Cứu Rỗi Thiếu Gia Vạn Người Ghét

Chương 22: Thu hoạch


Cháo khoai lang đỏ quả thật rất ngon, vừa ngọt ngào lại vừa chắc bụng, chỉ tiếc là Giang Yển không ở lại để cùng Chúc Lê thưởng thức.


Hôm nay vợ chồng cậu hai đã về, trong nhà chỉ còn lại ông ngoại. Giang Yển tuy rất muốn ở lại đây chơi đến tối nhưng cũng không muốn để ông ngoại phải ăn cơm một mình. Dù sao ông ngoại cũng vì muốn bầu bạn với hắn nên mới ở lại đây.


Thế nên, sau khi cùng Chúc Lê xử lý xong mớ khoai tây và khoai lang để ươm mầm, hắn liền cáo từ ra về sớm.


Nào ngờ vừa về đến nhà, Giang Yển đã thấy trong sân chất đầy khoai tây, khoai lang, thậm chí còn có củ cải và một rổ hạt dưa hấu giống.


Tần Vĩnh Tế đang đứng giữa sân đầy hào hứng, thấy cháu ngoại về liền vẫy tay: “Về rồi đấy à, mau lại đây xem ông ngoại mua gì này.”


“…” Thấy rồi ạ. Giang Yển chậm rãi đi đến bên cạnh ông ngoại, nghe ông cười nói: “Sáng sớm nay ông sai người ra trấn chọn mua một ít giống khoai tây, khoai lang với củ cải loại tốt nhất đấy, chúng ta cùng trồng nhé. Trong sân mà không đủ chỗ thì rào thêm một khoảnh đất sau núi, chuyên để trồng rau củ. Chờ vài tháng nữa thu hoạch là có rau sạch ăn rồi, đảm bảo xanh, sạch, ngon hơn cả siêu thị.”


Có lẽ do chưa muốn về Hải Thành ngay, Tần Vĩnh Tế dẹp hết chuyện công ty sang một bên, cảm thấy ở lại cùng cháu trải nghiệm cuộc sống niềm vui nhà nông cũng thú vị ra phết.


Giang Yển – người vừa mới hì hục trồng khoai bên nhà Chúc Lê xong: “…” Cứ đà này, chẳng mấy chốc hắn sẽ trở thành chuyên gia trồng trọt mất thôi.


“Còn ngẩn ra đó làm gì, lại đây nào.” Tần Vĩnh Tế đã xắn tay áo bắt đầu lựa khoai, miệng không quên thúc giục: “Trồng trọt ấy mà, phải trăm hay không bằng quen tay. Phải bắt tay vào làm, tự mình xuống đất mới cảm nhận được cái thú của nó.”


Dù đã mấy chục năm không đụng đến việc đồng áng, nhưng Tần Vĩnh Tế vẫn tự tin mình đầy kinh nghiệm.


“…” Giang Yển lê bước, cuối cùng cũng đành chấp nhận số phận, bắt đầu hiệp hai của buổi lao động trong ngày.


**


Không có những kẻ đáng ghét lượn lờ trước mặt, ngày tháng trôi qua nhanh như gió thoảng.



Thu đi đông tới, thấm thoát đã ba tháng trôi qua.


Ba tháng này, Giang Yển thường xuyên có cảm giác mình đang tự đào hố chôn mình. Không chỉ phải sang thôn Giang Hạ trồng trọt cùng Chúc Lê, về nhà lại phải diễn lại y hệt một màn cùng ông ngoại.


Nhưng bù lại, sức khỏe của hắn tốt lên trông thấy. Cánh tay đã có chút cơ bắp rắn chắc, chiều cao cũng nhỉnh lên đáng kể, không còn vẻ yếu ớt vì suốt ngày ru rú trong nhà như trước.


Sau khi cùng Giang Yển đón Tết Trung Thu, Tần Vĩnh Tế nghe tin công ty xảy ra chuyện nên phải vội vã về Hải Thành giải quyết, để lại lão Lưu chăm sóc Giang Yển. Trong thời gian đó, ông cũng đã đuổi thẳng cổ mấy người giúp việc do Giang Minh Huy phái tới.


