Cứu Rỗi Thiếu Gia Vạn Người Ghét
Chương 16: Kiếm tiền rồi!
Đã không hợp thì nửa câu cũng lười nói. Chúc Lê chẳng buồn liếc mắt nhìn vị biểu ca này lấy một cái, chỉ dựa vào người Lý Nguyệt Lan, uể oải nói: “Biểu ca thích Vương gia như vậy thì tự mình gả cho hắn đi. Đỡ phải mượn danh nghĩa nương ta đến Vương gia đòi tiền, nói không chừng còn lấy được nhiều hơn ấy chứ.”
“Ngươi nói bậy bạ gì đó? Ta là hán tử đàng hoàng, sau này còn phải thi khoa cử làm quan, sao có thể gả chồng?”
“Ồ, vậy ngươi bảo cữu cữu nỗ lực thêm chút nữa đi. Biết đâu sang năm nhà ngươi lại có thêm muội muội hoặc tiểu ca nhi, đến lúc đó lại tìm Vương gia cầu thân, cả nhà cùng vui.”
“Ngươi!” Quả thực là dầu muối không ăn! Lý Tuấn Hào bị biểu đệ chọc tức đến mức ôm ngực, làm bộ như sắp tắc thở.
Lý gia phu lang đương nhiên không thể trơ mắt nhìn con trai mình chịu ủy khuất, lập tức chống nanh định mở miệng mắng: “Lý Nguyệt Lan, ngươi nhìn xem ngươi dạy con thế nào, dám ăn nói với trưởng bối…”
“Thùng thùng!”
Chưa đợi Lý gia phu lang mắng hết câu, Tân Kiên Cường đã gõ mạnh vào thành xe bò, mặt hầm hầm ngắt lời: “Làm cái gì đấy? Hai người các ngươi có đi không? Không đi thì ta đi đây!”
Nhà nào nhà nấy đều đang bận tối mắt tối mũi, y về thôn xong còn phải phụ giúp việc nhà, ai rảnh đâu mà nghe mấy người đứng đây cãi nhau.
“Đi chứ đi chứ, chúng ta lên ngay đây.” Lý phu lang có thể hống hách với Lý Nguyệt Lan, nhưng đứng trước con trai thôn trưởng thì nào dám ho he, vội vàng kéo con trai leo lên xe.
“Đi đây!” Thấy mọi người đã ngồi yên vị, Tân Kiên Cường liền đánh xe rời khỏi thị trấn, vừa đi vừa lớn tiếng dặn: “Ngồi cho vững, bám vào thành xe, bớt nói lại!”
Một câu nói chặn đứng luôn cái miệng đang định mở ra dạy đời của Lý phu lang.
“Đúng là làm ơn mắc oán, con trai, mặc kệ bọn họ.” Lý phu lang ôm con trai vào lòng, hung hăng nói thầm.
Nhưng Lý Tuấn Hào vẫn không cam lòng. Dựa vào cái gì đám đồng môn ở học đường được dùng giấy bút mực xịn hơn hắn? Hắn cũng muốn dùng đồ tốt như bọn họ!
Ngặt nỗi hiện giờ dượng đã chết, cha hắn cũng mất việc phải về quê làm ruộng, sau này lấy đâu ra tiền mua giấy bút đắt đỏ, khéo sang năm ngay cả tiền nhập học cũng không đóng nổi!
Hắn đã quen được người trong thôn ngưỡng mộ vì được đi học, hắn không muốn giống đám chân đất cùng tuổi phải bán mặt cho đất bán lưng cho trời. Mệt chết bỏ mà cả năm chẳng kiếm được mấy đồng, hắn là người sau này phải làm quan lớn!
Tên Vương Vạn Phú kia chẳng phải thích cô cô hắn sao? Rõ ràng đã bảo Vương Nhị Khánh tiết lộ chuyện cô cô hay qua lại với chưởng quầy Diệu Thủ Đường và đang tìm cách lấy lại gia sản Chúc gia, sao cái tên ngu ngốc đó có chút việc nhỏ cũng làm không xong?!
Lý Tuấn Hào thầm mắng cả nhà kia, đôi mắt lại dán chặt vào cái gùi Chúc Lê đang ôm khư khư trong lòng, thấy bộ dạng nâng niu của nó, hắn bỗng nhíu mày.
Nương* hắn bảo hai người này hôm kia mới đi trấn trên mà? Chẳng lẽ cách của hắn đã có tác dụng, mẹ con này bán không được thuốc nên hôm nay lại phải đi cầu may?
