Cứu Rỗi Thiếu Gia Vạn Người Ghét

Chương 31: Tiểu ca nhi vênh váo


“A Lê không trộm đồ!” Chúc Lê mặt tái mét, chưa đợi Bành Vĩnh Nhân hỏi đã cuống quýt thanh minh cho mình, rồi lại lí nhí thêm: “Ca ca và A Lê cũng không đánh người…” Không có cố ý đánh người…


Giang Yển & Bành Vĩnh Nhân: “…”


Đúng là cái “loa phường” chưa hỏi đã khai. Giang Yển đỡ trán thở dài, kéo Chúc Lê lên phía trước, trấn định hành lễ: “Nhà họ Chúc vu oan cho A Lê ăn trộm, xin đại nhân làm chủ, trả lại sự trong sạch cho em ấy.”


Bành Vĩnh Nhân cũng rất đồng cảm với mẹ con số khổ này, bèn nói thẳng: “Căn nhà đó do chồng ngươi mua, sau khi hắn qua đời thì đương nhiên thuộc về mẹ con ngươi. Các ngươi muốn dọn về lúc nào cũng được, không cần ai đồng ý cả.


Còn việc Chúc Đại Xương cố ý hãm hại Chúc Lê, bản quan sẽ cho người dán cáo thị ở phố Đông, để kẻ đặt điều phải nếm mùi bị người đời chỉ trích.”


Khu phố Đông vốn chẳng mấy ai tin chuyện này, nếu không ông cũng chẳng dễ dàng tra ra đầu đuôi sự việc.


Chỉ cần ông dán cáo thị làm rõ sự thật, phơi bày hành vi vô liêm sỉ của nhà họ Chúc cho thiên hạ biết, thì khi sự đã rồi, các hương thân thích buôn chuyện chắc chắn sẽ nhiệt tình loan tin. Từ chỗ âm thầm khinh bỉ chuyển sang công khai chỉ trích, nhà họ Chúc có muốn giả câm vờ điếc cũng không xong.


Chỉ có một vấn đề hơi khó giải quyết…


Bành Vĩnh Nhân nhíu mày, bất đắc dĩ nói: “Nhưng triều ta coi trọng chữ hiếu, Chúc lão phu nhân còn sống, căn nhà đó lại là của con trai bà ta, bản quan không thể đuổi bà ta đi được.”


Nếu Chúc lão phu nhân cứ khăng khăng giữ gia đình con trai cả ở lại, thì đó là việc nhà, ông là huyện lệnh cũng không thể cưỡng chế đuổi một bà cụ ra khỏi nhà con mình.



Chúc Lê túm lấy vạt áo Giang Yển, mắt long lanh nhìn mẹ: “Nương, con không muốn về trấn trên ở đâu…”


Trấn trên tuy tốt, có xiếc thú, có tiệm bánh, buổi sáng không phải dậy sớm, còn có bạn bè cũ… Nhưng mà, trấn trên không có Giang Yển ca ca!


Mỗi lần Giang Yển ca ca đều từ trên núi xuống tìm cậu chơi, dạy cậu viết chữ, cùng cậu trồng rau, hái thuốc, bắt cá… Cho cậu một trăm người bạn tốt và tiệm bánh cậu cũng không đổi!


Hơn nữa, còn có đại bá và bà nội đáng ghét, cậu không muốn sống chung với họ đâu!


Nghĩ đến đây, Chúc Lê mếu máo. Bà nội lúc nào cũng thiên vị đường ca, hễ a phụ không có nhà là bà đem hết trứng gà cho đường ca, chẳng cho cậu miếng nào. Còn Giang Yển ca ca thì có gì ngon cũng nhớ đến cậu hết!


Lý Nguyệt Lan cũng chẳng muốn sống chung với đám người đó nữa. Nàng suy nghĩ một chút rồi cảm kích nói: “Đa tạ đại nhân làm chủ. Chuyện căn nhà thảo dân không để ý nữa, sống ở thôn Giang Hạ cũng tốt lắm. Chỉ cần rửa sạch được thanh danh cho Lê ca nhi là thảo dân mãn nguyện rồi.”


Nàng vẫn nhớ mãi vẻ mặt đau khổ và tự trách của A Lê khi bị vu oan, nên luôn cố ý tránh nhắc đến, sợ làm con tổn thương. Giờ chân tướng đã rõ ràng, con nàng không còn bị oan ức nữa, nàng đã thấy thỏa mãn lắm rồi.


