Cứu Rỗi Thiếu Gia Vạn Người Ghét
Chương 29: A Lê không sợ!
“Chắc dì Lý đang đợi chúng ta đấy, về thôi.” Giang Yển thấy tiểu ca nhi đã nín khóc, cười nói.
“Dạ.” Chúc Lê ngoan ngoãn gật đầu, rồi ngượng ngùng nói thêm: “Anh không được nói cho nương biết em khóc nhè đâu nha.”
Tốt nhất là Giang Yển ca ca cũng quên sạch chuyện em khóc đi, quên hết đi! Xấu hổ chết mất!
Lúc này thì biết sĩ diện rồi đấy. Giang Yển làm bộ nghiêm túc trêu cậu: “Được thôi, nhưng em phải lau mặt cho sạch vào. Nếu để dì Lý tự nhìn ra thì không được đổ tại anh đâu nhé.”
Tiểu ca nhi ngây thơ chẳng nhận ra mình đang bị trêu, cẩn thận chùi mặt rồi ngẩng cái đầu nhỏ lên, mắt long lanh nhìn Giang Yển: “Sạch chưa anh?”
Giang Yển: “… Khụ, ừ, sạch rồi.”
“Vậy chúng ta đi tìm nương thôi!”
***
Trong khi hai người chuẩn bị đi ăn trưa cùng Lý Nguyệt Lan, thì ở một nơi khác trong thành, món khoai lang nướng cũng tình cờ xuất hiện trên bàn ăn của một gia đình quyền quý.
Bành Vĩnh Nhân vừa có việc gấp từ bên ngoài về, thấy trên bàn có món ăn lạ mắt liền buột miệng hỏi: “Món gì đây?”
Nha hoàn thưa: “Bẩm lão gia, đây là món khoai lang nướng thiếu gia mua sáng nay. Nghe bảo là lương thực của người phiên bang. Phu nhân nếm thử thấy ngon nên bảo nô tỳ cắt ra một đĩa mời mọi người cùng nếm.”
“Lương thực phiên bang?” Bành Vĩnh Nhân nhíu mày. Ông cũng là người có kiến thức rộng, từng thấy nhiều món ăn phiên bang, nhưng khoai lang nướng thì là lần đầu.
“Lấy một phần cho ta nếm thử.”
“Dạ.”
Củ khoai lang nướng rất to, đã được cắt thành nhiều phần. Nghe lão gia muốn ăn, nha hoàn liền gắp một miếng dâng lên. Khoai đã nguội nên đầu bếp hâm nóng lại một chút, độ ấm vừa phải.
Bành Vĩnh Nhân thấy món ăn trông bình thường, vốn chẳng để tâm, không ngờ vừa đưa vào miệng đã cảm nhận được vị mềm dẻo, ngọt ngào rất độc đáo.
“Cũng không tệ.” Bành Vĩnh Nhân giãn mày, gắp thêm một miếng nữa.
Dạo gần đây ông bị đau răng, ăn gì cũng khó chịu, nhưng món khoai lang nướng mềm mềm này lại rất hợp, ăn vào chẳng đau chút nào.
Nhà họ Bành đối xử với người dưới khá rộng lượng. Thấy lão gia thích, nha hoàn cười nói thêm: “Dạ, củ khoai to lắm, phu nhân và thiếu gia ăn hơn nửa rồi mà vẫn còn cắt được cả đĩa đầy thế này. Mà chỉ có năm văn tiền thôi đấy ạ.”
Năm văn tiền, bằng giá một cái bánh bao thịt, nhưng khoai lang nướng to hơn nhiều. Tuy bánh bao có thịt, có nước sốt đậm đà, không thể so sánh với lương thực thô của nhà nông, nhưng đây là đồ phiên bang, vị lại ngọt ngon, giá năm văn không hề đắt.
Mấy nha hoàn này thường được chủ nhân ban thưởng nên cũng có chút tiền riêng. Thấy chủ nhân khen ngon, mấy người họ đã tính lần sau ra phố Nam tìm mua về ăn thử cho biết mùi vị món lạ.
“Năm văn tiền?” Bành Vĩnh Nhân ngạc nhiên. “Rẻ thế sao?”
Hồi ở kinh thành, ông từng nếm qua không ít món lạ, nhưng những thứ chưa ai thấy bao giờ thế này thường chẳng có cái nào rẻ cả. Huống chi vị của nó cũng khá, giá lẽ ra phải cao hơn chút nữa.
“Dạ phải.” Nha hoàn cười đáp. “Ngoài khoai lang nướng, thiếu gia còn mua một món mới gọi là khoai tây, cũng cùng một sạp, rẻ lắm, có ba văn một phần thôi. Nô tỳ nghe thiếu gia bảo, đừng nhìn là đồ ăn vặt mà coi thường, ăn no lắm đấy ạ. Thiếu gia mới ăn hai phần khoai tây gì đó là đã no căng rồi, nên mới mang phần còn lại về.”
