Cưới Chiến Thần Tàn Tật Về Làm Thiếp Và Cái Kết
Chương 100
Chương 100
Giang Tùy Châu hít sâu một hơi, đưa tay đẩy y ra: “Đừng làm rộn!”
Hoắc Vô Cữu lại không nghe lời anh, chỉ đè chặt anh xuống bàn.
“Hơi ngươi đấy, ai là thiếp?” Hoắc Vô Cữu mài răng ken két.
Không biết bé thỏ này từ đâu học được ngón nghề chọt trúng nỗi đau, còn chọn ngay thời điểm người ta cảm động, tạt một chậu nước lạnh.
Y giận, Giang Tùy Châu lại cảm thấy buồn cười.
“Ngươi vốn là thiếp mà.” Anh nói một cách nghiêm túc. “Vào Vương phủ từ cửa bên, không được vào bằng cửa chính — Bây giờ mới được bao tháng đâu, sao ngươi quên mất rồi?”
Hoắc Vô Cữu nhào qua định cắn anh.
Giang Tùy Châu thấy thế vội tránh né. Trong giây lát, hơi thở của họ hòa lẫn vào nhau.
Dần dần, nhịp thở của hai người trở nên nặng nề hơn, thậm chí vì Hoắc Vô Cữu đang đè lên anh, sát vào mình nên hai người gần như dán sát vào nhau.
Những lúc như thế này, dễ có những phản ứng khó tả nhất.
Giang Tùy Châu ngay lập tức nhận ra điều đó. Anh giương mắt nhìn lên, trông thấy đôi mắt đen khép hờ của Hoắc Vô Cữu, đang nhìn chằm chằm anh, Giang Tùy Châu cảm nhận được ngọn lửa ấy, đang bùng cháy cả trong mắt Hoắc Vô Cữu.
Sau lưng anh là Ngự Thư Phòng trang nghiêm, rồng khắc trên cột vàng đang mở to mắt, đoan chính nghiêm túc.
Giang Tùy Châu hết hồn, vội vàng đẩy Hoắc Vô Cữu ra.
Muốn đẩy Hoắc Vô Cữu ra không phải việc dễ, trừ phi Hoắc Vô Cữu tự nguyện.
Giang Tùy Châu càng đẩy, Hoắc Vô Cữu càng ép chặt, Giang Tùy Châu không ngăn cản được, lưng dần dần đè lên đống tấu sớ xếp đống trên bàn.
Một lúc sau, Hoắc Vô Cữu thở hổn hển rồi buông anh ra, khi y nhìn lại anh, đôi mắt đen nhánh, đã nóng đến phỏng lòng người.
Hoắc Vô Cữu cũng nhận ra, được đằng chân lên đằng đầu kiểu này, rõ ràng không phải giày vò Giang Tùy Châu, mà là y.
Y vẫn nhớ rằng vết thương của Giang Tùy Châu chưa lành hẳn, không thể làm bậy được.
Y cố đốt lửa, cuối cùng cũng phải tự cố chịu, ráng mà dập lửa.
Hoắc Vô Cữu lấy làm phiền muộn, ngoài miệng lại không chịu thua, nghiến răng đến kế bên tai của Giang Tùy Châu, há miệng cắn ngay.
Tuy nhiên, trông thì rất đáng sợ nhưng khi cắn vào tai của Giang Tùy Châu, lại chỉ m*t nhẹ một cái, trái lại khiến cho Giang Tùy Châu co rúm lại, cảm giác xương cốt nửa bên đấy tê rần hết.
“Không phải nói ta là thiếp sao?” Hoắc Vô Cữu nghiến răng nghiến lợi. “Những lúc thế này, không phải nên để người là thiếp như ta hầu hạ Vương gia đàng hoàng à?”
… Đúng là thù dai.
Giang Tùy Châu đẩy vai y, bấy giờ Hoắc Vô Cữu mới miễn cưỡng buông anh ra.
“Không phải.” Giang Tùy Châu nói một cách bất đắc dĩ, dỗ dành lấy lệ. “Ngươi là vợ lớn, là Vương phi, được chưa?”
Hoắc Vô Cữu ngồi về lại long ỷ, thuận tay kéo Giang Tùy Châu về lại trong lòng, tuy vẫn rất bất mãn, nhưng vẫn rộng lòng bỏ qua cho anh.
“Vậy thì còn được.” Y hừ lạnh, nếu không biết nội dung lời y nói, nhìn từ ngoài vào còn tưởng y đang nghiêm túc ngồi bài binh bố trận trong doanh trại.
Giang Tùy Châu không nhịn được bật cười thành tiếng.
Anh bỗng nghe Hoắc Vô Cữu nói tiếp.
