Cưới Chiến Thần Tàn Tật Về Làm Thiếp Và Cái Kết
Chương 109
Chương 109
Dù đã đến giáp ranh Nam Cảnh, nhưng do dọc thường phải chú ý đến tình trạng của Hoắc Ngọc Diễn nên đoàn tiếp đón vẫn phải đi rất chậm.
Mãi đến tận mùng mười, trong cung mới nhận được báo cáo của mật thám, rằng đoàn tiếp đón Thái tử điện hạ và chư vị đại nhân của Bắc Lương, chuẩn bị tiến vào Nam Cảnh.
Sau khi nhận được tin tức, Giang Tùy Châu thoáng trầm ngâm rồi nói: “Biết rồi, đi mời Tề đại nhân vào cung một chuyến.”
Mật thám vâng lệnh, lui ra ngoài.
“Ngươi định để Tề Mân đi đón à?” Hoắc Vô Cữu hỏi.
Giang Tùy Châu gật đầu: “Ông ấy hợp nhất.”
Hoắc Vô Cữu suy nghĩ một thoáng rồi ừ: “Nếu hắn thấy Tề Mân, nhất định sẽ nghĩ ngợi. Nói sao Tề Mân cũng là lão thần của Nam Cảnh, ta có nhiều tướng quân như vậy mà lại lướt qua hết không sử dụng, trái lại để hai cựu thần của Nam Cảnh đi nghênh đón hắn — chức quan của Tề Mân lại cao, chắc chắn sau khi thấy Tề Mân, hắn sẽ suy diễn linh tinh.”
Giang Tùy Châu gật đầu: “Chính nó.”
Hoắc Vô Cữu chớp mắt: “Vậy lát nữa ta cho người đi chuẩn bị tiệc, đích thân ta đi thiết đãi hắn. Đến lúc đó, ta tỏ vẻ công cao chấn chủ không phục, e rằng hắn không thể nhịn được nữa mà mau chóng ra tay.”
Giang Tùy Châu nghe vậy thì suy ngẫm rồi nói: “Đúng là một cách hay.”
Hoắc Vô Cữu đứng dậy, vòng ra sau lưng anh, ôm trọn anh vào lòng: “Ngươi cứ việc ở trong cung chờ tin của ta.”
Giang Tùy Châu ngước đầu nhìn y: “Ngươi không cho ta đi à?”
Hoắc Vô Cữu nghe vậy thì nhăn mày, nói ngay không cần nghĩ: “Đương nhiên ngươi không được đi rồi, lỡ đâu hắn để mắt tới ngươi thì sao?”
Giang Tùy Châu lại lắc đầu: “Nhưng nếu ta không đi, hắn sẽ nghi ngờ ngươi.”
Giọng Hoắc Vô Cữu như sa sầm.
“Kệ, cứ cho hắn nghi.” Y nói. “Với ta mà nói, xử hắn khi nào chẳng qua xem tâm trạng ta khi ấy thôi, sao có thể để ngươi đi mạo hiểm? Ngươi đừng làm càn.”
Giang Tùy Châu không kiềm được cãi lại: “Hiện giờ đang ở Nam Cảnh, có thể có nguy hiểm gì chứ?”
Hoắc Vô Cữu không nghe lời anh: “Vậy cũng không thể mạo hiểm. Ngươi chỉ cần ở trong cung là được, dù hắn muốn biết ngươi là ai, cũng không có bản lĩnh thông thiên.”
Giang Tùy Châu ngẩng đầu nhìn y, không kiềm được thở dài trong lòng.
Vì bảo vệ mình mà biến những chuyện đơn giản trở nên phức tạp, thật không cách nào thay đổi được điểm này ở Hoắc Vô Cữu.
Anh rút lại nét cười trên mặt, tỏ ra nghiêm túc, nhìn Hoắc Vô Cữu.
“Trước đấy ta nói thế nào với ngươi?” Anh nói. “Ta không cần ngươi bảo vệ ta phía sau lưng như vậy, trái lại sinh thêm chuyện.”
Hoắc Vô Cữu tỏ rõ thái độ, không hề nhượng bộ: “Vậy cũng không được, lần này không giống.”
Giang Tùy Châu hỏi: “Không giống chỗ nào.”
Hoắc Vô Cữu nói: “Hoắc Ngọc Diễn là ngươi rất nham hiểm, ai biết hắn sẽ gây ra chuyện gì nữa.”