Nếu không, với cái nết tham ăn của thiếu gia nhà này, chắc chắn y sẽ vừa đi vừa ăn cho đến khi no căng bụng mới thôi. Đủ thấy hai món này no thật sự.
“Món này ăn thay cơm được sao?” Bành Vĩnh Nhân sa sầm nét mặt, lại gắp thêm một miếng bỏ vào miệng.
Năm nay triều đình đang rối ren, mùa hè vừa rồi vùng phía Tây đại hạn, dân lưu tán đổ về kinh thành khiến Thánh thượng nổi giận. Ông tuy ở xa tít Tô Thành, chỉ là một huyện lệnh nhỏ nhoi, nhưng cũng nghe phong thanh tình hình trong kinh.
Mấy hôm trước, bạn ông ở kinh thành gửi thư, nói năm nay Khâm Thiên Giám dự báo sau đại hạn sẽ có đại hàn, mùa màng thất bát, giá lương thực tăng cao không giảm. Nếu đại hàn ập đến thật, đời sống bá tánh e càng thêm khốn khó.
Vừa suy nghĩ về thế cục triều đình, Bành Vĩnh Nhân vô thức ăn hết đĩa khoai lang lúc nào không hay.
Dừng đũa, ông chợt nhận ra bụng mình no lưng lửng thật. Mà đây mới chỉ là nửa củ khoai thôi đấy, chưa kể sức ăn của người nhà ông cũng thuộc dạng khỏe.
Điều này chứng tỏ món khoai lang này hoàn toàn có thể thay thế gạo làm lương thực chính.
Món ăn phiên bang, đáng lẽ phải đắt đỏ vì hiếm lạ, nay lại bán rẻ như thế thì chỉ có một khả năng: sản lượng của nó rất lớn.
Bành Vĩnh Nhân nhìn vỏ khoai lang còn sót lại trên đĩa, trầm ngâm. Đây là loại cây lấy củ.
Bạn ông là một tư nông quan rất am hiểu về nông nghiệp. Ngày trước ở kinh thành, nghe ông ấy nói chuyện nhiều nên Bành Vĩnh Nhân cũng biết chút ít. Đa số cây lấy củ đều chịu hạn và chịu rét tốt hơn lúa gạo. Nếu loại khoai lang này thực sự có sản lượng cao…
Bành Vĩnh Nhân đặt vỏ khoai xuống, nghiêm mặt ra lệnh: “Gọi Hiên Nhi lên đây cho ta.”
***
Chuyện xảy ra ở Bành phủ thì Chúc Lê và Giang Yển không hề hay biết. Khi hai người quay lại phố Nam, Lý Nguyệt Lan đã bán hết sạch số khoai tây nướng còn lại.
Sạp hàng đã dọn dẹp gần xong. Thấy hôm nay khoai tây và khoai lang bán chạy, lại nghĩ trong nhà còn nhiều khoai, Lý Nguyệt Lan quyết định đóng tiền thuê sạp thêm hai ngày nữa, tranh thủ lúc đông khách kiếm thêm chút đỉnh.
Một ngày ít nhất cũng kiếm được năm sáu trăm văn, bán thêm một ngày là được hơn một lạng bạc, bốn ngày là hai lạng bạc! Gấp bao nhiêu lần so với việc đi đào nấm hái thuốc trước kia!
Tất nhiên đó là chuyện trước đây, từ khi bán thảo dược cho Giang Yển thì thu nhập của họ cũng khá khẩm hơn nhiều.
Nhưng bạc thì ai chẳng muốn có nhiều! Hơn nữa nhiều khoai tây như vậy để nhà ăn cũng chẳng hết.
Nghe nương tính toán, Chúc Lê giơ cả hai tay tán thành, còn hào hứng đề xuất: “Khoai lang nhà mình chừng một tháng nữa là thu hoạch được rồi, lúc đó mình lại bán khoai lang nướng tiếp, năm văn một củ cơ mà!”
Nếu hỏi ở nhà ai rành rẽ đám khoai tây, khoai lang trong vườn nhất thì chắc chắn là cậu rồi! Giang Yển ca ca và nương còn không ở ngoài vườn nhiều bằng cậu đâu nha!
Cậu đã lén bới đất xem thử rồi, một dây khoai lang mọc tận bảy tám củ to! Củ nào trông cũng ngon mắt. Chờ thêm thời gian nữa, nhà cậu sẽ ngập trong khoai lang! Là rất nhiều rất nhiều cái năm văn tiền đó!
