Cứu Rỗi Thiếu Gia Vạn Người Ghét

Chương 17: Xung đột


Lý Tuấn Hào cũng chẳng buồn diễn kịch nữa, nói thẳng: “Cô cô lúc trước tỏ vẻ cứng cỏi, chẳng qua là vì cậy vào việc mình có thể bán thảo dược kiếm tiền, không cần dựa vào nhà chúng ta. Nhưng hiện giờ cô ấy và Lê ca nhi không bán được thuốc nữa, có thể nói là đã cùng đường mạt lộ. Lúc này a cha và a phụ qua đó, chính là cho cô cô một cái thang để bước xuống.


Lấy tình cảm để lay động, dùng lý lẽ để thuyết phục, đến lúc đó cô cô có không muốn cũng không còn cách nào khác.”


Thấy hai người có vẻ xuôi xuôi, Lý Tuấn Hào lại bồi thêm: “A phụ, a cha nghĩ xem, chúng ta mới chỉ đồng ý cho cô cô đính hôn với Vương gia mà Vương Vạn Phú đã hào phóng cho ngay mười lượng bạc. Nếu sau này cô cô gả qua đó, hai nhà thường xuyên qua lại, nhà họ Vương chắc chắn sẽ không bạc đãi chúng ta. Hơn nữa sau này con thi đậu làm quan, Vương gia chắc chắn sẽ muốn nịnh bợ, có quan hệ với cô cô thì cũng dễ mở lời, chẳng phải sao?”


“Con nói có lý.” Lý phu lang vốn ít học, nghe con trai phân tích thấy đâu ra đấy, gật đầu lia lịa: “Vậy ta và cha con đi ngay đây. Lý Nguyệt Lan không kiếm ra tiền, lại không thể về nhà chồng, chỉ có nước nghe theo chúng ta thôi.”


Dứt lời, Lý phu lang xoa đầu con trai, không nén được vẻ tự hào: “Hồi trước quyết định cho con đi học quả là đúng đắn, nhìn xem con trai ta này, cái đầu thông minh biết bao.”


Lý Tuấn Hào nhíu mày, né đầu ra khỏi tay Lý phu lang, vẻ mặt bất mãn: “A cha, chẳng phải đã bảo đừng xoa đầu con nữa sao? Con là người có học, nói chuyện phải giữ khoảng cách mới ra dáng văn nhân chứ.”


“Biết rồi, biết rồi.” Lý phu lang luôn chiều chuộng con trai, kéo Lý Phong Thật đi ngay: “Vậy ta và a phụ con đi khuyên nhủ nó. Nếu nó mà không nghe, hừ, sau này mẹ con nó có đói đến mức uống gió Tây Bắc ta cũng mặc kệ.”


Tưởng có cái chỗ chui ra chui vào là ngon à? Hôm nay hắn phải cho nàng biết, rời xa bọn họ thì nàng chẳng là cái thá gì cả!


Chờ hai người đi khuất, Lý Tuấn Hào đảo mắt một vòng rồi cũng ra khỏi nhà, nhưng hướng hắn đi lại là về phía nhà họ Vương.


Để a phụ a cha đi một mình hắn vẫn chưa yên tâm, phải gọi thêm Vương lão gia nữa mới chắc ăn.


Vương lão gia chẳng phải thích cô cô hắn sao? Ngộ nhỡ a phụ và cô cô nói chuyện không thành, lúc đó để Vương lão gia ra mặt, rộng lượng tha thứ cho việc cô cô từ chối trước đây, lại hứa hẹn đảm bảo cuộc sống sung túc.


Trong sách vẫn hay viết thế mà, nữ tử rơi vào cảnh nước sôi lửa bỏng, nam tử từ trên trời giáng xuống anh hùng cứu mỹ nhân, ra tay tương trợ. Tuy Vương Vạn Phú nhan sắc có hơi kém một chút, nhưng đã đến nước này, hắn không tin cô cô không động lòng.


Trong khi cả nhà họ Lý bắt đầu hành động thì gia đình thôn trưởng đang quây quần ăn cơm trong sân.



Tân Kiên Cường là người không chịu ngồi yên, lùa vội vài miếng cơm rồi đi một vòng quanh thôn, hỏi xem ngày mai có ai cần gửi đồ lên trấn hay không.


