Cứu Rỗi Thiếu Gia Vạn Người Ghét
Chương 21: Ca ca ta là lợi hại nhất
Sáng sớm hôm sau, Tần Lập Hải cùng vợ mang theo bao lớn bao nhỏ và hai người giúp việc rời đi, ngôi nhà cũ to lớn tức khắc trở nên yên tĩnh hơn hẳn.
Chỉ còn mình ông ngoại ở lại, Giang Yển hành động cũng thoải mái hơn nhiều. Vừa ăn cơm xong chưa bao lâu, hắn đã vác bao lớn bao nhỏ lên núi. Không biết tại sao, hắn cứ cảm giác ông ngoại như biết hắn đang làm gì trên núi vậy, biết rõ hành động của hắn kỳ lạ nhưng lại chẳng hỏi câu nào.
Hôm nay Chúc Lê không lên núi chờ vì không nghĩ Giang Yển sẽ đến sớm thế. Cậu đang ngồi xem nương may quần áo, dùng chính loại vải Giang Yển mang về hôm qua.
“Chất vải này tốt thật đấy.” Lý Nguyệt Lan vừa v**t v* tấm vải vừa cảm thán. Nàng cứ tưởng số tiền đó mua được một cây vải thô là tốt lắm rồi, không ngờ Giang Yển lại mang đến hai cây vải thượng hạng thế này.
Chất liệu này so với bộ quần áo nàng và A Lê mua trên trấn hôm qua không hề kém cạnh, thậm chí còn tốt hơn, sờ vào mềm mại vô cùng.
Chúc Lê cũng sờ thử, thấy vải mịn hơn hẳn bộ đang mặc, ôm mặt cười tít mắt: “Cây vải to thế này, nương một bộ, ca ca một bộ, con một bộ, chắc vẫn còn thừa nương nhỉ? Con lại sắp có quần áo mới rồi!”
“Đúng rồi, đúng rồi.” Lý Nguyệt Lan nhìn con trai đầy yêu thương. Quần áo trẻ con tốn ít vải, vải thừa khéo còn đủ may cho nó thêm một bộ nữa.
Còn cây vải màu sắc tươi sáng hơn kia, vải tốt thế này nàng định cất đi. Đợi sau này Lê ca nhi lớn lên, lúc xuất giá nàng sẽ may cho nó hai bộ thật đẹp để nở mày nở mặt về nhà chồng.
Chúc Lê nào biết nương đã tính chuyện xa xôi thế, cứ mân mê tấm vải, trầm trồ: “Giang Yển ca ca chắc chắn là tiểu thần tiên, chỉ có thần tiên mới được mặc vải mềm thế này.”
Lý Nguyệt Lan lắc đầu cười, mặc kệ con trai tưởng tượng, tiện tay xua nó đi: “Được rồi, ra ngoài chơi đi cho nương may áo.”
“Dạ.” Chúc Lê biết mình ngồi đây cũng chẳng giúp được gì, có khi còn vướng chân vướng tay, bèn nhảy chân sáo chạy ra ngoài, không quên ngoái lại dặn: “Con ra vườn hái cà tím đây, còn một lứa cà chưa thu hoạch, không hái nhanh nó già mất thì không ăn được!”
Lý Nguyệt Lan thở dài, thầm nghĩ tuy mấy hôm nay thằng bé hiểu chuyện hơn nhiều, nhưng cái tính hiếu động ồn ào thì vẫn y nguyên.
Hẹ trong vườn đã chín một lứa nữa. Chúc Lê hái cà xong, đang định tìm dao cắt hẹ thì thấy Giang Yển vác cái ba lô căng phồng đi tới. Cậu vội đứng dậy vẫy tay rối rít: “Giang Yển ca ca!”
Giang Yển bước nhanh hơn, hiếm khi thấy hắn cao giọng hô: “Mau lại đây giúp một tay.” Quen thân rồi nên thiếu niên vốn lịch sự, ít nói giờ cũng biết sai bảo người khác.
