Cưới Chiến Thần Tàn Tật Về Làm Thiếp Và Cái Kết

Chương 106


Chương 106


Cơn buồn ngủ của Giang Tùy Châu bay hơn nửa, chống người ngồi dậy, thấy Hoắc Vô Cữu vén rèm giường bước thẳng ra ngoài, như đang lục lọi gì đấy.


Chẳng mấy chốc y đã vòng về, đưa cho Giang Tùy Châu một quyển sách.


“Nè, cho ngươi.” Y nói.


Y tỏ ra rất bình tĩnh, nhưng thực chất đang rất đỗi thấp thỏm.


Thuộc hạ của y đã lục tung cả Nam Cảnh, cuối cùng tìm được quyển sách này trong một nhà đấu giá ở Dương Châu. Người ta đồn rằng quyển sách này được sưu tầm bởi một gia đình danh môn ở Dương Châu, kết quả gia đình danh môn rơi vào cảnh sa sút, còn có một đứa con phá của đúng chuẩn tinh hoa hội tụ, bấy giờ mới bán quyển sách này.


Nghe bảo người đọc sách rất thích quyển này, ca đến như thể trân phẩm chỉ trên trời mới có.


Thuộc hạ của Hoắc Vô Cữu không rành, Hoắc Vô Cữu cũng thế. Có điều, nếu là trân phẩm, vậy thì đương nhiên phải thuộc về Giang Tùy Châu.


Ngay ngày hôm đấy, Hoắc Vô Cữu không kể ngàn dặm xa xôi chạy đến Dương Châu, tới nhà đấu giá đó, bỏ ra ngàn vàng đòi mua bằng được quyển sách nát này.


Giang Nam có rất nhiều tài tử đại nho, trong số đó có một số là thân thích nhà giàu, thành ra có khá nhiều người quan tâm đến quyển sách này. Mấy ngày trước buổi đấu giá, thậm chí có người tổ chức cá cược, cược xem quyển sách này sẽ rơi vào tay ai.


Kết quả, lại bị một vị Hoắc nhị gia vô danh nào đấy mua mất.


Khi đó, tình huống trong nhà đấu giá có chút khó giải quyết, thậm chí có một đại nho muốn tranh giành với Hoắc Vô Cửu nhưng đập tiền không lại, tức đến nỗi vung tay bỏ đi.


Có điều, vị Hoắc nhị gia nào đó đương nhiên chẳng thèm quan tâm.


Y chỉ lo cất sách rồi giương roi thúc ngựa, chạy về cung để ngủ với phu nhân nhà y.


Song, trong mắt y thì quyển sách này chẳng phải thứ gì nên hồn.


Bìa thì cũ kỹ, ngoại hình rách nát thì thôi không nói, đến chữ viết bên trong bay lượn tùng xèo, chưa kể từ ngữ tối nghĩa, đọc chẳng hiểu gì hết.


Hoắc Vô Cữu không hiểu, sao những người tự xưng văn nhân lại thích lụm rác kiểu này chứ.


Thành ra, bây giờ y đang rất lấy làm thấp thỏm, sợ mua về rồi Giang Tùy Châu không thích.


Y len lén nghía Giang Tùy Châu.


Trông thấy Giang Tùy Châu nhận sách rồi lật ra xem, ngay sau đấy đơ mặt tại chỗ.



Giang Tùy Châu sững người.


Quyển sách này chính là bản thảo của một bậc thầy nhạc phủ* tiền triều!


/*Nhạc phủ vốn là tên gọi một cơ quan âm nhạc đời Hán (Trung Quốc), sau dùng để chỉ nhiều thể văn có vần, phổ vào nhạc được/


Tại triều đại của mình, vị bậc thầy đó vang danh khắp thế giới nhờ vào tài năng hơn người của ông, sau ông, dường như không còn nhạc phủ chấp bút như thần nào nữa. Chọn đại một bài thơ nhạc phủ do ông viết thôi, cũng có thể được truyền miệng trong thời cổ đại thông tin còn hạn chế, đến thời hiện đại, ông càng trở nên quen thuộc và nổi tiếng hơn đối với phụ nữ và trẻ em.


Quyển thơ tập này, vậy mà do đích thân ông viết.


