Cưới Chiến Thần Tàn Tật Về Làm Thiếp Và Cái Kết

Chương 102


Chương 102


Ngục giam không âm u lạnh lẽo như trong thiên lao, nhưng cũng là nơi giam giữ quan viên trọng phạm trong kinh.


Từ ngày đến đây, Bàng Thiệu không có lấy một ngày yên ổn. Thuộc hạ của Hoắc Vô Cữu đều được huấn luyện kỹ năng đàng hoàng, và tra tấn tù binh là sở trường số một.


Họ bắt Bàng Thiệu phải chịu đựng nỗi đau ăn mòn xương cốt, nhưng lại vẫn luôn giữ cho lão sống sót và tỉnh táo, không thể ngất đi chứ đừng nói đến việc chết.


Bàng Thiệu không biết thời gian đã trôi qua bao lâu rồi.


Vừa bước vào ngục, mùi máu tanh nồng nặc như đập thẳng vào mặt. Hoắc Vô Cữu nhăn mày, có vẻ như khá bất mãn, lúc tới gần phòng giam thì giữ vai Giang Tùy Châu lại.


“Ngươi chờ chút đã.” Y nói.


Giang Tùy Châu không biết chuyện gì đang diễn ra nên bèn dừng lại.


Anh thấy Hoắc Vô Cữu sải bước đi về phía trước, đến cửa phòng giam nhìn qua trước rồi sau đấy như nhìn thấy thứ gì không sạch, nhăn mày một cách bực dọc.


Kế đấy y giơ tay ra hiệu, có mấy người lính tiến lên trước.


Mấy người lính bận rộn một hồi, Hoắc Vô Cữu mới lùi ra, nắm tay Giang Tùy Châu một cách đương nhiên, dẫn anh vào trong.


Giang Tùy Châu đi theo y, vừa rẽ qua một góc cua thì thấy ngay phòng giam của Bàng Thiệu. Mùi máu tanh rất nồng, Giang Tùy Châu nhìn vào trong, thấy Bàng Thiệu đang ngồi xiêu vẹo trên đống cỏ khô chất trong góc, từ vai trở xuống đang đắp một mảnh vải.


Trước cửa phòng giam để sẵn một chiếc ghế trống, binh lính xếp hàng phía sau.


“Đây là…” Giang Tùy Châu nhìn nhìn Bàng Thiệu rồi lại ngước đầu nhìn nhìn Hoắc Vô Cữu, tỏ vẻ khó hiểu.


Hoắc Vô Cữu nhẹ giọng nói: “Không có gì, ngồi đi.”


Đương nhiên y không cần phải nói, y sợ kẻ bị hành hình trông kinh tởm, làm bẩn mắt của Giang Tùy Châu.


Bản thân y đã thấy không ít, huống hồ y còn bị giam đến chết đi sống lại tròn một tháng trong ngục, biết đó là chốn dơ bẩn cỡ nào, người bị hành hình thì thảm thương ra sao.


Y thì thấy quen đến cảnh giới thấy như không thấy, thậm chí vừa thẩm vấn phạm nhân vừa ăn cơm cũng không thành vấn đề.


Nhưng Giang Tùy Châu là ai? Là bé thỏ trắng ngây thơ và nhút nhát nhất trong lòng y.


Cho dù Giang Tùy Châu không nhát như y tưởng thì y cũng không muốn để Giang Tùy Châu thấy.


Giang Tùy Châu nghe vậy, ngước mắt lướt qua Hoắc Vô Cữu rồi nhìn về phía Bàng Thiệu.



Lúc này, đôi mắt âm u của Bàng Thiệu đang ghim chặt lấy anh, máu thấm cả ra mảnh vải đang đắp trên người lão, chỉ cần ngó qua cũng đủ biết Hoắc Vô Cữu muốn che gì rồi.


Giang Tùy Châu không phản bác lại y, chỉ để Hoắc Vô Cữu dắt y đến ngồi xuống ghế.


“Bàng đại nhân.” Anh nói. “Đã lâu không gặp.”


Bàng Thiệu cười khẩy, giọng khản đặc.


“Ngươi hài lòng rồi chứ?” Lão hỏi.


Giang Tùy Châu lại lắc đầu một cách từ tốn.


“Phải là bổn vương hỏi ngài. Bàng đại nhân, chuyện tới bây giờ, ngài có hài lòng không?”


Bàng Thiệu cười lạnh, giọng ồm ồm như thể ác quỷ bò ra từ địa ngục.


“Bị ngươi hãm hại đến nước này, ta đương nhiên hài lòng đến không thể hài lòng hơn.” Lão nói.


