Cưới Chiến Thần Tàn Tật Về Làm Thiếp Và Cái Kết
Chương 107
Chương 107
Tay đang cầm thư của Giang Tùy Châu bỗng siết chặt.
Không lạ… Anh đã tính kỹ càng thời gian từ Nghiệp Thành đến đây, lúc thấy thời gian bị kéo dài mãi, đã ngờ ngợ rồi.
Theo phán đoán của anh, dù Chiêu Nguyên Đế đồng ý thì Hoắc Ngọc Diễn cũng sẽ không chịu để yên, nhưng nào ngờ… Hoắc Ngọc Diễn lại kiêng dè Hoắc Vô Cữu đến nước này.
Theo lịch sử, sau chiến dịch Tầm Dương, sức khỏe của Hoắc Ngọc Diễn xuống dốc, không còn như xưa.
Từ sau khi lên làm Thái tử, hắn chưa từng rời khỏi Nghiệp Thành dù chỉ nửa bước, tuy vậy vẫn không thể sống qua tuổi ba mươi. Đối với tình trạng sức khỏe hiện giờ của hắn, có thể ép hắn rời khỏi Nghiệp Thành để đến Lâm An, đủ thấy hắn sợ Hoắc Vô Cữu cỡ nào.
Giang Tùy Châu cầm phong thư mà trầm ngâm.
“Báo lại với Lâu tướng quân rằng, ta biết rồi.” Anh nói. “Nói ông ấy cứ yên tâm.”
Lính trinh sát nhanh chóng đứng dậy tuân lệnh.
Chợt nghe Giang Tùy Châu nói tiếp: “Mạnh Tiềm Sơn, đi hỏi xem Hoắc tướng quân đi đâu rồi, phái người đi bảo y mau chóng quay về.”
“Dạ! Nô tài đi ngay ạ!” Mạnh Tiềm Sơn mau mắn trả lời.
Hai người lui ra, trong Ngự Thư Phòng thoáng trở nên im ắng.
Giang Tùy Châu cứ mãi cầm phong thư mà suy ngẫm.
Hoắc Ngọc Diễn dám đến, vậy chứng tỏ hắn không biết chuyện Hoắc Vô Cữu đang giữ chứng cứ phạm tội của hắn. Tuy Lý Thịnh bị Hoắc Vô Cữu giết, nhưng đến nay người đời chỉ tưởng rằng Lý Thịnh mang dị tâm, muốn trừ bỏ Hoắc Vô Cữu.
Vì vậy, không ai ngạc nhiên khi Hoắc Vô Cữu trao đổi thư từ với Chiêu Nguyên Đế, Bắc Lương phái nhiều quan lại về phương nam.
Hiện giờ, người nắm rõ tình hình chỉ có Giang Tùy Châu, Hoắc Vô Cữu và Lâu Việt thôi, còn biết vụ Hoắc Vô Cữu đang nắm giữ mật thư qua lại giữa Hoắc Ngọc Diễn và Bàng Thiệu thì chỉ có hai người Giang Tùy Châu và Hoắc Vô Cữu.
Mặc dù sự xuất hiện của Hoắc Ngọc Diễn nằm ngoài dự đoán của Giang Tùy, nhưng bây giờ địch ngoài sáng ta trong tối, trái lại là Hoắc Ngọc Diễn ở thế bị động.
Nếu xử lý đúng cách, đối với họ, Hoắc Ngọc Diễn lại là người chủ động đưa thóp cho họ nắm.
Giang Tùy Châu miết mép giấy, sa vào suy nghĩ của bản thân.
—
Vào mùa hè, con sông lớn chảy ùn ùn giữa Bắc Lương và Nam Cảnh, cây cối rợp bóng hai bên bờ, tạo thành một khung cảnh rất riêng của Giang Nam.
Lâu Việt đứng bên bờ sông, hít sâu một hơi.
Ngay khi nhận được tin tức Hoắc Ngọc Diễn đến, ông đã phái người dùng tốc độ nhanh nhất để trình báo về cho Giang Tùy Châu.
Ông biết, Giang Tùy Châu đang ở Lâm An, chắc chắn sẽ chuẩn bị ổn thỏa mọi thứ, việc ông phải làm, là che giấu suy nghĩ của bản thân, cố gắng hết sức chào đón và đưa toàn bộ mọi người về Nghiệp Thành một cách an toàn.
