Cưới Chiến Thần Tàn Tật Về Làm Thiếp Và Cái Kết
Chương 108
Chương 108
Người do Mạnh Tiềm Sơn phái đi chẳng mấy chốc đã tìm được Hoắc Vô Cữu. Lúc bấy giờ Hoắc Vô Cữu đang ở trong quân, nghe báo rằng Giang Tùy Châu đang cần gặp gấp bèn ngừng hết việc đang làm để chạy về cung.
Giang Tùy Châu đưa phong mật thư cho Hoắc Vô Cữu xem.
Thủ chỉ vỏn vẹn mấy chữ, Hoắc Vô Cữu lướt mắt đọc xong chân mày nhăn lại ngay.
Y đặt phong thư xuống bàn, đôi mắt ánh lên sắc lẻm.
“Hắn chán sống rồi?” Giọng y lạnh như băng.
Giang Tùy Châu nói: “Vậy thì chưa chắc. Nếu hắn dám đến, chắc hắn tưởng rằng bản thân đang ngụy trang rất tốt trước mặt ngươi. Hay có thể nói, hắn ngờ rằng ngươi đã bắt đầu nghi hắn nên vội vàng đến đây để kiểm tra ngươi.”
Hoắc Vô Cữu cười gằn một tiếng.
“Ta còn có thể cho hắn cơ hội này à?” Y nói.
Giang Tùy Châu hỏi: “Ngươi định thế nào?”
Hoắc Vô Cữu nhạt giọng nói: “Không phải hắn tự mình dâng tới cửa sao? Bây giờ toàn bộ Nam Cảnh là địa bàn của ta, chỉ cần hắn tới, ta nhốt hắn luôn. Chỉ bằng mấy phong thư do ngươi đoạt được, sau khi chiêu cáo thiên hạ, đủ lý do để ta giết hắn rồi.”
Tuy Hoắc Vô Cữu nói rất có lý, nhưng Giang Tùy Châu lại lắc đầu, nói: “Không thể làm vậy.”
“Sao?” Hoắc Vô Cữu khó hiểu.
“Nếu hiện tại Thái tử là ngươi, hoặc nói, nếu hắn chỉ là thần tử của ngươi thì ngươi có thể thẳng thừng giết hắn. Nhưng, bây giờ hắn vừa là anh của ngươi, vừa là Thái tử của Bắc Lương, nếu chỉ bằng mấy phong thư mà giết hắn, dù những phong thư đó là thật thì người đời cũng sẽ gắn cho ngươi cái danh tàn bạo, nói sao mấy phong thư đó cũng không thật sự hại chết ngươi, chưa kể đều là chuyện đã qua, giờ tính nợ cũ, không phải một thời cơ tốt.”
Hoắc Vô Cữu lại chẳng để bụng.
“Nói thì cứ nói.” Y nói. “Mặc kệ họ, ta còn sợ mồm họ à?”
Giang Tùy Châu biết y chẳng sợ mấy thứ này, nhưng anh lại không bằng lòng.
Anh đến từ ngàn năm sau, biết Hoắc Vô Cữu nổi danh cỡ nào. Nếu một tướng quân vang danh thiên cổ như vậy, bị hủy hoại thanh danh vì một tên tiểu nhân như hắn, trở thành gian thần chính tay giết Hoàng huynh rồi bị thóa mạ muôn đời, thật không đáng.
Thị phi đúng sai, chung quy nên phân biệt rạch ròi.
Cho dù anh không cần để ý đến chuyện trăm năm sau, nhưng y chẳng muốn trong mấy mươi năm sắp tới phải chứng kiến Hoắc Vô Cữu bị người đời đâm chọt.
“Ngươi không biết sự lợi hại của đám văn thần nho sinh đó.” Anh khuyên.
Hoắc Vô Cữu chẳng quan tâm đám văn nhân chẳng xách nổi đao đó lợi hại cỡ nào.
Nhưng khi y ngước mắt nhìn Giang Tùy Châu, lời ra đến miệng rồi vẫn ráng nuốt xuống.
Y biết, y không sợ, nhưng Giang Tùy Châu sợ.
Y không nỡ để Giang Tùy Châu sợ.
“Vậy có cách nào?” Y đổi giọng, hỏi.
Giang Tùy Châu nghe vậy thì suy tư.
