Cưới Chiến Thần Tàn Tật Về Làm Thiếp Và Cái Kết

Chương 110


Chương 110


Ánh mắt Hoắc Ngọc Diễn ngừng lại trên người anh, ấn đường khẽ giật nhẹ.


Người có thể xuất hiện ở đây, ngồi một cách đường hoàng ở vị trí đấy… Chẳng lẽ là Tĩnh Vương trong lời đồn?


Ánh mắt hắn chuyển qua phía đối diện, quả nhiên, người đang ngồi ngay ngắn bên còn lại của hắn là Hoắc Vô Cữu.


Ánh mắt Hoắc Ngọc Diễn thoáng khựng lại.


Bổn triều lấy trái làm đầu, Hoắc Vô Cữu nhường vị trí bên trái cho Tĩnh Vương ngồi, chẳng lẽ có thâm ý gì trong đấy?


Tuy nhiên, hắn chưa kịp nghiền ngẫm thì văn võ bá quan trong đại điện đã ào ào đứng dậy, thi lễ với Hoắc Ngọc Diễn: “Chúng thần tham kiến Thái tử điện hạ.”


Hoắc Ngọc Diễn băn khoăn lia mắt một vòng.


Trông thấy tất cả đại thần trong điện đều đứng dậy cúi người thi lễ với hắn, chỉ mỗi vị Tĩnh Vương đang ngồi bên cánh trái của hắn, lại như không thấy, ngồi yên ở đấy, lúc đối diện với ánh mắt của hắn, chỉ khẽ cười gật đầu, thi lễ qua loa vậy thôi.


Hàm ý khiêu khích quá trắng trợn.


Hoắc Ngọc Diễn chuyển mắt, vờ như không thấy, mỉm cười hoà nhã lướt mắt qua toàn thể văn võ bá quan trong điện, nhẹ giọng nói: “Chư vị ái khanh không cần đa lễ, mời đứng dậy.”


Văn võ bá quan đứng dậy rồi ngồi xuống, Hoắc Ngọc Diễn cũng nhấc chân đi thẳng đến vị trí trên đầu, ngồi xuống.


“Vi huynh đến mà không báo trước, làm hại nhị đệ thu xếp cho huynh trưởng.” Sau khi ngồi xuống, Hoắc Ngọc Diễn cười nhẹ nghiêng đầu nhìn Hoắc Vô Cữu. “Nửa năm không gặp, nhị đệ trở nên điềm tĩnh lão luyện không ít, trên đường đến đây, vi huynh trông thấy Nam Cảnh an ninh trật tự, cảm thấy rất nhẹ nhõm.”


Hoắc Vô Cữu cúi người, vẫn dáng vẻ hời hợt thờ ơ như mọi khi, nhạt giọng nói: “Hoàng huynh quá khen.”


Hoắc Ngọc Diễn không hề cho đấy là ngỗ nghịch, trái lại cầm ly rượu đầy trên bàn lên, đưa về phía văn võ bá quan trong điện, nói: “Đương nhiên, thiên hạ ngày nay thống nhất, toàn nhờ công lao của chư vị. Ngay tại đây, Ngọc Diễn xin phép thay mặt phụ hoàng kính chư vị một ly.”


Hắn nâng ly lên, đương nhiên văn võ bá quan trong điện cũng nâng ly rượu lên theo.


Ánh mắt Hoắc Ngọc Diễn liếc khẽ qua bên cạnh.


Tên Tĩnh Vương đó vẫn ngồi yên ở đấy, chỉ cầm ly lên một cách lười biếng, giương mắt nhìn về phía hắn.


Hoắc Ngọc Diễn ung dung chuyển ánh mắt.


“Tuy hiện giờ đại nghiệp đã thành, nhưng về sau an bang định quốc, vẫn cần các vị ra sức tương trợ! Ngọc Diễn bất tài, xin cảm ơn các vị đại trước ở đây!”


Nói dứt lời, hắn giơ ly rượu lên, ngửa đầu uống cạn ly.