“Khoai tây và khoai lang nhà anh cũng chín rồi, hôm nào anh mang sang một ít nhé.” Giang Yển cứ nghĩ đến chuỗi ngày dầm mưa dãi nắng trồng trọt trước kia là lại thấy ê răng.
Giờ ông ngoại đã về Hải Thành, đám rau củ hắn trồng cũng chín cả rồi. Hắn đã gửi một ít về Hải Thành, chỗ còn lại ăn không hết, chi bằng mang sang cho A Lê bán.
“Vậy en sẽ chia tiền cho anh!” Chúc Lê nghe Giang Yển ủng hộ kế hoạch kiếm tiền thì vui lắm, giơ tay reo lên. Cậu muốn tự kiếm tiền, và cũng muốn kiếm thật nhiều tiền cho Giang Yển ca ca, để sau này thích mua gì thì mua!
“Được.” Giang Yển cười khẽ, gật đầu phối hợp, không nỡ từ chối nhiệt huyết kiếm tiền của tiểu ca nhi.
Chúc Lê càng thêm phấn khích, niềm tin vào tương lai buôn bán xán lạn dâng cao ngùn ngụt.
Ba người vừa ăn cơm ở quán nhỏ vừa bàn bạc. Giang Yển còn dựa vào ký ức về thực đơn hiện đại để gợi ý thêm vài món mới. Tuy hắn không rành nấu nướng, làm được món khoai tây chiên đã là kỳ tích rồi, còn mấy món như miến khoai tây, miến khoai lang hay khoai lang ngào đường thì chịu chết.
Nhưng Lý Nguyệt Lan nghe xong gợi ý của hắn thì trầm ngâm suy nghĩ, có vẻ như đã nảy ra ý tưởng gì đó.
Ăn trưa xong, Lý Nguyệt Lan sắp xếp đồ đạc lên xe bò của Tân Kiên Cường, hẹn trước xe cho hai ngày sau, rồi dẫn hai đứa trẻ đi dạo phố.
Chúc Lê cứ hễ vui là năng lượng tràn trề, kéo mọi người đi từ phố ĐSng phố Tây, rồi lại vòng về phố Bắc… May mà có Giang Yển đi cùng, chứ một mình Lý Nguyệt Lan chắc không theo kịp sức của thằng bé.
“A phụ bảo thả đèn hoa đăng cầu nguyện linh lắm, mỗi người một cái nha!” Rõ là đồ tham tiền mà với người nhà lại hào phóng như vậy, Chúc Lê dốc tiền túi mua hẳn ba cái đèn, chia cho Giang Yển và nương mỗi người một cái, hớn hở nói: “Chúng ta cùng cầu nguyện đi!”
Giang Yển & Lý Nguyệt Lan: “…” Thôi được rồi.
Chúc Lê có rất nhiều điều ước: muốn kiếm nhiều tiền, muốn nương và ca ca khỏe mạnh vui vẻ, muốn đánh cho biểu ca của anh và những kẻ bắt nạt anh một trận tơi bời, muốn nhà đường ca xui xẻo…
Nhiều điều ước quá, viết không hết cả tờ giấy nhỏ trong đèn rồi!
Nhưng mà ước nhiều quá thì khó linh nghiệm lắm. Chúc Lê không phải đứa trẻ tham lam, cuối cùng hắn chỉ viết tên nương, tên Giang Yển ca ca và tên mình, rồi thêm dòng chữ “Mãi mãi bên nhau, vui vẻ hạnh phúc” là xong!
Nói đi cũng phải nói lại, tên Giang Yển ca ca khó viết thật! May mà cậu đã lén tập viết bao nhiêu lần rồi, không làm khó được cậu đâu, hì hì!
Viết xong bỏ giấy vào đèn, Chúc Lê tò mò muốn biết Giang Yển viết gì. Cậu vừa vươn cổ định nhìn trộm thì thấy ca ca đã đẩy đèn trôi ra xa rồi.
Chúc Lê: “…”
Giang Yển quay đầu lại, thấy vẻ mặt ngẩn tò te của tiểu ca nhi, nhướn mày hỏi: “Sao thế?”
“… Không có gì.” Chúc Lê buồn bã cúi đầu, thả đèn của mình trôi đi. Giang Yển ca ca viết gì mà nhanh thế, cậu còn chưa kịp nhìn, haizzz.
Lý Nguyệt Lan nhìn đứa con ngốc nghếch của mình, lắc đầu cười rồi cũng thả đèn.
Ba chiếc đèn hoa đăng nối đuôi nhau trôi trên sông, càng trôi càng xa, về phía cuối dòng.