Những ý tưởng, biên soạn cũng như một số nguồn linh cảm, tâm đắc đều có trong quyển sách này. Chỉ cần lật một trang cũng giống như đang cách một thời không trò chuyện với bậc thầy nổi tiếng đó, cảm giác khác hoàn toàn với việc cố gắng phỏng đoán suy nghĩ của ông ấy dựa trên câu từ ở nghìn năm sau.


Giang Tùy Châu nhất thời nói không nên lời.


Có thể thấy, hàng nghìn năm sau, chỉ những trang còn sót lại từ bản phỏng theo của quyển sách này thôi cũng được xem như di tích văn hóa cấp quốc gia mà trưng bày trong Bảo tàng Quốc gia. Anh từng đi tham quan, những trang sót lại đấy chỉ toàn viết vắn tắt, không giống như quyển sách dày cộm trong tay anh.


Thứ cảm giác này không chân thật chút nào hết.


Giang Tùy Châu chưa kịp hồi hồn, lúc đang định lên tiếng thì thấy Hoắc Vô Cữu bỗng vương tay, giật lại quyển sách.


“Chẳng phải thứ gì đáng để thích, ghẹo ngươi đấy.” Y nói. “Một quyển sách rách thôi mà, để ta vứt dùm ngươi.”


Hoắc Vô Cữu thoáng ảo não.


Quả nhiên chỉ có đám văn nhân cổ hủ mới tôn thờ thứ vứt đi này, Giang Tùy Châu vừa mở ra xem đã lạnh mặt liền luôn.


Phải mau mau vứt cái thứ này đi. Y nghĩ bụng.


Nhưng y vừa giật sách lại thì thấy Giang Tùy Châu tỏ ra hoảng hốt, nhào tới cướp, suýt chút nữa đã té xuống giường. Hoắc Vô Cữu vội bước tới đỡ lấy anh, ôm vững trong lòng.


“Làm gì đấy!” Hoắc Vô Cữu thấy anh xém té, hết cả hồn.


Giang Tùy Châu không trả lời mà vặn ngược lại: “Ngươi làm gì đấy!” Vừa nói vừa vươn tay đòi lại sách.


“Vứt nó đi chứ làm gì!”


Hoắc Vô Cữu thoáng sững người, bấy giờ mới nhận ra, hóa ra Giang Tùy Châu thích thứ này.


Y cúi đầu, nhìn quyển sách nát bươm trong tay mình.


Có thể lọt vào mắt của Giang Tùy Châu, đoán chừng cũng không nát đến thế. Chỉ trong chớp mắt, quyển sách nát này trở nên vừa mắt hơn không ít.



Đây là vật vô giá.


“Ngươi lấy đâu ra vậy?” Giang Tùy Châu hỏi.


Hoắc Vô Cữu nói một cách bâng quơ hòng che giấu sự đắc ý cũng như hớn hở trong lòng.


“Mua.”


“Hôm nay ngươi đi ra ngoài là vì mua nó về?” Giang Tùy Châu hỏi.


Hoắc Vô Cữu nghe anh hỏi vậy, thầm hớn hở.


Thích thứ rách nát này chứ? Biết ta đối xử tốt với ngươi chứ? Trở thành người của ta, ta sẽ cho ngươi bất cứ thứ gì ngươi thích trong thiên hạ, cho dù đó là ngôi sao không thể hái trên trời, hay báu vật không thể mua dưới đất.


Nói chung dù là thứ gì đi chăng nữa, cho ngươi hết.


Hoắc Vô Cữu nhướng mày, cong môi.


“Hơi xa, tốn chút thời gian.” Giọng y nghe như thường nhưng cái đuôi sau lưng lại vểnh thẳng lên trời.


Nhưng lúc này Giang Tùy Châu lại chẳng buồn khen con chó lớn đã làm được chuyện tốt.


Anh nâng niu quyển sách, như thể chỉ cần chạm mạnh chút thôi cũng hỏng, cẩn thận lật từng trang một.


Lúc đầu Hoắc Vô Cữu còn vui, nhưng đến khi Giang Tùy Châu lật hai trang rồi vẫn chưa ngừng thì thấy hơi bị khó chịu rồi.


Sao anh không hỏi thử xem hơi xa là bao xa? Sao không hỏi thử xem mình tốn bao lâu?


Thứ rách nát này có gì hay mà đáng để anh dồn toàn bộ chú ý vào nó, lơ hẳn người tặng quà chứ?


Hoắc Vô Cữu dùng ánh mắt đầy ác ý nhìn quyển sách nọ.


