Cưới Chiến Thần Tàn Tật Về Làm Thiếp Và Cái Kết

Chương 103


Chương 103


Vẻ mặt của Vạn Hộ trở nên nghiêm nghị, ánh mắt của hắn như thể đang lâm đại địch.


Giang Tùy Châu lại hoàn toàn không nhận ra.


Anh nghe thông báo, chỉ tưởng là triều thần nào muốn đến gặp anh. Anh đáp lại một tiếng, cho người cầu kiến đi vào rồi không ngẩng đầu lên nhìn mà tiếp tục công việc dang dở.


Tuy nhiên, anh nghe thấy tiếng bước chân từ xa tiến đến gần, dừng lại trước bàn rồi mãi không nghe người nọ lên tiếng.


Ai?


Giang Tùy Châu thoáng nhăn mày, giương mắt nhìn lên, trông thấy một người tướng sĩ mặc áo giáp, dựa vào cách ăn mặc này, đây chắc chắn là một vị tướng có cấp bậc không thấp.


Chắc hắn đến tìm Hoắc Vô Cữu.


Có điều, mấy ngày nay Hoắc Vô Cữu bận đi tra xét gia sản Bàng Thiệu để lại, bây giờ không có trong cung. Giang Tùy Châu thấy vị tướng nọ đứng đấy, nhìn chòng chọc anh bằng gương mặt bất ngờ, anh tưởng rằng ngoài thành xảy ra chuyện gì bèn định cất lời hỏi trước.


Nhưng anh còn chưa kịp hỏi thì vị tướng nọ đã giành nói trước.


“Hoắc tướng quân không có đây, người có can đảm ngồi vào đấy sao!”


Sắc mặt của vị tướng nọ lạnh như băng, mặt mày hung dữ, vóc dáng lại cao to, vào lúc này tỏ ra khí thế ngút ngàn, giọng thì to như chuông đồng, vừa lên tiếng đã khiến Giang Tùy Châu hoảng đến run vai.


Anh ngồi thẳng dậy, nhìn thẳng vào mắt vị tướng nọ.


Giang Tùy Châu ngờ ngợ.


“Gì cơ?” Anh hỏi.


Vị tướng nọ cười gằn.


“Lần này, tướng quân đúng là không biết nhìn người rồi.” Hắn nói. “Ngươi nên tự biết thân biết phận, đừng ỷ vào tướng quân sủng ái rồi vượt quá thân phận, sao nào, còn định dùng thủ đoạn bẩn thỉu để tranh quyền đoạt lợi à?”


 Giang Tùy Châu càng thắc mắc hơn.


Anh cau mày, đang định nói thì nghe giọng nói tỏ rõ bất mãn của Mạnh Tiềm Sơn đứng đằng sau: “Ngươi là ai, dám giở thói ngang ngược ở đây! Người đâu…”


Giang Tùy Châu giơ tay lên, ngắt ngang nó.


Anh hoàn hồn, láng máng nhận ra vị tướng này hiểu lầm gì đấy rồi.


Nói sao thì thận phận hiện giờ của anh khá nhạy cảm. Anh biết, quân đội sợ nhất là lòng người bất ổn, dù ở trong triều có xảy ra chuyện gì đi chăng nữa thì những chỉ thị đưa đến cho quân đội không được lấp lửng, nhất định phải xác định đường hướng rõ ràng, và cũng là duy nhất.



Bây giờ, Hoắc Vô Cữu là đường hướng của họ, Hoắc Ngọc Diễn của Bắc Lương đang đứng ở phía đối lập của Hoắc Vô Cữu, dù là Hoắc Vô Cữu, địa vị trong quân đội cũng không hoàn toàn vững chắc.


Việc Giang Tùy Châu là người của tiền triều, không tiện để họ biết.


— Nhất là hiện tại, Giang Tùy Châu đang nắm không ít thực quyền.


Chính vì vậy, anh đã nói trước với Hoắc Vô Cữu, tốt nhất đừng để người trong quân biết được sự tồn tại của anh, đợi đến khi đại cục đã định rồi tính sau.


Theo tình huống bây giờ, e rằng vị tướng trước mặt đang coi anh là người tình bé nhỏ được Hoắc Vô Cữu nuôi dưỡng.


