Cưới Chiến Thần Tàn Tật Về Làm Thiếp Và Cái Kết
Chương 99
Chương 99
Suy cho cùng Hoắc Vô Cữu vẫn thấy chột dạ.
Tuy y không biết tại sao mình lại thấy chột dạ, nhưng khi y cúi xuống nhìn góc nghiêng của Giang Tùy Châu ngồi đấy thì lòng thầm thấy không chắc.
Tóm lại là lỡ để anh trông thấy dáng vẻ tức giận của mình rồi. Chưa kể, nếu chỉ nhìn bề ngoài, còn là tức giận vô cớ nữa.
Y không ngờ, lại có ngày y sợ chuyện này.
Ngày thường, trừ khi nhất thiết phải làm, bằng không y luôn làm việc thuận theo ý mình. Người sống trên chiến trường toàn lăn xả trong bùn, sĩ diện là thứ vô dụng nhất, nói gì đến mấy chuyện như khi không nổi nóng, tầm thường đến không thể tầm thường hơn.
Nhưng… để Giang Tùy Châu thấy, y vẫn cứ sờ sợ.
Y không nhận ra, y đã vô thức mang tư tưởng chỉ loài công đực mới có. Khi tán tỉnh bạn đời, nó phải xòe hết lông đuôi và tiếp cận đối tượng của mình bằng dáng vẻ lộng lẫy oai phong nhất, nhất quyết không để lộ phần đuôi xám ngoét cũn cỡn, gây mất duyên ra.
Hoắc Vô Cữu chỉ lo đứng đấy thấp thỏm.
Giang Tùy Châu ung dung cầm mấy quyển tấu chương để trên bàn lên, đọc sơ qua rồi thả xuống lại.
Anh ngước đầu nhìn Hoắc Vô Cữu.
“Đây là ‘không có gì cả’ mà ngày nào ngươi nói với ta đấy à?” Giang Tùy Châu hỏi.
Hoắc Vô Cữu khựng lại, lập tức hoàn hồn từ đống suy nghĩ rối bời.
Y toang mở miệng, rồi lại á khẩu không trả lời được.
Chốc sau, y lầm bầm phản bác: “Vốn không phải việc gì to tát mà.”
Giang Tùy Châu nhịp ngón tay một nhịp lên bàn.
“Ngươi lừa thêm mấy ngày nữa, trong kinh ắt xảy ra án mạng.” Anh nói. “Đến lúc đó, khắp thiên hạ đều sẽ truyền rằng, Hoắc Vô Cữu đối đãi khắc nghiệt với lão thần tiền triều, lạm sát trung lương, khi đấy, ngươi định nói rõ phải trái với ai đây?”
Hoắc Vô Cữu chẳng để tâm: “Cứ kệ, họ nói thế nào thì ghi vào sử sách thế đấy.”
Giang Tùy Châu bật nói lại: “Sao được chứ, sao có thể để sử gia chỉ trích ngươi như vậy, rồi để người đời sau xem?”
Giọng điệu của anh nghiêm túc đến lạ thường.
Hoắc Vô Cữu nghe vậy, nhìn thẳng vào mắt anh, y trông thấy sự hoảng loạn lướt qua trong khoảnh khắc Giang Tùy Châu ngẩng đầu lên.
“Ý ta là, ngươi không thể không quý trọng danh dự…”
Anh giải thích.
Bỗng nghe Hoắc Vô Cữu bật cười thành tiếng.
Quả nhiên Tĩnh Vương điện hạ không biết nói dối. Đâu ra muốn y phải quý trọng danh dự bản thân? Đây rõ ràng là vị điện hạ ‘thanh danh’ vang dội, lại khăng khăng một mực quý trọng danh dự của Hoắc Vô Cữu đấy chứ?
Hoắc Vô Cữu như thể biết bản thân được thiên vị nên dũng khí dâng trào, bước tới trước, ngồi xuống long ỷ, lấn Giang Tùy Châu qua một bên.
May sao long ỷ đủ rộng để nhét cả hai người. Nhưng dù vậy, hai người phải ngồi sát rạt nhau, Hoắc Vô Cữu duỗi tay ôm Giang Tùy Châu vào lòng.
