Cứu Rỗi Thiếu Gia Vạn Người Ghét

Chương 18: Phản kích


Thôn trưởng dẫn theo con thứ Tân Kiên Cường bước vào sân nhà Lý Nguyệt Lan. Thấy cửa mở nhưng ông không xông vào ngay mà đứng ngoài gõ cửa, cất cao giọng: “Ngươi có nhà không? Phu lang nhà ta mấy hôm nay bị nhiệt, ta qua xin chút thuốc hạ nhiệt.” 


Trong phòng, tiếng gào thét của Lý phu lang im bặt. Hắn đứng trân trân tại chỗ, vừa tức vừa giận, mắng tiếp cũng dở mà không mắng cũng chẳng xong.


Lý Nguyệt Lan mặc kệ hắn, bước nhanh ra cửa mời người vào, cười nói: “Thôn trưởng, mời hai người vào nhà ngồi chơi. Bị nhiệt thì uống trà kim ngân hoa là tốt nhất, để ta vào lấy.”


“Ừ.” Thôn trưởng gật đầu, thấy vợ chồng Lý Phong Thật đang đứng trong phòng thì cũng bước vào, cười chào: “Phong Thật, ta đến xin muội tử ngươi ít thuốc, khéo thế nào mà vợ chồng ngươi cũng ở đây.”


Thực ra ông đâu có định qua, nhưng nghe con trai bảo vợ chồng nhà Lý Phong Thật hùng hổ sang đây, nhớ lại chuyện cãi vã mấy hôm trước và tin đồn bọn họ định bán cháu ngoại cho nhà giàu, ông sợ xảy ra chuyện nên mới dẫn con trai chạy sang xem sao.


“Ông thôn trưởng, Tân thúc thúc.” Chúc Lê rất lễ phép với người tốt với mình, nhất là hôm nay Tân thúc thúc còn giúp hai mẹ con, nên cậu ngoan ngoãn chào.


“Ừ, ngoan lắm.” Thôn trưởng cười đáp, rồi nhìn sang hai vợ chồng mặt đen như đáy nồi kia: “À, hai người các ngươi đang làm gì…”


“A phụ, lúc nãy con gặp Lý ca trên đường, họ bảo không yên tâm nên qua xem Lý tỷ có thiếu thốn gì không đấy ạ.” Tân Kiên Cường ló đầu ra từ phía sau, bồi thêm một câu nhẹ bẫng: “Tay không đến thăm luôn.”


Vợ chồng Lý gia: “…”


“Chúng ta… cũng không biết mẹ con nó thiếu gì…” Lý Phong Thật dù sao cũng còn chút sĩ diện trước mặt thôn trưởng, ấp úng đáp.


“Chúng ta chẳng thiếu gì cả.” Chúc Lê thấy nương đã vào buồng lấy thuốc, hừ mũi một cái, chống nạnh nói: “Chỉ cần cữu cữu và cữu cha đừng kiếm chuyện với ta và nương nữa là tạ ơn trời đất rồi.”


“Cái thằng nhãi ranh này, ngươi còn mặt mũi mà nói à!” Lý phu lang đang cơn bực tức, thấy Chúc Lê khiêu khích thì không nhịn được nữa: “Ta và cữu cữu vắt óc suy nghĩ cho mẹ con ngươi, thế mà ngươi thái độ thế đấy hả?!


Không cảm kích thì thôi, còn để người ta đồn đại bọn ta bán đứng em gái ruột để ăn sung mặc sướng. Trong khi nhà này đến húp ngụm nước canh thịt cũng không có, còn mẹ con ngươi thì ăn cá ăn thịt!”



Nói rồi, Lý phu lang cũng chẳng thèm đôi co với trẻ con làm gì cho mất giá, quay sang thôn trưởng phân bua: “Thôn trưởng, ngươi xem, không lễ không tết mà Lý Nguyệt Lan với đứa con hoang này lại ăn thịt cá ê hề. Tiền ở đâu ra, chẳng phải đã quá rõ rồi sao?!”


