Cưới Chiến Thần Tàn Tật Về Làm Thiếp Và Cái Kết
Chương 105
Chương 105
Giang Tùy Châu nhìn Hoắc Vô Cữu một cách nghi ngờ, nhưng Hoắc Vô Cữu lại nhìn anh với vẻ thản nhiên.
Giang Tùy Châu như thể ngộ ra Hoắc Vô Cữu muốn làm gì.
Anh nói: “Nhưng ngươi…”
Hoắc Vô Cữu nhìn anh, ra vẻ rất đỗi đương nhiên: “Ngươi định đuổi ta đi?”
Thái độ của y trái lại khiến Giang Tùy Châu nói không nên lời.
Giang Tùy Châu mím môi, trông thấy Hoắc Vô Cữu giơ tay ra hiệu rồi nhìn về phía Mạnh Tiềm Sơn.
Mạnh Tiềm Sơn hiểu ngay, ý của Hoắc tướng quân là không muốn họ ở đây gây cản trở.
Mạnh Tiềm Sơn vội kiềm lại nụ cười mờ ám của bản thân, dẫn theo cung nhân hầu hạ xung quanh lui ra ngoài.
Trong phòng chỉ còn lại hai người họ.
Giang Tùy Châu nhìn Hoắc Vô Cữu, thấy Hoắc Vô Cữu đẩy quân cờ trên bàn cờ sang một bên, ngay sau đấy chống khuỷu tay lên bàn cờ và nghiêng người về phía Giang Tùy Châu.
“Cái trản này rất rộng đấy.” Hoắc Vô Cữu nói. “Cũng không phải không ngủ được.”
Xung quanh không có người ngoài, Hoắc Vô Cữu trở nên suồng sã đến bất ngờ, nụ cười tỏa ra cảm giác lưu manh, trông y như tên vua núi chắc mẩm Giang Tùy Châu không thể làm gì y.
Nhưng trên thực tế, Hoắc Vô Cữu đang rất căng thẳng, chỉ là con cọp giấy giả đò nhe răng.
Y muốn ở lại chỗ của Giang Tùy Châu, không tiếc quăng hết mặt mũi chơi trò vô lại. Nhưng ngay cả khi y trông độc đoán như bây giờ, thì cũng đành hết cách nếu Giang Tùy Châu muốn đuổi y ra ngoài.
Do đó, nhìn y cười vậy thôi chứ trong lòng đang rất thấp thỏm.
Y biết Giang Tùy Châu rất dễ ngại, ghẹo tới luôn chỉ e anh sẽ bực, nhưng thuở độc thân thì thôi không nói, bây giờ từng ôm người như vậy trong lòng rồi lại bắt y quay về đêm đêm giường đơn gối chiếc, sao mà chịu được.
Hoắc Vô Cữu là người nóng tính, không chịu được nhất là chuyện kiểu này.
Y nhìn chằm chằm Giang Tùy Châu.
Giang Tùy Châu im lặng trong một thoáng rồi liếc y.
“Dọn bàn cờ cho ta.” Anh nói. “Gạt văng lung tung, tự người nhặt lại.”
—
Hoắc Vô Cữu cuối cùng cũng đạt được điều mình muốn.
Tuy rằng y đạt được là nhờ nửa nhây nửa ép, nhưng nói sao cũng coi như thành quả từ sự cố gắng của y, có thể tự xưng quanh minh chính đại.
Cảm giác sung sướng này, không thể diễn tả bằng từ ngữ. Y chỉ biết rằng, vào ngày y công phá Nghiệp Thành, cắm cờ của quân Hoắc gia lên cổng cung Nghiệp Thành cũng chưa từng vui như bây giờ.
Sự phấn khích trống rỗng khi đoạt lấy thiên hạ, không thể so được với sự thỏa mãn chân thật vào lúc này.
Ngoài cửa sổ, màn đêm bao phủ, trong điện chỉ để lại mấy ngọn đèn, sau khi buông màn giường xuống, không gian trở nên tối tăm. Thứ bóng tối này đáng ra phải khiến người khác khó chịu nhưng vào lúc này đây, lại yên ả và tĩnh lặng đến lạ.
Hoắc Vô Cữu cảm thấy rất vừa ý.
Nhưng đúng lúc này, một tiếng chát nho nhỏ vang lên.
Giang Tùy Châu vỗ vào cái tay đang lóng nga lóng ngóng ôm eo anh, nói bằng giọng cảnh cáo: “Đừng có mà lộn xộn, ngày mai ta còn có việc phải làm, chưa kể đang trong thời gian uống thuốc, không chịu nổi ngươi quậy đâu.”