Hoắc Vô Cữu thở dài một hơi, gác cằm lên vai Giang Tùy Châu, lúc y lại nói lần nữa, trong giọng tỏ rõ sự thỏa hiệp.
“Vốn không muốn để ngươi phải vì mấy chuyện này mà bận lòng.” Y nói. “Chẳng qua… Mấy chuyện thế này, đúng là ta không giỏi.”
“Dù ngươi lừa ta, nhưng ta nhận ra.” Giang Tùy Châu dịu giọng nói.
“Ngươi vẫn còn chưa khỏe.” Hoắc Vô Cữu nói.
Giang Tùy Châu phản bác: “Không phải hôm nay ta đã ra ngoài được rồi đấy à?”
Hoắc Vô Cữu nhăn mặt, nói một cách hung hăng: “Cho nên phải xử lý Mạnh Tiềm Sơn.”
“Ngươi mới là người đáng đem ra xử lý đấy.” Giang Tùy Châu không chút nể nang vươn tay véo tay Hoắc Vô Cữu.
Cơ bắp tay y rắn chắc đến như đá, véo mạnh vậy, trái lại làm đau tay của Giang Tùy Châu.
Anh ngượng ngùng rút tay về, bỗng nghe tiếng cười nghèn nghẹn của Hoắc Vô Cữu.
Giang Tùy Châu đỏ tai, không thèm quan tâm đến y nữa, sắp xếp gọn gàng đống tấu chương bị Hoắc Vô Cữu quăng đầy bàn rồi mở từng quyển ra đọc.
“Ta đã khỏe hơn nhiều rồi, mấy chuyện này, có thể xử lý giúp ngươi.” Giang Tùy Châu nói.
Điều này hoàn toàn đúng. So với Hoắc Vô Cữu, một vị Đại tướng chỉ biết múa thương hét giết, thì anh, với tư cách là giáo viên lịch sử từ hơn ngàn năm sau du hành xuyên thời gian đến đây, chí ít hiểu các đại thần của triều Nam Cảnh ngày nay như nắm trong lòng bàn tay.
Nói chung, anh biết tất tần tật người đó là ai, tính tình ra sao, đương nhiên cũng biết ai có thể sử dụng, ai không yên phận.
Hoắc Vô Cữu lại không chịu.
“Ngươi còn chưa khỏe hẳn, đừng rảnh rỗi sinh nông nỗi.” Y nói.
Giang Tùy Châu nghiêng mặt qua lẳng lặng nhìn y.
Hoắc Vô Cữu lấy làm bất mãn, trưng bản mặt hung tơn, chặc lưỡi rồi không nói lời nào.
Ngay giây sau, y sáp tới hôn cái chóc lên môi Giang Tùy Châu như thể hả giận rồi nói: “Muốn đi làm cũng được, nhưng phải để ta đi theo.”
Giang Tùy Châu không từ chối.
Bấy giờ Hoắc Vô Cữu mới chịu thỏa hiệp, đẩy tất cả thư từ trên bàn đến trước mặt Giang Tùy Châu.
Có điều, ở góc khuất tầm nhìn của Giang Tùy Châu, y xoay tay, giấu đi phong thư do Chiêu Nguyên Đế đích thân viết.
Ngọn đèn bập bùng, thỉnh thoảng phát ra tiếng bấc cháy tí tách. Giang Tùy Châu chỉ tập trung xem tấu chương, Hoắc Vô Cữu bèn ngồi canh một bên, không lên tiếng, lẳng lặng ngắm nhìn anh.
Những ngày qua, Hoắc Vô Cữu ghét Ngự Thư Phòng đến cùng cực, nhưng lại không thể không tới, đành phải cố dằn sự chán ghét xuống.
Nhưng vào khoảnh khắc này, y lại cảm thấy Ngự Thư Phòng đèn đuốc sáng trưng, bốn bề yên tĩnh, là nơi đẹp nhất trong thiên hạ.
Điều gây nên sự khác biệt này, chẳng qua là thêm một người mà thôi.