“Vậy ngươi nói nghe thử xem, thân phận của ta là gì?” Anh đặt viết trong tay xuống, chống cùi chỏ xuống bàn, nghiêng người về trước, hỏi một cách khá hứng thú.


Chính anh không nhận ra, khi anh cười thế, gương mặt xinh đẹp bỗng trở nên vô cùng sống động.


Vị tướng nọ lộ ra vẻ mặt như thể đang bị sỉ nhục.


“Đương nhiên là đồ chơi của Hoắc tướng quân!” Hắn lạnh lùng nói. “Nên biết thân biết phận, còn không mau cút khỏi vị trí đấy…”


“Ngươi bảo ai cút?”


Nhưng ngay lúc này, một giọng nói trầm thấp vang lên từ sau hắn.


Sự bất mãn như thế cơn giông trước bão bùng, có thể nghe rõ chỉ từ giọng nói.


Hoắc Vô Cữu lại về đúng lúc này?


Giang Tùy Châu hơi lấy làm ngạc nhiên, giương mắt lên nhìn, trông thấy vị tướng đĩnh đạc nọ cũng vội quay sang.


Trông thấy Hoắc Vô Cữu sải bước đi đến với gương mặt sa sầm.


Vị tướng nọ há miệng, đang định nói thì thấy tướng quân nhà mình ngừng lại ngay trước mặt mình, sắc mặt lạnh đến nhỏ nước.


Hắn biết, đây là do mình mắng tên ẻo lả của tướng quân, lỡ để tướng quân bắt gặp.


Hắn xúi quẩy, hắn nhận.


“Ta đang hỏi ngươi đấy.” Hoắc Vô Cữu nói như thể đang gằn từng tiếng một.


Lúc Hoắc Vô Cữu không vui là đáng sợ nhất, đặc biệt là Giang Tùy Châu của năm đấy, hở tí là bị y dọa đến không nhích nổi chân. Tuy vị tướng nọ không tới nỗi vậy, nhưng khi đối diện với đôi mắt hung tàn âm u đấy, vẫn sợ run trong lòng.


Nhưng đồng thời, một cảm xúc căm phẫn trỗi lên trong lòng hắn.


Dù hắn không có học, nhưng vẫn biết câu chuyện Chu U Vương phong hỏa hí chư hầu. Từ xưa đến nay, những tên đàn ông không nên thân thường bị sắc đẹp cám dỗ, nào ngờ, tướng quân nhà mình, cũng khó qua ải này.


Cảm xúc căm phẫn sẽ thúc giục lòng nhiệt huyết can trường.



Mắt Hoắc Vô Cữu như thể tóe lửa tới nơi.


“Ngươi có gan lặp lại lần nữa xem?” Hoắc Vô Cữu nghiến răng nghiến lợi xách cổ áo của hắn.


Giang Tùy Châu vội đứng lên, bước nhanh lại kéo tay Hoắc Vô Cữu trước khi quả đấm của y kịp đấm ra.


“Được rồi mà.” Giang Tùy Châu nhẹ giọng nói. “Hắn cũng vì tốt cho ngươi thôi, vừa rồi ta chỉ đang ghẹo hắn thôi.”


Nói xong, anh mỉm cười rồi quay qua nhìn vị tướng quân đang bị Hoắc Vô Cữu xách cổ, dịu giọng giải thích: “Tướng quân đừng để bụng. Ta chỉ là một người dân đen, nào nhận biết mấy thứ trên bàn? Chẳng qua lật qua lật lại để giải khuây mà thôi. Nếu hai người có việc cần thương lượng thì ta…”


Hoắc Vô Cữu lại ngắt ngang anh, vươn tay nắm chặt cổ tay anh.


“Ngươi gọi ai tướng quân đấy chứ.” Giọng y nghe mất hứng thấy rõ.


Giang Tùy Châu ngớ ra.


Gì cơ, gọi người ngoài một tiếng tướng quân thôi cũng đáng để y ghen vậy à?


Không đợi anh lên tiếng, Hoắc Vô Cữu đã quăng vị tướng nọ ra, võ tướng cao to lực lưỡng bị quăng đến lùi lại mấy bước.


“Ta đã từng dạy ngươi, đừng trợn mắt nói mò chưa?” Hoắc Vô Cữu nhìn về phía vị tướng nọ, hung hăng nói.


“Nhìn cho rõ, hắn, Tĩnh Vương, ta là thiếp của hắn, hắn là phu quân của ta.”


