Cưới Chiến Thần Tàn Tật Về Làm Thiếp Và Cái Kết

Chương 101


Chương 101


Trong lúc Tề Mân chưa biết nên nói gì, Giang Tùy Châu đã bước lên trước, đứng trước mặt Tề Mân, mỉm cười gật đầu với ông: “Tề đại nhân.”


Tầm mắt của Tề Mân ngừng lại trên người anh và Hoắc Vô Cữu một lúc rồi mới ngồi ngay ngắn lại, nói: “… Điện hạ ngồi xuống trước đã.”


Giang Tùy Châu vâng lời, ngồi xuống ghế trước mặt Tề Mân.


“Hôm nay đến quấy rầy, là có một số việc muốn thương lượng với Tề đại nhân.” Giang Tùy Châu dịu giọng nói.


Tề Mân trầm ngâm một lúc rồi nói: “Dạo gần đây, thần cũng nghe được một số tin đồn. Ban đầu nói sao thần cũng không muốn tin, nhưng bây giờ xem ra có lẽ tin đồn đó là sự thật.”


Giang Tùy Châu phần nào đoán được ông đang nói về chuyện gì.


Hiện tại Hoắc Vô Cữu đang chiếm cứ Hoàng thành, Hoàng thượng đã chết, còn Tĩnh Vương điện hạ là anh thì lại sống chết không rõ. Hoàng cung không phải một đỉnh núi cao hiếm người, từ trước đến nay, sống chết của một người luôn rõ đến không thể rõ hơn.


Nếu không nói là chết, vậy chắc chắn còn sống.


Mối quan hệ giữa Tĩnh Vương và Hoắc Vô Cữu phức tạp đến cỡ nào, người trong thiên hạ đều hay. Hiện giờ Hoắc Vô Cữu đắc thế, giam giữ Tĩnh Vương lại không giết, nguyên nhân trong đấy, hiển nhiên rất đáng để xem xét.


Giang Tùy Châu đã đoán được, nên nay, anh khá thoải mái khi đối mặt với sự chất vấn của Tề Mân.


“Nếu nói là Hoắc tướng quân cứu ta khỏi biển lửa, vậy thì tin đồn đương nhiên là thật.” Giang Tùy Châu nói một cách bình thản.


Tề Mân nhìn chằm chằm anh trong chốc lát.


“Vậy, tất cả sắp xếp trong ngoài kinh thành mấy ngày nay, đều là ý của điện hạ người sao?”


Giang Tùy Châu gật đầu.


“Hôm nay ngươi tới đây, cũng là để thay Hoắc Vô Cữu thuyết phục ta sao?” Tề Mân hỏi tới.


Giang Tùy Châu vẫn không phủ nhận.


Anh biết Tề Mân là người rất thẳng thắng trong mọi lời nói việc làm, nếu bản thân vòng vo với ông thì không hay.


Thấy anh ngầm thừa nhận, Tề Mân thở dài thườn thượt.


“Ta biết ngay mà, chuyện kiểu vậy, sao Hoắc Vô Cữu làm nổi.” Ông nói. “Nhưng Tĩnh Vương điện hạ à, ta vốn tưởng người là người thông tuệ, mà nay xem lại, sao có thể hồ đồ vậy chứ.”



Hoắc Vô Cữu ở kế bên nghe ông nói vậy, chỉ thấy lằng nhằng lại chướng tai, bèn tặc lưỡi một cách cáu kỉnh.


Giang Tùy Châu ngước mắt, liếc nhẹ y.


Hai người chạm mắt nhau, Hoắc Vô Cữu khựng lại, dù không phục cho lắm nhưng vẫn ngậm miệng, quay đầu qua một bên.


Hôm nay, trước khi đến đây, y đã hứa với Giang Tùy Châu, chắc chắn sẽ không để xảy ra xung đột với Tề Mân.


Giang Tùy Châu lại lần nữa đưa mắt nhìn về phía Tề Mân.


“Tề đại nhân có ý gì nhỉ?” Anh hỏi. Hành động trao đổi trong im lặng vừa rồi của anh và Hoắc Vô Cữu, dù chỉ thoáng qua ngắn ngủi nhưng vẫn không thoát khỏi con mắt của Tề Mân. Lúc Tề Mân nhìn anh lần nữa, cảm xúc phức tạp ánh lên trong mắt ông, lựng khựng một lúc rồi trịnh trọng nói: “Tĩnh Vương điện hạ, nước nhà và tình riêng, không nên nhập làm một.”