Người này chính là phép nhiệm màu của khoảnh khắc này.
Y dõi mắt nhìn anh một cách say đắm mà lại an yên, Giang Tùy Châu thì chỉ hoàn toàn tập trung vào vụ việc trên tay.
Hồi lâu sau, y từ từ đặt quyển cuối cùng xuống bàn.
“Ngoại trừ mấy cái này, có phải còn xảy ra chuyện gì nữa không?” Anh ngẩng đầu hỏi Hoắc Vô Cữu.
Hoắc Vô Cữu tạm chưa hoàn hồn, trả lời chậm nửa nhịp: “Gì?”
Giang Tùy Châu kiên nhẫn lặp lại lần nữa.
Ấn đường Hoắc Vô Cữu giật nhẹ, ngoài mặt vẫn tỉnh rụi: “Sao hỏi vậy?”
Giang Tùy Châu thở dài.
“Chỉ mấy chuyện này, sao có thể khiến ngươi tức giận đến vậy chứ?” Anh nói.
Hoắc Vô Cữu cũng không biết tại sao Giang Tùy Châu hiểu rõ y vậy. Đương nhiên điều này khiến y rất khoái chí, nhưng khi y muốn giấu chuyện gì, thì lại hơi bị phiền muộn.
—Chỉ hơi hơi thôi.
Hoắc Vô Cữu tạm giữ im lặng, ở trong mắt Giang Tùy Châu thì là y ngầm thừa nhận.
Nhưng dù ngầm thừa nhận thì vẫn không chịu nói gì.
Sắc mặt Giang Tùy Châu thoáng chốc trở nên sa sầm.
Anh đã ráng nhịn mấy ngày rồi, nhịn rồi nhịn đến hôm nay, anh không nhịn được nữa.
Trong cung xảy ra đại loạn, liên lụy thiên hạ cũng loạn lạc theo. Nhưng chuyện gì Hoắc Vô Cữu cũng giấu anh, không cho anh biết, tựa như đang cố gắng bảo vệ anh một cách cẩn thận dưới đôi cánh của mình.
Anh biết Hoắc Vô Cữu có lòng, nhưng anh không muốn như vậy.
Anh từng đọc nhiều sách lịch sử, biết việc thay triều đổi đại có bao nhiêu sóng gió. Đây không phải việc một mình y có thể gánh vác, anh cũng không muốn Hoắc Vô Cữu gánh vác một mình.
Anh rõ ràng có thể sánh bước cùng Hoắc Vô Cữu, nhưng Hoắc Vô Cữu lại không chịu.
Anh nhịn suốt mấy ngày liền, mãi đến lúc sức khỏe khá hơn, có thể tự đi lại, mới tới bắt tại trận Hoắc Vô Cữu, chỉ để có đủ nhân chứng vật chứng, không đường chống chế.
Nhưng đến lúc này rồi, Hoắc Vô Cữu vẫn giấu không cho anh biết.
Giang Tùy Châu mím môi, lẳng lặng nhìn Hoắc Vô Cữu, không nói một lời.
Hoắc Vô Cữu phát giác ngay có điều không ổn.
“Sao vậy?” Y hỏi vội, vươn tay định chạm vào Giang Tùy Châu.
Bàn tay vươn ra bị Giang Tùy Châu hất thẳng ra.
Sức không lớn, nhưng Hoắc Vô Cữu không chống lại được.
“Hoắc Vô Cữu.” Giọng của Giang Tùy Châu thoáng chút nghẹn ngào. “Nếu ngươi thích ta, thì ngươi nên thành thật.”
Hoắc Vô Cữu luống cuống.
“Không phải, không phải ta cố ý giấu ngươi, chẳng qua chuyện này…” Y có chút khó nói.
Chẳng qua chuyện này quá nát, chính y không cách nào nghĩ thông, không có chủ ý, nên càng không nỡ để Giang Tùy Châu phải bận lòng.
Y chỉ là… không nỡ, thật sự không nỡ.
Y lại nghe Giang Tùy Châu hỏi: “Chuyện gì?”