“Tới đây!” Chúc Lê lại thích được sai bảo, nghe xong sướng rơn, lon ton chạy lại. Đến nơi mới thấy Giang Yển không chỉ đeo ba lô to đùng sau lưng mà tay còn ôm một quả cầu tròn vo to tướng.
“Là dưa hấu!” Mắt Chúc Lê sáng rực khi nhìn thấy quả dưa vỏ xanh mướt. “Dưa hấu to quá!” Hồi ở trên trấn cậu từng thấy dưa hấu rồi, ngọt ơi là ngọt, nhưng chưa quả nào to bằng một nửa quả Giang Yển đang ôm. Hồi đó một miếng bé tẹo đã một văn tiền, quả to thế này chắc phải bảy tám văn là ít!
“Bê nổi không?” Giang Yển vốn định lấy mấy củ khoai tây khoai lang trong ba lô cho cậu cầm, nhưng thấy cậu nhóc cứ nhìn chằm chằm quả dưa hấu thì cười, đưa quả dưa ra trước mặt cậu.
“Nổi chứ!” Chúc Lê vội đón lấy. Giang Yển định đỡ hộ một chút nhưng cậu đã ôm ghì lấy quả dưa vào ngực. Đôi tay nhỏ bị sức nặng kéo trĩu xuống nhưng vẫn cố giữ thăng bằng.
“Nặng… nặng thật đấy.” Chúc Lê cắn răng, r*n r*.
“Để anh bê cùng em.” Giang Yển chỉ định trêu cậu bé chút thôi. Quả dưa này phải nặng tám chín cân, người Chúc Lê bé tẹo thế kia chắc bị đè bẹp mất.
Nhưng Giang Yển không biết lòng tự trọng của trẻ con đôi khi còn lớn hơn trời. Chúc Lê cắn răng, bướng bỉnh ôm quả dưa to đùng chạy lạch bạch về phía trước: “Không cần! Em làm được!”
Vừa chạy cậu vừa hét vọng vào nhà: “Nương ơi! Giang Yển ca ca mang một quả dưa hấu siêu siêu siêu to đến này!”
Giang Yển: “…” Vẫn còn sức mà hét, xem ra là bê được thật.
“Ta lớn thế này rồi mà lần đầu tiên thấy quả dưa hấu to như vậy đấy.” Lý Nguyệt Lan bổ dưa cho hai đứa trẻ, không kìm được lời cảm thán. Quả dưa to nhất nàng từng thấy chắc cũng chỉ bằng một nửa quả này.
Cũng chẳng trách mỗi lần Giang Yển mang đồ đến nàng lại tò mò không biết cậu thiếu niên từ đâu tới, vì những thứ này thực sự không giống sản vật vùng này chút nào.
Dưa hấu quá to, Lý Nguyệt Lan chỉ bổ một nửa, nửa còn lại cất vào chạn bát. Nửa quả dưa bổ ra cắt miếng xếp đầy hai cái tô lớn.
Chúc Lê bưng một chén cùng Giang Yển ăn, nhưng mới cắn được một miếng đã dừng lại.
“Sao thế?” Giang Yển thấy lạ bèn hỏi. Lúc nãy còn thèm thuồng mắt sáng rực lên cơ mà, sao giờ lại không ăn? Chẳng lẽ không thích?
Chúc Lê di di mũi chân xuống nền đất, ngượng ngùng nhìn nương: “Nương, con mang ra gốc cây to ngoài kia ăn với Giang Yển ca ca được không?”
Dù sao hôm qua thôn trưởng cũng gặp Giang Yển rồi, chắc là cậu có thể dẫn ca ca đi chơi trong thôn được chứ nhỉ?
“… Đi đi, nhưng không được vừa ăn vừa chạy nhé.” Lý Nguyệt Lan dặn một câu rồi cho đi.