Đầu óc hắn nhảy số cũng nhanh. Thấy nhà Lý Nguyệt Lan ăn thịt, biết kế sách ép người bằng tiền đã thất bại, hắn ghen tị đỏ cả mắt nhưng vẫn kịp nghĩ ra chiêu gắp lửa bỏ tay người.


Số bạc năm lượng của Vương gia bọn họ đã tiêu gần hết, giờ bảo hắn móc tiền túi ra trả thì còn khó hơn cắt thịt. Mà Vương gia đâu phải chỗ dễ lừa, hắn sắp không trì hoãn được nữa rồi.


Lý Nguyệt Lan có tiền giấu mà lén lút ăn thịt, chứng tỏ ả chẳng coi họ là người thân. Đã bất nhân thì đừng trách hắn bất nghĩa.


Thôn trưởng và Tân Kiên Cường nghe Lý phu lang la lối cũng sửng sốt, lúc này mới để ý trên bàn cơm ngoài hiên có đĩa thịt kho tàu đỏ au, nước sốt bóng loáng, nhìn là muốn ứa nước miếng.


“Ngươi nói bậy!” Chúc Lê tức đến bốc khói đầu, chỉ muốn văng tục nhưng cậu còn nhỏ quá, chưa học được câu chửi nào đủ sức sát thương.


“Tẩu phu lang! Sao ngươi dám ngậm máu phun người?!” Lý Nguyệt Lan vừa cầm gói kim ngân hoa từ trong buồng ra, dặn Giang Yển khoan hãy ra mặt. Vừa bước ra đã nghe Lý phu lang nói hươu nói vượn, nàng giận dữ quát: “Chuyện mai mối với Vương gia ta hoàn toàn không biết gì, sao có thể cầm tiền của họ? Thịt trên bàn là do ta bán thuốc mà có!”


“Hừ.” Lý phu lang thấy thôn trưởng ở đây, lại nhớ tới mấy cục tức phải nuốt trôi dạo gần đây, quyết tâm làm càn: “Thuốc của ngươi bán không được thì lấy đâu ra tiền?! Rõ ràng là ngươi tham tiền của Vương gia nên đã nhận lời, giờ cầm tiền xong lại chối bay chối biến rồi đổ vạ lên đầu bọn ta. Đúng là đồ đê tiện không biết xấu hổ!”


“Cấm ngươi xúc phạm nương ta!”


“Ta xúc phạm nó à?!” Lý phu lang cười khẩy, bất chấp tất cả: “Rõ ràng đã gả đi rồi, chồng vừa mới chết đã lăng loàn như hồ ly tinh đi quyến rũ đàn ông, thế không phải là tiện… Ái da!”


Lý phu lang chưa nói hết câu, Chúc Lê đã lao tới như một quả đạn pháo. Cậu thấp bé không với tới mặt hắn nên há miệng cắn phập vào tay hắn một cái thật mạnh.


“Thằng súc sinh này dám cắn tao! Tao đánh chết mày!”


Trong chớp mắt, Lý phu lang hất văng Chúc Lê xuống đất, định giơ chân đá bồi thêm một cú. Lý Nguyệt Lan kinh hãi lao tới che chắn cho con, Tân Kiên Cường cũng định lao vào can ngăn thì từ trong buồng, một bóng người vụt ra. Nhanh như cắt, một cú đá tung ra trúng ngay bụng Lý phu lang, hất hắn ngã lăn quay ra đất.


“Xuân Thảo!” Lý phu lang tên thật là Xuân Thảo. Lý Phong Thật thấy phu lang bị đá bay ra xa thì hoảng hồn, vội chạy lại đỡ.



“Giang Yển ca ca!” Trẻ con mình đồng da sắt, Chúc Lê bị ngã cái bịch nhưng lồm cồm bò dậy ngay. Thấy Giang Yển một cước đá bay kẻ xấu, cậu bé chạy tới nấp sau lưng, mắt sáng rực vẻ sùng bái: “Anh… anh lợi hại quá!”