Giọng lạnh đến Hoắc Vô Cữu không chịu nỗi.
Y cắn răng, rút ra phong thư giấu ở kẽ hở trên bàn, dúi vào tay Giang Tùy Châu bằng thái độ thấy chết không sờn.
“Không phải chuyện gì to tát.” Y vẫn cứ mạnh miệng.
Giang Tùy Châu cụp mắt, mở phong thư ra.
Phong thư được viết bằng mực đỏ, con dấu trên đó rõ ràng là con dấu của Chiêu Nguyên Đế.
Thư viết rất có lòng, thậm chí từng câu từng chữ đều thể hiện rõ sự quan tâm cũng như mừng rỡ. Chiêu Nguyên Đế mừng vì hai chân của Hoắc Vô Cữu không bị tàn phế, sức khỏe bình phục, rồi lại trách móc y không chịu báo cho mình biết sớm, không mau chóng về triều. Nghe nói hiện tại Nam Cảnh bị công phá, là do Hoắc Vô Cữu làm, Chiêu Nguyên Đế càng mừng hơn, chỉ hỏi Hoắc Vô Cữu định sắp xếp bước tiếp theo thế nào, rồi ông phải khen thưởng hậu hĩnh cho Hoắc Vô Cữu ra sao.
Sức khỏe của Chiêu Nguyên Đế rất kém, nhưng ông viết phong thư này vừa lưu loát vừa dài. Phần cuối của thư, thậm chí có thể mơ hồ thấy rằng ông cầm bút không vững, chữ viết của ông run rẩy, nhưng ông vẫn viết.
Giang Tùy Châu lẳng lặng đọc hết thư, rồi gấp lại.
“Vậy nên, ngươi bực bội là do phong này, đúng không?” Giang Tùy Châu hỏi.
Hoắc Vô Cữu ậm ờ đáp lại một tiếng, đưa tay định lấy lại thư.
Trông thấy dáng vẻ trốn tránh của y, rõ ràng đang tự lừa mình dối người.
Giang Tùy Châu đưa tay sang bên, làm Hoắc Vô Cữu bắt hụt.
“Ngươi biết phải đối mặt với điều này.” Giang Tùy Châu nói. “Đó là lý do tại sao ngươi cho quân đội canh gác Nam Cảnh nghiêm ngặt, nhưng lại không có hành động nào khác, đúng không?”
Hoắc Vô Cữu không trả lời.
Giang Tùy Châu biết, đối với y mà nói, đây là một lựa chọn hết sức khó khăn.
Sau giây phút im lặng, y khe khẽ thở dài, vươn tay bao bọc lấy mu bàn tay của Hoắc Vô Cữu.
“Từ phong thư này, ngươi nhận ra được gì?” Anh hỏi.
Hoắc Vô Cữu không lên tiếng, lật tay nắm lại tay của Giang Tùy Châu.
Giang Tùy Châu lẳng lặng nắm tay y.
Y có một phỏng đoán, phong thư này, giúp anh khẳng định phỏng đoán của bản thân.
Nếu Chiêu Nguyên Đế và Hoắc Ngọc Diễn đồng lòng, như vậy ngôi vị Hoàng đế cũng như Thái tử là của hai cha con họ hết, Hoắc Ngọc Diễn không cần phải lo được lo mất, mạo hiểm lén lút liên lạc với đại thần địch quốc, chỉ vì hại chết Hoắc Vô Cữu.
Nếu Chiêu Nguyên Đế cũng muốn Hoắc Vô Cữu chết thì Hoắc Ngọc Diễn không cần phải tốn công tốn sức đến vậy.
Hiện tại xem ra, có khả năng cao là Chiêu Nguyên Đế hoàn toàn không hay biết gì về hành động của Hoắc Ngọc Diễn.
Anh bỗng nghe Hoắc Vô Cữu nghiến răng nghiến lợi, hạ thấp giọng.
“Hai cha con họ cũng không chịu thương lượng cho xong.” Y nói: “Rốt cuộc có muốn mạng của ta hay không, cho một câu trả lời chắc chắn.”
