Cứu Rỗi Thiếu Gia Vạn Người Ghét

Chương 23: Giang Yển và Chúc Lê cùng nhau đi bày quán


Đồ ăn ngon như vậy, đương nhiên phải để người khác nhìn mình ăn thì mới càng thấy ngon chứ.


Dạo này, một trong những hoạt động Chúc Lê thích nhất là cùng Giang Yển ra gốc cây to đầu thôn ăn vặt. Đặc biệt là khi thấy lũ trẻ trong thôn chưa từng được nếm thử cứ mắt tròn mắt dẹt nhìn, thèm đến ch** n**c miếng, cậu lại thấy đồ ăn vốn đã ngon nay lại ngon gấp mười lần!


Hôm nay cũng không ngoại lệ. Giang Yển đã quen bị cậu kéo ra gốc cây để “khoe của”. Chẳng bao lâu sau, nhóc Tân Tiểu Thụ nóng tính lại không nhịn được mà tiến tới: “Chúc Lê, ngươi lại ăn cái gì vậy nha?”


“Cái này gọi là khoai tây chiên, chưa thấy bao giờ đúng không?” Chúc Lê chỉ đợi có thế, lập tức khoe ngay từ mới mà Giang Yển vừa dạy. Ừm, tuy cậu chưa biết viết chữ “chiên” thế nào vì nhiều nét quá, nhưng điều đó chẳng ảnh hưởng chút nào đến việc cậu vênh mặt khoe khoang với Thụ ca nhi nhà bên!


“Chưa thấy bao giờ.” Tân Tiểu Thụ lắc đầu, hau háu nhìn những thanh khoai chiên vàng ươm tỏa mùi thơm nức, hỏi giọng khô khốc: “Cái này cũng là ca ca ngươi mang từ phiên bang về cho à?” Đều là ca ca, sao lại khác biệt một trời một vực thế này.


“Đây là do ca ca ta tự tay làm cho ta đó!” Chúc Lê vô cùng tự hào, chống nạnh, cố tình nói thật to để mấy đứa trẻ đang lén lút nhìn trộm đằng xa cũng nghe thấy.


“Oa!” Lần này không chỉ Tân Tiểu Thụ, ngay cả mấy bé gái và tiểu ca nhi xung quanh cũng xúm lại, nhìn Giang Yển bằng ánh mắt vừa ngưỡng mộ vừa thán phục, rồi quay sang nói với Chúc Lê: “Ca ca ngươi còn biết nấu ăn nữa cơ à, giỏi quá đi.” Ca ca tốt thế này sao không phải của nhà bọn họ chứ, tức quá!


Giang Yển: “…”


Chúc Lê nào biết ca ca nhà mình lúc này đang ngượng chín mặt, ngón chân chỉ muốn đào hố chui xuống đất. Cậu vẫn hất cằm lên trời, đắc ý nói: “Ca ca dùng khoai tây làm cho ta đấy, khoai tây các ngươi biết rồi chứ gì?”


“Biết biết.” Nhờ phúc của Chúc Lê, trẻ con thôn Giang Hạ giờ đều là người có kiến thức hết rồi, đến khoai tây phiên bang cũng từng thấy, nghe bảo mấy ông quan lớn trên kinh thành còn chưa chắc đã được thấy đâu nhé! Đương nhiên bọn chúng chỉ nghĩ Chúc Lê chém gió thôi, chứ Chúc Lê đã gặp quan lớn bao giờ đâu mà biết họ thấy hay chưa.


Nhưng khoai tây ngon thật sự! Tân Tiểu Thụ nghĩ đến mùi vị ấy mà nuốt nước miếng ừng ực. Từ sau vụ nhà họ Vương và họ Lý cạch mặt nhau, cả thôn đều biết chuyện Vương Vạn Phú vì muốn nạp Lý Nguyệt Lan làm thiếp nên cố tình tung tin đồn khắc phu. Tuy vẫn có người dè dặt với mẹ con họ, nhưng gia đình Tân Tiểu Thụ sống cách đó không xa thì quan hệ đã hòa hoãn hơn nhiều.