“Hì hì.” Chúc Lê sướng rơn, kéo tay Giang Yển đi ngay, vừa đi vừa hào hứng nói: “Giang Yển ca ca, mình ra gốc cây kia đi, dưới tán cây mát lắm.”
“…” Tuy là thế nhưng trong sân nhà em cũng có cây mà? Giang Yển bất lực trước lý do vụng về của ai đó, nhưng vẫn phối hợp đi theo ra ngoài.
Lúc này bên ngoài đã có khá nhiều trẻ con đang chạy chơi. Thấy Chúc Lê dẫn Giang Yển ra, bọn trẻ tò mò nhìn thiếu niên lạ mặt nhưng không dám lại gần, chỉ đứng từ xa chỉ trỏ thì thầm.
Chúc Lê coi như không thấy, kéo Giang Yển ngồi xuống gốc cây. Hai người mỗi người cầm một cái nĩa nhỏ, xiên một miếng dưa đỏ au đưa lên miệng cắn một miếng to, vẻ mặt đầy hưởng thụ.
Đám trẻ con nấp đằng xa nhìn lén: “…”
“Chúc Lê, ngươi ăn cái gì thế?” Tân Tiểu Thụ ở gần nhất, nhịn mãi không được đành rón rén lại gần hỏi.
“Là dưa hấu, ca ca ta mang cho ta đấy!” Chúc Lê đợi nãy giờ chỉ chờ có người đến hỏi, lập tức hất cằm, mũi vểnh lên tận trời, vẻ mặt đầy đắc ý.
“…” Tân Tiểu Thụ vừa ghen tị vừa không phục, cãi lại: “Ngươi lấy đâu ra ca ca?!”
Chém gió vừa thôi, tưởng đây không biết chắc, nương của Lê ca nhi chỉ đẻ mỗi mình nó thôi mà?
“Anh ấy là đại ca ca của ta!” Chúc Lê ưỡn ngực đầy tự hào, vội vàng khoe khoang: “Ca ca ta không chỉ mang đồ ngon cho ta, anh ấy còn biết chữ, còn dạy ta viết chữ nữa!”
Tân Tiểu Thụ và đám nhóc nghe lén đằng xa đồng loạt hít sâu một hơi. Thế mà còn dạy Chúc Lê biết chữ á? Sao lại có người ca ca lợi hại thế được?!
Giang Yển: “…” Hóa ra là lôi mình ra đây để khoe khoang.
Tân Tiểu Thụ ghen nổ mắt, tức tối lườm Chúc Lê một cái rồi chạy huỳnh huỵch về nhà. Một lát sau, nó hầm hầm chạy lại, tay cầm cái bánh bột ngô, cắn một miếng rồi chìa ra cho Chúc Lê xem: “Có gì đặc biệt đâu, ca ca ta cũng mang đồ ngon cho ta này.”
Chúc Lê liếc cái bánh bột ngô khô khốc trên tay nó, chẳng thèm hâm mộ: “Nhìn là biết không ngon bằng dưa hấu của ca ca ta rồi.”
“…” Tân Tiểu Thụ tức điên, chống nạnh hung hăng nói: “Ca ca ta còn biết săn thú cho ta, anh ấy săn được một con thỏ vừa béo vừa khỏe đấy!”
“Hừ.” Chúc Lê vẫn hếch mũi lên trời, túm lấy tay Giang Yển nói: “Biết săn thú có gì ghê gớm? Ca ca ta còn biết bắt cá cho ta cơ! Mấy hôm trước nhà ta ăn canh cá là do Giang Yển ca ca bắt cho đấy!”
Tân Tiểu Thụ: “…”
“Ca ca ta còn mua cho ta một cây vải siêu siêu đẹp, nương ta bảo sẽ may quần áo mới cho ta, hẳn hai bộ cơ!”