Giọng điệu của y rất hung dữ, Giang Tùy Châu lại có thể nghe thấy sự khổ sở trong đó.
Hoắc Ngọc Diễn và Chiêu Nguyên Đế, nói sao cũng là cha con. Nếu cả hai đều bất nhân bất nghĩa, Hoắc Vô Cữu có thể lập tức phái quân về phía bắc chống lại họ, nhưng Chiêu Nguyên Đế lại trước sau như một, vẫn luôn là người chú yêu thương y.
Y không xuống tay được, trái lại bị buộc vào thế tiến thoái lưỡng nan.
Giang Tùy Châu nhẹ nhàng cầm tay y.
“Ta trái lại có một cách.” Anh nói. “Dù thế nào đi chăng nữa, chúng ta cũng có thể giải quyết tạm thời vấn đề nan giải trước mắt.”
Hoắc Vô Cữu ngước mắt nhìn anh: “Cách gì?”
Tuy nhiên, Giang Tùy Châu im lặng nhìn y một lúc, khi anh cất giọng lại lần nữa, đột nhiên thay đổi chủ đề.
“Nói cho ngươi biết cũng được.” Anh hơi ngước lên, nheo mắt nhìn Hoắc Vô Cữu. “Nhưng ngươi phải hứa với ta, từ nay về sau, dù có chuyện gì đi chăng nữa cũng không được phép giấu ta.”
Hoắc Vô Cữu cúi gục đầu, không trả lời.
Y chưa từng yêu ai, chỉ biết phải dành cho người ấy những điều tốt đẹp nhất, thay người ấy ngăn chặn những điều tồi tệ nhất.
Nếu lại có chuyện khiến người ta hậm hực như vậy nữa thì lựa chọn của y, chắc chắn vẫn không thay đổi.
Y lại nghe Giang Tùy Châu nói tiếp: “Ta hiểu tấm lòng của ngươi, nhưng ta cũng thích ngươi giống vậy, ngươi không thể tước đoạt quyền lợi che mưa chắn gió cho ngươi của ta được.”
Hoắc Vô Cữu rung động.
Y nhìn Giang Tùy Châu không chớp mắt.
Y chưa từng cảm thấy rằng mình cần sự bảo vệ của bất cứ ai, chứ đừng nói đến việc y cần dựa dẫm vào bất cứ ai. Mọi người đều dạy y phải tự lập và tự cường, chỉ duy nhất Giang Tùy Châu lặng lẽ nói với y rằng anh sẽ che mưa chắn gió cho y.
Y không thể khống chế trái tim đang đập thình thịch của mình. Lồng ngực y nóng bừng, đến nỗi gân xanh trên mu bàn tay cũng phồng lên. Môi anh giật nhẹ, đang định nói thì nghe Giang Tùy Châu tiếp tục.
“Huống hồ, ngươi là thiếp của ta đấy. Ta nói gì ngươi phải nghe nấy, không được phép gạt ta.”
Sắc mặt Hoắc Vô Cữu thay đổi ngay tức thì.
Giây sau, trời đất quay cuồng.
Giang Tùy Châu chợt hoa mắt, ngay sau đấy thấy đau ở eo, cuối cùng thì bị n
hấc lên, ép chặt xuống bàn.
Ngay đúng lúc này, tiếng nghiến răng nghiến lợi của Hoắc Vô Cữu vang lên trên đỉnh đầu của anh.
“Ngươi nói ai là thiếp?”
Giang Tùy Châu ngước mắt lên, một bóng đen áp sát anh.
Dưới bóng đen ấy, là đôi mắt hổ đói của Hoắc Vô Cữu, đang nhìn chằm chằm anh một cách hung dữ.
Cưới Chiến Thần Tàn Tật Về Làm Thiếp Và Cái Kết
Đánh giá:
Truyện Cưới Chiến Thần Tàn Tật Về Làm Thiếp Và Cái Kết
Story
Chương 99
10.0/10 từ 50 lượt.
Truyện Cưới Chiến Thần Tàn Tật Về Làm Thiếp Và Cái Kết
Story
Chương 99
