Cưới Chiến Thần Tàn Tật Về Làm Thiếp Và Cái Kết
Chương 104
Chương 104
Tuy Hoắc Vô Cữu là một thằng nhóc chưa hiểu sự đời, thì vẫn biết thừa cách làm thế nào để đàn ông sung sướng.
Cách thì có rất nhiều.
Giang Tùy Châu không ngờ bản thân khơi dậy lửa trong y, vội trốn, nhưng lại bị đè chặt. Mặc dù bây giờ không có việc gì quan trọng phải làm, nhưng giữa ban ngày ban mặt, nói sao cũng không phải lúc thích hợp để làm mấy chuyện như vầy.
Nhưng, anh cần thể diện, Hoắc Vô Cữu thì không.
— Đặc biệt là khi y nhất quyết hơn thua, nổi tính gàn bướng, sẵn nhóm lửa nhau trong lúc giằng co.
Vì vậy, đợi đến lúc Hoắc Vô Cữu chịu tha cho anh, đã là hơn một giờ sau.
Một mùi hương khác xen lẫn trong mùi long diên hương, chỉ cần ngửi thoáng qua đủ khiến người ta đỏ tai. Nhưng bấy giờ Giang Tùy Châu đã chẳng còn sức để đỏ tai luôn rồi, anh nằm tựa vào lồng ngực của Hoắc Vô Cữu, cảm giác tay mỏi nhừ.
Đến cả cổ tay cũng như bị mất cảm giác.
Giang Tùy Châu hết hơi hết sức mà rủa thầm trong bụng.
Nó thực sự trông không giống thứ có thể mọc ra trên cơ thể người. May mà bây giờ chỉ chào hỏi qua thôi, bằng không làm tới cùng có khi đòi cái mạng nhỏ của anh mất.
Anh chẳng còn sức, Hoắc Vô Cữu thì lại rất hăng.
Y ôm Giang Tùy Châu bằng một tay, ngồi ngã sõng soài ra ghế với bản mặt thỏa mãn. Y không mấy bận tâm đến những thứ lộn xộn bị y làm cho lây dính khắp nơi, bừa bộn.
Y cúi đầu, cười híp mắt hôn Giang Tùy Châu .
“Vương gia, thiếp đây hầu hạ người thế nào?” Y hỏi.
Giang Tùy Châu nhắm mắt lại, lười trả lời y.
Hầu hạ? Đúng là người thiếp tuyệt vời, hầu hạ đến nửa chừng, tự y hứng lên, nắm lấy tay anh ngăn không cho hắn rút ra, rốt cuộc là ai hầu hạ ai?
Giang Tùy Châu buông xuôi đôi tay tê cứng, đôi mắt vô cảm.
Song, Hoắc Vô Cữu cũng chẳng cần câu trả lời của anh.
Y tự mình hí hửng, giọng trầm ấm rồi lại khoái chí, ôm sát Giang Tùy Châu vào lòng, kéo tay anh qua xoa bóp một cách vụng về, một hồi lại mò tới eo anh.
“Đàng hoàng chút coi.” Giang Tùy Châu cuối cùng cũng lên tiếng, giọng anh nghe hơi khàn.
“Biết mà biết mà.” Hoắc Vô Cữu cúi đầu, hôn mạnh lên hàng mày của anh.
Giang Tùy Châu nhướng mi, quay ngoắt đầu, chán chẳng buồn nhúc nhích.
Anh mệt thật, dù không tính là vận động mạnh gì nhưng cũng đủ khiến cho cái cơ thể rách nát này của anh kiệt sức rồi. Trái lại Hoắc Vô Cữu ở bên cạnh thì tràn đầy sức sống, một chốc sau y bế anh ra phản đằng sau để nghỉ ngơi, rồi quay lại Ngự Thư Phòng giúp anh giải quyết nốt số tấu chương còn lại.
Long diên hương trong điện có tác dụng an thần rất tốt, chẳng mấy chốc Giang Tùy Châu chìm vào giấc ngủ, lúc tỉnh lại, sắc trời đã chuyển tối.
Xung quanh có mấy cung nữ thái giám đứng hầu, đứng đầu là Mạnh Tiềm Sơn.
Thấy Giang Tùy Châu tỉnh, Mạnh Tiềm Sơn vội bước lên đỡ anh ngồi dậy.
“Vương gia tỉnh rồi?” Nó nói. “Trước khi đi, Hoắc tướng quân có căn dặn, đợi người tỉnh rồi thì chúng nô tài đưa người về.”
“Đi rồi?” Giang Tùy Châu còn chưa tỉnh hẳn, day day trán. “Đi đâu?”