Người trong thôn Giang Hạ dần dà cũng biết chuyện nhà Lý Nguyệt Lan ở chân núi có một vị khách quý thường xuyên lui tới. Tuy tuổi còn nhỏ nhưng gia cảnh rất khá, không chỉ mang cho mẹ con Lý Nguyệt Lan những món đồ ăn lạ lẫm từ phiên bang mà nghe đâu còn giúp đỡ họ rất nhiều.


Chẳng phải thằng bé Chúc Lê lem luốc ngày nào giờ đã có quần áo mới mặc rồi sao? Không lễ không tết mà được mặc vải tốt thế kia, chắc chắn là Lý Nguyệt Lan nhận được không ít lộc từ vị thiếu gia họ Giang đó.


Dân làng bàn tán xôn xao, tam sao thất bản. Nghe thôn trưởng bảo thằng bé đó quê ở Hồng Châu, gia đình có giao tình với Chúc đại phu, tiếc là cha mẹ mất sớm nên được gửi gắm đến đây. Tuy là trẻ mồ côi nhưng dẫu sao cũng là con nhà giàu, chắc cha mẹ nó để lại cho không ít của cải.


Nhiều người nhìn mà ghen tị, thầm ước sao mình không có người bà con giàu có nào gửi con đến nhờ nuôi như thế.


Chúc Lê mặc kệ người ta nghĩ gì. Thấy Giang Yển đến, cậu kéo ngay hắn ra vườn rau, reo lên: “Giang Yển ca ca mau xem này, khoai tây chúng ta trồng chín hết rồi nè! Nhiều lắm nhé, một mầm khoai mà mọc ra tận ba bốn củ to đùng!”


Tuy không to bằng những củ Giang Yển mang sang hồi trước – Giang Yển nghi là do chất đất – nhưng cũng to hơn nắm tay của Chúc Lê rồi. Nhiều khoai thế này, nhà cậu ăn mãi không hết mất!


“Hôm qua em với nương đã đào được một sọt rồi. Hôm nay nương lên núi hái nấm, em ở nhà đào tiếp.” Chúc Lê giơ đôi tay lấm lem bùn đất lên cười tít mắt, không dám kéo tay áo Giang Yển làm nũng.


“…” Giang Yển quá hiểu cái điệu cười nịnh nọt này rồi. “Nói đi, lại có chuyện gì?”


“Hì hì.” Chúc Lê ngượng ngùng quệt mũi, không biết mình vừa bôi thêm một vệt bùn lên mặt, lí nhí: “Mai là mùng mười tháng chín, tết Khánh Nguyên, chợ phiên buổi sáng chắc chắn đông lắm. Em với nương định nướng ít khoai tây mang ra chợ bán…


Giang Yển ca ca, anh đi cùng nhà em được không? Bán xong khoai, chúng ta có thể đi dạo phố, chợ phiên có nhiều thứ hay lắm!”



Nhưng lần này thì khác, chợ phiên tết Khánh Nguyên đông vui náo nhiệt lắm, bỏ lỡ thì phải chờ sang năm, cậu rất muốn Giang Yển đi cùng.


Mấy ngày nay, Giang Yển đã tìm hiểu được đất nước Chúc Lê đang sống không thuộc bất kỳ triều đại nào trong lịch sử hắn từng học, mà là Khánh triều. Tết Khánh Nguyên là ngày Khánh Cao Tổ lên ngôi, là ngày lễ lớn hàng năm của đất nước này.


Giang Yển cũng muốn ra ngoài thăm thú nên gật đầu đồng ý ngay.


Chúc Lê sướng rơn, quên cả tay đang bẩn, nắm lấy tay Giang Yển nhảy cẫng lên: “Tuyệt quá! Nương cứ bảo em đừng làm phiền anh, nhưng em biết Giang Yển ca ca cũng muốn đi chơi mà!”


Giang Yển bất lực nhìn vệt bùn đen sì trên tay mình, đành ngồi xuống cùng cậu nhóc đào khoai.


“Hì hì ~ Giang Yển ca ca tốt thật đấy, là ca ca tốt nhất trần đời!” Chúc Lê cũng ngồi xổm xuống, vừa đào khoai vừa nịnh nọt ngọt xớt.


Giang Yển: “…” Có cảm giác như bị gài bẫy ấy nhỉ.