“Tuy ta có ý tưởng, nhưng chưa hình dung rõ ràng.” Anh nói. “Cách tốt nhất đương nhiên là để hắn ra tay lần nữa. Nếu người trong thiên hạ đều biết hắn vì kiêng kỵ ngươi mà đành đoạt ra tay diệt trừ, lại thêm có tiền án, tất nhiên hắn sẽ mất sạch thanh danh, trái lại thương xót cho ngươi. Đến khi đấy, ngươi xử lý hắn thế nào cũng thành chuyện đương nhiên.”
Nói xong, anh lại chần chừ: “Nhưng…”
Nhưng, làm cách nào để Hoắc Ngọc Diễn xuống tay với Hoắc Vô Cữu một lần nữa trong điều kiện hắn chẳng biết gì về tình trạng hiện giờ của y, thì có chút khó.
Giang Tùy Châu thoáng trầm ngâm rồi lắc đầu.
Bây giờ anh không bắt được manh mối nào, lúc suy tư, hàng mày vô thức nhăn chặt. Hoắc Vô Cữu không ưng nhất là dáng vẻ ưu sầu này của anh, bèn đi tới kéo anh vào lòng, một tay ôm anh, một tay xoa xoa, vuốt phẳng vết nhăn trên hàng mày của anh.
“Lo gì chứ, chuyện này còn chẳng dễ à?” Y nói. “Ta rành hắn lắm, tuy Hoắc Ngọc Diễn trông thì hiền hòa chứ thật chất rất trọng thể diện. Khi còn bé đã vậy rồi, hễ ai làm hắn mất mặt khó xử, ngoài mặt không nói nhưng sau lưng chắc chắn ngấm ngầm ngáng chân người đó.”
Nghe y nói vậy, Giang Tùy Châu như được khai sáng.
“Vậy có cách rồi.” Anh nói. “Chỉ cần khích hắn ra tay với ngươi thì có lý do bắt hắn ngay rồi.”
Hoắc Vô Cữu ừ một tiếng.
“Nên không cần lo.” Y nói. “Nếu thật sự hết cách, ta chỉ cần phái mấy người đi diễn một màn, ngụy trang thành người của hắn, không phải được rồi à?”
Giang Tùy Châu nghe vậy thì sững người.
Ngay sau đấy, anh lại nghe Hoắc Vô Cữu nói tiếp.
“Có điều cũng chẳng cần làm vậy.” Y nói. “Hắn muốn giết ta, không phải chuyện ngày một ngày hai, chi bằng cho hắn thêm cơ hội ra tay.”
Tuy giọng y rất bình tĩnh, nhưng Giang Tùy Châu như bắt được manh mối trong đấy.
Anh biết, Hoắc Vô Cữu không phải không đành lòng, mà là không ưa.
Không phải y không nghĩ ra cách khiến cho Hoắc Ngọc Diễn sụp ngay. Chẳng qua y khác với Hoắc Ngọc Diễn, không ưa gì cách đổ tội, kiến đối phương chết oan chết uổng kiểu này.
Xưa giờ y luôn quang minh lỗi lạc.
Giang Tùy Châu giương mắt nhìn Hoắc Vô Cữu, nụ cười bất giác hiện lên trên gương mặt.
Nụ cười ấy như tô điểm thêm cho đôi mắt sáng bừng của anh, cũng khiến cho tim Hoắc Vô Cữu lỗi nhịp, tay đang ôm Giang Tùy Châu vô thức siết chặt.
Ngay giây sau, y giơ tay lên, che mắt Giang Tùy Châu lại.
“Hử?” Giang Tùy Châu khó hiểu.
Bỗng nghe Hoắc Vô Cữu cất tiếng.
“Lý Trường Ninh nói, ngươi phải tịnh dưỡng thêm mười ngày nửa tháng nữa mới khỏe hẳn.” Y nói. “Bảo ta mấy ngày này nên cẩn thận hơn, đừng hành ngươi.”
“Nên?” Giang Tùy Châu ngờ ngợ, giơ tay muốn kéo tay của Hoắc Vô Cữu xuống, lại bị Hoắc Vô Cữu ngăn cản.
Lần nữa cất tiếng, giọng của Hoắc Vô Cữu khàn nhẹ.
“Nên, ban ngày ban mặt, đừng có dụ ta.” Y nói.
Giang Tùy Châu: “…”
Rốt cuộc là mình dụ, hay do đối phương kém?
Có điều, anh chỉ cười thôi, mà lọt vào mắt y sao lại thành dụ dỗ chứ?
Người này thật biết cách đổi trắng thay đen.