Hai chữ ‘phu quân’ nói đến hiên ngang lẫm liệt, vị tướng nọ trợn tròn mắt.


Hắn lại thấy Hoắc Vô Cữu vươn tay ôm Giang Tùy Châu vào lòng.


“Xuất giá tòng phu, đừng nói là long ỷ con cỏn này, dù có một ngày ta đánh chiếm được thiên hạ thì tất cả cũng là của hắn, nghe chưa?”



Vị tướng nọ sợ đến mức tưởng chừng như mình đang nằm mơ, Giang Tùy Châu cũng bị Hoắc Vô Cữu làm sợ hết hồn.


Đợi vị tướng nọ lui ra ngoài rồi Giang Tùy Châu mới lôi ngay Hoắc Vô Cữu đến gian nghỉ trong Ngự Thư Phòng, hấp tấp nói: “Sao ngươi lại nói bậy thế chứ?”


Hoắc Vô Cữu chưa nguôi giận, đi đến bên phản ngồi xuống, hai tay chống lên đầu gối: “Sao gọi là nói bậy?”


Giang Tùy Châu có vẻ sốt ruột: “Không phải ta đã dặn ngươi trước rồi à? Thân phận của ta…”


“Ta đâu định đồng ý, là ngươi ép ta thôi.”


Lúc này Hoắc Vô Cữu còn đang giận nên thành ra giọng điệu nói chuyện với Giang Tùy Châu khá


hằn hộc.



Hoắc Vô Cữu hít sâu một hơi rồi vươn tay, ôm Giang Tùy Châu vào lòng.


“Được rồi, có gì đáng phải lo chứ.” Y nói.


“Nhưng…”


Hoắc Vô Cữu xoay mặt qua nhìn anh.


“Không nhưng nhị gì hết.” Y nói. “Ngươi chỉ cần trả lời, ngươi có tin ta không?”


Giang Tùy Châu nói: “Đương nhiên tin…”


Bỗng Hoắc Vô Cữu ngắt ngang: “Vậy thì cứ yên tâm. Ngươi đừng thấy ta gay gắt với họ vậy mà lầm, tất cả họ đều là huynh đệ vào sinh ra tử của ta, sẽ không vì chút chuyện con con đó mà phản bội. Nếu ngươi đã tin ta, thì chỉ cần tin họ, cho dù phải cùng ta chết tại đây thì họ cũng sẽ không quay qua đầu quân cho Hoắc Ngọc Diễn.”


Giang Tùy Châu thoáng trầm ngâm rồi gật đầu đồng ý.


Bỗng thấy Hoắc Vô Cữu lấy ra một phong thư, giao cho anh.


“Vừa nãy ta quay về, là vì nó.” Y nói.


Giang Tùy Châu mở thư ra, nhận ra trên đấy là chữ của Chiêu Nguyên Đế.


“Chú của ngươi hồi âm rồi?” Anh hỏi.


Hoắc Vô Cữu ừ một tiếng.


Giang Tùy Châu đọc thư một cách cẩn thận.


Quả nhiên, đúng như anh đoán, Chiêu Nguyên Đế vui lòng đáp ứng đề nghị của Hoắc Vô Cữu, đồng thời nói những người đó sẽ tranh thủ thu xếp xuôi nam, bảo Hoắc Vô Cửu yên tâm đợi, còn nói nếu sau này còn cần gì nữa thì cứ việc nói với ông.


Giang Tùy Châu đọc xong thư thì hỏi Hoắc Vô Cữu: “Tin không?”


Hoắc Vô Cữu gật đầu: “Thư được đưa đến cùng với thánh chỉ.”


Giang Tùy Châu nghe vậy, thở dài nặng nề.


“Một khi có thánh chỉ tức là sẽ chiêu cáo thiên hạ, những quan viên đó trở thành khâm sai, có thân phận này, coi như nhận được sự bảo hộ của chú ngươi.” Anh nói. “Quả nhiên, chỉ có Hoắc Ngọc Diễn sinh lòng tà.”


Hoắc Vô Cữu im lặng trong một thoáng rồi như vô ý xùy một tiếng.


“Từ nhỏ đã biết suy nghĩ rồi.” Y nói. “Thật nực cười khi chỉ toàn dùng nó vào những chỗ vô dụng.”