Nhưng mà đi bán hàng ở chợ phiên mà chỉ có mỗi khoai tây nướng thì hơi đơn điệu, khoai tây chế biến được nhiều món lắm chứ bộ. Hơn nữa, trong sân nhà hắn cũng còn một đống khoai đang chờ giải quyết đây. May mà khoai lang chín muộn hơn, chứ không thì chỉ riêng việc đào lên cũng đủ mệt đứt hơi.


Cũng may sân nhà Chúc Lê không rộng lắm, trồng xong khoai tây, khoai lang và mớ rau củ trước đó là kín mít, không trồng thêm dưa hấu được, vì Lý Nguyệt Lan vẫn ưu tiên lương thực no bụng hơn.


Bù lại, dưa hấu và củ cải hắn trồng cùng ông ngoại đã thu hoạch được một lứa, hắn cũng mang sang biếu mẹ con Chúc Lê nếm thử rồi.


“Chỗ dầu ăn lần trước anh mua cho em còn không?” Giang Yển chợt nghĩ ra một món ăn, buột miệng hỏi.


“Còn ạ.” Chúc Lê gật đầu: “Nương bảo dầu anh mua toàn loại thượng hạng, ngày thường nhà em không nỡ dùng nhiều, vẫn còn nhiều lắm.”


Hồi trước Trình Phong nhờ Giang Yển thu mua thảo dược, về kiểm tra thấy dược tính cực tốt, lại có thêm hoạt chất đặc biệt tốt cho sức khỏe. Từ đó, chẳng cần Giang Yển nhắc, Trình Phong cứ đều đặn tìm hắn thu mua, bất kể loại gì, số lượng bao nhiêu cũng lấy hết.


Thực ra y rất muốn gặp người nông dân hợp tác với Giang Yển, nhưng hắn giấu kỹ quá, lại có Tần lão gia tử chống lưng nên y đành từ bỏ ý định, an phận hợp tác qua trung gian.



Biết Giang Yển có đầu ra tốt, giá cả lại hời, ba tháng nay mẹ con Chúc Lê chăm chỉ lên núi hái thuốc. Thỉnh thoảng Giang Yển cũng đi theo giúp một tay, tiện thể dạy Chúc Lê viết chữ. Không còn cách nào khác, đang mùa thảo dược sinh trưởng mạnh, qua đợt này là hết mùa.


Nhờ bán được nhiều thuốc cho Trình Phong, lại được y thưởng thêm vì chất lượng tốt, Lý Nguyệt Lan kiếm được một khoản kha khá, nhờ Giang Yển mua giúp không ít đồ dùng.


Cũng phải thôi, đồ Giang Yển mua hộ vừa rẻ vừa tốt đến khó tin! Lý Nguyệt Lan không ít lần nghi ngờ hắn bù tiền túi ra, nhưng Giang Yển tính toán sổ sách đâu ra đấy, nàng nghe mà ù cả tai, tuy không hiểu lắm nhưng cảm giác rất… uy tín, nên đành tin.


Cũng nhờ vụ thảo dược này mà cuộc sống của hai mẹ con dễ thở hơn nhiều. Giờ lại có khoai tây thu hoạch, sắp tới là khoai lang… Lý Nguyệt Lan và Chúc Lê đều tin rằng ngày tháng sau này sẽ ngày càng khấm khá.


Nghe Giang Yển hỏi đến dầu ăn, Chúc Lê kéo hắn vào bếp, lôi hết chai lọ trong tủ ra, tò mò hỏi: “Giang Yển ca ca, anh cần dầu làm gì thế?”


“Làm món ngon.” Giang Yển đang tính làm khoai tây chiên. Món này mang ra chợ bán chắc chắn đắt hàng, đến người hiện đại còn mê tít nữa là. Chỉ có điều hơi tốn dầu.


Nghe đến món ngon, mắt Chúc Lê sáng rực: “Món gì thế ạ? Có ngon bằng khoai nướng không?”


Món khoai nướng của nương cậu thơm nức mũi, vỏ giòn ruột bở, rắc tí muối và tỏi lên thì ngon tuyệt, là món ăn vặt cậu mê nhất dạo này. Tiếc là món đó no lâu quá, ăn chơi chơi mà no thật, đúng là nỗi buồn ngọt ngào.


“Ừm… Chắc là cũng một chín một mười?” Giang Yển không chắc lắm, dù sao nguyên liệu chính cũng vẫn là khoai tây mà.