“Thế thì ngươi không được lấy lệ với ta.” Y nói. “Tam thư lục lễ, chiếu sắc phong, một thứ cũng không thể thiếu đó.”
—
Mặc dù Hoắc Vô Cữu là người độc đoán chuyên quyền nhất trong thiên hạ, nhưng suy cho cùng y vẫn có một điểm yếu, buộc y không thể không có những ngoại lệ.
Tuy y vẫn không tình nguyện để Giang Tùy Châu ra ngoài, nhưng y không thể ngăn cản anh, sau khi lằng nhằng một hoặc hai ngày, y đã thỏa hiệp.
Giang Tùy Châu được tự do, chuyện đầu tiền là đi đến Ngự Thư Phòng, thương lượng với Hoắc Vô Cữu việc viết một phong thư cho Chiêu Nguyên Đế.
Dù phỏng đoán của anh có đến hơn nửa là thật thì vẫn phải cẩn thận. Anh bảo Hoắc Vô Cữu châm chước câu chữ, viết rõ tình hình bây giờ của Nam Cảnh, nói thêm lần khởi binh này quá gấp rút, các hạng mục công việc của Nam Cảnh hiện đang rối tung. Thành ra y định ở lại Nam Cảnh, thu xếp đâu vào đấy khu vực phía nam Trường Giang rồi sẽ về triều trình diện.
Trong thư nhớ viết thêm, triều chính hiện giờ đang thiếu người, không thể sử dụng hết toàn bộ quan viên Nam Cảnh, cần Chiêu Nguyên Đế điều động phân bổ nhân lực. Giang Tùy Châu liệt kê một danh sách quan viên, toàn là những đại thần của Bắc Lương, năm đó đi theo cha con Hoắc Vô Cữu, xem như là thuộc phe của họ.
Danh sách do Giang Tùy Châu liệt kê rất kỹ càng, trên có phụ tá Lão Hầu gia năm đó, dưới có các quan viên quy thuận Hoắc Vô Cữu trước khi Chiêu Nguyên Đế lên ngôi, còn có mấy triều thần mà đến Hoắc Vô Cữu cũng không nhớ tên, làm cho y thoáng sững người.
“Sao ngươi rành dữ vậy?” Hoắc Vô Cữu ngồi kế bên, không khỏi lấy làm ngạc nhiên.
Giang Tùy Châu lướt mắt nhìn y.
Đương nhiên y phải rành rồi. Đừng nói hiện giờ họ thuộc phe nào, đến cả việc sau này họ sinh mấy đứa con, chết năm bao nhiêu tuổi, đạt được những thành tựu gì, Giang Tùy Châu biết rất rõ.
Sau khi viết xong danh sách, anh dò lại một lượt, xác nhận đây đều là những người đáng tin, rồi để lại một phần thế lực nhất định ở Bắc Lương, bấy giờ mới giao danh sách cho Hoắc Vô Cữu, để y sao chép.
“Bằng cách này, ngươi ít nhiều có thể thử được tấm lòng của chú ngươi.” Giang Tùy Châu nói: “Nước cờ này, có tiến có lui, sau này chúng ta có thể vừa đi vừa tính.”
Khi danh sách này được đưa đến bàn của Chiêu Nguyên Đế, xem như Hoắc Vô Cữu viết rõ ràng ý nghĩ của bản thân lên giấy — y đoạt được Giang Nam, đưa các quan viên thuộc phe của mình đến cai quản nó.
Nếu Chiêu Nguyên Đế tin tưởng y, sẽ chỉ cho rằng vì y hiểu rõ những người này nên sẵn lòng bổ nhiệm họ. Nếu Chiêu Nguyên Đế không tin tưởng y, sẽ tin ngay rằng, y muốn toàn bộ Giang Nam thuộc về thế lực của mình, chắc chắn ông sẽ không đồng ý để Hoắc Vô Cữu bành trướng thế lực của mình.
Nếu vậy, song phương rơi vào thế đối lập hoàn toàn. Bấy giờ Hoắc Vô Cữu có quân có đất, bản thân lại đang ở Giang Nam, có thể độc lập tự trị, hậu quả tệ nhất cùng lắm là trở mặt với Giang Bắc, mỗi bên cát cứ một phương.
Về phần lấy tên gì…
Nếu Hoắc Vô Cữu bằng lòng tự lên ngôi, thì không còn gì tốt bằng; nếu y có điều vướng mắc, Giang Tùy Châu không ngại làm vị tân đế giết anh đoạt ngôi, thay Hoắc Vô Cữu chèo chống một đất nước, làm hậu thuẫn cho y.
Dù sao việc tới nước này, đã không thể quan tâm đến tiến trình lịch sử nữa rồi.