“Nhưng từ khi hắn đặt chân đến Nam Cảnh, dù là hắn hay người dưới tay hắn, không phải đều nằm trong sự giám sát của ngươi à?” Giang Tùy Châu nói. “Huống hồ, tình hình phòng thủ hiện giờ của Lâm An, hai ta đều rõ, hắn muốn làm gì, cơ bản đều khó hơn lên trời.”
Hoắc Vô Cữu đuối lý, im bặt.
Giang Tùy Châu thừa hiểu, hắn nín thinh như vậy, là biểu hiện của việc đuối lý nhưng vẫn muốn chơi xấu.
Anh vươn tay, nắm tay của Hoắc Vô Cữu.
“Nếu ta đoán không lầm, hắn đi theo những đại thần này đến, nhất định sẽ nghĩ đủ cách để ly gián các ngươi.” Anh nói. “Những đại thần này, từ các chức quan đến đời sống ẩm thực hàng ngày, đều có chỗ có thể động tay động chân. Ngươi biết rõ những người này trung thành với ngươi, nhưng ngươi cũng nên biết, lòng người là thứ dễ thay đổi nhất. Quanh năm suốt tháng ngươi ở Dương Quan, chẳng về Nghiệp Thành mấy lần, ngươi có chắc bản thân nắm bắt được suy nghĩ của mỗi một triều thần không?”
Tuy Hoắc Vô Cữu đang trưng ra bản mặt lạnh tanh, đao thương bất nhập, nhưng khi tay Giang Tùy Châu đặt lên trên mu bàn tay của y, y vẫn không cầm lòng được mà lật tay lại, nắm chặt tay anh trong lòng tay mình.
“… Quả thật không thể.” Y thừa nhận.
Mấy suy nghĩ tinh tế đưa đẩy giữa quan văn với nhau, đúng là thứ y vừa đụng vào là đau cả đầu.
“Nên, ngươi cần ta.” Giang Tùy Châu nói. “Ta hiểu rõ họ hơn ngươi.”
Y bỗng nghe Giang Tùy Châu hỏi bằng giọng nhẹ nhàng: “Buổi tối cho ta đi với ngươi, được không?”
Hoắc Vô Cữu đấu tranh tư tưởng trong chốc lát, cuối cùng phản bác lại: “… Vậy ngươi lấy thân phận gì để tham dự? Hiện giờ, ở trong thành, có ai không biết quan hệ giữa ta và ngươi, Hoắc Ngọc Diễn nhất định sẽ làm khó ngươi.”
Giang Tùy Châu cười khẽ một tiếng, kéo tay Hoắc Vô Cữu áp lên má của mình.
Hoắc Vô Cữu rũ mắt xuống, thì trông thấy Giang Tùy Châu ngồi trên long ỷ đang ngước mắt nhìn y, gương mặt sắc sảo quá thể, nụ cười toát ra hơi thở hồ ly, khiến cho nốt ruồi son nho nhỏ nơi khoé mắt trở nên sinh động nồng nàn.
“Việc đó có gì khó.” Giang Tùy Châu nói. “Chỉ cần xem ta như tên ẻo lả mê hoặc tâm trí ngươi, mê đến Hoắc tướng quân đầu óc mụ mị, ta nói gì nghe nấy, vậy thì nể mặt ngươi, dù muốn hay không hắn cũng phải nhịn.”
Hoắc Vô Cữu rũ mắt nhìn anh, biết thừa anh đang vờ vĩnh, nhưng hầu kết vẫn không nhịn được trượt lên xuống.
… Đúng là yêu tinh có thể câu hồn đoạt phách người ta mà.
Y nuốt khan một cái, chốc sau nghiến răng, cúi người, đè Giang Tùy Châu ra long ỷ, hôn mạnh mấy hồi.
“Ngươi tính cả mạng ta vào đấy nhé.”
Giữa những nụ hôn, Hoắc Vô Cữu nghiến răng nghiến lợi nói.
—
Tề Mân xem như Đại tư đồ hiện tại của Nam Cảnh, ông xuất cung đi nghênh đón Hoắc Ngọc Diễn, đích thực có thể thấy sự coi trọng của Hoắc Vô Cữu.
Ai nấy đều biết hôm nay Tề đại nhân sẽ ra khỏi thành để nghênh đón Hoắc Ngọc Diễn. Tề đại nhân là ai chứ? Tính luôn bây giờ, thì xem như nguyên lão bốn triều, cho dù là lúc Bàng Thiệu tại thế cũng phải nhường ông nửa phần, nay ông đã ngoài bảy mươi, phải xuất cung đi nghênh đón Hoắc Ngọc Diễn, có thể thấy Hoắc tướng quân và Thái tử điện hạ là anh em tình thâm, cực kỳ quý trọng.