Giang Tùy Châu thản nhiên nói: “Nhưng những quyết định mà bổn vương đưa ra hiện giờ, không phải vì tình riêng. Tương tự vậy, hôm nay bổn vương đến mời ngài về triều làm quan tiếp, cũng không phải vì tình riêng.”


“Vậy người vì gì?” Giọng Tề Mân cất hơi cao.


Ông lại thấy Giang Tùy Châu vẫn ngồi ngay ngắn ở đấy, sắc mặt điềm tĩnh và thản 


nhiên.


“Đương nhiên là vì tánh mạng của chính mình.” Anh nói. “Và, tới thuyết phục ngài, là vì triều đình.”


“Triều đình?” Tề Mân bật cười thay vì tức giận. “Tĩnh Vương điện hạ, triều đình hiện tại ở nơi nào? Nếu ngay bây giờ người nói với ta, người chuẩn bị đăng cơ, vậy đấy là triều đình của lão hủ. Nếu người không làm vậy, triều đình của lão hủ, ở nơi nào?”


Nói đến đây, ông chợt đổi chủ đề: “Tại sao người lại làm như vậy? Tiên đế có lỗi với người, Bàng Thiệu độc đoán chuyên quyền, nhưng giang sơn Đại Cảnh vẫn còn đó, đây mới là nước nhà của người. Vậy mà nay, người lại hủy hoại nước của chính mình, đó không phải cũng như hủy hoại nhà của người à? Bây giờ cần gì phải vội vàng thuyết phục lão hủ cùng người chuyển qua đầu quân cho triều đình của Hoắc gia!”


Nói đến đây, do cảm xúc của ông dao động mạnh, ho sù sụ.


Chỉ chốc sau, ông dừng ho, hạ thấp giọng nói: “Phụ nữ tốt không lấy hai chồng, bề tôi tốt không thờ hai chủ. Tĩnh Vương điện hạ, hiện giờ, đứng đằng sau người là Hoắc Vô Cữu, người không cần phí lời vô nghĩa, mời người về cho.”


Giang Tùy Châu nghe ông nói vậy, trầm ngâm trong giây lát rồi đứng dậy.


“Vậy bổn vương không quấy rầy Tề đại nhân nữa.” Anh nói. “Có điều mong Tề đại nhân trong lúc rảnh rỗi, có thể suy ngẫm một số chuyện nhỏ không đáng này.”


Tề Mân ngẩng đầu nhìn anh.


“Người con gái nếu lấy nhầm người, chẳng lẽ nên lãng phí cả đời vì một tên bất nghĩa sao? Bề tôi tốt không gặp được minh quân, cho dù có mưu lược, cũng chỉ đành trơ mắt chứng kiến giang sơn lầm than, chẳng lẽ đây chính là trung thành sao?”


Tề Mân giữ im lặng.


Giang Tùy Châu nói tiếp: “Với ta mà nói, người con gái không cần vì bất kỳ ai mà thủ tiết. Đàn ông vừa muốn quý trọng thời gian, vừa muốn kiến công lập nghiệp, vậy thì con gái cũng vậy, không nên lãng phí thanh xuân tươi đẹp của bản thân, chỉ cần họ không thẹn với mộng tưởng của chính mình. Còn bề tôi, càng không nên ràng buộc bản thân với một triều đại nào, hay một quân vương nào. Nếu trung thành, tức là buộc mình lên một con thuyền đang chìm, vậy trung thành đấy, không cần cũng được.”



“Nếu điều vướng bận trong lòng đại nhân, là báo đáp Đại Cảnh và Tiên đế, vậy bổn vương không cần tốn hơi thừa lời nữa. Nhưng nếu điều vướng bận trong lòng đại nhân, là lê dân bá tánh trong thiên hạ, vậy ngài chỉ cần trung thành với vạn dân thiên hạ là được, quan tâm chi ai là người ngồi trên long ỷ.”


Ánh mắt của anh vừa bình tĩnh vừa kiên định.


“Giống như ta, nhà và nước của ta, chẳng qua là mảnh đất rộng lớn mà ta đặt chân, là bá tánh trong thiên hạ, không can hệ đến bất cứ điều gì khác.”



Trên đường về, Hoắc Vô Cữu cứ mãi im lặng.


Giang Tùy Châu bèn hỏi: “Đang nghĩ gì đấy?”


Hoắc Vô Cữu quay đầu lại, nhìn sâu vào mắt anh.


