Cứu Rỗi Thiếu Gia Vạn Người Ghét
Chương 19: Tới đi! Cùng nhau điên nào!
Vợ chồng Lý Phong Thật làm sao cảm nhận được sự “đáng yêu” mà Giang Yển thấy, họ chỉ thấy đứa trẻ tám chín tuổi trước mặt còn đáng sợ hơn cả thú dữ.
Khắc tinh, quả nhiên là khắc tinh! Khắc chết cha mẹ, khắc chết dượng, giờ lại định khắc cả bọn họ, khắc cả con trai quý báu của bọn họ!
“A phụ, a cha!”
Vừa nhắc Tào Tháo, Tào Tháo đến. Đúng lúc này, Lý Tuấn Hào cuối cùng cũng dẫn theo Vương Vạn Phú khoan thai đi tới.
Vương Vạn Phú là phú hộ trong thôn, sở hữu cả một vùng đất rộng nên nhà ở khá xa, Lý Tuấn Hào phải tốn không ít công sức mới mời được. Đi cùng còn có Vương Nhị Khánh với vẻ mặt hóng hớt xem kịch vui. Hừ, dám để cái tên Chúc Lê con hoang kia đánh nó, lát nữa chờ a phụ nó, vung tiền đập nát mặt mẹ con nhà đó, nó nhất định phải dạy cho chúng biết thế nào là lễ độ!
Thế nhưng, chưa đợi ba người kịp phản ứng, Lý phu lang bỗng lao tới như gặp ma, ôm chầm lấy Lý Tuấn Hào lôi xềnh xệch ra ngoài, vừa chạy vừa hét: “Con tới đây làm gì?! Nhà này điên cả rồi, điên hết rồi!”
Vốn định nằm vạ ăn vạ một khoản tiền rồi mới đi, nhưng giờ hắn hết sạch tâm trí đó. Con trai là sinh mạng của hắn, hắn tuyệt đối không thể để tiền đồ xán lạn của con dính dáng đến thứ dơ bẩn này!
“A cha! Cha làm cái gì thế?!” Lý Tuấn Hào tức điên. Hắn vất vả lắm mới nghĩ ra kế sách này, a cha hắn bị làm sao vậy?!
Thấy phu lang lôi con trai đi, Lý Phong Thật cũng chẳng dám uy h**p Lý Nguyệt Lan và thằng nhãi con kia nữa, nhưng cũng không muốn mất mặt trước thôn trưởng, bèn lạnh lùng nói với em gái: “Nếu ngươi đã không coi ta là ca ca, thì từ nay hai nhà chúng ta ân đoạn nghĩa tuyệt. Căn nhà cũ này là của a phụ để lại cho ta, ta sẽ lấy lại.”
Y vừa định dứt lời thì thôn trưởng lên tiếng, không để y giở thói ngang ngược: “Phong Thật, ngươi nói thế là không được. Hồi trước ngươi chê nhà này gần núi không an toàn, thuê người trong thôn xây nhà mới, ngươi còn nợ họ không ít tiền công đến giờ vẫn chưa trả. Chính Nguyệt Lan đã tìm đến ta mua lại nhà, đưa tiền cho ta, số tiền đó ta đã dùng để trả nợ tiền công thay cho ngươi rồi. Căn nhà này ta làm chủ giao cho Nguyệt Lan. Nếu ngươi muốn lấy lại, ít nhất phải trả đủ số tiền công năm xưa đã.”
“Còn cả tiền sửa nhà nữa!” Chúc Lê giơ tay bổ sung. “Lúc bọn con mới chuyển đến, nhà này bỏ hoang lâu ngày dột nát khắp nơi, bọn con phải bỏ tiền thuê người sửa lại đấy!”
Lý Phong Thật nghẹn họng. Y hoàn toàn không ngờ thôn trưởng lại tính toán kỹ như vậy. Giờ y đang túng thiếu, lấy đâu ra tiền mà trả?
Nghẹn nửa ngày, Lý Phong Thật chỉ biết trừng mắt nhìn Lý Nguyệt Lan, buông một câu tàn nhẫn: “Được lắm, đã vậy thì sau này dù ngươi có chết đói bên đường cũng đừng hòng cầu xin ta!”
Nói xong, y cũng xám xịt bỏ đi, thậm chí không dám nhìn Vương Vạn Phú lấy một cái vì sợ bị đòi nợ.
Vương Vạn Phú vừa bị lôi đến, chưa kịp hiểu chuyện gì thì thấy cả nhà họ Lý bỏ chạy toán loạn, ngơ ngác không hiểu chuyện gì đang xảy ra.