Nhưng ở trong mắt của Hoắc Ngọc Diễn, thì không phải vậy.
Lúc nghe được tin, Tề đại nhân đang đợi ở ngoài thành, sắc mặt Hoắc Ngọc Diễn trở nên khó coi. Hắn bình tĩnh ừ một tiếng rồi buông màn xe xuống, sau đó không nói thêm gì nữa.
Tề Mân? Bất luận ông ta có bao nhiêu danh tiếng, thì ở trong mắt Hoắc Vô Cữu, chẳng phải hạng hiếm lạ gì.
Hoắc Vô Cữu vốn không ưa quan văn, nhất là kiểu hủ nho hễ mở miệng là trung hiếu nhân nghĩa như Tề Mân, chưa kể còn là hạng phản chủ. Nếu Hoắc Vô Cữu thật sự coi trọng hắn, không có hiềm khích gì, cớ sao dưới trướng y có bao nhiêu tướng lãnh được trọng dụng, lại không phải một ai đến nghênh đón hắn?
Chọn đại một tên Vạn Hộ, ở trong mắt Hoắc Vô Cữu cũng quan trọng hơn Tề Mân.
Y cho Tề Mân ra ngoài thành, rốt cuộc là vì Lý Thịnh nên nảy sinh hiềm khích với hắn, hay cơ bản đã hoài nghi, nên cho Tề Mân đến lấy lệ? Hoặc dã, hành động này của Hoắc Vô Cữu chẳng phải nhắm vào hắn, chẳng qua vì danh tiếng của Tề Mân, nhằm cho người đời thấy y coi trọng mình cũng như lòng trung thành với triều đình Bắc Lương, từ đó phô trương thanh thế và thể diện cho mình?
Tề Mân, vị trí của ông ấy quá nhạy cảm, khiến Hoắc Ngọc Diễn nhất thời không nắm chắc.
Hắn sầm mặt trầm tư suốt dọc đường đi. Cơ thể hắn giờ chẳng ra tích sự gì, không thích hợp suy nghĩ nhiều như vậy. Xe ngựa đi liên tục không ngừng, lúc đến ngoài cổng thành Lâm An, Hoắc Ngọc Diễn cảm giác toàn thân rã rời, mất sức.
Nhìn cổng thành nguy nga ngày càng gần, hắn ho khan mấy tiếng, cố dằn xuống cảm giác khó chịu, duy trì dáng vẻ bình thường, ngồi thẳng dậy trong xe ngựa.
Xe ngựa ngừng lại, bên ngoài vang vọng tiếng hô.
“Chúng thần phụng lệnh, cung nghênh Thái tử điện hạ!”
Sau đấy, có binh lính vén màn xe cho Hoắc Ngọc Diễn.
Thái giám tiến lên, đỡ Hoắc Ngọc Diễn xuống xe. Nó vừa đỡ cánh tay của Hoắc Ngọc Diễn lên thì nhận ra ngay, hắn đang rất yếu, không kiềm được nhìn Hoắc Ngọc Diễn bằng ánh mắt lo lắng.
Lại trông thấy sắc mặt hắn như thường, thậm chí còn ánh lên nét cười ôn hoà.
Thái giám vội vàng cụp mắt xuống.
Hoắc Ngọc Diễn đứng vững trước xe ngựa, rút tay khỏi tay thái giám, đi đến trước mặt Tề Mân, đỡ lão thần đang run rẩy đứng dậy.
“Vất cho Tề đại nhân, bắt ông ở đây đợi.” Hoắc Ngọc Diễn nói với nét mặt nhã nhặn.
Trong khi Tề Mân lại trưng ra gương mặt lạnh nhạt, chẳng mấy nhiệt tình, chỉ một kiểu việc công, lui về sau nửa bước, cúi người nói: “Thần cung nghênh Thái tử điện hạ. Tướng quân đã thiết yến ở trong cung, điện hạ đi đường vất vả, chỉ chờ đón tiếp điện hạ từ phương xa đến.”
Hoắc Ngọc Diễn ngoài mặt chẳng tỏ vẻ gì, nhưng ánh mắt lại thoáng dừng lại ở Tề Mân.