(*mình không biết sao đoạn này lại gọi là nương nữa, dù người sinh Lý Tuấn Hào là phu lang, nhưng thôi tác giả ghi cứ để vậy)
Tròng mắt Lý Tuấn Hào xoay chuyển, trong lòng tức khắc nảy ra một ý đồ.
Chúc Lê bị nhìn chằm chằm đến sởn gai ốc, nhịn không được xoa xoa cánh tay, trừng mắt lườm lại. Cái tên này lại đang ủ mưu tính kế gì đây không biết.
Vị biểu ca này của cậu từ nhỏ đã khôn lỏi. Hồi bé a phụ từng có ý định nhận biểu ca làm đồ đệ, tiếc là biểu ca tâm cao khí ngạo, một lòng muốn làm quan to nên a phụ mới thôi.
Kể ra cũng may mà a phụ không nhận hắn. A phụ cái gì cũng tốt, chỉ có mắt nhìn người là quá kém. A phụ coi đại bá như người nhà, kết quả vừa mất một cái là đại bá đuổi hai mẹ con ra khỏi nhà. Còn biểu ca này nữa, thôi không nhắc đến thì hơn. Cả đời này ánh mắt của a phụ chắc dùng hết vào việc chọn mẹ cậu rồi.
“Còn nhỏ mà thở ngắn than dài cái gì?” Lý Nguyệt Lan thấy con trai cục cựa, gõ nhẹ vào đầu cậu mắng yêu.
“Không có gì ạ.” Chúc Lê lắc đầu, ghé tai mẹ thì thầm: “Nương, sau này chúng ta không thèm tốt với nhà biểu ca nữa, hôm nay thịt kho tàu cũng không cho hắn ăn!”
Uổng công tên này trước kia hay đến nhà ăn chực, nương chưa từng đuổi đi. Biết sớm hắn suốt ngày tính kế bán mình đi để đổi tiền học phí thì đến nước canh cậu cũng không cho uống một ngụm, thà đổ đi còn hơn!
“Được được được.” Lý Nguyệt Lan bất đắc dĩ đáp. Hai nhà coi như đã xé rách mặt, Lý Tuấn Hào chắc cũng chẳng còn mặt mũi nào mà mò đến ăn chực nữa đâu.
Hai cặp mẫu tử cứ thế im lặng suốt dọc đường về thôn Giang Hạ.
Lý phu lang dẫn con trai xuống xe trước, trả hai văn tiền rồi lạnh lùng bỏ đi, ngay cả một câu chào hỏi cũng không có.
Tân Kiên Cường cũng chẳng khách khí. Thằng nhóc nhà họ Lý đã biết tính kế làm mai cho cô ruột, tâm cơ còn hơn cả người lớn, đương nhiên không được hưởng đãi ngộ miễn phí như trẻ con bình thường. Y hai mươi tuổi rồi mà đại ca còn chưa tìm được mối nào cho y đây này!
Lý Nguyệt Lan thấy Tân Kiên Cường thu tiền nhà họ Lý, định mở lời cảm ơn thì bị y hào sảng xua tay ngăn lại: “Ta không đưa hai người vào tận chân núi được đâu, ta về trước đây.”
Nói xong, không đợi mẹ con Lý Nguyệt Lan đáp lời, y đã đánh xe đi thẳng. Chỉ là chuyện thuận tay, nghe cảm ơn nhiều quá y ngại, sợ lần sau gặp lão già Vương Vạn Phú lại ngứa tay đấm cho một trận thì khổ.
Nhìn bóng xe bò khuất dần, Lý Nguyệt Lan không khỏi mỉm cười. Từ khi phu quân qua đời, nàng thấy nhiều kẻ giậu đổ bìm leo, nhưng trên đời này rốt cuộc vẫn còn người tốt.
“Chúng ta về nhà thôi.” Lý Nguyệt Lan xoa đầu con trai, nhẹ nhàng nói.
.
“Giang Yển ca ca!”
Hôm qua đã hẹn trước là hôm nay Giang Yển sẽ về thẳng nhà ăn cơm, nên Chúc Lê không ra chỗ cây hồ dương chờ nữa mà cứ ngóng ra con đường nhỏ sau vườn dẫn lên núi. Vừa thấy bóng người quen thuộc, cậu liền chạy như bay tới.
Đến gần mới thấy hôm nay Giang Yển vác theo rất nhiều đồ.
“Để em giúp anh!” Chúc Lê vội vàng chạy lại, chìa hai tay ra muốn đỡ đần bớt.
Giang Yển cũng không từ chối, tháo một cây vải xuống đưa cho cậu. Vải tuy hơi nặng nhưng đồ trong ba lô còn nặng hơn, nào là gạo, nào là sách, đưa cho Chúc Lê đeo chắc đè bẹp hắn mất.