Trên đường về, Chúc Lê cứ nhìn Giang Yển mãi, cuối cùng không nhịn được, kéo tay áo hắn hỏi đầy tò mò: “Giang Yển ca ca, anh ước gì thế?”
Giang Yển: “…”
Lý Nguyệt Lan cốc nhẹ đầu con trai: “Con quên a phụ dặn gì rồi à? Điều ước nói ra là mất linh đấy.”
“Vậy… Vậy ca ca đừng nói nữa, em… em không muốn biết đâu!” Chúc Lê nhớ ra rồi, vừa cuống quýt vừa tiếc nuối bịt miệng mình lại, mắt vẫn dán chặt vào Giang Yển: “Điều ước của ca ca nhất định phải thành hiện thực nhé!”
Ôi, sao cậu không nhìn thấy chứ! Miệng bảo không muốn biết nhưng trong lòng tiếc hùi hụi. Giá mà cậu tự nhìn thấy thì đâu tính là ca ca nói ra, haizzz! Lúc ấy đáng lẽ cậu phải đứng gần ca ca hơn chút nữa!
Giang Yển: “…” em muốn nhìn trộm đến thế cơ à.
Hai ngày sau đó, Chúc Lê cùng mẹ và Giang Yển mang đủ các món làm từ khoai tây và khoai lang ra chợ bán.
Tuy tết Khánh Nguyên đã qua nhưng sạp hàng nhà cậu không hề ế ẩm, ngược lại ngày càng đắt hàng. Đến ngày thứ tư, vừa dọn hàng ra đã bị mấy người khách đứng đợi sẵn mua sạch bách!
Chỉ trong mấy ngày ngắn ngủi, họ đã kiếm được hai lượng bạc!
Nhìn đống tiền đồng và bạc vụn, Chúc Lê cười híp cả mắt.
“Nhiều tiền thế này, đến ca ca cũng không tính nổi đâu, em muốn cùng ca ca đếm từng đồng một!” Tiểu tham tiền kéo tay Giang Yển reo lên. Hóa ra không phải ca ca quá giỏi toán, mà là do trước kia tiền ít quá thôi. Giờ cậu mới thực sự được trải nghiệm niềm vui đếm tiền mỏi tay!
Giang Yển: “…”
Lý Nguyệt Lan thấy con trai muốn đếm tiền thì cũng vui vẻ, đang định giao nhiệm vụ “trọng đại” này cho cậu thì nghe tiếng gõ cửa.
Dạo gần đây quan hệ với hàng xóm tốt lên nhiều nên nàng không thấy lạ, đứng dậy ra mở cửa.
Nghe tiếng động, Chúc Lê như chim sợ cành cong sau vụ nhà cậu mợ, vội chạy ra cửa ngó nghiêng. Cậu phát hiện bên ngoài là một người đàn ông trung niên lạ mặt.
“Đây có phải nhà Lý Nguyệt Lan bán khoai lang nướng ở phố Nam không?” Người đàn ông trung niên hỏi, bên cạnh ông ta là một người đàn ông cao lớn đeo đao bên hông.
Lý Nguyệt Lan ngẩn ra, đáp theo bản năng: “Là tôi, xin hỏi các vị là…”
Người đàn ông hất cằm, dõng dạc giới thiệu: “Vị này là huyện lệnh đại nhân của huyện Tô chúng ta.”
Chúc Lê đang lo nương bị bắt nạt, nghe thế thì khựng lại, vội vàng thụt lùi vào trong, ấn Giang Yển đang định bước ra trở lại, luống cuống tìm chỗ giấu hắn đi.
“Anh… anh đừng ra vội!” Chúc Lê nắm chặt tay, mặt đầy vẻ căng thẳng.
Huyện lệnh… Chắc chắn là do lần trước đánh Chúc Chí Nghiệp bị thương nên họ báo quan, giờ quan đến bắt Giang Yển ca ca rồi!
Cậu không thể để Giang Yển ca ca bị bắt, cậu phải bảo vệ anh ấy!
Đúng rồi, cứ nhận là do cậu xúi Giang Yển ca ca đánh người. Không phải chỉ là bị đánh đòn thôi sao! Cậu không sợ!
Nhưng mà… Huyện lệnh đại nhân thấy cậu bé xíu thế này, chắc sẽ không đánh nhiều đâu nhỉ?
Chúc Lê mặt cắt không còn giọt máu, nhưng vẫn dũng cảm đứng chắn trước mặt Giang Yển. Cậu không muốn ca ca bị bắt đi!
Cứu Rỗi Thiếu Gia Vạn Người Ghét
Đánh giá:
Truyện Cứu Rỗi Thiếu Gia Vạn Người Ghét
Story
Chương 29: A Lê không sợ!
10.0/10 từ 30 lượt.