—
Lâu Việt chuẩn bị sẵn tiệc đón khách. Lâu Việt nhiệt tình, Hoắc Ngọc Diễn cũng hiểu lễ nghĩa, quan văn và các võ tướng đều hòa mình sôi nổi, sau bữa ăn, chủ hay khách đều hài lòng.
Tàn tiệc, ai nấy đều ngấm men say, Hoắc Ngọc Diễn cũng uống kha khá, để người hầu dìu mình đi nghỉ.
Bấy giờ Lâu Việt cũng đã uống khá nhiều rồi. Chợt nhớ sức khỏe của Hoắc Ngọc Diễn không tốt, nên khi nghe Hoắc Ngọc Diễn bảo muốn đi nghỉ, ông thẳng thừng cho mọi người giải tán luôn.
Hoắc Ngọc Diễn cũng vui lòng nhận ý tốt của Lâu Việt.
Mọi người chỉ thấy hắn hơi say, nhưng không ai hay, hắn vừa bước lên xe ngựa thì xụi lơ trên ghế, nhịp thở rối loạn.
Thái giám đi theo biết rõ tình trạng của hắn, vừa thấy hắn lên xe thì chui vào theo ngay.
Gã vừa lên xe là bước vội tới hộc tủ ngầm trong xe để lấy thuốc rồi đút cho Hoắc Ngọc Diễn uống ngay.
Viên thuốc nọ chỉ cần ngửi sơ đã thấy đắng đến mắc nôn, Hoắc Ngọc Diễn lại có thể tỉnh bơ mà bỏ thuốc vào miệng, ngồi ngửa ra xe, nhắm hai mắt lại.
Chỉ chốc sau, thuốc phát huy tác dụng, hắn mới xem như bình thường lại nhưng sắc mặt vẫn trắng bệch như cũ, hơi thở mỏng manh.
Thái giám đang rất lo lắng.
Gã hiểu rõ sức khỏe của Thái tử điện hạ hơn bất kỳ ai. Kể từ khi bị thương ở Tầm Dương năm ấy, tuy nhìn từ ngoài, điện hạ không khác gì người thường, thực thế sức khỏe đã suy yếu đến cùng cực. Nhiều năm như vậy, hắn không thể đi xa, cũng không thể luyện võ, cưỡi ngựa bắn cung, chỉ uống thuốc từ ngày này sang ngày khác, dù uống rượu, cũng phải là rượu thuốc ngâm thêm nhân sâm và hổ cốt do Thái y điều phối riêng.
Lần này điện hạ vừa phải đi xa, vừa phải vờ như không có chuyện gì, hôm nay lại còn uống rượu bên ngoài, thân thể sao có thể chịu được hành hạ như vậy!
Tiểu thái giám cảm thấy không đáng thay hắn.
Chẳng qua là Hoắc tướng quân mà thôi… Tuy rằng y khá ngông cuồng, nhưng chẳng giống hạng xấu xa. Sao điện hạ phải e dè đến độ đó?
“Cho dù điện hạ muốn lung lạc Lâu Việt, cũng không cần liệu mạng vậy đâu!” Thái giám không kiềm lòng được mà khuyên can.
Hoắc Ngọc Diễn lại chỉ xua tay, nhạt giọng nói: “Không sao, về trước đã.”
Thái giám biết, Thái tử điện hạ của họ, tuy trông có vẻ hòa nhã nhu nhược, thật chất lại rất quật cường. Chỉ cần là chuyện mà hắn đã quyết định, bất luận ai khuyên cũng vô dụng.
Gã thở dài, chui ra khỏi xe.
Chỉ còn lại mỗi Hoắc Ngọc Diễn, hắn lẳng lặng tựa đầu vào cửa sổ xe, đôi mắt u ám nhìn ra ngoài theo mành xe bị gió thổi tung.
Đương nhiên hắn biết uống rượu như vậy rất hại thân, nhưng hắn càng rõ hơn, năm trăm ngàn binh mã đang trú đóng Nam Cảnh hiện nay, có ba trăm ngàn là bộ hạ cũ của Lâu Việt.
Tuy ngoài mặt hắn gọi Lâu Việt là chú, nhưng hắn biết, Lâu Việt đối xử với hắn và Hoắc Vô Cữu rất khác nhau. Bạn cũ của Lâu Việt là cha của Hoắc Vô Cữu chứ không phải cha hắn, từ thuở nhỏ, Lâu Việt đã thích Hoắc Vô Cữu hơn.
Các trưởng bối dường như thích thiên vị những đứa trẻ ngang bướng, không biết trên dưới hơn, Hoắc Ngọc Diễn đã quen rồi.