Sắc mặt ông rất lạnh, nhưng Lâu Uyển Quân kế bên lại không chú ý.
Nàng đợi đến bực cả mình, cưỡi ngựa dạo bên bờ. Nàng cuốn roi ngựa lại giắt vào thắt lưng, giơ tay bẻ một nhành liễu, vút nhẹ, thúc ngựa đi lang thang dọc bờ sông.
Nàng lắc lư đến độ Lâu Việt phát bực.
“Đàng hoàng lại coi!” Lâu Việt cau mày, nói với nàng bằng thái độ không đồng tình.
Lâu Uyển Quân hoàn toàn phớt lờ, một tay vút nhành liễu, một tay kéo dây cương để quay lại.
“Đứng tồng ngồng là đàng hoàng?” Nàng tranh luận. “Con đứng thì được thôi, nhưng ngựa bị gò hỏng thì sao.”
Lâu Việt câm nín một hồi rồi khuyên bảo: “Chốc nữa Thái tử của Bắc Lương đến, con phải cẩn thận, đừng để thất lễ.”
Lâu Uyển Quân cười kiểu giễu cợt, nói: “Thái tử gì chứ, khoảng chục năm trước, không phải do con bảo bọc, dẫn hắn đi chơi à.”
Lâu Việt vội mắng: “Không biết chừng mực! Bất kể trước đây thế nào, bây giờ hắn là Thái tử, là người của Hoàng thất, mấy lời kiểu đó, tuyệt đối không thể nói lung tung!”
Lục đục giữa Hoắc Ngọc Diễn và Hoắc Vô Cữu, Lâu Việt suy đi nghĩ lại, cuối cùng quyết định không nói với Lâu Uyển Quân. Thứ nhất, tính Lâu Uyển Quân ngay thẳng không biết cách che giấu, thứ hai, chuyện này càng ít người biết càng tốt.
Huống chi, trong lòng Lâu Việt, suy cho cùng Lâu Uyển Quân cũng chỉ là một cô gái, vừa không có chức tước, vừa không phải đàn ông, không biết mấy chuyện này cũng không sao.
Nàng khịt mũi: “Tất nhiên con sẽ không nói vậy trước mặt hắn rồi, con cũng chẳng ngốc.”
Trong lúc hai người nói chuyện, bóng của những con tàu xuất hiện thấp thoáng xa xa trên xong. Lá cờ treo trên đó là của Bắc Lương. Đi đầu là một con thuyền hai tầng, hình như là thuyền của người chỉ huy.
Toàn thân Lâu Việt như căng lên, nhanh chóng điều chỉnh lại biểu cảm trên mặt.
“Đến rồi.” Ông nói. “Cẩn thận lời ăn tiếng nói.”
Lâu Uyển Quân nhìn ông một cách quái lạ.
Dáng vẻ của cha nàng, tuy rằng trông vẫn nghiêm túc trang nghiêm đấy, nhưng nói sao cũng không giống đang tiếp đón người trong nhà, trái lại như đang chuẩn bị nghênh địch.
Nàng thôi không nhìn ông nữa mà chuyển qua nhìn mặt sông bên kia.
Chiếc thuyền nọ đang dần dần đến gần, vượt sóng băng băng trên mặt sông. Sông rộng mênh mông, chiếc thuyền nọ chạy rất chậm, phải tốn ước chừng hai khắc mới đến được bên bờ.
Binh lính dưới trướng Lâu Việt đã xếp hàng bên bờ, giáp bạc tua đỏ, cờ xí tung bay phấp phới. Thấy thuyền cập bến, Lâu Việt dẫn theo các tướng lãnh ra đón, thuyền hạ ván xuống, vệ binh mau chóng xếp hàng xuống thuyền.
Lâu Việt dừng chân trước ván thuyền.
Sau khi vệ binh xếp hàng hai bên xong xuôi thì có mấy thái giám cung nữ cầm nghi trượng chầm chậm đi xuống. Trong khi Lâu Việt bày ra bản mặt cười tiêu chuẩn thì Lâu Uyển Quân kế bên lại hồn nhiên tặc lưỡi lấy làm hiếu kì.
“Đúng là phô trương quá thể mà!” Nàng thì thầm.
Lâu Việt vội lườm nàng.
Ngay đúng lúc này, một người từ tốn bước xuống ván.
Đôi ủng gấm trắng như tuyết được thêu dày đặc mãng văn bằng chỉ vàng, lấp lánh dưới ánh mặt trời, phản chiếu ánh vàng độc đáo.
