế mà đứt đoạn. Sau khi Giang Yển trở lại Giang gia, có một khoảng thời gian rất dài y đều không liên lạc được với nó.
Tần gia và Trình gia là thế giao, phụ thân y khi còn sống và Tần lão gia tử là bạn tốt. Sau khi Tần lão gia tử qua đời, Giang Yển liền trở thành kẻ bị người khắp nơi ghét bỏ. Nghĩ đến chuyện mình từng lì xì cho thằng nhóc này hồi bé, y cảm thấy vẫn nên đi xem xem nó sống thế nào. Kết quả Giang Minh Huy – cái gã bệnh thần kinh kia thế mà lại không cho y gặp mặt luôn.
Đến khi gặp lại, Giang Yển đã trưởng thành, hoàn toàn khác hẳn hồi nhỏ. Cậu ta chỉ âm u ngồi trong góc, rõ ràng là đại thiếu gia của Giang gia, nhưng lại chẳng có ai thèm tiến lên bắt chuyện.
Cậu ta còn không được yêu thích bằng mấy đứa con riêng, hoàn toàn không hợp với đám người kia.
Cũng may là vẫn thuận lợi kết bạn WeChat, tuy rằng là do y mặt dày mày dạn xin mãi mới được. Sau này y cũng từng hỏi Giang Yển vài lần, rằng đống thảo dược lúc trước lấy từ đâu ra. Kết quả miệng thằng nhóc này kín như bưng, đến tận bây giờ vẫn chưa cạy ra được nửa lời.
“Không thể, không còn nữa.” Giang Yển đầu cũng không ngẩng lên, mặt vô cảm trả lời.
Y biết ngay mà! Không sao, y có rất nhiều thời gian để thi gan cùng cậu ta, cũng không tin là không đào ra được gã lái buôn thảo dược bí ẩn kia là ai!
Đợi đến khi Trình Phong rời đi, Giang Yển mới kéo ngăn tủ trong thư phòng, lấy ra một chiếc hộp nhỏ, là thứ hắn mua từ hồi còn bé.
Mở hộp ra, bên trong có một chiếc chuồn chuồn tre đã hơi vỡ nát, còn có không ít đồng tiền xu, nhìn qua đã thấy có chút niên đại.
Giang Yển chỉ lặng lẽ nhìn một lúc, rồi lại cất hộp đi. Kỳ thực hắn rất thích việc Trình Phong hỏi hắn những chuyện đó. Những cuộc đối thoại như vậy sẽ làm hắn biết rõ ràng rằng, những trải nghiệm ở thôn Giang Hạ không phải là ảo tưởng hắn tự dệt nên cho thời niên thiếu của mình. Nơi đó là chân thật tồn tại, những đứa trẻ ở thôn Giang Hạ cũng là chân thật tồn tại.
Cứu Rỗi Thiếu Gia Vạn Người Ghét
Đánh giá:
Truyện Cứu Rỗi Thiếu Gia Vạn Người Ghét
Story
Chương 37: Trưởng thành
10.0/10 từ 30 lượt.