Dáng vẻ này của ông ta… Rốt cuộc do ông ta là lão thần của Nam Cảnh, hay do được Hoắc Vô Cữu ám chỉ?
Hoắc Ngọc Diễn càng ngày càng không rõ thái độ của Hoắc Vô Cữu.
Người hắn thoáng lung lay, được tiểu thái giám bước vội lên đỡ lấy. Hắn cười kiểu không sao cả, lúc quay đầu, lại nháy mắt ra hiệu cho đội trưởng Cấm vệ quân theo đằng sau, rồi quay qua cười nói bằng giọng điệu hiền hòa: “Đúng là hơi mệt. Như vậy làm phiền Tề đại nhân, đi trước dẫn đường.”
Tề Mân tuân lệnh, mặt lạnh, xoay người thì đi ngay.
Ông biết, Tề Mân như vậy, chắc chắn là do Giang Tùy Châu sắp xếp. Bây giờ, Hoắc Ngọc Diễn đích thân đến Nam Cảnh, cũng do không rõ thái độ của Hoắc Vô Cữu nên muốn tự xem xét. Giang Tùy Châu đoán được, bèn cho những người xung quanh giở chút động tác giả để che mắt, nhằm mục đích khiến Hoắc Ngọc Diễn do dự, tự thấy bất an.
Người trong cuộc u mê, lúc do dự, là lúc đưa ra lựa chọn không lý trí nhất.
Nghĩ vậy, Lâu Việt tiến lên đón, cười nói: “Thái tử điện hạ đừng để trong lòng. Lão già Tề Mân này ấy à, tính tình tệ lậu chẳng thích để ý đến ai, điện hạ rộng lượng đừng tính toán với ông ta.”
Hoắc Ngọc Diễn muốn phán đoán suy nghĩ của Hoắc Vô Cữu thông qua những người bên dưới, nhưng bản thân hắn lại là người thận trọng, suy nghĩ sâu xa. Người như hắn, một khi suy đoán người xung quanh, rất dễ bị những chi tiết nhỏ nhặt mê hoặc.
Vậy thì họ cứ việc mạnh ai nấy làm, khiến cho Hoắc Ngọc Diễn mất manh mối.
Quả nhiên, Hoắc Ngọc Diễn nghe thấy lời này, mỉm cười rồi nhẹ giọng nói: “Có vấn đề gì sao? Tề đại nhân đức cao vọng trọng, hơi gắt gỏng là bình thường, trái lại ta rất tán thưởng người thẳng tính như ông ấy.”
Lâu Việt nghe vậy, cười vang: “Điện hạ khoan dung, vậy thì mạt tướng yên tâm! Điện hạ, mời lên xe ngựa.”
Hoắc Ngọc Diễn cười đáp lại rồi xoay người lên xe ngựa.
Dáng cười của hắn lúc này đây, là ráng gồng mà có, đến lúc vào trong cung, dáng cười ấy, cuối cùng cũng sụp đổ.
Trong sảnh tiệc nguy nga lộng lẫy, văn võ bá quan ngồi đầy đủ, chỉ chờ mỗi hắn.
Vị trí cao nhất để trống, chắc hẳn để dành lại cho hắn.
Thế nhưng, người đang ngồi ở vị trí bên cạnh hắn, lại không phải Hoắc Vô Cữu.
Mà là một nam tử mặc phục sức vương hầu Nam Cảnh, rất trẻ, dung nhan xinh đẹp, thậm chí sắc nét đến gần như ma mị.
Dưới ánh đèn, anh nhoẻn miệng cười với hắn, nụ cười ấy không gì khác lạ nhưng lại như có thâm ý, giống một người chiến thắng, đang thị uy với hắn ngay trên triều.
—
Tác giả có lời muốn nói:
Hoắc Ngọc Diễn: … Hình như ngửi thấy mùi đồng loại.
Giang Tùy Châu: ;D Ngươi cũng là đoá sen trắng à? Xin chào, em trai ngươi bị ta mê hoặc thành Chu U Vương rồi, ngươi đến làm gì nữa?
Hoắc Ngọc Diễn: … Tới trễ một bước, ghét.
Cưới Chiến Thần Tàn Tật Về Làm Thiếp Và Cái Kết
Đánh giá:
Truyện Cưới Chiến Thần Tàn Tật Về Làm Thiếp Và Cái Kết
Story
Chương 109
10.0/10 từ 50 lượt.
Truyện Cưới Chiến Thần Tàn Tật Về Làm Thiếp Và Cái Kết
Story
Chương 109