Trong mấy ngày bị bệnh, Giang Tùy Châu cũng suy nghĩ đến chuyện này rồi. Bắt đầu từ khoảnh khắc anh đến đây thì anh đã trở thành cánh bướm, uốn cong lịch sử, khiến nó khác hẳn ban đầu.
Anh biết phải tôn trọng lịch sử, nhưng bản thân anh hiện giờ đang ở giữa dòng thời gian này, cảm thấy thứ cần được tôn trọng chính là con người trong đoạn lịch sử này.
Anh không muốn vì duy trì quỹ tích mà để kẻ ác tiếp tục làm ác, để trung thần lương tướng phải chết không yên, để lê dân bá tánh chịu cảnh lầm than — quan trọng hơn hết, anh không thể trơ mắt nhìn Hoắc Vô Cữu giống như kiếp trước, ủng hộ người anh họ tâm địa xấu xa lên ngôi vua để rồi một thân một mình đi Dương Quan, bảo vệ mảnh đất hoang vu nhưng lại là nơi lưu giữ hình ảnh tươi đẹp nhất trong trí nhớ của y.
Anh muốn Hoắc Vô Cữu mà anh thích, có thể phóng khoáng ngời ngợi cả một đời.
Nếu đã vậy, anh phải làm không ít việc, nếu phải làm, thì làm cho tới cùng.
Anh chỉ giữ riêng những ý nghĩ này ở trong lòng, không có nói cho Hoắc Vô Cữu. Đương nhiên Hoắc Vô Cữu hoàn toàn không hay không biết, lúc này đang cầm bút, có chút nôn nóng, nhưng lại ráng ép mình viết theo tờ danh sách đó.
Giang Tùy Châu đang lẳng lặng nhìn thì nghe Hoắc Vô Cữu vừa viết vừa nói.
Giang Tùy Châu lại nhìn y.
“Vẫn chưa xong đâu.” Anh nói. “Ngươi đừng hòng nhốt ta.”
Hoắc Vô Cữu hết cách, tuy trong lòng không yên cũng chẳng vui, lại không dám nói ra miệng, chỉ đành trút hết giận lên người Lý Trường Ninh, trách cứ ông bốc thuốc không hiệu quả, để Giang Tùy Châu đến giờ vẫn chưa khỏe hẳn.
Lý Trường Ninh biết tỏng một người bị tình yêu quật khó nhây cỡ nào, nên khi nghe chỉ trích mình, chỉ xem như gió thổi bên tai.
Đợi đến khi Hoắc Vô Cữu đi rồi, ông mới khẽ khàng nói với Ngụy Khải một câu.
“Nếu loài chó có cảm xúc bất ổn, cứ thích cắn xé đồ đạc, vô cớ sủa ầm ĩ, thì đó là dấu hiệu báo nó đang tìm bạn đời.” Ông nói.
Ngụy Khải khó hiểu hỏi lại: “Ông nói gì?”
Hắn thấy Lý Trường Ninh cười mỉm, một cách thâm thúy.
“Không có gì.” Ông nói. “Chẳng qua muốn nói cho ngươi biết, ta không chỉ biết chữa bệnh cho người, mà còn hiểu biết về các chứng bệnh ở động vật nữa.”
—
Trong mấy ngày qua, Giang Tùy Châu chỉnh đốn lại danh sách tất cả quan viên trong ngoài kinh thành hiện tại.
Anh tìm ra một vài người không đủ chính kiến, nhưng rất có năng lực, hoặc dùng vũ lực uy h**p, hoặc dùng lợi lộc dụ dỗ, đồng thời để Hoắc Vô Cữu sắp xếp binh lính và tướng lĩnh dưới trướng y đến giám sát chặt chẽ, sau đó cho họ lần lượt tiếp quản sự vụ ở các quận huyện.
Có sự điều động của những quan viên này, Hoắc Vô Cữu có thể từ từ rút quân rồi chuyển qua đóng chốt bên ngoài thành để trấn giữ. Mấy ngày sau, khắp chốn của Nam Kinh dần dần khôi phục trật tự ban đầu.
Dù sao đối với bách tính mà nói, ảnh hưởng của quan phụ mẫu lớn hơn Hoàng đế nhiều. Chỉ cần có Thanh thiên đại lão gia ngồi trong nha môn thì họ quan tâm gì người ngồi trong Kim Loan Điện là thần thánh phương nào.
Thành Lâm An cũng vậy thôi. Dưới sự lựa chọn của Giang Tùy Châu, các quan viên dần dần quay trở lại vị trí cũ, bởi vì Hoắc Vô Cữu đã khiến họ thấp thỏm sợ hãi trong những ngày qua, bây giờ lại có Giang Tùy Châu ở đây, hầu hết các quan viên đều cảm thấy như có chỗ dựa, dần dần quay về triều.
