Cứu Rỗi Thiếu Gia Vạn Người Ghét
Chương 30: Huyện thái gia tới
“Không được, không được! Anh mau trốn ra cửa sau đi…” Chúc Lê lắc đầu nguầy nguậy, đẩy Giang Yển về phía cửa sau. Nhà cậu bé tí tẹo, quan sai mà lục soát thì kiểu gì cũng tìm ra!
Thôi kệ, đằng nào cũng bị đánh đòn, thà mình cậu chịu phạt là được rồi! Cậu không sợ đau!
Giang Yển bị tiểu ca nhi đẩy lùi hai bước liền dừng lại, giữ vai cậu, nhíu mày nói: “Đừng vội, quan phủ bắt người thì huyện lệnh không đời nào đích thân tới đâu. Chắc không phải vì chuyện ta đánh người đâu.”
Nếu chuyện cỏn con ấy mà huyện lệnh cũng phải thân chinh, thì đám nha dịch trong huyện nha ăn không ngồi rồi hết à?
Chúc Lê ngẩn ra: “Hả? Thế thì có chuyện gì nhỉ?”
Đánh người mà không cần Huyện thái gia đích thân đến, vậy nhà cậu phạm tội tày đình hơn cả đánh người sao? Nhưng mà… cậu, nương và cả Giang Yển đều là dân thường lương thiện giữ mình mà.
Trong khi tiểu ca nhi đang hoang mang lo sợ, thì Lý Nguyệt Lan cũng căng thẳng tột độ. Hồi còn ở trên trấn nàng cũng từng thấy huyện lệnh Tô huyện, nhưng vấn đề là… Huyện thái gia đường đường chính chính đến tận nhà nàng!
Lý Nguyệt Lan theo bản năng định quỳ xuống hành lễ thì bị đối phương ngăn lại.
Ngay sau đó, nàng thấy một bóng người quen thuộc ló ra từ sau lưng huyện lệnh.
“Bà chủ Lý, đừng căng thẳng, chúng ta đến đây không có ác ý gì đâu, chỉ muốn hỏi chút chuyện thôi. A phụ ta ăn mặc giản dị đi vi hành, ngươi cứ coi ông ấy như một lão gia bình thường là được.” Người đó thò đầu ra cười hì hì.
Lý Nguyệt Lan ngớ người: “Ngươi là…”
“A!” Chúc Lê nghe Giang Yển bảo không phải đến bắt người, nhưng vẫn không yên tâm bắt hắn ở yên trong phòng, còn mình thì lén lút thò đầu ra nhìn, và thấy ngay thanh niên hơi mập mạp kia.
“Là đại ca ca có mắt nhìn người!” Chúc Lê nhớ rất rõ người này, y từng khen Giang Yển ca ca giỏi toán, hôm đầu tiên còn mua ủng hộ rất nhiều đồ ăn vặt, những hôm sau cũng ghé qua.
“Cậu chủ nhỏ trí nhớ tốt đấy chứ!” Bành Tử Hiên vẫy tay chào Chúc Lê, cười tủm tỉm: “Khoai tây và khoai lang nướng nhà các ngươi ngon lắm, a phụ ta ăn xong thèm quá nên đặc biệt đến hỏi xem còn không, ông ấy muốn mua nhiều một chút!”
Lý Nguyệt Lan & Chúc Lê & Giang Yển: “…”
Bành Vĩnh Nhân lườm thằng con trai “mất nết” một cái, hắng giọng, lờ đi lời y vừa nói, điềm đạm hỏi: “Không cần căng thẳng, bản quan chỉ hơi tò mò. Nghe nói khoai tây và khoai lang của các ngươi đều là giống phiên bang, tại sao giá bán lại rẻ như vậy?”
Biết huyện lệnh không đến bắt người, Chúc Lê thở phào nhẹ nhõm, chạy lon ton đến bên cạnh nương, ngước mắt tò mò nhìn Bành Vĩnh Nhân.
Đây là lần đầu tiên cậu thấy quan huyện tận mắt. Hóa ra Huyện thái gia trông thế này, chẳng dữ tợn chút nào.
Lý Nguyệt Lan xoa đầu con trai, cũng thả lỏng hơn, cười đáp: “Bẩm đại nhân, khoai tây và khoai lang đúng là không phải giống bản địa. Nhưng hai loại cây lấy củ này rất dễ sống, thảo dân thử trồng một ít trong sân, không ngờ lại sống được.