Đại thần bên dưới ríu rít đáp lại, nối đuôi uống cạn rượu.


Hoắc Ngọc Diễn đặt ly rượu xuống, nói cười: “Hôm nay chẳng qua là buổi tiệc rượu trong nhà để tẩy trần, chư vị khánh gia không cần đa lễ, xin mời tự nhiên.”


Đây là tuyên bố khai tiệc.


Trong thoáng chốc, sảnh tiệc trở nên náo nhiệt hơn, tiếng cụng ly bắt đầu văng văng khắp nơi.


Hoắc Ngọc Diễn thì nghiêng đầu qua, cười với Hoắc Vô Cữu.


“Vị bên trái này, chắc hẳn là Tĩnh Vương điện hạ của Nam Cảnh nhỉ?” Hắn hỏi.


Hoắc Vô Cữu đang cầm đũa lên thì khựng lại ngẩng đầu nhìn hắn, nhạt giọng nói: “Là em ấy.”


Hoắc Ngọc Diễn cười nói: “Khó trách ta thấy quen vậy, cũng xem như người một nhà rồi.”


Hoắc Vô Cữu không tiếp lời của hắn mà gắp một đũa thức ăn lên ăn.



Xưa giờ y đều kiểu không coi ai ra gì, Hoắc Ngọc Diễn quen rồi.


Hắn xem như không phát hiện, hỏi tiếp: “Chẳng qua không biết…” Hắn ra vẻ khá chần chờ, quay đầu nhìn thoáng qua Giang Tùy Châu.


Trông thấy Giang Tùy Châu đang ngồi một cách biếng nhác, chỉ huy thái giám phía sau gắp miếng cá nướng đặt hơi xa vào dĩa riêng của anh.


“Không biết Tĩnh Vương đang bất tiện gì không?” Hoắc Ngọc Diễn hỏi.


Lời vừa dứt, cả Hoắc Vô Cữu và Giang Tùy Châu đều ngẩng đầu lên nhìn hắn.


Hoắc Ngọc Diễn nở một nụ cười hiền lành thân thiện, như thể không phát hiện lời mình nói có gì bất ổn, nói: “Không có gì, chỉ là từ nãy đến giờ không hề thấy Tĩnh Vương điện hạ đứng dậy. Nếu trong người không khỏe, vừa hay bên cạnh ta có hai Thái y quen, khá mát tay, có thể xem thử cho Tĩnh Vương.”


Nói xong, hắn ung dung nhìn Giang Tùy Châu.


Nào ngờ nghe thấy Giang Tùy Châu cười khẩy một tiếng, ngửa người ra sau, tựa vào lưng ghế một cách biếng nhác.


Anh giương mắt nhìn Hoắc Ngọc Diễn.


Ngay cả Hoắc Ngọc Diễn cũng không thể không thừa nhận, vóc dáng của người này rất đẹp, thoảng hơi thở chính tà đan xen, đấy là thứ mê hoặc lòng người nhất. Anh chỉ ngước mắt nhìn hắn, khóe môi hơi nhướng lên, lập tức toát ra nét ưỡn ẹo lại quyến rũ, y như yêu quái thành tinh vậy.


“Không đứng dậy thi lễ, tức là gãy chân à?” Hắn nghe Tĩnh Vương nói vậy. “Không thích thôi.”


“Chuyện này…” Hoắc Ngọc Diễn lộ vẻ khó xử, quay qua nhìn Hoắc Vô Cữu.


Hoắc Vô Cữu hoàn toàn không đếm xỉa đến hắn, đôi mắt như dính chặt lấy gương mặt Tĩnh Vương. Người nhị đệ này của hắn, xưa nay nghiêm chỉnh, dù là mỹ cơ dị vực bị bắt làm tù binh cũng không cách nào hấp dẫn ánh mắt của y, nhưng bây giờ, lại nhìn chằm chằm Giang Tùy Châu, ý cười lan tràn trong mắt, môi cũng tự nhếch lên.