Giang Yển: “……”


Lý Nguyệt Lan: “……” Giờ là lúc nói chuyện này sao?


Thôn trưởng đang ngơ ngác nhìn cảnh tượng hỗn loạn, lại nhìn thiếu niên lạ mặt vừa xuất hiện, đầu đau như búa bổ: “Cái gì thế này?! Loạn hết cả rồi!”


Lý Phong Thật đỡ Xuân Thảo dậy, trừng mắt nhìn Lý Nguyệt Lan: “Lý Nguyệt Lan! Ngươi dám giấu trai lạ trong nhà, lại còn để hắn đánh tẩu tẩu của ngươi!”


“Là cữu cha đánh ta trước!” Chúc Lê nhảy dựng lên, đứng chắn trước Giang Yển hung hăng nói: “Với lại Giang Yển ca ca không phải trai lạ, huynh ấy là bạn tốt của ta!”


“Ta phi!” Lý phu lang đau nhe răng trợn mắt, nhìn ba người kia như kẻ thù, giọng điệu đầy ác độc: “Tên này rõ ràng không phải người thôn chúng ta, ban ngày ban mặt các người giấu hắn trong nhà, lén lút không cho ai biết, không làm chuyện dơ bẩn thì làm gì?!”


Hắn vẫn cay cú đĩa thịt kia, không tiếc dùng lời lẽ độc địa nhất để mạt sát: “Thảo nào giờ ăn sung mặc sướng thế, hóa ra không phải bán thuốc mà là bán thân…”


“Lý gia phu lang!” Tân Kiên Cường không nghe nổi nữa, trầm giọng quát: “Ngươi mở to mắt ra mà nhìn, đứa bé này trạc tuổi con trai ngươi, sao có thể có chuyện mờ ám với Lý tỷ được? Ngươi càng nói càng quá quắt rồi đấy!”


Thôn trưởng bị đám người này làm đau cả đầu, gõ mạnh cây gậy xuống đất, nhíu mày quát: “Đủ rồi, im hết đi! Kiên Cường, bớt lời lại.”


Thấy Lý phu lang định mở miệng cãi, thôn trưởng quay sang nạt luôn: “Cả ngươi nữa! Oang oang cái mồm nói hươu nói vượn, định để cả làng bên cạnh biết chuyện hay sao?! Tuấn Hào giờ là người có học, ngươi chụp cái mũ dơ bẩn ấy lên đầu cô ruột nó, đồn ra ngoài thì hay ho lắm chắc?”


Lý phu lang nghẹn họng. Hắn thầm nghĩ con hắn thì liên quan gì đến con mụ đê tiện Lý Nguyệt Lan, sao lại vạ lây sang con trai hắn được?


Nhưng thôn trưởng như đọc được suy nghĩ của hắn, trừng mắt cảnh cáo rồi quay sang thiếu niên lạ mặt duy nhất ở đây, hỏi Lý Nguyệt Lan với giọng dịu hơn: “Lý gia muội tử, vị này là…”


Ông không tin Lý Nguyệt Lan làm chuyện bậy bạ. Chưa nói đến thiếu niên này còn nhỏ tuổi, nếu Lý Nguyệt Lan muốn bán thân kiếm tiền thì cứ theo quách Vương Vạn Phú cho xong, ít ra còn có cái danh phận, việc gì phải làm trò lén lút này? Nhưng trong thôn có người lạ, ông là thôn trưởng không thể không quản.



Lý Nguyệt Lan sợ Lý phu lang lại phun ra lời bẩn thỉu, vội giải thích: “Đây là cháu trai của tiên phu, con của nghĩa huynh chồng ta, tên là Giang Yển. Cháu nó đến thăm tiên phu, không ngờ nhà ta lại xảy ra chuyện buồn.”


Giang Yển nghe giới thiệu liền phối hợp hành lễ: “Thôn trưởng.”