Vừa từ một nhà bước ra, y thấy vợ chồng Lý Phong Thật đang đi về hướng sau núi. Tân Kiên Cường nhíu mày, vốn định không lo chuyện bao đồng, nhưng nghĩ đến hai mẹ con nương tựa vào nhau trên chiếc xe bò ban chiều, y rốt cuộc vẫn đi tới, làm bộ như vô tình hỏi:


“Ủa, Lý ca, tẩu phu lang, giờ này không ở nhà ăn cơm mà đi đâu đấy?”


Lý Phong Thật định mở miệng thì bị Lý phu lang chặn lại, cười nói với Tân Kiên Cường: “À, chúng ta qua chỗ tiểu muội xem sao. Tính nó bướng bỉnh, không chịu ở nhà chúng ta, nhưng hai mẹ con cô nhi quả phụ ở bên ngoài, chúng ta khó tránh khỏi lo lắng. Nay rảnh rỗi nên qua hỏi xem có thiếu thốn gì không để mai ta với ca ca nó mang thêm cho.”


Nói láo! Lý Nguyệt Lan dọn ra đó bao lâu rồi, giờ làm anh trai mới nhớ tới chuyện mang đồ cho em, lừa ai chứ? Hơn nữa tưởng y mù hay sao? Còn không biết là ai hôm nay suýt nữa cãi nhau to với mẹ con Lý Nguyệt Lan trên trấn.


Nhưng y không vạch trần, chỉ cười giả lả: “Vậy ta không làm phiền nữa, giờ này qua chắc còn kịp ăn ké bữa tối đấy.”


Vợ chồng Lý gia: “…”


Tân Kiên Cường cười khẩy nhìn hai người bỏ đi, cũng chẳng buồn đi hỏi chuyện làm ăn nữa mà quay người về nhà. Vợ chồng nhà này nhìn là biết không có ý tốt, y phải gọi cha qua xem sao, kẻo lại xảy ra chuyện gì.


.


“Ngon quá đi mất!”


Chúc Lê là đứa trẻ ham của lạ, tuy món cậu thích nhất vẫn là thịt kho tàu, nhưng biết hôm nay có món mới chưa từng ăn, cậu không kìm được mà gắp thử cái thứ gọi là “khoai tây” mà Giang Yển ca ca mang đến. Vừa mới đưa vào miệng, cậu đã bị cái cảm giác lạ lẫm ấy làm cho kinh ngạc.


“Nhai vào thấy bột bột bùi bùi, lại thấm vị thịt, cảm giác còn ngon hơn cả thịt!”


Giang Yển thấy Chúc Lê ăn ngon lành, cười nói: “Khoai tây này rẻ lắm, nếu mọi người thích, lần sau con sẽ mua nhiều hơn mang tới.”


Lý Nguyệt Lan biết con trai mình hay nói quá lên, bèn gắp một miếng nếm thử. Không ngờ lần này con trai nàng không hề nói quá, món khoai tây này thực sự rất ngon, lại chắc bụng đúng như lời Giang Yển nói.



“Khoai tây chắc là dễ trồng thôi, không kén đất lắm đâu.” Trong ấn tượng của Giang Yển, thứ này dường như ở đâu cũng có. Hơn nữa sách giáo khoa có dạy, khoai tây để lâu sẽ mọc mầm, mọc mầm thì không ăn được. Cứ để tự nhiên mà cũng mọc mầm được thì chắc là dễ sống lắm.


Nghĩ là vậy nhưng Giang Yển là đứa trẻ có trách nhiệm, vẫn cẩn trọng nói: “Để con về nhà hỏi lại xem cụ thể trồng thế nào đã.”


“Hoan hô!”


Lời vừa dứt, Lý Nguyệt Lan đang định cảm ơn thì thấy Chúc Lê đã xử lý xong một củ khoai tây, chen vào hào hứng nói: “Vậy lần sau con với Giang Yển ca ca cùng trồng khoai tây nhé! Nương, chúng ta trồng kín cả sân đi, ăn ngon quá!”


“Nếu trồng được đã.” Lý Nguyệt Lan không dám hứa chắc. Theo nàng nghĩ, thứ đồ ăn vừa ngon vừa no bụng thế này sao có thể không có khuyết điểm được, biết đâu khó trồng chính là khuyết điểm của nó, nếu không sao chẳng thấy ai trồng bao giờ.


Nhưng nếu trồng được thật thì tốt quá, có thể tận dụng khoảng sân để trồng thêm lương thực. Nhà nàng không có ruộng lúa, nếu trồng được thứ gì thay thế lương thực ngay trong sân nhà thì đỡ biết bao.