Vợ Tân Hoành Tài nghĩ bán anh em xa mua láng giềng gần, thỉnh thoảng cũng qua lại với Lý Nguyệt Lan, có gì ngon cũng mang sang biếu tặng. Có qua có lại, Lý Nguyệt Lan từng tặng cho nhà nàng ta một củ khoai tây. Tối hôm đó, cả nhà họ chia nhau ăn thử và không ngoài dự đoán, đều bị hương vị của nó chinh phục.


Tiếc là một củ khoai tây quá ít, nhà lại đông người, Tân Tiểu Thụ chỉ được nếm hai miếng bé tẹo, đến giờ vẫn nhớ mãi không quên. Hôm nay biết món khoai tây chiên trên tay Chúc Lê làm từ khoai tây, khỏi nói nó thèm đến mức nào.


Nhưng nó là đứa trẻ ngoan, tuy thèm rỏ dãi nhưng không mở miệng xin. Nương bảo đây là đồ ăn phiên bang, quý lắm, tốn rất nhiều tiền đấy.



Chúc Lê hưởng thụ đủ ánh mắt ngưỡng mộ của đám bạn, lúc này mới thong thả nói: “Chợ phiên ngày mai, ta với nương và Giang Yển ca ca sẽ đi bán đồ ăn, có cả khoai tây đấy. Các ngươi muốn ăn thì đến phố Nam ủng hộ bọn ta nha.”


Phố Nam là nơi tụ tập của các gia đình giàu có, phí thuê sạp ở đó đắt hơn. Nhưng khoai tây là món mới lạ, có thể bán giá cao hơn một chút nên Lý Nguyệt Lan đã dẫn Chúc Lê đi đóng trước tiền thuê chỗ hôm nay rồi.


Để lôi kéo thêm khách hàng tiềm năng, Chúc Lê liến thoắng kể ra một tràng món ngon: “Ngoài khoai tây nướng, còn có khoai tây chiên ta đang ăn nè, rồi cả nấm nương ta hái trên núi nữa. À đúng rồi, còn có cả khoai lang nướng, khoai lang nướng siêu ngọt siêu xốp luôn!”


Tuy khoai lang nhà trồng chưa thu hoạch được nhưng nương cậu lại nhờ Giang Yển mua một ít. Loại khoai này để được lâu, nướng vài củ mang đi hút khách cũng tốt.


“Khoai lang nướng là cái gì?” Đám củ cải nhỏ nhìn nhau ngơ ngác, rồi đồng loạt quay sang nhìn Chúc Lê.


Chúc Lê hớn hở: “Khoai lang nướng ấy à, cũng là do Giang Yển ca ca mang cho ta…”


“Chúc Tiểu Lê!” Chúc Lê đang chém gió hăng say thì tiếng rống đặc trưng của mẫu thân từ trong nhà vọng ra.


Chúc Lê giật mình thon thót, không muốn bị véo tai trước mặt đám bạn nên vội kéo tay Giang Yển chạy biến vào nhà, vừa chạy vừa không quên tiếp thị: “Tóm lại ngày mai các ngươi cứ đến là biết, ngon lắm!”


Đám trẻ con: “…” Quảng cáo gì mà qua loa thế.


****


Lý Nguyệt Lan định bụng mai đi chợ nên tranh thủ lên núi kiếm thêm ít đặc sản mang bán, ở lại hơi lâu một chút. Ai ngờ vừa xuống núi về đến nhà đã ngửi thấy mùi dầu mỡ nồng nặc.


Nàng tưởng con trai đói bụng tự mày mò nấu nướng, bỏ đồ xuống chạy vội vào bếp thì thấy ngay chảo dầu vơi đi một nửa…


Đó là nửa nồi dầu đấy!