Đám trẻ con: “…”
“Ca ca ta còn mang cả khoai tây cho ta nữa. Khoai tây là gì các ngươi không biết đâu nhỉ?” Chúc Lê làm ra vẻ thần bí, câu hết sự tò mò của đám bạn rồi mới thủng thẳng khoe: “Là đồ ăn chỉ ở phiên bang mới có đấy nhá ~ Siêu siêu ngon luôn!”
Thực ra không phải phiên bang mà là ở tiên cung mới có, nhưng cậu hỏng thèm nói cho bọn này biết, hì hì ~
“Oa!” Lần này thì cả lũ ghen tị đỏ mắt. Đồ ăn phiên bang á? Đừng nói là ăn, đến nhìn bọn chúng còn chưa từng thấy bao giờ. Tại sao Chúc Lê, cái thằng sao chổi khắc chết cha ấy lại được ăn chứ?
“Còn nữa, còn nữa, ca ca ta còn mang cho ta…”
Cái miệng nhỏ của tiểu ca nhi liến thoắng, một hơi kể ra mười mấy cái tài lẻ của ca ca mình. Nói đến khô cổ thì cắn một miếng dưa hấu giải khát rồi lại tiếp tục diễn thuyết.
Giang Yển: “…” Quả thực bị thao tác của cái ‘loa phường’ này làm cho choáng váng.
“… Hu hu!” Tân Tiểu Thụ rốt cuộc chịu không nổi, òa khóc chạy về nhà, vừa chạy vừa gào gọi anh trai. Tại sao ca ca nó không lợi hại bằng ca ca của Chúc Lê chứ, hu hu! Nó cũng muốn ăn dưa hấu, cũng muốn học chữ, cũng muốn mặc quần áo đẹp, hu hu…
“Thế là đi rồi à?” Chúc Lê ăn hết miếng dưa trong bát, tiếc nuối thở dài: “Ta còn chưa nói hết mà.”
Đám trẻ con còn lại: “…” Mày im đi cho bọn tao nhờ!
Giang Yển: “…”
Đợi đám trẻ con bị chọc tức bỏ đi hết, Chúc Lê đứng dậy phủi mông như một vị tướng thắng trận, hùng dũng oai vệ dẫn Giang Yển về nhà.
Về đến nhà, tiểu ca nhi mới thì thầm với Giang Yển: “Giang Yển ca ca, đợi em lớn thêm chút nữa, nương cho em vào rừng sâu, chúng ta cũng đi săn nhé! Em cũng muốn săn thỏ, cả gà rừng nữa. Giang Yển ca ca chắc chắn săn được nhiều mồi hơn ca ca của Tân Tiểu Thụ, nhiều thật nhiều luôn!”
Trong lòng đứa trẻ, Giang Yển là người toàn năng, chắc chắn biết săn thú, cái gì anh ấy cũng biết hết!
Giang Yển: “…” À, hóa ra biết săn thú không phải là ‘chẳng có gì ghê gớm’, mà là rất vĩ đại sao?
“Được không nha?” Chúc Lê lắc lắc tay Giang Yển, mắt long lanh chờ đợi.
“…” Tuy rất muốn đồng ý với em, nhưng cái kỹ năng này anh tạm thời chưa kích hoạt được… Giang Yển thở dài, khéo léo đánh trống lảng: “Chúng ta đi trồng khoai tây trước đi.”
May mà Chúc Lê rất dễ dụ, lập tức chuyển sự chú ý sang khoai tây, gật đầu lia lịa: “Đúng rồi! Trồng khoai tây trước, đồ ngon thế này nhất định phải trồng nhiều vào. Đợi khoai chín, em sẽ bảo nương làm thịt kho tàu, rồi bưng ra gốc cây to ngoài kia ăn!”
Giang Yển: “…” Được rồi, em vui là được.
Nói là trồng khoai tây, nhưng phải đợi nó mọc mầm đã. Tiếc là khoai tây Giang Yển mang sang đều tươi roi rói, chưa củ nào nhú mầm. Hết cách, đành phải bắt đầu từ công đoạn ươm mầm.