Giang Yển thấy hai người đều thích ăn khoai tây, định bụng về xem còn loại củ quả nào ngon mà no bụng nữa không để mang sang. Ừm, khoai lang cũng không tệ, cũng được tính là lương thực chính.


Đương nhiên, khoai tây ngon, khoai tây hầm thịt kho tàu lại càng không thể chê vào đâu được. Miếng khoai mềm tơi thấm đẫm nước thịt đậm đà, nếu nhà Lý Nguyệt Lan không ở chỗ hẻo lánh, e là mùi thơm này đã khiến hàng xóm thèm nhỏ dãi rồi.


Lý Nguyệt Lan gắp một miếng thịt đẫm nước sốt bỏ vào bát Chúc Lê đang cắm cúi ăn, thấy Giang Yển ăn uống từ tốn, nghĩ ngợi rồi nói: “A Yển, thật ra ta có ý này muốn hỏi ý kiến con.”


Giang Yển nghe vậy khựng lại, theo bản năng đáp: “Dì Lý cứ nói.”


“Là thế này…”


Nhưng chưa đợi Lý Nguyệt Lan nói hết câu, tiếng đập cửa thô bạo đã vang lên.


“Tiểu muội, là ta, ca ca tẩu tẩu của ngươi đây. Chúng ta có chuyện muốn nói, mau mở cửa cho chúng ta vào.”


Lý Phong Thật lần này đã rút kinh nghiệm, biết hành vi bán em bán cháu chẳng vẻ vang gì nên chui vào nhà nói chuyện cho kín đáo. Lần trước chẳng biết kẻ thất đức nào đem chuyện cãi nhau ở cửa hôm nọ đi rêu rao khắp nơi làm y mất hết cả mặt mũi.



Không biết hai người này định giở trò gì, cẩn thận vẫn hơn, Lý Nguyệt Lan bảo Giang Yển: “A Yển, con về phòng thay bộ quần áo mới hôm nay ta mua cho con đi. Ngộ nhỡ bị phát hiện thì cứ nói con là con của nghĩa huynh phu quân ta, ghé qua thăm.”


Thật ra nàng vừa định nói chuyện này với Giang Yển. Thân phận Giang Yển nhìn qua là biết không đơn giản, hơn nữa hắn thường xuyên ăn cơm ở đây, sau này hai bên chắc chắn còn qua lại nhiều, nên nàng muốn bàn bạc để hắn có một thân phận hợp lý.


Vừa hay phu quân nàng trước kia từng nhận một nghĩa huynh hay đi chu du thiên hạ, bốn bể là nhà, người đó cũng từng viết thư cho phu quân nàng. Khí chất của Giang Yển vừa nhìn đã biết không phải người vùng này, nếu bị phát hiện mà không rõ lai lịch, bị báo quan bắt đi thì phiền phức to.


“Dạ.” Giang Yển không hỏi nhiều, nghe tiếng đập cửa ngày càng dồn dập liền nhanh nhẹn vào phòng thay đồ.


Bộ dạng hắn bây giờ ở thời cổ đại đúng là chẳng ra sao, khéo lại bị coi là lưu manh, tốt nhất cứ thay bộ đồ người thường vào cho lành.


“Ra ngay đây.” Thấy Giang Yển đã vào phòng, Lý Nguyệt Lan mới bước ra mở cửa.


Chúc Lê sợ nương chịu thiệt, bỏ cả chén cơm chạy theo sau.


“Đã giờ này rồi, ca ca tẩu tẩu tới làm gì?” Lý Nguyệt Lan vốn định đứng ở cửa nói chuyện cho xong, không muốn mời họ vào nhà.


Nào ngờ Lý phu lang trơn như trạch, cửa vừa hé một khe nhỏ đã lách người vào. Lý Nguyệt Lan không thể chỉ chặn mỗi ca ca mình ở ngoài, đành mở cửa cho cả hai vào.


Nhớ lời con trai dặn, Lý phu lang không mắng mỏ ngay mà nặn ra một nụ cười: “Ta và ca ca ngươi cũng lâu rồi không tới thăm hai mẹ con, hôm nay là đặc biệt tới quan tâm xem dạo này các ngươi sống thế nào. Chúng ta vào nhà rồi nói.”


Lý Nguyệt Lan chẳng muốn hàn huyên, đáp lạnh tanh: “Ta và Lê ca nhi đều ổn. Trong nhà bừa bộn lắm, không có chỗ ngồi đâu, nên không mời ca ca tẩu tẩu vào.”