Mạnh Tiềm Sơn trả lời: “Ngoài cung có chuyện xảy ra, nghe nói rất quan trọng. Tuy nhiên tướng quân có nói, sẽ không về muộn, Vương gia không cần chờ.”
Giang Tùy Châu nghe vậy, nhoẻn miệng cười khẽ.
“Y đúng là tự dát vàng lên mặt.” Ngôn từ của anh rất phũ phàng, nhưng giọng điệu lại dịu dàng vô cùng.
“Ai thèm chờ y chứ?”
—
Chuyện bên Hoắc Vô Cữu thật sự rất quan trọng.
Suy cho cùng, sau ngần ấy ngày, cũng tra quét xong xuôi Bàng Thiệu và tàn quân của lão, số vàng bạc không thể thu hồi được cũng đủ trang trải hơn nửa quốc khố.
Số tiền khổng lồ đến đáng ngạc nhiên. Do số tiền lớn như vậy nên ngoại trừ giao cho Hoắc Vô Cữu, không một ai dám đứng ra xử lý.
Ngày hôm đấy, Vạn Hộ đến tìm Hoắc Vô Cữu chính là vì chuyện này. Sau khi nhận được tin tức, Hoắc Vô Cữu giải quyết hết công văn trên bàn cho Giang Tùy Châu rồi xuất cung ngay, đến Bàng Phủ để kiểm kê.
Vàng bạc châu báu, tranh chữ đồ cổ, Bàng Phủ rộng lớn đến vậy mà gần như không đủ chỗ chứa.
Tham quan ô lại của các triều đại trước cũng không dám lộ liễu quá mức, cho dù gia tài bạc triệu cũng phải ráng mà giấu.
Nhưng Bàng Phủ thì không vậy.
Bàng Thiệu tự tin đến mức tất cả những bảo vật này đều được chất đại trong Dù sao khi đó, trong thiên hạ, ngoại trừ Hoàng đế ra, không một ai có quyền lực sánh ngang lão, miễn bàn đến việc Hoàng đế luôn răm rắp nghe theo lời lão, đương nhiên lão chẳng sợ gì cả.
Tài sản nhường đó, chỉ mỗi việc lật sổ sách thôi cũng đủ cho Hoắc Vô Cữu thức tới khuya.
Vì vậy, sau khi kiểm kê rõ ràng số tiền, y lấy một phần sung vào quân phí, hơn một nửa số còn lại thì trả về quốc khố. Giờ đây quốc khố đã trở thành tài sản riêng của y, bản thân y lại không biết tương lai mình sẽ ra sao, nên tất cả số tiền này được dùng để hoạch định cho y và binh mã dưới trướng y ngày sau.
Ngoại trừ mấy thứ này ra, y vung tay, trích ra một số tiền lớn để khao thưởng ba quân. Từ xưa đến nay, y đối xử với thuộc hạ rất hào phóng, về mặt tiền tài ăn uống, cho được bao nhiêu là cho bấy nhiêu, chưa từng tiếc rẻ một đồng nào.
Hoắc Vô Cữu tính toán rõ ràng, từng khoản từng khoản một, hắn ghi chép phân phối lại giúp Hoắc Vô Cữu.
Ngụy Khải làm việc mau mắn, số tiền trong danh mục vơi đi từng chút, đống vàng bạc châu báu dần có chốn về.
Cho đến cuối cùng, trong danh mục còn dư lại một khoản.
Nếu so với toàn bộ tiền tài của Bàng Phủ thì số bạc này chỉ như hạt cát trong sa mạc, nhưng vẫn nhiều đến độ líu lưỡi. Hoắc Vô Cữu rê tay đến đó, bỗng trầm ngâm, không nói tiếp nữa.
Ngụy Khải thì lại hào hứng hỏi: “Tướng quân, khoản tiền này xử trí thế nào?”
Hắn đã hình thành thói quen, tướng quân của họ không coi trọng tiền tài, nên tất cả chiến lợi phẩm đều được dùng cho việc công, tướng quân không giữ lại gì cả.
Ngụy Khải hỏi xong, lại đợi mãi không thấy tướng quân của họ trả lời.
Thay vào đó, y lại ngước mắt lên, mặt lạnh như tiền, nhìn hắn bằng ánh mắt bất thiện.
Ngay sau đấy, hắn trông thấy tướng quân lật úp tay, đóng sổ lại.
“Phần dư lại, ta cần dùng.” Hoắc Vô Cữu nhạt giọng nói.
Ớ?
Đây là lần đầu tiên từ lúc khai thiên lập địa.
Ngụy Khải lấy làm khó hiểu: “Tướng quân?”
Hắn nghe thấy Hoắc Vô Cữu không dằn được mà tặc lưỡi.