Vấn đề còn sót lại, một là chưa thanh toán sạch nòng cốt của đảng Bàng, hai là lão thần Nam Cảnh thuộc phe Tề Mân.
Đối với Tề Mân, Giang Tùy Châu không nỡ bỏ.
Anh biết Tề Mân có tài, biết ông đức cao vọng trọng, lại biết trong lịch sử ông bị hại chết bởi thế lực của Bàng Thiệu. Anh không đành lòng để quốc gia thiếu mất Tề Mân, chưa kể hiện tại trong triều đang độ hoang mang, anh cần Tề Mân bình định.
Sắp xếp xong xuôi những việc quan trọng, anh bèn tự mình đi một chuyến đến phủ đệ của Tề Mân.
Sức khỏe của anh chưa hồi phục hoàn toàn, chỉ cần hoạt động hơi nhiều thì sắc mặt trắng bệch. Hoắc Vô Cữu không đồng y cho anh xuất cung, nhưng không cản được Giang Tùy Châu, cuối cùng đành kiên quyết đi theo Giang Tùy Châu, lên xe đến Tề phủ.
Bên ngoài phủ Thái thường lệnh vẫn bị canh gác nghiêm ngặt.
Lúc Giang Tùy Châu xuống xe đi vào phủ, thấy người hầu trong phủ đều câm như hến, thậm chí không dám ngẩng đầu lên.
Có điều, dù không khí trong Tề phủ nặng nề, lại vẫn rất trật tự, có thể thấy tuy Hoắc Vô Cữu giám sát chặt chẽ nhưng cũng không hề đối xử hà khắc với họ.
Giang Tùy Châu và Hoắc Vô Cữu đi song song, người hầu dẫn họ đi thẳng đến viện của Tề Mân.
Viện của ông rất đơn sơ mộc mạc, trong cái sân nho nhỏ trồng đầy cây ngô đồng. Giang Tùy Châu vừa bước lên bậc thang, chợt thấy Hoắc Vô Cữu bước lên trước anh một bước, đẩy cửa phòng ra, rồi quay qua dìu anh.
Động tác của y trông rất độc đoán, kiểu không cho phép ý kiến, nhưng cảm giác cẩn thận chăm chút toát ra trong từng cử chỉ, giống như một con rồng khổng lồ đang trông chừng kho báu của mình.
Giang Tùy Châu đành phải thuận theo ý y, vào phòng của Tề Mân.
Bấy giờ Tề Mân đang ngồi bên song cửa sổ đóng kín, trong tay cầm một cuốn sách.
Nghe tiếng đẩy cửa cùng tiếng bước chân, ông không ngẩng đầu lên, chỉ lẳng lặng lật một trang sách, nói một cách dửng dưng: “Hoắc tướng quân, giữ mạng của lão hủ này lâu vậy, cuối cùng không nhịn được nữa rồi à?”
Dứt lời, ông đặt sách xuống bàn.
“Nếu muốn khuyên lão hủ quy thuận, ngài có thể về rồi. Nếu muốn mạng của lão hủ, ngài cứ tự nhiên.”
Ông nói xong, ngước mắt lên, nhìn về phía đối phương.
Ngay sau đấy, biểu cảm trấn tĩnh thấy chết không từ của ông, như đứng hình trên mặt.
“Tĩnh Vương điện hạ?” Ông đứng phắt dậy, đang định nói tiếp lại vừa hay nhìn về phía sau Giang Tùy Châu.
Hai người rõ ràng phải như nước với lửa, ngươi chết ta sống, hiện tại lại sóng vai nhau đứng ở đấy. Hoắc Vô Cửu, kẻ phản bội đã g**t ch*t Hoàng thượng, còn đang dìu tay Tĩnh Vương điện hạ, bộ dạng cẩn thận cứ như thể đang đang che chở một món bảo bối dễ vỡ.
Đôi mắt của Tề Mân đảo qua đảo lại giữa hai người họ, nói không nên lời.
—
Tác giả có lời muốn nói:
Tề Mân: Lão hủ khảng khái chịu chết, kết quả hai người cho ta xem cảnh hai người anh anh em em nồng thắm???
Cưới Chiến Thần Tàn Tật Về Làm Thiếp Và Cái Kết
Đánh giá:
Truyện Cưới Chiến Thần Tàn Tật Về Làm Thiếp Và Cái Kết
Story
Chương 100
10.0/10 từ 50 lượt.
Truyện Cưới Chiến Thần Tàn Tật Về Làm Thiếp Và Cái Kết
Story
Chương 100
