Cứu Rỗi Thiếu Gia Vạn Người Ghét
Chương 15: Cũng là muốn tốt cho ngươi thôi
Mua thịt xong, lại đi mua thêm chút nước tương, Chúc Lê liền kéo tay Lý Nguyệt Lan đi thẳng đến tiệm bán quần áo.
Cậu đâu có vì miếng ăn mà quên mất chuyện mua y phục cho Giang Yển ca ca đâu. Cậu chỉ sợ mua quần áo trước rồi mới đi sạp thịt thì quần áo mới sẽ bị ám mùi thôi.
“Chủ quán, chúng ta muốn mua quần áo!”
Người chưa đến mà tiếng đã vang lên trước, Chúc Lê còn chưa bước qua ngạch cửa đã cất giọng gọi. Cậu chưa từng đến tiệm quần áo bao giờ, nương cậu biết may vá nên trước kia ở trên trấn, thỉnh thoảng nương dẫn cậu ra ngoài cũng chỉ là đi dạo hàng vải.
Cửa tiệm quần áo rất lớn, vì để trưng bày kiểu dáng được toàn diện nên quần áo không thể gấp lại, như vậy dễ tạo nếp nhăn, nhìn vào sẽ kém sắc đi nhiều. Cho nên phần lớn y phục đều được treo trên tường, cũng có loại rẻ hơn chút thì xếp chồng từng lớp bày trên tủ.
Tên tiểu nhị đang dựa cửa ngủ gà ngủ gật nghe tiếng trẻ con liền hé mắt ra nhìn, thấy một lớn một nhỏ ăn mặc nghèo kiết sơ sài thì tư thế chẳng thèm đổi, tiếp tục nhắm mắt ngủ.
Ngược lại, một tiểu nhị mới từ gian trong bước ra, thấy tiểu ca nhi có người lớn đi cùng liền cười, khom lưng nói với tiểu ca nhi tràn đầy sức sống: “Vị tiểu công tử này, có cần ta giúp gì không?”
“Ta muốn mua một bộ quần áo!”
“Là mua cho ngươi mặc sao?”
“Không phải, là cho ca ca ta mặc!” Chúc Lê vội vàng lắc đầu, giọng nói đầy vẻ kiêu ngạo, sau đó vừa nhón chân vừa giơ tay khoa tay múa chân: “Ca ca ta cao tầm này, rộng tầm này, dày tầm này… Nương!”
Chúc Lê khoa tay múa chân một hồi lâu mà vẫn không tả rõ được, đành phải quay đầu nhìn nương cầu cứu với vẻ đáng thương.
Lý Nguyệt Lan bất đắc dĩ cười cười, bước lên nói với tiểu nhị: “Phiền ngươi dẫn chúng ta xem loại y phục mà nam nhân khoảng mười lăm tuổi mặc vừa, chất liệu vải tốt một chút.”
Giang Yển nhìn qua là biết con nhà giàu, nếu vải kém quá sợ là hắn mặc sẽ không thoải mái.
Lời vừa dứt, chưa đợi tiểu nhị trước mặt mở miệng, tên tiểu nhị ngủ gật ở phía sau đã cười nhạo một tiếng, giọng điệu châm chọc nói: “Đồ rẻ tiền còn chưa chắc mua nổi lại còn đòi mua vải tốt, phồng má giả làm người mập, coi chừng lát nữa không có tiền trả lại làm trò cười cho thiên hạ.”
Chúc Lê quay đầu, hung hăng trừng mắt nhìn tên tiểu nhị lười biếng kia. Nhưng cậu rất ngoan, không cần mẫu thân can ngăn cũng không phát hỏa, chỉ lườm y một cái rồi quay lại, nói ngọt xớt với tiểu nhị đang tiếp đãi mình: “Đại ca ca, phiền ngài dẫn chúng ta đi xem quần áo.”
“Được, mời đi lối này.” Tiểu nhị mới cũng không để ý tên kia khiêu khích, dẫn thẳng hai người tới khu quần áo thiếu niên.
Tên tiểu nhị lười biếng vẫn thấy khó chịu, còn nhịn không được rống lên với theo: “Đừng cho bọn họ sờ loạn, chạm hư hay làm bẩn thì ngươi không gánh nổi trách nhiệm đâu!”
“Biết rồi.” Tiểu nhị mới nhàn nhạt đáp một tiếng, quay đầu bắt đầu giới thiệu cho hai mẹ con:
“Nơi này đều là quần áo cho thiếu niên, bộ áo giao lĩnh màu lam nhạt này được mua nhiều nhất. Chất liệu vải bông, mặc lên người rất thoải mái, hơn nữa lại nhẹ và thoáng, mặc vào mùa này là thích hợp nhất.”