“…” Lý phu lang nén giận, cười ha hả: “Bừa bộn có sao đâu, tiện thể ta giúp ngươi dọn dẹp một chút. Ca ca ngươi có chuyện muốn nói, đứng ngoài này nói không tiện, chúng ta vào trong đi.”


Lý Nguyệt Lan nhíu mày, thật sự không hiểu hai người này thay đổi thái độ là có ý đồ gì.


Lý phu lang mặc kệ sự từ chối của nàng, cứ thế vừa kéo người vào trong vừa sốt sắng nói:



“… Chuyện đã qua rồi, tẩu tẩu đừng nhắc lại nữa.”


Sao có thể không nhắc?! Ta còn đang chờ bạc của Vương gia để lo cho con trai ta đây! Lý phu lang gào thét trong lòng nhưng mặt vẫn cố nhịn, hùa theo: “Phải phải, ngươi không giận ta là tốt rồi, người một nhà ai lại để bụng qua đêm chứ?


Thế này, ta nghe nói dạo này ngươi sống không tốt lắm, thảo dược hái về có phải cũng không bán được không? Ta đã bảo mà, đừng có bướng bỉnh thế! Ta và ca ca ngươi dù sao cũng là người thân ruột thịt, ngươi có khó khăn gì cứ nói, chẳng lẽ chúng ta lại không giúp ngươi sao?”


Lý Nguyệt Lan khựng lại, ngờ vực nhìn Lý phu lang: “Sao tẩu tẩu biết ta không bán được thảo dược?”


Chuyện nàng không bán được thuốc mới xảy ra hôm qua, Diệu Thủ Đường làm ăn không đàng hoàng chắc chắn sẽ không đi rêu rao chuyện này, sao ca tẩu nàng lại biết nhanh thế?


“À…” Lý phu lang bị hỏi vặn, đang định tìm cớ lấp l**m thì mũi bỗng ngửi thấy một mùi thơm nức mũi. Hắn quay đầu lại theo bản năng, rồi thét lên: “Các người đang ăn thịt?!”


Chúc Lê đã sớm khó chịu với giọng điệu mỉa mai của cữu cha, lập tức hếch mũi kiêu ngạo: “Đúng rồi, sáng nay nương con mới đi trấn mua đấy. Nhà con hôm nay ăn thịt, thì sao nào?!”


Nhớ hồi cậu và mẹ mới về thôn, ăn chung với nhà cữu cữu, cữu cha suốt ngày chê cậu ăn nhiều, cơm còn chẳng cho ăn no chứ đừng nói đến thịt, nếm cũng không cho nếm một miếng. Giờ nhà cậu có cả một đĩa thịt kho tàu to đùng, cậu cũng chẳng cần chia cho cữu cữu và cữu cha!


“Các người lấy đâu ra tiền mua thịt?!” Lý phu lang tức điên lên, giọng the thé quát.


Giỏi thật! Hồi mẹ con nó mới về, hắn đã than nghèo kể khổ chuyện thằng Tuấn Hào đi học tốn kém, bảo nếu có tiền riêng thì bỏ ra giúp đỡ, nhưng Lý Nguyệt Lan nói thế nào? Nó bảo nhà họ Chúc đuổi đi tay trắng, không cho một xu!


Thế mà bây giờ thì sao? Hai người này lại đang ăn thịt! Nhà hắn vì lo tiền học cho con mà bao lâu rồi chưa biết mùi thịt là gì, vậy mà một mụ phụ nhân với đứa con nít lại xào cả một đĩa thịt kho tàu đầy ắp, mà nhìn là biết thịt ngon chứ không phải đồ vụn vặt!


Hắn đã nghi rồi, Lý Nguyệt Lan vội vàng dọn ra ngoài như thế chắc chắn là vì giấu quỹ riêng để ăn sung mặc sướng một mình!


Chúc Lê ngoáy ngoáy tai, phồng má hừ một tiếng: “Đương nhiên là con với nương bán thảo dược kiếm được tiền rồi, chẳng lẽ đi ăn cướp chắc?”


“Ngươi nói láo! Thảo dược của các ngươi làm gì mà…”


Lời còn chưa dứt thì tiếng gõ cửa lại vang lên từ phía cổng lớn đang mở rộng: “Lý gia muội tử ơi!”


Cứu Rỗi Thiếu Gia Vạn Người Ghét
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Cứu Rỗi Thiếu Gia Vạn Người Ghét Truyện Cứu Rỗi Thiếu Gia Vạn Người Ghét Story Chương 17: Xung đột
10.0/10 từ 30 lượt.
loading...