Thoạt trông, hắn như một chàng công tử nhã nhặn, nét mặt như ngọc khắc, khoác áo sắc trắng dệt vàng, đội nón vàng khảm ngọc.
Dáng người hắn cao mảnh, khiến hắn trông khá gầy. Người bình thường khó cân được kiểu trang phục trắng dệt vàng thế này, nhưng khi hắn mặc, lại bật lên nét thanh lịch quý phái, phối với chiếc quạt cán mạ vàng, rõ ràng là một quý công tử đến từ Hoàng thành.
Khi hắn đi xuống thuyền, Lâu Việt và mọi người phía sau đồng loạt quỳ xuống, tiếng giáp va chạm leng keng.
“Mạt tướng Lâu Việt, cung nghênh Thái tử điện hạ!” Lâu Việt nói.
Phía sau ông, tiếng hô vang vọng núi rừng.
Mọi người đồng loạt quỳ xuống, trong một thoáng giáp bạc lấp lánh, trông rất có khí thế trời long đất lở. Nhưng vị công tử ấy vẫn tỏ ra rất bình tĩnh, từ tốn bước tới, dừng lại trước mặt Lâu Việt rồi cúi người đỡ tay ông.
“Chú Lâu không cần đa lễ.” Hắn nói bằng giọng điệu dễ gần.
Lâu Việt nương theo hắn đứng dậy, ngước mắt nhìn, đập vào mắt là nụ cười ôn tồn lễ độ của Hoắc Ngọc Diễn.
Hắn chẳng khác gì thuở niên thiếu, hiền hòa và hay cười, nho nhã đẹp trai, đặc biệt đôi mắt hàng mày, tỏa ra sự dịu dàng nói không nên lời. Năm ấy, lúc ở Dương Quan, hắn trông khác hẳn đám khỉ hoang lớn lên chốn Dương Quan, ngày thường chỉ thích làm bạn với thi thư, lối nói chuyện cũng từ tốn.
Nhưng Lâu Việt biết rõ, đứa trẻ này từ nhỏ đã suy nghĩ sâu xa.
Hoắc Vô Cữu chỉ thích tập võ, không ưa học, suốt ngày bị cha y dí theo đánh, lúc bảy tuổi là lúc y bướng nhất, không biết lớn nhỏ mà hô to gọi nhỏ “Lâu Việt”.
Hoắc Ngọc Diễn thì khác. Hắn không chỉ tri thư đạt lễ, mà về mặt võ thuật cũng không bao giờ lơi là. Hắn không có thiên phú, bèn lấy cần cù bù vào, thành ra vào những ngày hè, trong khi Hoắc Vô Cữu dẫn theo đám đàn em chạy vô núi săn thú mát mẻ, hắn lại một mình đứng trung bình tấn giữa sân nắng chang chang, đến tận canh ba.
Chính vì điều này mà từ khi lãnh đạo quân khởi nghĩa, hắn đã trở thành một nho tướng mặt ngọc văn thành võ lược nổi tiếng trong quân. Nếu không phải do Hoắc Vô Cữu quá đỗi nổi bật, thì làm gì có việc người trong thiên hạ không biết tiếng tăm của Hoắc Ngọc Diễn?
Nghĩ đến đây, Lâu Việt thầm thở dài, ngoài mặt lại trưng ra nụ cười hào hứng.
“Không thể bỏ lễ!” Ông cười nói. “Tàu xe vất vả rồi, Thái tử có mệt lắm không?”
Hoắc Ngọc Diễn nghe vậy, cười khẽ rồi lắc đầu.
“Mấy năm nay sức khoẻ chẳng ra sao cả, có điều vẫn ổn.” Hắn nói. “Mọi người trong chuyến xuôi nam lần này rất quan tâm ta nên đi khá chậm, không mệt cho mấy.”
Ôn tồn lễ độ, chiêu hiền đãi sĩ, dường như hắn chẳng thay đổi chút nào.
Nếu không phải biết rõ những việc Hoắc Ngọc Diễn lén lút làm, Lâu Việt nói sao cũng không tin đứa trẻ tuy mưu mô nhưng rất chịu khó và hiểu lễ nghĩa, lại có thể làm ra việc như đâm sau lưng Hoắc Vô Cữu.
“Vậy thì mạt tướng yên tâm!” Lâu Việt nói.