“Nương…” Chúc Lê nhìn khuôn mặt đen sì của mẫu thân, rất nghĩa khí đứng chắn trước “kẻ chủ mưu” Giang Yển, sau đó nịnh nọt cầm một thanh khoai tây chiên đưa lên tận miệng nàng: “Nương nếm thử đi, đây là món mới bọn con vừa làm xong, gọi là khoai tây chiên, ngon lắm đó nương!”


Lý Nguyệt Lan lườm đứa con trai đang giở trò làm nũng một cái, rồi há miệng ăn miếng khoai.



“Nương, ngon không?” Thấy lông mày mẫu thân giãn ra, Chúc Lê thừa thắng xông lên: “Nương ơi, nương thấy ngày mai chúng con bán món này cùng với Giang Yển ca ca có được không?”


Lý Nguyệt Lan nhướn mày, ngạc nhiên nhìn Giang Yển: “Con đồng ý đi bán hàng cùng A Lê sao?”


Bán hàng phải dậy rất sớm, lại vất vả, nàng cứ tưởng Giang Yển sẽ không muốn đi.


Nhưng Giang Yển gật đầu, vẻ mặt đầy hứng thú: “Con muốn đi thử xem ạ.”


Giang Yển là ân nhân lớn của nàng, hắn muốn đi thì nàng đương nhiên không phản đối. Nàng nhìn đĩa khoai chiên vàng ruộm, nhìn là biết tốn dầu rồi.


Nhưng tuy tốn dầu, món này lại không tốn nhiều khoai. Khoai tây nhà trồng được sản lượng lớn, chi phí tính ra chẳng đáng bao nhiêu. Một gói giấy dầu đựng năm sáu thanh, bán hai ba văn tiền là có lời rồi.


Nghĩ vậy, Lý Nguyệt Lan không trách con trai phung phí dầu nữa, ngược lại còn khuyến khích: “Vậy ngày mai hai đứa cứ bán món khoai tây chiên này đi. Đã là do hai đứa nghĩ ra thì bán được bao nhiêu tiền sẽ là tiền tiêu vặt của hai đứa.”


Nói ra thì Giang Yển mang danh là con cháu thế giao của chồng nàng mà nàng chưa từng cho cậu bé được đồng tiền tiêu vặt nào.


Giang Yển ngẩn ra, định từ chối thì Chúc Lê đã nắm tay hắn nhảy cẫng lên: “Hoan hô!”


“Khoai tây chiên chắc chắn sẽ đắt hàng lắm. Giang Yển ca ca, chờ bán được tiền chúng ta đi dạo phố nhé, trên phố có nhiều đồ ăn ngon và trò vui lắm.”


“Đúng rồi đúng rồi, bán bao nhiêu thì hợp lý nhỉ? Khoai tây là món mới lạ từ phiên bang, lại tốn nhiều dầu chiên thế này, tốn công nữa chứ, không thể bán rẻ quá được.”


“Còn nữa, món này nhiều dầu mỡ, có khi phải gói hai lớp giấy dầu, tiền giấy dầu cũng là chi phí đấy.”


“Còn nữa…”


“…” Giang Yển nhìn Chúc Lê đang líu lo tính toán, lại nhìn Lý Nguyệt Lan đang cười tủm tỉm, khẽ thở dài rồi chốt hạ: “Cứ bán ba văn tiền một gói đi. Một gói sáu thanh, tính ra là một văn hai thanh. Thanh khoai to thế này, một văn hai thanh chắc chắn sẽ có người muốn mua ăn thử cho biết. Nhưng nếu chỉ mua một văn thì không tặng kèm giấy dầu gói đâu nhé, mua gói ba văn mới được gói kỹ.”


Mấy ngày nay ở thôn Giang Hạ, hắn cũng nắm được giá cả ở đây. Một cái bánh bao chay cũng hai văn tiền rồi. Khoai tây chiên một văn hai thanh để ăn thử, tuyệt đối không đắt.