Mất nửa giây y mới phát hiện bầu không khí gượng gạo bấy giờ, ngước mắt lên, nhìn về phía Hoắc Ngọc Diễn.


“Đại ca đừng lấy làm lạ.” Hoắc Vô Cữu giải thích một cách hờ hững. “Bình thường em ấy cũng vậy đấy, chiều riết quen, không thích thi lễ với người khác.”


Lúc y nói câu này, vẫn giữ nguyên nụ cười trên mặt.


Tĩnh Vương ngồi đối diện mỉm cười đầy hàm ý, nói kiểu lười nhát: “Ngươi nói ai chiều hư?”


Ánh mắt của Hoắc Vô Cữu lại bị anh câu mất.


“Ai nói gì ngươi đâu, đừng chỉ lo nói, ăn thêm chút đi.” Giọng y mềm mỏng hẳn, mang theo hơi hướm dỗ dành.


Trong đời Hoắc Ngọc Diễn, đây là lần đầu tiên nhìn thấy Hoắc Vô Cữu như vậy.


Nhìn về phía chàng trai, giọng điệu nhẹ nhàng lời nói nhỏ nhẹ, mặt mày rạng rỡ, rặt kiểu bị câu mất hồn phách.


Đối diện bỗng truyền đến một tiếng “cạch”.


Hoắc Ngọc Diễn lần theo tiếng, trông thấy vị Tĩnh Vương điện hạ đang ngồi đằng đấy, quăng đũa xuống dĩa.


“Ăn gì?” Anh nhướng mày, hất cằm, ánh mắt lười nhác đầy kì thị. “Ngự trù hôm nay sao ấy, món cá mè chiên xù này, mặn quá.”


Hoắc Vô Cữu vội ngoắc tay, gọi mấy giám tới.


“Còn không mau đổi dĩa cá mè trên bàn của Tĩnh Vương điện hạ?” Mặt y sa sầm, đôi mắt trở lại vẻ sắc bén ngày thường. “Đi hỏi sao Ngự Thiện Phòng làm ăn kiểu gì, không mau làm lại dĩa khác, bưng lên nhanh.”


Các thái giám vâng dạ luôn miệng, vội vàng nối đuôi nhau bước lên, dọn dĩa cá mè chiên xù trên bàn Giang Tùy Châu xuống.


Lông mày Hoắc Ngọc Diễn giật khẽ.


Hắn trông thấy lúc Hoắc Vô Cữu quay đầu lại, còn nhướng môi cười với Tĩnh Vương. Tĩnh Vương chỉ nguýt hắn một cái rồi cầm đũa ăn món khác. Vào lúc này, thái giám nhỏ ẻo lả bên cạnh Tĩnh Vương ân cần bước lên, luôn miệng nịnh hót, dỗ anh bớt giận, nếm thử món khác xem có hợp khẩu vị không.


Hoắc Ngọc Diễn quay về vẻ bình thường, lia mắt qua Hoắc Vô Cữu.


Hắn trông thấy Hoắc Vô Cữu cười với mình một cách rất bình thản, thoáng chút đành chịu, nói: “Làm trò cười cho đại ca rồi, đúng là bị ta chiều sinh hư rồi.”



Hoắc Ngọc Diễn thoáng khựng lại rồi cười một cách khá miễn cưỡng.


“Không sao.” Hắn nói.



Qua một màn như vậy, Hoắc Ngọc Diễn có được câu trả lời cho tất cả hoài nghi của bản thân.


Tại sao Hoắc Vô Cữu vô duyên vô cớ tỏ ra ác ý với hắn như vậy, nhưng lúc tốt lúc xấu, khiến hắn không đoán được nguyên nhân. Rồi tại sao Hoắc Vô Cữu lại trọng dụng thần tử của Nam Cảnh như vậy, đặt lên trước cả những tướng sĩ dưới trướng của y.


Chắc chắn là do tên Tĩnh Vương này.