Giang Tùy Châu lại cười khẽ mà nói: “Đại nhân, chuyện tới bây giờ, ngài vẫn chưa rõ sao? Hại ngài đến nước này, không phải bổn vương mà là chính ngài.”


Bàng Thiệu nhìn anh chòng chọc.


Giang Tùy Châu lại không có vẻ gì là bị lão hù dọa, bình tĩnh nói tiếp: “Đưa Hoắc Vô Cữu đến phủ của bổn vương để cầm tù, chính là ngài nhỉ? Từng bước ép bổn vương vào đường cùng, không thể không phản kích, cũng chính là ngài nhỉ? Bàng đại nhân, tất cả mọi chuyện ta làm, tất cả mọi chuyện Hoắc Vô Cữu làm, đều nhờ phước của ngài, đây chỉ là cắn trả từ tất cả mọi chuyện do ngài làm mà thôi.”


Bàng Thiệu lại nói: “Hoa ngôn xảo ngữ. Chuyện tới bây giờ rồi, ngươi còn nói mấy thứ này làm gì, chẳng lẽ sợ sau khi ta chết, quay về đòi mạng ngươi à?”


Hoắc Vô Cữu bật ra tiếng tặc lưỡi đầy bất mãn, tiến lên một bước ra chiều định mở cửa xông vào phòng giam để trừng trị.


Giang Tùy Châu víu tay kéo y về chỗ cũ.


Anh rõ ràng chẳng kéo nổi Hoắc Vô Cữu, nhưng Hoắc Vô Cữu chỉ lựng khựng trong giây lát rồi vẫn ngoan ngoãn lùi về.


“Ngươi cứ để mặc lão nói bậy thế à?” Hoắc Vô Cữu nghiến răng nghiến lợi.


“Người có tội ác tày trời, không thể biến thành ác quỷ đòi mạng được đâu.” Giang Tùy Châu nói một cách thản nhiên. “Ta bây giờ, cùng lắm chỉ là thay mặt những người bị ngài hại chết đến đòi mạng ngài mà thôi.”


Anh nhìn Bàng Thiệu, nói tiếp.


“Trong kho của ngài chất đống bao nhiêu bạc, trong lòng ngài tự biết nhỉ? Ngài biết số tiền đó, vậy còn những người bị ngài hại chết thì sao, biết chứ?” Anh hỏi. “Nếu ngài không biết, vậy để bổn vương tính dùm ngài nhé. Những người trong triều không thuận theo ngài, những đại thần cản đường ngài, còn có những bá tánh phải trôi dạt khắp nơi vì sự th*m nh*ng của người, những nạn dân của nạn châu chấu bị chết đói do lòng tham của ngài, ngài tính rõ chứ?”


Bàng Thiệu cười khẩy.


“Con sâu cái kiến bị nghiền chết, còn cần tính số lượng à?”



“Thành ra ngươi bị tróc nã, bị giam ở đây lâu vậy rồi mà không một ai minh oan, không một ai cứu viện, chỉ có tan đàn xẻ nghé.” Giang Tùy Châu nói bằng điệu vô vị.


“À, có khi là có đấy chứ.” Giang Tùy Châu đổi chủ đề. “Tiên đế, Giang Thuấn Hằng, gã không phải con kiến đâu nhỉ? Cho đến tận khi gã chết, gã vậy mà vẫn luôn đợi ngươi trở về cứu gã, vẫn luôn tin tưởng ngươi, người cậu mà gã có thể ỷ lại vào nhất.”


Đôi mắt của Bàng Thiệu cuối cùng cũng nhúc nhích.


Giang Tùy Châu lẳng lặng nhìn lão.


Ngay cả Giang Thuấn Hằng, anh cũng cảm thấy có chút gì đó đáng thương, nhưng Bàng Thiệu, thật sự là một kẻ khốn nạn. Kẻ khốn nạn thì không có lòng trắc ẩn hay xấu hổ, chỉ khi để lão nghe tận tai việc bản thân đã tự đạp đổ tòa lâu đài ra sao, lão mới có thể cảm nhận được sự bi thương trong đấy.


“Mặc dù ta đã làm rất nhiều chuyện để ly gián hai người như vậy nhưng gã vẫn nhớ tới những hư tình giả ý ngày nào, toàn tâm toàn ý tin tưởng ngươi.” Giang Tùy Châu nói: “Quyền thế hiển hách, vàng bạc đếm không xuể của ngươi ngày nào, không phải toàn ỷ vào gã ngu ngốc sao? Chỉ tiếc ngươi đa nghi, cho rằng gã rất thông minh đến độ muốn kéo gã xuống khỏi ngai vàng, nhờ đó tạo cơ hội cho ta lợi dụng. Nếu ngươi không nghi ngờ gã như vậy, Bàng đại nhân à, ai có thể kéo ngươi xuống khỏi vị trí Đại tư đồ chứ?”