“Chú Lâu khách sáo quá rồi. Ở trước mặt người, Ngọc Diễn nào phải điện hạ gì, cùng lắm là vãn bối của người thôi.” Hoắc Ngọc Diễn dịu giọng nói. “Chú Lâu vậy mà không già đi chút nào, hôm nay thấy người, vẫn y như năm ấy ở Dương Quan.”
“Trước khi lên đường, phụ hoàng dặn dò riêng ta.” Hoắc Ngọc Diễn nói tiếp. “Lần này, Vô Cữu có thể thành công giành lấy Giang Nam, toàn nhờ vào sự giúp đỡ của chú Lâu. Phụ hoàng nói, chú Lâu biết nghĩ cho đại nghĩa, ta cần phải đích thân cảm tạ mới được.”
Dứt lời, hắn cúi người chắp tay, định thi lễ với Lâu Việt.
Lâu Việt vội đỡ hắn.
“Vậy sao mà được! Thái tử điện hạ, quân thần khác biệt!” Ông nói.
Lúc đỡ Hoắc Ngọc Diễn, Lâu Việt mới nhận ra hắn gầy yếu đến cỡ nào. Tuy đứa nhỏ này trông khá tuấn tú, nhưng võ công có thể sánh ngang với bất kỳ tướng giỏi nào trong quân. Vậy mà bây giờ khi đỡ hắn đứng dậy, ông rõ ràng cảm nhận một lực đẩy nhẹ bẫng, đến không đáng gì, như thể một bộ xương rỗng.
Dù biết đứa nhỏ này độc ác, Lâu Việt vẫn bất giác cảm thấy đau xót.
Lúc Định Bắc Hầu còn sống, tuy chỉ có một người con trai là Hoắc Vô Cữu, nhưng ông thương nhất chính là Hoắc Ngọc Diễn.
Lâu Việt dễ dàng chặn lại hành động thi lễ của Hoắc Ngọc Diễn, hắn cũng chẳng đưa đẩy thêm mà thuận theo lực đỡ của ông mà đứng dậy.
“Điện hạ đi đường vất vả, đứng ở đây nói chuyện mãi cũng không tiện.” Lâu Việt nói. “Trong thành đã chuẩn bị sẵn tiệc rượu, không bằng điện hạ cùng mạt tướng đi dùng một bữa cơm giản dị, xong nghỉ ngơi hai ngày rồi khởi hành đi Lâm An.”
Hoắc Ngọc Diễn nghe vậy thì mỉm cười, nét mặt hiền hòa, không để lộ chút sơ hở nào: “Vậy là ổn thỏa nhất rồi. May nhờ có Vô Cữu, nếu không phải y bố trí toàn bộ Nam Cảnh đâu ra đấy thì ta cũng chẳng được rãnh rỗi thế này.”
Dáng dấp hiền lành, vui vẻ thế này, ai có thể tưởng đến những việc làm xấu xa sau lưng của hắn?
Lâu Việt cụp mắt xuống nhầm giấu đi nỗi niềm rối rắm trong mắt.
Đúng lúc này, ông nghe Hoắc Ngọc Diễn ‘ơ’ lên một tiếng, nghiêng người hỏi người đứng kế ông: “Em Uyển Quân cũng ở đây à?”
Lâu Uyển Quân ngước mắt nhìn, đập vào mắt là thiếu niên mảnh khảnh trầm tính ngày nào, dong dỏng đứng trước mặt nàng, hàng mày đôi mi đằm như nước.
“Em Uyển Quân trổ mã xinh đẹp thật.” Hắn nói. “Đôi mắt trông khá giống phu nhân Lâu nhỉ.”
Nói xong, hắn nhoẻn miệng cười.
Lâu Uyển Quân lẳng lặng hít sâu một hơi, khoảnh khắc này lại đột nhiên vụng miệng, không biết nên trả lời thế nào.
Đẹp trai thật. Nàng nghĩ bụng.
Như thể một đóa hoa mộc lan nở rộ và đong đưa theo gió trong tim nàng.
Cưới Chiến Thần Tàn Tật Về Làm Thiếp Và Cái Kết
Đánh giá:
Truyện Cưới Chiến Thần Tàn Tật Về Làm Thiếp Và Cái Kết
Story
Chương 107
10.0/10 từ 50 lượt.
Truyện Cưới Chiến Thần Tàn Tật Về Làm Thiếp Và Cái Kết
Story
Chương 107