“Vậy chẳng phải quá hời cho nhà đó sao?” Lý Nguyệt Lan vừa dứt lời, Bành Vĩnh Nhân chưa kịp nói gì thì Bành Tử Hiên đã bất bình lên tiếng thay.


Mắt Chúc Lê đảo một vòng, chạy lon ton đến trước mặt Bành Vĩnh Nhân, bắt chước Giang Yển chắp tay hành lễ ra dáng người lớn, nghiêm túc nói: “Đại nhân, ta… thảo dân không cần căn nhà đó nữa, nhưng nhà là do a phụ mua mà. Giờ đại bá họ ở đó, có phải nên trả tiền cho ta và mẹ không ạ?”


“Nhà Đại Trụ bên cạnh nhà ta mua nhà hết hơn hai mươi lượng bạc lận á! Còn nhà Nhị Nữu thuê nhà cũng phải trả tiền đấy ạ!”


Bành Vĩnh Nhân nhìn tiểu ca nhi làm bộ ông cụ non thì bật cười: “Ngươi thông minh đấy. Đúng vậy, một căn nhà ở phố Đông huyện Tô giá thị trường ít nhất cũng hai mươi lượng. Nhà các ngươi rộng rãi, vị trí đẹp, ít nhất phải ba mươi lượng trở lên.



Thế này đi, nếu các ngươi quyết định không lấy nhà, bản quan có thể đòi tiền nhà lại cho các ngươi, coi như nhà họ Chúc mua lại. Ngoài ra, số tiền Chúc đại phu để lại cho các ngươi, bản quan cũng bắt họ phải nôn ra hết.”


“Hoan hô!” Chúc Lê nhảy cẫng lên sung sướng. Phát tài rồi!


Ba mươi lượng bạc, thế là bao nhiêu tiền đồng lận ta!


Chúc Lê quay sang chạy tót đến bên Giang Yển, nhiệt tình mời mọc: “Giang Yển ca ca, lúc đó chúng ta cùng đếm tiền đồng nhé!”


Giang Yển: “…” Thôi được rồi, nể tình em vừa được rửa oan, cho em vui vẻ một chút. Nhưng tiền đồng chắc không đếm nổi đâu, ba mươi lượng thì kiểu gì cũng phải đếm bằng bạc.


Trời đã không còn sớm, sau khi bàn bạc xong các việc tiếp theo với nhà Lý Nguyệt Lan, Bành Vĩnh Nhân dẫn con trai và thuộc hạ ra về.


Lý Nguyệt Lan và Chúc Lê đều rất vui vì chẳng tốn công sức mà nhận được một đơn hàng lớn. Chỉ có Bành Tử Hiên là hơi ỉu xìu lẩm bẩm: “Thế là sắp tới không được ăn khoai tây chiên rồi.”


Phải công nhận món đó ngon thật, giòn rụm thơm phức, vị rất đặc biệt.


Bành Vĩnh Nhân lườm con trai một cái. Việc lớn trước mắt mà chỉ nghĩ đến ăn chơi hưởng lạc. Thằng con bất tài này đúng là bị nương nó chiều hư rồi. Hay là lần này giao việc vận chuyển khoai lang đỏ về kinh cho nó đi, để rèn giũa cái thằng ranh con này.


Xe ngựa của huyện lệnh nhanh chóng rời khỏi thôn Giang Hạ, để lại sự kinh ngạc cho cả thôn.


“Chúc Lê, người vừa đến là ai thế?” Tân Tiểu Thụ ỷ mình còn nhỏ, gần đây lại hay nói chuyện với Chúc Lê nên chạy lại hỏi tò mò.



Đó là xe ngựa đấy! Dù là người trên phố cũng phải giàu lắm mới mua nổi, nhà Vương Vạn Phú giàu nhất thôn còn chưa có đâu! Mẹ con Chúc Lê quen biết nhân vật tầm cỡ nào thế?


Chúc Lê hếch mũi lên trời, cố tình làm ra vẻ bình thản: “À, đó là huyện lệnh đại nhân của huyện Tô chúng ta đấy.”


“Huyện lệnh á?!” Tân Tiểu Thụ và đám người đang dỏng tai nghe lén từ xa đồng loạt hít sâu một hơi. Huyện lệnh đại nhân, người đứng đầu cả huyện Tô!