“Hóa ra là cháu của Chúc đại phu.” Thôn trưởng không nghi ngờ gì. Chúc đại phu sinh thời hay làm việc thiện, bạn bè khắp nơi ai cũng biết. Hơn nữa nhìn thiếu niên này mặt mũi sáng sủa, khí độ bất phàm, đúng là không phải kiểu người mà mấy thôn quanh đây nuôi dạy được.


Nhìn cách ăn mặc, tuy không cầu kỳ nhưng chất vải thượng hạng, gia cảnh chắc chắn không tầm thường. Nghĩ vậy, thái độ thôn trưởng hòa hoãn hẳn, cười nói: “Chào Giang công tử. Không biết tiểu công tử quê quán ở đâu? Cha mẹ có đi cùng không?”


Lý Nguyệt Lan đỡ lời: “Nhà Yển Nhi ở Hồng Châu. Lần này đến tìm phu quân ta cũng vì gia đình có chút biến cố, nghĩa huynh nghĩa tẩu không đi cùng được. Trên đường vốn có gia nhân đi theo, nhưng ai ngờ…”


Nói đến đây, Lý Nguyệt Lan lộ vẻ khó xử, như có nỗi niềm khó nói.


Gia cảnh tốt lại còn nhỏ tuổi đã phải xa quê hương, thôn trưởng cũng tự động “bổ não” (tự tưởng tượng) thêm nhiều tình tiết lâm ly bi đát trong đầu, gật gù: “Đã là cháu Chúc đại phu thì ta không hỏi nhiều nữa.”


Lý phu lang nghe vậy cuống lên: “Thôn trưởng, sao ngươi bất công thế?! Ngươi bênh vực Lý Nguyệt Lan thì thôi, nhưng tên này lai lịch bất minh, sao có thể không hỏi cho rõ ràng?!”


“Cháu nó là cháu của nghĩa huynh kết bái với chồng ta, sao lại bảo là lai lịch bất minh?” Lý Nguyệt Lan nói rất tự tin vì chuyện này nửa thật nửa giả. Chồng nàng đúng là có một nghĩa huynh ở Hồng Châu họ Minh, hai người rất thân thiết.


Lúc gia đình người đó gặp biến cố, chồng nàng từng nhận được thư gửi gắm con trai. Nhưng đợi mãi không thấy đưa đứa bé đến, cũng bặt vô âm tín luôn. Hồng Châu xa xôi, chồng nàng lo lắng nhưng vì Lê ca nhi còn nhỏ nên không nỡ bỏ vợ con đi tìm, chỉ đành nhờ người dò la tin tức, chưa có kết quả thì y đã qua đời.


Nàng mượn thân phận này cho Giang Yển, vì tin rằng nếu nghĩa huynh có tìm đến, nể tình xưa nghĩa cũ cũng sẽ giúp nàng che giấu.


Thấy tẩu phu lang trừng mắt nhìn mình đầy ác ý, còn anh ruột thì vẻ mặt trách móc, chút tình cảm cuối cùng trong lòng Lý Nguyệt Lan cũng tan biến. Nàng nói thẳng với thôn trưởng:


“Tiện đây có thôn trưởng làm chứng, ta xin nói rõ. Nghĩa huynh biết tình cảnh mẹ góa con côi của bọn ta nên đã để cháu nó mang theo chút tiền bạc giúp đỡ lúc khó khăn. Ta chưa từng nhận một xu nào của Vương gia, và sau này cũng quyết không lấy một đồng nào của ca ca tẩu tẩu. Đương nhiên, nếu sau này ta có tiền đồ, mong ca ca nhớ lấy hôm nay đã dung túng tẩu tẩu chửi bới ta thế nào, đừng có mà quay lại cầu cạnh muội muội này.”


Nàng biết anh trai mình sĩ diện nhất, nghe vậy quả nhiên nổi tự ái, đứng phắt dậy mắng:



“Ngươi tưởng ta ham cái ngữ em gái góa chồng bị đuổi khỏi nhà như ngươi chắc! Con trai ta sau này làm quan to, ngươi là cái thá gì mà đòi so với nó?! Ngươi còn không bằng góa phụ Tôn ở phố đông trên trấn!”