Ngay giây sau, y giật sách ra.


Giang Tùy Châu tưởng y định vứt nó đi bèn vội vàng nhào lên cướp lại. Hoắc Vô Cữu lại không cho anh được toại nguyện, ung dung giấu sách ra sau, vươn tay ôm Giang Tùy Châu vào lòng.


“Trời chưa sáng nữa là, đọc sách gì chứ, mai hết việc rồi?” Y hỏi.


Giang Tùy Châu không hề suy nghĩ mà trả lời ngay, con mắt chỉ lo dõi theo quyển sách bị Hoắc Vô Cữu giấu đi: “Việc không quan trọng.”


Hoắc tướng quân trông dáng vẻ bịn rịn không nỡ của anh mà biển giấm nổi sóng.



“Việc không quan trọng?” Mắt y tối sầm.


Giang Tùy Châu lại chỉ nhìn chăm chăm quyển sách đó mà nhắc nhở: “Ngươi nhẹ tay một chút, đừng làm hỏng nó đấy.”


Giấy không thể chịu được sự hao mòn của thời gian, nếu nó bị hỏng trong tay họ, chẳng phải anh sẽ trở thành tội nhân của lịch sử sao?


Quyển sách này phải lưu truyền cho con cháu đời sau!


Anh chỉ lo đau lòng cho quốc bảo ngàn năm sau mà không ngờ đến, khi Hoắc Vô Cữu nghe thấy lời này, lửa trong lòng bùng cháy.


Giỏi lắm, quyển sách rách nát này còn quan trọng hơn cả ý phải không?


Y nghiến răng nghiến lợi, nhìn Giang Tùy Châu bằng ánh mắt bất thiện, ngay giây sau, Hoắc Vô Cữu vung tay, quyển sách đáp xuống bàn trên trường kỷ bằng một đường cung parabol tuyệt đẹp.


“Ngươi nhẹ tay chút chứ!” Giang Tùy Châu thấy vậy, trái tim như siết lại.


“Biết, ta sẽ nhẹ thôi.”


Hoắc Vô Cữu nghiến răng ken két.


Khoảnh khắc tiếp theo, y kéo rèm giường lên, xoay người và đè Giang Tùy Châu xuống giường.



Khoảng cách từ Nghiệp Thành đến Lâm An tổng cộng hơn sáu ngàn dặm. Xưa giờ đội hộ tống của quan viên luôn di chuyển rất chậm, không thể đến được trong vòng một hai tháng.


Bây giờ đang mùa hè, đường xá dễ đi hơn. Hai ba ngày sau, có người đến báo tin người của Bắc Lương sắp băng qua Trường Giang.


Hoắc Vô Cữu cần phái người đến đón sẵn.


Giang Tùy Châu và Hoắc Vô Cữu bèn bàn bạc với nhau. Hiện giờ người của Hoắc Vô Cữu đang đóng quân ở khắp nơi, chỉ có mỗi quân của Lâu Việt đang rảnh. Suy đi tính lại, Hoắc Vô Cữu bảo Lâu Việt phái người của ông ấy đến bờ sông đón tiếp.


Đợi đến khi những quan viên đó tuân theo sự sắp xếp của Hoắc Vô Cữu, trấn thủ toàn bộ Nam Cảnh, thì toàn bộ Nam Cảnh sẽ trở thành phạm vi thế lực của Hoắc Vô Cữu.


Đương nhiên không thể lơ là chuyện này.


Vì vậy, sau khi nhận được chỉ thị của Hoắc Vô Cữu, Lâu Việt lại được Giang Tùy Châu triệu tiến cung, căn dặn kỹ càng.


“Chuyện này rất quan trọng, Lâu tướng quân cần chú ý tất cả các quan viên được cử đến từ Bắc Lương.” Giang Tùy Châu nói.


Lâu Việt cũng biết tình cảnh hiện tại của Hoắc Vô Cữu. Ông vốn là võ tướng của Nam Cảnh, về sau quy phục Hoắc Vô Cữu, đồng nghĩa ràng buộc cả bản thân và gia đình mình với Hoắc Vô Cữu. Hai người họ cẩn thận như vậy, đương nhiên Lâu Việt cũng không dám hành động liều lĩnh, bèn gật đầu nói: “Vương gia yên tâm, thần sẽ lưu tâm.”