Hơn nữa sản lượng của chúng không thấp, nhiều khoai như vậy mẹ con thảo dân ăn không hết nên mới chế biến thành đồ ăn vặt bán để kiếm thêm chút tiền.”
Quả nhiên đúng như ông dự đoán. Bành Vĩnh Nhân thầm vui mừng. Ông biết ngay mà, nếu vận chuyển từ phiên bang xa xôi về thì giá không thể rẻ thế được.
“Có thể cho bản quan xem khoai tây và khoai lang các ngươi trồng được không?”
“Đương nhiên là được ạ, mời đại nhân theo thảo dân.” Lý Nguyệt Lan mở rộng cửa mời.
Chúc Lê cũng bắt chước người lớn chắp tay hành lễ, dõng dạc nói: “Mời đại nhân theo thảo dân.”
Lý Nguyệt Lan: “…”
“Phụt!” Bành Tử Hiên phì cười trước vẻ ông cụ non của Chúc Lê, ngồi xuống trêu: “Tiểu lão bản khá lắm, rất ra dáng đại nhân.”
“Hì hì!” Được khen cái là cái đuôi nhỏ của Chúc Lê vểnh lên ngay. Con trai Huyện thái gia đúng là có mắt nhìn người, không chỉ khen ca ca cậu giỏi mà còn khen cả cậu nữa!
Bành Tử Hiên có vẻ rất giỏi dỗ trẻ con, nhìn quanh rồi hỏi: “Đúng rồi, ngươi còn một vị ca ca rất lợi hại nữa mà? Sao hôm nay không thấy đâu?”
Hai ngày trước cha y đã sai người đi điều tra. Lý Nguyệt Lan là người gốc thôn Giang Hạ, chồng là đại phu ở Tô huyện nhưng đã qua đời, giờ nàng một mình nuôi con, ít tiếp xúc với bên ngoài.
Họ cũng hỏi thăm thôn trưởng thôn Giang Hạ, biết được hai loại lương thực này là do thiếu niên đi bán hàng cùng mẹ con họ mang tới.
Nghe nói thiếu niên đó quê ở Hồng Châu, gia đình gặp biến cố nên đến nương nhờ… Hồng Châu là nơi giao thương sầm uất giữa hai tỉnh, thương nhân các nơi và cả người nước ngoài thường xuyên lui tới buôn bán ở đó.
“Đại nhân.” Giang Yển nghe nhắc đến mình thì bước ra. Vốn hắn định lánh mặt, nhưng hôm trước đi bán hàng cùng Chúc Lê đã gặp mặt Bành Tử Hiên rồi, giờ trốn đi lại càng khả nghi, nên quyết định xuất hiện luôn.
Hơn nữa hắn nhận thấy vị huyện lệnh đại nhân này quan tâm đến khoai lang, khoai tây hơn là hắn, chỉ cần chú ý không để lộ sơ hở là được.
Quả nhiên Bành Vĩnh Nhân không để ý nhiều đến hắn, ánh mắt ông dán chặt vào vườn rau sau nhà, gật gù khen ngợi: “Vườn rau này quy hoạch tốt đấy.”
Mọi thứ đều ngay ngắn trật tự, khoảng cách giữa các luống rau rất đều, nhìn rất thoáng mắt.
“Là ta cùng nương và Giang Yển ca ca trồng đấy ạ!” Chúc Lê coi trọng vườn rau nhà mình nhất, được khen đúng ý nên sướng rơn. Giờ cậu chẳng thấy huyện lệnh đáng sợ chút nào nữa, chỉ thấy hai cha con họ thật tốt bụng và tinh mắt. Cậu không kìm được khoe khoang: “Vườn rau là do Giang Yển ca ca dạy, anh ấy bảo đây là… quy hoạch!”
“Đúng vậy, chính là quy hoạch! Rau củ cũng giống con người, phải sống trong môi trường tốt mới lớn nhanh được!”
Nhà cậu không nhiều ruộng như người ta, chỉ có mảnh vườn nhỏ này nên đương nhiên phải chăm sóc kỹ càng rồi.
Bành Vĩnh Nhân nghe vậy liền chuyển sự chú ý sang Giang Yển, ngạc nhiên nói: “Ngươi còn nhỏ tuổi, nhìn dáng vẻ là người có học, không ngờ lại am hiểu việc nhà nông đến thế.”
Giang Yển: “… Dạ.”
May là Bành Vĩnh Nhân không truy hỏi xuất thân của hắn mà tỉ mỉ hỏi về quá trình ươm giống khoai lang và khoai tây. Chuyện này Chúc Lê rành nhất, giơ tay xung phong trả lời: “Một củ khoai lang có thể ươm được ba mầm, mỗi mầm lại mọc ra bốn năm củ khoai to ạ! Khoai tây cũng vậy!”
