Cứu Rỗi Thiếu Gia Vạn Người Ghét

Chương 20: Ở ác gặp dữ


Kẻ này vốn là hộ lý trong viện dưỡng lão, bị sa thải vì nghi ngờ ngược đãi người già. Với “thành tích” như vậy, chẳng có cơ quan nào dám nhận gã.


Gã tưởng đời mình coi như bỏ đi rồi, ai ngờ đúng lúc cùng đường thì người của Giang tổng tìm đến, thuê gã chăm sóc con trai ông chủ. Lúc ấy gã ngẩn người không tin nổi. Chỉ cần mỗi ngày nấu cơm, dọn dẹp vệ sinh sơ sài mà lương tháng lên tới bốn con số, nhẹ nhàng hơn việc chăm sóc người già nằm liệt giường ở viện gấp trăm lần.


Ban đầu gã cũng làm việc nghiêm túc, còn cẩn thận lấy lòng vị thiếu gia lầm lì ít nói này. Nhưng lâu dần, gã bắt đầu chán nản. Hơn nữa gã phát hiện Giang tổng chưa từng đến thăm con trai lấy một lần, liền biết vị tiểu thiếu gia này không được gia đình coi trọng.


Còn Giang phu nhân thì đúng là một người điên. Thỉnh thoảng bà ta ghé qua, không đánh đập cấu véo Giang Yển thì cũng ôm ấp coi cậu ta như trẻ sơ sinh mà dỗ dành, nhìn phát sợ nên gã luôn tránh xa.


Nắm được thái độ của Giang tổng, gã bắt đầu lộng hành. Việc nhà thì lười biếng, cơm nước thì qua loa, đa phần gọi đồ ăn ngoài cho xong chuyện. Có lần mải chơi game thâu đêm, hôm sau gã quên nấu cơm cũng quên gọi đồ, để Giang Yển nhịn đói cả ngày. Lúc nhớ ra gã toát mồ hôi lạnh, tưởng phen này mất việc ngon rồi.


Ai ngờ Giang tổng vẫn chẳng quan tâm, gã liền hiểu ra vì sao ông ta lại thuê gã chăm sóc đứa con này.


Từ đó lá gan gã càng lúc càng to ra. Từ việc mua sâu giả trên mạng đến bắt sâu thật ngoài vườn, từ bỏ vào phòng tắm đến bỏ vào bát cơm của Giang Yển, từng bước thăm dò. Cuối cùng không những không bị đuổi việc mà có tháng còn được thưởng thêm 5000 tệ, gã hoàn toàn yên tâm.


Nhưng giờ phút này, nhìn cây gậy batoong vung lên trong tay Tần Vĩnh Tế, gã mới biết sợ hãi. Thấy giải thích vô ích, trong lúc cấp bách gã buột miệng khai bừa: “Đều là Giang tổng sai tôi làm! Những việc này Giang tổng đều biết, không liên quan đến tôi!”


Mọi người: “…”


Tần Vĩnh Tế lập tức rút điện thoại gọi cho Giang Minh Huy. Một lát sau, đầu dây bên kia vang lên giọng nói: “Ba, có chuyện gì thế ạ?”


Trước mặt Giang Yển, Tần Vĩnh Tế không hề kiêng nể chất vấn thẳng: “Cho người hầu bỏ sâu vào cơm của Yển Nhi, ban đêm lấy trộm chăn để thằng bé bị cảm lạnh, tất cả là do cậu sai bảo sao?”


Đầu dây bên kia im lặng một lúc lâu, rồi bật cười khẽ: “Sao con có thể đối xử với con trai mình như thế? Yển Nhi nói với ba à? Tên người hầu đó đúng là có vấn đề, báo cảnh sát đi ạ. Có cần con bảo luật sư qua đó không?”



Tên người hầu nghe Giang tổng đòi báo cảnh sát thì hoảng loạn tột độ: “Giang tổng! Ngài không thể làm thế! Rõ ràng tôi đã xin chỉ thị của ngài…”


“Hửm? Anh xin chỉ thị của tôi là có được ngược đãi con trai của tôi không à?” Giọng nói trong điện thoại lạnh nhạt vang lên.