“Sao ngươi quen được huyện lệnh đại nhân?”


“Đương nhiên là công tử nhà huyện lệnh đến sạp của bọn ta ăn khoai lang nướng và khoai tây chiên thấy ngon, nên đặc biệt tìm đến tận nhà để mua thật nhiều khoai lang và khoai tây đấy!” Chúc Lê hớn hở khoe.


Lúc nãy huyện lệnh đại nhân dặn rồi, chuyện đưa hai loại lương thực này về kinh tạm thời phải giữ bí mật. Nếu ai hỏi thì cứ bảo huyện lệnh đại nhân thích ăn nên đến mua riêng.


Chúc Lê chỉ mong được nói như vậy. Tuy đợt khoai này đã bị đặt trước hết, nhưng sau này trồng tiếp để bán, cậu có thể rêu rao rằng đây là món huyện thái gia đích thân đến tận nhà mua!


Chắc chắn sẽ còn đắt hàng hơn bây giờ, hì hì!


Sự thật đúng như Chúc Lê dự đoán. Mọi người nghe thấy huyện thái gia cũng bị đồ ăn nhà cậu thu hút thì vừa ghen tị vừa tò mò. Ngay cả những người hàng xóm ngày thường không ưa nhà cậu cũng xúm lại hỏi: “Khoai lang và khoai tây nhà ngươi còn không? Ta cũng muốn mua một ít về nếm thử.”


Đây là món huyện thái gia thích ăn đấy! Bọn họ phải nếm thử xem ngon đến mức nào.


“Nghe bảo khoai lang nướng năm văn một củ, chúng ta là hàng xóm láng giềng, có thể bớt chút đỉnh được không?”



“Đúng đúng, chúng ta mua về tự nướng, bớt cho chúng ta một văn nhé?”


Chúc Lê nghe mọi người nhao nhao mặc cả, nghe một lúc lâu mới hắng giọng, làm bộ người lớn nghiêm túc nói: “Không được đâu ạ, huyện lệnh đại nhân mua hết sạch rồi, vẫn giá năm văn một củ đấy ạ!”


Mấy người này trước kia toàn phớt lờ nhà cậu, còn gọi cậu là sao chổi, giờ lại muốn mặc cả với cậu á? Đừng hòng! Hừ hừ.


Mọi người quả nhiên lộ vẻ thất vọng, nhìn tiểu ca nhi xú thí (kiêu ngạo, vênh váo) này mà vừa chua chát vừa tức tối, chỉ muốn đánh cho một trận.


Nhưng không được, giờ người ta lọt vào mắt xanh của Huyện thái gia rồi. Dù Huyện thái gia chỉ đến vì đồ ăn thì cũng coi như có quen biết, đâu còn dễ bắt nạt như xưa.


Không muốn nhìn cái mặt vênh váo của Chúc Lê nữa, đám đông đành thất vọng tản đi.


Tân Tiểu Thụ nhìn Chúc Lê kéo tay Giang Yển cười tít mắt, dậm chân bình bịch, tức tối chạy về nhà.


“Thụ ca nhi về rồi đấy à? Xem náo nhiệt thế nào?” Tân Đại Thụ, anh trai của Tân Tiểu Thụ, không hứng thú hóng chuyện, vẫn đang cắm cúi ăn cơm, thấy em trai về liền buột miệng hỏi.


Tân Tiểu Thụ đi đến trước mặt anh trai, nhìn chằm chằm hắn hồi lâu khiến hắn sởn gai ốc, rồi mếu máo tủi thân nói: “Ca ca, ngươi vô dụng quá đi.”


Ca ca của Lê ca nhi vừa trồng được đồ ăn phiên bang lạ lẫm, vừa làm ra món khoai tây chiên siêu ngon, lại còn thu hút được cả huyện lệnh đại nhân! Tại sao ca ca của nó lại không có bản lĩnh ấy chứ?


Tân Đại Thụ: “…” Mày có giỏi thì nôn hết gà rừng với thỏ tao săn cho mày ăn trước đây ra rồi hãy nói!


Cứu Rỗi Thiếu Gia Vạn Người Ghét
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Cứu Rỗi Thiếu Gia Vạn Người Ghét Truyện Cứu Rỗi Thiếu Gia Vạn Người Ghét Story Chương 31: Tiểu ca nhi vênh váo
10.0/10 từ 30 lượt.
loading...