Hắn không ngờ đến, Hoắc Vô Cữu lại có ngày anh hùng khó qua ải mỹ nhân… Chưa kể, “mỹ nhân” này còn là một người đàn ông.


Ánh mắt Hoắc Ngọc Diễn trong một thoáng trở nên nặng nề.


Hắn vờ như không có gì, nhưng trong suốt buổi tiệc luôn ngấm ngầm quan sát tương tác giữa Hoắc Vô Cữu và Tĩnh Vương.


Đây là một Hoắc Vô Cữu mà hắn chưa từng biết.


Dung túng, thậm chí có chút gì đó dịu dàng, mỗi lần nhìn Tĩnh Vương trong mắt đều ánh lên nét mập mờ. Tĩnh Vương lại tỏ vẻ không sợ trời không sợ đất, ngay trong buổi tiệc soi mói đủ điều, nói chuyện với Hoắc Vô Cữu thì đâm chọt, Hoắc Vô Cữu thì một mực dung túng anh, nhìn vào mắt, trông như thể bị hạ cổ ấy.


Tình huống vậy, dễ xử lý lại cũng chẳng dễ xử lý.


Dáng vẻ này của Hoắc Vô Cữu, trái lại khiến Hoắc Ngọc Diễn an tâm, tưởng y không hề hay biết gì về những việc hắn đã làm, vậy có thể lợi dụng một cách thích đáng.


Nhưng Tĩnh Vương lại khó nhằn.


Hoắc Vô Cữu vì anh mà thần hồn điên đảo, gần như cầu gì được nấy, đúng là một điểm yếu. Nhưng điểm yếu này rốt cuộc là xương sườn mềm của Hoắc Vô Cữu, hay thuốc nổ chôn bên người y, thì phải xem suy cho cùng Tĩnh Vương có phải một kẻ ngu hay không.


Hoắc Ngọc Diễn rơi vào trầm tư.


Tiệc rượu qua hơn nửa, Giang Tùy Châu ngồi bên trái hắn có vẻ ngấm hơi say. Ngồi lệch qua một bên ghế, chầm chậm ngáp rồi giơ tay lên.


Thái giám đứng cạnh vội vàng tiến lại, đỡ tay anh.


“Bổn vương mệt rồi, về nghỉ trước đây.” Anh nói một cách lười nhác. “Không quấy rầy anh em hai người ôn chuyện cũ.”


Hoắc Ngọc Diễn mỉm cười gật đầu: “Thân thể của Tĩnh Vương rất quý trọng, mệt rồi thì nên về nghỉ trước đi.”


Giang Tùy Châu nhìn hắn một cách thờ, khoé miệng thoáng ý cười mờ ám, sóng mắt lưu chuyển, nhìn lại Hoắc Vô Cữu.


Hắn nghe Hoắc Vô Cữu cười khẽ một tiếng, nói: “Về rồi đừng quên để cửa cho ta nhé.”


Trong sảnh tiệc tiếng người huyên náo, giọng y không lớn, quan viên ngồi dưới không ai nghe thấy nhưng lại truyền rõ vào tai của Giang Tùy Châu và Hoắc Ngọc Diễn.


Giang Tùy Châu cười duyên, lại không trả lời là chịu hay không chịu, để Mạnh Tiềm Sơn dìu tay, xoay người đi luôn.


Hoắc Ngọc Diễn nhìn theo bóng anh khuất khỏi điện rồi quay đầu lại, nhìn Hoắc Vô Cữu.


“Hai người các ngươi, rốt cuộc là sao?” Hắn chau mày, thể hiện vẻ không đồng tình, như thể một người anh hết lòng lo lắng cho em mình.


Hoắc Vô Cữu đặt ly rượu xuống, ngẩng đầu nhìn hắn, cười lơ, nói kiểu không để tâm: “Chẳng ra sao cả, như hoàng huynh thấy đấy.”


“Ngươi định giữ hắn lại bên cạnh thật đấy à?” Hoắc Ngọc Diễn cau mày hỏi.