Tên người hầu nghẹn họng. Đương nhiên là gã không hỏi thẳng như thế, nhưng gã từng hỏi “Tiểu thiếu gia buổi tối không đắp chăn có sao không”, Giang tổng đã trả lời “Trẻ con chịu lạnh một chút sau này mới khỏe mạnh”, đó chẳng phải là ám chỉ rõ ràng sao? Còn nữa…


“Á!”


Chưa đợi gã kịp nhớ lại để kêu oan, cây gậy batoong của Tần Vĩnh Tế đã quất mạnh vào chân gã.


“Á! Á á á! Đừng đánh nữa! Á! Tôi sai rồi mà!”


“Ba!” Vợ chồng Tần Lập Hải và Ổ Sương Sương vội chạy lại can ngăn, vuốt lưng cho ông cụ hạ hỏa: “Ba bình tĩnh, đánh chết người bây giờ. Bớt giận, bớt giận.”


Tần Vĩnh Tế thở hổn hển, gạt tay vợ chồng con trai ra, lạnh lùng ra lệnh cho lão Lưu: “l*t s*ch quần áo nó, ném ra sau vườn cho ăn đất. Ta nhớ nhà mới nhập về một chậu hoa, bắt nó ăn hết đất trong đó rồi đưa đi rửa ruột. Gọi điện bảo luật sư Quách thu thập bằng chứng, tống nó vào tù.”


Lão Lưu: “Vâng.”


“Tôi không… Ưm ưm!”


Hai vệ sĩ nhanh chóng lôi tên người hầu đi. Giang Minh Huy ở đầu dây bên kia im lặng suốt quá trình Tần Vĩnh Tế trừng trị kẻ hầu, đến lúc này mới hờ hững xin lỗi: “Là con sơ suất. Hai hôm nữa con sẽ tìm người tốt hơn đến, đảm bảo không xảy ra chuyện này nữa.”


“Không cần.” Tần Vĩnh Tế giờ mới biết cháu mình đã sống khổ sở thế nào ở nhà họ Giang, đương nhiên không tin lời Giang Minh Huy nữa: “Sau này chuyện của Yển Nhi không cần cậu lo, nhà họ Tần còn nuôi nổi một đứa cháu.”


Dứt lời, ông cúp máy, vẫy tay gọi Giang Yển: “Yển Nhi, lại đây.”



Đứa trẻ này chỉ còn mình ông là người thân, ông phải ở bên chăm sóc nó. Tần Vĩnh Tế muốn bảo Giang Yển theo mình về Hải Thành, cùng lắm thì để người khác dọn ra ngoài, nhưng nhìn đứa cháu ngoại ngày càng cởi mở vui vẻ ở đây, ông lại thôi. Ông vỗ nhẹ đầu hắn, dịu dàng nói: “Ông ngoại sẽ ở lại với con thêm một thời gian, sau đó để bác Lưu ở lại chăm sóc con, sẽ không ai dám bắt nạt con nữa.”


“Cảm ơn ông ngoại.” Giang Yển cong mắt cười. Hắn không muốn về Hải Thành, nhưng vẫn muốn được gần gũi với người ông ngoại duy nhất tốt với mình.


Tần Lập Hải và Ổ Sương Sương đứng bên cạnh lại có chút không vui. Vốn dĩ cả nhà kéo nhau tới đây là để nghỉ mát với con, giờ con bị “trả về”, cảnh điểm ở Tô Thành cũng đi chán rồi, họ chỉ muốn về sớm. Đã định ngày kia khởi hành, giờ ông cụ lại đòi ở lại, biết đến bao giờ mới về?


May mà Tần Vĩnh Tế như đi guốc trong bụng họ, nhàn nhạt nói: “Ngày kia hai đứa cứ về trước đi, ở đây mãi cũng chán. Chuyện công ty con và anh cả cứ lo liệu trước. Chẳng phải lúc nào cũng than ta quản nghiêm quá, không có đất dụng võ sao? Vậy thì làm ra chút thành tích đi, đỡ để ta già rồi còn phải bận lòng.”


“Ba nói gì vậy? Công ty vẫn phải dựa vào ba là chính, con và anh cả vẫn cần ba chỉ bảo nhiều.” Tần Lập Hải ngoài miệng nịnh nọt nhưng trong lòng mừng thầm. Thấy ông cụ quyết tâm ở lại, y đổi giọng: “Nhưng nếu ba muốn nghỉ ngơi thêm thì con hứa sẽ dốc sức lo liệu công việc, tuyệt đối không để xảy ra sơ suất.”