“Sao vậy?” Giang Tùy Châu hơi khó hiểu.


Bỗng thấy Hoắc Vô Cữu nhích lại gần, ôm anh vào lòng một cách tự nhiên.


“Ta chỉ đang nghĩ rằng, trước kia ta ghét nhất nghe đám văn thần tranh luận.” Y nói. “Gì mà chi, hồ, giả, dã, nói một đống tiếng trời cổ hủ, nghe chẳng hiểu gì cả, còn tranh luận đến văng nước miếng, thà nghe hòa thượng tụng kinh còn hơn.”


Giang Tùy Châu nghe vậy, bật cười thành tiếng.


Anh lại nghe Hoắc Vô Cữu nói tiếp: “Nhưng sao hôm nay không giống nhỉ?”


Giang Tùy Châu mỉm cười nhìn y: “Hôm nay có gì khác?”


Hoắc Vô Cữu tỏ vẻ nghiêm túc.


“Ta cứ nghĩ mãi, tại sao ta có thể có con mắt tốt như vậy.” Y nói.


Giang Tùy Châu nhướng mày, đợi y nói tiếp.


Hoắc Vô Cữu lại không nói tiếp.


Y luôn cho rằng, bản chất của một con người, do ngoại vật đắp nặn thành. Bản chất của những quân nhân như họ, được tạo nên từ đao thương, mang theo mùi tanh sắt lạnh; bản chất của những văn thần đó, được tạo nên từ những áng văn thơ dài dòng luyên thuyên, họ ngửi thấy là mùi mực mùi sách, nhưng khi Hoắc Vô Cữu ngửi, lại là mùi mốc của quyển sách cũ.


Chỉ riêng Giang Tùy Châu là không giống vậy.


Rõ ràng anh nên giống như tất cả những người ngoài kia, Hoắc Vô Cữu không phải chưa từng gặp các thiếu gia được đắp nặn từ phú quý lụa là.


Nhưng Giang Tùy Châu lại như được tạo nên từ ánh sáng và tự do.



Hoắc Vô Cữu nghĩ vậy, cũng làm vậy.


Y cúi đầu, đặt lên môi Giang Tùy Châu một nụ hôn sâu.



Chưa được mấy ngày, trong kinh xảy ra một chuyện lớn.


Phủ Thái thường lệnh được canh gác nghiêm ngặt, cuối cùng nay đã được rút hết. Qua ngày hôm sau, Thái thường lệnh của triều cũ, Tề Mân Tề đại nhân từ trong phủ đi ra một cách đường hoàng, lên xe ngựa, vào cung.


Ngày đó, Tề đại nhân được thăng nửa cấp, thành Đại tư đồ tân nhiệm, thống lĩnh toàn bộ văn thần phía nam Trường Giang hiện tại.


Chuyện này không chỉ gây chấn động cho triều đình, mà toàn bộ bá tánh trong ngoài thành Lâm An đều hay chuyện. Chẳng mấy chốc, dù là triều thần hay bá tánh, đều hiểu rõ một chuyện —


Hoắc Vô Cữu dẫn quân giết Hoàng đế thiêu Hoàng cung, không phải người mang lòng ác. Oan có đầu nợ có chủ, tuy y giết Hoàng đế, nhưng không đụng đến bá tánh và triều thần, thậm chí vẫn trọng dụng họ.


Trước đấy, bá quan Nam Cảnh vẫn luôn thấp thỏm, nay ít nhiều cũng yên lòng — cho dù Hoắc Vô Cữu có ý định qua cầu rút ván thì cũng chẳng dám giết người đức cao vọng trọng như Tề Mân. Nếu bây giờ Tề Mân trở thành người giống họ, ắt hẳn Hoắc Vô Cữu cũng không dám ôm ý định lợi dụng rồi giết luôn.


Mọi người tạm yên lòng.


Song, cũng có rất nhiều lời bàn tán khác nhau về Tề Mân. Có ý kiến ​​​​cho rằng Hoắc Vô Cữu là người được lòng thiên hạ, lại có ý kiến cho rằng Tề Mân bất trung bất nghĩa.


Tuy nhiên, bất luận mọi người suy đoán thế nào thì cũng chỉ có Giang Tùy Châu và Hoắc Vô Cữu biết Tề Mân đang nghĩ gì.


Ngày hôm đấy, Tề Mân vào cung, là đến Ngự Thư Phòng gặp Giang Tùy Châu.