Hoắc Vô Cữu ngã ra ghế, dáng vẻ hào sảng, nói: “Đại ca, đừng cho hắn là một nam nhân, thú vị lắm đấy.”


Nhìn thoáng qua bản mặt cười ấy, ánh lên sự thoả mãn.


Hoắc Ngọc Diễn nghiến răng, lộ vẻ đau thấu tim: “Nhưng rõ ràng hắn là…”



“Là gì không quan trọng, bản thân hắn cũng không quan tâm mà. Nếu không phải vậy, sao hắn còn cam tâm tình nguyện ở lại bên ta sau khi đất nước diệt vọng chứ? Hắn rất sợ chết, chỉ mong dựa vào ta tìm một con đường sống thôi, sao ta không cho hắn được toại nguyện?” Hoắc Vô Cữu nói kiểu không để ý. “Coi như đồ chơi, giữ lại chơi thôi.”


Thái độ của y, trái lại giống như nuôi một con chim hoàng yến bên cạnh để mua vui giải sầu.


Hoắc Ngọc Diễn nhất thời không đoán ra trong lời của y có bao nhiêu phần thật.


Chốc sau, hắn thoáng ngập ngừng rồi nói: “Ngươi muốn nuôi hắn chơi, vi huynh không tiện nhiều lời. Nhưng Vô Cữu à, giờ ngươi sắp hai mươi bốn, vốn đến tuổi nên thành gia lập thất rồi, chẳng qua mấy năm trước vì bận rộn chinh chiến, thành ra cứ kéo mãi. Hiện tại trong triều có hoành huynh, ngươi không cần bận tâm gì nữa, chơi thì chơi, vẫn nên mau chóng quyết định hôn sự, có gia đình của riêng mình.”


Hoắc Vô Cữu nghe vậy, lại chỉ phớt lờ.


“Ta không gấp.” Y nói. “Cuống cuồng gì chứ, chơi thêm một hai năm nữa rồi tính.”


Hoắc Ngọc Diễn lựa lời khuyên nhủ: “Chuyện này không nên chậm trễ…”


“Sao không nên chậm trễ?” Hoắc Vô Cữu nhướng mắt, nụ cười mang theo nét gian tà. “Huynh không biết chứ cục nhỏ đó giỏi gây chuyện lắm, cô nương nhà lành mà gả tới, chỉ sợ hậu trạch không một ngày được yên. Ta không gấp, chờ thêm một thời gian nữa, đến khi nào chơi chán rồi bàn cũng không muộn. Dù sao ta chẳng cần nối dõi tông đường, đại ca, hay huynh cưới Thái tử phi trước đi, đó mới là căn cơ quốc gia đấy.”


Hoắc Ngọc Diễn nghe vậy thì rủ mắt xuống, trong mắt ánh lên hàm ý bất minh, cười nói: “Sức khoẻ này của vi huynh, ngươi không phải không biết… Có điều không sao cả, đối với vi huynh, dù là con của ngươi, hay là Xu Nhi, đều như con ruột của ta.”


Xu Nhi mà hắn nhắc đến, chính là em gái ruột của hắn, Hoắc Xu, cũng là chị họ của Hoắc Vô Cữu, mấy  năm trước, sau khi vào Nghiệp Thành không bao lâu thì đã thành hôn, hiện giờ đã có mấy đứa con gái.


Hoắc Vô Cữu giương mắt nhìn Hoắc Ngọc Diễn, thấy nét mặt y hiền hoà, những lời này, trái lại nghe như thể lời thật lòng của y vậy.


Hoắc Vô Cữu cười hùa theo, lời ra khỏi miệng lại chẳng mang theo chút thành ý nào.


“Đại ca có thể nghĩ vậy, thì tốt quá rồi.” Y nói.



Lâu Uyển Quân uống hơi nhiều.


Thật sự là do ngồi quanh nàng toàn là võ tướng, mấy người này còn từng cộng sự với nàng, thành ra không xem nàng là người ngoài. Một đám tụm lại, rượu vừa vào miệng thì chỉ hận sao không thể xưng huynh gọi đệ, một ly nối tiếp một ly, cơ bán đếm không xuể.