Cũng may mấy ngày nay Chúc Lê quen làm việc nhà nông, sức lực đã khá hơn trước nhiều. Lúc đón lấy cây vải, tay cậu bị trĩu xuống nhưng may là không làm rơi.
Tổng cộng có hai cây vải. Cây trên tay Giang Yển màu vàng nhạt, còn cây Chúc Lê đang ôm thì có màu xanh lam chuyển màu dần dần. Chúc Lê chưa từng thấy màu sắc nào lạ và đẹp đến thế!
Nghĩ vậy, tay cậu càng ôm chặt hơn, cắn răng xốc một cái vác luôn lên vai. Cậu không thể để vải đẹp thế này rơi xuống đất, dính một tí bùn thôi cũng xót lắm.
Thấy Giang Yển cúi xuống nhìn, tiểu ca nhi theo bản năng ưỡn ngực, làm bộ nhẹ nhàng cậy mạnh: “Còn… còn cái nào nữa không? Em còn một tay… vẫn xách được.”
Giang Yển: “… Hết rồi, anh sức dài vai rộng, tự vác được.”
Thật là, cái dáng vẻ này vừa buồn cười lại vừa đáng yêu.
Cũng may quãng đường không xa, Chúc Lê khệ nệ một lát là về đến nhà. Cậu chạy vội vào phòng đặt cây vải xuống rồi mới thở phào nhẹ nhõm, vỗ vỗ ngực lẩm bẩm: “May quá may quá, xém chút nữa…” Xém chút nữa là sụm bà chè rồi!
Chúc Lê ngơ ngác nhận lấy, nhất thời luống cuống: “Sao anh tốt với em thế?” A phụ của cậu là đại phu nên cậu biết sách y quý giá đến mức nào, vật quý như vậy mà Giang Yển nói tặng là tặng.,
“Em cũng tặng quà cho anh mà, cái này gọi là có qua có lại.” Giang Yển đáp tỉnh bơ.
“Nhưng mà… quà em tặng chỉ là con chuồn chuồn tre em tự làm thôi.” Chúc Lê ỉu xìu cúi đầu. Cậu đâu phải trẻ con ngốc nghếch, đương nhiên biết giá trị hai món quà này một trời một vực, dù có đổi bao nhiêu con chuồn chuồn tre cũng chẳng đổi được một cuốn y thư.
“Với anh thì nó trân quý như nhau.” Giang Yển không muốn cậu bé nghĩ ngợi nhiều, bèn lôi tiếp một lon sữa bò ra, tự mình mở nắp rồi mang gạo và muối vào bếp.
Lý Nguyệt Lan đang bận rộn trong bếp, nghe tiếng động vội quay lại: “Giang công tử.”
“… Dì Lý cứ gọi con là A Yển là được.” Giang Yển cốt lõi vẫn là người hiện đại, nghe hai tiếng “Giang công tử” cứ thấy sai sai kiểu gì. A Yển, A Lê, nghe thuận tai hơn nhiều.
“A Yển.” Lý Nguyệt Lan nghe vậy cũng đổi cách xưng hô cho gần gũi, chỉ là nhìn đống đồ lỉnh kỉnh trên tay hắn, nàng không khỏi kinh ngạc: “Mấy cái này là…”
“Đây là dùng số tiền bán thảo dược dư ra hôm trước để mua lương thực, gia vị ở chỗ quê con. Dì Lý, con để đâu được nhỉ?”
“À, để ta cất cho.” Lý Nguyệt Lan lau tay vội vàng đỡ lấy, rồi lại bị sức nặng của đống đồ làm cho giật mình.
“Chỗ này toàn là gạo trắng…” Lý Nguyệt Lan nhìn mớ gạo, nàng chưa từng thấy loại gạo nào trắng trẻo, hạt đều tăm tắp như vậy, quanh vùng này làm gì có thôn nào trồng được loại lúa này.
Ngoài gạo ra, Giang Yển còn mang theo bột mì, muối, và còn…
“Cái này là gì?” Lý Nguyệt Lan cầm lên một củ tròn tròn màu vàng đất, thắc mắc hỏi.
Giang Yển cũng ngớ người, hắn quên mất thời đại này chưa có khoai tây. Hắn ho nhẹ một tiếng giải thích: “À, đây là khoai tây, cũng là một loại thức ăn. Nó có thể ăn thay cơm cho no bụng, mùi vị cũng rất ngon. Ở quê con, mọi người hay gọt vỏ cắt miếng rồi hầm chung với thịt kho tàu, ăn rất bắt cơm.”