Chúc Lê chẳng quan tâm, càng thêm phấn khích: “Thế thì chắc chắn là siêu siêu ngon rồi!”


Giang Yển: “…” Thôi được rồi, cứ làm ra đã rồi tính.


Thời này chưa có tương cà, nhưng bột thì là thì có, ở đây gọi là “khô trà”, một loại thảo dược. Người thường ít biết, nhưng Lý Nguyệt Lan làm nghề y nên rành rẽ, lại vô tình phát hiện tán bột ra rắc vào đồ ăn rất thơm, ví dụ như món khoai nướng.


Làm khoai tây chiên xong rắc chút bột này lên, vừa ngon vừa không bị người khác soi mói công thức.


Chúc Lê vốn ham ăn, lại biết Giang Yển đích thân vào bếp nên lăng xăng phụ giúp.



“Ăn được chưa anh?” Chúc Lê nhìn nồi nước luộc khoai nhạt nhẽo với ánh mắt thèm thuồng. Tuy nhìn chẳng có gì hấp dẫn nhưng là Giang Yển ca ca làm mà, cậu không chê đâu.


“Chưa được.” Giang Yển lắc đầu, từ chối con mèo nhỏ tham ăn.


Hắn cũng lần đầu làm món này, hay nói đúng hơn là lần đầu nấu ăn, không canh được lửa, chốc chốc lại phải dùng đũa chọc thử xem khoai mềm chưa mới vớt ra.


“Giờ ăn được chưa?” Vớt ra rồi chắc là ăn được rồi chứ nhỉ.


“Vẫn chưa.” Giang Yển thong thả để khoai ráo nước, rồi cùng Chúc Lê lấy ít bột năng ra, áo một lớp mỏng lên những thanh khoai đã nguội bớt.


Giờ mới đến công đoạn chính. Giang Yển đổ gần nửa nồi dầu vào chảo. Chúc Lê trố mắt: “Giang… Giang Yển ca ca, anh… trước đây từng nấu ăn chưa vậy?”


Tuy trong lòng cậu Giang Yển là người toàn năng, nhưng mà… nấu ăn đổ nhiều dầu thế này có ổn không? Cậu nhớ nương nấu ăn chỉ cho một tí tẹo thôi mà? Có khi nào anh ấy lỡ tay… đổ nhầm không?


Sự thật chứng minh Giang Yển không hề lỡ tay. Hắn đợi dầu nóng già rồi đổ hết khoai vào chiên.


Chúc Lê: “…” Giờ cậu chẳng màng ăn ngon nữa, chỉ nghĩ lát nữa phải đứng ra che chắn cho Giang Yển ca ca. Phung phí thức ăn thế này, nương mà biết chắc chắn sẽ đánh đòn cả hai đứa mất!


Nhưng chẳng bao lâu sau, mùi thơm quyến rũ của dầu mỡ và khoai tây chiên bắt đầu lan tỏa khắp gian bếp. Chúc Lê hít hít mũi, quẳng ngay nỗi sợ bị ăn đòn ra sau đầu, dán mắt vào chảo dầu sôi sùng sục: “Thơm quá đi mất!”


Giang Yển ấn cái đầu nhỏ đang chui tọt vào bếp ra xa một chút: “Đừng đứng gần quá, dầu bắn vào người đau lắm đấy.”


“Dạ…” Chúc Lê lùi lại vài bước nhỏ xíu, mắt vẫn không rời cái chảo.


Khoai chiên rất nhanh chín. Giang Yển vớt ra để ráo dầu, rắc chút bột thì là lên rồi gắp một miếng đưa cho Chúc Lê đang nuốt nước miếng ừng ực: “Nè, cẩn thận nóng nhé.”


“Ưm… Ngon quá!” Chúc Lê vừa xuýt xoa vì nóng vừa nhai ngấu nghiến, không nỡ nhả ra.


Xem ra mình cũng có khiếu nấu nướng đấy chứ? Nhìn ai đó ăn ngon lành, Giang Yển hiếm hoi tự đắc trong lòng.


Cứu Rỗi Thiếu Gia Vạn Người Ghét
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Cứu Rỗi Thiếu Gia Vạn Người Ghét Truyện Cứu Rỗi Thiếu Gia Vạn Người Ghét Story Chương 22: Thu hoạch
10.0/10 từ 30 lượt.
loading...