Tần Vĩnh Tế xua tay, không muốn nói thêm nữa, dắt tay Giang Yển đi dạo.


“Ông xã à, anh nói xem ba có ý gì…” Ổ Sương Sương biết mấy năm nay ông cụ không hài lòng với hai con trai, từng có ý định thuê giám đốc chuyên nghiệp về quản lý, giờ tự dưng buông tay, không biết là phúc hay họa.


Tần Lập Hải nhìn bóng hai ông cháu khuất sau cửa, lắc đầu: “Ông cụ già rồi, còn trụ được mấy năm? Đại ca đã về trước rồi, mai chúng ta cũng đi luôn, không thể để hắn giành trước được.”


Y biết ông cụ ở lại có thể là muốn bù đắp cho Giang Yển, nhưng cũng chưa chắc không phải là thử thách dành cho anh em y. Y nhất định phải làm nên chuyện, để ba biết ai mới là người xứng đáng được tin tưởng.


.


“Hôm nay đi chơi có vui không?” Tần Vĩnh Tế dắt Giang Yển đi dạo trong sân, hỏi han như chuyện thường ngày.


“Vui ạ.” Tuy có gặp vài kẻ đáng ghét, nhưng nghĩ đến Chúc Lê tràn đầy năng lượng, tổng thể vẫn rất vui. Giang Yển cười cười, rồi sực nhớ ra điều gì: “Ông ngoại, con có thể trồng chút rau củ trong sân được không ạ?”


Sân nhà cũ rất rộng, để không cũng phí. Hắn muốn trồng những món A Lê thích ăn, sau này mang sang cũng tiện.



“Con muốn trồng khoai tây, khoai lang, và cả dưa hấu nữa!” A Lê thích ăn trái cây ngọt, chắc chắn sẽ thích dưa hấu. “Ông ngoại, mấy loại này trồng ở đây có sống được không ông?”


“Đương nhiên là được.” Tần Vĩnh Tế hồi nhỏ cũng từng làm ruộng, cười đáp: “Ông ngoại sẽ bảo bác Lưu đi mua hạt giống về, ông cháu mình cùng trồng.”


Nếu không biết trồng thì thuê nông dân quanh vùng về hướng dẫn, hoặc mua đất dinh dưỡng về trải lên, thiếu gì cách. Ông quyết không để cháu ngoại thất vọng.


“Tuyệt quá!” Giang Yển thở phào, mắt cười híp lại: “Cảm ơn ông ngoại.”


Sân nhà hắn trồng được thì sân nhà A Lê chắc cũng trồng được. Hắn sẽ học cách trồng trọt từ ông ngoại rồi mang kinh nghiệm sang, cùng A Lê trồng rau, hy vọng sân nhà A Lê sẽ xanh tốt.


Hai ông cháu chưa từng làm ruộng bắt đầu bàn tán rôm rả về kinh nghiệm trồng trọt, dường như đã quên bẵng sự cố khó chịu ban nãy.


.


Trong khi đó, ở thời không bên kia tại thôn Giang Hạ, mọi chuyện lại chẳng hề yên bình.


Chẳng bao lâu sau khi Giang Yển về, Chúc Lê và Lý Nguyệt Lan chuẩn bị đi ngủ thì cửa nhà lại bị gõ vang.


“Sao lại có người gõ cửa nữa vậy?” Chúc Lê dụi mắt, mặc lại cái áo vừa cởi.


Lý Nguyệt Lan định bảo con ngủ trước, nhưng thấy thằng bé muốn đi theo nên cũng chiều, dắt con ra mở cửa. Hóa ra là vợ của Tân Hoành Tài, một người bà con trong họ nhà thôn trưởng, sống cách đó không xa.


“Tân gia tẩu tẩu, muộn thế này có chuyện gì không?” Mang danh sao chổi, nhà nàng với nhà Tân Hoành Tài tuy gần nhưng ít qua lại, không biết đêm hôm thế này họ tìm đến làm gì.


Tân gia tẩu tẩu thấy Lý Nguyệt Lan mở cửa thì hớn hở ra mặt, giọng đầy vẻ hóng hớt: “Ôi dào, nhà họ Lý xảy ra chuyện lớn rồi! Vốn không định làm phiền nhưng nghĩ ngươi dù sao cũng là người nhà họ Lý nên ta chạy qua báo một tiếng.”