“Sao nào, không cho ta đục nước béo cò à?” Hoắc Vô Cữu lên tiếng chất vấn. Biểu hiện vô lo, lại còn rất hùng hồn nữa.
Ngụy Khải thoáng bối rối trước câu hỏi của y, còn đang ngơ ngác thì bỗng thấy tướng quân của họ đứng phắt dậy.
“Lát nữa phái người đi dạo quanh trong và ngoài thành, hỏi thử xem nơi nào có bán sách, hội đấu giá, tiệm đồ cổ gì đấy.” Hoắc Vô Cữu nói.
Việc này khiến cho Ngụy Khải khổ đến nói không nên lời.
Hắn vội nói: “À ừm… Tướng quân, tụi thuộc hạ chỉ biết đôi ba chữ, không đến nỗi mù chữ thôi… Ngài muốn tìm sách gì, tụi thuộc hạ nên tìm thế nào?”
Lời này của hắn khiến cho Hoắc Vô Cữu im bặt.
Y giữ lại khoản tiền này, đơn giản vì một vài lý do không tiện nói ra.
Xưa nay y không coi tiền tài ra gì, dù sao từ nhỏ tới lớn, y chưa bao giờ thiếu tiền, thành ra y chẳng có khái niệm về mấy thứ vàng bạc này, và cũng không có hứng thú với chúng.
Nhưng vừa đây thôi, trông thấy đủ thứ kỳ trân dị bảo trong phủ của Bàng Thiệu lướt ngang trước mắt, lần đầu tiên trong đời y bỗng động lòng.
Y thầm tức trong lòng, cho rằng những thứ tốt đẹp này nên thuộc về Giang Tùy Châu.
Nhưng y biết, Giang Tùy Châu không thích mấy thứ này.
Tiền nên tiêu thì phải tiêu, kỳ trân dị bảo cùng tranh chữ đồ cổ này nọ đương nhiên trả về quốc khố. Chứng kiến đống tiền tài vơi dần, Hoắc Vô Cữu cảm thấy nôn nóng.
Quốc khố dồi dào rồi, quân lương dồi dào rồi, đến cả tướng sĩ dưới trướng y, tối nay cũng được khao một bữa linh đình, được chia một khoản tiền thưởng, nhưng Giang Tùy Châu nhà họ lại không có gì cả!
Vì vậy, Hoắc Vô Cữu giữ lại một khoản tiền cuối cùng này.
Phải mua chút gì đó cho Giang Tùy Châu.
Anh thích gì? Hình ảnh yên bình, chăm chú của Giang Tùy Châu mỗi khi đọc sách bỗng hiện lên trong đầu Hoắc Vô Cữu.
Cũng vì vậy mà y mới đưa ra yêu cầu như vậy Ngụy Khải.
Nhưng khi Ngụy Khải hỏi lại y, y không biết trả lời sao.
Mua sách gì? Ngụy Khải không biết, chẳng lẽ y biết à?
Hoắc Vô Cữu im lặng hồi lâu, cuối cùng nghiến răng bật lại một câu.
“Không cần quan tâm nội dung.” Y nói. “Chọn mắc tiền, chọn những cuốn mắc tiền nhất trong thiên hạ.”
—
Tối hôm đó, lúc Hoắc Vô Cữu trở về cung là vừa qua canh hai.
Y đi thẳng đến tẩm cung của Giang Tùy Châu, lúc bước vào thì thấy ngay Giang Tùy Châu đang khoác áo ngoài ngồi dưới cửa sổ, suy ngẫm về ván cờ dang dở. Chung trà đặt bên tay anh đang tỏa khói lượn lờ, giữa mùi hương trà nồng đượm là dung mạo bình yên và nhã nhặn của Giang Tùy Châu.
Hoắc Vô Cữu cảm giác hô hấp của mình như ngừng lại.
Giang Tùy Châu nghe tiếng bước chân, ngẩng đầu lên nhìn về phía y rồi nói: “Về rồi?”
Ngay khi ánh mắt hai người chạm nhau, trong đầu Hoắc Vô Cữu bỗng chốc hiện lên hình ảnh không hợp tuổi ngày hôm nay, lúc Giang Tùy Châu bị y ôm vào lòng, gương mặt đỏ bừng, đôi mắt ngấn nước.
Y đằng hắng một tiếng rồi như không thể nhúc nhích, chốc sau mới vờ vĩnh bước lại, ngồi xuống đối diện Giang Tùy Châu.
“Ừ.” Y nói. “Xong việc rồi.”