Giang Yển dẫn Chúc Lê ra bờ sông đào ít cát, nhặt thêm mấy hòn đá cuội. Về nhà, hắn chọn hơn chục củ khoai to tròn vùi vào cát ẩm, rồi chờ đợi.
“Thế là xong rồi á?” Chúc Lê tròn mắt, đơn giản thế thôi sao?
“Đương nhiên là chưa, phải đợi nó nảy mầm đã, nảy mầm xong mới đem trồng được.” Giang Yển giảng giải đâu ra đấy, thực ra trong lòng chột dạ muốn chết. Mấy kiến thức này hắn mới tra cứu trên mạng hôm qua thôi, cụ thể thế nào phải thực hành mới biết.
Nhưng Chúc Lê đâu biết, cậu chỉ thấy Giang Yển quả nhiên cái gì cũng biết, lợi hại vô cùng, gật đầu đầy tin tưởng: “Được, mấy ngày tới em nhất định sẽ chăm sóc chúng thật tốt, để củ nào cũng nảy mầm!”
Nói xong, Chúc Lê thấy Giang Yển lại lôi từ ba lô ra một củ gì đó to gấp đôi củ khoai tây… Khoai tây màu đỏ à?
“Đây cũng là khoai tây hả ca ca?” Chúc Lê tròn mắt nhìn thứ củ mập mạp hai đầu nhọn hoắt.
“Đây là khoai lang.” Giang Yển cầm con dao nhỏ gọt vỏ, cắt một miếng đưa cho Chúc Lê: “Này.”
Chúc Lê: “Ăn sống được luôn ạ?” cậu tưởng nó giống khoai tây phải nấu chín mới ăn được chứ.
“Ừ, ăn sống cũng được, nhưng nấu cháo hoặc nấu cơm ngon hơn, nướng lên ăn cũng tuyệt, đây là lương thực chính đấy.” Đương nhiên làm khoai lang ngào đường cũng ngon, nhưng hắn không biết làm nên thôi không nói, kẻo nhóc con này lại đòi học nấu ăn thì khổ.
“Ngon quá, ngọt thật đấy!” Tín đồ đồ ngọt Chúc Lê lập tức bị vị khoai lang chinh phục. Tuy không ngọt nước như dưa hấu, nước cũng ít, nhưng nhai giòn giòn, vị ngọt thanh, cảm giác rất lạ miệng, cậu rất thích.
“Ăn sống được nhưng không nên ăn nhiều, kẻo đầy bụng đấy.” Giang Yển cho Chúc Lê ăn vài miếng rồi cất đi, mang vào phòng cho Lý Nguyệt Lan nếm thử. Người lớn dạ dày tốt hơn trẻ con, ăn nhiều chút không sao.
“Hôm nay ta sẽ nấu cháo khoai lang thử xem.” Lý Nguyệt Lan cũng rất thích vị khoai lang, thậm chí còn thích hơn cả dưa hấu, vì đây là lương thực, có thể ăn no!
Từ khi giá lương thực tăng vùn vụt, mỗi lần mua gạo nàng đều phải tính toán chi li, nên nàng rất coi trọng những loại củ quả có thể thay thế cơm gạo.
Mới đầu hè mà giá lương thực đã rục rịch tăng, nghe đồn phía tây đang có hạn hán, sau này không biết giá cả còn leo thang đến mức nào.
Mẹ con nàng không có ruộng, trong nhà cũng chẳng có lương thực dự trữ, nếu xảy ra nạn đói thật thì phải chuẩn bị sớm từ bây giờ mới được.
Cứu Rỗi Thiếu Gia Vạn Người Ghét
Đánh giá:
Truyện Cứu Rỗi Thiếu Gia Vạn Người Ghét
Story
Chương 21: Ca ca ta là lợi hại nhất
10.0/10 từ 30 lượt.