Vẫn là tên béo Vương Nhị Khánh mắt sắc mũi thính, liếc một cái đã thấy đĩa thịt kho tàu trên bàn, lập tức quái gở kêu lên: “Chúc Lê, nhà ngươi thế mà cũng được ăn thịt à? Thằng ăn mày như ngươi lấy tiền đâu ra?”
“Nhà người ta có khách quý đến, đương nhiên phải tiếp đãi tử tế rồi.” Tân Kiên Cường liếc xéo, giọng điệu mỉa mai. Hai tên này đến giờ này chắc chắn không có ý tốt, y cần gì phải nể mặt.
Vương Nhị Khánh tắc tịt. Lý Tuấn Hào bảo mẹ con nhà này sắp chết đói đến nơi, giục cha con nó đến mua người về… Thế ra “cơm cũng không có mà ăn” là vì bận ăn thịt à? Thằng đó đầu óc bị lừa đá rồi hay gì!
“Hóa ra là vậy.” Vương Vạn Phú hiểu ra sự tình không như dự tính, cũng chẳng thèm giở trò ăn vạ như vợ chồng nhà Lý Phong Thật. Ông ta cười gật đầu, cũng chẳng buồn hỏi thiếu niên lạ mặt kia là ai, bình thản nói: “Lúc nãy thằng nhóc nhà họ Lý hớt hải tìm ta, bảo cô cô nó gặp khó khăn cần giúp đỡ nên ta mới qua xem sao. Giờ xem ra chỉ là hiểu lầm, ta không làm phiền nữa.”
Nhà họ Lý dám chơi ông, ông cũng chẳng việc gì phải giữ mặt mũi cho bọn họ, cứ bán đứng chúng luôn cho rảnh nợ. Dù sao chuyện này ông cũng chẳng liên quan, ông đến đây chẳng qua chỉ để làm người tốt thôi mà.
“Khánh Nhi, về thôi.” Vương Vạn Phú kéo tay Vương Nhị Khánh đang hậm hực, quay người bỏ đi về phía nhà họ Lý.
Được lắm cái nhà họ Lý, dám lừa ông hai lần, lại còn định quỵt tiền. Ai cho bọn chúng cái gan đó chứ!
Chúc Lê và Lý Nguyệt Lan không biết nhà họ Lý sắp gặp đại họa, thấy đám người xấu đi hết mới thở phào nhẹ nhõm. Lý Nguyệt Lan vội lấy gói kim ngân hoa và mấy bông cúc khô đưa cho thôn trưởng: “Mỗi lần lấy chừng này kim ngân hoa bỏ vào cốc, hãm với nước sôi uống như trà là được. Nếu nhà thôn trưởng có cúc khô thì thả thêm một bông vào, hiệu quả càng tốt hơn.”
“Được rồi.” Thôn trưởng nhận gói thuốc, móc ra hai văn tiền. Kim ngân hoa là thuốc thông dụng, ông hay mua nên biết giá.
Lý Nguyệt Lan định từ chối vì ban nãy nhờ có thôn trưởng mới giải vây được, nhưng thôn trưởng như hiểu ý, nhét luôn tiền vào tay nàng rồi cùng Tân Kiên Cường ra về.
Lý Nguyệt Lan tiễn ra cổng. Thôn trưởng nhìn vào sân thấy Giang Yển, hạ giọng nói: “Ta thấy cha mẹ đứa bé không đi cùng, chắc là có ý gửi gắm. Nhà ngươi không có đàn ông, dễ bị người ta bắt nạt. Nếu nhận nuôi đứa bé này, thứ nhất là tránh điều ra tiếng vào, thứ hai sau này cũng không ai dám coi thường mẹ con ngươi nữa.”
Tuy Giang Yển còn nhỏ chưa ai nghĩ nhiều, nhưng con trai lớn nhanh như thổi, vài năm nữa lại khác. Nếu cậu công tử này muốn ở lại lâu dài thì cần một thân phận hợp lý. Lý Nguyệt Lan mà nhận nuôi, tuy hiện tại vất vả thêm chút nhưng chờ Giang Yển lớn hơn, sẽ chẳng ai dám bắt nạt nhà nàng nữa.
Lý Nguyệt Lan lắc đầu: “Tình hình cha mẹ thằng bé chưa rõ, để qua một thời gian nữa hãy tính ạ.”
Nàng cũng muốn nghe lời thôn trưởng, nhưng nhìn Giang Yển là biết con nhà giàu, lại còn có người thân, nàng đâu dám chiếm tiện nghi này. Chuyện ấy nàng còn chưa dám nghĩ tới chứ đừng nói là đề cập với Giang Yển.
Tiễn thôn trưởng xong, Lý Nguyệt Lan đóng chặt cửa, mặc kệ Giang Yển còn ở đó, quay sang tính sổ với đứa con trai mồm mép tép nhảy của mình.