Giang Tùy Châu thấy y vừa đến là ngồi ngay xuống bàn cờ, cụp mắt nhìn ván cờ, anh tưởng rằng Hoắc Vô Cữu thấy hứng thú với nó.
Anh giơ tay ra hiệu để Mạnh Tiềm Sơn bưng trà lên cho Hoắc Vô Cữu, rồi nói: “Ngươi cũng thích trò này à? Đúng lúc ta đang bị bí, ngươi xem dùm ta thử.”
Hoắc Vô Cữu nhìn bàn cờ chòng chọc.
Y nhìn bàn cờ chỉ đơn giản vì không thể nhìn Giang Tùy Châu thôi. Người nọ ghẹo người đến đòi mạng, còn là thời điểm Hoắc Vô Cữu vừa nếm thử thịt, lỡ mà nhìn nhiều quá chỉ e lại xảy ra chuyện mất.
Nhưng, không nhìn cũng vô ích.
Hoắc Vô Cữu nhìn những quân cờ đen trắng đan xen trên bàn cờ, thứ hiện lên trong đầu anh lại là chiếc cổ trắng như ngọc của Giang Tùy Châu dưới lớp cổn phục sắc đen dày nặng.
Nhịp thở của Hoắc Vô Cữu trở nên nặng nề.
Bên đối diện, trong đôi mắt chăm chú của Giang Tùy Châu, là Hoắc Vô Cữu đang nghiêm túc suy nghĩ dán mắt nhìn bàn cờ.
Diện mạo của Hoắc Vô Cữu vốn sắc bén, bây giờ lộ vẻ nghiêm túc, ánh mắt chuyên chú, dưới bóng đèn, mang đến cảm giác công kích mạnh mẽ, tạo cho y một sức hút trí mạng.
Dáng vẻ nghiêm túc của y lúc nào cũng đẹp cả. Giang Tùy Châu nghĩ bụng.
Hoắc Vô Cữu trầm ngâm hồi lâu, đưa tay vào bát cờ lụm một quân cờ đen, một tiếng cạch, đặt lên bàn cờ.
Rõ ràng là tỏ vẻ không đếm xỉa tới, nhưng tự bản thân y tỏa ra khí độ khí phách, chỉ điểm giang sơn.
Trong chốc lát, dưới bàn tay của Hoắc Vô Cữu, quân đen trắng trên bàn cờ như thể trở thành núi sông chắn giữa hai đội quân đối đầu nhau.
Một quân cờ đặt xuống, giống như một vị tướng vẫy cờ chủ soái trước quân, ngay lập tức, thiên quân vạn mã, lao vun vút.
Giang Tùy Châu vội nhìn về phía bàn cờ.
Hai quân đen trắng đang rơi vào thế giằng co, song phương cắn xé, như đang ghìm cổ nhau. Mỗi bước đi lúc này đều là một bước cực kỳ mấu chốt ngoạn mục, thường thì chỉ cần một bước sai biệt là có lấy mạng đối phương, quyết định thắng bại… Hửm?
Giang Tùy Châu thoáng sững người.
Anh phát hiện cờ đen vốn đang tiến công rào rạt, tràn đầy khí thế, chỉ vì một quân cờ của Hoắc Vô Cữu mà tình thế chuyển biến, lao thẳng vào giữa vòng vây của quân trắng, nộp vũ khí đầu hàng.
Giang Tùy Châu ngớ người.
Anh ngước mắt nhìn Hoắc Vô Cữu, bắt gặp Hoắc Vô Cữu cũng ngẩng đầu lên nhìn anh.
Anh thấy Hoắc Vô Cữu vân vê quân cờ, nét mặt thản nhiên, đôi mắt tĩnh lặng, nhưng lời nói ra lại khiến người ta lấy làm khó hiểu.
“Nên ngủ rồi.” Hoắc Vô Cữu nói.
Giang Tùy Châu sững ra, sau đấy ngoảnh đầu nhìn ra ngoài cửa sở, đúng là trời đã khuya.
“Ừ.” Anh nói rồi nhìn qua Hoắc Vô Cữu.
Nào ngờ thấy Hoắc Vô Cữu vẫn ngồi yên ở đấy, bát phong bất động.
Giang Tùy Châu càng khó hiểu hơn.
Người này sao vậy… Hối anh đi ngủ, nhưng bản thân lại không nhúc nhích?
Cưới Chiến Thần Tàn Tật Về Làm Thiếp Và Cái Kết
Đánh giá:
Truyện Cưới Chiến Thần Tàn Tật Về Làm Thiếp Và Cái Kết
Story
Chương 104
10.0/10 từ 50 lượt.
Truyện Cưới Chiến Thần Tàn Tật Về Làm Thiếp Và Cái Kết
Story
Chương 104