Cái tay đang táy máy của Hoắc Vô Cữu trở nên ngoan ngay.
“Không lộn xộn.” Y trả lời một cách nghiêm trang. Nhưng còn chứt dứt tiếng, anh lại khẽ cười thành tiếng.
Hai người nằm cạnh nhau, cách rất gần, tai Giang Tùy Châu như run lên vì nhịp cười khe khẽ của y. Thứ cảm giác tê dại này khá kỳ diệu, khiến cho trái tim của Giang Tùy Châu rung rinh theo.
Thật khó để chịu được.
Anh vội nói: “Cười gì, mau ngủ đi.”
Hoắc Vô Cữu ôm anh sát vào hơn.
“Cũng không có gì.” Y nói. “Ta chỉ đang nghĩ, sao ngươi lại ngoan vậy? Ban nãy rõ ràng có thể đạp ta ra ngoài mà.”
Giang Tùy Châu nhắc y: “Bây giờ ta cũng có thể đạp ngươi ra ngoài đấy.”
Cùng với tiếng cười trầm thấp của Hoắc Vô Cữu, hai chân của Giang Tùy Châu dễ dàng bị y đè lại, căn bản không thể động đậy.
“Trễ rồi.” Hoắc Vô Cữu khẽ giọng nói.
Giang Tùy Châu chỉ thấy sao người này trẻ con dữ vậy chứ, lườm y rồi nhắm mắt lại.
Ngoài màn giường nến cháy tí tách.
Đêm nay, đối với cả hai người họ, đều là lần đầu.
Lần đầu tiên trong đêm khuya tĩnh lặng, có một nguồn nhiệt ấm áp nép vào nhau, có hơi thở đều nhịp lặng lẽ đan lẫn quấn quýt.
—
Tuy Hoắc Vô Cữu thành công ở lại phòng của Giang Tùy Châu, khiến Mạnh Tiềm Sơn và Ngụy Khải phải khen một câu khổ tận cam lai, nhưng chỉ mỗi y biết, suy cho cùng là thấy được không ăn được.
Thương thế của Giang Tùy Châu còn chưa khỏi hẳn, mỗi ngày còn bận rộn hết hơi hết sức, đương nhiên không gánh nổi Hoắc Vô Cữu giở trò.
Nhưng chỉ vậy thôi cũng đủ cho Hoắc Vô Cữu sướng đến vểnh đuôi tận trời.
Từ trước đến nay, y không ưa nhất là thể loại đàn ông vừa thành hôn xong là trở nên hèn hèn, nhưng giờ mới nhận ra, chỉ cần mỗi ngày có thể nhìn thấy người nọ, đêm đến có thể ôm anh vào lòng, dù chỉ ôm rồi xoa lưng anh, cũng đủ thoả mãn rồi.
Về phần những điều còn lại, kể cả không có gì hết cũng được.
— Nhưng Giang Tùy Châu lại khổ không thể tả.
Tên Hoắc Vô Cữu này, tinh lực dồi dào quá thể!
Nếu là anh nguyên bản, có lẽ còn ráng gồng được. Nhưng với cái cơ thể ốm yếu bây giờ của anh, vẫn chưa điều dưỡng hẳn hoi, thương tật trên người còn chưa lành, mỗi ngày cứ đến đêm lúc anh đã mơ màng ngủ, nhưng Hoắc Vô Cữu nằm bên cạnh vẫn lằng nhằng mãi.
Sờ s* s**ng soạng một cách lóng ngóng thì thôi đi, khổ nỗi cái thứ nghiệp chướng không muốn nói đến của y lại chẳng nghe lời chút nào, vô cớ ngóc đầu rồi đòi Giang Tùy Châu phải giải quyết dùm y.
Ban đầu chỉ cần tay thôi là được, nhưng sau vài lần Hoắc Vô Cữu không chỉ dừng lại ở đấy mà phải khám phá đủ mọi cách để hành anh.
Giang Tùy Châu cảm giác bản thân đúng là dẫn sói vào nhà.
Nhưng anh không thể phớt lờ ánh mắt của Hoắc Vô Cữu. Ánh mắt vừa sâu lắng vừa nóng bỏng khi nài nỉ Giang Tùy Châu giúp đỡ mình, rồi lại thoáng chút đáng thương như con chó nhỏ suy sụp, khiến anh đành bó tay với y.
Giang Tùy Châu chỉ đành tự than bản thân thua triệt để.
Cứ vậy, họ lẳng lặng đợi người từ phương Bắc đến, thời gian dần trôi, chẳng mấy chốc qua hết tháng sáu.