Hắn đâu nghĩ nhiều, lúc nãy vào bếp thấy trong tủ lạnh còn mấy củ khoai tây, nghĩ đến món thịt kho tàu hầm khoai tây ngon tuyệt nên tiện tay cầm theo.
Lý Nguyệt Lan không nghi ngờ gì, nghe nói thứ này vừa làm thức ăn vừa làm lương thực được thì biết nó quý giá thế nào. Thấy trong túi còn mấy củ, nàng để củ trên tay sang một bên: “Vậy lát nữa ta cắt một củ cho vào nấu thử. Cái… khoai tây này, nấu bao lâu thì chín?”
Giang Yển: “……” Ặc.
“Khụ!” Lý Nguyệt Lan bật cười. Bình thường thấy Giang Yển lúc nào cũng bình thản ung dung, hiếm khi thấy hắn bị một câu hỏi làm khó như vậy.
Đúng lúc này, Chúc Lê loay hoay mãi không mở được lon sữa cũng lạch bạch chạy vào, mếu máo nhìn Giang Yển: “Giang Yển ca ca, em không mở được.”
“Được rồi, hai đứa ra ngoài chơi đi, bếp núc cứ giao cho ta.” Lý Nguyệt Lan không để ý trên tay Chúc Lê cầm cái gì, xua tay đuổi hai đứa nhỏ đi chỗ khác. Dù sao Giang Yển cũng hay mang ra mấy món kỳ lạ, nàng sắp quen rồi.
Giang Yển thấy thế cũng không làm phiền nữa, dẫn Chúc Lê ra sân nhỏ, cầm tay chỉ việc dạy cậu cách bật nắp lon.
Sau đó, Chúc Lê cũng giống như bao đứa trẻ lần đầu thấy nắp lon, cậu mê tít cái khoen kéo, còn xỏ vào ngón tay giơ lên khoe với Giang Yển, cười hì hì: “Anh xem, giống nhẫn chưa nè! Đẹp ghê!”
“… Em thích là được.” Giang Yển bất lực, chỉ nhắc nhở: “Cẩn thận chút, cạnh của nó sắc lắm, coi chừng đứt tay.”
“Biết rồi ạ.” Chúc Lê chỉ đeo thử một chút rồi cẩn thận tháo ra, trịnh trọng tuyên bố: “Em sẽ cất nó vào hộp bách bảo của em.”
Giang Yển: “……”
“Hai đứa, mau đi rửa tay, chuẩn bị ăn cơm thôi!” Tiếng Lý Nguyệt Lan vọng ra từ trong bếp.
.
Trong khi đó, tại nhà họ Lý.
“Con còn bắt ta hạ mình đi tìm mẹ con nhà nó thương lượng cái gì nữa? Con không thấy thái độ của bọn họ hôm nay sao?” Lý phu lang nghe con trai xúi quay lại tìm Lý Nguyệt Lan nói chuyện hôn sự với Vương gia thì tỏ vẻ không vui:
“Con nhìn cái mặt Lý Nguyệt Lan lúc nãy đi, cứ làm như ta muốn đẩy nó vào hố lửa không bằng. Ta không muốn vác mặt đi để người ta khinh nữa đâu.”
Lý Phong Thật cũng cảm thấy không cần thiết phải đến đó làm gì cho mất mặt, nhíu mày nói: “Chuyện lúc trước cả thôn đều đồn ầm lên rồi. Giờ người ta bắt đầu xì xào bảo ta vì tiền mà bán đứng em gái ruột, nếu giờ lại chạy tới đó, chẳng những tốn công vô ích mà còn hỏng hết thanh danh của ta.”
Thế nhưng Lý Tuấn Hào vẫn rất kiên trì, hùng hồn phân tích: “Tình hình bây giờ khác rồi. A cha hôm nay cũng thấy đó, cô cô và biểu đệ lại đi trấn trên, chắc chắn là số thảo dược hôm trước không bán được.
Cô cô và biểu đệ không có ruộng đất, ngày thường cũng chẳng ai tìm cô khám bệnh, nguồn thu nhập lớn nhất chỉ dựa vào việc lên núi hái thuốc đem bán cho hiệu thuốc. Nhưng giờ thuốc không bán được, không có tiền, dù cô có muốn thủ tiết thờ chồng, không chịu tái giá thì cũng phải lo cái ăn cho Lê ca nhi chứ.”
Lý phu lang giật mình, theo bản năng hỏi: “Ý của con là…”
Cứu Rỗi Thiếu Gia Vạn Người Ghét
Đánh giá:
Truyện Cứu Rỗi Thiếu Gia Vạn Người Ghét
Story
Chương 16: Kiếm tiền rồi!
10.0/10 từ 30 lượt.