Lâu Uyển Quân thì tận hứng, Lâu Việt lại giận đến phùng mang trợn má.


“Một cô nương như con lại chen vào giữa một đống đàn ông thì thôi đi, còn uống tới nước này, ra thể thống gì nữa hả?” Ông bước đến trách cứ.


Lâu Uyển Quân lại phớt lờ. Nàng bị cha mắng như vậy từ nhỏ, bị mắng đến chai lâu rồi, lúc thấy Lâu Việt nổi giận, nàng chẳng thèm để bụng mà đứng dậy, giơ tay ra hiệu với mấy tướng lĩnh uống rượu chung rồi nói: “Không có gì mà, chẳng uống bao nhiêu. Cha bớt giận, con đi ra ngoài cho tỉnh rượu.”


Vừa dứt lời là xoay người đi một nước.


Lâu Việt biết nàng đang giở trò, biết ông muốn mắng nàng, bèn tìm lý do tránh đi. Lâu Việt lại hết cách với nàng, quay qua chỉ tay vào mặt mấy tướng lĩnh, cảnh cáo mấy câu rồi trở về vị trí của mình.


Lâu Uyển Quân rất giỏi trong việc trốn tránh.


Ban đêm trong cung thoáng mát, bên ngoài sảnh tiệc là một ao sen lớn. Đúng lúc này, gió đêm nổi lên, thổi đến hoa lá khắp ao đong đưa lắc lư, mang theo hơi ẩm và hương hoa sen man mát phả vào mặt nàng.


Thoải mái quá.


Lâu Uyển Quân để gió thổi cho khoan khoái, thả bước đi ra bờ hồ. Bờ hồ về đêm giăng đầy đèn cung đình, vô cùng tinh tế, nếu ngắm nhìn, lại mang đến cảm xúc khác.


Lâu Uyển Quân định đi dạo ở đây.


Nhưng nàng vừa đến bờ hồ thì nghe có người gọi nàng từ đằng sau.


“Là Uyên Quân muội muội à?”


Giọng rất đỗi quen thuộc. Lâu Uyển Quân vội quay đầu lại, trông thấy một người đang ngồi trong tiểu đình bên hồ, khoác áo choàng trắng như tuyết, thêu chỉ vàng lấp lánh.


Nàng thoáng ngạc nhiên: “Sao Thái tử điện hạ cũng ở đây?”


Người nọ ho khan mấy tiếng, như thể sắp chống không được nữa.



Lâu Uyển Quân sợ hắn xảy ra chuyện, bèn vội vàng chạy lại, thì phát hiện Hoắc Ngọc Diễn đang ngồi một mình trong đình, bên cạnh không có ai hầu họ, đúng lúc này lại ho dữ hơn.


Lâu Uyển Quân vội bước qua, cởi áo choàng của mình khoác lên người Hoắc Ngọc Diễn.


“Sao ngài lại ở đây một mình, không có đến cả một người hầu?” Lâu Uyển Quân hỏi.


Nàng bỗng thấy Hoắc Ngọc Diễn giơ tay chặn ngang hành động khoác áo cho hắn.


“Ngươi mau mặc lại đi, một cô nương, đừng để bị lạnh thì hơn.” Hoắc Ngọc Diễn dịu giọng nói.


Lâu Uyển Quân thấy hắn hết ho rồi nên không ép hắn, chỉ đành à một tiếng rồi mặc áo choàng lại.


“Điện hạ, ta đưa ngài về nhé?” Nàng hỏi.


Hoắc Ngọc Diễn lắc đầu: “Không gấp, ta chỉ tránh ở đây tìm chút thanh tĩnh để giải rượu thôi.”


Hắn lẳng lặng nhìn Lâu Uyển Quân.