“Vậy hôm nay phải chuẩn bị nhiều hàng một chút.” Lý Nguyệt Lan xắn tay áo chuẩn bị đại chiến. Ngoài khoai nướng và khoai tây chiên, mấy hôm nay nàng cũng nghĩ ra một món vừa ngon vừa no bụng, đó là bào sợi khoai tây trộn với bột năng rồi rán thành bánh, gọi là bánh khoai tây, vị cũng rất khá.


Hơn nữa chỉ cần ăn một cái là lưng lửng bụng, đàn ông sức ăn khỏe thì hai cái là no căng. Thời buổi này, món ăn nào giúp no bụng đều rất được ưa chuộng.


Thế là một lớn, một lỡ cỡ, một bé cứ thế tất bật chuẩn bị cho ngày tết Khánh Nguyên.


***


Sáng sớm hôm sau, Tân Kiên Cường đánh xe bò đến chân núi. Hôm qua y đã hẹn với Lý Nguyệt Lan, lấy giá bốn văn để chở toàn bộ hàng hóa của ba người ra phố Nam.


“Nhiều thế này cơ à?” Tân Kiên Cường nhìn đống bao lớn bao nhỏ, chất đầy một góc xe, xác nhận lại lần nữa.


Lý Nguyệt Lan: “Đúng vậy, phiền ngươi quá.”


“Được rồi.” Tân Kiên Cường gật đầu, nhìn ba người nói: “Ta còn phải đi lấy hàng cho nhà khác nữa. Hôm nay hàng nhiều quá, e là không chở được người. Mọi người tranh thủ đi bộ sớm đi nhé, biết đâu ra đường cái lại đi nhờ được xe bò thôn khác.”


Nói thì nói vậy chứ ai cũng biết khả năng đó rất thấp. Ngày lễ lớn thế này, xe nhà ai cũng chất đầy hàng rồi.


“Bọn ta đi bộ được mà.” Lý Nguyệt Lan xua tay, rồi lo lắng nhìn Giang Yển.


Thể lực con trai nàng thì nàng rõ, đi bộ ra thị trấn không thành vấn đề, nhưng không biết Giang Yển đã đi bộ xa như vậy bao giờ chưa.


“Con không sao đâu ạ.” Giang Yển liếc qua là biết nàng đang nghĩ gì, kín đáo thẳng lưng lên, nghiêm túc đáp.


Đến Chúc Lê bé hơn còn đi được, chẳng lẽ hắn lại không? Là đàn ông không thể nói không được.


“Nương ơi, giá mà nhà mình cũng có con xe bò thì tốt quá.” Chúc Lê không biết anh trai bên cạnh đang ngầm so bì thể lực với mình, cứ nhìn theo con bò đang chạy xa dần, cuốn lên một đám bụi mù mà thèm thuồng.


“… Chúng ta có chở hàng thường xuyên đâu, nhà lại không có ruộng cày, nuôi bò làm gì cho tốn kém?” Lý Nguyệt Lan cạn lời, mắng yêu.



“Cũng đúng ạ.” Chúc Lê nhanh chóng quẳng ý nghĩ đó ra sau đầu, kéo tay Giang Yển cùng nương đi chợ.


Hôm nay người đi chợ đông nườm nượp. Dù không buôn bán cũng rủ nhau đi xem náo nhiệt, tốp năm tốp ba chào hỏi nhau tíu tít, chỉ có điều thái độ với Lý Nguyệt Lan vẫn hơi lạnh nhạt.


“Nguyệt Lan, Lê ca nhi, Giang công tử, mọi người cùng đi trấn đấy à.” Vợ Tân Hoành Tài từng ăn khoai tây nhà Lý Nguyệt Lan, tự giác há miệng mắc quai, đành dắt chồng con đến chào hỏi cho phải phép.