Tân gia tẩu tẩu chẳng hề giấu giếm, hạ giọng nhưng không giấu nổi sự phấn khích: “Là Vương Vạn Phú! Lão ta dẫn người đến đập phá nhà họ Lý tan tành! Ai khuyên cũng không được, đến thôn trưởng ra mặt cũng vô dụng. Nghe bảo Lý gia nợ tiền Vương gia không trả!”


Giọng điệu của nàng ta đầy vẻ hả hê. Nhớ năm xưa nhà họ Lý thuê người xây nhà, xây xong thì dây dưa mãi không trả tiền công, mỗi lần hỏi đến đều kêu không có tiền, nhưng lại có tiền cho con đi học! Chồng nàng ta là Tân Hoành Tài làm nhiều công nhất mà chẳng vớt vát được đồng nào, từ đó hai nhà cạch mặt nhau. Giờ thấy nhà họ Lý gặp quả báo, nàng sướng rơn người.


Còn với Lý Nguyệt Lan, nàng vốn dĩ cũng có chút định kiến. Dù sao lúc nhà nàng xây nhà cho họ Lý, anh em Lý gia chưa cãi nhau, Lý Nguyệt Lan còn là phu nhân đại phu trên trấn, sống sung sướng thế mà để anh trai quỵt tiền, nàng ghét lây sang cũng phải.


Nhưng nghe đâu hai anh em họ gần đây trở mặt, Lý Nguyệt Lan chồng chết, dắt con về sống dưới chân núi, từ phu nhân được kính trọng thành góa phụ bị hắt hủi, nàng cũng bớt ác cảm đi nhiều.


Hơn nữa thôn trưởng dạo trước đã ứng tiền trả công cho thợ, bảo là tiền Lý Nguyệt Lan mua lại nhà cũ, nên nàng cũng thấy đỡ ấm ức. Chỉ là cái tiếng “khắc tinh” của mẹ con Lý Nguyệt Lan ghê quá nên nàng không dám lại gần.


Nhưng hôm nay thì khác, nhà họ Lý bị quả báo lớn thế này, nàng không kìm được sự sung sướng, phải đi loan tin cho cả làng biết. Nàng chỉ ghé qua một tí rồi đi ngay, chắc cái vận đen kia không ám vào người nàng được đâu.


Nghĩ vậy, Tân gia tẩu tẩu không muốn lãng phí thời gian, liến thoắng: “Mọi người đang kéo đi xem náo nhiệt… à nhầm, đi can ngăn đông lắm, hai mẹ con muốn đi thì nhanh chân lên nhé!” Nói rồi nàng biến mất dạng trong màn đêm.


Lý Nguyệt Lan: “…”


“Vương gia đập phá nhà cữu cữu thật hả mẹ?” Mắt Chúc Lê sáng rực. Rõ ràng cậu hận nhà họ Lý lắm, nghe tin họ gặp nạn là vui ra mặt.


“Con muốn đi xem náo nhiệt à?” Lý Nguyệt Lan liếc con trai, giọng lạnh tanh.


“Được không ạ?” Chúc Lê nhấp nhổm. Cữu cữu vừa bảo sau này có chết đói cũng đừng tìm y, giờ nhà y bị đập nát, Chúc Lê mà đến hiện trường, ít nhất cũng phải cười vào mặt y mấy cái cho bõ ghét.


“Không được.” Lý Nguyệt Lan xách cổ con trai lôi vào phòng. “Ca ca lúc trước còn định đổ vạ món nợ của Vương gia lên đầu ta, giờ mà đến đó nhỡ bị dây dưa vào thì phiền phức to. Ta không muốn dính dáng gì đến cái nhà đó nữa.”


“Ngày mai con còn hẹn gặp Giang Yển sớm mà, không ngủ đi mai lại không dậy nổi bây giờ.”


“Dạ… thế thì thôi vậy.” Tuy xem náo nhiệt cũng vui, nhưng chắc chắn không quan trọng bằng hẹn với Giang Yển ca ca rồi. Hì hì!


Cứu Rỗi Thiếu Gia Vạn Người Ghét
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Cứu Rỗi Thiếu Gia Vạn Người Ghét Truyện Cứu Rỗi Thiếu Gia Vạn Người Ghét Story Chương 20: Ở ác gặp dữ
10.0/10 từ 30 lượt.
loading...