Y trông có vẻ khinh miệt, nhưng Giang Tùy Châu biết, y không hề nhẹ nhàng như biểu hiện bên ngoài.


Nghĩ vậy, anh không kiềm lòng được hỏi nhỏ: “Vậy nếu như, hiện giờ ngươi không Nam Cảnh thì sao?”



Giang Tùy Châu đang nhớ đến kết cục trong lịch sử của Hoắc Vô Cữu.


Anh hỏi: “Nếu như hiện giờ, Nam Cảnh không mất, cũng không có ta. Người thì đang ở Bắc Lương, biết được ý đồ của Hoắc Ngọc Diễn, ngươi sẽ làm gì?”


Hoắc Vô Cữu trả lời mà không cần suy nghĩ.


“Thực tế thì ta lười đấu với hắn.” Y nói. “Hắn cứ thích tranh giành, ta thì không có hứng, cứ kệ hắn thôi. Chẳng qua là ngôi vị Hoàng đế, hắn muốn rồi tưởng ai cũng muốn à?”


Đây thực sự là điều Hoắc Vô Cữu có thể làm được.


Giang Tùy Châu thở dài trong lòng, lại thấy Hoắc Vô Cữu đưa mắt qua nhìn anh.


“Có điều, giả thiết này không có cơ sở.” Y nói. “Nam Cảnh mất rồi, ngươi cũng là người của ta. Dù ta không cần gì cả, thì cũng phải giành chút gì đó cho ngươi. Bây giờ hắn chướng mắt ta nên muốn mạng của ta, nhỡ đâu mai mốt lại chướng mắt ngươi thì sao? Ta không thể cho hắn cơ hội này.”


Giang Tùy Châu nghe vậy, anh cảm thấy sự nặng nề còn sót lại trong lòng thoáng tan biến.


Đúng rồi, anh việc gì cứ phải cố chấp với diễn tiến trong lịch sử, miễn là hiện tại đã khác, là đủ rồi.


Anh mỉm cười.


“Đúng vậy.” Anh nói. “Ngươi gả vào Vương phủ, không có lấy một xu hồi môn, nói sao cũng phải bù thêm.”


Hoắc Vô Cữu nghiến răng: “Phải nhắc đi nhắc lại hoài vậy à?”


Giang Tùy Châu chợt nhớ lại cách nói năng khí phách của y khi nói với thuộc hạ rằng y là thiếp, càng cười vui hơn.


“Đây là do chính ngươi nói mà.” Anh nói. “Xuất giá tòng phu, không sai chứ? Nửa xu hồi môn cũng không có thì thôi đi, đến hầu hạ phu quân cũng không biết nữa là. May cho ngươi, ta là một người thiện tâm, bằng không ngươi đã bị đuổi khỏi phủ từ lâu rồi đấy.”


Anh cười đến hớn hở, Hoắc Vô Cữu lại thấy ngứa cả răng.


Nói năng càn rỡ thì thôi đi, còn cười ghẹo người như vậy. Cái kiểu không sợ trời không sợ đất này, rõ ràng là ỷ vào bản thân yếu ớt, biết thừa y không dám hành anh?


Hoắc Vô Cữu sáp vào hôn anh kiểu cho hả giận, hôn liền mấy cái, Giang Tùy Châu vẫn cứ cười.


Phản rồi.


Hoắc Vô Cữu bừng lửa giận, nghiêng người, ép Giang Tùy Châu nằm lên trên phản, đè chặt xuống.


“Hầu hạ phu quân chứ gì.” Hoắc Vô Cữu nghiến răng nghiến lợi, hơi thở nóng ấm phả lên mặt Giang Tùy Châu.


“Đây là do tự ngươi nói đấy nhé.”



Tác giả có lời muốn nói:


Hoắc Vô Cữu: Để cho các người xem thế nào là hồ ly tinh, thế nào là hồng nhan họa thủy, thế nào là “Ta cùng tướng quân cởi chiến bào, từ nay quân vương không tảo triều!”


Cưới Chiến Thần Tàn Tật Về Làm Thiếp Và Cái Kết
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Cưới Chiến Thần Tàn Tật Về Làm Thiếp Và Cái Kết Truyện Cưới Chiến Thần Tàn Tật Về Làm Thiếp Và Cái Kết Story Chương 103
10.0/10 từ 50 lượt.
loading...