“Chào Tân gia tẩu tẩu, cả Đại Thụ và Tiểu Thụ nữa.” Lý Nguyệt Lan mang theo nửa củ khoai lang và mấy miếng khoai tây nướng để ăn dọc đường, thấy vậy liền lấy ra mời hai đứa trẻ nếm thử.


Tân Đại Thụ và Tân Tiểu Thụ thèm lắm nhưng ngại, quay sang nhìn mẹ. Tân gia tẩu tẩu cười: “Cầm lấy đi.”


Rồi nàng ta cũng lấy ra mấy cái bánh đường nhà làm, đưa cho Chúc Lê và Giang Yển mỗi người một cái: “Nếm thử đi, ta tự làm đấy.”


Chờ hai đứa trẻ cảm ơn và ăn ngon lành, Tân gia tẩu tẩu thấy người xung quanh đông đúc, bèn cố tình hỏi to: “Đây là mấy món hôm nay ngươi định bán à? Cái này là khoai tây nướng, còn cái kia là…”


“Là khoai lang nướng ạ! Dì ơi, nương con nướng khoai ngọt và ngon lắm!” Chúc Lê nhanh nhảu tiếp thị, hai đứa trẻ bên cạnh đang cắm cúi ăn chính là minh chứng thuyết phục nhất.


“Khoai lang nướng là cái gì?” Lúc này trên đường không chỉ có người thôn Giang Hạ mà còn có người thôn khác, nghe thấy món ăn lạ thì tò mò nhìn sang.


Người bị hỏi tuy có chút ghen tị với vận may của nhà Lý Nguyệt Lan nhưng cũng không nói dối, chỉ đáp nhạt nhẽo: “Nghe bảo là đồ ăn phiên bang gì đó, ta chưa ăn bao giờ, chưa chắc đã ngon đâu.”


“Đồ ăn phiên bang á!” Những người xung quanh nghe thấy là đồ ăn của người phiên bang thì chẳng cần biết ngon dở thế nào, lại nhìn hai đứa trẻ ăn ngấu nghiến thế kia chắc chắn không tệ, lập tức xúm lại hỏi: “Các người là dân thôn Giang Hạ à? Biết làm món ăn phiên bang thật sao?”


“Đương nhiên rồi ạ!” Chúc Lê thấy đông người vây quanh cũng chẳng hề sợ hãi, kéo tay Giang Yển dõng dạc nói: “Hôm nay bọn ta bán hàng ở phố Nam. Có khoai lang nướng, khoai tây nướng, khoai tây chiên, bánh khoai tây. Đều là những món ăn no, siêu ngon, do Giang Yển ca ca của ta cất công mua từ chỗ người phiên bang về đấy ạ!”


“Lại còn khoai tây, khoai tây chiên… chưa nghe bao giờ, đúng là đồ ngoại lai rồi.” Mọi người nhìn vẻ mặt khoe khoang của Chúc Lê, lại nhìn sang Giang Yển trầm ổn, khí chất phú quý, lập tức thấy hứng thú với mấy món mới lạ này.


“Đồ mới lạ thế chắc đắt lắm nhỉ?” Có người tiếc tiền dè dặt hỏi.


“Không đắt đâu ạ.” Chúc Lê lắc đầu nguầy nguậy, ra dáng con buôn giơ một ngón tay lên, nghiêm túc nói: “Hôm nay là tết Khánh Nguyên, nhà ta có giá đặc biệt, khoai tây chiên một văn tiền mua được hai thanh đấy ạ.”


Giang Yển: “…” Ừm, từ sau khi dạy cho tiểu ca nhi từ “giá đặc biệt”, nhóc này đúng là không thầy dạy cũng nắm bắt được tinh túy buôn bán.


Cứu Rỗi Thiếu Gia Vạn Người Ghét
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Cứu Rỗi Thiếu Gia Vạn Người Ghét Truyện Cứu Rỗi Thiếu Gia Vạn Người Ghét Story Chương 23: Giang Yển và Chúc Lê cùng nhau đi bày quán
10.0/10 từ 30 lượt.
loading...