Góa phụ Tôn ở phố đông nổi tiếng lẳng lơ, chồng chết thì vào kỹ viện bán thân nuôi con, đàn ông ai cũng khinh thường nhưng lại thích tìm đến mua vui.


Lý Phong Thật mắng em gái ruột mình như thế, đến người ngoài như thôn trưởng và Tân Kiên Cường nghe còn thấy chối tai. Nhưng Lý Nguyệt Lan dường như đã quá quen với sự bạc bẽo này, mặt lạnh tanh nhìn hai người.


Chúc Lê siết chặt nắm tay trừng mắt nhìn Lý phu lang. Một lát sau, như chợt nghĩ ra điều gì, cậu bỗng bật cười khanh khách, gật đầu phụ họa:


“Cữu cha nói đúng, biểu ca là người có học, sau này còn thi khoa cử làm quan. Có điều… hồi con ở nhà biểu ca mấy ngày, cữu cữu cữu cha bận việc đồng áng suốt, lúc biểu ca về chỉ có mình con ở nhà. Cô nam quả… ca ở chung một chỗ, chuyện gì mà chẳng xảy ra được?”


Lời Chúc Lê vừa thốt ra, cả sân chết lặng. Lý Nguyệt Lan cũng sững sờ.


“Lê… Lê ca nhi, con nói cái gì thế?” Lý Nguyệt Lan hoảng hốt, nhìn đứa con trai đang cười ngây thơ mà sống lưng lạnh toát.


Lý phu lang cũng bị dọa cho lắp bắp: “Mày… mày điên rồi?! Tuấn Hào là biểu ca mày, chúng mày mới bao lớn, biết cái gì…”


“Biểu ca thì sao?” Chúc Lê cắt ngang, cười lạnh: “Biểu ca cũng trạc tuổi Giang Yển ca ca thôi. Sao cữu cha nghĩ nương con với đại ca ca đây không trong sạch, mà lại tin con với biểu ca thì thanh bạch? Nói ra thì thời gian con ở chung với biểu ca còn nhiều hơn đấy.


Hồi con ở nhà họ Lý, biểu ca toàn lấy cớ trốn học về sớm. Con còn bé thế này mà tên cặn bã đó đã dám dòm ngó, còn định sờ mó con…”


“Đủ rồi!” Lý phu lang như phát điên: “Câm mồm! Mày câm mồm ngay cho tao!” Con trai hắn sắp đi thi, sắp làm quan, sao có thể để một đứa ca nhi nhà quê hủy hoại thanh danh! Không thể nào!


Chúc Lê bước từng bước về phía hai người, ép họ phải lùi lại trong hoảng loạn. Mặt cậu đanh lại, lạnh lùng nói: “Đừng để ta nghe thấy các người khua môi múa mép bên ngoài nữa, cũng đừng hòng đánh chủ ý lên nương ta. Nếu không…


Cứ thử xem! Dù sao ta cũng chẳng có thanh danh gì để mất, ta sẽ đi rêu rao khắp làng xem biểu ca đã ‘bắt nạt’ ta thế nào. Lúc đó đừng trách ta hủy hoại tiền đồ con trai quý hóa của các người!”


Cậu hiểu rồi, bịa đặt chẳng qua cũng chỉ cần cái mồm thôi, ai mà chẳng biết nói?!


Giang Yển nãy giờ vẫn đứng chắn bảo vệ Chúc Lê thầm nghĩ: “…” Hóa ra nhóc con này lúc nổi giận lên lại… đáng yêu thế này đây.


Cứu Rỗi Thiếu Gia Vạn Người Ghét
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Cứu Rỗi Thiếu Gia Vạn Người Ghét Truyện Cứu Rỗi Thiếu Gia Vạn Người Ghét Story Chương 18: Phản kích
10.0/10 từ 30 lượt.
loading...