Vậy nên, đối mặt với Lâu Việt, hắn phải dụng tâm hơn, phải thể hiện thành ý nhiều hơn.
Dù sao, bây giờ hắn cũng chẳng rõ rốt cuộc Hoắc Vô Cữu có vì Lý Thịnh mà hoài nghi hắn không. Có điều, mặc kệ có hay không, hắn đều phải chuẩn bị sẵn một sách lược vẹn toàn, phòng trước không lo.
Thứ nhất, phải bằng mọi cách, ly gián Hoắc Vô Cữu và những quan văn đi theo xuôi nam, thứ hai, phải khống chế được binh lực của Nam Cảnh, không đến mức để Hoắc Vô Cữu nắm giữ toàn cuộc.
Thành ra, Lâu Việt, hắn chắc chắn phải nắm trong tay.
Đương nhiên hắn biết thừa, bằng một chầu rượu, mấy câu nói, sao đủ để Lâu Việt cam tâm tình nguyện đứng về phía hắn. Lâu Việt chẳng phải hạng người lưỡng lự, sáng nắng chiều mưa, lần này đi theo Hoắc Vô Cữu, tất cả là vì người đại bá đã mất của hắn.
Tuy nhiên, Hoắc Ngọc Diễn không lấy làm lo lắng.
Hắn lẳng lặng nhìn người đi tới đi lui ngoài cửa sổ, một cảnh tượng trật tự phồn vinh trong trời đêm.
Hắn biết, là người thì sẽ có nhược điểm.
Mà nhược điểm lớn nhất của Lâu Việt, bại lộ hoàn toàn trước mắt người khác.
Lâu Uyển Quân.
Chỉ cần Lâu Uyển Quân và hắn ở chung một con thuyền, thì dù Lâu Việt hận hắn thấu xương cũng phải nghe theo hắn, không dám hai lòng.
Mà muốn ràng buộc một cô nương, cùng chung số mệnh, chỉ cần dụng tâm, thì đó là việc dễ đến không thể dễ hơn.
Hoắc Ngọc Diễn lẳng lặng nhìn ra cửa sổ một lúc rồi cụp mắt xuống.
Đối với hắn mà nói, đây là kết cuộc đã được định trước, nhưng, trong lòng hắn, hận.
Hận đến cùng cực.
Nếu không phải hiện giờ hắn đang ngoắc ngoải với một cơ thể mục nát, cớ gì cần ra hạ sách này, bằng vào việc lừa dối một cô nương để đạt được mục đích.
Nhưng, hắn không còn cách nào khác.
Nếu không phải do chiến dịch Tầm Dương năm đấy, cha hắn cương quyết dẫn quân đi cứu Hoắc Vô Cữu và đại bá, hắn cũng không đến nỗi rơi vào hoàn cảnh bệnh tật triền miên thế này.
Nhiều năm trôi qua nhưng hắn vẫn không tài nào quên được dáng vẻ làm bộ làm tịch của Hoắc Vô Cữu lúc tìm được hắn.
Hắn và cha hắn, cứ vậy ngoắc ngoải, sống không bằng chết, cơ thể đã tan nát trên chiến trường ấy, nhưng Hoắc Vô Cữu lại tay chân kiện toàn, sinh long hoạt hổ, về sau còn nhờ trận chiến Tầm Dương mà vang danh thiên hạ, thành chiến thần người người đều biết, và cả thiên hạ cũng đều biết, mạng của Hoắc Ngọc Diễn hắn, là do Hoắc Vô Cữu nhặt về từ chiến trường.
Dựa vào đâu chứ.
Hoắc Ngọc Diễn cụp mắt xuống, bình tĩnh nhắm lại.
—
Tác giả có lời muốn nói:
Lớp đào tạo nghệ thuật pha trà của nhà lão Hoắc mở khoá mới rồi đây! Đại sư pha trà Hoắc Ngọc Diễn đích thân giảng dạy, ghi danh ngay hôm nay còn được chiến thần Hoắc Vô Cữu tự tay tặng cho hai cái vả mặt, tới trước được trước, không cho phép bỏ lỡ!
Cưới Chiến Thần Tàn Tật Về Làm Thiếp Và Cái Kết
Đánh giá:
Truyện Cưới Chiến Thần Tàn Tật Về Làm Thiếp Và Cái Kết
Story
Chương 108
10.0/10 từ 50 lượt.
Truyện Cưới Chiến Thần Tàn Tật Về Làm Thiếp Và Cái Kết
Story
Chương 108