“Sao ban nãy con dám nói năng như thế? Con là một tiểu ca nhi, nói năng linh tinh như vậy sẽ hỏng hết thanh danh đấy.” Lý Nguyệt Lan cau mày nghiêm giọng.
Chúc Lê mếu máo, vẻ mặt đầy khó hiểu: “Mẫu thân, là biểu ca bắt nạt con, là cữu cữu cữu cha cứ đòi bán con, là Vương phú hộ không biết xấu hổ, chẳng lẽ không phải bọn họ mới là người hỏng thanh danh sao? Liên quan gì đến con?”
Rõ ràng kẻ làm việc xấu là bọn họ, tại sao lại là cậu bị hỏng thanh danh? Tiểu ca nhi không hiểu, chỉ thấy thật bất công.
Lý Nguyệt Lan nghẹn lời. Chúc Lê lại kéo tay Giang Yển, muốn tìm đồng minh: “Ca ca, có phải không?”
Giang Yển gật đầu tán thành: “Đúng vậy.”
Kẻ làm điều ác còn không biết xấu hổ, người bị hại thì có lỗi gì? Nghĩ đến đây, Giang Yển ngẩn người. Những ấm ức và áp lực đè nén trong lòng bấy lâu nay dường như nhẹ bớt đi một chút.
“…” Lý Nguyệt Lan không ngờ Giang Yển nhìn ngoan ngoãn hiểu chuyện thế mà trong xương cốt cũng phản nghịch y hệt con trai mình, nàng lườm Chúc Lê một cái: “Tóm lại lần sau không được nói thế nữa. Thôi, ăn cơm đi, kẻo thịt kho tàu nguội mất.”
Chúc Lê còn định cãi lý, nhưng nghe thịt sắp nguội thì im bặt, lao vào bàn ăn ngấu nghiến.
Thịt kho tàu mà nguội mỡ đông lại thì mất ngon, khó khăn lắm mới được bữa thịt, phải ăn lúc ngon nhất chứ!
“Thịt kho tàu ngon quá, khoai tây cũng ngon tuyệt! Nương, lần sau mình lại ăn nữa nhé!”
“Khoai tây là do Giang Yển ca ca con mang đến, còn mấy củ nữa, để xem có trồng được không, nếu được thì để dành sang năm ăn.”
Giang Yển không nỡ nhìn cậu buồn, liền vứt bỏ nguyên tắc, nói: “Khoai tây ở chỗ anh rẻ lắm, hai củ to bằng nắm tay mới có… một văn tiền thôi. Em muốn ăn thì lần sau anh mang nhiều hơn.”
Khoai tây rẻ bèo, lại là tinh bột nên nhà hắn ít người ăn, chuẩn bị cũng ít. Lần sau hắn có thể lén ra trấn mua thêm.
“To thế mà hai củ mới một văn tiền á? Còn rẻ hơn cả gạo trắng!” Tiểu ca nhi nhà quê choáng váng. Cái thứ ngon hơn cả thịt này sao lại rẻ đến mức như cho không thế?
Lý Nguyệt Lan cũng ngạc nhiên, nhưng nghĩ lại, loại rau củ này ở chỗ Giang Yển rẻ như vậy mà vị lại ngon, thì chỉ có một khả năng là sản lượng rất cao và dễ trồng. Vậy thì ở đây có khi trồng được thật.
Chúc Lê lùa nhanh miếng thịt cuối cùng, chừa lại vài miếng cho mẫu thân và Giang Yển rồi buông đũa chạy biến vào phòng. Một lát sau, cậu chạy ra, dúi vào tay Giang Yển mười đồng tiền, mắt long lanh: “Giang Yển ca ca, cái này cho anh, anh mua hết khoai tây cho em nhé, em muốn ăn thật nhiều thật nhiều khoai tây!”
Đây là tiền cậu vất vả tích cóp mãi mới được đấy, hôm nay cuối cùng cũng có đất dụng võ rồi, hì hì.
Giang Yển cầm nắm tiền đồng nặng trĩu, dở khóc dở cười. Ở hiện đại, bạc còn đem ra tiệm vàng đổi được, chứ tiền đồng cổ này thì tiêu vào đâu?
Nhưng nhìn ánh mắt mong chờ của tiểu ca nhi, hắn không nỡ nói toạc ra là tiền đồng không tiêu được… Khoan đã!
Chưa chắc đã không đáng tiền. Người hiện đại coi tiền đồng là đồ cổ, có loại rất giá trị. Nhưng triều đại Khánh triều này hắn chưa nghe bao giờ, không biết tiền ở đây có giá trị sưu tầm không.
Mà nói đi cũng phải nói lại, tiền đồng hắn mang từ quá khứ về, có được tính là đồ cổ không nhỉ? Thôi kệ, cứ mang về đã, không phải đồ cổ thì cũng là đồ mỹ nghệ.