“Mỗi mầm cho nhiều củ thế sao? Không có mầm hỏng à?” Bành Vĩnh Nhân hơi ngờ vực, nhìn luống khoai trước mặt, hỏi: “Ta có thể đào thử một gốc xem không?”
Huyện lệnh đã mở lời thì sao từ chối được? Lý Nguyệt Lan gật đầu, đang định tìm gốc khoai nào tốt để đào thì Chúc Lê đã nhanh nhảu chạy đến gốc khoai cậu thường “thăm nom”, vẫy tay: “Gốc này mấy hôm trước ta mới bới xem thử, đất còn tơi lắm ạ.”
Nói rồi cậu bới nhẹ lớp đất lên. Bành Vĩnh Nhân ngăn lại không cho đào hết, chỉ nhìn những củ khoai lộ ra, nhíu mày: “Hình như nhỏ hơn nhiều so với loại các ngươi bán trên trấn, là chưa chín hẳn sao?”
Thực ra hai lứa trồng cùng thời điểm, không biết do đất hay khí hậu mà khoai nhà Giang Yển chín trước, còn lứa nhà Chúc Lê chắc phải nửa tháng nữa.
Mà gốc khoai tội nghiệp thường xuyên bị Chúc Lê bới lên xem trộm này củ lại càng bé hơn các gốc khác.
Bành Vĩnh Nhân gật gù, hỏi thêm về cách ươm giống và điều kiện thổ nhưỡng, khí hậu. Giang Yển đối đáp trôi chảy, thậm chí còn đưa ra những chi tiết kỹ thuật rất chuyên nghiệp, chẳng kém gì vị bạn tư nông quan của ông.
Chúc Lê mắt lấp lánh nhìn Giang Yển đầy sùng bái. Hóa ra trồng khoai lang khoai tây cầu kỳ thế cơ à? Cậu cứ tưởng chỉ cần tưới nước là xong. Sao cùng trồng với nhau mà ca ca lại biết nhiều thế nhỉ?
Giang Yển: “…” Không biết sao được! Hắn đã tham gia trọn vẹn hai vụ từ ươm giống đến thu hoạch, lại còn vì bảo vệ mấy mầm khoai quý báu của Chúc Lê mà cày nát bao nhiêu sách nông nghiệp.
Chỉ trong mấy tháng ngắn ngủi, hắn cảm thấy sau này mình có thể làm việc trong ngành nông nghiệp luôn được rồi, tay nghề đã thành thạo lắm.
Bành Vĩnh Nhân hỏi rất kỹ. Khi biết hai loại cây này không kén đất kén khí hậu, vùng khô hạn cũng trồng được, ông suýt không kiềm chế được cảm xúc.
Nhưng đây mới chỉ là lời nói một phía của Giang Yển. Việc sản lượng có cao như lời hắn nói hay không, điều kiện trồng trọt có thực sự dễ dàng hay không, còn cần gửi cho bạn ông kiểm chứng.
“Khoai lang và khoai tây có thể dùng làm lương thực chính không? Có thay thế được gạo và mì không?” Đây là điều Bành Vĩnh Nhân quan tâm nhất.
“Khoai lang có thể ăn thay cơm, nhưng không nên ăn quá nhiều vì dễ đầy bụng khó tiêu. Còn khoai tây thì phần lớn dùng làm thức ăn, nhưng cũng có thể dùng làm lương thực chính ạ.”
Ở hiện đại, khoai tây được coi là tinh bột chất lượng cao, nhiều người giảm cân còn dùng nó thay cơm.
Sản lượng cao, bảo quản được lâu, dễ trồng, nhược điểm duy nhất là không nên ăn quá nhiều…
Loại lương thực như vậy Bành Vĩnh Nhân chưa từng nghe thấy. Ông suy nghĩ một chút rồi nói với Lý Nguyệt Lan: “Nhà ngươi còn bao nhiêu khoai tây và khoai lang đã thu hoạch, ta muốn mua hết. Cứ tính theo giá các ngươi bán lẻ ngoài chợ, được không?”
“… Đương, đương nhiên là được ạ.” Lý Nguyệt Lan thụ sủng nhược kinh. Bán lẻ phải vất vả chế biến, giờ bán buôn được hết luôn thì dù rẻ hơn chút nàng cũng chịu.