Đương nhiên hắn sẽ không nói, trong buổi tiệc, ngoài trừ Hoắc Vô Cữu thì hắn luôn chú ý đến động tĩnh của Lâu Uyển Quân. Hắn thấy Lâu Uyển Quân uống đến tận hứng, Lâu Việt thì cứ nhìn nàng mãi, mặt quạu quọ, biết ngay sẽ xảy ra chuyện như vừa rồi.


Hắn ôm bệnh đi trước, chính vì ở đây chờ sung rụng.


Lâu Việt trông chừng Lâu Uyển Quân rất kỹ, khiến suốt dọc đường đi hắn không tìm được cơ hội tiếp cận riêng Lâu Uyển Quân, đành phải nghĩ ra hạ sách này.


Hắn thấy Lâu Uyển Quân có vẻ gấp gáp: “Giải rượu cũng không phải vậy chứ? Bờ hồ gió lạnh, điện hạ, ta thấy vẫn nên…”


Hoắc Ngọc Diễn ngắt lời nàng.


“Trước đây, ta nhớ ngươi luôn gọi ta là Hoắc đại ca.” Hoắc Ngọc Diễn dịu giọng nói.


Lâu Uyển Quân thoáng lúng túng ngoe nguẩy đầu.


Không biết sao nữa? Tuy nàng và Hoắc Vô Cữu lúc ở riêng luôn gọi thẳng tên họ, khịa kháy nhau, nhưng khi đứng trước mặt Hoắc Ngọc Diễn lại không dám l* m*ng. Nếu nàng dám vô lễ với Hoắc Ngọc Diễn, cha nàng chắc chắn là người đầu tiên không đồng ý, vung chổi đánh nàng liền.


Nàng cười gượng, nói: “… Đấy là lúc còn nhỏ.”


Hoắc Ngọc Diễn khe khẽ thở dài một hơi.


“Đúng vậy, toàn là chuyện lúc nhỏ.” Hắn nói. “Hiện giờ, mọi thứ đều thay đổi rồi.”


Lâu Uyển Quân thoáng lộ vẻ nghi ngờ, hỏi: “Còn thay đổi đâu nữa?”


Hoắc Ngọc Diễn nhìn nàng, như muốn nói rồi lại thôi.


Ánh trăng sáng chiếu vào mặt hắn, làm tôn nên nét thanh tú trong trẻo, thậm chí như tỏa sáng mông lung. Hắn cười kiểu không biết sao cho phải, lắc đầu, thể hiện đôi nét vẻ đẹp mong manh.


“Cũng không có gì, chẳng qua tự nhiên thấy bùi ngùi vậy thôi.” Hắn nói.


Lâu Uyển Quân chẳng hiểu sao cả.


Vị Hoắc đại ca này… Bản thân cũng thay đổi nhiều quá. Khi còn nhỏ cũng xem như nhanh nhẹn khỏe khoắn, bây giờ đẹp thì đẹp đấy, nhưng trái lại mang đến cảm giác lôi thôi.


“Vậy thì tốt.” Nàng không biết phải trả lời, chỉ đành qua loa lấy lệ.



Tác giả có lời muốn nói:


Hoắc Trà Trà gặp phải thất bại đầu tiên lớn lao trong cuộc đời hành nghề.


Hoắc Trà Trà: Cảm ơn bạn, bạn có biết bóng ma là gì không? Đó là loại thất bại liên tục khiến bạn cảm thấy rằng cuộc sống thật vô nghĩa và thậm chí bắt đầu phủ định chính mình? Ví dụ, tôi vẫn luôn xuôi chèo mát mái, nhưng trong vòng một ngày tôi liên tục va phải hết gay rồi tới gái thẳng… Bây giờ tôi mệt mỏi, rất mệt mỏi.


Cưới Chiến Thần Tàn Tật Về Làm Thiếp Và Cái Kết
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Cưới Chiến Thần Tàn Tật Về Làm Thiếp Và Cái Kết Truyện Cưới Chiến Thần Tàn Tật Về Làm Thiếp Và Cái Kết Story Chương 110
10.0/10 từ 50 lượt.
loading...