“Thiên hạ rộng lớn, không thiếu một lão già như ta.” Tề Mân nói với Giang Tùy Châu. “Song, hiện tại thế cuộc loạn lạc, ngươi cần đến ta, vậy ta tình nguyện giúp ngươi một tay.”


Giang Tùy Châu nói. “Tề đại nhân cao cả.”


Tề Mân lại giơ tay ra hiệu ngắt ngang lời anh.


“Lão hủ chỉ không muốn ở đoạn cuối cuộc đời, còn hổ thẹn với bá tánh trong thiên hạ mà thôi.” Ông nói. “Có điều, ngày thiên hạ bình định, mong rằng Tĩnh Vương điện hạ đừng ép ta ở lại, cho phép lão hủ cáo lão hồi hương.”


Giang Tùy Châu trả lời: “Đương nhiên bổn vương sẽ không ép buộc đại nhân, mọi chuyện đều thuận theo tâm nguyện của đại nhân.”


Lúc này, vị trí quan lại trong ngoài Lâm An đã được lấp đầy, hiện giờ có người đứng đầu, tình hình triều chính của phía nam sông Trường Giang cuối cùng cũng có thể vào đi vào nền nếp.


Tuy thế cuộc hiện giờ không thể dài lâu, nhưng cuối cùng cũng xem như thông thuận, có Tề Mân giúp đỡ, công văn đưa đến ngự án bỗng giảm bớt nhiều. Giang Tùy Châu bận tối mặt một quãng thời gian, rốt cuộc có thể thả lỏng rồi.


Hoắc Vô Cữu cũng thở phào nhẹ nhõm theo.



Bây giờ sự việc lộn xộn đã kết thúc, cuối cùng y cũng có thể quang minh chính đại bắt Giang Tùy Châu nghỉ ngơi một khoảng thời gian rồi nhỉ?


Hoắc Vô Cữu cảm thấy sướng rơn cả người, tâm trạng khá hơn, còn đi ra ngoài thành tuần tra doanh trại. Kết quả, anh hớn hở chưa đến hai giờ thì nghe được tin, Giang Tùy Châu về phòng thay đồ xong lại đi ra ngoài.


Đích đến chuyến này, là ngục giam của Lâm An.


Đó là nơi thế nào? Máu me đầm đìa, u ám, ẩm ướt.


Hoắc Vô Cữu ngưng vội mọi việc đang làm để chạy qua, cản Giang Tùy Châu lại giữa đường.


“Ngươi đi đâu đấy?” Hoắc Vô Cữu tỏ ra lo lắng.


Giang Tùy Châu vẫn nói với điệu thản nhiên: “Ta nghe nói ngươi nhốt Bàng Thiệu trong ngục, định đi xem thế nào.”


Hoắc Vô Cữu nhăn chặt mày: “Sức khỏe ngươi không tốt, lại đến mấy chỗ âm u kiểu đó?”


Giang Tùy Châu nói: “Bây giờ mọi chuyện đã đến hồi kết, cũng là lúc nên giải thoát cho lão ta.”


Hoắc Vô Cữu giữ im lặng.


Y biết, đối với hạng người như Bàng Thiệu, cái chết là giải thoát tốt nhất. Ngày đó do y kích động nhất thời, giết Giang Thuấn Hằng ngay tại chỗ, nhưng còn rất nhiều món nợ chưa tính xong đâu.


Thành ra y mãi lần lữa không giết Bàng Thiệu, định gán hết nợ lên Bàng Thiệu.


Bây giờ còn chưa tính xong đâu.


Giang Tùy Châu nhìn mặt y là đoán ngay được suy nghĩ trong đầu y.


Anh vươn tay nắm lấy cánh tay cơ bắp của Hoắc Vô Cữu.


“Hình phạt tốt nhất dành cho lão ta là để lão ta chết một cách rõ ràng.” Anh nói.


“Nhưng mà ngươi…”


“Nếu ngươi không yên tâm thì đi chung với ta, sao hả?”


Bấy giờ, Hoắc Vô Cữu không từ chối.



Tác giả có lời muốn nói:


Hoắc Vô Cữu: Ông đây phải đi cảm ơn người anh em Bàng đã làm mai làm mối ;D


Cưới Chiến Thần Tàn Tật Về Làm Thiếp Và Cái Kết
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Cưới Chiến Thần Tàn Tật Về Làm Thiếp Và Cái Kết Truyện Cưới Chiến Thần Tàn Tật Về Làm Thiếp Và Cái Kết Story Chương 101
10.0/10 từ 50 lượt.
loading...