Giang Tùy Châu vừa nói, vừa đứng dậy, nói giọng đều đều.


“Trước khi chết, hãy suy nghĩ cho kỹ, Bàng đại nhân. Trong khắp thiên hạ này, không một ai dễ gạt hơn Giang Thuấn Hằng đâu, người đẩy ngai vàng ra khỏi tay mình, người gác đao lên cổ của mình, không phải luôn là chính ngươi à?”


Dứt lời, anh xoay người đi ra ngoài.


Những người còn lại nối đuôi nhau đi theo, bốn bề trở nên im ắng.


Bàng Thiệu nhìn chằm chằm khoảng không trước mặt.


“Ngu xuẩn.” Giọng lão đầy khinh miệt, nói một cách lạnh lùng.


Lời này, đương nhiên là lão đang mắng Giang Thuấn Hằng. Trong những năm tháng đã qua đấy, lão đã thầm mắng Giang Thuấn Hằng như vậy không biết bao nhiêu lần rồi, chỉ vì cái giống này ngu thật.


Nhưng vào lúc này, trước mắt lão lại hiện ra bóng dáng ngày còn bé của Giang Thuấn Hằng.


Đứa trẻ bảy tám tuổi, mũm mĩm như trái bóng, trông có hơi ngốc, nhưng trẻ con mà, nói sao vẫn có đôi nét đáng yêu non nớt.


Dù rụt rè, nhưng khi nhìn lão thì đôi mắt sáng rỡ, giọng nói mang theo sợ sệt, nhưng vẫn cố hỏi lão một cách không phiền ai: “Cậu ơi, chừng nào cậu lại đến thăm con?”


Trẻ con như vậy, nói sao cũng sẽ ngẫu nhiên gợi lên lòng nhớ thương, lão bèn cho gã cục kẹo.


Đúng là ngu xuẩn mà. Hèn nhát cả một đời, đến hơn ba mươi tuổi rồi mà vẫn ngu xuẩn không nhận rõ ai đúng ai sai.


Bị lợi dụng cũng đáng đời.


 Bàng Thiệu cụp mắt xuống, kìm nén cảm xúc chua xót nơi đầu mũi.


Nhưng vào đúng lúc này, có tiếng bước chân vang lên.


Bàng Thiệu nhìn qua, trông thấy Hoắc Vô Cữu, người đáng lẽ phải đi rồi.



Hoắc Vô Cữu đứng trước cửa phòng giam, nhìn lão một cách lạnh lẽo.


“Nhìn cho kỹ.” Hoắc Vô Cữu nói. “Người hại ngươi là ta, giết ngươi cũng là ta. Anh chỉ là một con ma bệnh đến tay trói gà còn không chặt, có thể làm được gì chứ? Chỉ có ta, muốn giết thì giết.”


Bàng Thiệu nhăn mày, không biết y nói vậy là có ý gì.


Bỗng thấy Hoắc Vô Cữu quắc mắt nhìn lão.


“Cho nên, dù ngươi có bản lĩnh biến thành quỷ, cũng phải nhìn cho rõ.” Y nói: “Muốn lấy mạng, đừng lấy sai.”


Nói xong y xoay người, sải bước đi.


Bàng Thiệu mãi sau mới hiểu được ý của y.


Hóa ra, Hoắc Vô Cữu đang sợ lão thật sự biến thành quỷ rồi đi tìm Giang Tùy Châu, nên đặc biệt đến nói với lão?


Bàng Thiệu chỉ thấy buồn cười.


Hoắc Vô Cữu chinh chiến sa trường nhiều năm như vậy, phạm không biết bao nhiêu sát nghiệp, lại đi tin ba cái quỷ thần?


Thật đúng là ngớ ngẩn.


Bàng Thiệu chỉ thấy buồn cười, nhưng đến khi cười, lại chẳng cười nổi.


Lão nhận ra Hoắc Vô Cữu đối xử với tên ma bệnh Giang Tùy Châu đấy rất ân cần chu đáo, nhận ra y nói như vậy, không phải do y sợ quỷ, mà là y đang sợ quỷ quấy Giang Tùy Châu.


Có vẻ như tình cảm, là thứ có thể khiến tâm trí con người trở nên mù quáng nhất.


Bất kể tình yêu hay tình thân, những thứ viển vông nhất lại có sức tàn phá mạnh mẽ nhất.