Lâu Việt thoáng trầm ngâm rồi nói: “Thần có một yêu cầu hơi quá đáng.”


Giang Tùy Châu nói: “Lâu tướng quân cứ việc nói.”


“Tuy thần không thích Uyển Quân chạy lăng xăng khắp nơi, nhưng khoảng thời gian này ở Lâm An, quả thật con bé bị gò bó quá mức. Hai ngày trước con bé biết thần phải đi ra ngoài, bèn làm ầm làm ĩ đòi theo cho bằng được. Hiện giờ thần cũng hết cách với nó…”


Nghe vậy, Giang Tùy Châu không kiềm lòng được mà nhoẻn miệng cười.


Tuy Lâu Việt là người mang rất nặng tư tưởng đàn ông, nhưng lại cực kỳ mềm lòng với Lâu Uyển Quân, nếu không phải vậy cũng chẳng nuôi ra một Lâu Uyển Quân như bây giờ.


“Lâu cô nương luôn biết chừng mực, nếu tướng quân không muốn nhốt cô ấy ở Lâm An thì cứ dẫn theo cô ấy.” Giang Tùy Châu nói.


Lâu Việt nghe xong thở dài: “Đa tạ Vương gia.”


Sau khi nói xong thì ông đứng dậy, định cáo từ.


Giang Tùy Châu cười nói: “Lâu tướng quân đừng lo lắng quá. Mặc dù tính của Lâu cô nương hơi khác với các cô nương bình thường, nhưng không ảnh hưởng đến tổng thể. Cô nương thì phải cửa lớn không ra, cửa nhỏ không bước, toàn là áp đặt của đám người hủ nho. Lâu tướng quân không thích họ, đương nhiên không cần phải nghe theo làm gì.”


Lâu Việt gật đầu ưng thuận, nhưng hiển nhiên chẳng nghe lọt tai mấy lời của anh.


Giang Tùy Châu thấy đội ngũ Giang Bắc chuẩn bị sang sông, nên không dám dây dưa kéo dài, cho đội ngũ đón tiếp quan viên Bắc Lương nghỉ ngơi dưỡng sức hai ngày rồi lên đường ngay.


Lâm An rất gần Trường Giang, hành quân cùng lắm chỉ tốn ba đến năm ngày. Bên cạnh đó, do có lính trinh sát đi đi về về thông báo tình hình, nên mấy ngày nay Giang Tùy Châu luôn bận để ý tin tức bên phía Lâu Việt báo về.


Hoắc Vô Cữu lấy làm mới lạ khi trông thấy dáng vẻ như lâm đại địch của anh.


“Sợ gì chứ.” Y nói. “Chẳng qua làm mấy tên quan văn, không tệ tới nỗi rơi xuống sông chết đuối đâu. Chỉ việc xuôi nam thôi, có thể xảy ra chuyện gì?”


Giang Tùy Châu lại lắc đầu: “Tốt hơn hết vẫn nên cẩn thận. Ngươi chưa đến Giang Nam, không thể tính được gì cả.”


Hoắc Vô Cữu không cãi lại anh, chỉ đành đi tìm Lý Trường Ninh để dặn ông ấy bỏ thêm mấy vị thuốc có tác dụng an thần tĩnh khí vào thuốc hàng ngày của Giang Tùy Châu.


Năm ngày sau.


Một phong thư khẩn cấp được ra roi thúc ngựa đưa đến cho Giang Tùy Châu. Sau khi trinh sát tiến cung, chạy hết tốc lực, khi trình thư lên rồi, hắn như mất hết sức quỳ rạp xuống.


“Tướng quân ra lệnh, thư này rất khẩn cấp, xin Vương gia hãy xem ngay!” Lính trinh sát nói.


Giang Tùy Châu nghe vậy thì nhăn mày, vội nhận lấy thư.


Mở thư ra đọc, không ngờ là bút tích của chính Lâu Việt.


“Tất cả quan viên đã đến nơi, chỉ là Thái tử Bắc Lương, cũng đến cùng.”


Cưới Chiến Thần Tàn Tật Về Làm Thiếp Và Cái Kết
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Cưới Chiến Thần Tàn Tật Về Làm Thiếp Và Cái Kết Truyện Cưới Chiến Thần Tàn Tật Về Làm Thiếp Và Cái Kết Story Chương 106
10.0/10 từ 50 lượt.
loading...