Hắn vốn định giới thiệu mấy bộ vải thô rẻ tiền, kiểu dáng đơn giản trên tủ, nhưng nghe khách nói muốn loại tốt nên không thể dẫn ra chỗ đó được. Nếu hai người thấy giá không hợp, lúc ấy hắn giới thiệu loại rẻ hơn cũng chưa muộn.
Lý Nguyệt Lan nhìn nhìn, lại đưa tay sờ thử, chất vải quả thực rất êm, liền hỏi thẳng: “Bộ này giá bao nhiêu?”
“Bộ này làm từ vải bông nguyên chất, đắt hơn vải bố bình thường một chút, giá là 380 văn.” Tiểu nhị thấy tiểu ca nhi này hoạt bát đáng yêu, trong lòng yêu thích nên báo giá rất thật lòng.
Thực ra mức này không đắt. Quần áo vải bông và vải bố đương nhiên không thể cùng một giá, mấy bộ vải bố trên tủ kia ít nhất cũng phải hai trăm văn rồi. Đây cũng là lý do thời này đa số phụ nữ và ca nhi đều chọn mua vải về tự may, chứ mua đồ may sẵn thì quá đắt.
Giang Yển không hiểu giá cả cổ đại, cứ tưởng hai tiền bạc là đủ mua một bộ đồ kha khá. Còn Lý Nguyệt Lan đang lo không có chỗ nào để báo đáp hắn nên cũng muốn cố gắng mua đồ tốt một chút.
“Nương, bộ này mềm mại lắm, sờ thích thật.” Chúc Lê tuy không biết xem quần áo tốt xấu nhưng sờ vào cảm giác thế nào thì vẫn biết, hơn nữa màu sắc cũng đẹp.
Tên tiểu nhị ở cửa còn định cười nhạo hai kẻ nghèo kiết xác này không mua nổi, bỗng nghe Lý Nguyệt Lan sảng khoái nói: “Vậy lấy bộ này đi.”
Nói xong, nàng liền móc tiền ra trả.
Tiểu nhị đối diện sửng sốt một chút rồi phản ứng ngay lập tức, vội vàng đáp: “Được rồi, ta gói lại cho ngài ngay đây.”
Mua thịt, lại mua được quần áo đẹp cho Giang Yển ca ca, tâm trạng Chúc Lê rất tốt, nhảy chân sáo đi theo mẫu thân ra cửa. Chỉ là lúc đi ngang qua tên tiểu nhị lười biếng nọ, cũng không biết là cố ý hay vô tình, cậu lầm bầm lầu bầu một câu rất đúng lúc: “Sau này ta mà mở cửa tiệm, nhất định sẽ không thuê loại tiểu nhị lười biếng như vậy, hừ!”
“Ngươi!” Tên kia tức điên lên, định mắng chửi nhưng lại biết hai mẹ con này không nghèo như y tưởng, không dám làm lớn chuyện, chỉ đành nghẹn một bụng tức.
Hai người này rõ ràng có tiền mua áo vải bông mịn, lại cố tình mặc đồ bạc phếch đi dạo phố, giả nghèo giả khổ, đây chẳng phải cố ý chơi khăm muốn làm y mất mặt sao?! Bọn họ mà ăn mặc tử tế hơn một chút thì y đâu đến nỗi có thái độ đó!
Nghĩ đến đây, y càng thêm phẫn hận, ghét lây sang cả tiểu nhị mới kia, quát lên: “Nhìn cái gì mà nhìn?! Đừng tưởng vớ được món hời là có thể ở lại, may mắn thôi!”
Tiểu nhị mới bị rống cũng không so đo, chỉ nhún vai tiếp tục làm việc. Hắn biết đối phương mấy ngày nay tâm trạng không tốt vì chuyện gia đình, nhưng dù có không vui thế nào cũng không nên mang cảm xúc vào tiệm, còn trút lên đầu khách hàng.
Dạo này việc buôn bán vốn đã ế ẩm, chưởng quầy lại tuyển thêm người mới là hắn, rõ ràng là đã có ý kiến với tên kia. Vậy mà y không những không khiêm nhường hơn, lại càng lười biếng, còn giở thói nịnh trên đạp dưới đuổi bao nhiêu khách đi. Đến cuối cùng ai được giữ lại, còn cần phải nói sao?
Lý Nguyệt Lan và Chúc Lê không biết toan tính trong lòng hai người đó. Mua xong đồ cần thiết, đi ngang qua tiệm điểm tâm, Lý Nguyệt Lan còn cắn răng vào mua một phần bánh nhân hạt và ít mứt hoa quả, tốn mất 30 văn, lúc này mới thấy hơi xót tiền, dắt tiểu ca nhi nhà mình đi về.