Lão lại nhớ đến Giang Thuấn Hằng.


Lão nhớ đến khi đó, trong tình thế cấp bách, vì lấy lệnh điều binh nên lão cho Giang Thuấn Hằng biết chuyện lão qua lại với Hoắc Ngọc Diễn. Giang Thuấn Hằng không hề truy cứu gì cả, thay vào đó, sau khi giao hổ phù cho lão, hỏi lão, cậu à, bất kể thế nào đi chăng nữa, cậu cũng sẽ bảo vệ trẫm đúng không?


Đương nhiên không rồi, có lẽ không phải Giang Thuấn Hằng không nhận ra.


Chẳng qua gã vẫn chỉ là một đứa trẻ ngu ngốc của năm đó, một đứa trẻ quanh năm suốt tháng không thể gặp phụ hoàng của mình và chỉ biết chờ mong một hai cục kẹo từ tay của người cậu như lão mà thôi.



Hôm đấy, sau khi ra khỏi ngục, Hoắc Vô Cữu bỗng nói để quên đồ nên quay ngược vào trong. Nhưng đến khi trở ra lại không cầm gì cả, Giang Tùy Châu hỏi y đi làm gì đấy, nhưng Hoắc Vô Cữu không trả lời, trông rặt vẻ ngại mất mặt.


Giang Tùy Châu bèn không hỏi lại nữa.



Vài ngày sau, Bàng Thiệu chết.


Lúc sinh thời, lão hiển hách bao nhiêu, bây giờ lại chết trong im lặng. Hiện tại Hoắc Vô Cữu đang nắm quyền ở Nam Cảnh, những quan viên thuộc đảng Bàng nịnh bợ y còn không kịp đấy chứ, nào rảnh đi quan tâm chủ cũ sống chế ra sao.


Giang Tùy Châu trái lại rất thảnh thơi.


Có Tề Mân ở đây, hầu hết công việc đều tự vận hành nhờ các quan viên trong triều, Giang Tùy Châu chỉ cần đưa ra quyết định cho những công việc được đưa đến bàn. Anh vốn chỉ cần tốn hai ba giờ để hoàn thành, nhưng Hoắc Vô Cữu lại đòi xử lý công việc bên quân đội trước rồi sàng lọc hết những công việc gửi đến cho anh, nếu Hoắc Vô Cữu có thể tự quyết định, y sẽ không để Giang Tùy Châu can thiệp.


Giang Tùy Châu càng rảnh hơn.


Tuy nhiên, anh và Hoắc Vô Cữu đều không biết, kể từ ngày hai người họ cùng đi đến ngục, thì có một lời đồn, lan truyền rộng rãi khắp trong quân đội.


Trong quân đội truyền tai nhau rằng, không biết sao tướng quân lại nuôi một tên ẻo lả ở trong cung.


Có người nói là do tướng mạo của tên ẻo lả đấy rất đẹp, khiến tướng quân nổi lòng tham; có người nói là do đoạn tao ngộ ở phủ Tĩnh Vương, khiến tướng quân bị lây nhiễm.


Đủ loại giả thuyết.


Lời đồn này truyền đến tai không ít tướng lĩnh, không ít người trong đó rất đỗi sùng bái Hoắc Vô Cữu, thành ra cảm thấy phẫn uất bất bình, lại không có cách nào để trút ra.


Mãi đến ngày hôm đấy.


Một người tên Vạn Hộ, có quân vụ quan trọng cần phải bẩm báo cho Hoắc tướng quân, bèn vào cung đến thẳng Ngự Thư Phòng.


Nhưng sau khi vào Ngự Thư Phòng, thấy người ngồi trước bàn không phải tướng quân mà là một chàng trai xa lạ.


Ngũ quan sắc nét, đuôi mắt xếch và một nốt ruồi son nho nhỏ dưới khóe mắt, rõ ràng là đàn ông, nhưng lại đẹp quá thể.


Vạn Hộ rét lòng.


Trông bản mặt này… Không phải tên ẻo lả trong lời đồn đấy à!



Tác giả có lời muốn nói:


Vạn Hộ: Họa thủy!


Hoắc Vô Cữu : Ngươi mắng ai đấy??


Vạn Hộ: ?


Hoắc Vô Cữu: Ta, vợ hiền!


Vạn Hộ: ?????


Cưới Chiến Thần Tàn Tật Về Làm Thiếp Và Cái Kết
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Cưới Chiến Thần Tàn Tật Về Làm Thiếp Và Cái Kết Truyện Cưới Chiến Thần Tàn Tật Về Làm Thiếp Và Cái Kết Story Chương 102
10.0/10 từ 50 lượt.
loading...