Đây là lúc Lâm An nóng nhất, tinh thần Giang Tùy Châu cũng uể oải theo. Người anh yếu, không thể sử dụng nước đá, chỉ đành nhờ Lý Trường Ninh cho thêm mấy vị thuốc thanh nhiệt vào trong thuốc uống hằng ngày để thanh nhiệt hạ hỏa.
Hoắc Vô Cữu thì lại không được.
Giang Tùy Châu không thể sử dụng đá, dẫn đến mỗi tối khi về phòng, y đều phải chịu nóng. Hỏa khí trong người y vốn rất thịnh, bây giờ càng trở nên khó dằn, đêm nào cũng trằn trọc mãi mới vào giấc được.
Nhưng y lại cứ khăng khăng ở lì đấy.
Giang Tùy Châu không nhìn nổi cảnh y cố chịu nóng nữa, chưa kể dạo gần đây Hoắc Vô Cữu rất bận, không biết đang làm gì mà ngày nào cũng đi trễ về sớm, tối ngủ không ngon sẽ rất ảnh hưởng đến sức khỏe.
Giang Tùy Châu bèn bắt đầu khuyên y.
Tuy nhiên Hoắc Vô Cữu lại chẳng nghe lọt tai, nói phiền xong còn quay qua chọc quấy Giang Tùy Châu. Người như y, dù xuất thân vương hầu quý tộc thì về bản chất vẫn là tay lỏi đời lớn lên trong quân doanh, một khi giở trò lưu manh thì ai làm lại y.
Giang Tùy Châu chỉ đành cho qua, ngấm ngầm dằn xuống mọi lo âu.
Mãi đến ngày hôm ấy.
Trời đã khuya, sắp bước sang canh ba. Nhiệt độ ban ngày đã giảm đi rất nhiều, đối với tạng người thể hàn như Giang Tùy Châu thì đây là nhiệt độ thích hợp nhất, nhưng nếu Hoắc Vô Cửu ở đây, y chắc chắn lại nóng đến xoay vòng mất.
Giang Tùy Châu nằm nghiêng trên sạp đọc sách, mãi đến khi lim dim rồi mà Hoắc Vô Cữu vẫn chưa thấy đâu.
Giang Tùy Châu ngáp một hơi, lại lật sang trang mới.
Tiếng bước chân vang lên.
Anh ngước đầu nhìn qua, lại là một người lính trông lạ mắt, quỳ một chân xuống thi lễ với anh.
“Vương gia, tướng quân sai thuộc hạ chuyển lời rằng, hôm nay có việc, người không cần đợi ngài ấy.” Người lính nọ nói.
Giang Tùy Châu thoáng sững người rồi đáp lại: “Được rồi, làm phiền ngươi chạy qua chạy lại.”
Người lính nọ vội thi lễ nói không dám nhận, lui ra ngoài.
Giang Tùy Châu ngồi yên tại chỗ, đến tận khi Mạnh Tiềm Sơn bước lên định hầu hạ anh nghỉ ngơi, anh mới lúng túng gấp sách lại.
— Những ngày vừa qua, toàn là Hoắc Vô Cữu về rồi cố giật sách khỏi tay anh. Chẳng mấy ngày thôi mà đã thành thói quen khó bỏ.
Giang Tùy Châu nghĩ đến đấy rồi không kiềm được bật cười khẽ, gấp sách cất rồi được Mạnh Tiềm Sơn hầu hạ nghỉ ngơi.
Ban đêm luôn mát mẻ, không có cái lò lớn như Hoắc Vô Cữu trăn trở bên cạnh, anh không cần ứng phó với sự quấy nhiễu của y, tưởng rằng tối nay bản thân có thể ngủ yên.
Tuy nhiên, màn đêm thăm thẳm, ánh nến chập chờn, nhưng Giang Tùy Châu lại không thể ngủ được.
Anh nằm xuống, bên cạnh trống không, yên tĩnh một cách thái quá khiến anh chưa kịp thích nghi, cơn buồn ngủ như bay biến mất.
Đây là lần đầu tiên Giang Tùy Châu mất ngủ trong nhiều ngày qua.
Không biết có phải do Hoắc Vô Cữu mang lại cảm giác tồn tại quá mạnh, hay do bản thân y quá ngang tàng mà chẳng đến mấy ngày, khắp mọi nơi xung quanh anh đều in dấu của y.
Y như loài chó đánh dấu lãnh thổ vậy đấy.
Nghĩ thế, Giang Tùy Châu bỗng cười thành tiếng.