.
Hôm nay về hơi muộn, trời đã sẩm tối. Tần Vĩnh Tế suýt nữa thì cho người đi tìm Giang Yển.
Tần Lập Dương và Lục Cần đã về Hải Thành trước, rõ ràng không muốn ở lại chuốc thêm phiền phức. Trong phòng khách chỉ còn Tần Vĩnh Tế, vợ chồng Tần Lập Hải và một người đàn ông lạ mặt.
Giang Yển vừa thấy người đó liền khựng lại, ánh mắt lạnh băng nhìn gã đang bước tới, mọi cảm xúc như đóng băng.
“Thiếu gia.” Gã người hầu cũng biết điều, dừng lại ở khoảng cách vừa phải, cười nói: “Ông chủ biết thiếu gia muốn ở lại Tô Thành nên đặc biệt cử tôi đến chăm sóc cậu.”
Giang Yển vẫn đứng im, nhìn gã bằng ánh mắt sắc lạnh. Ngay khi gã tưởng hắn sẽ lại im lặng chấp nhận như mọi khi, Giang Yển bất ngờ lên tiếng: “Cái ông gọi là ‘chăm sóc’, chính là cố ý cho tôi ăn cơm thiu mấy ngày, nấu cơm thì bỏ sâu vào, nhân lúc tôi ngủ thì kéo chăn vứt xuống đất sao?”
Lời Giang Yển vừa dứt, cả căn phòng rơi vào tĩnh lặng. Ngay cả vợ chồng Tần Lập Hải vốn không ưa hắn cũng phải sững sờ.
Giang Yển sống ở nhà họ Giang khổ sở đến thế sao? Một tên người hầu thôi, sao gã dám?!
Đúng vậy, sao gã dám? Ai cũng tự hỏi câu đó. Trừ khi có sự ngầm đồng ý của Giang tổng, nếu không một kẻ làm thuê sao dám bắt nạt thiếu gia duy nhất của chủ nhà đến mức ấy?
“Thiếu gia, sao lại lãng phí thức ăn thế? Ông chủ biết được sẽ giận đấy.”
“Thiếu gia sao lại bất cẩn thế, ngủ kiểu gì mà đạp chăn xuống đất vậy? May mà không sốt, không thì ông chủ biết được lại bảo cậu không hiểu chuyện.”
Lần nào cũng vậy. Hắn không hiểu, rõ ràng không phải lỗi của hắn, nhưng tại sao cha luôn đổ hết lên đầu hắn? Hắn đáng ghét đến thế sao? Cha mẹ chán ghét hắn đến thế sao? Hắn luôn tự hỏi, có lẽ mình thực sự sai rồi chăng.
Nhưng câu nói của Chúc Lê hôm nay đã giúp hắn bừng tỉnh. Tại sao phải nhận lỗi của người khác về mình? Tại sao phải quan tâm đến ánh mắt của những kẻ vốn dĩ chẳng coi mình ra gì?
Hắn có ngoan ngoãn đến đâu trước mặt họ, cha hắn cũng chẳng thèm liếc mắt nhìn một cái, mà có nhìn thì cũng chỉ để cười nhạo sự vô dụng và đau khổ của hắn.
Vậy nên, hắn không diễn nữa. Tại sao phải chịu ấm ức? Với những kẻ đáng ghét, hắn hoàn toàn có thể bảo chúng cút đi!
“Yển Nhi nói thật sao? Anh làm việc ở Giang gia mà đối xử với thiếu gia như vậy hả?” Tần Vĩnh Tế giận tím mặt.
Ông biết Giang Minh Huy không thích đứa con này, nhưng chỉ nghĩ là do tình cảm vợ chồng không hòa thuận nên lạnh nhạt với con, chứ không ngờ Giang Yển lại phải sống cuộc sống như thế ngay trong chính nhà mình.
Rõ ràng có cha mẹ, mà còn đáng sợ hơn cả mồ côi.
Gã người hầu vừa rồi còn hơi ngạo mạn giờ bắt đầu hoảng sợ. Thấy Tần Vĩnh Tế đứng dậy bước tới, gã vội vàng biện bạch: “Không có chuyện đó đâu ạ! Rõ ràng là thiếu gia ngủ đạp chăn, còn cơm có sâu là do sơ suất một lần thôi, cậu ấy cứ nghĩ là tôi cố ý hại cậu ấy…”
Cứu Rỗi Thiếu Gia Vạn Người Ghét
Đánh giá:
Truyện Cứu Rỗi Thiếu Gia Vạn Người Ghét
Story
Chương 19: Tới đi! Cùng nhau điên nào!
10.0/10 từ 30 lượt.