Thôi kệ, hiếm khi có một lần, tốn thêm chút thì tốn, cùng lắm sau này mỗi ngày nàng đi hái thêm ít thảo dược. Rau trong vườn cũng chín rồi, lần tới có thể hái mang ra chợ bán. Nấm và rau nhà nàng hái vẫn rất được mọi người ưa chuộng.
Đường về vẫn đi nhờ xe bò của thôn, chỉ cần không phải túng thiếu đến mức một đồng tiền phải bẻ đôi, nàng sẽ không để con mình chịu khổ. Ca nhi thể lực vốn không bằng nam nhân, Lê ca nhi nhà nàng lại còn nhỏ, nếu đi bộ cả đi lẫn về, một hai lần không sao nhưng nhiều lần e rằng chân cẳng sẽ sinh tật.
Xe bò là của nhà thôn trưởng, người đánh xe là con trai thứ hai tên Tân Kiên Cường, một hán tử thân thể cường tráng.
Mấy lời đồn đại trong thôn y cũng có nghe qua, nhưng y thường xuyên chạy bên ngoài nên vốn không tin mấy chuyện đó. Hơn nữa nghe cha y nói, chuyện Lý Nguyệt Lan khắc phu khắc thân đều do nhà đại ca của Chúc đại phu tung ra để chiếm gia sản.
Sau này Lý Nguyệt Lan về thôn, Vương Vạn Phú trong thôn có ý đồ với nàng, thử một hai lần không được thì lời đồn khắc thân của hai mẹ con bỗng nhiên nhiều lên. Là ai giở trò, người sáng mắt đều nhìn ra được. Nhưng Vương Vạn Phú là nhà giàu, họ Vương lại là dòng họ lớn, thôn trưởng không thể vì hai mẹ con góa bụa này mà đối đầu với họ Vương, đành giả vờ như không biết.
Tân Kiên Cường còn trẻ, mới hai mươi, đang độ tuổi huyết khí phương cương. Tuy nghe lời cha không trêu chọc người nhà họ Vương nhưng y thực sự chướng mắt mấy chuyện ngầm Vương Vạn Phú làm. Cho nên khi gia nhân nhà đó lén tìm y, bảo y sau này đừng cho hai mẹ con Lý Nguyệt Lan đi nhờ xe, y chẳng thèm để ý.
Cha y bảo đừng gây chuyện chứ đâu bảo y làm chó săn cho Vương Vạn Phú. Cha y đường đường là thôn trưởng, bọn họ thật sự coi nhà họ Tân chết hết rồi sao mà dám sai bảo y?
Nghĩ vậy, thái độ của Tân Kiên Cường với hai mẹ con số khổ này lại càng tốt hơn, vui vẻ bắt chuyện: “Lý tỷ, Lê ca nhi, hai người ngồi đợi một lát nhé, nếu không có ai nữa thì chúng ta đi.”
Y có giờ về cố định, nếu có người trả thêm tiền thì y chờ, không thì đúng giờ là chạy. Ai chân chậm hay không để ý giờ giấc thì y không quản.
Lý Nguyệt Lan biết quy tắc của y, gật đầu rồi lấy hai văn tiền đưa ra.
Tân Kiên Cường cũng sảng khoái, chỉ nhận một văn, xoa xoa cái đầu nhỏ của Lê ca nhi rồi xua tay: “Trẻ con không tốn chỗ, không thu tiền.”
Chúc Lê biết Tân Kiên Cường là người tốt, liền rúc vào lòng nương, cười híp mắt cảm ơn: “Cảm ơn Tân thúc thúc, ta ngồi trong lòng mẫu thân, không tốn chỗ đâu ạ.”
“Được, nếu đông người thì ngươi ngồi như thế, còn nếu vắng thì cứ ngồi thoải mái.” Tân Kiên Cường cười lớn, đáp lời đầy hào sảng.
Nói là vậy chứ y biết thừa hơn nửa là không ngồi hết chỗ. Trừ ngày rằm hay lễ tết, xe bò của y vẫn luôn thừa chỗ. Có khi muốn chở thêm người, y còn phải đánh xe sang thôn bên hỏi thăm. Đều là người nhà quê quen đi bộ, trừ khi mua đồ nặng vác không nổi, đa số đều chọn đi bộ để tiết kiệm một hai văn tiền.
Hôm nay chờ được hai người là khá lắm rồi! Dù sao xe y chủ yếu chở hàng, ai muốn mua gì thì nhờ y mang từ thành về rồi y ăn chênh lệch, cái đó mới kiếm lời, chứ chở người chỉ là kiếm thêm tiền tiêu vặt thôi.