Khi màn đêm tối đi, tiếng động vu vơ thỉnh thoảng vang lên, một tiếng nối một tiếng.
Nói sao thì sức khỏe của Giang Tùy Châu vốn yếu nên dần dần cũng mơ màng chìm vào giấc ngủ.
Tuy nhiên, giấc này anh đang khá cạn, chỉ một tiếng động nhỏ cũng có thể đánh thức anh. Không biết qua bao lâu, bên cạnh vang lên tiếng lục đục, như có người cẩn thận vén rèm, chui lên giường.
Giang Tùy Châu mở mắt, trông thấy Hoắc Vô Cữu đang rón ra rón rén nằm xuống.
Nghe thấy tiếng anh nhúc nhích, Hoắc Vô Cữu nhanh chóng cảnh giác quay đầu lại, trông thấy Giang Tùy Châu đang nhìn mình bằng đôi mắt mơ màng.
Vẻ nửa mơ nửa tỉnh đấy mang theo nét quyến rũ trải dài năm tháng.
Hoắc Vô Cữu không cầm lòng được bèn cúi xuống hôn lên khóe mắt của Giang Tùy Châu, rồi lại như không thỏa mãn, quay qua hôn môi anh.
Ấy vậy mà vẫn chưa đủ.
Đến khi Giang Tùy Châu đẩy y ra, đồ ngủ đã tán loạn, được Hoắc Vô Cữu ôm trọn trong lòng.
Giang Tùy Châu nghiêng đầu nhìn sắc trời bên ngoài, đã hơi nhá nhem.
“Sắp sáng rồi à?” Giang Tùy Châu hỏi.
Hoắc Vô Cữu còn chưa hôn đã, như sói đánh hơi được mùi máu, lủi đầu vào cổ Giang Tùy Châu mà ngửi.
Giang Tùy Châu đẩy y ra, nhưng chẳng nhằm nhò gì.
“Sao không ngủ lại đấy mà còn về?” Giang Tùy Châu nói.
Hoắc Vô Cữu đang dụi cổ anh bèn lên tiếng trả lời, giọng nghèn nghẹn: “Không được, ở ngoài không ngủ được.”
Khóe môi Giang Tùy Châu giật nhẹ, cứ phản phúc mà đòi nhướng lên.
“Vậy mau ngủ đi.” Anh nói. “Bận gì vậy, phải làm đến tận nửa đêm?”
Hoắc Vô Cữu nghe lời anh, lăn ra giường, đồng thời ôm gọn Giang Tùy Châu vào lòng.
“Bí mật.” Y trả lời.
Giang Tùy Châu nghe vậy thì cười thành tiếng, song không hỏi thêm gì nữa, nhắm mắt lại.
Hoắc Vô Cữu có thể có bí mật gì chứ? Tuy hai người họ sống chung chưa lâu, nhưng anh tin tưởng tuyệt đối vào Hoắc Vô Cữu.
— Tuy anh cũng chẳng biết lòng tin này lấy từ đâu ra nữa.
Anh nhắm mắt rồi thiêm thiếp đi, nhưng nào ngờ Hoắc Vô Cữu nằm bên cạnh lại giở trò.
Y nằm im hồi một rồi như thở phì phò, bật người ngồi dậy.
Giang Tùy Châu mở mắt ngay: “Sao vậy?”
Anh thấy Hoắc Vô Cữu đang ngồi đưa lưng về phía mình, vừa mang giày vừa nghiến răng nghiến lợi.
“Ngươi không muốn biết là gì à?” Y gặng hỏi.
Giang Tùy Châu lơ ngơ: “Không phải ngươi nói là bí mật sao?”
Hoắc Vô Cữu sọt đại giày vào, đứng dậy, quay đầu lại nói bằng giọng điệu tức tối.
“Là bí mật thì ngươi không hỏi à?” Y nói.
—
Tác giả có lời muốn nói:
Giang Tùy Châu ngáp một cái: Ái thiếp của bổn vương, giỏi nhất là ỷ vào lòng cưng chiều của bổn vương mà đỏng đảnh, vô cớ gây rối.
Hoắc Vô Cữu: Hừ!
Cưới Chiến Thần Tàn Tật Về Làm Thiếp Và Cái Kết
Đánh giá:
Truyện Cưới Chiến Thần Tàn Tật Về Làm Thiếp Và Cái Kết
Story
Chương 105
10.0/10 từ 50 lượt.
Truyện Cưới Chiến Thần Tàn Tật Về Làm Thiếp Và Cái Kết
Story
Chương 105