Nhưng Bành Vĩnh Nhân đâu để tâm chút tiền lẻ đó. Điều ông quan tâm là liệu hai loại lương thực này có thực sự giải quyết được nạn đói hiện nay, giúp vua gỡ rối, giúp dân no ấm hay không.
“Cả số khoai lang và khoai tây còn lại trong vườn này ta cũng đặt trước. Bao giờ chín, ngươi lên huyện nha báo tin, ta sẽ cho người xuống lấy.” Ông phải nhanh chóng gửi số hạt giống này về kinh thành để tư nông quan nghiên cứu gấp.
“Bản quan cũng không giấu các ngươi, ta mua số khoai này không phải để ăn mà để gửi về kinh thành cho tư nông quan nghiên cứu. Nếu hai loại cây này trồng được ở vùng hạn hán thì công lao của các ngươi lớn lắm đấy.”
Hạn hán ở vùng phía Tây không phải chuyện một sớm một chiều. Tìm ra giống cây lương thực phù hợp sớm ngày nào là cứu được thêm bao nhiêu bá tánh ngày đó.
Lý Nguyệt Lan ngẩn ra. Nàng cũng nghe phong thanh chuyện hạn hán năm nay, mới tính trồng thêm lương thực, không ngờ Huyện thái gia lại coi trọng giống cây Giang Yển mang về đến thế, còn định đưa đến vùng thiên tai để trồng.
Chỉ có Chúc Lê là không hiểu ý nghĩa sâu xa, tròn mắt reo lên: “Gửi về kinh thành, vậy là Hoàng thượng cũng sẽ ăn khoai lang và khoai tây nhà ta ạ?”
A phụ bảo Hoàng thượng là người tôn quý nhất thế gian! Là lão đại của tất cả mọi người!
Bành Tử Hiên ngồi xuống trêu cậu: “Chắc chắn rồi, Hoàng thượng là thiên tử, ăn đủ sơn hào hải vị, món ngon thế này kiểu gì ngài cũng phải nếm thử chứ.”
“Bành, Tử, Hiên!” Bành Vĩnh Nhân trừng mắt quát. Thằng ranh này chán sống rồi à? Chuyện của Bệ hạ mà dám nói bừa?!
Bành Tử Hiên nhún vai. Trêu trẻ con tí thôi mà, dù sao Hoàng đế ở xa tít tắp, có nghe thấy đâu.
Chúc Lê thì sướng rơn, hớn hở nói: “Vậy sau này đi bán khoai lang nướng với khoai tây chiên, mình có thể quảng cáo là món ăn vặt Hoàng thượng cũng từng ăn, chắc chắn sẽ đông khách lắm!”
Lý Nguyệt Lan & Giang Yển & Cha con Bành Vĩnh Nhân: “…” Cái gì cũng lái sang chuyện buôn bán được, đúng là nhóc con tham tiền có tố chất kinh doanh.
Nói rồi Chúc Lê lại tự lắc đầu, tiếc nuối thở dài: “Tiếc là khoai nhà mình phải bán hết cho Huyện thái gia rồi, đành đợi đợt sau mới bán tiếp được.”
Tuy còn nhỏ nhưng cậu là người làm ăn giữ chữ tín, đã hứa bán cho Huyện thái gia thì sẽ không lén lút giữ lại bán lẻ đâu!
Bành Vĩnh Nhân lắc đầu cười, không chấp nhặt trẻ con, ra lệnh cho thị vệ chuyển khoai ra xe ngựa. Sau đó như sực nhớ ra điều gì, ông quay sang Lý Nguyệt Lan nói: “À phải rồi, chuyện mẹ con ngươi bị huynh trưởng chiếm đoạt nhà cửa gia sản, bản quan đã điều tra rõ ràng rồi.”
Lý Nguyệt Lan và Chúc Lê đồng loạt ngẩn người, không ngờ ông lại nhắc đến chuyện này.
Bành Vĩnh Nhân đã tìm đến tận đây thì chắc chắn đã điều tra kỹ càng. Nếu không biết tình cảnh mẹ góa con côi của họ thì thôi, đã biết rồi thì với tư cách là quan phụ mẫu, ông không thể nhắm mắt làm ngơ trước việc có kẻ dùng thủ đoạn bẩn thỉu để ức h**p trẻ con ngay trong địa bàn mình quản lý.
Cứu Rỗi Thiếu Gia Vạn Người Ghét
Đánh giá:
Truyện Cứu Rỗi Thiếu Gia Vạn Người Ghét
Story
Chương 30: Huyện thái gia tới
10.0/10 từ 30 lượt.