Nhưng không ngờ hôm nay vận khí của y lại tốt, một lát sau lại có thêm hai người tới, cũng là một lớn một nhỏ, mà lại còn là người quen.
“Chậc!” Tân Kiên Cường chẳng biết đây là vận may hay rủi, không ngờ hai người mới tới lại là tẩu phu lang của Lý Nguyệt Lan và con trai hắn.
Chuyện hai nhà trở mặt y cũng biết, sớm biết vậy lúc nãy đón mẹ con Lý Nguyệt Lan xong y đánh xe đi luôn cho rồi. Hy vọng đừng có cãi nhau trên xe, y không biết cách xử lý mấy vụ tranh chấp Tu La tràng của mấy phụ nhân đâu.
“Ái chà! Ta tưởng là ai? Đây chẳng phải là tiểu muội và Lê ca nhi sao? Mấy ngày không gặp, không nhận ra ta à?” Phu lang nhà họ Lý vừa thấy Lý Nguyệt Lan là đầy một bụng tức, giờ thấy hai người này còn có tiền đi xe bò thì càng khó chịu, lập tức mở miệng châm chọc.
“Tẩu phu lang nói đùa, vừa rồi ta cũng định chào ngươi đây.” Lý Nguyệt Lan cười nhạt, sau đó bảo Chúc Lê: “A Lê, mau chào người lớn đi.”
Chúc Lê bĩu môi, có chút không tình nguyện gọi: “Cữu cha, biểu ca.”
Vừa dứt lời, chưa đợi Lý gia phu lang phản ứng, con trai hắn là Lý Tuấn Hào đã không nhịn được mà lên tiếng oán trách: “Cô cô, tại sao ngươi không đính hôn với Vương gia? Vương gia có tiền, ngươi gả qua đó thì ăn mặc không lo, cha cũng không cần phải lo lắng tiền nhập học cho ta nữa.”
Cái vị cô cô này thật đúng là không biết điều. Vương gia giàu nứt đố đổ vách, chỉ đính hôn thôi đã cho mười lượng, nếu chờ bọn họ trưởng thành rồi cưới xin thì chắc chắn còn cho nhiều hơn, khi đó tiền đi học của hắn đâu còn là vấn đề.
Chỉ vì cô cô làm hỏng mối hôn sự này mà hắn chẳng mua nổi giấy bút mực, chỉ đành dùng loại rẻ tiền nhất. Ngay cả phu tử cũng bảo, luyện chữ thì giấy mực rất quan trọng, dùng giấy kém thế này làm sao viết ra chữ đẹp được? Không viết được chữ đẹp thì làm sao phu tử chú ý và coi trọng hắn đây?
Nghĩ đến đó, Lý Tuấn Hào nhìn cô cô và biểu đệ càng thêm gai mắt, không chút khách khí yêu cầu: “Cô cô, hôm nay ngươi đến nhà họ Vương xin lỗi đi, cứ bảo là trước đó bị bệnh, đầu óc không tỉnh táo mới từ chối, giờ hối hận lắm rồi.”
Lý Nguyệt Lan & Tân Kiên Cường: “…”
“Ngươi mới là kẻ đầu óc có bệnh!” Chúc Lê nghe gia đình này lại bắt đầu đánh chủ ý lên mình thì không thèm giả vờ ngoan ngoãn nữa, lập tức trợn trắng mắt đốp lại.
“Ngươi… Ngươi nói chuyện với biểu ca thế đấy à?!” Lý Tuấn Hào nhíu mày, vẻ mặt không vui nhìn Chúc Lê.
Tên nhóc biểu đệ này đúng là như lời phu tử nói, trẻ con không thể dạy. Rõ ràng trước kia ở trấn trên cũng ra dáng ca nhi, mới về thôn mấy ngày mà ăn nói đã thô bỉ như vậy, còn dám chống đối biểu ca, thật là hết thuốc chữa.
Hơn nữa hắn tự thấy mình cũng là muốn tốt cho biểu đệ mà thôi. Cha của biểu đệ đã chết, sau này nó chỉ là một ca nhi nhà quê không ai thèm lấy. Nếu vào được cửa nhà họ Vương, sau này lớn lên cũng dễ nói chuyện cưới xin, chứ không thì với cái tính khí thô lỗ này, ai mà thèm rước.
Cứu Rỗi Thiếu Gia Vạn Người Ghét
Đánh giá:
Truyện Cứu Rỗi Thiếu Gia Vạn Người Ghét
Story
Chương 15: Cũng là muốn tốt cho ngươi thôi
10.0/10 từ 30 lượt.
